THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 426 - Chương 430

Chương 426: Ngươi xuống đánh nó (2)

Thấy hắn do dự, Trương Huyền biết hắn lo lắng cái gì, an ủi một câu:

- Yên tâm đi, có ta ở đây, nó muốn giết chết ngươi, cũng không dễ dàng như vậy.

- Vâng!

Cổ Mục cắn răng một cái.

Cũng đúng, sư thúc tổ lại là nhân vật cường hãn vượt qua Chí Tôn, đang ở ngay trước mặt, làm sao có thể để cho hắn bị hại.

Đương nhiên, nếu như hắn biết, thực lực chân chính của vị sư thúc tổ này chỉ có nửa bước Tông Sư, hắn có thể tiện tay bóp chết... Chỉ sợ hắn cũng sẽ không nghĩ như vậy, tuyệt đối sẽ lập tức khóc ra thành tiếng

Đưa ra quyết định, hít sâu một hơi, bàn tay Cổ Mục lật một cái. Một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn. Hắn vận chuyển chân khí. Kiếm khí giống như ánh sáng, rạch mấy cái ở trên mặt đất. Mặt nham thạch cứng rắn, nhất thời bị cắt thành từng mảnh phiến đá mỏng với kích thước tương đương nhau.

Đại khái bảy, tám mươi cái, mỗi một đều bốn cạnh vuông vắn, kích thước chừng một thước.

Bàn tay hắn chộp một cái, chất đống lại cùng một chỗ, đặt ở trước mặt Liêu Huân.

- Liêu điện chủ, một lát nữa có khả năng làm phiền ngươi, giúp ta tạo chỗ đặt chân!

- Được!

Liêu Huân gật đầu.

Cho dù là Chí Tôn đỉnh phong, cũng không thể bay. Muốn đi vào nham thạch nóng chảy cực nóng cùng Dung Nham thú chiến đấu, cần phải tạo ra vô số điểm dừng chân.

Những điểm dừng chân cũng không phải cố định. Chỉ cần cầm khối đá trong tay ném ra, dựa vào nham thạch và dung nham tiếp xúc tạo một điểm sức nổi, có thể đi ở phía trên, không đến mức chìm xuống.

Đây cũng là cường giả Chí Tôn, thực lực cường đại. Đổi lại thành Tông Sư, chỉ riêng chống lại hơi nóng cũng làm không được, đừng nói đi tới.

- Sư thúc tổ, vậy... ta xuống đây!

Chuẩn bị thỏa đáng, Cổ Mục hít sâu một hơi.

Trương Huyền khoát tay áo.

Vù!

Thấy hắn đồng ý, Cổ Mục vận chuyển chân khí cực hạn, cổ tay rung lên. Một phiến đá bay ra ngoài trước, rơi vào phía trên nham thạch nóng chảy. Bản thân hắn bay thẳng tới, đuổi theo.

Hắn đi tới trên phiến đá, nhẹ nhàng điểm một cái, mượn lực đẩy ngược, lại bay lên.

Cường giả Chí Tôn cảnh, đều tu luyện công pháp khinh thân. Cho dù ở trên mặt nước, có chút chỗ mượn lực, đều có thể dễ dàng lướt qua, càng chưa nói sức nổi của dung nham lớn hơn nữa.

Vèo!

Thấy lực lượng của hắn tiêu hao hết, bắt đầu rơi xuống, Liêu Huân tính ra chỗ hắn gần rơi xuống, sớm ném phiến đá ra.

Giống như chuồn chuồn đạp nước, hắn lại điểm trúng phiến đá, thân thể lại lao vút lên cao, tiếp tục phóng về phía trước. Lại liên tục nhảy lên như vậy, sau bảy tám lần, hắn lại đi đến trước mặt Dung Nham thú.

- Bắt đầu đi!

Cổ Mục nhướng mày, tập trung lực lượng toàn thân, hét lớn một tiếng, một kiếm đâm tới. Nếu ra tay, thì không thể giữ lại. Bằng không kẻ chết chỉ có thể là mình.

Gào!

Thấy có người động thủ đối với nó, Dung Nham thú giận tím mặt, rít gào một tiếng, cái đuôi cực lớn quật mạnh ra.

Xì xì!

Nham thạch nóng chảy bắn ra, lực lượng bắn nhanh.

Công kích còn chưa tới trước mặt, lại cảm thấy một hơi nóng như lửa phả vào mặt, Cổ Mục cổ tay run lên, vội vàng biến chiêu, trường kiếm liền che phủ.

Đuôi quất vào trên thân kiếm, không có chỗ mượn lực thân thể Cổ Mục giống như một quả đạn pháo, lập tức bay ngược ra.

Vèo!

Nhắm ngay chỗ đặt chân, Liêu Huân tiếp tục ném phiến đá ra, tạo ra điểm đặt chân cho hắn, ngược lại cũng không có nguy hiểm gì.

Tuy rằng chưa từng phối hợp qua, nhưng Liêu Huân là cường giả Tông Sư đỉnh phong, ném ra một phiến đá mà thôi, vẫn không đến mức sai sót.

- Sư thúc tổ, tiếp theo ta nên làm cái gì?

Không nghĩ tới con vật này lợi hại như vậy, một đuôi lại quất cho hắn bay đi, Cổ Mục không nhịn được nói.

- Chờ chút, ta còn không có nghĩ ra. Ngươi tiếp tục...

Trương Huyền xua tay.

- Không nghĩ ra? Tiếp tục...

Cổ Mục thiếu chút nữa thì giẫm lên phiến đá, một đầu ngã vào trong nham thạch nóng chảy. Sư thúc tổ này cũng quá không đáng tin cậy!

Vừa rồi nói với hắn, chỉ cần hắn cùng con vật này chiến đấu, sẽ chỉ điểm phương pháp giúp đỡ hắn thuần phục. Giờ đã bắt đầu đánh, lại còn chưa nghĩ ra...

Có cần hãm hại như thế hay không?

Vù!

Đang phiền muộn, chỉ thấy Dung Nham thú bị chọc cho tức giận, chủ động vọt tới, hàm răng sắc bén như đao, chợt cắn một cái.

Tốc độ công kích này quá nhanh chóng, Cổ Mục có phần không theo kịp, không thể làm gì khác hơn là đưa trường kiếm về phía trước.

Ầm!

Mũi kiếm và Dung Nham thú va chạm vào nhau một chút, cánh tay hắn tê rần, lại ngã, bay về phía sau.

Phía dưới là dung nham cực nóng, không có đất để có thể tiếp xúc. Tuy rằng có thể mượn phiến đá di chuyển, nhưng đối với Cổ Mục mà nói, thực lực toàn thân giảm đi rất nhiều. Hắn chỉ có thể phát huy ra khoảng sáu, bảy phần.

Thực lực như vậy, đối mặt với Dung Nham thú điên cuồng công kích, căn bản không chống đỡ được.

- Sư thúc tổ, đã nghĩ ra chưa?

Thật vất vả ổn định thân hình, hắn lại nhìn về phía Trương Huyền, chỉ thấy hắn đứng tại chỗ, suy nghĩ viển vông, hình như đang... đờ người ra.

Trong lòng Cổ Mục chợt lạnh. Hắn thật sự muốn khóc.

Sớm biết rằng vị sư thúc tổ này không đáng tin như thế, lại không nghĩ...

Bây giờ bị con vật này quấn lấy, cho dù hắn muốn chạy trốn, cũng trốn không thoát. Hắn sẽ không thật sự chết ở chỗ này chứ...

- Liều mạng!

Biết trốn không thoát, hắn cắn răng một cái, trường kiếm lại vung lên. Chân khí trong cơ thể phát ra như sóng như gió, bổ thẳng tắp xuống.

Ầm!

Hai bên vừa tiếp xúc, lại bay ra hơn mười thước.

Cũng may thực lực của Liêu Huân không kém, đối với chỗ hắn rơi xuống lại nắm chắc rất chuẩn. Mỗi lần đều có thể ném phiến đá qua đúng lúc. Bằng không, đừng nói thắng được đối phương, chỉ sợ sớm đã rơi vào trong dung nham, chết cháy.

Leng keng.

Lại liên tục va chạm vào nhau mấy chiêu, trong lúc Cổ Mục lộ ra vẻ mặt rầu rĩ, sắp không kiên trì nổi, một giọng nói vang lên ở bên tai.

- Được, bây giờ nghe ta phân phó!

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy “sư thúc tổ” vẻ mặt thản nhiên nhìn qua.

Chương 427: Danh Sư Đường, ta tới đây! (1)

Gào!

Thời điểm hắn vừa phân tâm, Dung Nham thú lại vọt tới, mang theo khí lưu cực nóng, muốn xé nát hắn.

Hít sâu một hơi, trường kiếm trong tay Cổ Mục rung lên, lại muốn một lần nữa chống đỡ. Giọng nói của đối phương vang lên lần nữa.

- Không nên chống đỡ. Thu hồi thanh kiếm vào chiếc nhẫn trữ vật!

- Không chống đỡ?

Nghe nói như thế, nhìn thấy được Dung Nham thú trước mắt vội vàng xông đến, Cổ Mục thiếu chút nữa ngất đi.

Công kích hung mãnh như vậy, không chống đỡ, còn không phải thoáng cái liền bị đánh chết sao?

- Nhanh!

Hắn đang do dự, giọng nói lại vang lên lần nữa.

- VÂng!

Tuy rằng trong lòng tràn đầy nghi ngờ, nhưng nghĩ tới sư thúc tổ thật sự muốn giết hắn, căn bản không cần phải phí nhiều tâm tư như vậy. Hắn cắn răng một cái, thu hồi trường kiếm vào chiếc nhẫn trữ vật, không có chút phòng ngự nào.

- Đưa đầu tới!

Vừa thu xong trường kiếm, câu tiếp theo của sư thúc tổ lại phân phó ra.

Thân thể Cổ Mục thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa từ trên phiến đá ngã nhào vào trong nham thạch nóng chảy.

Ngươi nói thu trường kiếm, không chống đỡ, ta cũng có thể tuân thủ, đưa đầu tới làm cái gì?

Sư thúc tổ, ngươi làm vậy là ngại ta chết không đủ nhanh sao?

Nếu thật sự đưa tới, nhìn khí thế đối phương hung hăng, còn không phải thoáng cái đã bị cắn rơi đầu, lập tức chết sao?

Đây căn bản không phải là thuần thú, mà là chịu chết có được hay không...

- Chuyện không chậm trễ, động tác phải nhanh!

Bên tai lại vang lên âm thanh thúc giục.

Hai người nói chuyện sử dụng chính là truyền âm. Mặc dù nói nhiều, trên thực tế thời gian mới qua hai lần hít thở. Dung Nham thú hung bạo mạnh mẽ vô cùng, đã đi tới khoảng cách không đến ba thước, bất cứ lúc nào đều sẽ cắn một cái xuống. Thời gian dĩ nhiên không kịp.

- Liều mạng!

Nhớ tới vị sư thúc tổ này thật muốn giết hắn, đã sớm nhân lúc lúc hắn hôn mê, kết thúc tánh mạng, làm sao có thể chờ tới lúc này mượn con vật này tới giết người? Hắn cắn răng một cái, không lại rầu rĩ nữa. Thân thể hắn đưa ngang một cái, đầu mạnh mẽ nghênh đón, mục tiêu nhằm thẳng vào cái miệng lớn dữ tợn của đối phương.

- Này...

Nội dung hai người truyền âm, Liêu Huân ở bên cạnh cũng không biết. Thấy đặc sứ chủ động chịu chết, hắn khiếp sợ đến mức thân thể run lên, sắp hôn mê.

Thuần thú, người ta đều là chuẩn bị thức ăn ngon, bảo vật, thu hút sự chú ý của man thú. Đây vẫn là lần đầu tiên thấy cầm đầu người đưa qua...

Dung Nham thú chỉ cần cắn xuống một cái, đừng nói là Chí Tôn đỉnh phong, cho dù thực lực mạnh hơn, cũng sẽ thoáng cái vỡ óc, chết tại chỗ!

Đặc sứ chết ở chỗ này, hắn vừa lên làm điện chủ cũng sẽ không cần làm nữa. Chắc hẳn sẽ lập tức bị tổng bộ điều qua, thẩm vấn mười ngày nửa tháng, sau đó sẽ bị độc chết.

Hắn vội vàng quay đầu lại nhìn về phía “Sư thúc tổ” đứng chếch một bên. Chỉ thấy hắn, mặt không đổi sắc, đứng lặng lẽ ở cách đó không xa, hoàn toàn không có chút sốt ruột nào.

- Sư thúc tổ...

Hắn không nhịn được la lên. Mới nói ba chữ, hắn đã thấy đối phương chỉ về phía trước.

Hắn vội vàng quay đầu lại nhìn. Vừa nhìn xuống, mắt hắn thoáng cái trợn tròn. Cổ Mục đã cắm đầu vào trong miệng Dung Nham thú. Chỉ cần con vật này khép miệng lại, là có thể lập tức giết chết hắn. Dù thế nào cũng không nghĩ tới... vào thời khắc mấu chốt, Dung Nham thú không những không cắn, trái lại xoay người bỏ chạy.

Vừa rồi khí thế hung hăng, hận không thể băm thây Cổ Mục ra thành vạn đoạn, tại sao chủ động đưa đầu qua, trái lại nó lui về phía sau?

Đây là... tình huống gì vậy?

Không chỉ hắn choáng váng mơ hồ, Cổ Mục phía trên dung nham cũng lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Lần này, hắn đã chuẩn bị tinh thần mình chắc chắn phải chết, không nghĩ tới gặp phải một cảnh tượng như vậy.

- Đừng đờ người ra nữa. Tiến lên ôm cái đuôi của nó!

Đang lúc trong lòng tràn đầy nghi ngờ, bên tai hắn lại vang lên giọng nói của sư thúc tổ.

Trước đó hắn còn có chút do dự, lúc này nghe thấy nói như thế, hắn không có bất kỳ do dự nào, bàn chân đạp một cái ở trên phiến đá, toàn thân giống như là chim én bay ra khỏi mặt nước, lao vút lên cao, trong thời gian nháy mắt lại đuổi tới trước mặt.

Hai cánh tay hắn hợp lại, thoáng cái ôm lấy cái đuôi cực lớn của Dung Nham thú vào trong ngực.

Gào!

Bị ôm lấy đuôi, Dung Nham thú hoang mang một hồi, dùng sức vung lên. Nhất thời dung nham cuồn cuộn, tia lửa bắn ra bốn phía, rơi vào trên người của Cổ Mục, thiếu đốt khiến y phục của hắn lại thủng từng lỗ.

- Tiếp theo phải làm sao bây giờ?”

Cảm nhận được chân khí trong cơ thể sắp không ngăn cản được nhiệt lượng của dung nham, Cổ Mục vội vàng nói.

- Ôm chặt, không quan tâm tới động tác của nó!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Được!

Trong lòng sinh ra một sự ngoan độc, hai tay, hai chân Cổ Mục ôm lấy đuôi của con vật này. Bất kể đối phương giãy dụa như thế nào, hắn đều không buông tay. Về phần trên người, lúc này hắn cũng không quản được. Hắn không thể làm gì khác hơn là không ngừng vận chuyển chân khí, chống đỡ khí nóng bức từ bốn phía xung quanh tuôn trào tới.

Gào! Gào!
Bị ôm lấy đuôi, Dung Nham thú đầy phẫn nộ, không ngừng gào thét, muốn hất Cổ Mục ra. Nhưng động tác của nó lại càng lúc càng chậm chạp. Nó kiên trì không đến một phút, lại co quắp mềm nhũn ra, giống như một con rắn chết.

- Cái này...

Sau khi thấy con vật này biến thành như vậy, Cổ Mục thở phào nhẹ nhõm. Hắn không thể tin được, cảm thấy có phải mình đang nằm mơ hay không.

Vừa rồi khi mới đối chiến, con Dung Nham thú này hung bạo mạnh mẽ thế nào, hắn đã tận mắt nhìn thấy. Nó hận không thể xé hắn thành mảnh nhỏ. Thế nào... đưa đầu tới, nó không cắn, ngược lại lui về phía sau. Ôm lấy đuôi, liền biến thành như vậy?

- Được, mang nó lên bờ!

Trong lòng hắn vẫn đang do dự, bên tai lại nghe được phân phó.

- Vâng!

Lần này hắn không có bất kỳ nghi ngờ nào nữa. Bàn tay chộp một cái, chân khí điên cuồng phun ra, đã nhấc Dung Nham thú đang co quắp lên, bay vút đến.

Thời gian không lâu, một người một thú đi tới bên bờ.

Dung Nham thú vừa đến trước mặt, Trương Huyền đi hai bước tới trước mặt, cổ tay run lên. Mấy cây ngân châm hiện lên, bắn thẳng tới.

- Bảo nó thuần phục. Đáp ứng, giúp nó đột phá tu vi bây giờ. Không đáp ứng, chết!

Làm xong những điều này, Trương Huyền không nói thêm gì nữa, yên tĩnh đứng tại chỗ.

- Vâng!

Cổ Mục đi tới trước mặt Dung Nham thú, lặp lại lời nói của hắn một lần. Một lát sau, cái đầu cực lớn của con vật này từ từ quay qua, biểu thị thuần phục.

Rất nhanh khế ước được ký kết xong, hoàn toàn thu phục Dung Nham thú.

Liêu Huân đứng ở một bên ngây ra như phỗng.

Đã thấy thuần thú, nhưng chưa từng thấy qua lại nhanh như vậy!

Đây chính là man thú Chí Tôn đỉnh phong, thoáng cái liền thuần phục con người. Khó tránh khỏi... quá đơn giản!

Nếu như thuần thú đều dễ dàng như vậy, có phải hắn cũng có thể sát hạch thuần thú sư hay không?

Không chỉ hắn nghĩ như vậy, Cổ Mục cũng cảm thấy giống như nằm mơ.

Nếu như không phải con Dung Nham thú cực lớn vẫn luôn bên cạnh không ngừng cọ loạn, hắn cũng hoài nghi đây có phải là thật hay không.

- Sư thúc tổ...

Biết người làm ra kỳ tích này, chính là sư thúc tổ đứng cách đó không xa, hai người không kìm lòng được nhìn lại.

- Con Dung Nham thú này sinh sống ở trong dung nham, không có đồng loại, cũng không có đồng bọn, chưa bao giờ gặp gỡ qua sinh mệnh khác. Bởi vậy, nó trời sinh tính tình đa nghi, sợ hãi sự vật mới mẻ!

Biết bọn họ muốn hỏi cái gì, Trương Huyền giải thích.

Sinh sống một mình lâu này, đều sẽ tự bế, huống gì là man thú.

Man thú Chí Tôn đỉnh phong, đã không kém gì trí tuệ con người, một mình sinh sống ở sâu bên trong lòng đất sâu, ngay cả một sinh mạng cũng chưa thấy qua, đối với bất kỳ sự vật nào mới mẻ, đều tràn ngập hiếu kỳ và khiếp sợ.

- Ngươi liều mạng, muốn giết nó, nó tất nhiên cũng lại phản kháng, sẽ không suy nghĩ nhiều. Dung Nham thú trong dung nham, mặc dù không có bao nhiêu kinh nghiệm chiến đấu, nhưng chiếm ưu thế sân nhà, vẫn thắng không nổi!

Trương Huyền nói tiếp.

Chương 428: Danh Sư Đường, ta tới đây! (2)

Cổ Mục gật đầu.

Thật sự chiến đấu, hắn chỉ có phần bị đánh, căn bản không phải là đối thủ.

Tiếp tục nữa, chỉ có thể một con đường chết.

- Ta bảo ngươi thu trường kiếm, đưa đầu qua, rõ ràng là hành vi chịu chết, lại sẽ làm cho Dung Nham thú này vốn đã đa nghi, sinh lòng nghi ngờ, cảm thấy khiếp sợ! Bởi vì... điều này hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường!

Trương Huyền mỉm cười:

- Hơn nữa quan trọng nhất chính là, Dung Nham thú có một nhược điểm rất lớn ở trên miệng. Thấy động tác của ngươi khác thường như vậy, nó nghi ngờ có phải ngươi nhìn ra vấn đề. Nó sợ bị khống chế thu phục, lúc này mới xoay người bỏ chạy.

- Thì ra là thế!

Nghe được giải thích, Cổ Mục, Liêu Huân mới chợt hiểu ra.

Nhất là Cổ Mục, trong lòng âm thầm may mắn. Nhờ nghe theo lời sư thúc tổ, bằng không, tiếp tục đánh tiếp, hiện tại chắc hẳn đã xong rồi.

- Vậy... vì sao ôm lấy cái đuôi của nó, nó lại co quắp, không còn năng lực chiến đấu nữa?

- Man thú có cần hít thở hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đương nhiên cần...

Cổ Mục thoáng sửng sốt một chút, liền vội vàng gật đầu.

Man thú và người như nhau, tự nhiên cần phải hít thở.

- Dung Nham thú sinh hoạt ở trong dung nham. Trước đó chúng ta vừa tới, vẫn chưa nhìn thấy. Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Cổ Mục sửng sốt.

Cá ở trong nước có thể hít thở, đó là bởi vì tai nó có thể loại bỏ khí tức trong nước. Dung nham nói trắng ra chính là nham thạch tan chảy, cực nóng khó nhịn được. Bên trong không có khả năng có khí thể. Vừa rồi thời gian ba người tới, vẫn chưa nhìn thấy được đầu của Dung Nham thú ở bên ngoài. Vẫn là chờ Liêu Huân ném ra một tảng đá, nó mới nhảy ra.

Chẳng lẽ... Con vật này không cần hít thở?

Không thể như vậy được!

Chưa từng nghe nói qua có man thú không cần hít thở vẫn có thể sống!

- Chỗ Dung Nham thú sử dụng để hô hấp, cũng chính là cái chúng ta gọi là mũi, không phải ở trên đầu, mà là ở... trên đuôi!

Trương Huyền giải thích.

- Ở trên đuôi?

Hai người vội vàng nhìn lại về phía Dung Nham thú, quả nhiên thấy trên đuôi có hai hàng lỗ nhỏ.

- Bình thường con vật này ẩn nấp ở trong dung nham, chỉ cần lộ đuôi ra, có thể dễ dàng hít thở. Mà màu sắc đuôi của nó và dung nham gần như tương đồng. Cho dù chúng ta vừa tới, cũng không phát hiện ra!

Trương Huyền cười nói:

- Vừa rồi ta bảo ngươi ôm lấy đuôi của đối phương, chính là sử dụng thân thể ngăn chặn đường hít thở của nó. Không thể hít thở, trong cơ thể võ giả nắm giữ chân khí có thể kiên trì hồi lâu. Man thú lại khác, đặc biệt là còn ở trong nham thạch nóng cháy như vậy, không bao lâu, thể lực sẽ tiêu hao hết! Tất nhiên vì vậy, cũng không có sức phản kháng! Những đặc trưng này, khi vừa mới bắt đầu ta cũng không nhìn ra. Ta bảo ngươi cùng với nó chiến đấu, mới suy đoán ra.

- Thì ra là thế!

Giờ Cổ Mục mới hiểu được, vì sao vừa mới bắt đầu sư thúc tổ không nói chuyện. Hóa ra không phải hãm hại hắn, mà là đang quan sát đặc điểm của Dung Nham thú, lại nghĩ biện pháp lập ra phương án thuần phục nó.

Buồn cười cho hắn, còn hiểu nhầm như vậy... thực sự mất mặt!

Biết những điều này, đối với vị sư thúc tổ trước mắt này, hắn lại càng thêm bội phục sát đất. Chỉ dựa vào chiến đấu, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, lại xác định được đặc điểm, tính cách của con Dung Nham thú này, cũng lập ra được phương pháp thuần phục. Phần kiến thức này, sợ rằng thuần thú sư tứ tinh cũng khó có thể đạt được!

Nhất là sau khi lên bờ, đâm mấy châm đối với Dung Nham thú, sợ rằng chính là thủ đoạn hạn chế đối phương động đậy. Bằng không, tốc độ thần phục cũng không có khả năng nhanh chóng như vậy.

- Dung Nham thú đã thuần phục, đi hái hạt sen đến đây đi!

Giải thích xong, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Cổ Mục gật đầu, không nói nhiều, lại nhảy vào dung nham, bay nhanh về phía sen Xích Diễm.

Thấy hắn thành công thuần phục Dung Nham thú, Trương Huyền cũng thở phào nhẹ nhõm.

Man thú chiến đấu cũng giống như nhân loại, Đồ Thư Quán cũng có thể hình thành sách. Để cho Cổ Mục cùng nó đối chiến, chính là để xuất hiện sách nhìn ra chỗ thiếu hụt.

Biết khuyết điểm, việc còn lại sẽ đơn giản.

Không có Dung Nham thú ngăn cản, thời gian không lâu, một đài hoa sen đã bị hái qua. Phía trên kết chín viên hạt sen màu kim hoàng. Còn không có lấy ra, mùi thơm lại xông vào mũi, khiến người ta ngửi lên một hơi, không nhịn được tinh thần chợt thoải mái.

- Sư thúc tổ, đây là hạt sen Xích Diễm...

Dụng hộp ngọc đựng hạt sen xong, hắn đưa tới.

- Ừ!

Tiếp nhận hạt sen, Trương Huyền lấy ra hai hạt đưa tới:

- Một hạt là cho ngươi, một hạt khác là cho con Dung Nham thú này!

Đã nói trước, đối phương lưu lại một hạt sen Xích Diễm, còn lại thuộc về mình.

Hiện tại con Xích Viêm thú này, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá, tăng thêm mộ hạt.

Dù sao không có vị đặc sứ này, đừng nói có thể có được thứ đồ tốt này, sợ rằng ngay cả biết cũng không biết, sẽ bỏ qua.
- Đa tạ sư thúc tổ!

Vẻ mặt Cổ Mục kích động.

- Những hạt này, lưu lại chia cho phân bộ các ngươi, đợi thực lực ai đạt được Chí Tôn đỉnh phong, mới có thể dùng!

Lại lấy ra một hạt, đưa cho Liêu Huân.

Người sau cũng không tránh khỏi ngàn ơn vạn tạ.

Hạt sen Xích Diễm tuy rằng vô cùng trân quý, nhưng đối với Trương Huyền hiện tại mà nói, tác dụng không lớn.

Hắn muốn đột phá Chí Tôn đỉnh phong, chỉ cần tìm được đủ bí tịch, công pháp là được. Cái gọi là rào cản tu luyện, căn bản không tồn tại.

Tác dụng không lớn, lại là nhận được ở Hồng Liên Độc Điện, không để cho đối phương một hạt, cũng không thể nào nói nổi.

Chín hạt sen, đưa ra ba hạt, còn lại sáu hạt, Trương Huyền yên tâm thoải mái thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Chuyện nơi đây đã xong, ta cũng nên đi!

Hạt sen Xích Diễm tới tay, sách Độc Điện cũng xem xong, mục đích lần này hoàn thành viên mãn. Trương Huyền giúp Cổ Mục giải quyết một lần cuối cùng tai hoạ ngầm, xua tay từ biệt.

- Sư thúc tổ... sau đó ta muốn bái kiến ngài, phải đi nơi nào tìm kiếm?

Biết hắn nhất định sẽ đi, Cổ Mục có chút lưu luyến, không nhịn được nói.

Tuy rằng thời gian chung đụng không dài, vị trước mắt này lại hoàn toàn chữa trị tốt tai hoạ ngầm trong cơ thể hắn, đồng thời giúp hắn thuần phục một con man thú, ân tình to lớn, khó có thể miêu tả.

Cho dù cũng đoán ra đối phương có khả năng không phải là sư thúc tổ, nhưng vẫn bội phục không thôi, không dám có chút ý niệm phản kháng, trái lại còn mang theo một tia sùng bái.

- Ta bốn biển là nhà. Nếu có duyên, tự nhiên sẽ gặp mặt!

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn là giả, có thể không thấy mặt thì tốt nhất không thấy.

- Sư thúc tổ. Đây là lệnh bài đại biểu thân phận của ta. Ta biết đối với sư thúc tổ không có tác dụng gì. Nhưng nếu chẳng may ngài có một hậu nhân, học sinh gặp phải khó khăn, có thể cầm thứ này tới Độc Điện của Hiên Viên vương quốc tìm ta. Chỉ cần có thể hoàn thành, ta sẽ dốc hết toàn lực!

Cổ tay hắn lật một lần, lấy ra một ngọc bài đưa tới.

- Tốt lắm, đa tạ!

Biết đối phương là có lòng tốt, muốn báo đáp ân tình của mình, Trương Huyền cũng không từ chối, tiện tay tiếp nhận, thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Từ biệt!

Nên nói đều đã nói hết, Trương Huyền không từ chối nữa, đi nhanh từ Độc Điện ra ngoài.

Thời gian đi qua một lần, toàn bộ đường đi hắn đều nhớ. Cho dù không có đại dược vương dẫn dắt, hắn cũng có thể dễ dàng rời khỏi đó.

Một đường đi về phía trước, năm ngày sau, hắn rời khỏi phạm vi Hồng Liên sơn mạch.

Hắn khẽ kêu lên một tiếng, chờ đợi một lát, bóng dáng khổng lồ của Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú lại xuất hiện ở trên không trung.

Thân thể hắn tung lên, nhảy lên trên lưng Khiếu Thiên thú, cánh nó vỗ, bay thẳng về phía phương hướng Thiên Vũ vương thành.

Danh Sư Đường, Trương Huyền ta tới đây!

Chương 429: Thiên Vũ vương thành (1)

Thiên Vũ vương quốc, đường kính quốc thổ vạn cây số, diện tích lãnh thổ mở rộng.

Vì có danh sư nhị tinh trấn thủ, được bầu thành vương quốc nhất đẳng.

Thiên Huyền, Bắc Vũ, Hàn Vũ, Bắc Thần, Càn Viễn, An Viễn, Bách Lý... mười hai vương quốc tiếp giáp, khiến cho Thiên Vũ vương thành ở giữa phạm vi thành hơn mười vạn cây số trở thành trung tâm tu luyện và buôn bán, thánh địa được người người hướng tới.

Mạc Vũ công chúa cưỡi Thanh Ưng thú rời khỏi từ lâu. Trên lưng rộng của Khiếu Thiên thú chỉ có một mình hắn, Trương Huyền cũng vui vẻ thanh nhàn, vừa học tập kiến thức bên trong Đồ Thư Quán, vừa củng cố tu vi, tổng kết tình hình hiện tại.

- Theo tu vi tăng, hiệu quả của thiên đạo kim thân đã không tính là gì cả...

Thiên đạo kim thân ở Thông Huyền cảnh lúc còn có tác dụng rất lớn, khiến cho hắn vượt qua không ít người đồng cấp khác. Nhưng đạt được nửa bước Tông Sư, lại không tính là gì. Một khi bước vào Tông Sư cảnh, hiệu quả sẽ càng nhỏ bé, gần như không tính là cái gì.

Xem ra lúc rảnh rỗi cần phải tìm một ít công pháp liên quan tới thân thể, tiếp tục tu luyện.

Về phần thiên đạo quyền pháp, cước pháp, thân pháp... Tuy rằng đơn giản, uy lực lại không thể xem là nhỏ. Xem ra ở trước Chí Tôn, sẽ không tụt lại, cũng không cần sốt ruột tìm kiếm bí tịch.

- Lần này đi Thiên Vũ vương thành, đầu tiên phải sát hạch danh sư. Chỉ có trở thành danh sư, mới có địa vị tiến vào Danh Sư Đường, lật xem ghi chép liên quan tới Khổng sư...”

Trên đường đến đây, hắn đặc biệt viết nội dung trên sách trắng, sử dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán trắc nghiệm vị thiên nhân Khổng sư này, giống như hắn, cũng trúng thai độc tiên thiên, cuối cùng thành công giải quyết.

Nói cách khác, cái gọi là thai độc tiên thiên này không phải khó giải. Chỉ có điều lấy trình độ của hắn hiện tại, cũng không tìm được phương pháp chính xác mà thôi.

Kiểm tra ra kết quả này, hắn an tâm hơn nhiều, đồng thời cũng đầy nghi ngờ. Tiền thân này của hắn, chỉ là một cô nhi, dựa vào cái gì có thể khiến cho đường đường độc sư bát tinh, cửu tinh tự mình hạ thủ?

Chẳng lẽ có bối cảnh nghịch thiên nào đó?

Tuy rằng kỳ quái, nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều. Tạm thời không nói tiền thân chỉ là cô nhi bị vứt bỏ. Cho dù là chính hắn, làm người xuyên qua, hắn cũng không hy vọng đột nhiên xuất hiện một phụ mẫu, bảy cô tám dì các loại.

So với tăng thêm phiền não, còn không bằng mặc kệ.

Dù sao nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán ở trong tay, theo tu vi tăng lên, trời đất bao la, nơi nào đi không được!

Đi gần hai ngày, mắt thấy mặt trời lại muốn hạ xuống về phía tây, một tòa thành thị nguy nga xuất hiện ở trước mắt, ở dưới ánh sáng đỏ như lửa, giống như một mảnh sơn mạch bát ngát, không biết bao nhiêu tầng tầng lớp lớp trải dài ra rất xa, không nhìn thấy được điểm cuối.

Thành thị này so với Thiên Huyền vương thành lớn hơn không chỉ gấp mười lần. Các loại kiến trúc giống như từng mảnh vẩy, xa hoa, cùng đối lập với tường thành cổ xưa cao tới mấy chục thước, khiến người ta có một loại cảm giác thương hải tang điền.

Người ở trên không, nhìn xuống dưới, đường xá bên trong thành thị bốn phía thông suốt, dòng người giống như thoi đưa. Các loại xe cộ, ngựa ra ra vào vào nối liền không dứt, nghiễm nhiên tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.

Có thể trở thành trung tâm giao dịch của mười ba đại vương quốc, Thiên Vũ vương thành này, quả nhiên khí thế rộng lớn, các thành thị hắn gặp được trước đó đã không thể nào so sánh được.

- Đi xuống đi!

Biết loại thành thị lớn này khẳng định có hạn chế đối với loại man thú cỡ lớn như Khiếu Thiên thú, Trương Huyền cũng không làm con chim đầu đàn. Còn chưa tới phía trước mặt, hắn lại hạ xuống, để cho nó tìm một sơn mạch tự do hoạt động, bản thân mình thì đi nhanh về phía thành thị nguy nga trước mắt.

- Xin dừng bước! Vào thành cần phải giao nộp lệ phí vào thành! Đi tới trước cửa thành, hắn đã bị một đội binh sĩ ngăn cản.

- Lệ phí vào thành?

Nhìn xung quanh một vòng, lúc này hắn mới phát hiện ra, chỉ cần vào thành, đều cần giao nộp chi phí nhất định. Nếu như không có loại hạn chế này, Thiên Vũ vương thành nhất định sẽ lại mở rộng. Ngay cả vương thất Thiên Vũ cũng không có cách nào khống chế.

- Không sai. Trừ khi ngươi là danh sư, hoặc học đồ, bằng không cho dù có là đại sư, tông sư những nghề nghiệp khác, cũng phải giao nộp!

Binh sĩ nói.

Danh sư là căn cơ thế giới tiến bước, địa vị được tôn sùng, ở bất kỳ chỗ nào, đều sẽ nhận được đãi ngộ đặc biệt. Đây là điều những nghề nghiệp khác không có cách nào hưởng thụ được.

- Được rồi, nói nhiều lời vô nghĩa với hắn nhiều như vậy làm gì. Với tuổi này của hắn, làm sao có thể là danh sư hoặc học đồ?

- Không sai, động tác nhanh lên một chút, những người khác phía sau vẫn đang chờ!

Thấy hắn ở chỗ này làm chậm trễ thời gian, hai người binh sĩ khác vẻ mặt không kiên nhẫn. Mọi người xếp hàng ở phía sau đang chờ vào thành, cũng đều lộ ra ý giục giã.

Giả vờ gì mà giả vờ?

Thiên Vũ vương thành từ mấy ngàn năm trước, vào thành đã đòi tiền. Điều này cũng không biết, người quê mùa từ chỗ nào xuất hiện vậy?

- Bao nhiêu tiền?

Không để ý tới ánh mắt của mọi người, Trương Huyền nhìn qua. - 100 kim tệ!

Binh sĩ nói.

- 100?

Trương Huyền líu lưỡi.

Ở Hồng Thiên học viện làm lão sư, một tháng cũng chỉ có một hai ngàn kim tệ. C chỗ này, tiến một thành lại phải tiêu tốn một trăm, thật là xấu xa.

- Không sai!

Thấy hắn nhất thời kinh sợ một dáng vẻ lần đầu thấy qua việc đời, trên mặt binh sĩ lộ ra vẻ khinh thường.

Ngay cả một trăm kim tệ cũng ngạc nhiên như thế, vừa nhìn chính là một quỷ nghèo không có tiền.

- Tiền ta không...

Trương Huyền lắc đầu.

Nghe nói như thế, trên mặt binh sĩ lộ ra một biểu tình đã biết ngươi sẽ nói như vậy, hét lớn một tiếng:

- Không có tiền lại đừng ở chỗ này gây vướng víu. Còn muốn vào thành, nằm mơ...

Chỉ có điều còn chưa nói dứt lời, chẳng biết lúc nào trong lòng bàn tay người thiếu đánh trước mắt này xuất hiện thêm một lệnh bài, đồng thời vẻ mặt cao hứng nhìn qua:

- Có cái này cũng không cần giao tiền...

- Có gì cũng không có tác dụng... A? Lệnh bài thân phận danh sư học đồ...

Nói được phân nửa, nhận ra lệnh bài trong tay đối phương, thân thể binh sĩ run lên. Lời muốn nói cũng nghẹn ở trong miệng, sắp muốn khóc.

- Danh sư học đồ?

Mấy binh sĩ vừa rồi còn hùng hùng hổ hổ cũng thấy được lệnh bài này. Lông mày tất cả đều giật loạn, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Vốn tưởng là một người quê mùa, không ngờ được lại là một mãnh nhân.

Đại ca, ngươi cũng là danh sư học đồ, trực tiếp tiến vào trong là được, còn hỏi phí vào thành bao nhiêu, giả vờ giả vịt, điều này không phải là cố ý gây khó dễ với chúng ta sao...

Chương 430: Thiên Vũ vương thành (2)

- Mời vào...

Cố nén phiền muộn, mấy binh sĩ vội vàng nhường đường, không dám ngăn cản.

Gây khó dễ cho danh sư học đồ, một khi để cho vương thất biết, đừng nói là chức vụ, lại ngay cả tính mạng cũng khó có thể bảo vệ.

Thấy lấy ra lệnh bài đám người Lưu sư cho hắn, quả nhiên có thể tiến vào trong, Trương Huyền thoả mãn gật đầu:

- Không nghĩ tới thứ này vẫn sử dụng rất tốt, thoáng cái lại tiết kiệm một trăm kim tệ...

- ...

Bọn binh lính.

Ra mắt người keo kiệt, lại chưa thấy qua người nào keo kiệt như thế.

Đường đường là danh sư học đồ, đi tới bất kỳ chỗ nào cũng là tồn tại được người kính trọng, tiết kiệm một trăm kim tệ, lại lộ ra vẻ mặt cao hứng...

Ngươi không làm thất vọng thân phận cao quý của ngươi sao?

Không để ý tới sự buồn bực của binh sĩ, Trương Huyền đi vào cửa thành.

Mặc dù bây giờ trong chiếc nhẫn trữ vật có mấy ngàn vạn kim tệ, nhưng trong xương cốt hắn vẫn là tư tưởng tiểu nông, có thể tiết kiệm được phần nào hay phần ấy. Về phần cái nhìn của người khác...

Liên quan gì tới ta!

...

Bên trong thành đường đi rộng rãi. Khắp nơi đều là tiếng rao hàng gọi mua của tiểu thương. Xung quanh, các cửa hàng mọc lên như rừng. Dưới ánh mặt trời chiều chiếu xuống, kiến trúc cao lớn phản xạ ra ánh sáng, khiến người ta có một loại cảm giác ấm áp.

- Không hổ danh là Thiên Vũ vương thành, đồ tùy tiện bày bán trong một quầy hàng lại cao cấp hơn rất nhiều so với Thiên Huyền vương quốc!

Thong thả bước dọc theo con đường tiến về phía trước, nhìn các loại thương phẩm xung quanh, Trương Huyền không kìm lòng được chắt lưỡi.

Hiện tại, hắn lại giống như Lưu mỗ mỗ tiến vào quan viên lớn, đối với rất nhiều thứ đều cảm giác tràn ngập mới mẻ.

Tuy rằng không ít vật phẩm hắn đều thấy qua ở trong sách, nhưng chính mắt thấy được vẫn có cảm nhận khác.

- Ngươi cũng là danh sư học đồ?

Đang quan sát xung quanh, một giọng nói vang lên. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ hài hai mươi mấy tuổi đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua.

Nữ hài này, thân mặc trường bào màu xanh lục nhạt, dáng vẻ không tính là xinh đẹp. Tuy rằng so với đám người Trầm Bích Như, còn xa mới bằng được, nhưng cũng dễ nhìn, được cho là mỹ nữ.

Đi theo bên cạnh nàng là một lão nhân, rõ ràng mặc trang phục thị vệ, khí tức thâm trầm. Trong ánh mắt thường xuyên chớp hiện điện quang. Đó lại là một vị cường giả Tông Sư cảnh. Cường giả tông sư làm thị vệ, xem ra thân phận nữ hài này không thấp.

- Ừ!

Trương Huyền lên tiếng. Hắn cũng nhận ra, hai người chắc là lúc vào cửa thành, đi theo sau lưng, mình đưa ra lệnh bài học đồ, bị thấy được, lúc này mới đuổi theo hỏi thăm.

- Ta cũng vậy!

Cười một tiếng, bàn tay nữ hài lật một cái, một lệnh bài xuất hiện ở lòng bàn tay.

Không ngờ cũng một vị danh sư học đồ.

- Lợi hại!

Trương Huyền xúc động.

Thiên Huyền vương quốc, Lục Tầm ưu tú như vậy cũng rất khó trở thành học đồ. Ở chỗ này tùy tiện gặp gỡ một nữ tử lại đúng. Đủ thấy sự chênh lệch.

Nghe được đối phương khích lệ, nữ hài lộ ra biểu tình thoả mãn. Nàng lại nhìn về phía người thanh niên trước mắt, thái độ rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với lúc trước:

- Lão sư của ta là danh sư nhất tinh Trình Hiên. Không biết lão sư của ngươi là người ở đâu?

- Lão sư của ta không có danh tiếng gì. Nói ra nàng cũng không biết, vẫn không cần nói!

Trương Huyền lắc đầu.
Hắn căn bản không có lão sư. Cái lệnh bài học đồ này cũng do do đám người Lưu sư cho, hắn không thể làm gì khác hơn là giả vờ ngớ ngẩn để lừa đảo.

Thấy hắn không nói, nữ hài không hỏi tới nữa, mà thoáng hiện ra vẻ nghi ngờ nhìn qua:

- Lúc này tới Vương Thành, lẽ nào... cũng tham gia hội vấn đáp?

- Hội vấn đáp?

Trương Huyền sửng sốt:

- Đó là cái gì?

- Ngươi không biết?

Nữ hài nhìn hắn giống như nhìn quái vật:

- Vấn đáp là quy trình cuối cùng để sát hạch danh sư. Chỉ có thông qua vấn đáp, mới có khả năng có thể trở thành danh sư chân chính. Nếu ngươi là học đồ, làm sao có thể ngay cả điều này cũng không biết?

Trương Huyền đầy mê man.

Hắn dựa vào giả mạo “Dương Sư” học đồ, mới được lệnh bài học đồ. Đối với quy trình sát hạch danh sư một chữ cũng không biết. Trước đó đám người Lưu sư cũng chỉ nói tư cách sát hạch, cái khác vẫn chưa nói tỉ mỉ. Bởi vậy hắn cũng không biết, còn có một vấn đáp.

- Đúng vậy!

Nữ hài gật đầu, có chút do dự, giống như nhớ ra cái gì đó, bừng tỉnh hiểu ra:

- Ta biết, ngươi vừa trở thành học đồ không lâu! Vừa trở thành học đồ, cách sát hạch danh sư chân chính còn không biết phải học tập bao lâu, tất nhiên đối với sát hạch thế nào, không biết nhiều lắm!

Trương Huyền gật đầu.

Tạm thời không nói thời gian hắn trở thành học đồ không lâu, cho dù thời gian đi tới thế giới này cũng chưa đầy hai tháng.

Lại nói Thiên Huyền vương quốc ngay cả một danh sư, thậm chí ngay cả sách liên quan tới danh sư cũng không có. Sát hạch thế nào, có quy đình gì, hứn biết được mới là lạ.

- Vừa trở thành học đồ cũng không cần sốt ruột. Học tập cho giỏi, chỉ cần trong vòng mười năm sát hạch thành công, đủ để làm rạng rỡ tổ tông!

Nghe hắn vừa trở thành học đồ, thái độ của nữ hài lại thân thiết hơn nhiều:

- Dù sao chúng ta không có thiên phú giống như Mạc Vũ công chúa, mới hai mươi hai tuổi lại sát hạch danh sư thành công!

Nói lên Mạc Vũ công chúa, mắt của nàng lập tức phóng ra ánh sáng, để lộ ra sự sùng bái nồng đậm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau