THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Cược bảo

- Mặc Dương đại sư này rất lợi hại sao?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn chưởng quầy hỏi.

Có thể khiến cho rất nhiều người trông đợi như vậy, thậm chí trông bọn họ bị kích động đến sắp nổi điên, Mặc Dương đại sư này rốt cuộc là ai chứ? Sao lại có được sức hấp dẫn lớn như vậy chứ?

- Đúng rồi, vô cùng lợi hại luôn đấy!

Chủ quầy sùng bái nói:

- Hắn là một người rất giỏi trong lĩnh vực giám định bảo vật, nghề nghiệp của hắn chính là Giám bảo sư.

- Giám bảo sư?

Trương Huyền gật đầu.

Giám bảo sư và ẩm thực gia đều là những nghề nghiệp đặc biệt trong xã hội, tuy nhiên nó chỉ là một nghề nghiệp bậc trung.

Nghề nghiệp này mặc dù không có danh tiếng cao bằng Luyện đan sư, Luyện bảo sư hay Trận pháp sư nhưng nó lại thu hút rất nhiều người.

Bởi vì trong một đống bảo vật lộn xộn, họ có thể nhìn ra được cái nào là tốt, cái nào là xấu. Nhất là vào những lúc cược bảo, có thể nói họ giống như những thần bài có ngón tay vàng. Chỉ cần họ xuất hiện, sẽ có không ít người bám đuổi theo.

Cược bảo cũng gần giống với chơi đánh bài ở Trái đất. Có một số bảo vật lâu năm vì bị nham thạch và cỏ cây bao phủ nên mất đi màu sắc tươi sáng vốn có. Nếu nhìn bên ngoài chỉ có thể nhận ra hình dạng đó là cái gì, còn cấp bậc và chất lượng của nó lại không thể nhìn ra được.

Chỉ khi lau sạch sẽ, khiến cho bảo vật đó trở về màu sắc như lúc đầu, mới có thể đoán ra được.

Nhưng có rất nhiều thương nhân bán bảo vật, không thèm lau sạch mà bán trực tiếp nó chung với các đồ vật khác. Cái này cũng hên xui giống cá độ bài bạc vậy, phải dựa vào mắt nhìn đồ và cảm giác của người mua để chọn lựa.

Nếu may mắn chọn trúng được bảo vật quý hiếm thì có thể nhanh chóng trở thành phú ông, nhưng ngược lại, nếu không may mắn chọn trúng thứ đồ không có giá trị thì chỉ sau vài phút là có thể mất sạch tài sản hiện có.

Chỉ trong chốc lát, người ta sẽ có thể trở thành phú ông, cũng có thể trở thành ăn mày.

Cũng bởi vì yếu tố bất ngờ này mà vô số người đều mê muội và điên cuồng theo đuổi.

Mà Giám bảo sư là một người có thể phân biệt bảo vật là hàng thật hay giả, không cần phải suy nghĩ hay tập luyện trước mà có thể đánh giá ngay nó là đồ tốt hay xấu. Bởi vậy mặc dù nghề này chỉ là một trong những nghề nghiệp bậc trung nhưng lại thu hút rất nhiều người.

Dù sao đây cũng là người có “ngón tay vàng” nên chỉ cần hắn ta nói cái nào tốt thì dù tốn bao nhiêu tiền cũng có người mua.

- Vị Mặc Dương đại sư này đã đến đây từ bảy ngày trước rồi, nghe nói là từ nước khác đến đây, mặc dù hắn rất lợi hại nhưng lúc đó lại không có ai biết đến.

Chủ quầy giới thiệu một cách phấn khích:

- Ngày đầu tiên có một người mua một món đồ hình bình rượu khoảng 100 đồng tiền vàng. Hắn nói đừng mua nhưng người kia lại không chịu nghe. Kết quả là đồ vật kia có vấn đề, hóa ra giá trị của nó còn không đáng 1 đồng tiền vàng nữa.

- Ngày thứ hai hắn thuyết phục một võ giả bỏ ra 200 đồng tiền vàng để mua một bảo bối. Nhưng người kia không tin, cũng không mua, vì thế hắn tự mình mua đồ vật kia. Kết quả khi được rửa sạch, đó chính là một thanh binh khí ở thời kỳ đỉnh cao, cấp bậc Phàm! Cho dù có ngàn đồng tiền vàng cũng không mua được! Chỉ tốn vài phút mà hắn đã kiếm được số tiền lời gấp mấy chục lần tiền vốn bỏ ra, khiến võ giả kia hối hận vô cùng...

- Ngày thứ ba hắn đến đây đã nổi tiếng, có không ít người nhờ hắn ta chỉ điểm để mua sắm bảo vật nhưng chỉ có một người may mắn được cơ hội đó. Hắn bảo người đó mua một cái bình ngọc có kích thước không lớn lắm với giá 500 đồng tiền vàng! Lúc đó mọi người đều nghĩ vị Giám bảo sư này đã nhìn lầm. Bởi vì bình ngọc này có quý đến đâu đi nữa thì cũng không thể tốn nhiều tiền như vậy được... Ai ngờ lúc mở ra xem, hóa ra trong bình ngọc có chứa sáu viên đan dược lục phẩm! Lúc ấy liền có người bỏ ra 10.000 đồng tiền vàng hòng muốn mua cái bình đó.

Hai mắt chủ quầy tỏa sáng:- Nói cách khác, chỉ một lần chỉ điểm đã có thể giúp người ta kiếm lời được số tiền gấp 20 lần so với ban đầu! Quá lợi hại! Mấy ngày sau, mỗi ngày hắn đều đến đây nhưng mỗi ngày lại chỉ giúp cho một người chọn đồ vật thôi, mà người này tất nhiên là kiếm được số tiền lời lớn. Cũng bởi vì điều này mà mỗi ngày có không ít người chờ ở đây, tranh giành nhau đến suýt phát điên, hy vọng vị Mặc Dương đại sư kia có thể hỗ trợ chỉ điểm cho mình. Hôm nay hắn lại tới, bọn họ tất nhiên là phấn khích rồi...

- Lợi hại!

Nghe được những sự tích về vị Mặc Dương đại sư này, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, hắn âm thầm gật đầu.

Có thể nhìn ra được giá trị chân chính của những bảo vật đã bị phủ đầy bùn đất và rêu xanh như vậy, hắn ta quả thật là người rất có tài năng đấy.

- Ừm, đúng rồi, mình có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, vậy mình... cũng có thể làm được như vậy, đúng không nhỉ?

Ánh mắt Trương Huyền chợt sáng lên.

Chỉ cần đụng vào đồ vật đó là Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã có thể nhìn ra được tính chất của nó rồi. Người khác thì phải đánh cược, phải dựa vào may mắn, còn hắn thì không cần như vậy.

- Đúng là một con đường tốt để phát tài mà!

Nghĩ đến điều này, Trương Huyền cũng kìm chế không được sự kích động trong lòng.

Cái này giống như một canh bạc, người khác muốn mua một món đồ còn cần phải suy nghĩ thật kỹ xem thứ đồ đó có giá trị hay không nhưng hắn thì chẳng cần phải thế. Chỉ cần sờ vào món đồ đó, hắn đã có thể biết được đáp án thông qua Thiên Đạo Đồ Thư Quán, sau đó có thể quyết định xem liệu có nên mua hay không, như vậy đã có thể kiếm được một số tiền lớn rồi.

Đúng lúc tiền lương hiện tại của hắn rất thấp, lại cũng chẳng có thêm nguồn thu nhập nào khác, hay cứ thử một chút để kiếm thêm xem sao.

Dựa theo lời chỉ dẫn của chủ quầy, chẳng mấy chốc Trương Huyền đã tới được nơi tổ chức cược bảo.

Đúng là rất giống với chơi đánh bạc, hiện tại trên đài đang bày biện đủ loại bảo vật, cái nào cũng bị che phủ bởi rêu xanh, nước bùn, rỉ sắt, nham thạch. Ngay cả hình dáng ban đầu thế nào còn không thể thấy rõ, chớ đừng nói chi đến việc xác định được giá trị của nó.

- Thử trước đã!
Những thứ này nhìn bằng mắt thường không thể biết được, Trương Huyền cũng biết chỉ có Thiên Đạo Đồ Thư Quán mới có thể nhìn ra thôi. Chính vì vậy hắn tùy tiện cầm lên một món bảo vật.

Bùm!

Trong đầu vừa phát ra một tiếng chấn động, một quyển sách liền xuất hiện.

- Bình Quan Thưởng, do một thợ thủ công ở hầm lò phía nam luyện chế. Khuyết điểm: Trên bình có vết nứt, rất dễ vỡ...

Bên trong sách ghi rất đầy đủ và chi tiết về đồ vật này.

- Nhìn thì rất lớn nhưng hóa ra lại chỉ là một đồ vật vô giá trị!

Ánh mắt Trương Huyền lóe sáng.

Giống như dự đoán của hắn, chỉ cần sờ vào những bảo vật này là có thể biết được chi tiết các đặc điểm về chúng. Dù những bảo vật này có bị che giấu sau mấy lớp rêu hay bùn đất cũng chẳng sợ không nhận ra được chất lượng thực sự của nó.

Trương Huyền tiện tay sờ thêm vài đồ vật có kích thước lớn khác nhưng giá trị của chúng đều không cao. Hắn đã liên tục đụng vào mười món đồ nhưng chẳng có thứ nào là đáng tiền cả. Trương Huyền lắc đầu, hèn chi mấy người bán hàng lại kiếm được lời lớn như vậy khi bán mấy đồ vật này, còn Giám bảo sư lại có thể nhận được sự theo đuổi của nhiều người như vậy. Bởi vì xác suất để kiếm được bảo vật quý hiếm thật sự quá thấp.

- A, đại sư, mong ngài chỉ điểm cho ta!

- Ngươi hãy chỉ điểm cho ta, ta sẽ trả tiền cho ngươi!

- Đại sư, van cầu người...

.................

Ngay lúc Trương Huyền đang cầm mấy món bảo vật kia lên xem thử thì mấy người vừa nãy chạy theo Mặc Dương đại sư cũng đang vội vã đến đây. Tiếng la hét chói tai vang lên bốn phía.

Những người này đều đỏ mắt, la hét cầu xin hoặc ra lệnh, giống như những người điên.

- Đại sư, chỉ cần ngài chỉ giúp ta bảo vật nào tốt, ngài muốn gì tiểu nữ cũng đồng ý...

- Đại sư, ta sẵn lòng sinh con cho ngài, chỉ cần ngài đồng ý giúp ta...

Có rất nhiều nữ tử chủ động tiến lên, phô bày bộ dáng hòng quyến rũ Mặc Dương đại sư.

Trương Huyền trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt mình.

Thật không ngờ vị Giám bảo sư này lại được hoan nghênh đến như vậy. Xem ra chỉ cần Mặc Dương đại sư gật đầu một cái, chắc chắn đêm nay có không ít nữ tử cam tâm tình nguyện hầu hạ ông ta.

- Đêm nay, Mặc Dương ta sẽ rời khỏi Thiên Huyền thành. Để báo đáp sự nhiệt tình và hoan nghênh của mọi người dành cho ta, hôm nay ta sẽ chỉ điểm năm lần, giúp năm người chọn ra bảo vật tốt! Mọi người không cần tranh đoạt, chỉ cần là người có duyên với ta thì đều có cơ hội.

Đi đến nơi cược bảo, Mặc Dương đại sư liền dừng lại.

Vị đại sư này có chòm râu trắng như tuyết, mặc dù nhìn có vẻ không còn trẻ nữa nhưng làn da hắn lại căng bóng, mịn màng, không có chút nếp nhăn, chắc là do thường ngày được chăm sóc rất tốt. Đôi mắt tràn đầy uy lực nhìn xung quanh một lượt, ánh mắt ấy khiến người khác có cảm giác tự ti, mặc cảm, không dám đối mặt.

Chương 42: Có người giả bộ (1)

- Đêm nay sẽ đi ư? Đại sư, ngài không ở lại thêm mấy ngày nữa sao?

- Sao mới ở có mấy ngày đã muốn đi rồi?

Nghe đại sư nói sắp rời đi, mọi người đều sốt ruột, gấp gáp hỏi.

Kể từ rất lâu rồi Thiên Huyền thành mới có được một vị Giám bảo sư ghé qua. Thế nhưng hắn chỉ mới ở mấy ngày mà đã muốn rời khỏi đây rồi?

- Ta còn có chuyện quan trọng cần làm!

Mặc Dương đại sư nhướng mày, cả người đều toát lên khí chất thanh cao, phong độ của những người tài, chuyên làm việc lớn:

- Thế này đi, ta sẽ đổi năm người thành mười người vậy. Nói cách khác, hôm nay ta sẽ giúp mọi người xem xét mười bảo vật! Mọi người cũng biết, khi Giám bảo sư kiểm tra bảo vật cũng không phải là việc dễ dàng gì. Mỗi lần làm như vậy sẽ rất tổn hao tinh thần, vì vậy kiểm tra mười bảo vật chính là khả năng cao nhất của ta rồi...

- Đại sư yên tâm, chỉ cần ngài giúp ta chọn được bảo vật tốt, ta nhất định sẽ trả tiền công...

Một người trung niên đứng trong đám người la lên.

- Đúng vậy, chúng ta sẵn sàng trả tiền đền đáp!

- Chỉ cần đại sư giúp ta chọn bảo vật, ta nguyện ý cho đại sư một số tiền bằng với số tiền mua bảo vật đó.

Không ít người đi theo cũng hô lên.

Dựa theo những “thành tích” mấy ngày trước của Mặc Dương đại sư, mọi người đều hiểu được, chỉ cần là đồ vật do hắn chỉ, chắc chắn nó sẽ có giá gấp đôi trở lên so với số tiền đã bỏ ra mua. Do đó chỉ cần hắn có thể giúp đỡ, chỉ dẫn bọn họ mua được đồ thật, trả tiền thù lao cũng là chuyện hiển nhiên.

- Hừ!

Mặc Dương đại sư phất mạnh tay, nhướng mày, cất cao giọng nói uy nghiêm, cao ngạo cắt ngang lời mọi người:

- Mặc Dương ta học cách giám định bảo vật không phải vì tiền tài. Giúp các vị xem xét bảo vật cũng không phải vì tiền tài! Nếu ta muốn kiếm tiền thì cần gì phải giúp các người, chỉ cần ta tự mình mua bảo vật rồi bán ra, chẳng phải sẽ kiếm được nhiều tiền hơn sao?

- Ồ!

Đám người nghe vậy vội im bặt.

Mặc Dương đại sư nói không sai, bản thân hắn có khả năng giám định. Nếu tự mình mua bảo vật đem đi bán thì nhất định sẽ còn kiếm lời được nhiều hơn nữa.

- Sở dĩ ta đồng ý giúp mọi người phân biệt đồ vật là bởi vì sự nhiệt tình và quý mến của mọi người ở đây khiến ta cảm động! Chứ đối với ta, tiền tài chỉ là thứ phù du. Tiền... muốn bao nhiêu có thể có bấy nhiêu nhưng tình nghĩa lại là một thứ vô giá không có gì so sánh được!

Mặc Dương đại sư chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm nghị, cao quý khiến mọi người vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ:

- Ta đã từng hứa sẽ giúp mọi người phân biệt bảo vật. Đó là vì tình nghĩa, chứ không phải vì tiền bạc. Nếu như ai còn nhắc đến tiền thì đừng tới tìm ta nhờ giám định nữa!

- Đại sư nói rất đúng, chúng ta sai rồi!

- Đại sư đừng giận, đại sư quả là người nhân đức, chúng ta tự thấy xấu hổ vì không bằng ngài.

- Đời này ta chưa từng phục ai nhưng hôm nay ta thực sự phục đại sư rồi!

..................

Nghe xong những lời đại sư nói, đám người trước đó la lớn đòi trả tiền thù lao đều cảm thấy hổ thẹn.

Nhìn người ta đi? Rồi nhìn lại bản thân mình xem...

Có thể so sánh được sao?

Bởi vậy người ta đã là đại sư, còn mình vẫn là hạng người bình thường không đáng nhắc tới.

Mặc Dương đại sư nói tiếp:

- Nhưng trước khi giúp mọi người phân biệt bảo vật, ta xin nói trước một điều. Giám bảo sư chỉ có thể giúp tăng xác suất tìm kiếm được bảo vật lên cao hơn, chứ ta không đảm bảo 100% rằng ai cũng có thể mua được bảo bối tốt.

- Đại sư à, chuyện này tất cả chúng ta đều biết. Cược bảo giống như một trò chơi hên xui, tuy nhiên mắt nhìn của đại sư khẳng định tốt hơn nhiều so với chúng ta.

- Chúng ta tin tưởng nhân phẩm của đại sư, cũng tin tưởng con mắt nhìn đồ của ngài.

- Quy tắc ở đây mọi người đều hiểu rõ. Giám định bảo vật đâu có chuyện chính xác được 100%, chỉ cần đại sư chỉ điểm, chúng ta tin nhất định có thể mua được thứ tốt.

................

Mọi người vây quanh la lớn.

- Nếu mọi người đã tin tưởng Mặc Dương như thế, vậy ta cũng sẽ cố gắng hết sức, không biết vị nào cần ta giúp đỡ lựa chọn đây?

Mặc Dương đại sư nhìn quanh.

- Ta!

- Ta...Mặc Dương đại sư vừa dứt lời, vô số người liền giơ tay, phấn khích nhảy loạn lên.

Giám bảo sư quả thật là người không tầm thường, mọi cử động của hắn đều có thể khiến vô số người phải điên cuồng theo.

- Được, vậy chọn ngươi!

Mặc Dương đại sư vừa chỉ tay, một người trung niên, bụng phệ liền đi ra từ trong đám người, vẻ mặt hắn còn đang sững sờ như không thể tin được rằng mình đã được chọn. Hắn vui mừng nói:

- Là ta, là ta thật sao?

- Đúng, chính là ngươi!

Mặc Dương đại sư gật đầu, khẽ mỉm cười, vẻ mặt thanh cao nhìn về phía người trung niên.

- Đa tạ đại sư!

Người trung niên hưng phấn, liên tục nhảy lên, đôi mắt tràn đầy hi vọng nhìn ông lão đứng trước mặt mình:

- Xin hỏi đại sư, ta nên mua cái nào đây?

- Để ta xem thử!Mặc Dương đại sư hất cao ống tay áo, chậm rãi đi thẳng về phía trước, tà áo tung bay không dính một hạt bụi nào, ánh mắt hắn ta nhìn lướt qua các bảo vật trên đài.

Dõi theo hành động của hắn, mọi người đều thấp giọng nói khẽ với nhau. Bọn họ không dám nói lớn vì sợ làm hắn mất tập trung.

Chỉ một lát sau, Mặc Dương đại sư liền dừng lại, sờ tay lên một bảo vật trong đó, xem xét rất kỹ. Sau đó không biết hắn đã dùng bí thuật (1) gì mà cơ thể khẽ run lên một chút, sắc mặt tái nhợt.

- Được rồi, ngươi có thể mua cái này, ta vừa dùng bí thuật để kiểm tra, cái này có giá trị không nhỏ.

Mặc Dương đại sư quay đầu.

- Cái này sao?

Ánh mắt người trung niên sáng lên, hắn vội nhìn kỹ đồ vật kia.

Đó là một bảo vật rất lớn, bị nham thạch bao trùm dày đặc bên ngoài, nhìn giống như một viên đá lâu năm vậy.

Loại bảo nối này rất khó để làm sạch sẽ. Hơn nữa với kích thước to lớn thế kia, muốn làm sạch được bảo vật có chiều cao hơn một người thế này cũng cần ít nhất là một, hai ngày.

- Ừm!

Mặc Dương đại sư gật đầu.

- Nếu đại sư đã chỉ cái này, vậy ta sẽ mua nó.

- Người trung niên kia liên tục gật đầu, nhìn về phía người bán hỏi:

- Bao nhiêu tiền?- 5 vạn đồng tiền vàng!

Chủ quán cược bảo đi lên phía trước.

- 5 vạn sao?

Người trung niên sững sờ.

Đây là một con số không hề nhỏ, dù số tiền tiết kiệm của hắn để dành được không ít nhưng nếu mua cái này thì chắc phải tiêu hết số tiền đó.

Một giáo viên cao cấp như Thẩm Bích Như, tiền lương thu nhập mỗi tháng cũng chỉ mới có 1.000 đồng tiền vàng. Thế nhưng giá trị cái này lại đến 5 vạn, con số này chính là tổng cộng thu nhập trong nhiều năm của nàng rồi còn gì.

- Mua đi, cái này là do đại sư chỉ điểm. Nếu ngươi không mua vậy ta sẽ...

Thấy hắn do dự, một người trong đám đông vội hét lớn.

- Đúng đó, đồ vật mà đại sư đã chỉ khẳng định không bao giờ sai. Mặc dù bây giờ bỏ ra 5 vạn, nhưng đến lúc làm sạch nó rồi, không chừng giá trị lên đến 100 vạn thì sao? Vậy lúc đó là phát tài rồi...

- Mấy lần trước, thứ đại sư chỉ dẫn đều là những bảo bối nhỏ, lần này vừa ra tay lại là món đồ lớn như vậy, ngươi thật sự rất may mắn đó...

Nhiều người la lớn.

- Được, ta mua!

Sau một lát do dự, người trung niên cũng gật đầu đồng ý, hắn nhanh chóng lấy tiền ra đưa cho người bán.

- Được rồi, đến người thứ hai nào!

Người trung niên vừa mua bảo vật xong, Mặc Dương đại sư giống như cũng vừa khôi phục lại sức khỏe, nhìn xung quanh một lượt.

- Ta!

- Ta...

Đám người còn lại đều vội vàng giơ tay, ngay cả chủ quầy mà hắn vừa giúp đỡ giải quyết vấn đề về “phong độ đàn ông” lúc trước cũng ở trong đó. Hắn ta đang cố giơ tay thật cao, vừa hưng phấn vừa hi vọng mong được đại sư chọn trúng.

- Chọn ngươi vậy!

Mặc Dương đại sư tiếp tục chọn ra một người nữa. Đó là một lão nhân ăn mặc sang trọng, nhìn sơ qua đã biết đó là người có nhiều tiền.

Giống với lần thứ nhất, đại sư nhanh chóng nhìn các bảo vật trên đài một lượt sau đó chọn ra một bảo bối.

- 8 vạn đồng tiền vàng!

Bảo vật này đắt tiền hơn nhiều nhưng lão nhân kia lại không hề do dự, lập tức lấy tiền ra mua nó.

- Cái này... không phải là cái bình do thợ thủ công cấp bậc một ở hầm lò phía nam luyện chế ra sao? Tám vạn đồng tiền vàng?

Thấy bảo vật mà Mặc Dương đại sư chọn lựa cho lão nhân kia, Trương Huyền liền giật mình.

Những bảo vật khác hắn chưa từng thấy, cũng không dám xác định nhưng cái bình này hắn mới vừa xem xong. Cái bình này mặc dù lớn, lại chỉ là cái bình rỗng vô dụng, ngay cả 1 đồng tiền vàng cũng không đáng... làm sao lại đến 8 vạn được?

- Cái này... đại sư sẽ không nhìn lầm chứ...

Trương Huyền khó hiểu, nhịn không được liếc nhìn vẻ mặt chính nghĩa của vị đại sư kia. Đột nhiên trong đầu chấn động một cái, một quyển sách cũng chậm rãi xuất hiện.

Bên trên cuốn sách đó viết hai chữ:

- Mặc Dương!

- Chẳng lẽ hắn ta đang sử dụng võ kỹ sao?

Theo đặc điểm của Thiên Đạo Đồ Thư Quán, Trương Huyền biết, nếu đối phương không dùng võ kỹ thì không có cách nào tạo ra sách được. Chẳng lẽ lúc này hắn đang sử dụng võ kỹ ư?

Trong lòng vốn đang thắc mắc, nên Trương Huyền cũng không chờ lâu mà mở sách ra xem.

- Cái này... cái này...

Xem đến phía dưới sách, khóe miệng Trương Huyền khẽ giật, vẻ mặt vô cùng kỳ lạ.

***

(1) Bí thuật: Phép thuật riêng, đặc biệt, bí mật mà chỉ có người luyện và một số ít người nữa biết đến.

Chương 43: Có người giả bộ (2)

Trên sách viết rất nhiều, rất chi tiết về từng câu chuyện và khuyết điểm của Mặc Dương đại sư.

- Tên ban đầu là Dương Mặc, là một người học việc tại một nơi giám định bảo vật ở nước Lưu Chu, sống bằng nghề lừa đảo. Hắn ta thường lấy chức nghiệp Giám bảo sư để lừa tiền và lừa tình.

- Võ kỹ: học được một chút Mê Hoặc âm thuật, lời nói ra có thể mê hoặc lòng người, khiến họ tin theo.

- Khuyết điểm: Một, bị quốc vương Lưu Chu quốc truy nã, hai...

Trương Huyền cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười.

Cái tên này mang khí chất thanh cao, bộ dáng là người có tài, khiến hắn cũng lầm tưởng là một người lợi hại lắm. Thật không ngờ hóa ra cũng chỉ là kẻ lừa đảo.

Xem ra trong đám người đằng kia có không ít người là đồng bọn của hắn ta. Chủ quán bán đồ khẳng định cũng là một trong những đồng bọn của hắn. Làm như vậy mới có thể nhanh chóng nâng cao danh tiếng của hắn ta, để người ta tin tưởng mà bỏ ra một số tiền lớn mua hàng giả, hàng kém chất lượng, từ đó kiếm được nhiều tiền lời hơn.

- Có người lừa gạt, thì tất cũng sẽ có người mắc lừa!

Biết đối phương là kẻ lừa đảo, Trương Huyền cũng không định vạch trần.

Hắn chỉ là người mới đến, không có chứng cứ, còn những việc liên quan đến Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn tuyệt đối không thể nào nói ra cho người khác biết được. Hơn nữa, những người này đều đã bị lừa, giờ phút này sẽ không còn đủ sáng suốt để nghe ai khác nói nữa. Nếu vạch trần hắn ta không khéo còn bị đám người đang mê muội kia xông vào đánh thì khổ.

Cái này vừa không có lợi lại vừa dễ rước họa vào mình, hắn sẽ không làm đâu.

- Được rồi, nên lựa đồ tốt trước đã, vẫn là mình tự mua sẽ tốt hơn!

Không thèm để ý đến vị “Mặc Dương đại sư” có “khí độ thanh cao” kia nữa, Trương Huyền tiếp tục đi dọc theo đài trưng bày bảo vật, vừa đi vừa tùy ý sờ một vài cái.

Chỉ cần hắn đụng vào đồ vật nào thì trong đầu sẽ lập tức hình thành cuốn sách ghi chép về đồ vật đó. Mặc dù thư viện không ghi giá cả hay nói rõ được nó có quý giá hay không. Thế nhưng hắn chỉ cần dựa vào những khuyết điểm được ghi là biết được, khuyết điểm ít thì chắc chắn giá cả cũng sẽ cao.

Liên tục đụng vào 40 đến 50 đồ vật, thế nhưng không có cái nào có giá trị cả. Xác suất tìm được đồ tốt quả thật rất thấp, khiến người ta vô cùng phẫn nộ.

- Người cuối cùng được chọn... là ngươi!

Ngay lúc hắn đang thoải mái đụng vào những đồ vật kia để xem xét thì một giọng nói uy nghiêm đột nhiên vang lên.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vị Mặc Dương đại sư - “Giám bảo sư tài giỏi có một không hai” kia đang vui mừng nhìn hắn gật đầu. Xung quanh cũng có rất nhiều người hâm mộ nhìn về phía hắn.

- Ta?

Trương Huyền sửng sốt hỏi lại.

- Tiểu tử này, ngươi không cần thiếu tự tin như vậy, chính là ngươi đó!

Mặc Dương đại sư vuốt râu, vẻ mặt kiêu ngạo giống như đang nói rằng:

- Ngươi có thể được ta chọn trúng chính là vinh dự lớn nhất của ngươi đó.

- Thiếu tự tin?

Trương Huyền lắc đầu.

Đâu phải hắn thiếu tự tin mà là đang cảm thấy xui xẻo mà thôi. Phía sau có nhiều người đang điên cuồng mong được chọn như vậy, ngươi còn cố tình tuyển trúng ta làm cái gì chứ?

Sau một hồi sửng sốt, Trương Huyền lập tức hiểu ra. Hôm nay đến đây cược bảo, mọi người đều đứng phía sau lưng vị “Đại sư” kia để chờ được chọn, chỉ có mình hắn là đi dọc theo đài bảo vật hết sờ vật này đến vật khác, hết nhìn bên này đến nhìn bên kia. Chính vì sự khác biệt đó nên mới dẫn tới sự chú ý của hắn ta.

- Lòng tốt của ngươi ta xin nhận nhưng ta không cần!

Biết đối phương là kẻ lừa đảo, mà hắn thì lại không muốn xài tiền phí như vậy, vì vậy mới phất tay từ chối.

Thấy Trương Huyền vẫn tiếp tục nhìn về phía đống bảo vật trên đài mà buông lời từ chối, Mặc Dương đại sư liền nhướng mày hỏi:

- Không cần ta chọn giúp sao?

Chín người được hắn chọn trúng vừa rồi đều vui mừng, kích động đến nỗi muốn ngất đi, vậy mà tiểu tử này chẳng những không hào hứng mà còn... từ chối?

Hắn nhanh chóng kìm nén sự tức giận trong lòng, phất tay, vuốt râu, đi đến trước mặt Trương Huyền, vẻ mặt buồn bã nói:

- Đã đến nơi cược bảo thế này thì nhất định là muốn mua được một bảo vật tốt. Khi nãy ta thấy ngươi cứ sờ bậy bạ hết vật này đến vật kia, không đành lòng nhìn ngươi còn nhỏ tuổi như vậy mà bị mất hết tiền của nên mới tốt bụng chỉ điểm. Ngươi chắc chắn là không cần sao? Đừng có phụ lòng tốt của ta chứ!

- Tên nhóc, nếu ngươi không cần thì cho ta cơ hội này đi!

- Đại sư chọn trúng hắn vậy mà hắn lại không cần, hay là đầu óc hắn có vấn đề?

- Chắc hẳn là đầu óc không bình thường rồi, khi nãy ta cũng thấy cái tên đó cứ nhìn đến vật nào là sờ vào vật đó, hay là hắn muốn ăn trộm?

- Nếu người cuối cùng được đại sư chọn là ta, chắc chắn ta đã cười to vui mừng từ nãy đến giờ rồi!

.................

Đối thoại giữa Trương Huyền và vị “đại sư” kia, mọi người đều nghe được. Vì vậy bọn họ đều nhìn về phía Trương Huyền như nhìn một con quái vật.
Mặc Dương đại sư là ai chứ? Đó là Giám bảo sư đấy!

Hôm nay hắn chỉ giám định và chỉ điểm giúp mười người là sau đó sẽ rời khỏi đây rồi. Cơ hội tốt như vậy, tất cả mọi người đều điên cuồng tranh giành với nhau, nóng lòng được chỉ điểm để mua bảo vật, vậy mà cái tên tiểu tử này... lại không cần?

Đây không phải bởi vì đầu óc hắn ta có vấn đề thì là vì cái gì?

- Thật sự không cần...

Trương Huyền lắc đầu.

Mất hết của cải ư? Hừ, nếu ta thật sự nghe lời ngươi thì chắc chắn sẽ mất cả người lẫn của luôn ấy chứ...

- Không cần từ chối nhanh như vậy!

Hắn còn chưa nói xong đã bị Mặc Dương đại sư cắt ngang, hắn ta nhìn hắn bằng ánh mắt ưu buồn như ngày tận thế đến, cất giọng nói trầm buồn như đang muốn cứu giúp hắn:

- Ngươi còn trẻ, kiếm được tiền cũng không phải dễ dàng gì. Ta giúp đỡ ngươi cũng không phải vì có mưu đồ gì, mà bởi vì không đành lòng nhìn ngươi mua nhầm đồ phế phẩm, mất hết số tiền đã cực khổ dành dụm được.

- Mặc Dương đại sư quá nhân từ rồi!

- Không những có thể phân biệt được bảo vật đó là thật hay giả, mà còn có tấm lòng nhân hậu, thiện lương, ngài ấy chính là thần tượng của ta.

- Từ hôm nay trở đi, ta chỉ sùng bái một người duy nhất, đó chính là Mặc Dương đại sư.

..................

Nghe lời Mặc Dương đại sư vừa nói, mọi người đều vô cùng kính nể và tin tưởng hắn ta.

Ngươi thấy đấy, xem thử đức hạnh của người ta kìa!

Có được bản lĩnh giám định bảo vật lại không dựa vào điều đó để kiếm tiền. Sợ người khác chịu thiệt nên cố gắng khuyên nhủ để giúp hắn chọn được bảo vật tốt. Người tốt như vậy... trên thế giới này chắc ngoài Mặc Dương đại sư ra cũng chẳng còn ai.

- Ta...

Không ngờ đối phương lại vô sỉ như vậy, có thể dùng lời lẽ chính nghĩa như thế để thu phục lòng người, Trương Huyền lắc đầu, đang tính nói chuyện thì lại bị đối phương cắt ngang thêm lần nữa.

- Được rồi, ta hiểu suy nghĩ của ngươi, không cần nói nhiều!

Mặc Dương đại sư kiêu ngạo nhìn Trương Huyền nói.

- Hiểu suy nghĩ của ta?

Trương Huyền nghi ngờ hỏi.

- Đúng vậy, chắc chắn là ngươi đang lo lắng mình là người không có gia thế, cũng không có thực lực. Bởi vậy mới lo sợ dù có được chọn trúng, mua được bảo vật cũng không thể giữ được nó. Huống chi nếu không cẩn thận còn có thể dẫn tới tai họa chết chóc!

“Mặc Dương đại sư” chắp hai tay sau lưng, lộ ra vẻ mặt ta hiểu rõ mười mươi người đối diện.- Hóa ra là như vậy!

- Đại sư không chỉ có tài giám định bảo vật, mà còn có thể hiểu rõ tâm tư của người khác. Đúng là quá lợi hại!

- Người bình thường thì không có tội nhưng vì mang ngọc quý trong người mà phải chịu tội. Tên nhóc đó có suy nghĩ như vậy cũng là điều bình thường thôi!

................

Nghe lời giải thích của Mặc Dương đại sư, đám người liền giật mình ngộ ra, cũng đã hiểu tại sao Trương Huyền từ chối, không cần sự giúp đỡ của đại sư.

- Cái này...

Trương Huyền không còn biết nói gì thêm.

Cái tên đại sư này đúng là thích tự kỷ mà.

Không có người bảo vệ... vậy mà hắn cũng có thể nghĩ ra được.

- Các vị!

Đang tính giải thích thì vị đại sư đứng trước mặt lại nghiêm khắc nhìn xung quanh nói:

- Tiểu tử này là người ta đã chọn, dù cho một lát nữa ta giúp hắn chọn được món đồ nào đi nữa, cũng mong các vị không làm gì xấu với hắn! Nếu không chính là muốn chống lại Mặc Dương ta, đến lúc đó cũng đừng trách ta vô tình!

- Đại sư à, người ngài đã chọn, chúng ta làm sao dám ra tay chứ!

- Đại sư yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không làm như vậy!

Đám người đồng loạt gật đầu đồng ý.

- Vậy được, ta cũng đã nói với mọi người rồi, ngươi cứ việc yên tâm mua đồ đi, không cần phải lo lắng về việc đó nữa!

Mặc Dương đại sư lại làm bộ dáng thấu hiểu nhìn Trương Huyền nói.

- Ta...

Trương Huyền không thể ngờ hắn ta lại có thể tự kỷ, thích cho mình là đúng đến như vậy, đang tính mở miệng lại bị ông ta cắt ngang:

- Không cần cám ơn, ta đã chọn ngươi là người cuối cùng, điều này chứng tỏ chúng ta có duyên với nhau! Mà những chuyện về duyên phận thì không thể nào dùng đạo lý để giảng giải được. Chính vì vậy ngươi không cần kích động quá mức. Ta giúp ngươi lựa chọn bảo vật, cũng không mong được báo đáp mà chỉ vì trong lòng muốn làm thêm một việc thiện mà thôi.

- Cái này...

- Không cần cái này cái kia nữa, món đồ này, ngươi mua nó là được. Ta có thể đảm bảo ngươi tuyệt đối có thể kiếm được rất nhiều tiền.

- Mặc Dương đại sư” không cho Trương Huyền có một cơ hội nào để nói chuyện. Hắn lấy ra một bảo vật từ bên trong đống đồ vật kia, đưa cho Trương Huyền.

- Kiếm...

Nhìn thấy bảo vật này, Trương Huyền liền im lặng.

Cái này vừa rồi hắn đã xem qua, đây chính là một thứ đồ vô dụng, không đáng 1 đồng tiền vàng. Nếu thật sự mua về, vậy chẳng phải hắn sẽ bị lỗ rất nhiều tiền sao?

- Ông chủ, tính tiền cho tiểu bằng hữu này đi!

Lấy bảo bối đưa đến trước mặt chủ quán, Mặc Dương đại sư hỏi.

- Là 3 vạn đồng tiền vàng!

Chủ quán đi tới.

- Nhanh đi thanh toán tiền đi, đây là món đồ quý giá nhất mà ta đã chọn trong đêm nay đó, tiểu bằng hữu, ngươi chắc chắn có thể kiếm được rất nhiều tiền!

Thấy Trương Huyền vẫn đứng yên, Mặc Dương đại sư vuốt râu, hiền lành nói:

- Chỉ cần làm sạch nó là có thể kiếm được một số tiền lớn rồi, ngươi cũng đừng quá kích động.

- Kích động? Kích động cái đầu ngươi!

Thấy Mặc Dương đại sư liên tục cắt ngang lời mình định nói, Trương Huyền cũng không nhịn nữa mà hét lớn:

- Ngươi muốn lừa gạt thì đi tìm người khác mà lừa gạt, ta cũng không thèm để ý làm gì! Nhưng ngươi lại ba lần bốn lượt giả bộ ép ta mua đồ, rốt cuộc ngươi muốn sao hả? Muốn ta vạch trần bộ mặt giả dối của ngươi thì mới chịu thôi hả?

Chương 44: Ta chọn một cái

- Hả?

- Tên nhóc này lại dám nói chuyện như vậy với Mặc Dương đại sư sao?

- Đại sư có lòng tốt giúp hắn lựa chọn bảo bối, vậy mà hắn dám nói đại sư là kẻ lừa gạt?

- Đúng là cái tên không biết trời cao đất rộng là gì!

Nghe xong những lời Trương Huyền vừa nói, mọi người xung quanh đều kinh ngạc, ngây người ra một lát, sau đó bắt đầu bàn tán xôn xao.

Tên tiểu tử này... chẳng lẽ đầu óc thật sự có vấn đề sao?

Đại sư đã vất vả giúp hắn lựa chọn bảo bối, vậy mà hắn lại còn dám nói hắn ta... là kẻ giả dối, lừa gạt?

- Ngươi nói cái gì?

Ngay cả Mặc Dương đại sư cũng không ngờ tiểu tử kia có thể nói như vậy, hắn ta giận tái mặt nói:

- Có phải tiểu bằng hữu đây đã có hiểu lầm gì đó với Mặc Dương ta hay không?

- Hiểu lầm ư? Ta vừa nói cái gì chẳng lẽ ngươi không hiểu hay sao? Ngươi muốn lừa gạt ai cũng được, bởi vì chuyện này không liên quan đến ta nên ta không thèm quan tâm làm gì! Ta chọn bảo bối của ta, ngươi cứ lo lừa gạt những người khác đi, chúng ta việc ai nấy làm. Đừng có đứng trước mặt ta mà giả bộ làm người tài giỏi, thanh cao!

Trương Huyền phiền chán phất tay.

Đối phương là kẻ lừa đảo khiến hắn đã không có thiện cảm rồi, nếu như hắn ta không chọc hắn thì hắn cũng chẳng muốn vạch trần làm gì. Thế mà hắn ta lại còn dám giả bộ và tính toán muốn lừa gạt tiền của hắn. Đúng là muốn chết mà!

- Láo xược!

Sắc mặt Mặc Dương đại sư tái xanh, hắn phất tay áo, vẻ mặt chính trực nói:

- Mặc Dương ta từ 30 năm trước đã nhận được giấy chứng nhận là một Giám bảo sư. Từ trước đến nay ta luôn giúp người khác giám định bảo vật, thay họ giải quyết khó khăn, luôn không làm điều gì trái với lương tâm! Hơn nữa chưa bao giờ lừa gạt ai, các chư vị ở đây cũng có thể làm chứng cho ta, có phải ta chưa từng lừa gạt các người đúng không?

- Mặc Dương đại sư là người nhân từ, thường hay giúp người khác, làm sao có thể là kẻ lừa đảo được!

- Tiểu tử này ăn nói lung tung, ta thấy ngươi muốn chết có đúng không?

- Đại sư đừng tức giận làm gì, để ta thay ngài dạy dỗ hắn một trận, cho hắn biết được cơm có thể ăn bậy nhưng lời nói thì không thể nói lung tung được...

....................

Chỉ một câu nói của Mặc Dương đại sư đã khiến mọi người xung quanh vô cùng tức giận. Ánh mắt họ nhìn về phía Trương Huyền như nhìn thấy kẻ thù giết cha.

- Ba mươi năm trước nhận được giấy chứng nhận Giám bảo sư? Không làm điều gì trái lương tâm?

Trương Huyền im lặng.

Ngươi chỉ là một người học nghề có địa vị nhỏ bé ở Giám bảo, vậy mà lại dám giả bộ là một Giám bảo sư cao cấp sao?

Hóa ra hắn ta còn mặt dày, vô sỉ hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.

Hèn chi có thể trở thành kẻ lừa đảo bị truy nã ở nước Lưu Chu, không chỉ mặt dày mà phản ứng cũng rất nhanh nhạy đó chứ!

Nếu như là những kẻ lừa đảo khác, sau khi bị vạch trần chắc chắn sẽ rất hoảng sợ. Còn tên này thì ngược lại hoàn toàn, chỉ một câu nói nhẹ nhàng đã có thể khiến cho mọi người căm giận hắn, làm hắn có muốn rút lui cũng không được, chỉ đành “đâm lao phải theo lao” thôi.

Nếu như không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, khi nhìn thấy bộ dạng chính nghĩa như vậy của hắn ta, nhất định hắn sẽ rất nghi ngờ chính bản thân mình, rằng có phải hắn đã sai lầm rồi hay không. Thế nhưng hiện tại hắn có thư viện trong tay, hơn nữa trên quyển sách mà thư viện hình thành có ghi rõ hắn ta là kẻ lừa đảo. Vậy điều hắn vừa nói tuyệt đối là chính xác.

- Mọi người đừng ầm ĩ nữa!

Thấy mọi người đã bị mình kích động và đang phẫn nộ nhìn Trương Huyền, “Mặc Dương đại sư” hài lòng vì nắm được thế chủ động trong tay, hắn phất tay nói:

- Ta là người độ lượng, thế nên nếu như bây giờ ngươi nhận lỗi về những lời nói ban nãy, ta sẽ bỏ qua chuyện vừa rồi. Còn nếu không, với tội danh sỉ nhục ta, tiếp theo sẽ nhận được sự trừng phạt thế nào, chắc là bản thân ngươi cũng hiểu rõ!

- Trừng phạt?

Trương Huyền lắc đầu:

- Muốn kiểm tra xem ngươi có phải là kẻ lừa đảo hoặc ta có phải đang nói dối hay không, thật ra rất đơn giản. Chỉ cần lấy những đồ vật mà bọn họ mới mua ban nãy ra làm sạch thì sẽ biết kết quả ngay thôi! Cứ ở đây nói nhảm nhiều như vậy thì cũng đâu có ích gì.

- Làm sạch các đồ vật kia?

“Mặc Dương đại sư” giống như đã đoán trước được lời nói của Trương Huyền, thế nên hắn ta thản nhiên đáp:

- Trước đó ta cũng đã nói rồi, đêm nay ta có việc phải rời khỏi Thiên Huyền thành. Mà những đồ vật ta chọn giúp bọn họ đều có kích thước rất lớn, ít nhất cũng cần thời gian nửa ngày mới có thể làm sạch được. Thế nhưng ta có việc rất gấp, không có nhiều thời lưu lại để chờ kết quả! Thế nào? Có phải ngươi lại tính nói rằng ta đang chột dạ nên mới viện cớ là có việc phải rời khỏi đây sớm đúng không? Lại tính mượn cớ này để vu oan cho ta ư?

Nói đến đây, hắn ta phất tay áo thật mạnh, vẻ mặt kiêu ngạo, tức giận nói:

- Mặc Dương ta là người ngay thẳng, sợ gì mấy lời vu khống đó của ngươi! Nhưng mà thật không ngờ ta tốt bụng giúp ngươi lựa chọn bảo vật, lại bị ngươi nói là kẻ lừa đảo. Không có chứng cứ chính là đang phỉ báng. Ngươi có biết phỉ báng một Giám bảo sư sẽ có hậu quả thế nào không?

Nghe đối phương nói như thế, lúc này Trương Huyền mới hiểu được, hóa ra hắn đã xem thường “trình độ vô sỉ” của hắn ta rồi.

Không hổ danh là người sống bằng nghề lừa đảo, hắn ta sớm đã chuẩn bị trước hết tất cả đường lui cho bản thân.

Trước đó nói đêm nay muốn rời khỏi Thiên Huyền thành, đây là đường lui thứ nhất. Sau đó khi hắn còn chưa mở miệng đã dùng lý do này để phản bác lại. Bây giờ dù cho có nói hắn ta không dám ở lại đây để chờ đợi bảo vật được làm sạch thì khẳng định cũng không có ai tin tưởng.

Đã vậy... còn dám nói ngược, bảo hắn là kẻ lừa đảo, bởi vì hắn không có chứng cứ?

Bí mật về Thiên Đạo Đồ Thư Quán chắc chắn không thể công khai cho bất cứ người nào biết, mà dù hắn có công khai sự thật về Thiên Đạo Đồ Thư Quán đi nữa thì cũng phải có người tin tưởng mới được.
- Nhóc con, lập tức quỳ xuống xin lỗi đại sư mau lên.

- Dám nói đại sư là kẻ lừa đảo, có tin ông đây chỉ cần vài phút là có thể giết chết ngươi hay không hả?

- Ở đâu ra cái thứ chó ghẻ không biết trời cao đất rộng là gì thế này, còn dám vu oan, hãm hại đại sư?

...................

Nhìn thấy dáng vẻ chính trực, ngay thẳng của “đại sư”, rất nhiều người đều tin tưởng những gì mà hắn ta nói, vì vậy lập tức nhìn Trương Huyền quát lớn.

Tất cả bọn họ đều đang rất phẫn nộ.

Đa số những người bị lừa gạt thông thường đều sẽ có tâm lý không thích nghe ai nói rằng mình đã bị lừa. Nếu có người nói ra điều đó, chắc chắn bọn họ lập tức sẽ có phản ứng rất dữ dội.

Đối với bọn họ, Mặc Dương đại sư là một người thanh cao, sao có thể là kẻ lừa đảo cho được.

Đùa cái gì vậy chứ!

- Nếu ngươi đã nói đại sư là kẻ lừa đảo, vậy khẳng định ngươi phải là người rất thông thạo trong lĩnh vực giám định bảo vật nhỉ? Có bản lĩnh như vậy thì thử chọn một cái cho chúng ta xem nào. Nếu như chọn nhầm thứ đồ vô dụng thì đừng có giả bộ mà đứng đây nói bậy nữa, mà mau cút ra ngoài cho ta!

Một giọng nói nghe không ra là của nam hay nữ phát ra trong đám người.

- Đúng đó, nếu ngươi đã nói ta là kẻ lừa đảo, không muốn để ta giúp ngươi chọn bảo vật, vậy chắc chắn ngươi cũng là người có kiến thức về việc giám bảo!

Nghe người kia nói như vậy, Mặc Dương đại sư gật đầu nói:

- Vậy ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Chúng ta sẽ cùng lúc chọn ra một đồ vật đơn giản, cái mà có thể làm sạch trong thời gian ngắn. Chỉ cần ngươi có thể lựa chọn ra một đồ vật có giá trị, có thể kiếm tiền được, ta sẽ thừa nhận ngươi có chút bản lãnh, cũng sẽ không tính toán với ngươi về việc ngươi đã vu oan cho ta! Còn nếu như ngươi chọn ra một đồ vật vô dụng, không có giá trị, như vậy hãy mau mua bảo vật ta vừa chọn cho ngươi, sau đó quỳ xuống xin lỗi ta!

- Ngươi muốn đấu giám định bảo vật với ta?

Trương Huyền đang phiền não vì chưa nghĩ ra nên làm thế nào để có chứng cứ thì lại nghe được lời “Mặc Dương đại sư” vừa nói. Hắn hơi kinh ngạc, suýt chút nữa thì bật cười.

Lão già này... đầu óc có vấn đề hả?

Hắn có được Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong tay, nếu nói mình là Đệ nhị Giám bảo sư thì chắc chắn không có ai dám tự xưng là Đệ nhất, vậy mà hắn ta lại muốn đấu với hắn... Đầu óc hắn bị lừa đá rồi à?

Nhưng mà chỉ cần suy nghĩ kỹ một lát, hắn cũng hiểu rõ tại sao hắn ta muốn làm như vậy.

Trong suy nghĩ của đối phương, hắn chỉ là một thiếu niên mới 18, 19 tuổi thì làm sao biết cái gì là giám bảo? Trong khi đó trước đó mấy ngày hắn ta đã giúp cho người khác kiếm tiền. Nếu cùng lúc giám bảo mà hắn lại không chọn được đồ tốt thì nhất định hắn ta sẽ nắm lấy cơ hội đó mà làm nổi bật danh tiếng của bản thân. Nói không chừng còn có thể lừa thêm được vài người ngu, điên cuồng bỏ tiền ra mua những gì mà hắn ta chỉ định.

- Sao nào? Không dám nhận lời hả?

Mặc Dương đại sư bình tĩnh nói.

- Được.

Nếu đối phương đã cố tình muốn đấu, hắn làm sao có thể từ chối đây?

- Vậy thì tốt, để ta lựa trước!

Mặc Dương đại sư phất tay áo, nhanh chân đi tới đài trưng bày bảo vật. Đi được một lát hắn ta liền ngừng lại, cầm lên một bảo vật lớn bằng bàn tay.Thứ này đã bị nham thạch bao quanh dày đặc, ngay cả hình dáng bên ngoài thế nào cũng nhìn không ra, chứ đừng nói chi đến việc có biết được nó có trân quý hay không.

- Chủ quán, cái này bao nhiêu tiền?

Mặc Dương đại sư cầm lấy thứ này, mở miệng hỏi.

- Cái này chỉ là một vật nhỏ, cũng chẳng có linh khí, 200 đồng tiền vàng vậy!

Chủ quán đi tới.

- Được, bây giờ ngươi hãy tìm người làm sạch nó đi.

Đưa tiền xong, Mặc Dương đại sư thản nhiên nói.

- Vâng!

Chủ quán cầm bảo vật đưa ra phía sau, một lát sau, chủ quán đi ra, trong tay còn cầm theo một con cóc bằng vàng, vẻ mặt đầy hưng phấn kêu:

- Chúc mừng đại sư, đây chính là xác của Kim Thiềm Linh Tê!

- Kim Thiềm Linh Tê là cái gì?

- Kim Thiềm Linh Tê là một loại Man thú lục phẩm, thứ quan trọng nhất trên cơ thể nó chính là da, thế nhưng cả đời nó chỉ có thể lột da một lần. Thứ này có thể làm thuốc, giá trị cũng cực cao!

- Không hổ danh là Mặc Dương đại sư, mắt nhìn đồ thật tốt, chỉ nhìn sơ qua đã có thể chọn được đồ quý giá như vậy!

....................

Nghe được chủ quán nói đó là xác của Kim Thiềm Linh Tê, tất cả mọi người đều bàn tán sôi nổi.

- Rất nhiều người chưa biết thứ này, ngươi hãy nói thẳng ra giá cả của nó là bao nhiêu đi! Như vậy dễ phân xử hơn!

Mặc Dương đại sư ngẩng cao đầu, tỏ vẻ thanh cao, thản nhiên nói.

- Thứ này có giá là... 2.000 đồng tiền vàng!

Chủ quán cất cao giọng nói.

- 2.000 đồng tiền vàng?

- Chỉ bỏ ra có 200 đồng tiền vàng mà lại bán ra được đến 2.000? Tăng gấp 10 lần ư?

- Quá lợi hại rồi!

- Đúng là đại sư có khác, chỉ một món đồ nhỏ đã có thể kiếm được nhiều tiền như vậy. Mới vừa rồi ngài ấy đã giúp ta chọn một món bảo vật lớn như vậy, chẳng phải sẽ lời được rất nhiều tiền sao?

................

Thấy cảnh này, những người mới vừa nãy vẫn còn hơi lo lắng đã lại điên cuồng tin tưởng vị “đại sư” kia thêm lần nữa.

Đại sư đúng là tài giỏi, vừa ra tay đã kiếm được nhiều tiền như vậy rồi!

- Được rồi, đến ngươi đó!

Mặc Dương đại sư phất tay, lạnh lùng nhìn Trương Huyền.

- Ta...

Trương Huyền gật đầu.

Biết đối phương là kẻ lừa đảo, cũng đã đoán trước được hắn ta đã chuẩn bị đường lui thế nhưng không ngờ cái “đường lui” kia lại lợi hại đến như vậy.

Xem ra hắn nhất định phải chọn được một bảo vật có giá trị tương đương như vậy mới được.

- Ta có thể chọn bảo vật trước, chờ ngươi làm sạch xong, mới xác định giá cả và đưa tiền được không?

Trương Huyền vừa đi về phía trước thì đột nhiên nhớ đến một chuyện, liền nhìn chủ quán hỏi.

- Không được! Ngươi phải đưa tiền mua đồ trước, chúng ta mới có thể làm sạch nó giúp ngươi! Đây là quy định từ lâu, chứ nếu lỡ như sau khi làm sạch, ngươi thấy vật đó không đáng tiền lại không chịu mua nữa thì sao? Lúc đó chúng ta có muốn bán nó đi cũng không được nữa.

Chủ quán lạnh lùng nói.

Trong lúc cược bảo, để phòng ngừa tranh cãi, nếu muốn lấy đồ vật nào thì đều phải trả tiền trước. Cái này giống như việc ký giấy cam kết, bất cứ ai cũng không thể quỵt được.

- Vậy được rồi...

Biết quy định này, Trương Huyền đành phải gật đầu. Sau một lúc, hắn ngẩng đầu, thở mạnh nói:

- Chủ quán, đến đây, giúp ta chỉ ra những đồ vật nào có giá từ 8 đồng tiền vàng trở xuống, để ta chọn một cái trong đó...

Chương 45: Tiền boa

- Hả? Hắn vừa nói cái gì vậy? Ta không nghe lầm chứ? Hắn muốn mua bảo vật có giá từ 8 đồng tiền vàng trở xuống thôi ư?

Nghe lời nói đầy “hào phóng” của Trương Huyền, tất cả mọi người đều phun ra một ngụm nước bọt đầy khinh thường, sau đó trừng mắt, há hốc mồm nhìn hắn như nhìn thấy một kẻ điên.

Là thật hay giả vậy hả?

Cược bảo là gì? Là đánh cược bằng tiền bạc, đánh cược trong sự hồi hộp, vừa lo lắng vừa mong đợi. Chỉ chọn đại một vật đã có giá ít nhất là 100 đồng tiền vàng. Còn 8 đồng tiền vàng của hắn... thì mua được cái khỉ gì chứ!

- Tên nhóc này điên rồi à?

- 8 đồng tiền vàng sao? Ha ha, có thể mua được một nắm đất đấy!

- Còn đòi 8 đồng tiền vàng trở xuống sao? Ở đây không có bảo bối nào rẻ như vậy đâu...

.............

Mọi người đều phá lên cười đến nỗi nước mắt cũng chảy ra.

Bà nó, tiểu tử này, bộ hắn đến đây để cản trở việc buôn bán của người ta hả?

Ở đây làm gì có vật nào có giá từ 8 đồng tiền vàng trở xuống, cho dù là 80 đồng tiền vàng cũng chưa chắc đã có thể mua được.

- Sao nào? Ra vẻ là nơi cược bảo nhưng hóa ra ngay cả bảo vật giá 8 đồng tiền vàng cũng không có ư? Chẳng lẽ không thấy mất mặt à?

Không quan tâm đến lời chế giễu của đám người xung quanh, Trương Huyền nhìn về phía chủ quán, vẫn vẻ mặt bình tĩnh, tự nhiên nói.

Chủ nhân thân thể này lúc trước chỉ để lại cho hắn có 8 đồng tiền vàng, muốn nhiều hơn nữa cũng không có. Dù hắn có muốn mua món đồ nhiều tiền hơn đi nữa thì cũng chẳng còn cách nào.

- Ha ha!

Đám người kia nghe vậy liền nhìn nhau bật cười lần nữa.

Người mất mặt là ngươi thì có.

Cái này cũng giống như việc chạy đến chỗ bán nhà cao tầng, hỏi người bán rằng 1 đồng tiền vàng có mua được một căn phòng trong đó hay không vậy?

Tiểu tử à, đầu óc ngươi có vấn đề gì không vậy?

- Ở đây chắc chắn là không có bảo vật nào có giá 8 đồng tiền vàng rồi, hay là ngươi cứ tùy tiện chọn đại một đồ vật trong đống đồ trên đài đi. Chọn xong rồi ta sẽ trả tiền giùm ngươi, nếu chọn được đồ tốt thì tiền lời cũng cho ngươi luôn nhưng nếu ngươi thua thì chỉ cần làm theo ước định vừa rồi, xin lỗi ta là được.

Thấy bộ dạng này của Trương Huyền, Mặc Dương đại sư rất khinh thường. Hắn ta chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt cao ngạo nhìn hắn nói.

- Không hổ danh là Mặc Dương đại sư, đúng là một người nhân hậu.

- Thiếu niên này chỉ là hạng tôm tép nhỏ bé mà cũng đến đây làm trò, hắn không biết xấu hổ à?

- Đại sư quả là người có đức tính thanh cao, ta xin bội phục!

...........

Nghe “đại sư” nói muốn trả tiền giúp đối thủ của mình, những người đang đứng xung quanh đều rất bội phục.

Thấy chưa, thấy rõ sự độ lượng của người ta chưa? Còn ngươi thì sao, tiểu tử này...

Được rồi, đừng so sánh hai người với nhau nữa, mắc công ta lại muốn nôn...

- Thật ư? Ngươi chắc chắn chứ?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Bởi vì Trương Huyền đã biết đối phương là một kẻ lừa đảo, thế nên nếu dùng tiền của đối phương hắn cũng không cần phải áy náy làm gì.

- Đương nhiên, Mặc Dương ta đã nói ra điều gì thì nhất định sẽ giữ lời.

Mặc Dương đại sư nói.

Đối với những người xung quanh, lúc này hắn ta chính là một bông hoa sen trong sạch không bị vấy bẩn bởi nước bùn.

- Ha ha, vậy ta sẽ chọn...

Trương Huyền mỉm cười, nhanh chân bước tới quầy hàng, nhìn sơ qua đống bảo vật trước mặt.

Nếu đối phương đã chọn một bảo vật có kích thước nhỏ, như vậy hắn cũng không thể chọn cái nào khác lớn hơn. Với lại nếu chọn cái lớn hơn thì phải cần rất nhiều thời gian để làm sạch nó, như vậy rất phiền phức.

- Tiểu tử này cũng mặt dày quá rồi đó!

- Đúng đó, Mặc Dương đại sư thật quá tốt bụng rồi. Nếu ta mà gặp phải loại người này thì đã sớm cho mấy phát tát vào mặt hắn rồi.

- Nói xấu đại sư mà còn muốn dùng tiền của đại sư để mua đồ... Đúng là cái đồ vô sỉ mà!

.................Nhìn thấy thiếu niên kia không hề áy náy mà còn vui vẻ đi chọn đồ vật, đám người kia bất ngờ đến nỗi không còn biết nói gì thêm.

Đã từng thấy người mặt dày nhưng chưa thấy ai có da mặt dày đến như vậy.

Ban nãy ngươi kiếm chuyện với đại sư, bảo người ta là kẻ lừa đảo nên dù có nói thế nào đi nữa thì quan hệ giữa hai người hiện giờ chính là loại quan hệ thù địch rồi. Vậy mà trong tình huống này ngươi lại còn không biết xấu hổ, còn dùng tiền của người ta để mua đồ. Hơn nữa lại dùng chính món đồ đó để thi đấu với người ta... Ngươi cũng quá tham rồi đó!

Không để ý tới đám người đang xôn xao nghị luận đằng kia, Trương Huyền nhìn thấy vật nào thì liền sờ vật đó. Chỉ một lát, hắn đã chọn được một bảo vật bằng bàn tay đưa cho chủ quán.

- Cũng là 200 đồng tiền vàng.

Chủ quán nhìn thoáng qua, sau đó thản nhiên nói.

- Đại sư, mau trả tiền đi.

Trương Huyền chẳng những không xấu hổ mà còn rất tự nhiên phất tay “ra lệnh” cho “Mặc Dương đại sư”.

- ...

Mặc Dương đại sư tức giận đến tái mặt.

Hắn ta tính làm đối phương mất mặt, ai dè kết quả đối phương lại “cầm lông gà mà tưởng là lệnh tiễn”, thật sự coi hắn thành người hầu để sai bảo.Cố nén xúc động muốn đánh chết tươi đối phương, Mặc Dương đại sư cố gắng bình tĩnh lấy tiền đưa cho chủ quán.

- Được rồi, hãy làm sạch nó ngay tại đây luôn đi, để mọi người đều có thể nhìn thấy, tránh cho người khác nói ta làm bộ.

Trương Huyền phất tay.

- Hừ, một lát nữa sau khi làm sạch cái thứ này xong, để xem ngươi còn dám phách lối như vậy nữa không!

Thấy mọi cử chỉ, lời nói của Trương Huyền, chủ quán tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, nhưng cũng đành phải lấy những dụng cụ ra, bắt đầu làm sạch nó trước mặt mọi người.

Chỉ sau một lát, đồ vật kia đã mất đi lớp rêu và nham thạch bên ngoài, cũng giúp mọi người nhìn thấy rõ được hình dạng ban đầu của nó.

Đó là một viên đá khá trong suốt, tỏa ra những tia sáng ấm áp.

- Đây là... đá Linh Lung sao?

Nhìn thấy hình dạng này của viên đá, trong đám người chợt vang lên tiếng hô to đầy bất ngờ.

- Đá Linh Lung là cái gì?

Có người nhận ra nhưng cũng có người không biết.

- Ngươi không biết sao? Đá Linh Lung chính là một trong những vật liệu quan trọng nhất để luyện chế thành binh khí cấp Quỷ. Mỗi một khối đá đều có giá trị rất lớn, thậm chí có tiền cũng chưa chắc có thể mua được!

Một người kích động nói.

Binh khí cũng được chia làm các cấp bậc là: Thần, Thánh, Linh, Quỷ và Phàm.Ở Thiên Huyền quốc, ngay cả những binh khí cấp Phàm còn chưa chắc có, chứ đừng nói chi đến binh khí cấp Quỷ. Nếu những loại binh khí này xuất hiện, mỗi một món khẳng định đều sẽ được bán với giá trên trời.

Một loại vật liệu quan trọng cho việc luyện chế ra binh khí cấp Quỷ như đá Linh Lung, nếu đem bán đấu giá, chắc chắn sẽ khiến cho vô số cường giả và các gia tộc điên cuồng theo đuổi, tranh giành.

- Vậy nó có thể đáng giá bao nhiêu tiền?

Những người không biết vật này nhịn không được hỏi.

Chỉ nói vài câu như vậy thì bọn họ vẫn chưa thể hiểu được khái niệm tổng quát về nó. Thế nhưng chỉ cần nói ra giá trị của nó là bao nhiêu, bọn họ sẽ có thể đoán được.

- Ta nghe nói ở Lưu Chu quốc mấy năm trước đã từng đem bán đấu giá viên đá này rồi, viên đá đó so với viên đá này còn nhỏ hơn nhiều, chỉ lớn chừng quả trứng gà mà giá trị đã là 5 vạn đồng tiền vàng. Trong khi viên đá này lớn hơn rất nhiều, hơn nữa độ tinh khiết của nó cũng rất cao, nhất định ít nhất cũng là 10 vạn đấy...

Người đó vừa nói vừa nuốt vội một ngụm nước miếng.

- Mười vạn...

Tất cả mọi người ở đây suýt chút phát điên.

Mua một đồ vật trị giá 200 đồng tiền vàng mà sau khi làm sạch lại có thể bán ra được 10 vạn ư?

Chỉ một lát mà đã thu được tiền lời gấp 500 lần so với lúc đầu.

Là thật hay giả đây?

- Cái này... cái này...

Bàn tay chủ quán run rẩy, hắn khiếp sợ nhìn vật trong tay mình.

Hắn là chủ quán cược bảo, thế nên có thể nhận biết được không ít bảo vật, cũng như giá cả của nó. Lời nói vừa rồi của người kia thật không sai chút nào!

Thứ này thật sự có giá như vậy!

- Không thể nào... nhất định là do nhìn lầm thôi...

Mọi người đều vô cùng khiếp sợ, ngay cả vị “Mặc Dương đại sư” kia cũng vậy.

Hắn ta vốn cho rằng đối phương nhất định sẽ không thể chọn ra được thứ gì đáng tiền. Sau đó hắn sẽ mặc sức chế giễu hắn vài câu để nâng cao them danh tiếng của mình. Thế nhưng có nằm mơ hắn ta cũng không thể ngờ tới, món hắn vừa chọn lại là bảo bối lợi hại đến thế.

Đều là món đồ cùng trị giá 200 đồng tiền vàng, thế nhưng đồ của hắn ta sau khi làm sạch chỉ đáng giá 2.000 đồng tiền vàng, còn đối phương lại đáng giá đến 10 vạn...

Chênh lệch này cũng quá lớn rồi đó!

- Bây giờ ta muốn đấu giá viên đá Linh Lung này, chỉ cần người nào trả giá cao là được!

Bởi vì Trương Huyền đã sớm biết vật này là gì nên vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước. Hắn lấy bảo bối từ trong tay chủ quán, nhìn xung quanh nói.

- Ta trả 10 vạn.

Người nhận ra đá Linh Lung hô lên đầu tiên.

Mặc dù 10 vạn đồng tiền vàng là một số tiền không nhỏ nhưng nếu so sánh nó với đá Linh Lung thì khẳng định đá Linh Lung quý giá hơn rất nhiều.

- Ta trả 11 vạn.

Một người khác cũng biết giá trị của đá Linh Lung hô lớn.

- 12 vạn...

................

Chỉ một lát sau, giá cả cuối cùng đã dừng lại ở mức 153.000 đồng tiền vàng. Người mua chính là một người đàn ông trung niên giàu có.

- Đây là ngân phiếu được thông hành ở mọi ngân hàng trong nước Thiên Huyền. Cầm cái này, dù ngươi đi đến ngân hàng nào trong nước Thiên Huyền cũng có thể rút được 153.000 đồng tiền vàng!

Người trung niên nhận lấy đá Linh Lung từ tay Trương Huyền, đồng thời hắn ta cũng đưa cho hắn một xấp ngân phiếu.

Bởi vì đồng tiền vàng rất nặng, sẽ khó khăn cho việc mang theo nên ở đây cũng phát minh ra loại tiền bằng giấy giống như ở hiện đại.

- Ừm!

Trương Huyền nhìn thoáng qua, biết đây là ngân phiếu thật liền cầm lấy cất vào trong ngực. Sau đó hắn lấy ra một tấm ngân phiếu trị giá 1.000 đồng tiền vàng, đi tới chỗ “Mặc Dương đại sư”:

- Vừa rồi ngươi đã trả giúp ta 200 đồng tiền vàng nên bây giờ ta trả lại ngươi 1.000 đồng tiền vàng, không cần thối lại đâu, coi như là tiền boa cho ngươi đó!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau