THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 416 - Chương 420

Chương 416: Sư thúc (2)

Chỉ có như vậy, mới có khả năng hù dọa được đối phương, khiến cho hắn ném chuột sợ vỡ bình.

Ai biết người này căn bản không rút lui, trực tiếp động thủ, khiến cho hắn trái lại rơi vào bị động.

- Khuyết điểm!

Biết cho dù muốn chạy trốn, cũng chỉ có thể tránh thoát một hai chiêu. Thể lực tiêu hao hết, cũng không có cách nào chạy thoát thân từ trong tay cường giả Chí Tôn cảnh. Hắn vội vàng khai thông với Thiên Đạo Đồ Thư Quán.

Một quyển sách xuất hiện ở trước mắt hắn.

Nhìn thấy được nội dung, tâm tình khẩn trương của Trương Huyền ổn định lại. Ban đầu, bóng người muốn thi triển thân pháp thiên đạo chạy trốn, cũng ngừng lại. Trong nháy mắt hắn vững như núi thái sơn, giọng điệu lạnh lùng lập tức vang lên.

- Cổ Mục, ngươi dám động thủ với ta, là muốn cả nhà bị diệt sạch sao?

Vù!

- Ngươi...

Vừa nghe nói như thế, đặc sứ vốn không hề bận tâm, thần sắc sửng sốt, lực lượng đang vọt tới trước, lại cứng rắn ngừng lại:

- Ngươi là ai? Làm sao lại biết tên của ta?

Hắn nhận được mệnh lệnh của tổng bộ, một đường từ phía xa chạy tới, chưa bao giờ nói ra tên.

Trước khi nhận được mệnh lệnh, hắn vẫn bế quan tu luyện. Ngoại trừ người qua sát hạch hắn, cùng với vài bằng hữu, cơ bản hắn không nhận ra được ai. Dựa theo đạo lý, loại địa phương thâm sơn cùng cốc này càng không thể nào có người biết. Người trước mắt này lại mở miệng nói ra tên của hắn. Hắn không nhịn được trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Đương nhiên, tuy rằng dừng lại, lực lượng lại có thể khống chế. Đối phương chỉ cần nói bậy, tuyệt đối lực lượng sẽ điên cuồng phun ra, giết chết hắn.

Thấy hắn dừng lại, Trương Huyền biết mình thành công, thở phào nhẹ nhõm.

Mọi người có tâm lý hiếu kỳ. Cho dù tức giận nữa, nghe được người xa lạ đột nhiên gọi ra tên của mình, cũng sẽ nghi ngờ. Chỉ cần nghi ngờ, thông qua tin tức ghi chép trong Đồ Thư Quán, hắn lại có biện pháp, nói cho đối phương không dám động thủ.

Chắp hai tay ở sau lưng, trên mặt Trương Huyền không chút dao động sợ hãi, dáng người cao ngất giống như thanh thương. Hình như áp lực và lửa giận của đối phương, không tạo thành bất kỳ sợ hãi đối với hắn.

- Hiên Viên Phong Hào vương quốc phân bộ, vị độc sư tam tinh sát hạch thành công thứ mười bốn, từ khi đạt được tam tinh, đến tam tinh đỉnh phong, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi năm năm, được khen là thiên tài siêu cấp hiếm có trong toàn bộ phân bộ!

- Trời sinh có hứng thú đối với độc. Mười bốn tuổi sát hạch độc sư học đồ thành công, điều chế Huyên Nhiệt Tán, giết cả nhà kẻ thù ba trăm mười bốn người bằng thuốc độc. Mười bảy tuổi trở thành độc sư chính thức, nghiên cứu chế tạo Phá Hồn Phấn, thành công độc chết một vị cường giả Tông Sư cảnh sơ kỳ. Hai mươi sáu tuổi, sát hạch độc sư nhị tinh thành công, kết hợp với Nhuyễn Cốt Hương, độc chết một con man thú Tông Sư đỉnh phong...

- Thời điểm ba mươi lăm tuổi, bái nhập Bách Biến độc sư môn hạ Lăng Hoành. Năm nay vừa vặn bốn mươi bốn tuổi, sử dụng độc mạnh mẽ. Hiên Viên phân bộ, gần như không người nào có thể vượt qua ngươi... Lần này tổng bộ ra lệnh cho ngươi qua đây, phong làm đặc sứ, thật ra chính là muốn rèn luyện một chút, để tiếp nhận điện chủ phân bộ tiếp theo!

- Những điều này...

Trương Huyền dừng lại một chút, khẽ cười, nhìn đặc sứ trước mắt:
- Không biết ta nói có thể chính xác hay không?

- Ngươi... Rốt cuộc là ai?

Đặc sứ Cổ Mục hai mắt nheo lại.

Việc này, trừ khi là người thân cận nhất, gần như không người nào biết. Nhất là tổng bộ ra lệnh, đối phương mở miệng nói ra, đối với hắn rõ như lòng bàn tay...

Rốt cuộc là ai?

Trong số những người hắn quen biết, không có một người nào có bộ dạng này.

Nói cách khác, người trước mắt này, căn bản cũng không quen, làm sao có thể nói cặn kẽ chuyện của hắn như vậy?

Không để ý tới câu hỏi của đối phương, Trương Huyền khẽ cười, tiếp tục nói:

- Ngươi một lòng muốn trùng kích độc sư tứ tinh, thậm chí không tiếc lấy thân thử độc. Người khác đều nghĩ rằng ngươi nhiệt tình yêu thương đối với độc sư, nguyện ý dâng ra sinh mạng, bội phục không thôi. Trên thực tế ngươi lại dự định báo thù giúp thê tử đã chết!

- Bởi vì kẻ thù của ngươi, là... một vị độc sư tứ tinh, thủ đoạn sử dụng độc cao hơn ngươi. Không đạt được loại cấp bậc như vậy, ngươi lại không thể giết chết hắn!

- Ngươi, ngươi...

Sắc mặt Cổ Mục trắng nhợt, đồng tử co lại, thần sắc toàn thân giống như gặp quỷ.

Đối phương nói không sai. Cho tới nay, hắn liều mạng tu luyện, liều mạng nghiên cứu độc dược mới, thậm chí không tiếc lấy thân thử độc, mục đích chính là để báo thù!

Chỉ có điều, chuyện này là bí mật hắn che giấu ở trong lòng, căn bản chưa từng nói qua, cũng không dám nói ra.

Dù sao, mỗi một vị độc sư đều là tài nguyên quan trọng của Độc Điện. Nếu như biết rằng hắn dự định độc chết một vị độc sư tứ tinh, nhất định sẽ có người khuyên can.

Cho nên, chuyện này vẫn là bí mật của hắn, không người nào biết. Người xa lạ trước mắt cái này lại mở miệng nói ra. Bảo hắn làm sao không kinh ngạc, hoảng sợ được?

- Tu vi của ngươi bây giờ là Chí Tôn đỉnh phong. Muốn trở thành độc sư tứ tinh, lại phải trùng kích cảnh giới cao hơn. Vì đạt được điều này, mỗi ngày ngươi nhai Thanh Xà Thảo, thoa lên thần môn huyệt, muốn tăng tiềm lực. Sử dụng Thực Cốt Phấn bôi loạn ở thần hồn huyệt, muốn tăng mức độ tâm cảnh. Kịch độc kích thích, tuy rằng lực lượng, tâm cảnh đều tăng, đáng tiếc, lại tiêu hao sinh mạng hầu như không còn. Nếu như ta không nhìn lầm, ngươi đã dầu hết đèn tắt, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết!

Đi dạo một vòng qua đối phương, Trương Huyền thở dài một tiếng.

Đối phương công kích đối với hắn, thi triển võ kỹ, cũng hình thành sách. Trong sách ghi chép chỗ thiếu hụt trên người đối phương, quả thực giống như cái sàng, khắp nơi đều có, chừng hơn một trăm chỗ!

Đường đường độc sư tam tinh đỉnh phong, người ngoài thoạt nhìn phong cảnh vô hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành điện chủ mới. Trên thực tế thân thể lại đạt tới cực hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể chết.

Dựa theo loại tình huống này, có khả năng ngay cả ba năm cũng không sống nổi.

Bịch bịch bịch bịch!

Lui về phía sau mấy bước, sắc mặt Cổ Mục trắng bệch.

Đối phương nói không có bất kỳ sai lầm nào. Hiện tại hắn chính là dùng tính mạng để nâng cao thực lực. Bởi vì không làm như vậy, cho dù hắn chết, cũng không đạt được độc sư tứ tinh. Không có loại cấp bậc như vậy, làm thế nào báo thù?

Không báo được thù, cho dù sau đó chết, cũng không có cách nào ăn nói với thê tử đã chết.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Xiết chặt nắm đấm, hắn không nhịn được lại nhìn qua.

Có thể biết rõ ràng chuyện của hắn như vậy, đối với công kích của hắn, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, chẳng lẽ là một vị tiền bối không biết tên của Hiên Viên phân bộ?

- Ta là ai...

Trương Huyền ngẩng đầu lên, ánh mắt xa xăm, nhìn về nơi xa:

- Ngươi đương nhiên không biết ta là ai. Bởi vì... Sư phụ của ngươi, cũng phải gọi ta một tiếng...

- Sư thúc!

Chương 417: Biểu diễn thực lực (1)

- Sư thúc của lão sư ngươi?

- Sư thúc tổ của đặc sứ?

Đại dược vương và Lộ quản gia nhìn nhau, sắp bứt hết râu mép.

Ngươi không phải Bạch y sư sao?

Ngươi không phải là không biết đặc sứ sẽ tới hay không, hơn nữa không biết khi nào tới sao?

Ngươi không phải là giả mạo sao?

Khi nào... lại điến thành sư thúc lão sư của đặc sứ?

Trời ạ!

Mấu chốt là... vẻ mặt đặc sứ ngỡ ngàng, dường như cũng không biết mình còn có một sư thúc tổ!

Giả vờ làm một sư huynh, sư đệ, đồng môn, bằng hữu cũng được... trực tiếp cấp bậc cao như vậy...

Đại ca, ngươi thật sự dám mở miệng!

Đổi lại thành bọn họ, nghĩ cũng không dám nghĩ.

Hai người chỉ cảm thấy một búng máu ngực vọt tới, bất cứ lúc nào cũng sẽ điên cuồng phun ra.

Liêu Huân, hai vị điện chủ khác và tất cả trưởng lão ở bên cạnh, vẻ mặt cũng choáng váng, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Ban đầu cho rằng người giả mạo này sẽ bị đặc sứ một cái tát đánh chết, hoặc đánh cho tìm không rõ phương hướng. Dù thế nào, bọn họ cũng không nghĩ tới, hai người quen biết, còn... hình như có quan hệ bối phận.

Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

- Lão sư gọi ngươi là sư thúc?

Cổ Mục cũng sửng sốt, toàn thân cứng đờ.

Người trước mắt này đối với hắn rõ như lòng bàn tay. Vốn tưởng rằng là bạn đồng hành trong phân bộ chưa từng gặp qua. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, sẽ là... loại thân phận này!

Hắn theo lão sư nhiều năm như vậy, chưa từng nghe nói còn có một vị sư thúc?

Mà nếu quả còn không phải, đối phương lại làm thế nào biết được mọi chuyện liên quan tới hắn, nói không sai chút nào?

Không nói gì khác, chỉ riêng loại năng lực quan sát này, người bình thường lại không thể nào đạt được. Thậm chí lão sư hắn cũng chưa chắc có.

- Chỉ là luận bối phận xưng hô như vậy. Ta luôn luôn nhàn vân dã hạc, ở lâu bên ngoài. Lão sư ngươi có khả năng cũng không biết tới sự tồn tại của ta!

Trương Huyền bộ dạng cao nhân khoát tay.

Muốn đối phương không dám động thủ, lại muốn có một thân phận hoàn toàn có thể trấn áp đối phương tin theo. Dù sao cùng nhau nghe giảng bài, có thể xưng hô sư huynh đệ. Giả mạo một người không thấy được, thân phận không ngờ tới, muốn vạch trần, cũng không đủ lý do.

Hiện tại hắn cũng không thể chạy về hỏi lão sư, đến cùng phải hắn còn có một sư thúc!

Lại nói, mình trước đó đã nói ra lời nói chết, có khả năng lão sư ngươi cũng không biết. Cho dù muốn điều tra cũng không cách nào tra xét.

Chỉ có điều, nói suông là không được. Nếu đã nói ra vấn đề của đối phương, chỉ có giúp hắn giải quyết, mới có thể làm cho hắn hoàn toàn tin tưởng và nghe theo.

Lúc này Trương Huyền cũng không nói thừa, khẽ cười, nhìn lại:

- Được rồi, không thảo luận vấn đề này nữa. Nếu đã gặp ở chỗ này, cũng coi như có duyên. Ta muốn hỏi ngươi một câu, có muốn giải quyết vấn đề trên người hay không?

- Ta... vấn đề này... còn có thể giải quyết sao?

Đối với thân phận của người trước mắt này, trong lòng Cổ Mục vẫn còn có chút nghi ngờ. Lúc này, nghe được hắn không đang dây dưa, ngược lại hỏi ra lời này, sắc mặt liền đỏ lên, đầy kích động.

Có thể sống, ai nguyện ý chết?

Huống gì, trên vai hắn còn huyết hải thâm cừu.

Thê tử bị một vị y sư tứ tinh độc chết. Cho tới nay, hắn vẫn cố nén thống khổ và phẫn nộ trong lòng, cố gắng tu luyện, kỳ vọng một ngày nào đó có thể báo thù rửa hận.

Ban đầu khoảng cách cảnh giới cao hơn, chỉ kém một đường, có hi vọng báo thù. Nhưng gần đây hắn rõ ràng phát hiện, mấy năm nay mạnh mẽ nâng cao thực lực, thân thể từ lâu thiếu hụt. So với đối phương, dĩ nhiên mạng không lâu dài như vậy.

Hắn chết không có gì đáng tiếc!

Nhưng cho dù chết, hắn ũng muốn băm thây vạn đoạn kẻ thù kia mới được.
- Mạnh mẽ lợi dụng độc dược nâng cao tu vi, khiến cho thân thể thiếu hụt. Đổi lại thành người khác quả thực bó tay không làm gì được. Nhưng với ta mà nói, không tính là gì cả. Có thể tiện tay giải quyết!

Thần sắc Trương Huyền thản nhiên.

Ngay cả thân thể bị khế ước cổ tàn phá, chân khí thiên đạo cũng có thể tu bổ. Loại còn có thể vui vẻ như hắn, tự nhiên càng không thành vấn đề.

- Vẫn mong sư thúc tổ ra tay!

Có chút do dự, Cổ Mục quỳ rạp xuống đất, ánh mắt lộ ra sự kiên nghị:

- Chỉ cần có thể chữa trị tốt chứng bệnh trên người ta, chém giết kẻ thù, cho dù để cho ta làm trâu làm ngựa, ta cũng không chối từ!

Sau khi thê tử chết, hắn đã sớm muốn đi theo. Hắn kéo dài hơi tàn chỉ vì muốn báo thù cho nàng.

Vị trước mắt này, tuy rằng không rõ lai lịch, lại có thể liếc mắt nhìn ra vấn đề của hắn, nói ra chuyện ngay cả lão sư cũng không cảm thấy được, có lẽ có thể thật sự giúp hắn giải quyết tai hoạ ngầm!

Chỉ cần tai hoạ ngầm biến mất, hắn tự tin tích lũy mấy năm nay, tất nhiên có thể phá tan một cửa ải cuối cùng, đạt được cảnh giới hắn tha thiết ước mơ kia.

Có thể nói, đây là một lần cơ hội. Một khi thành công, hắn có hi vọng báo thù.

Đương nhiên, nếu như đối phương chỉ là trêu đùa, cùng lắm thì ngọc đá đều nát. Dù sao hiện tại mạng không còn lâu dài, cũng không có cái gì đáng sợ hãi.

- A...

Hắn quỳ rạp xuống đất, tròng mắt tất cả mọi người đều rơi đầy đất.

Đặc sứ của tổng bộ, cao cao tại thượng, còn là độc sư tam tinh đỉnh phong, thực lực Chí Tôn đỉnh phong, quỳ xuống trước một người giả mạo...

Thật hay giả vậy?

Nhất là đại dược vương.

Hắn biết thân phận thật sự của vị Bạch y sư này, căn bản không phải là sư thúc tổ gì cả. Thậm chí ngay cả tám gậy tre cũng đánh không tới.

Tùy tiện nói vài câu, lại làm cho đối phương cam tâm tình nguyện quỳ xuống...

Bạch y sư, ngươi thật sự trâu bò!

Đổi lại thành bọn họ, bị người trực tiếp vạch trần sự giả mạo, khẳng định đã sớm khiếp sợ đến mức quỳ xuống, không dám nhiều lời.

Kết quả, quỳ thì có người quỳ, chỉ có điều quỳ xuống chính là đối tượng hắn giả mạo...

Cho dù hắn tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy có phải mình đang nằm mơ hay không.

Biến hóa thật sự quá nhanh, khiến người ta bất ngờ không kịp đề phòng. Thắt lưng già cũng sắp gãy.

Chương 418: Biểu diễn thực lực (2)

Chỉ có điều, sau khi hết khiếp sợ, hắn cũng có thể suy nghĩ cẩn thận.

Đổi lại thành dáng vẻ của hắn mấy ngày hôm trước, nếu có người ta nói có thể chữa trị tốt khế ước cổ, đừng nói là sư thúc tổ, cho dù gọi là gia gia, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Sắp chết, mới hiểu rõ sinh mạng trân quý. Tôn nghiêm, mặt mũi ở trước mặt điều này, thật sự cái gì cũng không tính.

- Ta có thể ra tay. Chỉ có điều, có chút quy định cần phải sớm nói rõ ràng!

Trương Huyền khoát tay chặn lại, hô một tiếng:

- Đại dược vương, ngươi nói với Cổ Mục một chút về quy củ của ta!

Thực lực của hắn bây giờ, chỉ có nửa bước Tông Sư. Nếu như trị liệu lúc đối phương tỉnh táo, nhất định sẽ lộ ra dấu vết. Hình tượng cao thâm cũng sẽ không còn tồn tại.

Vẫn chờ sau khi hôn mê trị liệu là hay nhất.

Cũng không lộ rõ tu vi thật sự, có thể che giấu sự đặc biệt của chân khí thiên đạo.

Chỉ có điều, lời này hắn nói ra, tất nhiên sẽ khiến mọi người nghi kỵ. Để cho đại dược vương nói, sẽ tốt hơn rất nhiều.

Đại dược vương cũng là hạng người thông suốt, thoáng một cái lại hiểu ý tứ của hắn, tiến lên mở miệng:

- Bạch tiền bối ra tay trị liệu, cần bệnh nhân hoàn toàn hôn mê mới được!

- Hoàn toàn hôn mê?

Cổ Mục nhíu lông mày lại một cái.

Địa phương xa lạ. Một khi rơi vào hôn mê, lại biểu thị sinh mạng rơi vào trong tay người khác, hoàn toàn không nằm trong sự khống chế của mình.

Đối phương nói chuyện tuy rằng chính xác, vẫn không đến mức khiến cho hắn hoàn toàn yên tâm.

- Yên tâm đi. Đây là quy định của Bạch tiền bối. Trước đó, thời điểm tiền bối giúp ta giải quyết khế ước cổ, cũng khiến cho ta mê man!

Thấy hắn do dự, đại dược vương khuyên can nói.

- Giải quyết khế ước cổ? Ngươi nói... hắn giúp ngươi giải quyết khế ước cổ?

Cổ Mục sửng sốt, hoàn toàn không thể tin được.

Khế ước cổ, đám người Liêu Huân lĩnh hội không sâu. Dù sao bọn họ chỉ là độc sư nhị tinh, biết không nhiều lắm. Nhưng hắn là tam tinh đỉnh phong, gặp qua không ít độc sư lợi hại, biết loại chất độc này đáng sợ!

Truyền thuyết, thứ này một khi trúng phải, ngay cả độc sư ngũ tinh cũng không có cách nào giải quyết.

Chuyện độc sư ngũ tinh còn không giải quyết được, vị sư thúc tổ này có thể giải quyết. Lẽ nào... Cấp bậc của hắn đã vượt qua?

- Không sai, mấy ngày trước đây, ta suýt chết. Là Bạch tiền bối nhìn thấy được, ra tay giải quyết!

Đại dược vương nói.
- Cái này chúng ta có thể chứng thực. Trước đó hắn quả thực trúng khế ước cổ của lão điện chủ!

Đám người Liêu Huân gật đầu.

- Có thể giải quyết khế ước cổ?

Xiết chặt nắm đấm, Cổ Mục cẩn thận nhìn lại về phía đại dược vương. Quả nhiên khiến cho hắn nhìn ra được điểm không thích hợp.

Là độc sư tam tinh đỉnh phong, trúng từng khế ước cổ, hơn nữa từng phát tác, là có thể nhìn ra được.

Xác nhận phán đoán của mình, sắc mặt hắn thoáng chút đỏ ửng. Đối với trình độ của vị “sư thúc tổ” trước mắt này, hắn lại xác nhận một phần.

Chỉ có điều, để cho hắn hôn mê mới trị liệu, hắn vẫn còn có chút không yên lòng.

- Ta biết ngươi lo lắng cái gì. Sau khi hôn mê, sinh mạng bị người khống chế, chết cũng không biết chết như thế nào. Đổi lại thành ai, cũng không muốn làm như vậy!

Trương Huyền nhìn ra được hắn đang nghi ngờ:

- Đổi lại thành người khác, nghi vấn như vậy, ta khẳng định sẽ mặc kệ, xoay người rời đi. Chỉ có điều, ngươi đã là đồ tôn của ta, ta sẽ nói cho ngươi biết một câu... Ta thật sự muốn giết ngươi, không cần phiền toái như vậy!

Khẽ nói một tiếng, bàn chân Trương Huyền bước một bước.

Vèo!

Mọi người còn không có kịp phản ứng, đã thấy hắn xuất hiện ở cách đó sáu mươi thước. Lại sau một khắc, bóng người ở phía xa chậm rãi tiêu tan. Bản thân hắn vẫn đứng tại chỗ, hình như chưa từng di chuyển vậy.

- Tốc độ thật nhanh!

- Cho dù cường giả Chí Tôn đỉnh phong cũng làm không được điểm ấy! - Chẳng lẽ... hắn đã vượt qua Chí Tôn?

...

Mọi người xung quanh đều giật nảy mình, đồng tử co lại.

Bọn họ đều là tu vi Tông Sư hoặc dưới, làm sao có thể từng nhìn thấy loại tốc độ này.

Người có thể thi triển ra tốc độ nhanh như vậy, tu vi lại làm sao có thể kém được? Thật may trước đó không có động thủ. Nếu không, chỉ sợ hắn vừa ra tay, thật sự có thể tiêu diệt toàn bộ Độc Điện phân bộ!

Sắc mặt đại dược vương cũng trở nên trắng bệch.

Cho tới nay, hắn vẫn cho rằng thực lực của vị Bạch y sư này cùng hắn không phân cao thấp. Dù nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, chênh lệch lớn như vậy.

Tốc độ nhanh như vậy, nếu muốn giết hắn, sợ rằng hắn chưa kịp phản ứng, đầu đã rơi.

Trong nháy mắt Cổ Mục cũng xiết chặt nắm đấm.

Đối phương vừa thi triển tốc độ, cho dù là hắn hiện tại, cũng còn xa mới bằng được.

Hơn nữa nhìn bộ dáng của đối phương, căn bản không phát huy toàn lực, dáng vẻ thành thạo.

Nói cách khác...

Thực lực của vị “sư thúc tổ” này tuyệt đối vượt qua Chí Tôn, đạt tới một trình độ khác.

- Xem ra hiệu quả không tệ!

Thấy bộ dạng tất cả mọi người đều chấn động kinh ngạc, Trương Huyền âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tu vi đạt được nửa bước Tông Sư, tốc độ thân pháp thiên đạo nhanh hơn, khoảng cách cũng biến thành xa hơn.

Lúc này mới thi triển ra như vừa rồi.

Chiêu này thoạt nhìn rất khoe khoang, tốc độ cũng rất nhanh. Trên thực tế, dựa vào cường độ thân thể hiện tại của hắn, thi triển hai lần đã đạt đến cực hạn. Hơn nữa, dưới tốc độ nhanh như vậy, cho dù chính hắn cũng không phản ứng kịp, càng chưa nói tới đả thương người, giết người.

Nói trắng ra là, chiêu này tuy rằng rất nhanh, dùng để chạy thoát thân còn có thể. Dùng để giết địch, không có bất kỳ tác dụng gì.

Đương nhiên, hiện tại có thêm một tác dụng... khoe mẽ.

Cố nén cảm giác bị xé rách kịch liệt ở trên người, lặng lẽ vận chuyển chân khí, bản thân hắn lại yên tĩnh đứng tại chỗ, chắp hai tay ở sau lưng, giống như cao nhân thế ngoại không dính bụi trần. Thần sắc hắn bình tĩnh nhìn về phía Cổ Mục, giọng điệu không hề bận tâm, hoàn toàn không có chút tình cảm nào.

- Không biết ta thực lực như vậy, muốn giết chết ngươi...

- Có thể dễ dàng giống như giết chết con gà hay không?

Chương 419: Hạt sen Xích Diễm (1)

Yên tĩnh.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Sắc mặt Cổ Mục lúc đỏ lúc trắng.

Vị “sư thúc tổ” này vừa thi triển tốc độ, hắn cẩn thận quan sát. Nếu quả thật sử dụng loại tốc độ này động thủ, hắn sợ rằng ngay cả một lần hít thở cũng không kiên trì nổi!

Nói cách khác... nếu thật muốn giết hắn, quả thực sẽ không khó khăn hơn so với giết con gà!

Nhớ tới vừa rồi mình tự nhiên động thủ đối người như thế, mồ hôi lạnh lại ướt đẫm lưng áo.

May mà nhận ra mình, có chút giao tình. Bằng không, cho dù là đặc sứ, chỉ sợ cũng sẽ ngay lập tức biến thành thi thể, thiếu phương pháp xoay chuyển trời đất.

Loại cường giả cấp như vậy, vừa rồi cũng không có động thủ, lại làm sao có thể cố ý lừa gạt mình hôn mê, mới hạ sát thủ, do đó tự hạ thấp thân phận?

- Là ta lòng dạ tiểu nhân, vẫn mong sư thúc tổ thứ lỗi!

Hiểu rõ điểm ấy, Cổ Mục khom người.

Giết ngươi dễ dàng hơn so với giết con gà. Thật sự muốn động thủ, vẫn không bằng chơi đầu gà.

- Ta nhàn vân dã hạc, trên đường đi qua Hồng Liên thành, thấy khế ước cổ trong thân đại dược vương, mới ra tay cứu giúp. Bởi vậy, mới có thể nghe nói đường đường là Độc Điện phân bộ, vì một vị trí điện chủ nho nhỏ, tranh tới ngươi chết ta sống, không tiếc huynh đệ tương tàn. Không đành lòng để hậu bối độc sư lúc đó thương tổn, lúc này ta mới qua, hi vọng hóa giải can qua!

Ngước mắt nhìn lên trời cao, ánh mắt Trương Huyền lộ ra ý trách trời thương người.

- Chuyện này...

Nghe được đối phương không ngờ vì điều này mới đi tới nơi đây, đám người Liêu Huân âm thầm xấu hổ.

Hóa ra mục đích của vị tiền bối này là điều này. Đám người mình còn tưởng rằng hắn là lừa đảo, tham lam bảo bối gì đó... Bây giờ suy nghĩ lại một chút, cảm thấy thực sự buồn cười.

Khó trách hắn vừa đến liền trực tiếp nói phải sát hạch, thực lực mạnh làm điện chủ. Làm như vậy, chính là tránh khỏi phiền phức và tranh đấu.

Cổ Mục cũng bừng tỉnh hiểu ra. Trước đó hắn suy nghĩ, nếu vị này là sư thúc tổ của mình, địa vị khẳng định rất cao. Vì sao phải giả mạo đặc sứ. Hóa ra là không đành lòng để đệ tử độc sư bị hao tổn.

Hiểu rõ điểm ấy, trong lòng hắn bội phục không thôi. Chỉ sợ cũng chỉ có độc sư chân chính, thật sự yêu thích đối với nghề nghiệp này đến mức tận cùng, mới có ý chí như vậy.

- Được rồi, nếu vị đặc sứ chân chính là ngươi đã tới, ta tiếp tục ở tại chỗ này, cũng không có ý nghĩa, vẫn nên từ biệt thôi!

Lắc đầu, Trương Huyền không nói thêm gì nữa, thân thể thoáng lắc một cái, đi ra ngoài.

Hắn nói những điều này, dựa vào thân pháp thiên đạo vừa rồi uy hiếp, mọi người không dám suy nghĩ nhiều. Một lúc sau, bọn họ lại sẽ phát hiện ra trăm ngàn chỗ hở.
Chỉ có điều, đối với hắn mà nói, mục đích tới Độc Điện là vì đọc sách. Hiện tại sách đã xem xong. Đặc sứ chân chính cũng tới. So với tiếp tục lưu lại ở chỗ này chờ bị lộ, còn không bằng lập tức rời đi.

Chỉ cần rời khỏi phạm vi khí độc, hắn có thể triệu hoán Khiếu Thiên thú. Đến lúc đó còn không phải trời cao mặc cho chim bay, biển rộng rãi tùy cá nhảy.

- Vẫn mong sư thúc tổ cứu ta...

Thấy hắn xoay người rời đi, không nhắc lại chuyện cứu mạng, sắc mặt Cổ Mục trắng bệch. Hắn biết vừa rồi mình nghi ngờ, đã đắc tội đối phương. Lúc này hắn bước hai bước về phía trước, lại quỳ rạp xuống đất.

Phàm là cường giả đều có tôn nghiêm.

Vừa đến lại động thủ với hắn. Đối phương nói muốn giúp giải quyết, còn chưa tin, vẻ mặt nghi ngờ, hắn có thể cao hứng mới là lạ.

Không ra tay giáo huấn, đã coi như là tính tình tốt.

- Ta ra tay cứu người, cần người phải hôn mê. Ngươi e ngại tới an toàn của bản thân, không tin cũng là bình thường!

Trương Huyền lắc đầu.

Thấy giọng nói của đối phương rõ ràng tức giận, không có ý định ra tay, Cổ Mục có chút do dự. Hắn cắn răng một cái truyền âm qua:

- Sư thúc tổ, mong hoan hãy đi Lần này tổng bộ sai ta qua, trên danh nghĩa là đến giúp đỡ điện chủ mới, ổn định phân bộ, trên thực tế là vì hạt sen Xích Diễm ở phân bộ này đã chín!

- Hạt sen Xích Diễm?

- Đúng. Hạt sen Xích Diễm sinh trưởng ở sâu bên trong núi lửa, hấp thu lực lượng của địa mạch. Người tu luyện dùng, có thể tăng hai mươi phần trăm cơ hội, đột phá gông cùm xiềng xích Chí Tôn, trùng kích cảnh giới cao hơn! Ta chính là dừng lại ở bình cảnh không có cách nào đột phá, mới chủ động đích thân đi tới. Cổ Mục nói ra, không có giữ lại:

- Ta biết lấy thực lực của sư thúc tổ, thứ này vô dụng. Chỉ có điều, nếu như có thể nhận được, đưa cho đệ tử, học sinh sử dụng, cũng là một ân tình lớn.

- Có thể khiến cho người đột phá gông cùm xiềng xích Chí Tôn tăng tỷ lệ lên hai mươi phần trăm?

Trương Huyền chắt lưỡi.

Tu vi đột phá, là dựa vào ý niệm, lòng tin, tích lũy, công pháp... Đan dược giúp đỡ, chỉ có thể xếp ở phía sau. Cơ bản chỉ mang tính trợ giúp. Bởi vậy, dược vật bình thường đối người tu luyện mà nói, công hiệu cũng không phải quá lớn.

Cái này lại có hai mươi phần trăm. Nếu không phải chính tai hắn nghe nói, hắn cũng không thể tin được.

Đừng thấy hai mươi phần trăm không tính là quá cao. Ở trong tu luyện, có thể có loại tỷ lệ này, tuyệt đối xem như là rất nghịch thiên.

Chí Tôn cảnh là cảnh giới cao nhất của võ giả. Chỉ có điều, cũng không phải là cực hạn của tu luyện. Đại lục mênh mông vô bờ, khẳng định còn có vô số thực lực vượt quá cường giả siêu cấp Chí Tôn.

Một hạt sen Xích Diễm có thể tăng tỷ lệ đột phá nhiều như vậy, tuyệt đối có thể xưng là vật báu vô giá.

Phân bộ độc sư này còn có thứ tốt như vậy, ngay cả Trương Huyền cũng có chút bất ngờ.

- Được, nói một chút về yêu cầu của ngươi!

Biết đối phương nói ra thứ này, khẳng định có mục đích của chính mình, Trương Huyền nhìn qua.

- Ta chỉ cầu sư thúc tổ ra tay giải quyết tai hoạ ngầm trên người ta. Về phần hạt sen, ta cần một hạt có thể đột phá cảnh giới là được! Nhiều hơn không dám cầu mong xa vời. Số còn lại có thể cống hiến tất cả cho sư thúc tổ.

Cổ Mục nói.

Nghe được lời của đối phương, hắn biết, lấy tình huống thân thể hiện tại, cho dù tìm được hạt sen, cũng không có cách nào đột phá. So với như vậy còn không bằng đổi lấy đối phương ra tay cứu chữa.

Lại nói, hạt sen Xích Diễm tuy rằng là đồ tốt, cũng không phải dễ dàng nhận được như vậy. Bằng không, lão điện chủ cũng không đến mức đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.

Lão điện chủ tử vong, người khác không biết nguyên nhân, nhưng hắn biết rất rõ. Phân bộ này vì cái chết của lão điện chủ, đặc biệt viết thành sách, đưa tới. Hắn vừa vặn thấy được nội dung.

Không phải bị mắc bệnh giống như lời đồn bên ngoài. Mà là hạt sen Xích Diễm chín, hắn muốn đi hái, lập tức bị Địa Tâm Hỏa thiêu thành tro tàn.

Đường đường là cường giả Chí Tôn, cũng không chống đỡ nổi. Không có gì bất ngờ xảy ra, có khả năng còn cần dựa vị trước mắt này, mới có thể có được hạt sen.

Cho nên, nghĩ trước lo lắng sau, còn không bằng nói ra tin tức này, đổi lấy điều này.

Chương 420: Hạt sen Xích Diễm (2)

Hắn cũng biết, loại cường giả này, sau khi biết được tin tức, tự giữ thân phận, chắc chắn sẽ không bạc đãi mình.

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

Ban đầu, hắn đã dự định hỗ trợ trị liệu. Hiện tại thấy lại còn có đồ có thể cầm, sao hắn lại không làm.

- Vậy... Khi nào bắt đầu?

Thấy hắn đáp ứng, sắc mặt Cổ Mục vui vẻ:

- Nhưng cần phải chuẩn bị thứ gì?

- Không cần chuẩn bị, hiện tại liền bắt đầu!

Trương Huyền xua tay.

Thời gian chậm trễ càng lâu, đêm dài nhiều mộng, còn không bằng mau chóng.

- Được!

Nghe được có thể trực tiếp trị liệu, sắc mặt Cổ Mục vui mừng:

- Lại nhờ sư thúc tổ ra tay!

Nói xong hắn giơ cổ tay lên.

Bạch!

Hắn vỗ vào trên đầu, thân thể mềm nhũn, té xỉu trên mặt đất.

- Ách?

Thấy hắn trực tiếp đập cho mình choáng váng, cúi đầu nhìn ma hồn tán vừa lấy ra cầm trong tay, Trương Huyền bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là lại thu hồi vào trong chiếc nhẫn trữ vật.

- Còn muốn cho ngươi sử dụng cái này. Không nghĩ tới ngươi so với đại dược vương còn lỗ mãng hơn...

Ma hồn tán có thể khiến cho người ta hôn mê. Đối với “y thuật đặc biệt” của hắn mà nói, có tác dụng rất lớn. Trước khi xuất phát, hắn đã đặc biệt đòi không ít.

Dù sao thứ này không đáng bao nhiêu tiền, đại dược vương cũng vui vẻ đưa tới lễ vật, không dưới hai mươi túi.

Vốn tưởng rằng lần này có thể thử xem hiệu quả, không nghĩ tới mới lấy đồ ra, người này lại tự đập mình bất tỉnh.
Quá nhanh đi!

Chỉ có điều, như vậy cũng tốt. Dù sao đều là hôn mê, tiết kiệm thêm một lần.

Hắn bước lên trước, đi tới trước mặt Cổ Mục đang hôn mê, bàn tay lật một cái. Mấy cây ngân châm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Trước đó Đồ Thư Quán lại sinh ra sách liên quan tới đối phương kỹ còn tỉ mỉ miêu tả. Lúc này hắn cũng không cần lại chẩn đoán bệnh.

Búng ngón tay một cái, ngân châm bay đi. Bàn tay tung bay, toàn thân thoải mái linh động, giống như hồ điệp.

Thân thể Cổ Mục không giống với đại dược vương trước đó.

Người sau là bị khế ước cổ tổn thương căn cơ, lúc này mới xuất hiện suy nhược. Vị trước mắt này là bởi vì lợi dùng độc dược kích thích huyệt vị, đi tới nâng cao thực lực. Khí độc tiến vào thân thể, phá hủy lực sinh mạng trong cơ thể.

Người trước cần chân khí thiên đạo săn sóc ân cần. Người sau chỉ cần tìm được nơi kịch độc tập trung, lợi dụng chân khí thiên đạo ép ra bên ngoài cơ thể, là có thể hoàn toàn giải quyết.

Lại cẩn thận nói tiếp, so với trị liệu cho đại dược vương, còn muốn dễ dàng hơn nhiều.

Tăng tăng tăng tăng!

Ngân châm phối hợp với chân khí thiên đạo, đâm vào chỗ khí độc tập trung lại. Rất nhanh trên người Cổ Mục lại phát ra tiếng nước chảy. Ngón tay, ngón chân hắn chảy ra nước đen.

- Đây là... khí độc ẩn nấp ở bên trong thân thể?

- Lại ép ra như vậy? Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, đám người Liêu Huân đồng thời mở to hai mắt nhìn. Mỗi một người cảm thấy khó có thể tin được.

Suốt ngày tiếp xúc với kịch độc, bọn họ biết trừ độc khó khăn.

Một ít khí độc tiến vào trong cơ thể, cho dù lợi dụng vô số thuốc, tốn thời gian cả đời, cũng không có cách nào hóa giải.

Cũng chính vì vậy, độc sư tuy rằng nghe đáng sợ, tuổi thọ lại giống nhau, đều không dài. Năm mươi, sáu mươi chính là một cửa ải.

Đám người bọn họ, bề ngoài không có bệnh trạng, quá lớn trên thực tế trong cơ thể hoặc nhiều hoặc ít cũng có vấn đề như vậy. Suốt ngày tiếp xúc với độc, đều có tổn thương rất lớn.

Bọn họ vốn tưởng rằng đã không có cách nào trị liệu. Không nghĩ tới vị tiền bối trước mắt này, lại có thể dễ dàng giải quyết.

Ngay cả độc lợi hại như vậy trong cơ thể đặc sứ cũng có thể ép ra, bọn họ có phải cũng có thể làm được dễ dàng hay không?

Mọi người lại nhìn về phía Trương Huyền, ánh mắt mỗi một người đều nóng như lửa.

Không để ý tới vẻ mặt của mọi người, Trương Huyền tập trung tinh thần, từng ngân châm cắm chính xác ở nơi khí độc ẩn nấp sâu nhất trong cơ thể Cổ Mục. Một lát sau, bàn tay hắn rung lên, thu hồi tất cả ngân châm lại.

Hắn vung tay lên.

Cổ Mục chậm rãi tỉnh dậy.

- Cái này...

Mở mắt, Cổ Mục lập tức cảm nhận được tình hình trên người.

Trước đó, khí độc ở khắp nơi trong cơ thể, toàn thân giống như là gánh một gông xiềng cực lớn, bất kể hành động, hay cử chỉ đều có chút khó khăn. Mà bây giờ, hắm có thể cảm nhận được rõ ràng gông xiềng bị tháo bỏ, toàn thân thoải mái.

Cho dù không sử dụng chân khí thử, hắm cũng biết, bóng ma trước đó khiến cho hắn bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, đã được đối phương giải quyết.

- Đa tạ sư thúc tổ ra tay cứu giúp!

Hắn lại quỳ rạp xuống đất, lần này đầy thành khẩn, bội phục phát ra từ trong lòng, không giống vừa rồi, chỉ là kiêng kỵ thực lực của đối phương.

Trương Huyền khoát tay áo:

- Tình huống trong cơ thể ngươi, còn muốn nghiêm trọng hơn so với những gì ta thấy. Có khả năng cần phải liên tục trị liệu ba lần nữa mới có thể hoàn toàn giải quyết. Cho nên, ngươi cũng không cần cảm kích. Chờ hoàn toàn trị xong lại nói cũng không muộn!

Hạt sen Xích Diễm còn chưa nhìn thấy. Ở chỗ này cũng không phải tuyệt đối an toàn. Hắn tất nhiên cũng phải chừa lại chút chuẩn bị ở phía sau, không có khả năng thoáng một cái chữa trị tốt cho đối phương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau