THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 421 - Chương 425

Chương 421: Thiên đạo độc công (1)

- Vâng!

Cổ Mục biết tình hình thân thể đã đến mức độ tệ hại nhất. Hắn vốn tưởng rằng ít nhất phải duy trì mấy tháng mới có thể trị hết. Thật không nghĩ tới chỉ ba lần là được. Đối với thực lực của “sư thúc tổ” trước mắt này, hắn không nhịn được, lại bội phục thêm vài phần.

- Tình hình của ngươi hiện tại, trong khoảng thời gian ngắn không có vấn đề gì. Hai lần còn lại, ta sẽ từ từ giúp ngươi trị liệu. Độc Điện phân bộ này, còn có chuyện hạt sen Xích Diễm, ngươi lại xem mà an bài! Dù sao ngươi là đặc sứ, ta cũng không tiện nhúng tay!

Nên lập uy thì đã lập uy, nên cho mứt táo cũng đã cho mứt táo. Biết vị đặc sứ Cổ Mục trước mắt này đã hoàn toàn bái phục đối với mình, Trương Huyền không lo lắng nữa, thản nhiên nói một câu, ngồi xuống vị trí chính giữa của đại điện.

Cổ Mục gật đầu, quay đầu lại nhìn về phía đám người Liêu Huân:

- Ngoại trừ trưởng lão và phó điện chủ, những người khác đều ra ngoài!

- Vâng!

Đặc sứ lên tiếng, không ai dám vi phạm. Rất nhanh trong phòng chỉ còn lại bảy người, bốn vị trưởng lão và ba phó điện chủ.

- Bản Sứ lần này đến đây, chỉ vì hai chuyện!

Cổ Mục vung ống tay áo, đưa mắt nhìn bốn phía.

Ở trước mặt Trương Huyền, hắn giống như vãn bối, không dám có chút vượt quá. Nhưng trên thực tế thân là Chí Tôn đỉnh phong, độc sư tam tinh đỉnh phong, một người tiêu diệt phân điện ở đây, cũng không tính là gì cả.

Thực lực tuyệt đối quyết định hắn có uy nghiêm vô thượng, khiến người ta không dám phản bác.

- Đặc sứ mời nói!

Đám người Liêu Huân liền vội vàng khom người.

- Đầu tiên, xác lập lựa chọn người làm điện chủ. Thứ hai, hạt sen Xích Diễm chín, đặc biệt tới hái.

Cổ Mục nói.

- Hạt sen Xích Diễm...

Đám người Liêu Huân đồng thời run rẩy một cái, sắc mặt trắng bệch.

- Sen Xích Diễm sinh trưởng ở chỗ Địa Tâm Hỏa thiêu đốt, lấy vật kịch độc làm dinh dưỡng sinh trưởng. Bất kể nhánh cây, lá sen hay hoa sen đều có kịch độc, là nguyên liệu tốt nhất để điều chế độc dược. Chỉ có hạt sen, độc ra không nhiễm. Tuy rằng sinh trưởng ở trong hoàn cảnh này, lại không có một chút độc tính nào, trái lại là bảo vật vô thượng đột phá chí tôn đỉnh phong. Hồng Liên phân điện, sở dĩ thành lập ở chỗ này, sừng sững mấy nghìn năm, chính là vì chăm sóc cho đóa hoa sen này.
Trong giọng nói của Cổ Mục mang theo uy nghiêm:

- Hiện tại, hạt sen chín, hoa sen, lá sen đều lưu lại cho các ngươi. Hạt sen ta mang đi. Có lẽ không có vấn đề gì chứ?

- Không... vấn đề!

Đám người Liêu Huân cười khổ, đồng thời gật đầu.

Đặc sứ lên tiếng, “sư thúc tổ” của đặc sứ còn ở bên cạnh nhìn, cho dù có vấn đề, cũng không dám!

- Vậy là tốt rồi. Hạt sen còn bao lâu nữa mới có khả năng hoàn toàn chín?

Thấy đối phương không dám phản kháng, Cổ Mục lúc này mới thoả mãn gật đầu, hỏi tiếp.

Vào lúc này hắn có thể qua, tất nhiên đã tính xong ngày hạt sen chín chính là mấy ngày gần đây. Chỉ có điều, cụ thể ngày nào lại không rõ lắm.

- Hồi bẩm đặc sứ, đại khái còn cần khoảng mười ngày!

Liêu Huân nói.

- Mười ngày? Tốt lắm, đi thu thập một căn phòng tốt nhất, khiến cho sư thúc tổ của ta vào ở. Trong vòng mười ngày này, ta sẽ xác định người được chọn đảm nhiệm điện chủ mới!
Cổ Mục nói.

- Vâng!

Thấy hắn đưa ra quyết định, mọi người gật đầu.

Biết mười ngày sau hạt sen Xích Diễm có khả năng chín, Trương Huyền cũng không nóng nảy. Vừa vặn có thể nhân cơ hội tiêu hóa một chút kiến thức vừa học được, nghiên cứu cẩn thận khí độc trong cơ thể kia.

Dù sao còn không có giúp đối phương hoàn toàn loại bỏ tai hoạ ngầm, cho dù hắn ý thức được mình chính là một “sư thúc tổ” giả, hắn cũng không dám làm gì mình.

Lại nói, phô bày nhiều thủ đoạn lợi hại như vậy, độc sư ngũ tinh bình thường cũng làm không được, chỉ sợ hắn cũng không dám hoài nghi.

...

Không để ý tới Độc Điện điện chủ mới được lựa chọn như thế nào, lúc này Trương Huyền đang ngồi ở trong phòng, để cho đại dược vương và Lộ quản gia giữ ở ngoài cửa, nhìn rất nhiều sách mới thu thập tới trong đầu, tinh thần tập trung cao độ.

- Chính xác!

Trong lòng hắn thầm kêu lên. Trong giá sách liên quan có vô số sách tới độc sư, nhanh chóng tập trung lại, hình thành một bí tịch dày.

Biết đúng là thiên đạo độc công hắn muốn, Trương Huyền cũng không do dự, bàn tay chộp lấy, nhẹ nhàng cầm tới, tiện tay mở ra.

- Độc, một loại dược vật có thể đả thương người, cũng có thể cứu người...

Phía trên viết chi chít những giải thích có liên quan tới độc dược.

Đồng dạng là thu thập sách độc dược hình thành thiên đạo độc công. Rất rõ ràng quyển này nếu so với tàng thư khố ở Thiên Huyền vương quốc, kỹ càng tỉ mỉ, cao thâm hơn nhiều. Không ngừng đọc, hiểu biết của Trương Huyền đối với độc, cũng lại càng lúc càng nhiều.

Không biết qua bao lâu, hắn mở mắt. Ánh mắt từ mê man trước đó, biến thành trong suốt.

- Không nghĩ tới độc, không ngờ cũng rộng lớn uyên thâm như vậy!

Nhớ lại độc công vừa học được, trong lòng Trương Huyền xúc động.

Thảo nào độc sư có thể khiến cho vô số người phải sợ hãi. Quả thực đáng sợ, bàn về trình độ phức tạp, không kém chức nghiệp trên cửu lưu như luyện đan sư, luyện khí sư chút nào. Lực công kích, thậm chí còn có phần vượt qua.

Chương 422: Thiên đạo độc công (2)

Lấy một thí dụ, thực lực của hắn bây giờ gặp phải Tông Sư trung kỳ, khẳng định không phải là đối thủ, khó có thể chống lại. Nhưng nếu như có đầy đủ độc dược, hoàn toàn có thể dễ dàng độc chết cường giả Tông Sư đỉnh phong!

Thậm chí độc chết người Chí Tôn cảnh.

Đương nhiên, độc dược cũng không phải vạn năng. Tu vi không đủ, không có cách nào áp chế được sát cơ trong cơ thể, rất dễ dàng bị cường giả phát hiện. Sợ rằng còn chưa kịp ném độc, đã bị giết chết.

Hơn nữa, một ít độc dược lợi hại, cần phải lấy máu và chân khí của độc sư phát động, mới có thể phát huy ra dược lực. Bản thân không phải là độc sư, hoặc đẳng cấp quá thấp, cho dù có dược vật lợi hại, cũng không có cách nào sử dụng. Chuẩn bị không tốt ngược lại sẽ độc chết chính mình.

Như vậy cũng giống như người người đều biết bom nguyên tử rất lợi hại, nhưng cũng không đủ lực lượng. Khống chế không được, cho dù cho ngươi một quả, cũng không tạo được uy hiếp. Làm không tốt còn có thể mang đến họa sát thân.

Độc dược lợi hại, giống như binh khí sắc bén, thực lực không đủ, đừng nói đụng vào, cách mấy trăm thước, thậm chí bên trong mấy ngàn thước, sẽ bị độc chết!

Nguy hiểm vô cùng!

Ban đầu còn nghĩ, nếu như cho mình điều chế ra một độc dược lợi hại, có phải ngay cả cường giả Chí Tôn đỉnh phong cũng không cần sợ hãi hay không? Hiện tại xem ra, vẫn chỉ là một vài suy nghĩ viển vông.

- Ta không muốn dùng độc vật hại người, nhưng cũng có thể đề phòng bị người khác hãm hại!

Biết chức nghiệp độc sư bác đại tinh thâm, trong lòng Trương Huyền cũng sinh ra sự cảnh giác.

Hắn không cần độc chết người, nhưng phải phòng ngừa bị người hạ độc.

Thật giống như khí độc trong cơ thể kia, nếu như ban đầu chính là độc sư, có thể sớm dự phòng, không tới mức chật vật như mình hiện tại.

- Căn cứ trong sách ghi chép, độc sư tu luyện tới cảnh giới cao nhất, là nắm giữ độc thể. Ta hoàn toàn có thể tu luyện một hồi!

Hắn mỉm cười.

Độc sư giống như những nghề nghiệp khác, cũng phải để ý tới thiên phú.

Độc sư có thiên phú, được xưng độc thể tiên thiên, không chỉ có năng lực nhạy bén đối với độc rất mạnh, thân thể còn nắm giữ khả năng kháng chống vượt qua người bình thường. Nói cách khác, người nắm giữ loại thể chất này, cho dù độc sư khác bỏ kịch độc vào trong miệng của hắn, cũng sẽ giống như ăn cơm uống nước, không bị chút tổn thương nào.

Thậm chí, theo truyền thuyết, người như thế còn có thể hấp thu lực lượng trong độc dược, khiến cho tu vi tăng lên rất nhiều.

Đương nhiên, loại thể chất này vô cùng hiếm thấy. Trong mười vạn vạn độc sư cũng không nhất định có thể xuất hiện một người.

Loại năng lực này, giống như thể chất thuần âm của Triệu Nhã, thuộc về tiên thiên. Hắn nhất định là làm không được. Chỉ có điều, trong Độc Điện có không ít sách liên quan tới bí kỹ tu luyện độc sư. Vừa vặn cũng théo đó hình thành công pháp thiên đạo.

Dựa theo cái này tu luyện, cho dù không phải là độc thể tiên thiên, nhưng cũng có thể khiến cho sức chống đỡ của thân thể đối với độc tăng lên cực lớn. So với thân thể độc sư chân chính chuyên môn rèn luyện, cũng cường đại hơn mấy lần. - Thử xem!

Nghĩ đến liền làm, Trương Huyền không có quá nhiều do dự. Tinh thần hắn thoáng động, bí tịch độc sư tu luyện hình thành lại xuất hiện ở trước mắt hắn. Hắn mở ra nhìn.

Không biết qua bao lâu, một luồng khí đục phun ra, hắn chợt đứng dậy.

Rắc rắc! Rắc rắc! Rắc rắc!

Xương cốt toàn thân giống như tiếng đậu vỡ vang lên. Khí tức toàn thân tăng mạnh.

- Tuy rằng không bằng độc thể tiên thiên, nhưng cũng không e ngại kịch độc bình thường. Cho dù độc sư tam tinh điều chế độc dược, ăn vào cũng không tạo thành bất cứ thương tổn gì đối với ta!

Cảm nhận được thân thể biến hóa sau khi tu luyện qua, Trương Huyền nở nụ cười.

Tu luyện xong thiên đạo độc công, thân thể có biến hóa rõ ràng. Kháng lực đối với độc dược tăng cường.

Mặc dù không phải độc thể tiên thiên, dựa vào tình hình của hắn hiện tại, cho dù ăn vào thuốc do độc sư tam tinh điều chế ra, hắn cũng không có bất cứ thương tổn gì.

- Mấu chốt nhất chính là... chân khí thiên đạo của ta trải qua tu luyện độc công, có thể trị bệnh cứu người, giúp người đột phá, cũng có thể một ý niệm hóa thành kịch độc, khiến người ta tử vong trong khoảng khắc!

Thân thể phát sinh biến hóa, biến hóa càng lớn hơn vẫn là chân khí.
Chân khí thiên đạo tinh thuần không nhiễm bẩn, có thể trị thương thế, khôi phục thể lực, tăng cường sức sống, giúp người đột phá tu vi...

Lúc này tu luyện độc công, cũng có thể một ý niệm chuyển hóa thành khí kịch độc, làm cho không người nào có thể chịu được. Một khi tiến vào kinh mạch, cho dù cường giả Chí Tôn muốn hóa giải, sợ rằng cũng rất khó hoàn thành.

Giống như nước sạch, một khi tiến vào trong cơ thể, có thể tiến vào bất kỳ khe nào, bất kỳ một chỗ huyệt đạo nào. Biết rất rõ ràng ở đâu, chân khí trong cơ thể không đủ tinh thuần, cũng không có cách nào loại bỏ.

Điều này với bệnh nguy kịch không có gì khác nhau. Biết nguyên nhân của căn bệnh và thủ đoạn giải quyết, lại không có cách nào trị liệu.

Không hổ danh là chân khí thiên đạo, một ý niệm liền sống, một ý niệm thành chết.

Trước đó, hắn căn bản không biết còn có năng lực lợi hại như vậy.

- Tiên thiên độc công tu luyện xong, xem khí độc kia thế nào!

Tu luyện xong tiên thiên độc công, Trương Huyền thở ra một hơi, lại nhìn về phía khí độc ẩn nấp ở bên trong thân thể.

Trước đó, hắn không hiểu nhiều đối với độc, không có cách nào xác nhận thứ này rốt cuộc là cái gì. Lúc này bàn về lượng tri thức, có thể so với độc sư tam tinh. Bàn về sử dụng độc, Cổ Mục có khả năng cũng không phải là đối thủ. Hắn đã có năng lực nghiên cứu nơi khí độc phát ra, thậm chí nghĩ biện pháp loại bỏ.

Tinh thần hắn nhanh chóng vận chuyển, trong nháy mắt tâm cảnh tiến vào cảnh giới tâm như mặt nước phẳng lặng.

- Khí độc này có thể ẩn nấp ở trong máu, lại trốn chân khí thiên đạo của ta...

Nhìn khí độc kia ẩn nấp, một quyển sách Đồ Thư Quán bên trong vốn liên quan tới độc xuất hiện ở trước mắt. Mỗi một tri thức chảy xuôi ở trong đầu.

Độc loại không dưới trăm vạn. Mỗi một loại đều có phương pháp điều chế và thủ đoạn giải quyết khác nhau. Chỉ cần một chút không may xuất hiện, liền có thể khiến cho kết quả xuất hiện sự khác biệt.

Trương Huyền cũng không nóng nảy. Thông qua sách bên trong Đồ Thư Quán, hắn sàng lọc qua.

- Loại độc Thanh Linh. Không đúng! Loại độc Mặc Hư, cũng không đúng! Loại độc rắn xanh, cũng không giống...

Hắn căn cứ màu sắc, đặc điểm khí độc trong cơ thể, kiểm tra loại bỏ từng loại.

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền đột nhiên ngừng lại, sắc mặt thoáng cái trở nên trắng bệch, trong mắt đầy vẻ không thể tin được.

- Không ngờ là loại chất độc này. Cái này... sao có thể như vậy được?

Chương 423: Dung Nham thú (1)

Đây là... thai độc tiên thiên!

Cũng chính là loại độc tiên thiên!

Nhận ra loại độc, Trương Huyền đều sắp phát điên rồi.

Thai độc tiên thiên, là chỉ khi còn chưa có sinh ra, ở trong bụng mẹ đã bị trúng độc, dung nhập vào máu và linh hồn, gần như khó giải.

Ngươi xem Triệu Nhã người ta, thân thể thuần âm tiên thiên. Sau khi mở ra, uy phong tám phía, giống như nữ hoàng. Viên Đào Tiên, huyết mạch Thiên Long Tê, sau khi mở ra, phòng ngự vô địch, giống như tấm lá chắn thịt hình người...

Ban đầu hắn còn hâm mộ. Hiện tại phát hiện ra, hắn cũng có một tiên thiên, chỉ có điều...

Đồng dạng là tiên thiên, thế nào lại khác biệt lớn như vậy chứ?

Tiên thiên của người khác cũng là muốn người tu luyện một lần bay lên trời. Tiên thiên của hắn lại là phải chết...

- Thai độc tiên thiên, chưa sinh ra lại trồng loại độc đặc biệt ở bên trong thân thể, nương theo cơ thể mẹ, cùng sinh mạng hoàn toàn dung hợp, thuộc về thai khí tiên thiên chưa đầy đủ. Người trúng loại chất độc này, tuổi thọ thông thường sống không quá ba mươi, vì thân thể chết trẻ... khó giải.

Trương Huyền khóc không ra nước mắt.

Người khác đều là thân thể tiên thiên rất lợi hại, ta lại là thân thể tiên thiên chết trẻ...

Chết trẻ em gái ngươi ấy!

Còn có thể vui vẻ chơi đùa hay không?

Không được ba mươi, vậy không phải có nghĩa là, cũng chỉ có thể sống được mười năm? Cuộc sống lưu cho hắn đã không nhiều lắm...

Cố nén phiền muộn, lại lục soát tất cả sách bên trong tàng thư khố một lần, tìm ra bảy, tám quyển ghi chép về thai độc tiên thiên. Kết quả... cùng khí độc trong cơ thể hắn, đều giống nhau như đúc.

Nói cách khác, không cần tồn tại may mắn. Hắn trúng loại kịch độc này là không thể nghi ngờ.

Chỉ là...

- Có thể trúng ở cơ thể mẹ, truyền đến thân thể hậu bối, còn không bị phát hiện. Thủ đoạn sử dụng loại độc này, ít nhất cũng phải đạt được trên thất tinh. Ta lại một đứa cô nhi, không đến mức...

Xác định độc trong người là cái gì, buồn bực một lát, Trương Huyền cũng vô cùng nghi ngờ.

Nhìn Độc Điện nhiều sách như vậy, đối với sử dụng độc hắn cũng có hiểu biết sâu hơn. Hạ thai độc tiên thiên cho cơ thể mẹ, còn không bị phát hiện, độc sư này, ít nhất cũng phải đạt được thất tinh trở lên.

Nói cách khác, ít nhất là vị bát tinh thậm chí cửu tinh.

Loại độc sư cấp bậc như vậy, chỉ riêng tu vi đã thông thiên, đạt được đến trình độ người không thể tới, làm sao có thể tiêu hao tâm huyết, ra tay đối với cô nhi như hắn?

Tiền thân của hắn chỉ là nhân vật nhỏ sinh sống ở loại địa phương nhỏ tại Thiên Huyền vương thành, không cha không mẹ, nghèo tới một văn tiền cũng không đến, cũng lại trước mười tám tuổi, thiên phú có cao một chút, sau đó bình thường đến cực điểm, còn được khen là giáo sư tệ nhất Hồng Thiên học viện từ trước tới nay.

Nhân vật như vậy, không ngờ khiến cho một vị độc sư đứng ở đỉnh phong nhất, tự mình động thủ đối phó... khó tránh khỏi có chút không thể tưởng tượng nổi?

- Loại chất độc này, dung hợp với toàn thân, tuy hai mà một. Tình huống bình thường, mãi đến khi sắp chết, cũng không phát hiện ra được. Ta tu luyện chân khí thiên đạo, quá mức tinh thuần, mới ép nó lộ rõ hình thái. Chỉ có điều, cho dù lộ rõ, cũng không có cách nào trị liệu...

Trong lòng hắn bất đắc dĩ một hồi.

Thời điểm lần đầu tiên phát hiện ra độc này, hắn còn tưởng rằng có người muốn mưu sát. Tiền thân chính là bị giết chết. Hiện tại xem ra, hắn quá lo lắng.

Độc này nương theo thân thể này vừa sinh ra đã có, ẩn nấp ở bên trong thân thể. Độc sư cửu tinh cũng không phát hiện được. Có thể nói là giết người trong vô hình. Cho dù chết, cũng không biết ai đã hạ thủ. Ban đầu, cho dù mình là độc sư, cũng rất khó phát hiện. Nhưng hắn tu luyện chân khí thiên đạo, quá mức tinh thuần, chảy qua kinh mạch, máu, bất kỳ thứ dơ bẩn nào cũng không có cách nào ẩn nấp, lúc này mới khiến cho nó lộ rahình thái.

Nhưng lộ ra cũng vô dụng. Đối phương trải qua cơ thể mẹ nuôi dưỡng, giống như người, cũng có linh trí. Cho dù là chân khí thiên đạo, cũng không có cách nào loại trừ. Trái lại theo thời gian trôi qua, chỉ trở nên càng ngày càng lớn mạnh, đến mức bảo đảm mình trước ba mươi tuổi chắc chắn phải chết.

Trời ạ!

Chuyện gì thế này? Người khác xuyên qua, có bàn tay vàng, vênh váo hò hét, mình lại cõng loại quả mìn hẹn giờ, hơn nữa bảo đảm ngươi chắc chắn phải chết này...

Xem ra tiền thân tuy rằng không phải độc phát mà chết, cũng không khác biệt lắm. Hắn ở dưới tâm tình phiền muộn, một lòng muốn chết, khí độc này lại sớm phát tác. Chỉ là không nghĩ tới mình chuyển kiếp tới.

Về phần trước là thiên tài, sau tài năng tầm thường, tu vi không lại tăng trưởng, cũng có liên quan đến thứ này.

Tiền thân ở trước khi chân khí cảnh đỉnh phong, tốc độ tu luyện cực nhanh, được xưng là hiếm có. Nhưng trùng kích Bì Cốt cảnh trước sau không có cách nào thành công. Chính là bởi vì độc này cùng toàn thân dung hợp, đối với chân khí vẩn đục của hắn phát sinh áp chế rất mạnh.

Trừ khi đạt được loại mức độ tinh thuần của chân khí thiên đạo này, bằng không, lấy loại công pháp của Thiên Huyền vương quốc này tu luyện ra mức độ chân khí vẩn đục, không có khả năng giải ra gông cùm xiềng xích, đạt được thực lực càng cao hơn.

- Là độc, khẳng định có giải. Bằng không, loại độc tiên thiên này làm sao được người biết tới? Có thể là Độc Điện này đẳng cấp quá thấp. Chỉ cần đi vào địa phương cấp bậc càng cao hơn, có thể lại có biện pháp...

Tuy rằng phiền muộn, Trương Huyền vẫn chưa bị hù dọa.
Lĩnh ngộ thiên đạo độc công, hắn đã có cách nhìn sâu hơn đối với độc.

Có nguyên nhân có kết quả, có độc lại có giải dược. Thai độc tiên thiên, tuy rằng ở trong sách này đánh dấu khó giải, nhưng không có nghĩa là thật sự không có cách nào giải quyết. Có thể Độc Điện khác cao cấp hơn, sẽ có phương pháp giải quyết.

- Loại thai độc tiên thiên này, quy định ba mươi tuổi chắc chắn phải chết, trước đó cũng sẽ không phát tác. Nói cách khác... Phải ở bên trong mười năm này, tìm được phương pháp giải quyết!

Tâm phẳng lặng như mặt nước, giống như đao quang, chém sạch sẽ tâm tình tiêu cực, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Sống lại chẳng qua chỉ có hơn một tháng, lại từ Chân Khí cảnh đỉnh phong đạt được nửa bước Tông Sư. Mười năm sau, còn không biết có thể đi đến mức nào. Đến lúc đó, chất độc này cũng chưa chắc không giải quyết được.

Không cần thiết phải khẩn trương.

Chỉ có điều, tuy rằng không khẩn trương nhưng cũng là một loại áp lực.

Lý luận và thực tế vẫn có chênh lệch. Hắn cũng không muốn đời người thật vất vả sống lại, lại vô duyên vô cớ chết đi.

- Đi gọi Cổ Mục đến!

Hắn đứng dậy, căn dặn đám người đại dược vương bảo vệ ở phía ngoài cửa một tiếng.

- Sư thúc tổ, ngài tìm ta?

Thời gian không lâu, Cổ Mục đã đi tới.

- Ngồi đi!

Trương Huyền ngoắc tay, nhìn lại:

- Tìm ngươi qua đây, là có chuyện muốn hỏi!

Cổ Mục ngồi nghiêm chỉnh:

- Sư thúc tổ mời nói!

Mấy ngày qua, vị trước mắt này tranh thủ thời gian thay hắn làm trị liệu lần thứ hai. Sau khi chấm dứt, hắn rõ ràng cảm thấy tinh lực tăng lên rất nhiều, hình như một lần nữa trở lại thời kì mười năm trước khi thể lực đỉnh phong nhất, nắm giữ lực lượng dùng không hết.

Liên tục hai lần trị liệu, hắn biết thủ đoạn của vị sư thúc tổ trước mắt này, có thể nói là thiên nhân. Trong lòng từ lâu đã bội phục tới quỳ rạp, không dám suy nghĩ nhiều.

- Ngươi có thể từng nghe nói về thai độc tiên thiên chưa?

Trương Huyền mở miệng.

Cổ Mục đến từ phân bộ độc sư Hiên Viên vương quốc, xem qua cao thâm hơn sách, ở trên kiến thức, khẳng định mạnh hơn nhiều so với loại sách nửa vời hắn vừa xem xong.
- Thai độc tiên thiên?

Cổ Mục có chút do dự:

- Loại chất độc này ta từng nghe nói qua. Là do trúng phải kịch độc từ khi còn trong bụng mẹ. Theo đứa trẻ sinh ra trưởng thành, cùng sinh mạng hoàn toàn dung hợp, không có cách nào giải quyết!

- Khó giải?

- Đúng!

Cổ Mục gật đầu, đột nhiên nghĩ tới điều gì, trên mặt do dự:

- Chỉ có điều...

- Chỉ có điều cái gì?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ta từng nghe được một tin đồn, không biết thật hay giả!

Do dự một chút, Cổ Mục nói:

- Có người nói, thiên nhân Khổng sư lợi hại nhất trong lịch sử, trúng phải thai độc tiên thiên. Chỉ có điều, cuối cùng giải thế nào không biết, dù sao hắn sống đủ một vạn tuổi, sống thọ, chết tại nhà.

Thiên nhân Khổng sư, được gọi là người đứng đầu danh sư, người sáng lập ra Danh Sư Đường, được vô số người kính ngưỡng. Chỉ cần là danh sư, cho dù là học đồ, không ai không biết.

- A?

Trương Huyền trước đó cũng nghe Hoàng Ngữ nói qua một lần, sinh lòng kính ngưỡng.

Chỉ là không nghĩ tới, vị tiền bối này tự nhiên cũng giống như mình, cũng từng trúng phải thai độc tiên thiên.

Đã từng có tiền lệ có thể giải, đã nói lên loại độc này không phải khó giải.

- Đây chỉ là lời đồn đại. Muốn biết chuyện của Khổng sư, sợ rằng cần phải đi Danh Sư Đường. Chỉ có danh sư chân chính, mới có khả năng biết được. Loại độc sư như chúng ta, cũng chỉ nghe qua tin đồn... Không biết sư thúc tổ hỏi cái này để làm gì?

Cổ Mục nghi ngờ nói.

- Chỉ là thuận miệng hỏi một chút!

Khoát tay, trong lòng Trương Huyền có chủ ý. Hắn thấy sau khi chuyện bên này kết thúc, phải đi tới Danh Sư Đường đạo một vòng.

Cuộc đời nhân vật xuất sắc của các chức nghiệp đều sẽ do chuyên gia sáng tác thành sách, để lại các nghiệp đoàn, để cho hậu nhân chiêm ngưỡng học tập.

Vị Khổng sư này nếu là lão tổ danh sư, Danh Sư Đường lại phải có sự tích của hắn.

Nếu quả thật trúng độc thai tiên thiên, đồng thời cuối cùng sống thọ và chết tại nhà, đã nói rõ quả thực có thể giải quyết.

Có tiền lệ thành công, hắn cũng không cần khẩn trương nữa.

- Tình huống Độc Điện thế nào?

Đã có tính toán, không muốn nói nhiều về chuyện này, Trương Huyền tiếp tục nói.

- Trải qua mấy vòng sát hạch, ta đã xác định lựa chọn người điện chủ mới, chính là phó điện chủ đầu tiên Liêu Huân! Hạt sen Xích Diễm chắc hẳn cũng đã chín, ngày mai là có thể hái xuống.

Cổ Mục trả lời.

- Ngày mai là được? Tốt!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Kiến thức đã học xong, cũng biết được loại độc, không cần thiết phải tiếp tục đợi ở chỗ này. Mau chóng rời khỏi đây là tốt nhất.

Cổ Mục rời đi. Trương Huyền tiếp tục học tập nội dung sách bên trong Đồ Thư Quán, đồng thời cũng củng cố lực lượng trong cơ thể.

Hồng Liên thành thu thập công pháp Tông Sư cảnh, tuy rằng không đủ để hình thành bí tịch thiên đạo, nhưng cũng không có thiếu câu nói chính xác, có thể thử tu luyện.

Chương 424: Dung Nham thú (2)

Trải qua không ngừng thử, hắn cảm nhận được rõ ràng chân khí nửa bước Tông Sư cảnh trong cơ thể càng hùng hậu, Tông Sư chân chính cũng chỉ cách có một con đường, bất cứ lúc nào cũng sẽ phá cửa tiến vào.

Mặc dù có Thiên Đạo Đồ Thư Quán nhìn ra chỗ thiếu hụt, nhưng muốn đi xa hơn, vẫn phải làm vững chắc cơ sở. Bởi vậy, chỉ cần rảnh rỗi, hắn lại đi học tập. Mười ngày ngắn ngủi, so với lượng kiến thức trước đó, đã tăng lên không chỉ gấp đôi. Thuần thú, độc sư, hắn đều có hiểu biết sâu hơn. Hiện tại cho dù không mượn Đồ Thư Quán, hắn cũng được cho là bác học uyên thâm.

Học tập, đồng thời cũng một lần nữa tu luyện lại thiên đạo quyền pháp, cước pháp, thương pháp một lần.

Những chiêu số mặc dù vẫn là cơ sở nhất, lại có thể phát huy ra lực lượng trong cơ thể hoàn mỹ, khiến cho lực công kích của hắn tăng lên không ít. Hiện tại, nếu như hắn dùng ra các chiêu số thiên đạo quyền pháp, cho dù là một ít Tông Sư cảnh trung kỳ, hắn cũng có thể đối đầu, thậm chí giết chết.

Đương nhiên, nếu như mượn năng lực chỉ ra khuyết điểm của Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tiến hành lợi dụng lại phối hợp thân pháp thiên đạo, liều mạng chịu tổn thương, Tông Sư cảnh đỉnh phong hắn cũng có thể giết chết.

Nửa bước Tông Sư, có thể chém giết Tông Sư đỉnh phong, loại năng lực chiến đấu vượt cấp này, chỉ sợ cho dù là thiên tài nổi danh nhất tại Danh Sư Đường, cũng khó có thể so sánh được.

- Sư thúc tổ, hạt sen Xích Diễm tự nhiên chín rồi!

Trong lúc hắn đang không ngừng tu luyện, học tập, thời gian dần trôi qua. Rạng sáng ngày hôm sau, Cổ Mục lại đi đến trước mặt hắn.

- Được!

Trương Huyền gật đầu, đứng dậy.

Bảo vật khiến cho người ta tăng tỷ lệ đột phá Chí Tôn đỉnh phong lên hai mươi phần trăm, đợi mười ngày chính là vì cái này. Cuối cùng... có thể hái!

- Hồng Liên sơn mạch là một ngọn núi lửa quy mô lớn. Độc Điện phân bộ chúng ta lại được xây dựng ở trên miệng núi lửa. Trước đây thời điểm xây dựng phân bộ, đã đặc biệt mời đại sư trận pháp, sử dụng trận pháp che đi núi lửa, hoàn toàn tập trung Địa Tâm Hỏa trong đó lại, dùng để cho sen Xích Diễm sinh trưởng.

Liêu Huân tuy rằng trở thành điện chủ chính thức, nhưng ở trước mặt hai người, vẫn không dám tỏ vẻ cao giá, vừa đi vừa giới thiệu, thái độ cung kính:

- Đặc sứ, sư thúc tổ, mời đi bên này!

Đối với Trương Huyền, hắn cũng theo cách xưng hô của Cổ Mục, gọi một tiếng “sư thúc tổ“.

Ba người một đường đi về phía trước, rất nhanh đi tới một tế đàn.

- Miệng núi lửa đã bị che giáu ở phía dưới này!

Liêu Huân chỉ về phía trước.

Trương Huyền nhìn sang.

Trước mắt là một tế đàn cực lớn, đường kính chừng hơn trăm thước. Từ phía xa nhìn lại, mang theo mùi vị cổ xưa. Với cái gọi là miệng núi lửa, hoàn toàn không có liên quan. Trái lại giống như một nơi đã hoang phế từ lâu.

Trong lòng hắn cảm thấy kỳ quái. Chỉ có điều từng trải qua chuyện đi tới Độc Điện trước đó, hắn biết ở đây khẳng định có trận pháp, cũng không nhiều nói.

Quả nhiên, Liêu Huân đi tới trong tế đàn, cổ tay lật một lần. Lệnh bài đại biểu thân phận điện chủ xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Hắn cắm lệnh bài vào một cái lỗ ở trung tâm của tế đàn.

Ầm ầm ầm!

Một hồi trời đất quay cuồng, cảnh tượng trước mắt lập tức xuất hiện biến hóa.

Tế đàn rộng lớn bằng phẳng trước đó xuất hiện một cầu thang đi xuống phía dưới, không biết kéo dài đến nơi nào.

- Mời đi bên này!

Liêu Huân đi trước dẫn đường. Ba người dọc theo thang lầu đi gần một canh giờ, một cung điện rộng lớn dưới đất xuất hiện ở trước mắt.

Chính giữa cung điện là một miệng núi lửa cực lớn, hỏa diễm cực nóng thiêu đốt hừng hực, sóng nhiệt phả vào người, khiến người ta khó có thể tới gần.

Cảm nhận được nhiệt lượng trong đó, thần sắc Trương Huyền nghiêm trọng.

Còn chưa có tiến vào miệng núi lửa, chỉ bằng vào hơi nóng trong đại điện, cường giả Ích Huyệt cảnh tiến đến, chỉ sợ cũng không chịu nổi.

- Đặc sứ, sư thúc tổ, đó chính là sen Xích Diễm!

Đi về phía trước mấy bước, đi tới miệng núi lửa, Liêu Huân lại chỉ về phía trước.

Thuận theo hướng ngón tay hắn nhìn lại, lập tức nhìn thấy được ở giữa núi lửa, trong dung nham cực nóng, một đóa hoa sen màu đỏ thẫm lơ lửng ở trong đó. Phía trên một đài sen, kết đầy hạt sen, tản ra mùi thơm thoang thoảng.

- Thật đẹp!

Mắt Trương Huyền không nhịn được nhất thời sáng lên.

Sen Xích Diễm trước mắt, tuy rằng chỉ có cao hai, ba thước, toàn thân đỏ đậm, giống như hỏa diễm thiêu đốt.

Chỗ vị trí đó cách bọn họ không dưới mấy trăm thước, vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng hung bạo mạnh mẽ trong đó. Đừng nói là thực lực như hắn, chỉ sợ cho dù là cường giả Chí Tôn cảnh, cũng khó có thể chịu đựng được.

- Cái này hái xuống thế nào? Trương Huyền hỏi.

Không chỉ sen Xích Diễm cực nóng khó chịu được. Mấu chốt là nó vẫn lơ lửng ở ngay phía trên miệng núi lửa, cắm rễ ở trong nham thạch nóng chảy, cách bên bờ chừng mấy trăm thước. Làm thế nào với tới được?

Tiến vào nham thạch nóng chảy hái xuống sao?

Cho dù kim thân thiên đạo không kém, vừa tiến vào trong đó, khoảng khắc cũng sẽ bị thiêu đốt thành tro bụi!

Càng chưa nói tới những người khác.

- Ta cũng không biết. Sư phụ ta chính là thấy hạt sen sắp chín, muốn hái lấy, kết quả bị thiêu đốt thành tro tàn...

Liêu Huân lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ cô đơn.

Lão điện chủ đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, chính là vì muốn hái lấy hạt sen Xích Diễm.

- Hạt sen Xích Diễm cứ hơn trăm năm sẽ chín một lần. Mỗi lần đều có người thành công hái xuống. Tổng bộ cũng có thể nhận được cống phẩm của các ngươi, làm sao có thể bị chết cháy?

Cổ Mục nghi ngờ nhìn qua.

Nếu Độc Điện phân bộ này được xây dựng ở đây, bảo vệ gốc hoa sen này, vậy khẳng định có biện pháp hái xuống. Bằng không, sử dụng vô số dược liệu cung cấp nuôi dưỡng, không phải là làm giá áo cho người khác sao?

Lại nói, phân bộ này trước đó cứ cách trăm năm lại cung cấp số lượng hạt sen nhất định về phía tổng bộ, không có khả năng ngay cả hái cũng không có phương pháp.

- Phương pháp thì có. Chỉ có điều, đã không có cách nào sử dụng được. Mời hai vị xem!

Liêu Huân cười khổ một tiếng, tiện tay nhặt một hòn đá lên. Bàn tay hắn rung lên, bắn thẳng về phía sen Xích Diễm.

Hắn là cường giả Tông Sư cảnh đỉnh phong. Dưới chân khí gia tăng, tảng đá phát ra tiếng vù vù, vọt thẳng tới phía trước, hình như cũng xé rách cả không khí.

- Ngươi muốn làm gì...

Thấy hắn trực tiếp ném ra tảng đá về phái Xích Diễm sen, hơn nữa lực lượng khổng lồ như vậy, Cổ Mục biến sắc.

Lúc này hạt sen Xích Diễm đã chín. Một khi bị đánh trúng, rất dễ dàng rơi vào nham thạch nóng chảy phía dưới. Nếu thật sự rơi vào, lại muốn tìm ra, là gần như không thể nào.

- Đặc sứ nhìn là được!

Liêu Huân nói tiếp.

Hai người nói một hồi, tảng đá đã đi tới trước mặt sen Xích Diễm, mắt thấy sắp bắn trúng hoa sen, đột nhiên dung nham phía dưới chao đảo kịch liệt một hồi. Một thứ quái dị bay vút lên trời cao, mở miệng lại nuốt tảng đá xuống.

Con vật quái dị này, hình thể giống như rắn, dài chừng mấy chục thước, toàn thân bị vảy dày che kín, khắp người đỏ tươi, bơi ở trong nham thạch nóng chảy, hết sức quái dị. - Đây là cái gì?

Không nghĩ tới trong nham tương cực nóng như vậy, lại có thứ cổ quái như vậy bơi lội. Cổ Mục nhớ tới cái gì, sắc mặt thoáng đổi:

- Lẽ nào chính là Dung Nham thú các ngươi nói với tổng bộ trước đó?

Nhìn thấy được thứ này, hắn nghĩ tới.

Trong tài liệu Hồng Liên phân bộ báo lên, không chỉ nói lão điện chủ chết bất đắc kỳ tử, còn có ghi chép về một loại man thú. Có người nói man thú này sinh sống trong dung nham, được gọi là Dung Nham thú.

Ban đầu hắn tưởng đó chỉ là lời nói vô căn cứ. Đối phương chỉ là không muốn nộp hạt sen Xích Diễm lên mới tìm lý do. Không nghĩ tới, đó lại là sự thật.

- Đúng, đây là Dung Nham thú. Bên ngoài thân có mảnh vảy đặc biệt có thể chịu được nhiệt độ cao, sinh sống ở trong nham thạch nóng chảy, thực lực có thể so với cường giả Chí Tôn cảnh đỉnh phong...

Liêu Huân cười gượng.

- Còn có loại vật này sao?

Không chỉ Cổ Mục kinh ngạc, ngay cả Trương Huyền cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Nhiệt lượng nham thạch nóng chảy phía dưới, tuyệt đối đạt tới một hai nghìn độ. Dưới tình huống cực nóng như thế, vẫn còn có sinh mạng tồn tại, hơn nữa còn khổng lồ như vậy. Không tận mắt nhìn thấy, căn bản không thể tin được.

- Đúng vậy, man thú này không biết từ nơi nào xuất hiện, cũng chẳng biết tới lúc nào, mấy năm nay vẫn bảo vệ hoa sen Xích Diễm, xem nó trở thành đồ của mình. Bất kỳ kẻ nào một khi nghĩ biện pháp tới gần, đều sẽ bị nó công kích!

Liêu Huân giải thích:

- Nếu như ở trên bờ còn tốt một chút. Bên trong nham thạch nóng chảy vốn chính là thiên hạ của nó. Hơn nữa... nó còn đạt tới Chí Tôn đỉnh phong. Chúng ta thật sự bất lực!

- Chuyện này...

Cổ Mục cũng trở nên lặng lẽ.

Tuy rằng hắn cũng là Chí Tôn đỉnh phong, nhưng phải so đấu với một man thú như vậy trong nham thạch... tám chín phần mười sẽ ngã xuống.

- Sử dụng độc không được sao?

Hắn không nhịn được hỏi.

Độc Điện tinh thông sử dụng độc, hoàn toàn có thể độc giết nó.

- Dung Nham thú ngay cả Địa Tâm Hỏa cực nóng như vậy còn không sợ. Một ít độc dược làm sao có thể có tác dụng...

Liêu Huân nói.

Nham thạch nóng chảy một hai nghìn độ, nó cũng có thể bơi lội. Một ít độc dược có khả năng còn chưa có tới gần, đã bị thiêu đốt thành tro bụi, càng chưa nói tới độc chết nó.

- Các loại phương pháp đều thử qua. Trừ khi... tìm một thuần thú sư, nghĩ biện pháp thuần phục nó. Bằng không... căn bản không phương pháp khác!

Liêu Huân nói đến đây, tiếp tục lắc đầu:

- Chỉ có điều... Nơi này là vị trí cơ mật lớn nhất của chúng ta. Hơn nữa Độc Điện chúng ta cũng không có liên hệ cùng những nghề nghiệp khác. Nếu thật sự muốn tìm một thuần thú sư qua, rất dễ dàng xuất hiện phiền phức, mang đến tai hoạ không cần thiết!

Độc sư không liên quan với những nghề nghiệp khác, thậm chí còn có quan hệ đối địch.

Mời những nghề nghiệp khác qua, chẳng khác nào để lộ vị trí sào huyệt, rất dễ dàng mang đến tai họa mang tính hủy diệt. Như vậy, bọn họ ẩn nấp ở Hồng Liên sơn mạch nhiều năm, cũng lại lãng phí.

- Đúng vậy...

Cổ Mục cũng biết điểm ấy, không nhịn được lắc đầu.

Độc dược không được, lại không xông qua được, thuần thú sư lại không thể tìm... Muốn hái lấy hạt sen Xích Diễm, thật sự một vấn đề khó khăn không nhỏ.

- Thuần thú sư có thể thuần phục man thú này?

Nghe được lời hai người nói chuyện, Trương Huyền có chút do dự, nói.

- Có lẽ... ta có thể thử xem!

Chương 425: Ngươi xuống đánh nó (1)

Nghe nói như thế, mắt của Cổ Mục và Liêu Huân đồng thời sáng lên:

- Lẽ nào sư thúc tổ muốn ra tay trấn áp?

Vị trước mắt này lại là nhân vật siêu cấp vượt qua Chí Tôn đỉnh phong. Cho dù con man thú này bơi ở trong dung nham, thoạt nhìn ngông cuồng tự đại. Nhưng chỉ cần hắn ra tay, vẫn có thể dễ dàng đánh bại, thậm chí giết chết.

- Man thú nho nhỏ mà thôi, không cần ta tự mình ra tay!

Trương Huyền lắc đầu, trên mặt xem thường, nhưng trong lòng không ngừng trợn trừng mắt.

Hắn ra tay?

Đùa gì thế!

Đây chính là man thú Chí Tôn đỉnh phong, cho dù ở trên bờ gặp phải, cũng có thể trốn thật xa, trốn thật xa. Còn ra tay trấn áp...

Sợ rằng nếu thật sự qua, không phải chém giết, mà là biến thành bữa ăn trưa ngon miệng cho đối phương.

- Chuyện này...

Hai người nghi ngờ.

- Một con man thú tu luyện tới Chí Tôn đỉnh phong, thật sự không dễ dàng. Ra tay chém giết, có tổn hại tới thiên hợp!

Trương Huyền lắc đầu, trên mặt lộ ra bộ dạng nhân từ:

- Cổ Mục, ngươi đã là đồ tôn của ta, ta sẽ đưa ngươi một hồi tạo hóa. Xuống thuần phục con man thú này! Chỉ cần nó thành thú sủng của ngươi, hái hạt sen Xích Diễm lại là chuyện đơn giản!

- Ta... thuần phục?

Còn tưởng rằng biện pháp gì!

Vừa nghe nói như thế, thân thể Cổ Mục thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

Con vật kia cho dù ở trên đất bằng, cũng rất khó thắng được. Ở trong dung nham, tuyệt đối là đâm đầu vào chỗ chết!

Còn thuần phục, không bị đối phương thuần phục cũng không tệ...

- Sư thúc tổ, ta đối với một đạo thuần thú, một chữ cũng không biết...

Sắc mặt đỏ lên, Cổ Mục liền vội vàng lắc đầu.

Hắn chỉ biết sử dụng độc. Thuần thú là cái gì, tuy rằng hắn từng nghe nói, đối phương cũng biết hắn, hắn không biết đối phương.

Để cho hắn thuần phục cùng một con vật có cấp bậc tương đương với mình...

Thôi đi, cái mạng này còn muốn sống thêm một khoảng thời gian.

- Không hiểu đừng lo. Ta có thể chỉ điểm cho ngươi!

Trương Huyền nâng lông mày lên, không giận tự uy:

- Thế nào, không tin sư thúc tổ sao? - Vãn bối không dám...

Có chút run rẩy, Cổ Mục vội vàng cung kính cúi đầu, không nhịn được nói:

- Sư thúc tổ... Lẽ nào ngài đối với một đạo thuần thú cũng có hiểu biết?

Vị sư thúc tổ này, thoạt nhìn không thể lớn hơn so với hắn bao nhiêu. Độc sư cấp bậc cao như vậy, lại am hiểu y đạo, sẽ không phải ngay cả thuần thú cũng tinh thông chứ?

Nếu thật sự như vậy, ở Thú Đường khẳng định tiếng tăm lừng lẫy, thế nào ta chưa từng nghe qua?

- Hiểu sơ một ít!

Gật đầu, Trương Huyền chắp hai tay ở sau lưng, đi tới miệng núi lửa. Dung Nham thú trước mắt giống như con rắn lớn lăn lộn ở trong hỏa diễm, xoay quanh sen Xích Diễm. Cho dù muốn hái lấy, cũng không có cách nào tới gần.

Hắn xoay người lại, nhìn chằm chằm vào đối phương:

- Đây là một con man thú Chí Tôn đỉnh phong, không biết bao nhiêu người tha thiết ước mơ muốn thu làm thú sủng. Cơ duyên như vậy, ngươi thật sự không cần?

- Ta...

Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, Cổ Mục do dự một chút, sắc mặt ửng đỏ:

- Nó... thật sự có thể thuần phục sao?

Thuần phục một con man thú có thực lực tương đương với mình, tương đương với thực lực lập tức tăng mạnh gấp đôi. Nói thật, hắn có chút động tâm.

Loại man thú cấp bậc như vậy, dùng hạt sen Xích Diễm có lẽ cũng có thể đột phá gông cùm xiềng xích kia. Đến lúc đó một người một thú liên hợp, báo thù sẽ nắm chắc lớn hơn nữa.

Chỉ có điều... thuần phục man thú không phải là bản lĩnh thuần thú sư mới có sao?

Chỉ điểm cho ta? Cho dù lại chỉ điểm, cũng không có khả năng lập tức biến thành thuần thú sư, thuần phục man thú lợi hại như thế?

- Dựa theo sự phân phó của ta đi làm, thuần phục không khó!

Thấy hắn động tâm, Trương Huyền vung tay áo một cái, thần sắc thản nhiên:

- Lấy hay bỏ thế nào là tùy vào chính ngươi. Nếu như không muốn thì thôi. Chỉ là một con man thú Chí Tôn cảnh mà thôi. Nếu như ngươi thật sự không muốn, ta ra tay giết chết là được. Chỉ có điều... mất đi cơ hội, lại không có lần thứ hai.

- Chuyện này...

Sắc mặt Cổ Mục lúc sáng lúc tối. Kiên trì không được mười lần hít thở, Cổ Mục cắn răng một cái:

- Được, sư thúc tổ, ta nên làm như thế nào... Có cần chuẩn bị đồ hay không?

Đối với hắn mà nói, đây chính là một lần cơ hội rất tốt. Thuần phục một con man thú có thực lực tương đương với hắn, hơn nữa còn là không sợ kịch độc. Một khi thành công, ở Hiên Viên phân điện, địa vị của hắn cũng sẽ tăng lên rất nhiều.

Chỉ có điều, tuy rằng không thuần phục qua man thú, không hiểu gì, nhưng người khác thuần thú, hắn vẫn gặp qua. Hắn biết, trước khi thuần thú sư thuần phục man thú, cần phải chuẩn bị không ít thứ, dùng để thu hút sự chú ý của đối phương, từ đó nghĩ biện pháp thu được thiện cảm.

Chỉ có thiện cảm tăng, mới có khả năng từng bước tới gần, cho đến khi thuần phục.

- Không cần, cũng không kịp!

Trương Huyền lắc đầu:

- Con vật này có thể canh giữ sen Xích Diễm trước mặt không biết bao lâu, nói rõ đối với thứ này nó vô cùng yêu thích. Cho dù chuẩn bị đồ có tốt, lực hấp dẫn còn có thể thắng được thứ này sao? Lại nói, hạt sen đã chín, có thể dùng. Hiện tại đi chuẩn bị vật phẩm, sợ rằng còn không có làm xong, đã bị nó ăn hết rồi.

- Chuyện...

Cổ Mục lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

Không chuẩn bị vật phẩm, làm thế nào có khả năng thu hút sự chú ý của nó?

Hắn đang nghi ngờ, liền nghe được giọng nói của “sư thúc tổ” vang lên ở bên tai.

- Rất đơn giản, ngươi bây giờ lại nhảy xuống, đánh nó một trận, sau đó ta sẽ nói cho ngươi biết thuần phục như thế nào!

- Đánh một trận?

Sắc mặt Cổ Mục xanh rờn.

Người khác thuần phục man thú, đều nghĩ biện pháp thu được sự tín nhiệm, sau đó sẽ sử dụng rất nhiều thủ đoạn cảm hóa, trực tiếp ra tay...

Làm như vậy, chẳng phải chọc cho con vật này tức giận? Có tranh chấp, khiến cho đối phương không hài lòng... còn thuần phục thế nào?

Hơn nữa, mấu chốt nhất chính là... sau khi xuống, mình chỉ sợ cũng không lên được nữa...

Ngươi xác định thật sự để cho ta thuần phục man thú, chứ không phải khiến cho ta xuống cho nó ăn?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau