THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 431 - Chương 435

Chương 431: Nghiệp đoàn thi họa sư (1)

- Sát hạch danh sư thành công?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua. Thời điểm ở Hồng Liên thành, nàng không phải là học đồ sao?

Mình đi Độc Điện chậm trễ thời gian hai mươi ngày, lẽ nào vị công chúa này vừa về tới Thiên Vũ vương thành, liền bắt đầu sát hạch, hơn nữa còn thành công?

- Mạc Vũ công chúa là một trong những thiên tài nổi danh nhất của Thiên Vũ vương quốc. Nửa tháng trước nàng xuất ngoại rèn luyện trở về, đầu tiên là sát hạch luyện đan sư nhị tinh thành công, lại đi sát hạch danh sư, không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối hoàn thành rất nhiều kiểm tra, chỉ còn lại hội vấn đáp ngày mai. Chỉ cần thông qua, chẳng khác nào trở thành danh sư nhất tinh chân chính!

Nữ hài đầy hưng phấn:

- Hai mươi hai tuổi làm danh sư nhất tinh, toàn bộ Thiên Vũ vương quốc, chỉ sợ cũng chỉ có người được xưng đệ nhất thiên tài Không Hoằng Nhất mới có khả năng hơn một chút.

- Mạc Hoằng Nhất?

Hai mươi hai tuổi luyện đan sư nhị tinh, thuần thú sư nhất tinh, danh sư nhất tinh, y sư học đồ, lại còn không phải là đệ nhất thiên tài?

- Ngươi không biết?

Thấy vẻ mặt hắn mê hoặc, nữ hài có chút hết chỗ nói rồi.

Không phải tận mắt nhìn thấy được lệnh bài học đồ của hắn, nàng thật sự nghi ngờ người này có phải là thật hay không.

Không biết quy trình sát hạch danh sư, không biết hội vấn đáp ngược lại cũng thôi...

Ngay cả Mạc Hoằng Nhất cũng không biết... Ngươi là từ xó xỉnh nào xuất hiện vậy?

- Hắn rất nổi danh sao?

Trương Huyền hỏi.

Nghe nói như thế, nữ hài cố nén vẻ mặt phiền muộn, nói:

- Ngươi không biết có phải là... lần đầu tiên tới Thiên Vũ vương thành!

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

- Được rồi!

Thấy hắn thừa nhận sảng khoái như vậy, ngay cả một chút xấu hổ cũng không có, nữ hài trợn mắt khinh thường.

Đổi lại thành người khác, lần đầu tiên tới thành thị lớn, vẻ mặt nhất định sẽ ngượng ngùng, có loại cảm giác tự ti phức tạp. Đến người này thì hay rồi, vẻ mặt lẽ thẳng khí hùng.

Thật giống như lần đầu tiên tới Thiên Vũ vương thành là rất quang vinh vậy... Thật không biết lấy tự tin như vậy ở đâu ra.

- Nếu ngươi không biết, ta lại nói cho ngươi biết!

Nữ hài nói:

- Mạc Hoằng Nhất, được gọi là đệ nhất thiên tài Thiên Vũ vương quốc trong nghìn năm qua, danh chấn mười ba vương quốc. Năm nay chỉ có hai mươi sáu tuổi, đã là một vị danh sư nhất tinh đỉnh phong, luyện đan sư nhị tinh, trận pháp sư nhị tinh và luyện khí sư nhị tinh!

Con mắt Trương Huyền trợn tròn.

Danh sư nhất tinh đỉnh phong, luyện đan sư nhị tinh, trận pháp sư nhị tinh, luyện khí sư nhị tinh...

Hai mươi sáu tuổi, một thân kiêm bốn chức nghiệp lớn!

Nhìn như vậy, vừa so sánh với với Lục Tầm trước đó được gọi là thiên tài, hoàn toàn không ở trên cùng một mặt. Thậm chí Mạc Vũ, cũng kém một đoạn thật lớn.

Thấy biểu tình của hắn biến hóa, nữ hài lúc này mới thoả mãn gật đầu, nói tiếp:

- Không chỉ có như vậy, vị thiên tài lớn lao này, trên thiên phú tu luyện, cũng vô cùng khủng khiếp. Ba năm trước đây, mới vào Tông Sư, lại đánh bại Thiết Thụ tướng quân là Tông Sư trung kỳ. Còn một người một kiếm, giết chết Thương Bắc Ngũ Hùng gây hại một phương! Phải biết rằng năm người này đều là cường giả Tông Sư, còn có ba người đạt tới Tông Sư trung kỳ, bị một mình hắn giết chết. Nếu không phải chính tai nghe nói, ta cũng không thể tin được.

- Năm nay hắn đạt được Tông Sư hậu kỳ, ở Thiên Tuyền Phong khiêu chiến Hồng Nhược đại sư, cường giả Tông Sư đỉnh phong, trong vòng trăm chiêu đánh bại hắn. Cũng ở trong so tài, thành công đột phá, đạt tới Tông Sư đỉnh phong. Ngay cả quốc vương bệ hạ cũng nói hắn là thiên tài nghìn năm khó gặp, tương lai thành tựu vô hạn!

- Hai mươi sáu tuổi, Tông Sư đỉnh phong? Còn có thể khiêu chiến vượt cấp?

Trương Huyền líu lưỡi.
Thảo nào có thể được gọi là đệ nhất thiên tài nghìn năm qua. Mạc Hoằng Nhất này quả thực rất đáng sợ.

Vừa so sánh với hắn, thiên tài hắn nhìn thấy trước đó, quả thực chỉ giống như con đom đóm, không đáng để nhắc tới.

- Mạc Hoằng Nhất này cũng là họ Mạc, chẳng lẽ cũng là người của vương thất Thiên Vũ?

Hắn cảm thán một câu, không nhịn được hỏi.

Mạc Vũ công chúa họ Mạc, nói rõ vương thất của Thiên Vũ vương quốc cũng là họ này. Mạc Hoằng Nhất này chẳng lẽ là thành viên của vương thất.

- Đúng vậy!

Nữ hài gật đầu:

- Hắn là con trai của một vương gia trong vương thất, cũng không được sủng ái. Tuy rằng trên bối phận là ca ca của Mạc Vũ công chúa, địa vị lại kém hơn rất nhiều. Chỉ có điều, có thiên phú như thế, ai cũng không dám khinh thường!

- Ừ!

Trương Huyền công nhận.

Con cháu vương hầu với nhau, trời sinh hậu đãi chỉ là một điều kiện. Miễn là cố gắng thật tốt, đều có thể thu được sự tôn trọng của người khác.

Lại lấy Mạc Hoằng Nhất này làm ví dụ. Hắn tuy rằng không phải là đích truyền của vương thất Thiên Vũ vương quốc, vậy mượn loại thế này, thật sự muốn trùng kích ngôi vua, nói vậy các vương tử khác cũng không có cách nào ngăn cản.

Dốc hết sức xuống mười cơ hội. Khi độ cao của ngươi thật sự đạt được cảnh giới nhất định, cái gọi là âm mưu quỷ kế, đều nực cười giống như qua mọi qua.

Thấy hắn dường như suy nghĩ tới điều gì, nữ hài nói tiếp:

- Chỉ có điều, hắn tuy rằng lợi hại, ta lại bội phục Mạc Vũ công chúa hơn. Không chỉ xinh đẹp, thiên phú cũng cao. Ta cũng muốn giống như nàng, khiêm tốn lễ độ, khiêm tốn hiếu học, học tập thật giỏi, tranh thủ cất một tiếng khiến người kinh ngạc, danh chấn thiên hạ.

- Khiêm tốn lễ độ, khiêm tốn hiếu học?

Trương Huyền nhìn qua.

Hắn và Mạc Vũ tiểu thư này đi chung thật nhiều ngày, thế nào lại chưa bao giờ cảm thấy nàng còn có ưu điểm này?

Hắn lắc đầu, không nghĩ thêm về vấn đề này nữa. Chợt nhớ tới những lời nàng nói tới lúc trước, hắn hỏi tiếp:

- Nàng nói hội vấn đáp... ngoại trừ vị Mạc Vũ công chúa này còn có rất nhiều người khác cũng tiến hành sát hạch?

Nghe hắn nói như thế, nữ hài lại trợn trừng mắt.

Chương 432: Nghiệp đoàn thi họa sư (2)

- Danh sư rất nhiều sát hạch, có thể thông qua, một năm không nhất định có một người. Ngươi tưởng là rau cải trắng, tùy tiện là có thể xuất hiện rất nhiều sao? Ta từ Tuyền Hải thành đặc biệt tới nơi này, chính là để tham gia nghi thức công chúa thăng cấp danh sư. Thế nào còn có thể có những người khác!

- Tuyền Hải thành?

Trong đầu Trương Huyền hiện lên một quyển sách, chính là địa đồ của Thiên Vũ vương quốc.

Nếu như so sánh Thiên Vũ vương thành với Thiên Huyền thành, Tuyền Hải thành này lại không khác biệt với Bạch Ngọc Thành, thuộc về thành thị lớn thứ hai trong ranh giới Thiên Vũ. Từ nơi đó đi qua, lại có cường giả Tông Sư làm hộ vệ, nữ hài này, thoạt nhìn thích nói, không sợ nà lạ, sợ rằng địa vị không thấp.

Cũng đúng, học tập danh sư, không có nhân mạch, muốn tìm đến được lão sư chỉ điểm, gần như không có khả năng.

Lại hàn huyên vài câu, hắn biết nữ hài này gọi là Lăng Tiêu Tiêu, năm nay mới sát hạch thành công danh sư học đồ.

Đều là học đồ chắc hẳn phải chiếu cố lẫn nhau, lúc này nàng mới nói nhiều với hắn như vậy.

- Hội vấn đáp ở Danh Sư Đường, trưa mai sẽ bắt đầu. Ngươi sau này muốn sát hạch danh sư, có thể tới xem một chút. Lúc này từ biệt!

Nói một hồi, phát hiện học đồ gọi là Trương Huyền này, đối với sát hạch danh sư một chữ cũng không biết, cái gì cũng không biết, Lăng Tiêu Tiêu cũng lại mất đi hứng thú nói chuyện phiếm với hắn.

Theo nàng, người như thế cho dù sau này có cơ hội sát hạch danh sư, cũng phải là mấy chục năm sau. So với nàng, hắn hoàn toàn không cùng trên một trình độ.

- Tạm thời tìm một chỗ ăn, sau đó sẽ tìm chỗ ở sau!

Sau khi từ biệt nữ hài từ, Trương Huyền duỗi người, vẫn không tiếp tục đi về phía trước.

Dù sao đã hỏi rõ chỗ vị trí của Danh Sư Đường, hắn không nóng nảy qua đó. Từ Độc Điện đi tới nơi này, liên tục sáu, bảy ngày đi đường, đều ăn lương khô. Trong miệng hắn đã sớm nhạt.

Ăn xong, hắn đang định tìm một tửu lâu ở lại một đêm, liền thấy một kiến trúc cao lớn xuất hiện ở trước mắt. Phía trên có năm chữ lớn rồng bay phượng múa, giống như có tinh khí thần, bất cứ lúc nào cũng sẽ bay lượn ra.

- Nghiệp đoàn thi họa sư?

Nhận ra chữ viết phía trên, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Thi họa sư và luyện đan sư giống nhau, thuộc về chức nghiệp đặc biệt, cũng có nghiệp đoàn thống nhất quản lý. Chỉ là địa phương Thiên Huyền vương quốc quá nhỏ, không đủ tư cách xây dựng phân bộ. Không nghĩ tới vừa tiến vào Thiên Vũ vương thành hắn liền nhìn thấy.

- Vào xem!

Hiện tại hắn có rất nhiều chức nghiệp. Ngoại trừ thuần thú sư, luyện đan sư, hiểu rõ đối với thi họa là tối đa. Thậm chí còn có thể làm ra tác phẩm ngũ cảnh. Nếu gặp gỡ nghiệp đoàn, thật ra có thể sát hạch một thi họa sư chính thức.

Dù sao lúc này chức nghiệp chính thức của hắn, cũng chỉ có hai loại thuần thú sư nhị tinh và luyện đan sư nhất tinh mà thôi. Thoạt nhìn lộ ra một chút yếu ớt.

Về phần độc sư, tuy rằng trình độ của hắn cũng đạt tới tiêu chuẩn nhị tinh, bởi vì ngụy trang “sư thúc tổ” vẫn chưa sát hạch, tất nhiên cũng không có cái gọi là huy hiệu gì cả.

Đương nhiên cho dù có, dựa theo bài xích của những nghề nghiệp khác đối với độc sư, hắn cũng không dám lấy ra.

Trong lòng nghĩ vậy, hắn nhấc chân đi vào. Không hổ danh là nghiệp đoàn của thi họa sư, đồng dạng là đại điện rộng rãi, nhưng bên trong bố trí ngay ngắn có trật tự, khiến người ta có một loại cảm giác người ở trong tranh vẽ.

Chậm rãi đi vào trong đó, giống như rong chơi ở trong cuốn sách, thoải mái nói không nên lời.

Tường bốn phía xung quanh còn treo đầy đủ các loại tác phẩm. Một vài bức trông rất sống động, tất nhiên đều đạt tới trình độ Lục Thực nhất cảnh.

Tuy rằng thi họa sư chính thức cần phải nắm giữ bốn cảnh Lục Thực, Linh Động, Ý Tồn, Kinh Hồng. Nghe nhất cảnh rất đơn giản, lại cũng cần mấy năm học tập, không có khả năng một lần tụ tập là thành.

Nhất là vẽ tranh, không có kinh nghiệm và tự thân hiểu ra, muốn miêu tả ra phong cảnh nhìn thấy được ra, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Xem ra có thể làm ra những bức tranh này, cho dù không phải là thi họa học đồ, nhưng cũng không khác biệt lắm.

- Vị công tử này, không biết cần bức tranh gì? Tiểu nhân có thể dẫn công tử đi xem một chút!

Chậm rãi đi về phía trước, một gã sai vặt mặc y phục màu xanh lại đi tới, nhìn về phía Trương Huyền vẻ mặt cung kính.

- Những bức tranh này bán ra sao?

Trương Huyền đưa tay chỉ.

- Đúng vậy! Công tử tới nơi này không phải muốn mua bức tranh sao?

Gã sai vặt gật đầu.

Nghiệp đoàn thi họa sư không bán thi họa, vậy đi chỗ nào mua?
- A...

Suy nghĩ một chút hắn cũng lại bừng tỉnh. Nghiệp đoàn luyện đan sư bán đan dược là một xu hướng. Nếu như ở đây cũng không bán thi họa, vậy đi nơi nào mua?

Hắn gật đầu, hỏi:

- Những thứ này đều là bức tranh nhất cảnh, có cấp bậc cao hay không?

- Mời lên lầu! Tầng một của nghiệp đoàn đều là tranh nhất cảnh. Tầng hai là nhị cảnh. Lấy loại này suy diễn ra. Công tử muốn mua cảnh giới gì? Ta lại dẫn ngài đi tới!

Ánh mắt của gã sai vặt nhất thời sáng lên.

Thi họa cảnh giới càng cao, giá cũng lại càng cao. Một khi có thể bán ra, làm nhân viên phục vụ, nhận được phần trăm tất nhiên cũng lại càng nhiều.

- Có...

Hắn đang muốn mở miệng hỏi một chút, có bức tranh ngũ cảnh hay không, vừa vặn cũng đi lên xem một chút. Chợt hắn nhìn thấy dòng người điên cuồng lao ra. Không ít người phóng về ngay phía trước.

- Nhanh lên một chút, Quý Mặc công tử đi ra!

- Hắn sát hạch thi họa sư nhất tinh thành công?

- Đúng vậy, vừa sát hạch xong, vì hồi đáp mọi người, dự định ở trước mặt mọi người vẽ tranh. Hơn nữa còn muốn công khai bán đấu giá!

- Vẽ tranh ở trước mặt mọi người? Quá tốt. Bức tranh của hắn, ta nhất định phải mua được...

...

Mọi người mỗi một người đều bàn luận ầm ĩ.

Những người này trên cơ bản đều là nữ tử, tuổi không lớn lắm. Bọn họ vừa đi về phía trước, vừa líu ríu bàn luận. Trong đó cũng có một vài người trung niên, từ y phục trên người có thể nhìn ra giá trị con người xa xỉ.

- Quý Mặc công tử, vẽ tranh?

Hắn nghi ngờ liếc mắt thoáng nhìn.

- Quý Mặc là tiểu thiếu gia Quý gia của vương thành, năm nay chưa đầy hai mươi, cũng đã là một vị thi họa sư chính thức...

Nói về Quý Mặc công tử, gã sai vặt cũng lộ ra vẻ mặt sùng bái:

- Nếu như công tử muốn mua bức tranh, không ngại đi qua nhìn một chút, có thể mua được bức tranh của Quý thiếu gia, chuyến đi này tuyệt đối không tệ.

Chương 433: Quý Mặc công tử (1)

- A? Vậy ta lại đi qua nhìn một chút!

Vừa vặn cũng không có chuyện gì, Trương Huyền cũng muốn biết một chút xem sát hạch thi họa sư thế nào. Hắn đi theo phía sau gã sai vặt mặc y phục màu xanh, đi về hướng mọi người đang tranh cãi ầm ĩ.

Ngay phía trước đoàn người là cái bàn màu xanh sẫm dựa vào tường trưng bày. Một thiếu niên mười tám, chín tuổi, trang phục màu trắng, ngồi ngay ngắn ở trên ghế, hai mắt nhắm nghiền.

- Quý Mặc công tử ta yêu công tử, ta muốn sinh con cho công tử!

- Không biết xấu hổ. Quý công tử là của ta. Ai cướp với ta, ta lại xé nát y phục của nàng!

- Tiểu thư, bên kia có một mỹ nữ đang muốn cướp, nàng nhanh đi xé y phục của nàng ấy. Chúng ta giúp nàng cổ vũ!

- ...

Quý Mặc công tử trước mặt vẫn đang nhắm mắt. Phía dưới rất nhiều nữ tử đã phát điên.

- Quý công tử tuy rằng tuổi không lớn lắm, lại thương hương tiếc ngọc. Mấu chốt nhất chính là, mặt như quan ngọc, phong thần tuấn lãng, có không ít nữ hài tử sùng bái!

Gã sai vặt mặc y phục màu xanh thấp giọng.

Trương Huyền gật đầu, nhìn lại về phía vị Quý Mặc công tử này. Người này quả thực da trắng nõn, diện mạo có chút tuấn mỹ. Mặc dù nhắm mắt lại, khóe miệng lại thoáng cong lên, khiến người ta một loại cảm giác mỉm cười, khá trêu chọc nữ hài tử yêu thích.

Có thiên phú, có thực lực, có gia thế, quan trọng nhất bộ dạng còn rất tốt. Thảo nào nhiều nữ tử điên cuồng như vậy.

- Hắn đây là... đang làm gì?

Thấy đối phương ngồi ngay ngắn, không để ý tới tranh cãi xung quanh, hai mắt nhắm nghiền, Trương Huyền hỏi.

- Quý Mặc công tử muốn vẽ bức tranh, chắc là tâm thần phải yên tĩnh, điều chỉnh trạng thái!

Gã sai vặt mặc y phục màu xanh nói.

- Điều chỉnh trạng thái? Ở chỗ này sao?

Trương Huyền kỳ quái.

Chỉ là vẽ một bức tranh mà thôi, mình thông thường cầm bút lại tới. Người này... còn cần điều chỉnh trạng thái?

Lại nói, cho dù điều chỉnh, đến một nơi yên tĩnh không có người tốt hơn. Ở đây nhiều người như vậy, cãi nhau với nhau, điều chỉnh cái gì?

- Quý công tử chưa đầy hai mươi liền trở thành đại sư thi họa, thiên tài tuyệt đỉnh. Tất cả hành động đều tự có thâm ý. Loại người nhà quê giống như ngươi sao có thể hiểu được?

Nghe được giọng điệu nghi ngờ của hắn, gã sai vặt mặc y phục màu xanh còn chưa kịp mở miệng, một nữ hài đã xoay đầu lại, trợn mắt nhìn.

- Không sai, không biết người ngoài nghề từ nơi nào xuất hiện, cút sang một bên. Đừng ở chỗ này bôi nhọ Quý công tử thi họa!

Lại một một nữ tử hừ nói.

Xôn xao!

Xung quanh tách ra, tạo thành một khoảng trống. Tất cả nữ tử xung quanh đều lạnh lùng nhìn qua, vẻ mặt chán ghét.

- Ách?

Không nghĩ đến chỉ nói một câu, đã bị nhiều người căm thù như vậy, Trương Huyền cảm thấy bất đắc dĩ.

- Thiên Vũ vương quốc có nghiệp đoàn thi họa sư, không ít người đều yêu thích thi họa, học đòi văn vẻ. Bởi vậy địa vị của thi họa sư rất cao. Quý Mặc công tử lại là người xuất sắc trong số đó, nhận được vô số người theo đuổi tán tụng. Ở chỗ này tốt nhất cái gì cũng đừng nói. Nếu không, mắng cũng có thể mắng chết người! Gã sai vặt mặc y phục màu xanh cười gượng, hạ giọng nói.

Trương Huyền gật đầu. Hắn đang muốn nói chuyện, lại thấy Quý công tử ở ngay phía trước đang nhắm chặt hai mắt, chợt mở mắt ra, chậm rãi đứng lên.

- Mau nhìn, Quý công tử sắp vẽ!

- Không biết sẽ vẽ ra bức tranh cấp bậc gì!

- Cái đó còn cần phải nói sao? Quý công tử lại là thi họa sư chính thức, nhất định có thể vẽ ra tác phẩm nhị cảnh.

...

Thấy hắn mở mắt, mọi người trước đó đang trợn mắt nhìn, cũng lại mặc kệ Trương Huyền, nhìn về phía trước. Trong mắt bọn họ xuất hiện từng ngôi sao.

Thi họa sư chính thức cũng được gọi là đại sư thi họa, giống như Lục Trầm, Nguyên Ngữ, có thể dễ dàng vẽ ra bức tranh nhị cảnh, thậm chí tam cảnh, về phần có có thể ra Kinh Hồng hay không, lại phải xem vận khí và trạng thái.

Tứ cảnh đầu của thi họa theo thứ tự là: Lục Thực, Linh Động, Ý Tồn, Kinh Hồng.

- Tại hạ Quý Mặc, chuẩn bị bêu xấu!

Quý Mặc công tử đứng ở trước bàn, bàn tay rung lên. Một chiếc quạt giấy xuất hiện ở trước mặt. Hắn phe phẩy vài cái, tóc đen lay động, trang phục màu trắng giống như gặp gió:

- Bức tranh vẽ xong, lập tức bán đấu giá. Chỉ có điều, số tiền này, Quý mỗ không lấy một xu, sử dụng để xây dựng Thi Họa Đường, mời thi họa học đồ đứng ra dạy học, để cho nhiều người thích thi họa hơn, hiểu rõ về thi họa hơn!

- Không hổ danh là Quý công tử, xem tiền tài giống như cặn bã...

- Văn nhân khí khái, khiến cho người ta bội phục!

...

Nghe hắn nói như thế, mọi người lại ồ lên. Nhất là rất nhiều nữ tử, mỗi một người đều kêu lên thành tiếng chói tai.

- Người này cũng thật biết mua chuộc lòng người! Trương Huyền lắc đầu.

Quý Mặc công tử này thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, lại ngũ vị quan trường sâu sắc, biết cái gì có thể thu hút sự chú ý của người khác.

Cái đó giống như những minh tinh kiếp trước kia tổ chức bán đấu giá từ thiện, nói trắng ra, chính là một mánh lới.

Nếu quả thật muốn xây dựng Thi Họa Đường, khiến cho tất cả mọi người hiểu rõ thi họa, yêu thích thi họa, lặng lẽ làm là được, không cần thiết làm ra động tĩnh lớn như vậy. Huống gì... hiện tại cũng là cuối mùa thu, lại là buổi tối, đứng tại chỗ có chút lạnh, còn quạt cái quạt...

- Yên tĩnh!

Quạt giấy khép lại, Quý Mặc công tử giơ bàn tay ngăn lại:

- Được rồi, ta lại không nhiều lời vô ích, hiện tại liền bắt đầu vẽ tranh. Vẫn hi vọng các vị có thể giữ yên lặng!

Nghe được lời của hắn, mọi người trước đó còn thét chói tai, nhất thời ngừng lại.

Quý Mặc công tử khẽ cười, một tay giữ ống tay áo, bàn tay chộp một cái. Một cái lông bút xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Giấy Tuyên Thành mở ra. Tay trái ở trên bàn ấn một cái. Dưới chân khí trùng kích, nước mực trong nghiên mực rơi vào ngòi bút, tay phải múa, bút hạ xuống mặt giấy.

Rồng bay phượng múa, muôn hình vạn trạng.

Xôn xao!

Bút lông trên giấy đưa qua đưa lại, giống như một con cá bơi qua bơi lại ở trong hồ nước. Theo thời gian trôi qua, một bức tranh chậm rãi xuất hiện.

Là một bức cảnh nước từ trên núi chảy xuống.

Sơn mạch cao vút, rừng đá với hình thù kỳ quái, nước chảy rong chơi trong đó, đánh vào mặt đá, giống như phát ra những tiếng “đinh đang“. Tất cả lá cây đều giống như múa theo một phương hướng, hình như có gió nhẹ lướt qua.

- Là bức tranh cảnh giới Linh Động nhị cảnh!

Liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Ở trong nhà Lục Trầm đại sư học tập xong thiên đạo thi họa, đối với nghề nghiệp thi họa này hắn lại có hiểu rõ rất sâu. Cho dù không sử dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn cũng có thể tiến hành giám định và thưởng thức đối với một ít bức tranh.

Bức tranh sơn thủy này, non xanh nước biếc, giống như khiến cho người ta tận mắt nhìn thấy được một tòa sơn mạch, khí tức linh động, khiến người ta có thẩm mỹ khác thường, nói rõ dĩ nhiên đạt được Linh Động cảnh.

Chỉ có điều, tuy rằng vô cùng xuất sắc, trong nước từ trên núi chảy xuống lại không có ý cảnh, ý nhị, cũng chính là không đạt được cái gọi là Ý Tồn.

- Đáng tiếc, nếu như kỹ năng huyền diệu không quá mức, an tâm kiên định vẽ tranh, có lẽ thật sự có thể đạt được cảnh giới này!

Nhìn một hồi, Trương Huyền thở dài một tiếng.

Quý Mặc công tử này tuy rằng thoạt nhìn có chút giả vờ giả vịt, phần bản lĩnh vẽ tranh quả thật không tệ. Dựa theo đạo lý, chỉ cần tĩnh tâm vẽ tranh, làm ra tác phẩm Ý Tồn tam cảnh, không khó lắm.

Chỉ tiếc, vì động tác đẹp, không ít nơi quá mức khoa trương, bỏ quên ý định ban đầu vẽ tranh, cuối cùng chỉ khiến cho bức tranh đạt được Linh Động đỉnh phong, chỉ cách Ý Tồn kém một tia.

Trong lòng hắn xúc động, lại không nói ra.

Hắn tới đây chỉ là muốn xem thử sát hạch thi họa sư thế nào. Hắn cùng Quý Mặc công tử này hoàn toàn không có chút quan hệ nào. Lại nói, vừa rồi hắn còn chưa nói xong, đã bị mọi người quát lớn một trận. Hắn cũng không muốn bị đám đông nữ nhân trước mắt này mắng chết.

Chương 434: Quý Mặc công tử (2)

Rất nhanh, bức tranh đã hoàn thành.

Sau đó Quý Mặc công tử ném bút lông vào ống đựng bút, treo bức tranh ở trên vách tường bên cạnh.

- Đây là một bức tranh nhị cảnh đỉnh phong, Bức tranh Thanh Phong Sơn Thủy Đồ này hiện tại bắt đầu bán đấu giá. Mọi người có thể tự do báo giá. Một trăm vạn kim tệ làm cơ sở. Mỗi lần tăng giá không thể ít hơn 10 vạn kim tệ.

Nói đến đây, Quý Mặc công tử nhếch miệng lên, lộ ra một nụ cười mỉm mê người, cây quạt ở trong lòng bàn tay phe phẩy, tôn lên khí chất công tử văn nhã của hắn:

- Người mua được bức họa này, ta có thể miễn phí theo nàng cùng đi ăn tối!

- Cùng đi ăn tối? Bức tranh này ta mua!

- Đừng tranh với ta, ta ra 110 vạn!

- 110 vạn đã muốn mua bức tranh của Quý Mặc công tử. Đùa gì thế, 130 vạn!

- Ta ra hai trăm vạn!

...

Nghe được bán đấu giá, còn tặng kém phúc lợi, rất nhiều nữ tử nhất thời hưng phấn đỏ mắt. Mỗi một người điên cuồng báo giá. Rất nhanh, giá tăng cao.

- Hai trăm bốn mươi vạn?

Thấy giá rất nhanh tăng cao tới hơn hai trăm vạn, Trương Huyền trợn tròn hai mắt.

Trước đó hắn bán bức tranh ngũ cảnh cho đám người Lục Trầm, Hoàng Ngữ, cũng chỉ hai trăm vạn kim tệ. Một bức tranh nhị cảnh, rác rưởi không thể lại rác rưởi hơn này, không ngờ vượt qua cái giá tiền này...

Quá gài bẫy!

- Cái này... bức tranh ngũ cảnh Hóa Linh cảnh, đại khái bao nhiêu tiền?

Vẻ mặt hắn phiền muộn, không nhịn được quay đầu lại hỏi gã sai vặt bên cạnh.

- Ngũ cảnh? Đây chính là bản vẽ đẹp do đại sư thi họa nhị tinh Tông Sư cảnh, hơn nữa còn không phải lần nào cũng có thể vẽ thành, cần phải có cơ duyên và trạng thái... Loại bức tranh này, tính toán ở chỗ này, đều sẽ là trấn hội chi bảo, có thể nói... vô giá!

Gã sai vặt mặc y phục màu xanh có chút do dự, nói.

- Vô giá?

Trương Huyền thoáng lắc lư một cái.

- Đúng vậy, nếu như muốn định ra một giá, giá khởi đầu chỉ sợ cũng phải một ngàn vạn kim tệ. Cuối cùng có thể tăng lên đến thế nào, ta cũng không biết. Chỉ biết là nửa năm trước, ở đây từng bán đấu giá một bộ. Giá cuối cùng là ba nghìn bốn trăm vạn kim tệ.

Gã sai vặt mặc y phục màu xanh nói.

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái, cảm thấy lập tức muốn khóc.

Bức tranh hơn ba ngàn bốn trăm vạn kim tệ, hắn bán ra bốn bức hai trăm vạn... Có cần hãm hại như thế hay không?

- Nghiệp đoàn thi họa sư, thành lập ra ở vương thành không đầy ba mươi năm. Giá của bức tranh cũng trong khoảng thời gian này tăng lên. Đổi lại thành ba mươi năm trước, căn bản không ai coi trọng. Cho dù là bức tranh ngũ cảnh, chỉ sợ cũng chỉ đáng giá một hai trăm vạn.

Gã sai vặt nói tiếp:

- Cao hơn nữa, không ai đi mua!

- Ba mươi năm trước, một hai trăm vạn?
Trương Huyền sửng sốt.

- Đúng vậy!

Gã sai vặt gật đầu.

Thấy hắn xác nhận, Trương Huyền lúc này mới hòa hoãn lại, cảm thấy trong lòng thư thái một ít.

Tin tức Thiên Huyền vương quốc bế tắc, lại không có nghiệp đoàn thi họa sư. Xem ra trước đây đám người Hoàng Ngữ báo giá cho mình là giá của ba mươi năm trước. Hai trăm vạn... Đã coi như là không ít.

- Công tử muốn mua bức tranh ngũ cảnh sao?

Gã sai vặt mặc y phục màu xanh nghi ngờ nhìn qua:

- Bức tranh ngũ cảnh chỉ có hội trưởng mới có khả năng vẽ ra. Chỉ có điều hội trưởng nửa tháng trước lại đi ra tìm linh cảm, bây giờ còn chưa trở về...

- Chỉ là tùy tiện hỏi một chút...

Đè ép sự phiền muộn xuống, Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy...

Gã sai vặt nhìn qua:

- Nếu không công tử... mua lại bức Thanh Phong Sơn Thủy Đồ của Quý Mặc công tử này lại! Nhị cảnh đỉnh phong, lại là sản phẩm của Quý công tử làm ra, sau này tất nhiên có thể tăng giá!

- Thôi đi!

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta tới đây không phải là mua tranh... Lại nói, một bức tranh nhị cảnh làm mà thôi, không có hứng thú!

- Nhị cảnh, còn mà thôi? Khẩu khí thật là lớn!
Vừa dứt lời, gã sai vặt mặc y phục màu xanh vẫn chưa trả lời, liền nghe được một tiếng nói bực bội vang lên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Quý Mặc công tử phía trước đang lạnh lùng nhìn lại.

- Ách?

Không nghĩ tới giọng điệu chính mình nói không lớn, lại bị đối phương nghe được, Trương Huyền có chút xấu hổ:

- Thật ngại quá. Ta chỉ là thuận miệng nói một chút, xin lượng thứ cho!

Đối phương vẽ tranh mệt, đầu đầy mồ hôi, cũng không dễ dàng. Lời mình mới vừa nói, thật có chút thiếu sót.

- Hừ, ngươi cho rằng một câu xin lượng thứ cho là xong rồi sao?

Quý Mặc công tử vung ống tay áo, lông mày nâng lên:

- Cắt ngang buổi đấu giá, xem thường đối với bức tranh của ta. Ngươi làm vậy là đang sỉ nhục chức nghiệp thi họa, khinh thường một vị thi họa sư chính thức!

- Vậy... ngươi nói làm sao bây giờ?

Mình chỉ là thuận miệng nói, cũng nói xin lỗi, đối phương tự nhiên bay lên đến mức độ sỉ nhục chức nghiệp thi họa, khinh thường thi họa sư chính thức, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

- Rất đơn giản, năm trăm vạn kim tệ, mua bức tranh này của ta!

Quý Mặc công tử chắp hai tay ở sau lưng, thản nhiên nhìn qua:

- Ngươi yên tâm, số tiền này, ta một xu cũng không cầm, sẽ tất cả quyên góp ra ngoài, sử dụng để xây dựng Thi Họa Đường, cũng coi như cho ngươi lấy công chuộc tội!

- Năm trăm vạn kim tệ?

Trương Huyền sửng sốt.

Hắn tới xem một chút, thuận miệng nói một câu, đối phương đã muốn ép mua ép bán, đùa gì thế?

Ở đây nhiều bái nữ nhân sùng của ngươi như vậy, ngươi để cho các nàng mua không được sao...

- Thế nào? Không muốn mua?

Quý Mặc công tử lạnh lùng cười, giơ bàn tay ngăn lại:

- Không mua cũng có thể. Lập tức nói lời xin lỗi, sau đó lại đừng bước vào nghiệp đoàn nửa bước! Nghiệp đoàn thi họa sư chúng ta, không chào đón loại người như ngươi!

- Không bước vào nghiệp đoàn nửa bước?

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Thực sự là người hiền bị người bắt nạt, ngựa tốt bị người cưỡi.

Mình chỉ thuận miệng nói, cũng đã nói xin lỗi, đối phương tự nhiên Y Y không buông tha.

- Xin lỗi cũng có thể. Không bước vào nghiệp đoàn thi họa cũng có thể. Cho dù năm trăm vạn kim tệ mua cũng có thể. Điều kiện trước tiên là... tác phẩm phải giá trị với giá tiền này!

Trương Huyền lắc đầu:

- Bức tranh này tùy tiện tìm một học đồ tới cũng vẽ ra được, cũng xứng sao?

Chương 435: Man thú vẽ tranh (1)

Mới vừa rồi bị nữ tử chửi rủa, xung quanh tránh xa tạo thành một chỗ trống. Trương Huyền và gã sai vặt đứng ở nơi đó, vốn đã có vẻ đặc biệt.

Trong lúc tất cả mọi người báo giá, hai người lại ở phía dưới nói nhỏ, Quý Mặc công tử đều nhìn thấy ở trong mắt. Hắn vốn có chút không vui, cẩn thận vừa nghe, lại còn khinh thường tác phẩm của hắn. Hắn làm thế nào nhịn được, lập tức quát lớn.

Quả thực chính là đang khiêu chiến quyền uy và uy nghiêm của hắn.

Vốn tưởng rằng đối mặt với sự chất vấn, người này sẽ lập tức xin lỗi, không nghĩ tới lại nói ra lời này.

Thứ tùy tiện tìm một học đồ cũng có thể vẽ ra tới...

Lửa giận thoáng chốc vọt lên, hắn tức giận, sắc mặt đỏ lên.

- Ngươi nói cái gì?

Xiết chặt nắm đấm, lông mày nâng lên, một lực lượng từ trên người phát ra, thổi khiến không khí vang lên những tiếng phật phật. Hắn lại là cường giả Ích Huyệt cảnh.

Chưa đủ hai mươi lại đạt được Ích Huyệt cảnh, xem ra thiên phú tu luyện của Quý Mặc công tử này không hề kém hơn so thiên phú thi họa.

Gã sai vặt mặc y phục màu xanh cũng không nghĩ tới Trương Huyền sẽ nói ra lời này, sắc mặt trắng bệch.

Trước đó không nói Quý gia là một trong ba gia tộc lớn ở vương thành. Chỉ nói Quý công tử này thân là thi họa sư nhất tinh, được vô số người ủng hộ, có năng lực hiệu triệu rất mạnh. Khiêu khích như vậy... không phải muốn chết sao?

Chọc giận đối phương, bị đánh là nhẹ. Rất có thể bị nghiệp đoàn thi họa sư phong sát. Sau này cho dù có nhiều tiền hơn nữa, cũng mua không được nửa bức tác phẩm.

- Vị công tử này, đừng hành động theo cảm tình, ngươi... tốt nhất là xin lỗi, mềm mỏng một chút...

Không nhịn được, hắn kéo người thanh niên bên cạnh một cái, vội vàng truyền âm.

Nói xong, chỉ thấy người thanh niên bên cạnh gật đầu mở miệng:

- A, nói học đồ có thể vẽ ra, là ta nói sai!

- Như vậy còn tạm được...

Nghe hắn nhận sai, gã sai vặt đang muốn thở phào, lại nghe được lời phía dưới, lập tức mí mắt giật một cái, thiếu chút nữa thì lập tức ngã sấp xuống.

- ... Đây là sỉ nhục đối với học đồ, nhìn trình độ bức tranh này, chắc hẳn tùy tiện bắt một con man thú tới vẽ cũng còn tốt hơn so với cái này! Còn đòi năm trăm vạn, năm kim tệ ta cũng không muốn!

Trương Huyền xua tay.

Hắn không muốn gây chuyện, lại cũng không sợ chuyện. Muốn tìm phiền toái, đùa gì thế!

Không tìm người khác gây phiền phức còn không tệ.

Thời điểm đối phương vẽ tranh, hắn ngay cả năng lực Đồ Thư Quán cũng chưa từng sử dụng, chỉ dựa vào kiến thức, liền nhìn ra bảy, tám chỗ khuyết điểm. Loại bức tranh trình độ thấp này tặng không hắn cũng không muốn, còn muốn đòi tiền... Ngươi nghĩ như thế nào?

Man thú? Năm kim tệ?

Hắn nói, vẻ mặt thản nhiên. Tất cả mọi người xung quanh đều cắn đầu lưỡi, nhìn qua giống như nhìn quái vật.

Ở nghiệp đoàn thi họa sư, sỉ nhục một vị thi họa sư như vậy, tự tin ở đâu ra?

- Ngươi...

Quý Mặc công tử tức thiếu chút nữa nôn ra máu.

Tùy tiện bắt môn con man thú tới cũng vẽ tốt hơn so với hắn... Năm kim tệ cũng không muốn...

Đây cũng không phải là đánh vào mặt, mà là đang phủ định năng lực nghề nghiệp của hắn!

- Được, loại biểu diễn hài kịch này không có gì hay. Đi thôi, lên lầu đi dạo!

Đối mặt với sự tức giận của đối phương, Trương Huyền không chút dao động sợ hãi, xoay người muốn rời khỏi.

Tuy rằng hắn vừa tới Thiên Vũ vương quốc không có địa vị gì, nhưng lập tức lại muốn sát hạch danh sư, phải có khí độ của danh sư.

Nếu thật sự thi xong, đối phương dám nói như thế, lập tức đánh chết, cũng không ai dám nói thừa nửa câu!

Đây là đặc quyền và năng lực của danh sư.

Danh sư không thể sỉ nhục, người sỉ nhục hẳn phải chết!

Một kẻ giả vờ giả vịt làm thi họa sư mà thôi, buộc hắn mua đồ, ép mua ép bán, mắng một câu xem như là rất nể tình.

- Đứng lại!

Thấy người này khiến mình tổn hao nhiều mặt mũi, lại xoay người muốn đi, khuôn mặt Quý Mặc công tử vặn vẹo, sắp phát điên.

Chỉ có điều, tuy rằng nổi giận, nhưng hắn không có tức giận thở hổn hển. Hắn hít sâu một hơi, đè nén tức giận trong lòng, lạnh lùng nhìn qua.

- Nếu ngươi nói tự tin như vậy, xem ra đối với thi họa nhất định cũng hiểu rõ rất nhiều, có dám cùng ta so tài một trận hay không?

- So tài?

- Không sai, chúng ta đồng thời vẽ tranh, tìm người qua giám định. Tác phẩm của ai tốt, cảnh giới cao, người đó lại thắng lợi! Thua, không chỉ quỳ xuống xin lỗi bên thắng, còn cút ra khỏi nghiệp đoàn thi họa sư cho ta, cả đời cũng không thể tiến vào...

Trong ánh mắt Quý Mặc công tử mang theo sự dữ tợn:

- Như thế nào, có dám hay không?

- Đồng thời vẽ tranh? Tìm người giám định? Ngươi xác định?

Thấy hắn tự tin như vậy, Trương Huyền lắc đầu.

Đối với hắn, so tài vẽ tranh cũng không có gì. Dù sao ngày hôm nay nhàn rỗi không có chuyện gì, hắn vốn chính là qua sát hạch thi họa sư. Hơn nữa nhìn bộ dạng này, không so tài một trận, đối phương chắc chắn sẽ không bỏ qua.

- Thế nào, không dám sao?

Quý Mặc công tử cười lạnh.

- Vậy cũng không phải. Mà là...

Trương Huyền đặt hai tay ra sau lưng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn qua:

- Ta sợ... ngươi sẽ khóc!

Rầm!

Mọi người quăng ngã đầy đất. Đúng là một trò cười.

Ầm!

Ngay sau đó, giống như là giọt nước nhỏ vào trong dầu sôi, tất cả mọi người ồ lên.

- Giả vờ giả vịt cái gì?

- Quý Mặc công tử là thi họa sư chính thức, một kẻ không biết từ nơi nào xuất hiện, lại dám miệng ra nói lời ngông cuồng!

- So tài với hắn, cho hắn biết cái gì là đại sư thi họa chân chính!

...

Tất cả nữ tử xung quanh đều trợn mắt nhìn. Mỗi một người chống nạnh, hận không thể nuốt sống Trương Huyền.

Đã thấy kẻ điên cuồng, nhưng chưa thấy qua kẻ nào ngông cuồng như thế. Dám nói Quý Mặc công tử sẽ khóc?

Biết hắn là ai không?

Chưa đủ hai mươi tuổi lại sát hạch thi họa sư chính thức thành công, ở Thiên Vũ vương thành từ trước tới nay đứng vị trí thứ nhất, được người gọi là thi họa song tuyệt, tài tình đứng đầu...

Sợ hắn khóc?

Ngươi nghĩ rằng ngươi là ai?

Hội trưởng nghiệp đoàn sao?

- Ngươi...

Rất nhiều người hâm mộ phẫn nộ. Thân thể Quý Mặc công tử cũng thoáng lắc lư một cái, thiếu chút nữa phun ra máu.

Nói cũng quá nghẹn người!
Biết nói càng nhiều, tức chết càng nhanh, hắn khoát tay chặn lại:

- Vậy bớt nói nhảm đi. Ra tay sẽ biết được sự thật!

Nói xong, rất sợ đối phương đổi ý, hắn quay đầu lại phân phó một gã sai vặt phía sau.

Nghe được phân phó, gã sai vặt xoay người đi ra ngoài. Thời gian không lâu lắm, có hai lão nhân đi nhanh tới.

- Hai vị này là phó hội trưởng Trình, Ngô của nghiệp đoàn, thi họa nhị tinh Tông Sư. Để hai người làm trọng tài, chắc hẳn không có vấn đề gì chứ?

Nghe được là hai người là phó hội trưởng, Trương Huyền nhìn sang.

Hai người kia thoạt nhìn đều có tuổi tác tương đương cùng Lục Trầm, chòm râu trắng như tuyết. Bởi vì quanh năm tiếp xúc thi họa, khí chất cao nhã, đặc biệt là một hồi ý nhị.

- Không thành vấn đề!

Dù sao ai làm trọng tài đối với Trương Huyền đều giống nhau, hắn gật đầu.

- Các ngươi muốn so tài?

Đi tới trước mặt, Trình phó hội trưởng nhướng mày.

Bên này gây ra mâu thuẫn, thời điểm tới đây, hắn đã nghe gã sai vặt nói. Một người thanh niên không biết từ nơi nào xuất hiện, lại dám tranh đấu với Quý Mặc, còn nói cuồng vọng như vậy... khiến cho hai người không biết đối phương đến cùng lấy đâu ra tự tin như vậy.

- Đúng!

Quý Mặc công tử khom người.

- Không biết vị tiểu huynh đệ này, lão sư ở chỗ nào, cùng ai học thi họa?

Trình phó hội trưởng nhìn về phía Trương Huyền:

- Tại hạ đại sư tông sư thi họa của mười ba vương quốc xung quanh, đều có chút giao tình. Nói ra có thể có quen biết từ trước!

- Chỉ là có chút hứng thú đối với thi họa, cũng không có lão sư!

Trương Huyền nói.

Hiểu biết của hắn đối với thi họa, đều đọc từ sách ra, quả thật không có lão sư.

- Có chút hứng thú? Không có lão sư?

Hai vị phó hội trưởng Trình, Ngô liếc mắt nhìn nhau, mỗi người đều nghi ngờ.

Một đạo thi họa mặc dù chỉ là một trong rất nhiều chức nghiệp không sát đầu, nhưng không có sư môn truyền thừa, muốn học được chân tài thật học, vẫn làm không được.

Chỉ có chút hứng thú, lại dám cùng thi họa sư nhất tinh so tài?

Là không biết thi họa sư lợi hại, hay tự tin hơi quá?

- Thi họa là hứng thú tao nhã tạo ra. Dùng để so đấu, có phần mất phong nhã. Hai vị thật sự có tranh cãi gì, giải quyết riêng là được, không cần thiết so tài tranh đấu!

Có chút do dự, Ngô phó hội trưởng khuyên can.

Thi họa là hành động tao nhã, dùng để so đấu, có phần làm mất mặt của văn nhâ.

- Vẫn mong hai vị tông sư không cần khuyên cản, văn nhân lấy văn để kết giao. Thi họa sư cũng có tức giận chém trời cao. Người này sỉ nhục chức nghiệp thi họa này, ngày hôm nay không cùng hắn so tài thắng bại, ta nuốt không trôi cơn giận này!

Trương Huyền còn chưa mở miệng, Quý Mặc công tử cắn răng nói.

Bị người này nói ngay cả học đồ, man thú cũng không bằng, ngày hôm nay không dạy dỗ một trận, sau đó mặt mũi quét ra rác, còn làm sao gặp người?

- Vậy...

Thấy thái độ hắn kiên quyết, hai vị phó hội trưởng nhìn về phía Trương Huyền. Sau đó bọn họ thấy người vẻ mặt không để ý, gật đầu:

- Hắn muốn so tài, so tài là được!

- Được rồi!

Thấy hai người đều đồng ý so tài, không có cách nào khuyên can, hai vị phó hội trưởng không thể làm gì khác hơn là đáp ứng:

- Nếu các ngươi muốn so tài, hai ta liền làm trọng tài! Quy định rất đơn giản, thời gian là một canh giờ. Ai vẽ ra cảnh giới cao, ai đó thắng! Cảnh giới tương đương, thời gian vẽ tranh ngắn hơn thắng.

Văn không đứng nhất. Dựa theo đạo lý này, trình độ thưởng thức của mỗi người thưởng thức khác nhau, rất khó cân nhắc quyết định ưu khuyết của hai tác phẩm.

Chỉ có điều, thi họa nếu phân ra cảnh giới, lấy đẳng cấp này làm tiêu chuẩn, ai cũng không tìm ra được lỗi.

- Bắt đầu đi!

Đã đưa ra quy định, hai bên so tài cũng không có ý kiến, mấy học đồ chuẩn bị thỏa đáng hai cái bàn, giấy và bút mực.

- Bức tranh không giới hạn thể loại, không giới hạn đề tài, có thể tự do phát huy!
Thấy hai người đi tới vị trí, Ngô phó hội trưởng nói.

- Vâng!

Quý Mặc công tử gật đầu.

Không hạn chế đề tài và thể loại, có thể là bức tranh am hiểu nhất.

Bức tranh sơn thủy trước đó, hắn cũng không phải thường vẽ. Đổi lại thành loại tinh thông, tuyệt đối có thể làm ra tác phẩm tam cảnh.

Vừa trở thành thi họa sư nhất tinh, buồn vì không có chỗ nào khiến danh tiếng càng đánh càng vang, người này lại xuất hiện. Có thể nói, buồn ngủ đưa gối đầu, tới thật là kịp thời.

Nếu không, hắn cũng sẽ không chuyện bé xé ra to, cố ý làm lớn chuyện như vậy.

- Được, không có ý kiến gì, liền trực tiếp bắt đầu đi!

Quy định nói ra, hai người không phản đối, Ngô phó hội trưởng giơ tay quyết định.

- Được!

Quý Mặc công tử hừ lạnh một tiếng, bàn tay lật một cái, bút lông xuất hiện ở tronglòng bàn tay. Hắn chấm mực múa bút, lại vẽ tranh.

Lần này hắn vì muốn giành được nhiều sự thu hút, cố ý bỏ thêm càng nhiều kỹ xảo đẹp mắt, chọc cho xung quanh lại liên tục vang lên tiếng kêu sợ hãi.

- Các ngươi nói Quý Mặc công tử sẽ thắng chứ?

- Nói thừa, Quý công tử là thi họa sư thiên phú cao nhất trong thế hệ trẻ tuổi. Hội trưởng cũng nói, là tồn tại sau này có khả năng thay thế hắn nhất, làm sao có thể không thắng được một người quê mùa không biết từ đâu tới?

- Vậy ngược lại là...

- Ừ? Quý công tử cũng bắt đầu vẽ tranh. Người quê mùa kia thế nào ngay cả bút cũng chưa cầm? Chẳng lẽ ngoài miệng nói năng kiêu ngạo, trên thực tế không biết vẽ tranh?

- Thật đúng là... Lại còn không nhúc nhích...

Nhìn thấy được Quý Mặc công tử vẩy mực múa bút, mọi người hưng phấn bàn luận ầm ĩ. Lúc này bọn họ mới phát hiện, người thanh niên muốn so tài với hắn, đang đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, trên mặt hình như có chút nhăn nhó.

- Vị tiểu huynh đệ sao vậy? Có phải có lời gì khó nói hay không?

Thấy bộ dạng này của hắn, Ngô phó hội trưởng nhìn lại.

- A, là như vậy...

Trương Huyền gãi đầu, có chút ngượng ngùng:

- Ta suy nghĩ một chút, vẽ bức tranh như vậy, thắng hắn, cũng có phần ỷ lớn hiếp nhỏ, thắng không anh hùng. Nếu mới vừa nói một con man thú cũng vẽ được tốt hơn so với hắn, xin hỏi... nơi này có man thú không? Có thể mượn một con cho ta dùng một chút hay không? Yên tâm, ta bảo nó vẽ xong... Lại trả lại cho các ngươi!

- Cái gì?

- Hắn cần một con man thú cùng... Quý Mặc công tử so tài?

- Trời ạ, ta không có nghe nhầm chứ?

Mọi người mỗi một người đều trợn mắt há hốc mồm, đều nhìn về phía người trước mắt này giống như nhìn người điên.

Man thú cho dù có trí khôn nhất định, nhưng so sánh với người mà nói, cái gì cũng đều không hiểu, càng chưa nói tới vẽ tranh.

Sử dụng man thú vẽ tranh so tài với một vị thi họa sư chính thức...

Sao có thể như vậy được!

Diễn trò vui đùa gì vậy.

Không phải chính tai nghe được, tận mắt nhìn thấy, bọn họ cũng hoài nghi người này có phải điên rồi hay không?

Thậm chí cho dù tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy người này có phải đầu óc có vấn đề hay không.

Mọi người giật mình. Quý Mặc công tử đang vẽ tranh, thân thể nhất thời co rút. Trên đầu hắn, một vạn đầu thần thú bay qua, thiếu chút nữa bóp nát bút lông ném tới trên mặt đối phương.

Tìm một man thú so tài với hắn...

Em gái ngươi, ý của ngươi là nói ta không xứng so tài với ngươi phải không?

Ban đầu vốn chỉ định làm cho đối phương động bút. Kết quả vừa ra, liền có thể khiến cho hắn mất mặt xấu hổ. Ai biết... tranh này mới bắt đầu, đã bị khinh bỉ tới thương tích đầy mình.

Nếu như người này thật sự tìm con man thú qua, mình thua, chẳng phải là không bằng cầm thú sao?

Thắng, cũng chỉ là lợi hại hơn so với cầm thú...

Trời ạ!

Quý Mặc công tử chỉ cảm thấy trong miệng đầy máu, toàn thân đều Sparta.

- Khụ khụ, man thú mặc dù có trí tuệ, cũng không biết vẽ tranh. Ngươi... xác định, yêu cầu cái này?

Ngô phó hội trưởng cũng sững sờ ở tại chỗ, không nhịn được nhìn qua.

Đã thấy so tài đưa ra rất nhiều yêu cầu… thời gian quá ngắn, giấy quá kém, mực nước không tốt, nhưng vẫn chưa từng nghe nói qua, muốn một con man thú qua!

Ngươi xác định không phải nói đùa?

- Là cái này!

Trương Huyền gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Hắn có thể dễ dàng vẽ ra tác phẩm ngũ cảnh. Nếu thật sự sát hạch thi họa sư, cho dù không phải là tam tinh, cũng chí ít là nhị tinh đỉnh phong.

Loại năng lực vẽ tranh này, so tài với một hài tử vừa thi đậu nhất tinh, thật sự có chút ỷ lớn hiếp nhỏ.

Thắng trên mặt cũng không có ánh sáng!

Thấy nói một lần, lại xác nhận một lần, đối phương vẫn không có động tĩnh, Trương Huyền nhìn qua:

- Lẽ nào... Ở đây không có man thú? Hãy tìm man thú có chút khó khăn?

Nơi này là nghiệp đoàn thi họa sư, không phải nghiệp đoàn thuần thú, chẳng lẽ man thú không dễ tìm?

- Khó khăn...

Mọi người thoáng lảo đảo một cái.

Đây không phải là trọng điểm có được hay không?

Trọng điểm là... man thú làm sao có thể vẽ tranh?

- Cuồng vọng!

Ngô phó hội trưởng đang không biết làm sao, Trình phó hội trưởng ở bên cạnh sắc mặt trầm xuống, bàn tay vung lên.

Hắn chìm đắm ở trong thi họa không biết bao nhiêu năm, biết độ khó của một đạo thi họa. Tìm một con man thú vẽ tranh, đã muốn thắng thi họa sư chính thức?

Quả thực chính là không biết trời cao đất rộng.

Ban đầu, hắn còn cảm thấy là một hồi long tranh hổ đấu. Không nghĩ tới người trước mắt này là một người ngông cuồng!

- Nếu không... Ta đi tìm đi. Ta biết gần đây có một con man thú vô chủ...

Thấy mọi người vẫn ngây ra như phỗng, gã sai vặt mặc y phục màu xanh do dự một chút nói.

- Đi đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau