THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 401 - Chương 405

Chương 401: Quy định ta hiểu (1)

- Thuận tiện... lại hôn mê một chút?

Khóe miệng Lộ quản gia, Mạc Vũ đồng thời giật một cái.

Đại dược vương còn liên tục lắc đầu.

Bất kể là ai, khẳng định cũng không muốn bị đánh bất tỉnh, làm sao có khả năng nói mình thuận tiện?

Nếu không phải thân thể không thể cử động, nghe nói như thế, khẳng định đã động thủ trước, còn có thể để cho ngươi đánh ta sao?

- Bạch Thiềm y sư, cái này...

Thấy trong ánh mắt lão gia tràn ngập sự chống cự, Lộ quản gia vội vàng mở miệng. Hắn còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy người trung niên trước mắt, trầm tư một chút, giống như là lĩnh ngộ cái gì:

- Thôi đi, hỏi ngươi cũng vô dụng. Ta tự mình tới thôi!

Cánh tay duỗi ra một cái.

Lạch cạch!

Đại dược vương dùng sức lắc đầu, trong mắt rưng rưng, lại ngất đi.

Đập đại dược vương hôn mê, lúc này Trương Huyền mới chú ý tới Lộ quản gia đang muốn nói. Hắn nghi ngờ nhìn qua:

- Thế nào?

- Ta... cái này... Không có gì!

Lộ quản gia lúng túng cười.

Ban đầu, Lộ quản gia muốn khuyên can, nói không cần đánh bất tỉnh, có thể trị liệu hay không, đã thấy hắn ra tay. Biết cho dù mình nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là nói thừa, còn không bằng im lặng.

- Ừ, tiếp tục!

Đại dược vương hôn mê, ngón tay Trương Huyền vừa đụng ở trên người đối phương, trong đầu lại hình thành sách mới.

Lần này vị trí chỗ thiếu hụt quả nhiên đã thay đổi.

Xác định vị trí, cổ tay run lên, một cây ngân châm, lại đâm tới.

- Ừ? Còn không đúng...

Đâm trúng vị trí, chân khí di chuyển một cái, phát hiện con cổ trùng này không ngờ lại trốn.

- Xem ra giết chết cổ trùng này còn muốn khó khăn hơn nhiều so với sự tưởng tượng!

Sắc mặt Trương Huyền nghiêm trọng.

Vốn tưởng rằng có Đồ Thư Quán cung cấp vị trí, muốn tìm được con cổ trùng này, thuận lợi chém giết, chắc hẳn là dễ dàng như trở bàn tay. Hiện tại xem ra, không đơn giản như vậy.

Cho dù trong đầu lật sách, cần thời gian rất ngắn, vẫn đủ để cổ trùng rời khỏi vị trí ban đầu, trốn xuống một chỗ phía dưới.

Ngón tay lại đụng vào đại dược vương, đồng thời ngân châm ra tay. Xì! Xì! Xì!

Dưới sự kích thích của ngân châm, con cổ trùng này hình như cũng ý thức được nguy hiểm, dọc theo huyết quản của đối phương điên cuồng chạy trốn.

- Huyết quản con người rắc rối phức tạp, đặc biệt là một ít huyết quản nhỏ, che kín toàn thân. Nếu thật sự đuổi theo như vậy, một ngày cũng không đuổi kịp. Phải nghĩ biện pháp ép nó đến một chỗ, mới có khả năng chém giết!

Liên tục mấy châm xuống, thấy con này cổ trùng càng chạy càng nhanh, cũng tới càng không có quy luật, Trương Huyền lông mày nhăn lại.

- Giết chết sao...

Liên tục đâm hơn mười châm, dần dần đẩy cổ trùng vào một chỗ, đang muốn không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối, giết chết, liền nghe được một giọng điệu có khí vô lực vang lên. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đại dược vương chẳng biết từ lúc nào đã tỉnh lại.

Hắn vừa tỉnh lại, trong đầu sẽ không có cách nào hình thành sách mới.

Biết không thể làm chậm trễ thời gian được, Trương Huyền lần này không tiếp tục nói thừa, bàn tay duỗi ra một cái.

Lạch cạch!

Lại đánh bất tỉnh.

- Không tốt! Nó lại nhân cơ hội bỏ chạy...

Đợi sách lại hiện lên, vẻ mặt Trương Huyền xám xịt.

Lần này, thời gian đối phương tỉnh táo, tốc độ máu tuần hoàn nhanh hơn. Con cổ trùng này không ngờ nhân cơ hội chạy trốn tới chỗ xa hơn, thoát khỏi vòng vây.

- Đáng giận!

Không nghĩ tới một cổ trùng nho nhỏ lại giảo hoạt như vậy, lông mày Trương Huyền nâng lên, nhìn về phía Lộ quản gia cách đó không xa.

- Ngươi qua đây nhìn. Chỉ cần lão gia nhà các ngươi tỉnh lại, liền đập choáng váng cho ta... Đại dược vương này tu vi đạt tới Tông Sư đỉnh phong. Tuy rằng bị cổ trùng hành hạ bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, nhưng chân khí trong cơ thể tự động bảo hộ chủ. Mức độ hôn mê này, rất nhanh là có thể tỉnh lại.

Mà muốn cứu người, lại không thể đập quá ác.

Vì đề phòng bao vây được cổ trùng, hắn lại tỉnh táo, làm lỡ chuyện, vẫn cần chuẩn bị trước mới được.

Chỉ cần người này vừa tỉnh lại, liền có người ở một bên đánh bất tỉnh, không ảnh hưởng với hắn châm kim, giết chết cổ trùng sẽ không phải là vấn đề lớn.

- Vừa tỉnh lại đập choáng váng...

Toàn thân Lộ quản gia run rẩy, cũng sắp khóc.

Người trước mắt này chính là lão gia của hắn. Bảo hắn động thủ, thật sự không muốn sống...

- Ta có thể cự tuyệt hay không...

- Đừng nói nhảm, nhanh lên một chút!

Thấy vẻ mặt người này rầu rĩ, Trương Huyền nhướng mày:

- Nếu như không muốn cứu lão gia các ngươi thì lại từ chối, đứng nguyên tại chỗ đừng làm!

- Ta...

Vẻ mặt Lộ quản gia rầu rĩ, không thể làm gì khác hơn là tới phía sau lão gia, bàn tay vươn ra.

Lại ở thời điểm trong lòng hắn dày vò, có chút không chịu được, liền nghe giọng nói của Mạc Vũ ở bên cạnh vang lên.

- Cái này... y sư thường dùng ma hồn tán, ngửi vào một hơi, là có thể khiến cho người ta rơi vào hôn mê, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không tỉnh lại. Thứ này cũng sẽ không làm tổn thương tới thân thể. Không biết... có được không?

- Ma hồn tán? Còn có thứ này sao? Đương nhiên được!

Trương Huyền sửng sốt.

Mục đích của hắn, chỉ cần làm cho đối phương hôn mê là được, cần gì quan tâm đối phương bị đập tới choáng váng hay ngửi thuốc.

- Được?

Nghe hắn nói có thể, Lộ quản gia, Mạc Vũ đều cảm thấy lệ rơi đầy mặt.

Ma hồn tán là thuốc y sư thường dùng, sử dụng thời điểm xử lý ngoại thương cho một ít bệnh nhân nhát gan, hiệu quả cùng loại với thuốc gây tê. Chỉ cần là y sư, không thể không biết. Hơn nữa cơ bản trên người đều sẽ chuẩn bị mấy thứ...

Người này tự nhiên chưa từng nghe qua...

Trời ạ!

Nếu không phải thấy hắn có y thuật lợi hại như vậy, thật sự nghi ngờ có phải hắn căn bản không hiểu y đạo hay không!

Chương 402: Quy định ta hiểu (2)

Bằng không, tại sao những căn bản đơn giản như vậy, hắn cũng không biết?

Sớm dùng tới thứ này, đại dược vương cũng không cần liên tục bị đập đầu, cũng sắp bị đập tới có chút si ngốc...

- Chỗ chúng ta có loại thuốc này. Hiện tại để ra đi lấy về...

Rất sợ lão gia lại bị đập một quyền, Lộ quản gia vội vàng xoay người đi ra ngoài.

Đại dược vương bán chính là thuốc. Loại vật này vốn cũng không khan hiếm, tìm ra được đơn giản đến cực điểm. Thời gian không lâu hắn liền lấy qua vài túi.

Tiện tay tiếp nhận một túi, Trương Huyền đặt ở chóp mũi đại dược vương. Quả nhiên thấy hắn đã ngủ mê man, trong khoảng thời gian ngắn vẫn chưa tỉnh lại.

- Sớm có thứ tốt này, ngươi không lấy ra!

Nhìn thấy được thứ này thần kỳ như vậy, Trương Huyền không nhịn được trừng mắt.

- Ta...

Vẻ mặt Lộ quản gia đầy ủy khuất.

Ngươi là y sư, đã chạy tới bảo người ta giải phẫu, cầm một dao làm bếp, ta tất nhiên cho rằng đây là thứ ngươi sở trường nhất. Ai biết... Con mẹ nó ngươi ngay cả dao giải phẫu cũng không biết là vật gì...

Mạc Vũ đứng ở một bên, biểu tình cũng tương tự. Nếu không phải đã sớm thường xuyên thấy được các loại hành vi kỳ quái của người này, nàng cũng hoài nghi hắn có phải là cố ý hay không.

Có ma hồn tán trấn áp, đại dược vương hoàn toàn rơi vào hôn mê. Trương Huyền một tay chạm vào đối phương, cái tay còn lại khống chế ngân châm không ngừng đuổi kịp.

Lần này vô cùng thuận lợi, thời gian không lâu lại bao vây cổ trùng ở một chỗ.

- Được!

Hai hàng lông mày của hắn rướn lên, ngón tay lại bắn ra. Ngân châm lập tức phá không lao ra.

Xèo xèo xèo!

Trong nháy mắt, trong cơ thể của đại dược vương giống như vang lên một tiếng hét chói tai. Trong huyết quản giống như có con sâu vặn vẹo.

- Chết!

Ngón tay điểm một cái, một luồng chân khí tinh thuần lập tức dọc theo ngân châm tiến vào trong cơ thể đối phương. Sau một khắc, con sâu giống như gặp phải khắc tinh, giãy dụa vài cái, liền không có động tĩnh.

Cổ trùng và độc vật giống như nhau. Chân khí thiên tinh thuần giống như nước đạo là khắc tinh lớn nhất của nó. Một khi đụng phải, sinh mạng ngoan cường cũng sẽ trong nháy mắt đổ nát, chết tại chỗ.

- Ra đi!

Bàn tay ấn một cái ở chỗ huyết quản của đối phương, chân khí phát ra sóng, ngân châm và cổ trùng đồng thời bay ra.

- Lạch cạch!

Một tiếng vang lên. Cả hai rơi ở trên mặt đất.

- Đây là khế ước cổ?

Lộ quản gia, Mạc Vũ vội vàng đi lên phía trước.
Trên mặt đất, cổ trùng so với con đom đóm kích thước không chênh lệch bao nhiêu, toàn thân màu xanh đậm, bên ngoài thân có chứa phù văn đặc biệt, khiến người ta nhìn một chút lại cảm thấy tóc gáy dựng ngược.

- Ừ!

Trương Huyền lên tiếng, thở ra một hơi.

Vấn đề lớn nhất của đại dược vương chính là con cổ trùng này. Chỉ cần lấy thứ này ra lại giết chết, thân thể suy yếu của hắn có thể khôi phục.

Hắn tiện tay hóa giải ma hồn tán, đại dược vương chậm rãi tỉnh dậy.

- Lão gia...

Lộ quản gia đi lên phía trước.

- Ta... còn cần hôn mê không?

Tỉnh lại, đại dược vương liếc mắt nhìn Trương Huyền, môi có chút run rẩy.

Hắn bị đập choáng váng tới mức khiếp sợ.

Hắn rất sợ tỉnh lại không phải lúc, sẽ bị đập vào một quyền.

- Không cần, cổ trùng đã bị giết chết!

Lộ quản gia chỉ tay.

- Giết chết?

Đại dược vương sửng sốt. Nhìn thấy được thi thể cổ trùng trên mặt đất, sắc mặt hắn thoáng cái đỏ lên.

Trong khế ước cổ, sinh tử không thể khống chế trong lòng bàn tay của mình. Cho dù là độc sư lợi hại nhất, cũng không giải quyết được. Y sư trước mắt này không ngờ dễ dàng giết chết. Cho dù hắn tận mắt nhìn thấy, cũng có chút không dám tin tưởng.
- Cảm ơn Bạch y sư cứu ta một mạng!

Từ trên ghế nằm đứng dậy, đại dược vương quỳ rạp xuống đất.

Hắn vốn tưởng rằng trong khế ước cổ sẽ không thuốc nào có thể cứu, chỉ có thể cam tâm chờ chết. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, người trước mắt này lại thật sự giải quyết được!

Có thể giải quyết được chuyện lớn sinh tử, đừng nói bị đập choáng váng ba lần, đâm mấy châm, chính là lại bị đập choáng váng thêm mười lần tám lần, lại tính là cái gì?

- Lão gia, ngài... ngài...

Nhìn thấy được đại dược vương đứng dậy quỳ xuống, Lộ quản gia lộ vẻ kích động.

Trước đó lão gia lại chỉ nằm, động một cái cũng không thể, ngay cả lời cơ bản cũng nói không nên lời. Bây giờ hắn lại có thể tự mình xuống đất, nói rõ thân thể đã bắt đầu khôi phục.

- Cổ trùng trong cơ thể đã bị giết chết. Lực lượng của ta khôi phục. Chỉ có điều, tai hoạ ngầm còn không có giải trừ, vẫn mong Bạch y sư ra tay...

Ngăn cản Lộ quản gia nâng hắn dậy, đại dược vương lại quỳ gối trước Trương Huyền.

Khế ước cổ tuy rằng bị giết chết, giải quyết căn nguyên vấn đề, nhưng thứ này ở bên trong thân thể mấy ngày qua tàn sát bừa bãi cắn nuốt, đã hoàn toàn tiêu hao sạch sẽ tinh khí thần của hắn. Làm thế nào bổ sung cho thân thể bị hao tổn, khiến cho thể lực một lần nữa khôi phục, còn cần vị y sư trước mắt này ra tay.

Bằng không, người không đến năm mươi, vẫn là dáng vẻ già yếu này, sợ rằng sống không được bao lâu, cũng sẽ chết.

- Giải quyết vấn đề của ngươi hiện tại sao?

Trương Huyền nhướng mày, xem sách bên trong Đồ Thư Quán.

Bị khế ước cổ hành hạ nhiều ngày như vậy, hắn thật sự hao tổn lợi hại. Nếu không phải thân là đại dược vương, có vô số dược liệu trân quý kéo dài tính mạng, sợ rằng sớm đã chết nhiều ngày.

Loại thân thể hao tổn này, cần phải các loại thuốc bổ, điều chỉnh theo ngày tháng, mới có thể có hiệu quả. Chỉ có điều... Trương Huyền không cần.

Chân khí thiên đạo không chỉ có thể khôi phục thể lực, còn có thể khiến cho người ta một lần nữa toả sáng sức sống. Chỉ cần đẩy chân khí của mình chảy dọc theo kinh mạch của đối phương một lần, là có thể giải quyết hao tổn, khiến cho hắn hoàn toàn khôi phục.

Chỉ có điều, chân khí thiên đạo quá mức tinh thuần. Đối phương vừa hôn mê, chân khí tiến vào trong cơ thể dung hợp với chân khí của hắn. Đợi cho tới khi tỉnh táo, rất khó nhận thấy được sự khác thường.

Nhưng bây giờ, muốn trị cho người này, nhất định có thể phát hiện chân khí đặc biệt, sinh lòng nghi ngờ.

Hắn còn không dám mạo hiểm như vậy.

- Giải quyết thì có thể giải quyết. Chỉ có điều...

Trương Huyền có chút do dự, đang muốn mở miệng, lại thấy đại dược vương trước mắt, vẻ mặt kiên định nhìn qua.

- Bạch y sư không cần nói, quy định ta hiểu!

Nói xong bàn tay hắm dựng thẳng lên, bất chợt vỗ ở trên đầu.

Bịch!

Toàn thân hắn nằm trên mặt đất, ngất đi.

Chương 403: Tình huống gì vậy? (1)

Không nghĩ tới người này dứt khoát như vậy, quyết đoán như vậy, nói hôn mê liền hôn mê, hoàn toàn không dây dưa. Trương Huyền bất đắc dĩ một hồi.

- Khụ khụ, ý của ta là... giải quyết thì có thể giải quyết, còn cần thêm tiền. Ngươi hôn mê hư vậy, ta tìm ai tính toán đây?

Giúp người này giải quyết khế ước cổ, điều kiện trao đổi là dẫn hắn đi Độc Điện. Hiện tại đã hoàn thành giao hẹn, đối phương còn muốn trị liệu thân thể bị tổn thương, cũng không thể bảo mình tiêu hao chân khí một cách vô nghĩa!

Còn chưa nói dứt lời, ngươi lại té xỉu, có phải đối với y sư ta, rất không tôn trọng hay không?

Nghe được hắn lẩm bẩm, Lộ quản gia ở bên cạnh ho khan một tiếng, vội vàng đi lên phía trước:

- Khụ khụ, lão gia nhà chúng ta cũng muốn để cho ngài nhanh chóng trị liệu một chút thôi. Bạch y sư có yêu cầu gì, trực tiếp nói với ta là được. Ta nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu!

- Vậy còn tạm được!

Trương Huyền gật đầu:

- Như vậy đi, các ngươi không phải bán dược liệu sao? Cái ma hồn tán này hẳn phải có không ít đi. Chuẩn bị cho ta ba phần... không, tới mười phần đi.

Nếu như sớm có sự chuẩn bị, cũng không cần động thủ đối với người khác, đập hắn hôn mê.

Hiện tại nếu đã biết, tất nhiên phải lấy thêm mấy phần. Không làm thịt nhà giàu trước mắt này một chút, còn giết ai?

- Mười phần ma hồn tán?

Lộ quản gia sửng sốt, mắt chớp chớp.

- Đúng vậy, lẽ nào các ngươi đường đường là đại dược vương phủ, không lấy ra được sao?

Lông mày Trương Huyền nhíu lại một cái, đồng thời trong lòng lo sợ, có thể mở miệng đòi quá nhiều, đối phương không lấy ra được hay không?

- Cái... cái này...

Vẻ mặt Lộ quản gia rầu rĩ, giống như táo bón:

- Là thứ này quá rẻ...

Ma hồn tán chỉ là tiêu chuẩn bào chế đơn giản nhất của y sư. Một phần phân phối xuống, chỉ có mấy trăm kim tệ. Mười phần đóng lại cũng không quá mấy nghìn. Chút tiền ấy có thể cứu chữa mạng của lão gia...

Đường đường là mạng của đại dược vương, cũng không tránh khỏi quá hạ giá đi!

- Rẻ?

Trương Huyền thoáng sửng sốt một chút, nhìn về phía Mạc Vũ đứng bên cạnh. Sau khi thấy người sau lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, gật đầu, hắn mới lúng túng cười:

- Cái này... Đúng rồi, phủ đệ các ngươi có bí tịch tu luyện nửa bước Tông Sư và Tông Sư cảnh hay không? Không quan tâm cấp bậc, càng nhiều càng tốt. Nếu như các ngươi có thể thu thập hơn một nghìn quyển, cũng có thể xem như là tiền thù lao.

Tu vi của hắn bây giờ đã đạt được Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Muốn đột phá, chỉ có thể thu thập càng nhiều bí tịch khác cao cấp hơn.

Cấp bậc Thiên Huyền vương quốc quá thấp, cao nhất cũng chỉ là Thông Huyền cảnh. Số lượng bí tịch nửa bước Tông Sư thật sự quá ít. Hồng Liên thành này là một thành thị của vương quốc nhất đẳng, lại là trung tâm giao dịch dược liệu, có lẽ lại có thể tìm tới công pháp đủ cấp bậc.

- Bí tịch nửa bước Tông Sư, Tông Sư cảnh? Hơn một nghìn quyển?

Không nghĩ tới vị Bạch Thiềm y sư này muốn thứ cổ quái như vậy, Lộ quản gia suy nghĩ một chút, nói:

- Đại dược vương chúng ta khống chế tất cả dược liệu của Thiên Vũ vương quốc cùng với mười hai vương quốc xung quanh, có không ít người tu luyện không có tiền mua, không thể làm gì khác hơn là sử dụng bí tịch độc môn trao đổi.

- Bởi vậy, nhiều năm qua, bí tịch nửa bước Tông Sư, đại khái tích lũy mấy trăm quyển. Chỉ có điều, thật sự muốn, đại dược vương phủ chúng ta ra lệnh một tiếng, trong khoảng thời gian ngắn thu thập hơn một nghìn quyển không thành vấn đề. Về phần bí tịch công pháp Tông Sư cảnh... Không yêu cầu cấp bậc, thu thập lớn mấy trăm quyển không thành vấn đề. Hơn một nghìn quyển sợ rằng có chút khó khăn.

- Được, ta lại muốn thứ này!

Nghe được bí tịch nửa bước Tông Sư có thể thu thập hơn một nghìn quyển, bí tịch Tông Sư cảnh cũng có thể thu thập lớn mấy trăm quyển, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên, liền vội vàng gật đầu.

Không hổ danh là thành thị của Thiên Vũ vương quốc, quả nhiên cấp bậc cao hơn rất nhiều.

Chỉ cần những bí tịch này thu thập đúng chỗ, có thể dễ dàng đột phá nửa bước Tông Sư, thậm chí ngay cả Tông Sư cảnh cũng có thể đột phá. Đến lúc đó, cho dù ở Độc Điện có nguy hiểm gì, cũng coi như có năng lực ứng phó.

- Được, ngươi đi an bài đi. Ta hiện tại lại chữa trị cho lão gia nhà các ngươi!

Có nhiều bí tịch như vậy làm thù lao, tâm tư Trương Huyền thoải mãn nói một câu, ngón tay đè lên kinh mạch của đại dược vương. Một luồng chân khí thiên đạo được truyền vào bên trong.

Sức sống của đại dược vương tiêu hao như vậy, trên thực tế chính là kinh mạch bế tắc, khí không thông suốt. Chỉ cần dọn sạch sẽ những chỗ bế tắc, chân khí Tông Sư cảnh hùng hậu tất nhiên sẽ một lần nữa săn sóc ân cần tinh, khí, thần, khiến cho hắn khôi phục lại sự khỏe mạnh.

Ầm ầm!

Chân khí tinh thuần dọc theo kinh mạch bế tắc xông mạnh tới. Gông cùm xiềng xích trước đó đều bị phá vỡ. Di chứng do khế ước cổ lưu lại, giống như tuyết trắng gặp phải nắng gắt, lại không có bất kỳ đường nào trốn thoát.

Tai hoạ ngầm trong cơ thể được giải trừ, thân thể bên ngoài đại dược vương khô quắt, da thịt trùng nhão, lại khôi phục sự co dãn và sức sống, giống như trong nháy mắt trẻ hơn mười tuổi.

- Chuyện này...

Đứng ở một bên, Mạc Vũ không ngừng chớp mắt.

Trước đó nàng cho rằng Trương Huyền trị liệu cho đối phương, cũng sẽ giống với các y sư khác, cần phải phối hợp các loại dược liệu, cần phải tích lũy thời gian tháng ngày chồng chất. Dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới, hắn nắm cổ tay đối phương, liền trực tiếp khôi phục...

Đây thật sự là thủ đoạn y sư?

Thế nào nàng lại chưa từng nghe nói qua?

Đi cùng người này không được mấy ngày, vô số chuyện nàng nhận thức trước đây, đều bị phủ định, thế giới quan cũng bị hoàn toàn phá vỡ. - Được rồi!

Chân khí rất nhanh chảy xuôi ở trong cơ thể đối phương một lần, chỗ bế tắc trong toàn thân đều bị dọn dẹp sạch sẽ, Trương Huyền đứng dậy, thở hắt ra.

So với tính toán trước đó còn muốn đơn giản hơn một chút.

Giải quyết tai hoạ ngầm, đại dược vương cũng thoải mái tỉnh dậy. Nhìn thấy được làn da đã khôi phục lại sự mềm mại, cùng lực lượng toàn thân dâng trào, tuy rằng trong lòng hắn xúc động, nhưng không có chấn động kinh ngạc như Mạc Vũ.

Vị trước mắt này, ngay cả khế ước cổ vô số y sư, độc sư cũng không biết phải làm thế nào, hắn còn có thể trị hết. Khôi phục tổn thương loại chuyện nhỏ này, trị không hết mới thật sự gọi là gặp quỷ.

- Cảm ơn Bạch Thiềm y sư!

Sắc mặt đỏ lên, đại dược vương lại quỳ rạp xuống đất.

Nếu như không phải nhờ vị trước mắt này, sợ rằng hiện tại hắn đã chết.

Loại ân tình này, đã không phải là chuyện tiền tài có thể so sánh được.

- Giao dịch mà thôi! Ta chỉ là kỳ quái, loại địa vị giống như ngươi, tại sao phải ký kết khế ước cổ này, khiến cho bản mình chịu sự khống chế của người khác?

Trương Huyền khoát tay, nghi ngờ nhìn qua.

Ngay cả Mạc Vũ cũng nghĩ không thông.

Đại dược vương ở Hồng Liên thành, ngay cả vương thất Thiên Vũ cũng không dám phái binh ra ngoài thảo phạt, đủ thấy đáng sợ. Người như thế tự nhiên ký kết khế ước cổ. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng nghĩ cũng không dám nghĩa.

- Ai, chuyện này nói ra rất dài dòng. Nếu như các ngươi biết, khiến cho ta ký kết khế ước chính là ai, các ngươi cũng sẽ không nghĩ như vậy!

Nhìn ra được sự nghi ngờ trong mắt hai người, đại dược vương cười khổ.

Đối phương cứu tính mạng của hắn, trải qua sinh tử, hắn cũng biết không có gì không có thể nói. Hắn không có ý định giấu diếm.

- Cùng ta ký kết khế ước chính là... điện chủ của Độc Điện!

- Điện chủ của Độc Điện?

- Ừ!

Đại dược vương gật đầu, ánh mắt phức tạp:

- Đại dược vương thoạt nhìn uy vũ, cường đại, ở Hồng Liên thành không có người nào dám chọc, trên thực tế, chỉ là người phát ngôn của Độc Điện mà thôi! Không chỉ là ta, mỗi một đời đại dược vương chúng ta đều phải cùng điện chủ của Độc Điện ký kết khế ước, thành khôi lỗi để bọn họ đặt ở bên ngoài.

- Mỗi một đời?

Hai người Trương Huyền, Mạc Vũ chắt lưỡi, cũng lập tức lại bừng tỉnh.

Hồng Liên thành là cửa ngõ duy nhất tiến vào Độc Điện. Nếu như phía sau không có Độc Điện ủng hộ, mỗi đời làm sao có thể làm đại dược vương, khống chế thị trường dược liệu với lợi nhuận khổng lồ như vậy? Lại làm sao có thể đối mặt với vương quốc cũng hoàn toàn không có chút sợ hãi nào. Ngay cả vương tử, công chúa cũng dám chém giết?

Cũng chỉ có Độc Điện loại thế lực quỷ dị khó lường này ở sau lưng ủng hộ, mới có nội tình như vậy.

Nếu không, một thành thị suy bại cổ xưa mà thôi, cho dù khống chế dược liệu lưu thông, khẳng định cũng không dám đối đầu cùng vương quốc lớn như Thiên Vũ!
Thiên Vũ vương quốc lại có danh sư nhị tinh, thậm chí còn một vị vượt xa hơn.

Có loại danh sư giáo hóa này, mặc dù không phải người người như rồng, nhưng tu vi chỉnh thể tất nhiên vượt qua Thiên Huyền vương quốc rất nhiều. Đại quân vừa ra, long trời lở đất, dời núi lấp biển. Nếu không có Độc Điện ở sau lưng ủng hộ, một Hồng Liên thành nho nhỏ, làm sao có thể biến thành loại địa phương ngoài vòng pháp luật giống như hiện tại?

Chắc hẳn đã sớm bị san bằng.

- Chỉ có chủ nhân thi triển cổ này tử vong, khế ước cổ mới có thể phát tác. Lẽ nào...

Trương Huyền nghĩ đến cái gì, không nhịn được nhìn qua.

- Không sai!

Đại dược vương gật đầu:

- Lần này điện chủ chết!

- Trước đó Lộ quản gia đã nói, Độc Điện gần đây nội chiến, rất nguy hiểm, không gặp gỡ người ngoài, không phải là nói chuyện giật gân! Lần này điện chủ của Độc Điện đột nhiên chết bất đắc kỳ tử. Ba truyền nhân của hắn đều muốn tranh đoạt vị trí điện chủ, lúc này mới phát sinh hỗn loạn. Cho dù là ta, cũng không dám tùy ý qua đó. Bằng không, chết cũng không biết chết như thế nào.

Đại dược vương cười khổ:

- Đối với bọn họ mà nói, ta chính là một khôi lỗi mà thôi. Chỉ cần Độc Điện tồn tại, sau đó có thể một lần nữa lập một người mới.

Mặc dù không muốn thừa nhận, Trương Huyền cũng biết đây là sự thực.

Chỉ cần có Độc Điện ở sau lưng ủng hộ, nâng ai lên làm đại dược vương, còn không phải là chuyện một câu nói sao?

Trước mặt người ngoài, đại dược vương uy phong lẫm lẫm, lại chỉ là khôi lỗi có cũng được không có cũng được. Nếu không phải chính tai nghe nói, hắn cũng khó có thể tin được.

Đại dược vương nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt mang theo sự nghiêm trọng:

- Bạch Thiềm y sư, ngươi đã cứu ta, lấy điều kiện trao đổi, dẫn ngươi đi Độc Điện là chuyện ta nên làm. Chỉ có điều... hiện tại ba truyền nhân đang tranh vị. Toàn bộ Độc Điện khắp nơi đều nguy hiểm đáng sợ. Ai qua đó cũng chỉ có một con đường chết. Nếu như ngươi có thể chờ, không ngại ở lại chỗ này của ta, ta cũng sẽ luôn luôn tìm hiểu tin tức cho ngươi. Một khi xác lập điện chủ mới, chúng ta sẽ đi qua, có thể tránh được không ít nguy hiểm.

Tranh đoạt Độc Điện, không khác mấy so với vương tử đoạt đích, tràn ngập âm mưu và giết chóc.

Người ngoài tiến vào trong, chuẩn bị không tốt sẽ bị trở thành quân cờ, chết cũng không biết chết như thế nào.

Có thể nói, Độc Điện hiện tại tuyệt đối là rất rối loạn, rất nguy hiểm.

Chỉ có điều, một khi điện chủ được xác định, cần phải lôi kéo lòng người, chèn ép người thất bại, ngược lại sẽ ổn định cục diện, an toàn hơn một chút.

- Ta không đợi được!

Biết đối phương nói rất chính xác, không có ý tứ lừa dối, nhưng Trương Huyền vẫn không chờ được.

Khí độc trong người, tuy rằng bị chân khí thiên đạo áp chế, nhưng ai cũng không dám bảo đảm khi nào sẽ cắn trả.

Để cho hắn chờ ba ngày, năm ngày, mười ngày nửa tháng còn có thể. Chờ một hai năm, khẳng định hắn kiên trì không được.

- Thật ra... nếu như Bạch y sư quả thật sốt ruột, cũng không phải là không thể được.

Thấy vị ân nhân cứu mạng này có chút nóng nảy, muốn nhanh chóng đi tới Độc Điện, đại dược vương trầm tư một chút, nói:

- Ba đại đệ tử của lão điện chủ, đều khống chế một phần ủng hộ của Độc Điện, thế lực ngang nhau. Dựa theo tình huống bình thường, không một hai năm, quả thực rất khó cân nhắc quyết định xuống được. Chỉ có điều, cũng không nhất định!

- Nói rõ một chút!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Đại dược vương nói:

- Độc Điện giống như nghiệp đoàn luyện đan sư, nghiệp đoàn luyện khí sư, cũng có tổng bộ và rất nhiều phân bộ. Hồng Liên sơn mạch này của chúng ta, chỉ là một phân bộ nho nhỏ trong đó mà thôi!

Trương Huyền gật đầu.

Thông qua quan sát các loại sách, hắn cũng biết, chỗ vị trí hiện tại so với thế giới này chỉ là muối bỏ biển, căn bản không tính là cái gì.

Độc Điện của Hồng Liên sơn mạch, danh tiếng tuy rằng rất lớn, cũng chỉ ở phạm vi quản của Thiên Vũ vương quốc lý, mới có vẻ lợi hại.

Đến quốc gia càng cao hơn, tất nhiên có tồn tại phân bộ lợi hại hơn.

- Theo ta được biết, lão điện chủ đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, không truyền vị trí cho bất kỳ kẻ nào. Trong điện, tất cả trưởng lão đã phái người đưa tin tức này đi tới tổng bộ! Nếu như tổng bộ nguyện ý quản lý, phái đặc sứ qua, bình định nội loạn, xác định điện chủ sẽ phải đơn giản hơn không ít, thời gian cũng sẽ rút ngắn!

Đại dược vương nói.

- A? Còn có chuyện này sao?

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Chỉ cần là phân bộ, phải nghe theo an bài từ tổng bộ.

Điện chủ của phân bộ tử vong, tổng bộ phái người qua, cho dù lại loạn nữa, cũng nhất định có thể trong giải quyết khoảng thời gian ngắn.

Chương 404: Tình huống gì vậy? (2)

- Loại tình huống giống như vậy, tổng bộ Độc Điện phái người qua sẽ mất bao nhiêu thời gian? Lại mất bao lâu mới có thể bình định nội chiến? Trước đây từng có tiền lệ hay không?

Trương Huyền không nhịn được hỏi.

- Căn cứ vào lịch sử Độc Điện trước kia, quả thực từng có tiền lệ. Chỉ có điều...

Đại dược vương có chút do dự, vẻ mặt cười gượng:

- Lúc này, thật sự không thể xác định được. Độc Điện của Hồng Liên sơn mạch, nghe uy phong. Trên thực tế đối với tổng bộ mà nói, chỉ là một góc, không phải là một địa phương được coi trọng. Thật sự phái đặc sứ qua, không cần nửa tháng là có thể hoàn toàn bình định... Đối phương nếu như cảm thấy không có vấn đề gì, sẽ không phái người qua, sẽ để mặc cho phát triển, không một hai năm sẽ không giải quyết được!

Tuy rằng phái một đặc sứ là có thể giải quyết, nhưng đối với với Độc Điện mà nói, một địa phương nhỏ có cũng được không có cũng được, không cần thiết lãng phí tinh lực, không phái qua cũng rất bình thường.

Trước đây đã từng có loại tình huống này.

Nếu thật sự như vậy, cũng có chút vô nghĩa.

Cho nên, cho dù là hắn, cũng không có cách nào đoán được thời gian nội chiến.

- Không có cách nào xác định, cũng không thể cứ chờ xem!

Nghe xong giải thích, Trương Huyền càng phiền muộn hơn.

Hắn muốn tìm đủ sách của độc sư để học tập, giải quyết tai hoạ ngầm khí độc trong cơ thể. Dù sao hắn cũng không khả năng cứ chờ một tin tức không xác định, chờ thêm một, hai năm!

- Biện pháp tốt nhất vẫn là chờ. Chỉ có điều, Bạch y sư nếu quả thật muốn đi qua, hiện tại ta có thể dẫn ngươi đi. Chỉ là... gặp phải chuyện gì, ta cũng không có cách nào bảo đảm!

Đại dược vương có chút do dự, nói.

- Ta suy tính một chút!

Hắn đi Độc Điện chỉ là để đọc sách. Chỉ cần không tiếp xúc với chuyện bọn họ tranh đoạt vị trí điện chủ, sẽ không có nguy hiểm trong tưởng tượng.

Đương nhiên, hắn đối với độc sư cũng không biết gì. Có loại tình huống này hay không, hắn cũng không tiện nói.

Chỉ có thể đi bước nào nhìn bước đó.

- Chờ ngươi thu thập xong sách, chúng ta lại xuất phát!

Do dự một chút, Trương Huyền thực sự đưa ra quyết định.

Vất vả trăm cay nghìn đắng đi tới Hồng Liên thành, không có khả năng cứ chờ đợi. Đã như vậy, nên đi thì đi, cần gì quan tâm tới nội chiến gì đó.

Chỉ có điều, trước đó, thực lực có thể nâng cao được chút nào hay chút đó.

Chỉ cần đạt được Tông Sư đỉnh phong, dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán và chân khí thiên đạo tinh thuần, nửa bước Chí Tôn cũng có thể đánh một trận. Cho dù người của Độc Điện muốn giết chết hắn, chỉ sợ cũng rất khó làm được.

- Thu thập sách?

Đại dược vương có chút nghi ngờ.

Thời điểm vừa rồi, chuyện Trương Huyền cùng Lộ quản gia nói điều kiện, hắn đã rơi vào hôn mê, cũng không biết.

- Là như vậy...

Trương Huyền giải thích một chút.

- Hóa ra Bạch y sư cần những quyển sách này. Cái này đơn giản. Ta tự mình đi giúp ngươi đốc thúc, tốc độ có thể nhanh hơn một chút. Tối đa ba ngày, là có thể thu thập tất cả sách nửa bước Tông Sư, Tông Sư cảnh trong toàn bộ Hồng Liên thành qua đây!

Nghe được vị Bạch Thiềm y sư lợi hại này, đòi thù lao không ngờ là cái này, đại dược vương cũng sững sờ. Ngay lập tức hắn mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ tự tin.

Hồng Liên thành trải qua hắn nhiều năm kinh doanh, đã sớm thành một khối thùng sắt. Những quyển sách này tuy rằng trân quý, nhưng chỉ cần hắn tự thân xuất mã, vẫn là chuyện vô cùng đơn giản.

- Vậy là tốt rồi. Nhờ cậy đại dược vương!

Nghe thấy ba ngày là xong, Trương Huyền thở ra một hơi, gật đầu.

- Vẫn mong Bạch y sư tạm thời ở lại đây. Ta sẽ đi đốc thúc một chút.

Đại dược vương đứng dậy, gọi một tên hộ vệ, an bài chỗ ở của hai người, sau đó vội vã đi ra ngoài.

Ân nhân cứu mạng yêu cầu, hắn cũng không dám chậm trễ.

- Tạm thời ở lại đây đã!

Trương Huyền biết sốt ruột cũng vô dụng. Hắn dẫn theo Mạc Vũ, an tâm ở lại.

...

- Các ngươi nói người kia đến cùng là chẩn đoán bệnh đúng, hay sai?

Bên ngoài phủ đệ của đại dược vương, rất nhiều y sư vừa rời khỏi, tập trung lại cùng một chỗ, mỗi một người đều mày nhăn lại.

Từ phủ đệ đi ra, bọn họ vẫn chưa rời khỏi, mà canh giữ ở nơi đây.

Đường đường là y sư nhị tinh, tam tinh, tồn tại danh tiếng chấn động vương quốc, tự nhiên bị một tên y sư nhất tinh chưa có ai từng biết tới cướp đi danh tiếng, đổi lại thành ai, cũng sẽ buồn bực không thôi.

- Một y sư nhất tinh có thể chẩn đoán bệnh đúng sao? Đùa gì thế? Đoán chừng là ăn nói bừa bãi!

- Điều này lại không nhất định. Một câu nói khiến cho đại dược vương có phản ứng lớn như vậy, nếu như không phải nói đúng, làm sao có thể? - Nếu thật sự nói đúng, vậy khế ước cổ là cái gì? Trước nay, tại sao ta chưa từng nghe qua?

Càng thảo luận, mọi người càng cảm thấy không hiểu.

Nếu như nói người này là nói bậy, không có khả năng khiến cho đại dược vương phản ứng như thế, thậm chí không tiếc đuổi tất cả bọn họ đi.

Nếu là nói thật, khế ước cổ lại là cái gì? Thế nào trước đó bọn họ chưa từng nghe qua?

Trên thế giới còn có loại bệnh này sao?

Hơn nữa... y sư nhất tinh, làm sao có thể còn lợi hại hơn so với bọn họ, làm thế nào nhìn ra được?

- Bạch Thiềm này, ta và hắn ở chung không biết bao nhiêu năm, từ khi nào có loại bản lĩnh này vậy!

Trong đám người, Thành Phong y sư buồn bực suy nghĩ muốn phát điên.

Thành Phong y sư và Bạch Thiềm y sư quen thuộc nhất, vốn định giễu cợt đối phương một chút, khiến cho đối phương xấu mặt. Nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, người ta thật sự nhìn ra vấn đề, hung hăng đánh vào mặt hắn.

- Đừng rầu rĩ. Có chính xác hay không, ở chỗ này chờ, chắc hẳn rất nhanh sẽ có kết quả!

- Nếu như hắn thật sự chẩn đoán được chứng bệnh của đại dược vương, có thể nghênh ngang đứng đi ra. Bằng không, chỉ có thể biến thành thi thể!

Mộc Hoành và hai vị y sư tam tinh lợi hại nhất cắt ngang lời bàn luận của mọi người.

- Đúng vậy!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Người này không biết trời cao đất rộng, một quyền đánh ngất xỉu đại dược vương, đã phạm vào kiêng kỵ. Có thể trị hết chứng bệnh còn dễ nói. Trị không hết, nhất định sẽ bị giết chết.

Biết được điểm ấy, mọi người không tiếp tục rầu rĩ. Chỉ cần người này là đi thẳng ra ngoài, lại cho thấy hắn thật sự nhìn ra được căn bệnh. Nếu đi ngang ra, đã nói rõ hắn ăn nói bừa bãi, thích thể hiện tìm đường chết.

- Không cần suy nghĩ, nhất định là đi ngang ra ngoài...

Thành Phong y sư cắn chặt hàm răng. Chỉ có điều nói còn chưa có nói xong, liền nghe được trước mặt “két” một tiếng. Cửa lớn của phủ đệ mở ra một chút.

- Mau nhìn, có người đi ra...

Nghe được âm thanh, rất nhiều y sư đồng loạt nhìn sang. Chỉ liếc mắt thoáng nhìn qua, mắt của tất cả đều thoáng chút trợn tròn, không lập tức ngất đi.

Đi ra là một lão nhân, Lộ quản gia đi theo sau lưng, vẻ mặt cung kính.

- Đây là... đại dược vương?

Thấy rõ gương mặt của đối phương, tất cả y sư đồng thời nuốt hớp nước miếng.

Vừa rồi khám bệnh cho đại dược vương trong thời gian dài như vậy, bọn họ làm sao có thể không biết!

Tuy rằng người này so với người trước đó trẻ lại không ít, nhưng có thể khiến cho Lộ quản gia cung kính như thế, trừ hắn ra còn ai vào đây nữa?

Mới vừa rồi còn nằm ở trên ghế nằm, vẫn không nhúc nhích, giống như sắp chết... Không tới hai mười phút, nghênh ngang đi tới, khí tức mười phần, trẻ hơn mười tuổi...
Ai có thể nói cho ta biết chuyện gì xảy ra không?

Cho dù thật sự nhìn ra được chứng bệnh, trị liệu cũng cần tốn thời gian nhất định đi?

Hai mười phút chữa trị xong... khiến cho hắn tự đi ra ngoài.

Trời ạ, thật sự không nhìn lầm chứ?

- Cái này...

Thân thể Thành Phong y sư còn thoáng lắc lư một cái, thiếu chút nữa nôn ra máu.

Vừa nói đối phương khẳng định nằm đi ra, kết quả... đại dược vương đứng đi ra.

Ai có thể nói cho ta biết, chuyện gì xảy ra?

- Các vị y sư còn chưa đi sao?

Đi ra khỏi viện, nhìn thấy được mọi người không ngờ còn chưa rời đi, đại dược vương mỉm cười.

- Đại dược vương, ngài đây là...

Mộc Hoành y sư không thể tiếp tục kìm chế được, đi lên phía trước, vẻ mặt kỳ quái.

- Là Bạch Thiềm y sư giúp ta chữa trị chứng bệnh. Y thuật của hắn thật cao!

Ánh mắt đại dược vương lộ ra sự sùng bái, cảm thán một câu, liền ôm quyền:

- Được rồi, các vị, ta còn có việc, lại không chậm trễ được. Từ biệt!

Nói xong hắn đi nhanh rời khỏi đó.

- Thực sự là hắn trị sao?

- Hai mười phút ngắn ngủi, khiến cho một người thoạt nhìn hơn chín mươi tuổi, biến thành chưa đầy năm mươi tuổi?

Tuy rằng sớm có suy đoán, nhưng nghe được hắn chính miệng xác nhận, tất cả mọi người vẫn cảm thấy cháng váng đầu óc, mắt hoa lên, mơ hồ.

Bọn họ nhiều người như vậy, nghiên cứu hồi lâu cũng nghiên cứu không ra chứng bệnh. Đối phương trong thời gian ngắn như vậy đã chữa trị xong... Đây là trình độ gì?

Thực sự là y sư nhất tinh?

- Xem ra... Chúng ta đều nhầm. Vị Bạch Thiềm y sư này sợ rằng sớm đã không phải là y sư nhất tinh!

Buồn bực một hồi, một vị y sư tam tinh không nhịn được nói.

Huy hiệu không có nghĩa là thực lực.

- Đúng vậy, y sư nhất tinh làm sao có thể dễ dàng chữa trị được cho đại dược vương... Loại năng lực này, sợ là đạt tới tứ tinh!

Vị y sư tam tinh thứ hai cũng nói.

Mặc dù không muốn thừa nhận, Mộc Hoành y sư cũng gật đầu.

- Y sư tứ tinh... Chờ hắn đi ra, ta nhất định phải cố gắng bái kiến, bù đắp sự đường đột trước đó!

- Đúng vậy, ta cũng phải cố gắng thỉnh giáo...

Nghe được ba vị y sư tam tinh phán đoán như vậy, sắc mặt những người khác đồng thời trở nên ngưng trọng.

Thời gian trước ở đại điện, bọn họ không ít lần cười nhạo đối với vị Bạch y sư này.

Hiện tại biết hắn có thể là một vị y sư đạt được tồn tại tứ tinh siêu cường, bọn họ đều cảm thấy hoảng hốt.

- Đáng giận. Đừng để cho ta thấy ngươi. Nếu không, không đánh chết ngươi không được...

Mọi người đang thầm hạ quyết định, liền nghe được một tiếng gào thét phẫn nộ. Bọn họ đồng thời xoay mặt nhìn lại, chỉ thấy một người chỉ ngay cả áo khoác cũng không mặc, vẻ mặt đầy tức giận đứng ở cách đó không xa, bàn tay vung vẩy.

- Bạch Thiềm y sư?

Nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của người này, tất cả y sư đều sửng sốt. Ngay lập tức hai mắt bọn họ tỏa ra ánh sáng, lao vọt tới.

Đáng thương cho Bạch y sư mới từ hôn mê tỉnh lại, phát hiện không chỉ huy hiệu y sư bị cướp, áo khoác cũng bị lột. Hắn tức giận kêu loạn, đang muốn tìm kiếm “hung thủ”, lại thấy một đám y sư nhị tinh, tam tinh xông tới giống như nhìn thấy thần tượng.

Hắn khiếp sợ đến mức hoa cúc căng thẳng, toàn thân mềm nhũn...

Những người này bình thường nhìn thấy ta, đều cao cao tại thượng, xem thường. Thế nào ta vừa hôn mê một chút, bọn họ lại đều giống như nhìn thấy tiền bối?

Ai có thể nói cho ta biết...

Trời ạ, đây là tình huống gì vậy?

Chương 405: Nửa bước Tông Sư (1)

- Thành Phong y sư, đây là... chuyện gì xảy ra?

Thật vất vả mới hồi thần, nhìn thấy được một người quen cũ, Bạch Thiềm y sư vội vàng hỏi.

- Bạch y sư, vừa rồi là ta có mắt như mù, không biết mấy năm không gặp, y thuật của ngươi đã tăng trưởng đến trình độ loại này. Có nhiều mạo phạm, mong rằng thứ lỗi!

Bị điểm tên, Thành Phong y sư sắc mặt đỏ lên, vội vàng ôm quyền.

- ...

Trên đầu Bạch Thiềm y sư xuất hiện dấu chấm hỏi.

Đám người kia đều uống lộn thuốc hay thế nào vậy?

Ta chỉ bất tỉnh một chút, thế nào thái độ của bọn họ đều như vậy?

Nghi ngờ một hồi, vị Bạch y sư vẻ mặt nằm mộng cũng coi như hiểu được, người cướp giật huy hiệu của hắn, hình như giả mạo hắn trị bệnh cho đại dược vương!

Người này đánh mình ngất xỉu, không đoạt tiền, không cướp đồ, trả tiền mua cho mình dược liệu mấy vạn kim tệ... Chỉ vì giúp người khác chữa bệnh?

Thế nào hắn lại có cảm giác không đáng tin như thế?

Trên đời này vẫn còn có loại chuyện tốt này...

Thật sự như vậy, có phải nên suy tính một chút, lại đi tới ngõ nhỏ không người chờ đợi?

Nếu không cầu xin ông trời, có thể thương xót, ban thưởng cho thêm cho hắn một hai tên cướp...

...

Bên ngoài Bạch Thiềm y sư thành khẩn tâm nguyện, Trương Huyền cũng không biết được rõ ràng. Ba ngày nay, hắn vẫn đợi ở đại dược vương phủ. Ngoại trừ lật xem sách bên trong Đồ Thư Quán, nhanh chóng học tập, chính là chỉ điểm cho Mạc Vũ.

Đây là trước đó hắn đáp ứng đối phương. Bây giờ tìm đến đại dược vương, hắn cũng nên thực hiện lời hứa.

Trải qua mấy ngày học tập, Mạc Vũ đối với người thanh niên trước mắt, so với nàng tuổi còn nhỏ hơn, đã bội phục muốn quỳ rạp trên mặt đất.

Lão sư đan dược của nàng, là tồn tại có danh tiếng trong Thiên Vũ vương quốc, nhưng khi chỉ điểm luyện đan, còn xa mới bằng được trọng tâm đối phương nói tới, thật sự trúng điểm yếu hại.

Trải qua ba ngày học tập, sửa chữ, thuật luyện đan của nàng đột nhiên tăng mạnh, không ngờ đã có thể một mình có thể luyện ra đan dược nhị phẩm.

Chế luyện đan dược nhị phẩm, có thể sát hạch luyện đan sư nhị tinh. Chỉ cùng học ba ngày, lại đạt được loại trình độ này, ngay cả nàng tự mình trải qua, cũng có ảo giác như đang nằm mộng.

Phải biết rằng dưới tình huống bình thường, từ nhất tinh đến nhị tinh, không năm, sáu năm rèn luyện, là không thể nào làm được.

- Bạch y sư, tất cả sách ngươi cần, chúng ta đã tìm tới! Sáng sớm ngày thứ tư, hai người vẫn một dạy, một học, lại thấy đại dược vương đi đến.

- Đi qua nhìn một chút!

Trương Huyền đứng dậy.

Đợi ba ngày, chính là chờ cái này. Quả nhiên không khiến mình thất vọng.

- Mời đi bên này!

Đại dược vương đi phía trước dẫn đường, rất nhanh đi tới một gian phòng rộng rãi. Bên trong bày đủ các loại sách. Đưa mắt nhìn lại, một loạt phía ngoài cùng quả nhiên là bí tịch nửa bước Tông Sư và Tông Sư cảnh.

- Ta xem một hồi, các ngươi đi ra ngoài trước!

Biết phương pháp đọc sách của hắn quá mức kinh thế hãi tục, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Đại dược vương và Lộ quản gia đi ra ngoài. Mới vừa đi ra ngoài cửa, bọn họ liền nghe được những âm thanh gấp gáp vang lên, giống như có người đang chạy bộ ở trong gian phòng.

Đặc biệt tìm những quyển sách này qua, không phải là muốn xem sao?

Chạy bộ?

Liếc mắt nhìn nhau, hai người đều lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.
- Bạch y sư là cao nhân, hành sự ngoài dự đoán mọi người cũng là rất bình thường. Chúng ta vẫn... tạm thời đừng để ý tới!

Cố nén mong muốn kích động vào xem một chút, đại dược vương lắc đầu.

Y sư khác, xem bệnh cần phải hỏi, quan sát... Người này thì hay rồi, đập người hôn mê, mới có khả năng chẩn đoán chính xác!

Trị bệnh cứu người, thù lao đều là dược liệu, kim tệ. Thứ hắn muốn lại là công pháp không quan tâm cấp bậc...

Ham nhiều không tiêu hóa hết, đây là nguyên lý ai cũng biết. Người tu luyện thông thường chỉ tu luyện một loại công pháp là được. Tìm nhiều như vậy, làm gì?

Ba ngày qua, vấn đề này vẫn quanh quẩn trong lòng. Hai người nghĩ ra mười mấy lý do, cũng cảm thấy không đáng tin cậy.

Vốn tưởng rằng tìm sách tới, có thể từ hành động của hắn biết được một ít. Kết quả bọn họ lại nghe được tiếng chạy bộ...

Tìm bí tịch qua, hoặc là nhìn, hoặc là học tập. Tệ nhất cũng muốn lật xem một chút!

Kết quả lại là chạy bộ...

Sớm biết rằng cao nhân hành sự không tầm thường, nhưng... mẹ nó cái này cũng quá không tầm thường đi!

- Lão gia, bây giờ chúng ta làm gì?

Đứng giữa trời, nghe được ngoại trừ tiếng chạy bộ, thật sự nghe không ra âm thanh gì khác, Lộ quản gia không nhịn được nói:

- Có nên cũng cùng... chạy một hồi?

- Không cần, ở bên ngoài chờ xem. Hắn chạy xong... Nhất định sẽ đi ra!

Đại dược vương lắc đầu đang muốn nói tiếp, liền nghe được thư phòng “két” một tiếng mở ra. Bạch y sư đi ra.

- Cái này... Bạch y sư, lẽ nào những thư tịch này không đúng?

Thấy rõ đối phương, đại dược vương sửng sốt, có chút nghĩ không ra.

Đặc biệt đòi những quyển sách này, vốn tưởng rằng hắn sẽ ở bên trong xem một ngày, hai ngày. Thế nào mới chạy bộ một hồi... Lại đi ra?

Thời gian ngắn như vậy, ngay cả có bao nhiêu sách cũng không thấy rõ đi?

- Đã xem xong!

Trương Huyền gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau