THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 446 - Chương 450

Chương 446: Bị người đánh trộm (2)

Nếu không có ai, Trương Huyền cũng lười ẩn nấp. Chỉ là mấy tiểu lâu la mà thôi, không tính là cái gì cả.

- Động thủ!

Không nghĩ tới tiểu tử này không nấp đi, còn không có sợ hãi như vậy, người dẫn đầu hừ lạnh một tiếng, ngoắc tay.

- Ta đến đây!

Người thực lực yếu nhất Thông Huyền cảnh trung kỳ cười một tiếng, bàn chân bước một bước, lao thẳng về phía trước.

Xôn xao!

Người trên không trung, phát ra sóng chân khí lại ép hoa cỏ xung quanh phải cúi đầu, phát ra từng tiếng khí.

- Chiêu này của Chương Khánh không tệ, khí tức viên mãn, lực lượng mười phần. Xem ra hắn cách Thông Huyền cảnh hậu kỳ, đã không xa!

Người dẫn đầu âm thầm gật đầu, đồng thời la lên:

- Khống chế lực lượng một chút, đừng giết chết...

- Yên tâm đi, ta ra tay có chừng mực...

Trả lời một câu, Chương Khánh đang nghĩ ngợi cần bao nhiêu phần khí lực đánh đối phương bị thương, liền thấy trước mắt chợt hoa lên.

Bốp!

Một tiếng động vang lên, một cái tát đánh vào trên mặt, một hồi đau đớn kịch liệt. Hắn còn không có kịp phản ứng, toàn thân lại biến thành bánh quai chèo, thân thể nhất thời bay ngang ra ngoài, bay qua mấy chục thước, từng ngụm máu phun ra, hàm răng cũng rơi đầy đất.

- A?

- Cái gì?

Vốn tưởng rằng Chương Khánh ra tay, khẳng định dễ như trở bàn tay. Nhưng không nghĩ tới một cái tát đã bị đánh bay, người cầm đầu và ba người kia đều giật nảy mình.

- Thật ngại quá, vẫn luôn tu luyện một mình, chưa từng cùng người đánh nhau, ra sức hơi lớn!

Trương Huyền vò đầu.

Hắn vẫn luôn tu luyện một mình, chưa từng cùng người động thủ, không biết một chưởng đánh xuống, lực lượng đến cùng lớn tới mức nào. Hắn vốn tưởng rằng nhẹ nhàng tát tới, tối đa là đau một chút. Kết quả... đối phương bị đánh cũng sắp phải chết. Nhất thời hắn lộ ra vẻ mặt ngại ngùng.

- Người này không đơn giản. Mọi người dùng toàn lực!

Nhìn thấy được động tác của hắn, biểu tình hỡ hững như vậy, sắc mặt người dẫn đầu nhất thời trắng bệch.

Trước đó, ngay cả hắn cũng cho rằng, thiếu gia phái bọn họ nhiều người qua như vậy, có phần chuyện bé xé ra to. Đối phó với một nhân vật nhỏ, căn bản không cần thiết! Bọn họ chỉ là hoàn thành một nhiệm vụ đơn giản mà thôi, không đủ gãi ngứa.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn mới biết được... Căn bản không phải là chuyện nhỏ.

Thực lực của người này tuyệt đối cao hơn so với hắn.

Chưa đầy hai mươi tuổi, lại có thực lực vượt quá Thông Huyền cảnh đỉnh phong?

Chỉ sợ cũng chỉ có đệ nhất thiên tài Mạc Hoằng Nhất mới có khả năng sánh ngang với hắn!

Ầm!

Những người khác cũng không ngốc. Cho dù không nói, bọn họ cũng biết người này không đơn giản. Sắc mặt bọn họ đồng thời trở nên nghiêm trọng, trường kiếm trong tay đưa ngang lên, bao vây xung quanh Trương Huyền.

Bốn người Thông Huyền cảnh gồm hai đỉnh phong, hai hậu kỳ, liên hợp lại, khí thế như rồng, giống như ngưng kết lại.

- Ra tay!

Biết đối phương cường đại, người dẫn đầu cũng không do dự nữa, lập tức phân phó. Vù vù vù vù!

Bốn người đồng thời đâm binh khí đi ra.

Bốn người bọn họ đều là hộ vệ của Quý gia, sinh sống cùng một chỗ không đến năm sáu năm, từ lâu đã hình thành sự ăn ý. Bọn họ đồng thời ra tay, dưới chân khí huy động, trường kiếm giống như cơn gió mạnh, phong tỏa ba chỗ trên giữa vừa dưới của Trương Huyền, cùng với tuyến đường né tránh chạy trốn.

Phối hợp tinh diệu, lại thêm võ kỹ, cho dù là nửa bước Tông Sư bình thường gặp phải, cũng sẽ đau đầu vô cùng.

Chỉ có điều, Trương Huyền không phải là nửa bước Tông Sư bình thường, mà là thiên tài có thể chiến đấu vượt cấp.

Bốn người đâm trường kiếm ra, vốn tưởng rằng có ít nhất một thanh kiếm đâm vào trên người hắn. Ai biết kiếm mới ra tay, đã cảm thấy lòng bàn tay trống rỗng.

Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy công kích sắc bén của bọn họ chẳng biết từ lúc nào đã tiêu tan thành mây khói. Tất cả kiếm trong tay đều rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương.

- A!

Toàn bộ bốn người giật nảy mình, đồng thời kinh ngạc kêu lên.

Trời ạ!

Điều này quá dọa người!

Tay không chụp lấy trường kiếm trong tay bọn họ, đã không chỉ là tu vi cao thâm.

Còn cần biết được rõ ràng tất cả đối với võ kỹ, lực lượng, chỗ trường kiếm rơi xuống, cùng với động tác chiêu tiếp theo của bọn họ, mới có thể làm được.

Bằng không, chỉ cần thiếu một chút, liền có thể có thể bị cắt mất ngón tay!

Cái này cho dù là Tông Sư đỉnh phong... cũng rất khó làm được!

Vốn tưởng rằng, giáo huấn một kẻ chưa đủ hai mươi tuổi, dễ như trở bàn tay. Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới... đây là mãnh hổ!

- Rút lui!

Đồng tử co lại, người dẫn đầu biết nếu tiếp tục ở lại nữa, hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Hắn la lên một tiếng, xoay người bỏ chạy.
Ba người kia cũng không chút do dự nào, hận cha mẹ không thể mọc thêm mấy chân.

Về phần người vừa rồi bị Trương Huyền một tát đánh bay, vẫn ở trên mặt đất chỗ cũ co giật. Bọn họ cũng không thể để ý tới được.

- Tới còn chưa nói hết, gấp gáp như vậy làm gì!

Không nghĩ tới một chiêu còn chưa đánh, mấy người này đã xoay người muốn bỏ chạy, Trương Huyền có chút bất đắc dĩ, ngoắc tay.

Vù!

Bốn người còn chưa có kịp phản ứng, liền thấy trước mắt tối đen. Một cái bóng khổng lồ từ trên không trung hạ xuống.

Lạch cạch!

Bốn người giống như là bị núi nhỏ đánh trúng, giống như đạn pháo bị đập bay ngược lại. Trước mắt mỗi một người đều tối sầm, phun ra từng ngụm máu tươi.

- Là... man thú cấp bậc nửa bước Chí Tôn...

Tất cả bọn họ thật vất vả tỉnh táo lại, tầm mắt chao đảo. Khi thấy rõ phía trước, bốn người thiếu chút nữa thì lập tức phát điên mất.

Không ngờ là...

Một con man thú cấp bậc nửa bước Chí Tôn!

Nửa bước Chí Tôn, lão tổ Thiên Vũ vương quốc mới có thực lực như vậy. Có thể nói là lực chiến đấu cao nhất của Thiên Vũ vương quốc. Lại có thú sủng như vậy...

Bọn họ đến cùng chọc vào một quái vật thế nào?

Khiếu Thiên thú vẫn ở rừng cây dạo chơi, nghe được mệnh lệnh của Trương Huyền, lập tức chạy tới.

Mấy nhân vật nhỏ mà thôi, nếu không lưu tình, sợ rằng lần này trực tiếp biến thành thịt nát.

Đánh bay bốn người, không đợi bọn họ rơi xuống đất, thân thể to lớn của Khiếu Thiên thú lại thoáng lắc một cái, đi tới trước mặt, cánh nhất thời vỗ mạnh.

Phạch phạch! Phạch phạch! Phạch phạch! Phạch phạch!

Liên tục bốn tiếng động phát ra. Sắc mặt bốn người đỏ lên, máu tươi điên cuồng phun ra, đồng loạt quỳ trên mặt đất, xương cốt toàn thân đều giống như tan ra.

Khiếu Thiên thú là cường giả nửa bước Chí Tôn, còn là man thú cường đại, lực lượng kinh người. Mặc dù chỉ là nhẹ nhàng vỗ cánh vài cái, xương cốt toàn thân của bốn người này lại gần như vỡ nát phân nửa, chân khí tan rã, chữa trị tốt cũng gần như bị tàn phế.

- Bảo ngươi ra tay nhẹ một chút, ngươi thế nào lại không biết. Ta còn có việc muốn hỏi. Ngươi đánh thành như vậy, còn hỏi thế nào?

Nhìn thấy được Khiếu Thiên thú vừa ra tay, bốn người gần như đều tàn phế, Trương Huyền nhướng mày.

Không nghe được lời này còn tốt, vừa nghe, tất cả bốn người bao gồm cả người dẫn đầu, khóe miệng đều co giật, thiếu chút nữa khóc lớn.

Đại ca, ngươi còn không biết xấu hổ còn nói người ta. Chương Khánh là ngươi đánh, dường như hắn còn thảm hơn so với chúng ta, bây giờ còn đang nôn ra máu. Hơn nữa xương cốt khắp mặt đều vặn vẹo, ngay cả mẹ hắn cũng không nhận ra được.

Không nhanh chóng trị liệu, tu vi mất hết là chuyện nhỏ, sợ rằng ngay cả đêm nay cũng không chống đỡ qua nổi...

Ngươi ra tay lại ác như vậy, còn không biết xấu hổ nói người ta?

Ô ô...

Ai nói với chúng ta đây là nhiệm vụ đơn giản?

Thiếu gia, ngươi qua đây, chúng ta bảo đảm không đánh chết ngươi...

Chương 447: Bái ta làm thầy (1)

- Nói, có đúng là Quý Mặc phái các ngươi qua hay không?

Quát mắng Khiếu Thiên thú xong, Trương Huyền đi tới trước mặt người dẫn đầu.

Những người này khi vừa mới bắt đầu còn có chút cứng rắn. Thấy hắn lấy ra độc dược, ép ăn vào, lúc này mới biết người trước mắt này, không chỉ là một vị thi họa sư, võ giả, còn là một vị độc sư!

Bọn họ cũng không kiên trì nổi nữa, một năm một mười nói ra tất cả mọi chuyện.

- Quý Mặc công tử còn không cho các ngươi giết ta, mà là cởi sạch quần áo của ta, treo ở trên cây, thuận tiện sử dụng ngọc tinh ghi lại sao?

Nghe được mục đích của đối phương, Trương Huyền bất đắc dĩ một hồi.

Chỉ có điều, suy nghĩ một chút hắn cũng lại bừng tỉnh.

Mình bây giờ là thi họa sư tam tinh, bị người khác sỉ nhục, khẳng định không có mặt mũi nói ra, tự cảm thấy phải ép chuyện này xuống.

Mà nếu như giết chết, nghiệp đoàn thi họa sư nhất định phải điều tra kỹ càng. Vừa gây ra mâu thuẫn đã bị giết, điều tra ra hắn, không tính là quá khó khăn.

Đổi lại thành nhất tinh, nhị tinh bị giết, tổng hội có khả năng không quá quan tâm. Hắn một thi họa sư tam tinh chưa đầy hai mươi tuổi thật sự bị giết chết, đến lúc đó Quý gia sợ rằng cũng không chịu nổi lửa giận.

Về phần sử dụng ngọc tinh ghi lại, vậy càng đơn giản hơn. Chỉ cần nắm giữ cái này, chẳng khác nào nắm giữ con át chủ bài và quyền chủ động. Sau này mình biết rõ bị sỉ nhục, vì đề phòng tin tức lộ ra ngoài, cũng tuyệt đối không dám làm ra hành động gì quá đáng đối với Quý gia.

Không thể không nói, vị Quý Mặc công tử này thoạt nhìn lỗ mãng, trên thực tế suy nghĩ rất chu đáo.

Chỉ tiếc, hắn đánh giá thấp thực lực của mình, cuối cùng khiến cho năm người này rơi vào tình trạng thê thảm như thế.

Biết được mục đích của đối phương, tròng mắt Trương Huyền xoay chuyển, ở trên người bốn người đá mỗi người một cái.

- Không quan tâm các ngươi sử dụng biện pháp gì, cởi sạch y phục của Quý Mặc công tử, treo ở trên cây, sau đó dùng ngọc tinh ghi lại, đổi lấy giải dược. Bằng không, trong vòng năm ngày, chờ ruột thủng bụng nát, độc phát liền chết! Không cần kỳ vọng tìm độc sư khác giải độc. Độc lưu lại ở trên người các ngươi, là điều chế bí mật của ta độc nhất vô nhị. Cho dù độc sư tam tinh qua cũng không giải được!

Lấy của người, trả lại cho người.

Ngươi không phải là muốn khiến cho ta xấu mặt sao?

Tốt lắm, để mấy thuộc hạ này của ngươi, sử dụng biện pháp của ngươi ở trên người ngươi, xem thử hiệu quả thế nào.

Về phần cái gọi là độc dược độc môn điều chế bí mật chỉ là rót chân khí thiên đạo vào trong cơ thể đối phương. Chỉ có điều, thứ này trừ hắn ra, không người nào có thể giải, ngược lại cũng là sự thật. Chỉ cần ý niệm của hắn thoáng động, sẽ ở sâu bên trong huyệt đạo nổ tung, khiến cho bọn họ chết tại chỗ.

Hắn còn chưa nói dối.

- Vâng, vâng!

Cảm nhận được trên người bị hạ kịch độc, khóe miệng mấy người co giật.

Độc sư luôn luôn khủng khiếp, giết người vô hình. Đắc tội bọn họ, cũng chỉ có thể chờ chết. Sớm biết rằng thiếu gia muốn bọn họ tìm tới người khủng khiếp như vậy, bọn họ đã trực tiếp chống lại mệnh lệnh chạy trốn, cũng không đến mức xông qua tìm đường chết.

- Cút đi!

An bài xong, Trương Huyền không tiếp tục để ý tới đối phương.

- Vâng!

Năm người giãy dụa đứng dậy, đỡ nhau, nhanh chóng rời khỏi rừng cây.

Vừa về tới vương thành, bọn họ đưa mắt nhìn nhau.

- Chúng ta làm sao bây giờ?

Chương Khánh bị thương nặng nhất, có khí vô lực nhìn qua.

- Còn có thể làm sao? Chỉ có thể làm theo lời hắn phân phó. Cùng lắm thì làm xong... vĩnh viễn rời khỏi Thiên Vũ vương quốc, không trở lại nữa!

Người dẫn đầu cắn răng.

Tuy rằng bọn họ chịu sự ép buộc của Quý gia, cũng chỉ là nhìn mặt tiền và tài nguyên. So sánh cùng tính mạng, đương nhiên là cái sau quan trọng hơn.

Lại nói, nếu không phải vì Quý Mặc công tử này tùy hứng, làm sao lại có thể đắc tội với nhân vật lợi hại như thế? Khiến cho bọn họ rơi vào bộ dạng thê thảm như thế?

Bọn họ đã sớm hận người kia thấu xương.
- Chuyện này cần bàn bạc kỹ hơn, tranh thủ làm xong trong vòng năm ngày...

Có quyết định, năm người uống máu ăn thề, kéo thân thể khập khễnh, đi tìm nơi chữa thương trước.

...

Không lại quan tâm tới năm người bị đánh tàn phế, Trương Huyền đang muốn trở về thành, tìm kiếm Thiên Vũ học viện. Hắn liền nghe được trong dãy núi cách đó không xa, vang lên những tiếng huyên náo. Hình như có người đang chiến đấu.

- Đi qua xem một chút!

Thân thể hắn phóng lên, bước lên lưng Khiếu Thiên thú, gào thét một tiếng. Man thú ngửa mặt lao lên trời, nhân lúc đêm tối bay về phía nơi âm thanh vang lên.

...

Thiên Vũ lữ quán.

- Ngươi nói... tối hôm nay lão sư mới sát hạch xong thi họa sư?

Đám người Triệu Nhã nhìn qua, mỗi một người đều lộ vẻ kích động.

Vốn tưởng rằng lão sư vẫn cần phải mất một khoảng thời gian nữa mới có khả năng đi tới vương thành. Thật không ngờ, hắn tự nhiên còn đến sớm hơn so với bọn họ.

- Ta cũng nghe người của nghiệp đoàn thi họa sư nói có một người tên là Trương Huyền, sát hạch thi họa sư tam tinh thành công. Về phần có đúng hay không... sư bá, ta cũng không rõ lắm!

Lục Tầm nói.

Thi xong học đồ hắn lại lập tức trở về nói tin tức cho mọi người biết.

- Nhất định là đúng. Có thể làm ra bức tranh ngũ cảnh, lại gọi là Trương Huyền, làm gì có được chuyện trùng hợp như vậy?

Hoàng Ngữ ở một bên nói.

Nàng lại từng tận mắt nhìn thấy Trương Huyền vẽ tranh, tốc độ vừa nhanh lại vừa lợi hại, trình độ cao, khiến cho người ta xem thế là đủ. Mánh khóe lấy một man thú ra vẽ tranh, cũng không phải là không có khả năng.

- Nếu lão sư thi xong thi họa sư chưa tới một canh giờ, khẳng định không đi xa. Chúng ta tìm kiếm gần đây xem. Có lẽ lại có thể gặp được!

- Đúng vậy, ta cũng muốn đi tìm lão sư!

Nghe đến lão sư lại ở khu vực gần đây, đám người Triệu Nhã cũng không ngồi yên được nữa. Tất cả đều đứng dậy.

- Được rồi, các ngươi ra ngoài đi lòng vòng. Trong hai canh giờ, không tìm được tất cả đều trở về!

Chương 448: Bái ta làm thầy (2)

Lưu sư không tiện cự tuyệt, căn dặn một câu.

- Được!

Đám người Triệu Nhã cũng không kiên nhẫn được nữa, mỗi một người đều vội vã đi ra ngoài.

...

Ầm ầm ầm!

Chân khí phóng lên trời cao, kình khí ngang dọc. Một người một thú đang chiến đấu ở sâu bên trong núi rừng.

- Cường giả Tông Sư cảnh và man thú Tông Sư cảnh?

Đứng ở trên lưng Khiếu Thiên thú, nhìn hai bên chiến đấu, Trương Huyền có chút kinh ngạc.

Chiến đấu phía dưới không ngờ là một cường giả Tông Sư đỉnh phong. Giao chiến với hắn, lại là một con hổ thân màu đỏ Tông Sư hậu kỳ.

Hình thể của con hổ thân đỏ so với con báo Kim Thân Thiết Tiễn trước đây hắn thu phục không chênh lệch lắm, da lông rắn chắc, lực lượng mười phần.

Con này rõ ràng cường đại hơn so với báo Thiết Tiễn, một chân một trảo, đều giống như muốn xé rách không khí.

Địa phương chiến đấu, cây cối dập nát, nham thạch biến thành bụi phấn, hình như cũng không chịu nổi lực lượng của bọn họ trùng kích.

Con hổ thân đỏ tuy chỉ là Tông Sư hậu kỳ, lại có thể chiến đấu vượt cấp. Tông Sư đỉnh phong kia thủ đoạn tuy nhiều, cũng không thể tránh được. Một người một thú đánh nhau kịch liệt, ai cũng không thể gây thương tổn được ai.

Ầm ầm ầm ầm!

Lại đấu một hồi, biết không có kết quả, con hổ thân đỏ vung cái đuôi cực lớn, xoay người rời khỏi đó.

Thấy nó đi xa, vị Tông Sư đỉnh phong này cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn cũng đang muốn rời khỏi đó, đột nhiên đồng tử co lại. Hắn ngẩng đầu nhìn đến Khiếu Thiên thú đang bay trong không trung.

Mặc dù là đêm tối, nhưng Khiếu Thiên thú bay không cao. Thời điểm vừa rồi chiến đấu, hắn có khả năng không phát hiện ra được. Cuộc chiến đấu kết thúc, sinh mạng cường đại như vậy xuất hiện ở trên không trung, nếu như không biết, thật sự có thể tự sát.

- Không biết vị tiền bối nào giá lâm, không thể nghênh đón, mong hãy thứ lỗi!

Hắn vội vàng ôm quyền.

Có thể thuần phục man thú đạt tới nửa bước Chí Tôn, thực lực sợ rằng phải đạt được cảnh giới Chí Tôn. Tuy rằng hắn là Tông Sư đỉnh phong, cũng không dám kiêu căng.

- Tiền bối?

Ban đầu xem bọn họ đánh xong, Trương Huyền đã muốn rời đi, không nghĩ tới lại bị phát hiện. Trong lòng hắn thoáng động, một ý nghĩ tuôn ra.

- Đúng vậy, ta không phải muốn tìm người cảm kích sao? Người này nếu nhận ta thành tiền bối, vừa vặn có thể lừa dối một chút, có thể lại có thu hoạch!
Hắn đang buồn rầu đi nơi nào tìm người, người này lại xuất hiện. Vừa vặn có thể thử xem.

- Chỉ có điều, dáng vẻ của ta hiện tại quá trẻ tuổi. Bị hắn phát hiện, nhất định sẽ nghi ngờ... vẫn là hình dáng của Dương sư đi!

Tinh thần hắn thoáng động, năng lực ngụy trang vận chuyển. Cơ bắp xương cốt toàn thân Trương Huyền phát sinh biến hóa, lại biến thành dáng vẻ “Dương Huyền“.

Dù sao hiện tại hắn ở trên lưng Khiếu Thiên thú, lại là đêm tối, cho dù có người phát hiện, cũng không nhìn thấy rõ diện mạo.

Vù!

Ra mệnh lệnh một tiếng, thân thể Khiếu Thiên thú thoáng đảo một cái, chậm rãi hạ xuống.

Đi tới mặt đất, thấy rõ vị Tông Sư đỉnh phong này cũng là một người trung niên, toàn thân quần áo bó sát người, có vẻ tinh khí mười phần.

Trương Huyen có kinh nghiệm ngụy trang Dương sư trước đó, lúc này dễ như trở bàn tay, đứng ở trên lưng Khiếu Thiên thú, chắp hai tay ở sau lưng, thần sắc không đau không vui, không hề bận tâm:

- Không sao, ta chỉ là đi ngang qua nơi đây, thấy ngươi và con hổ thân đỏ kia chiến đấu, dừng chân nhìn một chút. Ngươi chiến đấu với nó, là muốn thu phục nó sao?

Thu phục man thú có rất nhiều loại phương pháp. Làn nó vừa lòng chỉ là một phương pháp. Loại chiến đấu này, cũng là một loại.

Vừa rồi, một người một thú chiến đấu tuy rằng hung ác độc địa. Nếu thật sự liều mạng, khẳng định trên người đã sớm đổ máu. Để mặc cho đối phương trực tiếp rời đi, chỉ sợ là có tâm tư muốn thu phục.

Hơn nữa nhìn bọn họ chiến đấu, hai bên đều có hiểu biết về nhau. Loại chiến đấu này, sợ rằng không chỉ một lần, hai lần.

- Tiền bối minh giám, vãn bối quả thật có tâm tư muốn thu phục nó.

Người trung niên ôm quyền. Vừa rồi hắn cố ý dò xét, phát hiện đối phương trầm tĩnh giống như nước, hoàn toàn không cảm nhận được tu vi. Làm được điểm này, ngoại trừ chân khí tinh thuần hơn so với hắn ra, chỉ có một khả năng... Chính là tu vi vượt xa hắn!

Có một con Khiếu Thiên thú nửa bước Chí Tôn làm thú sủng, tu vi hắn lại nhìn không thấu. Xem ra thực lực chân chính của vị trước mắt này, thực sự là một vị cường giả Chí Tôn!

Nghĩ vậy, sắc mặt hắn càng cẩn thận, nhìn về phía Trương Huyền, thái độ cũng càng thêm cung kính.

- Con hổ thân đỏ, là vương giả của núi rừng, tính cách cao ngạo. Nếu muốn thuần phục khó khăn tới mức nào. Dựa vào mấy trận chiến đấu, đã muốn làm được, không có khả năng!

Trương Huyền thản nhiên nói.

Thân là thuần thú sư nhị tinh, Dung Nham thú loại man thú hiếm thấy này hắn không biết, nhưng loại hổ thân đỏ này, hắn vẫn biết không ít.

Hổ thân đỏ, vương giả trong núi rừng, thành niên nắm giữ lực chiến đấu Tông Sư đỉnh phong. Con này chỉ là hậu kỳ, nói rõ còn cách thành niên một khoảng thời gian.

Loại man thú trời sinh lại cường đại này, gần như rất ít thần phục người. Đánh mấy trận đã muốn thuần phục nó, khả năng rất thấp.

- Ta cũng biết, chỉ là... có chút lòng tham!

Người trung niên cười khổ.

Hắn cũng biết muốn thuần phục con vật này, thật sự quá khó khăn. Nhưng nghĩ đến có thể thuần phục, sẽ mang đến rất nhiều lợi ích đối với hắn, trong lòng hắn lại khó có thể kìm chế được khát vọng.

- Ta có thể truyền thụ cho ngươi phương pháp thuần phục!

Trương Huyền nói.

- Tiền bối có thể truyền thụ sao?

Đang rầu rĩ không biết nên làm thế nào mới có khả năng thuần phục, nghe hắn nói như thế, đồng tử của người trung niên co lại, sắc mặt kích động có chút ửng đỏ:

- Không biết tiền bối có gì cần tại hạ giúp một tay? Chỉ cần có thể làm được, ta không chối từ!

Biết trên đời không có bữa cơm nào miễn phí, tuy rằng cao hứng, nhưng hắn vẫn không có mất đi chừng mực.

- Ta không có chuyện gì cần ngươi hỗ trợ. Hơn nữa thực lực ngươi như vậy, cũng không đáng để ta lợi dụng. Chỉ có điều... phương pháp không thể truyền qua sáu tai. Nếu đã gặp phải, xem như có duyên, ta có thể truyền thụ phương pháp, nhưng ngươi phải bái ta làm thầy!

Trương Huyền nhìn qua.

- Bái sư?

Vốn tưởng rằng đối phương sẽ có yêu cầu gì. Vừa nghe nói như thế, người trung niên sững sờ ở tại chỗ, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu.

Chương 449: Học sinh Khương Thư (1)

Đã thấy cao nhân một lời không hợp ra tay đả thương người, một lời không hợp xoay người rời đi, không để ý tới thế tục.

Một lời không hợp bảo người ta bái sư...

Người trung niên chớp mắt.

Có thể tu luyện tới Tông Sư đỉnh phong, thiên phú của hắn tất nhiên không kém. Hắn lại tự biết, mình cách thiên tài chân chính còn có một khoảng chênh lệch.

Không phải là thiên tài, đối phương vừa mở miệng lại muốn thu làm đệ tử...

Tình huống gì vậy?

- Không sai! Ngươi có thể nghi ngờ, vì sao ta vừa mở miệng lại muốn ngươi bái sư?

Trương Huyền khoát tay áo, ánh mắt mang theo sự thâm thúy và lạnh lùng bình tĩnh:

- Thiên phú của ngươi không phải là quá cao, thực lực cũng không tính là gì cả. Ta coi trọng ngươi ở điểm nào?

- Ta...

Bị nói toạc ra tâm tư, sắc mặt người trung niên thoáng hiện ra vẻ xấu hổ.

- Ngươi vừa cùng con hổ thân đỏ chiến đấu, thân pháp Thương Lãng phối hợp với Hoằng Nghiên Quyền, tuy rằng có chút tinh diệu, nhưng không có cách nào phát huy ra tất cả uy lực. Nếu như ta không nhìn lầm, bộ Hoằng Nghiên Quyền này của ngươi, chỉ là học được bản thiếu!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Tiền bối, tiền bối... làm thế nào biết được?

Thần sắc người trung niên nhất thời biến đổi, đầy vẻ hoảng sợ.

Thân pháp Thương Lãng là thân pháp tương đối nổi danh ở Thiên Vũ vương quốc, có thể nhìn ra chẳng có gì là lạ. Nhưng Hoằng Nghiên Quyền là tuyệt chiêu độc môn của hắn, là khi xưa trong một lần lịch ra ngoài rèn luyện, hắn ở trong một sơn cốc thần bí phát hiện ra di tích do cường giả Chí Tôn lưu lại, từ trong đó học được.

Quyền pháp lấy người sáng tạo đặt tên, làm một vị tiền bối Hoằng Nghiên sáng chế, khí thế mạnh mẽ, uy lực mười phần, thi triển ra có thể có lực lượng cuồng mãnh cứng rắn lay động man thú.

Tuy rằng vị cường giả này lưu lại trong di tích chỉ là bản thiếu, hắn tu luyện nhiều năm như vậy, lại thông hiểu đạo lí, vẫn trở thành con át chủ bài bảo toàn tính mạng, trước kia hắn rất ít khi sử dụng. Vừa rồi, thời điểm cùng con hổ thân đỏ chiến đấu, tồn tại tâm tư rèn luyện, hắn mới thi triển đi ra. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, bị vị tiền bối này liếc mắt liền nhận ra.

Trương Huyền không trả lời câu hỏi của hắn, trên mặt bình tĩnh không dao động:

- Hoằng Nghiên Quyền đại khai đại hợp, lực lượng mạnh mẽ. Nếu như chỉ tu luyện một môn này, cho dù là bản thiếu, cũng không ảnh hưởng tới toàn cục, sẽ không mang đến gánh nặng cho thân thể. Ngươi lại muốn kiêm tu Tam Thốn Chưởng. Lực lượng phát huy ở trong ba tấc, vì gấp gáp đánh thẳng tới thốn kình. Thốn kình và quyền pháp đại khai đại hợp, trên ý định ban đầu tương khắc. Nếu như ta không nhìn lầm, thân thể ngươi hẳn có chút bệnh tật, không có cách nào loại bỏ!
- Ta...

Người trung niên lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, thân thể run lên, vội vàng ôm quyền, thái độ càng cung kính hơn:

- Tiền bối... nói một chút cũng không sai!

Vừa mới bắt đầu, hắn tu luyện võ kỹ chính là Tam Thốn Quyền.

Sau đó, hắn nhận được Hoằng Nghiên Quyền, mặc dù biết hai bên có thể sẽ tương khắc, vẫn không bỏ được quyền pháp lợi hại như vậy, mạnh mẽ tu luyện. Hắn vốn tưởng rằng dựa vào thân phận của hắn, có thể giải quyết được. Ai biết tu luyện càng sâu, tổn thương đối với thân thể cũng lại càng lớn.

Nhất là mấy năm gần đây, hắn đã cảm thấy thể lực không nhiều bằng lúc trước. Chính vì vậy, hắn mới một lòng muốn thuần phục con hổ thân đỏ tuổi không lớn lắm này. Một khi mình gặp chuyện không may, nó còn có thể bảo vệ chu toàn cho người thân.

- Thân là danh sư, biết rõ quyền pháp tương khắc, vẫn học tập, tổn hại tới bản thân lại không tự biết, là ngu xuẩn.

Trong giọng nói của Trương Huyền mang theo sự lạnh lùng.

- Tiền bối... biết ta là danh sư?

Người trung niên lại nhìn qua, hoàn toàn không thể tin được.

Vừa rồi khi chiến đấu, hắn thi triển ra Hoằng Nghiên Quyền và Tam Thốn Chưởng, đối phương có thể nhìn ra, chẳng có gì là lạ. Nhưng hắn không mang theo huy hiệu, không mặc trường bào danh sư, đối phương làm như thế nào biết được?

Hình như vừa rồi hắn cũng không biểu hiện ra giống như danh sư! - Cùng hổ thân đỏ chiến đấu, có thể sớm nhanh chóng trốn thoát khỏi công kích lợi hại của đối phương. Mặc dù có nhiều lần chiến đấu đã quen thuộc với nhau, không đáng ngại. Nhưng mỗi một chiêu lại có thể nhắm ngay chỗ thiếu hụt của đối phương làm ra phản kích. Về điểm ấy, không phải danh sư, nói vậy cũng làm không được!

Trương Huyền nói.

Danh sư nắm giữ tâm cảnh Minh Lý cảnh, từ đó có thể thấy được chỗ thiếu hụt, sai lầm trong võ kỹ, do đó tìm ra chỗ cí vấn đề, tiến hành chỉ điểm.

Chính vì vậy, trong các võ giả đồng cấp, danh sư tuyệt đối là cường đại nhất.

Vừa rồi, vị này công thủ có mức độ, tuy rằng cùng man thú cuồng bạo đối chiến, lại hoàn toàn không khẩn trương. Mỗi một chiêu đều có thâm ý. Chỉ cần là người tu luyện, gần như đều có thể nhìn ra chỗ có vấn đề.

Huống gì vừa rồi hắn cùng với con hổ thân đỏ đối chiến, hai bên thi triển võ kỹ, bên trong Đồ Thư Quán từ lâu đã hình thành nội dung liên quan.

- Tiền bối có nhãn lực tốt...

Người trung niên do dự một lát, thoáng sửng sốt một chút, mắt đột nhiên sáng lên:

- Lẽ nào... Tiền bối cũng là một vị danh sư?

Ngoại trừ danh sư, hắn thật sự nghĩ không ra, người nào có thể liếc mắt nhìn ra hắn tu luyện võ kỹ, thân thể tồn tại vấn đề, thậm chí nhìn ra chức nghiệp của hắn.

Trương Huyền chắp hai tay ở sau lưng, gió núi thổi qua, ống tay áo tung bay, giống như tiên nhân:

- Ta quanh năm du lịch bên ngoài, đã rất nhiều năm chưa từng nghe qua người khác xưng hô như vậy!

- Quả nhiên là danh sư...

Nghe được đối phương nói như vậy, mắt người trung niên thoáng chốc sáng lên, đầy kích động.

Đối phương ít nhất là một cường giả Chí Tôn, lại có nhãn lực vượt xa so với hắn, nói rõ... ít nhất là một vị danh sư tam tinh!

Là danh sư, cũng lại có thể lý giải được vì sao vừa thấy mặt đã bảo hắn bái sư.

Danh sư, thân có trách nhiệm truyền đạo học nghề, gặp phải người biết suy sét, có thể giải đáp một chút. Chính vì vậy, mới làm cho cả đại lục, thậm chí nhân tộc, phồn thịnh như vậy.

Mới khiến cho chức nghiệp danh sư này, được mười vạn vạn người kính ngưỡng.

Chương 450: Học sinh Khương Thư (2)

Đẳng cấp danh sư nghiêm ngặt, cấp bậc thấp nhìn thấy cấp bậc cao, vốn có thể xưng hô là lão sư. Cái gọi là bái sư, không tồn tại bất cứ vấn đề gì.

Huống gì, đối phương liếc mắt nhìn ra trên người hắn có vấn đề, còn có thể hỗ trợ thu phục con hổ thân đỏ. Nếu thật muốn bái sư, tuyệt đối là hắn kiếm lời lớn!

- Tiền bối nếu nguyện ý thu nhận ta làm học sinh, là vinh hạnh của ta!

Sắc mặt hắn đỏ lên, cố nén kích động, vội hỏi.

- Không nghi ngờ?

Trương Huyền nhìn qua.

- Vãn bối không dám!

Người trung niên liền vội vàng gật đầu.

Tu vi của đối phương hắn không nhìn ra. Thuần phục một con man thú bước Chí Tôn cảnh, còn có năng lực quan sát kinh người. Cho dù hiện tại đối phương nói mình không phải là danh sư, hắn cũng không tin.

- Con hổ thân đỏ vừa cùng ngươi chiến đấu, cũng là vị thành niên, thực lực vẫn chưa đạt đến cực hạn. Nếu như ngươi có biện pháp có thể khiến cho nó nhanh chóng tăng trưởng, thực lực đạt được Tông Sư đỉnh phong, thần phục ngươi, lại không phải là chuyện khó!

Thấy hắn tin tưởng thân phận danh sư của mình, biết chuyện còn lại là dễ làm, Trương Huyền không nói thêm gì nữa, cho ra lợi ích.

- Cái này... Ta cũng biết. Chỉ là ta thử qua, thật sự nghĩ không ra loại vật phẩm nào có thể làm cho thực lực của nó tăng trưởng...

Người trung niên có chút do dự.

Làm danh sư, kiến thứ bác học, đối với các loại kiến thức thuần thú đều có đọc lướt qua, biết muốn thuần phục đối phương, phải ném cho nó cái nó thích. Đáng tiếc... hắn thử nghiệm qua rất nhiều lần, cũng không biết thứ gì có thể khiến cho con hổ thân đỏ này đột phá.

Dù sao, đối phương không phải là lực lượng bị giam cầm, mà là tuổi tác chưa đủ. Ăn bất kỳ thuốc gì, cũng không có khả năng khiến cho tuổi của nó đột ngột sinh trưởng! Cho dù thật sự có, đó cũng là nuông chiều cho hư, để cho hổ thân đỏ biết được, chỉ biết oán hận. Muốn thuần phục, lại không có khả năng.

- Trên người ngươi có thể có đan dược không?

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Có... mấy viên đan dược chữa thương!

Không biết vì sao vị tiền bối này hỏi như vậy, người trung niên có chút do dự, nói.

- Đưa cho ta!

Trương Huyền đưa tay. - Vâng!

Tuy rằng không biết đối phương vì sao cần đan dược, chỉ có điều người trung niên lại không có quá nhiều do dự, cổ tay lật một cái. Một bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Hắn nhẹ nhàng bắn ra, chân khí đẩy xuống, từ từ đưa đến trước mặt Trương Huyền.

Chiêu thức ấy tuy rằng đơn giản, lại cho thấy khống chế của hắn đối với chân khí rất mạnh.

Trong lòng thầm kinh ngạc, trên mặt lại không biểu hiện ra, Trương Huyền tiếp nhận bình ngọc, tiện tay mở ra. Quả nhiên hắn thấy bên trong có chứa chừng mười viên đan dược trơn nhẵn êm dịu, tự nhiên đều đạt tới cấp bậc nhị phẩm.

Đan dược nhị phẩm, mỗi một viên đều có giá trị xa xỉ. Hơn mười viên đặt chung vào một chỗ, giá tiền sợ rằng đã vượt quá ngàn vạn. Tùy tiện đeo ở trên người, trực tiếp ném qua, chỉ sợ cũng chỉ có danh sư mới có phách lực như thế.

Đổ những đan dược này vào lòng bàn tay, tinh thần hắn thoáng động. Chân khí thiên đạo tinh thuần, lập tức dũng mãnh tràn vào trong đó, ép chừng mười viên đan dược thành một viên thuốc cực lớn.

Muốn trợ giúp một man thú vị thành niên đột phá hạn chế của bản thân, trừ khi huyết mạch tiến thiên, không có phương pháp nào khác. Loại thuốc nào có thể làm được, Trương Huyền cũng không biết được rõ ràng. Chỉ có điều hắn biết... chân khí thiên đạo của hắn có thể!

Đối phương chỉ có Tông Sư đỉnh phong. Hắn cách Tông Sư cảnh cũng không xa, hai bên chênh lệch không quá nhiều. Hiệu quả của chân khí thiên đạo vẫn còn rất lớn.

Chỉ có điều, chân khí thiên đạo quá mức cao cấp, đối phương lại là danh sư, năng lực quan sát kinh người. Muốn giúp đối phương thăng cấp, chuẩn bị không tốt lại sẽ phát hiện ra vấn đề, khiến cho hắn ngụy trang nửa ngày, bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Hơn nữa, sử dụng chân khí thiên đạo trực tiếp rót vào kinh mạch thăng cấp, phải làm cho đối phương không phản kháng mới được. Dù sao cũng không có khả năng chạy tới đánh cho con hổ thân đỏ bất tỉnh.

Cho dù muốn, cũng làm không được!
Rót chân khí vào bên trong đan dược, một khi đan dược dung hòa, chân khí lại sẽ tự động tiến vào trong cơ thể, theo máu tuần hoàn, do đó tinh lọc huyết mạch, cũng đồng dạng có thể đạt được công hiệu khiến cho man thú thăng cấp huyết mạch.

Chỉ là làm như vậy, tương đối lãng phí đan dược. Đan dược cấp bậc càng cao, dung nạp chân khí cũng càng nhiều. Mà lần này, đan dược mấy ngàn vạn kim tệ chẳng khác nào lãng phí.

Đương nhiên, đối với Trương Huyền mà nói, không có vấn đề gì. Dù sao là của người phúc ta.

Sử dụng mấy nghìn vạn đổi lấy sự thuần phục của một con man thú Tông Sư đỉnh phong... Chuyện này tuyệt đối là buôn bán lời.

- Được, ta đã chế luyện lại lần nữa đan dược của ngươi một chút. Chỉ cần đưa thứ này cho con hổ thân đỏ dùng, là có thể lập tức đột phá. Làm thế nào khiến cho nó thần phục với ngươi, vậy phải xem thủ đoạn của ngươi sau đó!

Hắn búng ngón tay một cái, viên thuốc bắn thẳng về phái người trung niên.

Hắn không có thủ pháp giống như đối phương nâng vật nặng dễ dàng giống như nâng vật nhẹ, không thể làm gì khác hơn là sử dụng loại biện pháp ngu ngốc này.

- Vâng!

Tiện tay tiếp nhận đan dược, vẻ mặt người trung niên mê man, có chút không quá tin tưởng.

Những đan dược chữa thương này, hắn mua được từ nghiệp đoàn luyện đan sư, không có bất kỳ đặc biệt gì. Ở trong tay vị tiền bối này một hồi, tối đa biến hơn mười viên đan dược thành một viên. Như vậy... là có thể khiến cho con hổ thân đỏ thăng cấp sao?

Dù thế nào hắn cũng cảm thấy có chút không đáng tin cậy?

- Ngươi bây giờ đưa qua cho nó dùng đi!

Trương Huyền cũng không giải thích.

- Vâng!

Trong lòng hắn nghi ngờ, nghĩ đến đối phương có thể là danh sư tam tinh, cường giả Chí Tôn cảnh, không có khả năng lừa gạt mình, người trung niên gật đầu một cái, cất viên thuốc xong, thân thể phóng về phía con hổ thân đỏ vừa bỏ chạy.

Trương Huyền cũng không qua, yên tĩnh đứng ở trên lưng Khiếu Thiên thú chờ.

Khoảng chừng qua một canh giờ, một hồi nổ lớn kịch liệt vang lên, người trung niên cưỡi ở trên lưng của con hổ thân đỏ đi tới trước mặt.

Lần này hắn lại không do dự, nhảy xuống khỏi hổ lưng, lập tức quỳ rạp xuống đất:

- Học sinh Khương Thư, bái kiến lão sư!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau