THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 391 - Chương 395

Chương 391: Lộ quản gia (1)

Chỉ thấy Trương Huyền trước mắt đã thay đổi dáng vẻ, giống hệt với Bạch Thiềm y sư đang nằm dài dưới đất. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy được hắn vừa mặc quần áo xong, nàng thật sự nghi ngờ vị Bạch y sư này có một đệ đệ song sinh.

Trước kia nàng nghe người khác nói qua về ngụy trang dịch dung. Nhưng theo Mạc Vũ, chỉ là thủ thuật che mắt mà thôi. Chỉ cần cẩn thận, tất nhiên có thể nhìn ra được sơ hở. Nhưng cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng.

Trong thời gian nháy mắt biến thành một người khác, hoàn toàn không có chút sơ hở nào... Người này đến cùng làm sao làm được?

Chẳng lẽ lại thật sự là... chức nghiệp ngụy trang sư?

Cổ xưa tương truyền, trong cửu lưu có một loại chức nghiệp vô cùng nghịch thiên, là ngụy trang sư. Tuy rằng sẽ không bằng thêm lực chiến đấu, nhưng có thể ngụy trang thành người đã gặp, hoàn toàn không nhìn ra sơ hở, là thủ pháp tốt nhất để ẩn nấp chạy thoát thân.

Chỉ có điều, loại nghề nghiệp này sớm đã biến mất ở trong lịch sử, chưa từng có người nào tận mắt nhìn thấy. Thời điểm nàng nghe một ít lão nhân nói chuyện với nhau về điều này, còn tưởng là lời đồn đại. Thật không nghĩ tới... tự nhiên có thật!

Y đạo, thuần thú, luyện đan, danh sư...

Nàng cho rằng đã là cực hạn của vị thanh niên này. Không nghĩ tới lại xuất hiện một ngụy trang!

Người tu luyện bình thường tiêu hao cả đời, cũng không nhất định có thể học được một loại. Hắn thì hay rồi, cái gì cũng biết...

Nhà ngươi là bán nghề nghiệp sao? Nếu không, chưa đủ hai mươi tuổi, làm sao có thể học được nhiều như vậy?

Trên đời làm sao có thể có quái thai như vậy!

Mấu chốt là, quái thai thì quái thai, tuân thủ quy định thì cũng thôi, còn... ra bài không theo lẽ thường!

Trước đó nàng chỉ cho rằng người này nói những lời đáng giận, làm người nhịn tới mức khó chịu. Dù nằm mơ nàng cũng không nghĩ tới... làm việc, càng ngoan độc hơn!

Thú Đường, cướp đi man thú nàng thật vất vả thuần phục được, nàng nhịn; Lần này hắn một quyền đánh cho Bạch y sư ngất xỉu, nỗi oan toàn bộ gánh ở trên người mình...

Ta chính là qua giúp một tay, trêu ai ghẹo ai?

Gánh nỗi oan này trên lưng, sau này ta vẫn đi sát hạch y sư thế nào?

Nghĩ đến điểm này, Mạc Vũ lại có loại kích động muốn phát điên.

- Đi thôi!

Không để ý tới vẻ mặt rầu rĩ của Mạc Vũ, Trương Huyền chuẩn bị thỏa đáng, nhấc chân đi về phía phủ đệ của đại dược vương.

Phương pháp thiên đạo ngụy trang, có thể khiến cho cơ bắp toàn thân hắn, xương cốt tùy tâm thay đổi. Không chỉ bề ngoài xấp xỉ với vị Bạch Thiềm y sư này, âm thanh nói ra cũng có thể ngụy trang giống như đúc, khiến người ta khó có thể phân biệt.

Chính là bởi vì có cái này làm chỗ dựa, hắn mới quyết định giả mạo, mà không phải sát hạch.

Về phần như vậy có thể hay không đắc tội nghiệp đoàn y sư hay không, hắn hoàn toàn không cần lo lắng.

Bất kể nói thế nào, vị Mạc Vũ này cũng là công chúa. Chút chuyện nhỏ này, cũng không thể giải quyết được sao, đùa gì thế?

Lại nói, ngụy trang đối phương, chỉ là để nhìn thấy đại dược vương, thuận lợi hỏi rõ vị trí Độc Điện, cũng không phải làm xằng làm bậy, không ảnh hưởng tới toàn cục.

- Đáng giận...
Thấy đối phương đã đi ra khỏi ngõ nhỏ, Mạc Vũ cắn răng một cái, đuổi theo.

Hiện tại đã bị kéo xuống nước, cho dù muốn chống chế, cũng chống chế không được. Nàng chỉ có thể một đường đi tới đen.

- Tìm một huy hiệu y sư dễ dàng. Một lát nữa nhìn thấy đại dược vương, ta xem ngươi nói không nên lời, lúc đó phải làm sao!

Y sư có am hiểu chữa bệnh cho người ta, cũng tinh thông chữa bệnh cho thú. Người này chữa bệnh cho Khiếu Thiên thú, cực kỳ dễ dàng. Chữa bệnh cho người ta, chưa chắc có thể thuận buồm xuôi gió.

Trị không hết bệnh, cho dù nhìn thấy đại dược vương thì có ích lợi gì?

Hai người một đường đi về phía trước. Thời gian không lâu, bọn họ lại đi tới phủ đệ của đại dược vương.

Hộ vệ vẫn bảo vệ ở bên ngoài. Hình như biết đại dược vương ai cũng không gặp, không ít người đứng ở xung quanh bàn luận ầm ĩ, lại không có người còn dám chạy tới chuyển bái thiếp.

Sửa lại y quan một chút, Trương Huyền dựa theo ký ức, bắt chước được dáng vẻ đi bộ của Bạch Thiềm y sư, lúc này mới đi về phía trước cửa.

- Mau nhìn, lại có người muốn chết!

- Hắc hắc, hôm nay đã có mấy người không biết phân biệt, đều bị đánh chết. Người này còn dám qua, thật sự không biết trời cao đất rộng!

- Bắt đầu náo nhiệt rồi. Sợ rằng bị độc chết cũng không biết!

Thấy hắn nhấc chân lại đi vào trong, mỗi một người xung quanh hả hê, cười trên nỗi đau của người khác.

Mỗi ngày người muốn thăm hỏi đại dược vương, nhiều đếm không xuể. Cứ như vậy lại tiến lên, không phải đâm đầu vào chỗ chết là làm gì?

- Hai vị dừng lại!

Hộ vệ rướn lông mày lên, ngăn cản ở phía trước. - Tại hạ là y sư!

Trương Huyền lấy huy hiệu ra ngoài.

- Y sư?

Hộ vệ nhìn sang, chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lập tức lắc đầu:

- Thật sự xin lỗi, phủ đệ chúng ta chỉ tiếp y sư đã ngoài nhị tinh!

- Chỉ tiếp thấy đã ngoài nhị tinh?

Trương Huyền sửng sốt, thiếu chút nữa nôn ra máu.

Nghe lão đầu kia nói, chỉ cần là y sư liền có thể vào, hắn đã vội vã chạy đi tìm huy hiệu, không nghĩ tới còn có yêu cầu.

Cho dù thời gian còn kịp, bảo hắn đi đâu tìm một cái huy hiệu y sư nhị tinh đây?

Y sư nhất tinh, thực lực phần lớn đều ở Ích Huyệt cảnh, Thông Huyền cảnh, có thể dễ dàng đối phó. Nhị tinh, cơ bản đều là cường giả Tông Sư. Cho dù muốn cướp đoạt, cũng không dám động thủ!

- Xin các hạ quay về đi!

Hộ vệ bước lên trước, làm một động tác ra hiệu mời rời đi.

Nghe nói như thế, nhìn thấy được động tác của đối phương, Mạc Vũ biết muốn đi vào đã không có hi vọng. Nàng đang muốn xoay người rời đi, lại thấy Trương Huyền chắp hai tay ở sau lưng, lông mày rướn lên.

- Làm càn!

Toàn thân hắn từ trên dưới mang theo uy thế không cho cự tuyệt:

- Bạch Thiềm ta là y sư nhất tinh không giả, nhưng người nào nói y sư nhất tinh thì không thể chữa bệnh cho người ta?

Mạc Vũ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Y sư nhất tinh có thể khám bệnh không giả... Nhưng nhất tinh của ngươi cũng là giả, không nên tự tin như vậy?

Lá gan này của ngươi cũng quá lớn đi!

Một cảnh tượng vừa rồi, không thấy được sao? Chuẩn bị không tốt có thể sẽ là người chết...

Trái tim nàng nhất thời co thắt lại. Nàng cũng có chút hối hận, khi cùng người này qua đây.

- Y sư nhất tinh có thể chữa bệnh, chỉ là...

Hộ vệ hiển nhiên cũng không nghĩ tới, một y sư nhất tinh nho nhỏ trước mắt lại kiên cường như vậy. Hắn thoáng sửng sốt một chút, đang muốn nói tiếp, đã thấy người trung niên đối diện giơ bàn tay ngăn lại, trong giọng nói mang theo sự chất vấn:

Chương 392: Lộ quản gia (2)

- Những y tư nhị tinh, tam tinh tiến vào trước đó, có thể trị hết bệnh cho lão gia nhà các ngươi sao?

- Cái này...

Hộ vệ sửng sốt.

Mấy ngày nay đã có không ít y sư nhị tinh, tam tinh tới. Nhưng cho đến tận bây giờ, ngay cả lão gia rốt cuộc bị bệnh gì cũng không biết, càng chưa nói tới trị liệu.

- Đẳng cấp của huy hiệu, không có nghĩa là trình độ thật sự. Làm chậm trễ việc triệ liệu cho lão gia nhà các ngươi, các ngươi có chịu trách nhiệm được không?

Lông mày Trương Huyền rướn lên, giọng nói có phần nghiêm khắc:

- Còn không tránh ra, để chúng ta đi vào!

- Chuyện này...

Mấy tên hộ vệ hai mặt nhìn nhau, nhất thời không quyết định được chủ ý.

Mặc dù đẳng cấp của y sư càng cao, trình độ càng cao, nhưng cũng có vài người có bản lĩnh, lại không sát hạch đẳng cấp.

Nếu chẳng may người này thật sự có bản lĩnh, lại bị chặn ở ngoài cửa, lão gia trách tội xuống, ai tới chịu trách nhiệm?

Chỉ là phía trên cũng đã quy định, y sư nhất tinh không thể cho đi vào. Trong lúc nhất thời tất cả mọi người có chút rầu rĩ.

- Thế nào?

Bọn họ đang bế tắc, một giọng nói vang lên. Ngay lập tức một người trung niên đi ra.

- Lộ quản gia!

Nhìn thấy người kia, hộ vệ đồng thời khom người.

- Chuyện gì xảy ra?

Đi ra cửa lớn, thấy Trương Huyền và Mạc Vũ đứng ở cách đó không xa, hộ vệ ngăn cản ở phía trước, Lộ quản gia rướn mày.

- Vị Bạch Thiềm y sư này là một y sư nhất tinh...

Hộ vệ vội vàng giải thích.

- Y sư nhất tinh? Đánh đuổi là được!

Lộ quản gia xua tay.

Làm quản gia của đại dược vương, đều gặp qua không ít y sư nhị tinh, tam tinh. Loại y sư cấp thấp nhất này, hắn căn bản khinh thường không chú ý.

- Nhưng hắn nói... Nếu như làm chậm trễ việc trị liệu cho lão gia, ai cũng không đủ sức. Hình như hắn có tự tin có thể giúp lão gia trị liệu...

Hộ vệ do dự.
- Khẩu khí thật là lớn!

Hừ một tiếng, Lộ quản gia quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt đầy vẻ xem thường:

- Ngươi nói ngươi có thể trị liệu được căn bệnh của lão gia? Rất nhiều y sư nhị tinh, tam tinh cũng không dám nói ngoa, ngươi không nên tự tin!

Bệnh của lão gia, những hộ vệ này không biết, nhưng hắn biết hiểu rất rõ. Ngay cả vài vị y sư tam tinh hội ý chuẩn đoán, cũng không nhìn ra nguyên nhân. Hắn là một y sư nhất tinh nho nhỏ, biết cái gì?

- Ta có nên tự tin hay không, ngươi không cần phải quản! Không tin, chúng ta có thể đánh cược!

Trương Huyền nhìn qua.

Lộ quản gia nâng mí mắt lên, lộ ra một tia khinh miệt:

- Đánh cược gì?

- Ngươi đánh ta một quyền, ta có thể biết ngươi bị bệnh gì!

Trương Huyền chắp hai tay ở sau lưng.

- Nói bậy bạ gì đó? Lộ quản gia thân thể cường tráng, làm gì có bệnh gì?

- Vừa nhìn đã biết là ăn nói bừa bãi. Ta cũng đã gặp không ít y sư tam tinh, đều là các loại chẩn đoán bệnh. Ta vẫn chưa từng nghe nói qua, đánh quyền có thể xem bệnh!

- Làm bộ làm tịch, người như thế đánh đuổi là được!

Một đám hộ vệ đồng thời hét lớn.

Mạc Vũ ở một bên chỉ cảm thấy trên mặt nóng rần lên, thiếu chút nữa đào hố nhảy vào. Y sư người ta khám bệnh, đều nhìn, nghe, hỏi, sau đó cẩn thận tìm kiếm, sau đó nghiêm túc chuẩn đoán bệnh. Vẫn chưa nghe nói qua đánh quyền xem bệnh... Ngươi cho rằng nhìn hầu tử! Lật người bổ nhào vài cái, liền biết thân thể có vấn đề hay không...

Ban đầu, thấy người này chữa trị tốt cho Khiếu Thiên thú, còn tưởng rằng hắn thật sự hiểu biết rất nhiều về y sư, nắm giữ cấp bậc cực cao.

Suy nghĩ cả nửa ngày...

Ngươi làm vậy không phải là khám bệnh cho người, mà là đang khám bệnh cho Man thú!

Man thú sẽ không nói, thông thường phải động vài cái, mới có khả năng nhìn ra chỗ bị thương bệnh. Bảo Lộ quản gia cũng làm như vậy, ngươi có nên xác định trước một chút, hắn có phải là Man thú hay không?

Lại nói, người có bệnh chính là đại dược vương. Ngươi hỏi quản gia người ta làm gì...

- Ngươi...

Lộ quản gia thường xuyên tiếp xúc cùng y sư, tất nhiên cũng biết chỉ có khám bệnh cho Man thú mới đánh quyền, động tay động chân. Hắn tức giận, sắc mặt đỏ lên. Hắn đang muốn nói chuyện, liền thấy ánh mắt hoa lên, một nắm đấm đánh thẳng tới.

- Làm càn!

Thấy một y sư nhất tinh, ở trước cửa của đại dược vương dám vung quyền đối với hắn, Lộ quản gia thâm trầm tới mức sắp rỉ máu, hai tay một lần giơ lên đón đỡ.

- Muốn chết!

- Thật to gan!

Đám hộ vệ cũng không nghĩ tới Trương Huyền to gan như vậy, ào ào rút binh khí ra khỏi vỏ, đằng đằng sát khí. Thậm chí, có người bóp nát độc dược ở lòng bàn tay, bất cứ lúc nào cũng sẽ ném ra.

Vù!

Bàn tay Lộ quản gia còn chưa có tiếp xúc với đối phương, đã thấy vị y sư đánh lén hắn lui về tại chỗ, chắp hai tay ở sau lưng, thần sắc thản nhiên, giống như chưa từng động thủ.

- Người đâu, mau bắt hắn lại cho ta!

Lộ quản gia hét lớn.

Không quan tâm đối phương rốt cuộc muốn làm gì, Hồng Liên thành là địa bàn của đại dược vương. Ở chỗ này, dám làm loạn, cần gì quan tâm ngươi là y sư nhất tinh hay nhị tinh, cho dù vương tử công chúa tới, cũng vô dụng!

- Bắt ta sao?

Trương Huyền lắc đầu, liếc mắt một cái nhìn người trung niên trước mắt:

- Nếu như Lộ quản gia cảm thấy mình buổi tối mỗi ngày thở khò khè, có thể chịu được, không coi vào đâu, vậy ta đây liền rời đi, không cần các vị động thủ!

- Ngươi nói cái gì?

Lộ quản gia sửng sốt, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch.

Chương 393: Tiến vào viện (1)

Từ ba năm trước đây, tu luyện xảy ra vấn đề. Mỗi khi đến buổi tối, hắn đều sẽ thở gấp khò khè, giống như là bị người bóp cổ, bị hành hạ sống chết không biết.

Hắn đã từng đặc biệt tìm y sư khám qua về căn bệnh này. Bất kể là y sư nhị tinh hay tam tinh, đều không tìm được nguồn gốc căn bệnh, kê ra không ít thuốc dùng, kết quả chưa từng có công hiệu quá lớn.

Hắn vốn tưởng rằng cả đời này cũng sẽ bị loại bệnh này hành hạ, mãi đến khi sống hết quãng đời còn lại. Thạt không nghĩ tới y sư nhất tinh trước mắt này thoạt nhìn không ra sao, mở miệng lại nói ra.

Lẽ nào hắn thoạt nhìn chỉ là một y sư nhất tinh, trên thực tế lại là một vị cao thủ?

- Không biết vị y sư này xưng hô như thế nào?

Ngăn cản rất nhiều hộ vệ đang muốn động thủ, Lộ quản gia kìm chế sự khiếp sợ trong lòng, khom người nói.

- Thiên Vũ vương quốc, Bạch Thiềm!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Hóa ra là Bạch Thiềm y sư, có thể tránh sang một bước nói chuyện hay không?

Bệnh hắn thở khò khè bệnh, người biết không nhiều lắm. Hắn không muốn huyên náo tới toàn thành đều biết.

- Mời!

Trương Huyền gật đầu.

- Ách...

Cảnh tượng như vậy, Mạc Vũ đều nhìn thấy ở trong mắt. Đôi mắt thanh tú trợn tròn, sắp rơi trên mặt đất.

Lúc này, dù có ngốc nàng cũng biết, Trương Huyền nói “thở khò khè” nhất định là đúng. Bằng không, vị Lộ quản gia này tuyệt đối sẽ không lập tức thay đổi.

Không cần hỏi thăm, không cần quan sát, đánh một quyền nhìn ra chứng bệnh...

Dùng phương pháp chuẩn đoán bệnh cho man thú để chẩn đoán bệnh cho người, vẫn có một chút thành công...

Thế nào nàng lại cảm giác không thể tin được?

Người khác có thể sẽ cảm thấy vị Trương Huyền này sớm điều tra tình trạng thân thể của Lộ quản gia, vào lúc này cố ý nói ra. Nàng cũng hiểu được, người này trước kia ngay cả đại dược vương cũng không biết, lại làm sao có thể biết được một quản gia nho nhỏ?

Nhất định là vừa chẩn đoán được.
Sử dụng phương pháp đánh một trận thu phục man thú, sử dụng chỉ điểm tiến hành luyện đan, sử dụng đánh quyền xem bệnh cho người ta. Đã sớm biết người này không đi theo đường thường, nhưng điều này... cũng quá không đi theo đường thường!

- Đi qua nhìn một chút!

Sau khi chấn động kinh sợ một hồi, lúc này nàng mới phát hiện, hai người từ lâu đã đi vào viện. Nàng mới vội vã đi theo.

Thấy Lộ quản gia ra lệnh, hộ vệ cũng không dám ngăn cản.

- Tuy rằng không biết người này dựa vào đánh quyền, làm sao nhìn ra được chứng bệnh, nhưng không giải quyết được, vẫn là vô dụng!

Trong lòng Mạc Vũ sáng như gương.

Hồng Liên thành, là nơi giao dịch dược liệu lớn nhất giữa Thiên Vũ và mười hai vương quốc xung quanh. Trong đó, các dược sư đến đây nhiều đếm không xuể. Bản thân Lộ quản gia mắc bệnh kín, làm sao có thể không tìm người trị liệu?

Ngay cả một ít y sư nhị tinh, tam tinh còn trị liệu không được. Nàng cũng không tin, vị Trương Huyền này xem một chút, là hoàn toàn có thể chữa trị được.

Nàng âm thầm suy nghĩ, đi vào trong viện, đang suy nghĩ Trương Huyền nhìn ra chứng bệnh không trị hết sẽ như thế nào. Chỉ thấy phía trước có hai người tiến đến, đứng ở cách đó không xa.

Chỉ nhìn lướt qua, thân thể nàng không tự chủ được lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

Chỉ thấy Lộ quản gia vừa muốn tránh sang một bên nói chuyện, lúc này vẻ mặt cung kính đứng ở trước mặt Trương Huyền, giống như một đệ tử, trong mắt tràn ngập sự kích động và lửa nóng.

- Chuyện này... Mạc Vũ dùng sức dụi mắt, rất sợ mình nhìn nhầm.

Mình không đợi bao lâu đã theo sau, cách đối phương không quá một phút. Vừa rồi Lộ quản gia còn khí thế hung hăng, vẻ mặt tức giận. Thế nào trong thời gian nháy mắt đã biến thành bộ dạng này?

Nếu không trên mặt đất không có người nằm, nàng thật sự nghi ngờ có phải người này lại đánh cho người ta choáng váng, dùng chức nghiệp ngụy trang.

Nàng đang muốn đi tới, để hỏi xem thế nào, lại thấy Trương Huyền khoát tay, đầy vẻ không kiên nhẫn:

- Được rồi, dẫn ta đi gặp đại dược vương!

Mạc Vũ một lảo đảo.

Không kiên nhẫn được?

Ngươi có gì không kiên nhẫn chứ?

Nơi này là phủ đệ của đại dược vương. Ngươi đối với quản gia của bọn họ không kiên nhẫn được, ngươi sẽ không sợ bị đánh chết sao?

Nàng vốn cho rằng với loại thái độ này của hắn, Lộ quản gia nhất định sẽ lộ ra vẻ mặt không vui, nhưng hắn lại khom người chào, thái độ cung kính giống như thấy phụ mẫu:

- Vâng, mời đi bên này. Ta dẫn ngài đi gặp đại dược vương!

Mạc Vũ lại nhoáng lắc lư, cảm thấy toàn thân đều có chút không xong.

Rốt cuộc thế nào vậy?

Cho dù vạch ra bệnh trên thân ngươi, cũng không đến mức như vậy đi?

Nhìn ra chứng bệnh và giải quyết, là hai chuyện khác nhau. Không giải quyết, như vậy ngươi cũng không có cốt khí đi!

Trong lòng nàng thầm nhủ. Nàng thật sự không nhịn được, đi vài bước tới trước mắt Trương Huyền, lặng lẽ truyền âm.

- Vậy rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Thái độ của Lộ quản gia, thế nào...

- A, thân thể hắn có vấn đề, ta vừa giúp hắn chữa trị!

Chương 394: Tiến vào viện (2)

Giọng nói của Trương Huyền truyền tới.

- Chữa... chữa trị?

Thân thể Mạc Vũ cứng đờ, đầu choáng váng.

Hắn tiến vào viện sớm hơn nàng một phút, trị bệnh cho đối phương?

Ngươi không có nói đùa chứ?

- Hắn không phải bệnh, chỉ là trúng độc mà thôi. Ta giúp hắn trừ độc, tất nhiên hắn cảm kích mang ơn.

Nhìn thấu nghi ngờ của nàng, Trương Huyền giải thích.

Lộ quản gia này cứ nửa đêm thở khò khè, không phải tu luyện xảy ra sai lầm, mà bị người lặng lẽ hạ độc.

Loại chất độc này đặc biệt cổ quái. Cho dù y sư tam tinh cũng nhìn không ra được, cho nên rất khó trị hết.

Chỉ có điều, hắn lại khác. Chân khí thiên đạo vừa ra, loại khí độc cấp bậc như vậy, có thể dễ dàng ép ra bên ngoài cơ thể, chỉ mấy hơi thở đã trị liệu hoàn tất. Một phút, dư dả.

- Trúng độc? Trừ độc?

Nghe hắn nói đơn giản, Mạc Vũ ở bên cạnh, vẻ mặt phát điên.

Trừ độc, so với chữa bệnh càng khó hơn!

Bằng không, độc sư cũng không đến mức khiến cho vô số người nói tới liền biến sắc, sinh lòng sợ hãi.

Lại nói, chỉ có độc sư thật sự mới có thể làm được chuyện trừ độc cho người ta, giải quyết khí độc lưu lại ở trong cơ thể... Ngươi không phải không biết về độc, ngay cả Độc Điện ở chỗ nào cũng không biết sao?

Người có thể trừ độc từ lúc nào?

Ban đầu nàng nghĩ, dẫn Trương Huyền đến nơi đây, trở về Thiên Vũ vương thành. Lúc này nàng càng thêm hiếu kỳ đối với người thanh niên trước mắt này, muốn tiếp tục nhìn tiếp, xem người này rốt cuộc còn có thể sáng chế ra bao nhiêu thần thoại khiến người ta khó có thể tin được.

...

Không để ý tới sắc mặt Mạc Vũ lúc đỏ lúc trắng không biết nghĩ cái gì, Trương Huyền đi theo phía sau Lộ quản gia, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Thảo nào trước đó, vị công chúa này nói, rất khó lẩn vào được. Lúc này nhìn một hồi, hắn mới biết được, đây là sự thật.

Toàn bộ phủ đệ đường đi rắc rối phức tạp không nói, còn đầy trạm gác. Phần lớn những hộ vệ này đều có tu vi Ích Huyệt cảnh. Thống lĩnh lợi hại, còn đạt tới Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Không chỉ có như vậy, ở một vài góc trong sân hắn thấy được trận kỳ, trận cơ. Không cần suy nghĩ, không chỉ hộ vệ có tu vi cao thâm, còn có trận pháp phong tỏa xung quanh. Không biết bố trí cụ thể và phương vị, một khi rơi vào trong đó, vô cùng có khả năng bị nhốt ở bên trong, muốn ra được cũng rất khó.

Hộ vệ, trận pháp chỉ là những gì ngoài mặt nổi có thể thấy được. Nếu vị đại dược vương này có liên hệ mật thiết với Độc Điện, làm sao có thể không có kịch độc?

Cho nên, cho dù thực lực không kém, muốn lẻn vào cái nhà này, cũng gần như không có khả năng.

Có quản gia dẫn đường, một đường thông suốt không gặp trở ngại. Không lâu sau, bọn họ đi đến một đại điện rộng rãi.

Hắn đi vào trong đó. Bên trong đã có không dưới mười vị trung niên, lão nhân, mỗi một người trước ngực đều mang huy hiệu.

Chỉ liếc mắt một cái, Trương Huyền âm thầm líu lưỡi.

Đều đang là y sư đã ngoài nhị tinh. Còn có ba vị, lại có thể đạt tới tam tinh.

Y sư tam tinh, cho dù ở vương quốc nhất đẳng, cũng là tồn tại cao nhất. Có thể tập trung ba vị ở tại đây, không thể không nói, mặt mũi của vị đại dược vương này vẫn thật sự lớn.

- Lộ quản gia, không phải yêu cầu ngoài nhị tinh mới có khả năng đi vào sao? Ngươi dẫn một y sư nhất tinh tới đây làm gì?

Thấy Trương Huyền đi tới, một y sư tam tinh không nhịn được nhướng mày.

- Đây không phải là Bạch Thiềm y sư sao? Ở đây không phải nơi ngươi nên tới. Mau đi ra ngoài đi!
Lại có một y sư nhận ra Trương Huyền, bực bội nói.

- Mộc Hoành y sư, Thành Phong y sư, vị Bạch Thiềm y sư này, mặc dù chỉ là nhất tinh, đối với y đạo cũng có lý giải không thấp. Cho nên, ta mời hắn qua.

Thấy hai người khinh thường, Lộ quản gia vội vàng giải thích.

- Đối với y đạo lý giải không thấp? Lộ quản gia, ngươi nói đùa sao?

Thành Phong y sư nhận ra Trương Huyền khẽ cười, hừ một tiếng:

- Ta và hắn ở chung không dưới hai mươi năm. Hắn có trình độ gì, ta có thể không biết sao?

Bạch Thiềm y sư mặc dù chỉ là một y sư nhất tinh, ở nghiệp đoàn y sư Thiên Vũ vương quốc, cũng rất nổi danh, tham tài háo sắc, trải qua không ít chuyện hoang đường, đã từng thiếu chút nữa bị thủ tiêu tư cách y sư. Nếu không phải ở thời khắc mấu chốt, hắn gặp vận may, có khả năng ngay cả huy chương nhất tinh cũng không ở trên người.

Lộ quản gia lại còn nói người như thế lý giải đối với y đạo không thấp... đặc biệt mời đi theo...

- Lộ quản gia, lần này ngươi nhất định là nhìn nhầm!

- Ta cũng nhận ra người này. Hắn trở thành y sư nhất tinh cũng rất miễn cưỡng, còn có lý giải không thấp? Mời đi theo?

- Ngàn vạn lần đừng để gia hỏa này dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt...

Trong đám người có không ít người biết chuyện này, đồng thời nhận ra Bạch Thiềm. Tất cả đều lộ ý ra khinh miệt.

Một y sư nhất tinh không có bản lĩnh gì, chỉ có thể mua dược liệu, không dám khám bệnh bệnh mà thôi, từ khi nào trở thành cao thủ?

- Hắn...

Nghe được lời của mọi người, Lộ quản gia cũng sững sờ. Hiển nhiên, hắn cũng không ngờ tới vị y sư lợi hại này dễ dàng giải quyết bệnh tật của hắn, danh tiếng lại kém như vậy.

Lộ quản gia đang muốn giải thích thay hắn vài câu, một y sư tam tinh ở trong đám người, giơ bàn tay to ngăn cản, cắt ngang lời của hắn.

- Được rồi, cần gì quan tâm hắn nhất tinh hay nhị tinh. Chỉ cần một lát nữa ngậm chặt miệng, đừng nói nhảm là được. Chúng ta tới nơi này là để chữa bệnh. Lộ quản gia, mọi người đến nhiều như vậy, có phải nên dẫn chúng ta đi gặp đại dược vương hay không?

- Đúng. Hiện tại ta sẽ đi mời lão gia đi ra, để mọi người khám và chữa bệnh!

Nghe được mọi người không truy cứu, Lộ quản gia an bài Trương Huyền ngồi ở một bên, lúc này mới liền vội vàng gật đầu.

Chương 395: Ta đến xem (1)

Lộ quản gia lui ra ngoài. Không lâu sau, hắn mang một lão nhân đi tới.

Thoạt nhìn còn muốn già hơn Trầm Hồng, da đầy nếp nhăn, gương mặt già nua, nghiêng người dựa trên ghế nằm, hít vào nhiều, thở ra ít, thoạt nhìn giống như sẽ chết bất cứ lúc nào.

Thảo nào phủ đệ giới nghiêm, ngoại trừ y sư cơ bản không cho vào. Loại tình huống này, không có gì bất ngờ xảy ra, chắc hẳn là không kiên trì được bao lâu.

- Các vị đều là y đạo tông sư nổi danh trong nghiệp đoàn y sư. Vẫn mong các vị ra tay cứu chữa cho lão gia nhà chúng ta!

Lộ quản gia nhìn về phía mọi người cung kính cúi đầu.

- Ngươi nói tường tận một chút về bệnh trạng của đại dược vương!

Vị y sư tam tinh vừa rồi, lại lên tiếng nói.

- Vâng!

Biết y sư xem bệnh, cần phải hỏi, Lộ quản gia cũng không do dự:

- Thân thể của lão gia nhà chúng ta vốn rất tốt. Đại khái nửa tháng trước, đột nhiên phát bệnh, cơm ăn không vào, thân thể ngày càng sa sút. Đến ngày hôm nay, thậm chí ngay cả nói cũng không nói ra được. Bệnh trạng cụ thể... ta cũng nói không nên lời. Chỉ biết là thân thể càng ngày càng kém, uông bất kỳ thuốc bổ nào cũng không có tác dụng.

- Đột nhiên phát bệnh? Có phải là trúng độc hay không?

Một y sư nói chen vào.

Đột nhiên phát bệnh, trước đó không có bất kỳ triệu chứng nào, trúng độc có khả năng cực lớn.

- Cái này chúng ta cũng hoài nghi tới, từng đặc biệt sử dụng đồ kiểm tra đo lường, nhưng vẫn chưa phát hiện có dấu hiệu trúng độc.

Đại dược vương rong ruổi ở Hồng Liên thành nhiều năm như vậy, lại cùng Độc Điện có liên hệ, muốn kiểm tra xem trong cơ thể có trúng độc hay không, chắc hẳn là vô cùng đơn giản.

Nếu nói không có, chắc hẳn là không phải.

- Ta đến xem!

Nói xong, y sư tam tinh đứng dậy đi tới trước mặt đại dược vương, cúi đầu nhìn sang. Một lát sau, chân mày hắn nhíu lại.

- Môi trắng bệch, hít thở lúc có lúc không, da trùng, có da đốm mồi rất sâu, ánh mắt vô thần...

Nhìn một hồi, hắn không nhịn được lắc đầu:

- Những thứ này đều là dấu hiệu tuổi thọ đã hết mới có!

Tuổi thọ do trời định. Thật muốn đến cuối, cho dù là y sư lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng nghịch thiên cải mệnh, giúp người kéo dài.

Trừ khi đột phá thực lực trước mặt.

- Danh tiếng của lão gia rất lớn, trên thực tế chỉ là dựa vào vị trí đại dược vương. Năm nay chỉ có... hơn bốn mươi tuổi, ngay cả năm mươi cũng chưa tới.
Lộ quản gia do dự một chút nói.

Đại dược vương Hồng Liên thành, không phải đặc chỉ là ai, mà là giống như vương tước, có thể kéo dài tiếp. Ai thành đại dược vương, người đó có địa vị bá chủ Hồng Liên thành.

- Không đến năm mươi?

Tất cả mọi người đều sửng sốt. Ngay cả Trương Huyền cũng thoáng kinh ngạc.

Lão già trước mắt này, nói hắn chín mươi, tuyệt đối cũng có người tin tưởng, lại còn chưa đến năm mươi...

Thực lực Tông Sư cảnh, tuổi không đến năm mươi, dựa theo tình huống bình thường, chắc hẳn là chính là thời khắc hoàng kim nhất. Bất kể lực lượng, hay tinh, khí, thần, đều đạt được một loại đỉnh phong, không có khả năng đi tới cuối tuổi thọ.

- Có thể từng ăn Sinh Lực Đan?

Do dự một chút, vị y sư tam tinh này không nhịn được hỏi lần nữa.

Sinh Lực Đan có thể khiến cho người thể lực suy giảm, lực lượng một lần nữa toả sáng. Cho dù là người già tuổi xế chiều, cũng có tác dụng nhất định.

- Đã ăn rồi. Chỉ có điều... tác dụng không lớn!

Lộ quản gia lại lắc đầu.

- Ngay cả Sinh Lực Đan cũng không có tác dụng?

Lần này không chỉ vị y sư tam tinh này, những người khác đều lộ ra vẻ mặt ngưng trọng. Mỗi người lại nhăn mày lại.

Sinh Lực Đan là đan dược nhị phẩm, có hiệu quả đối với cường giả Tông Sư cảnh.
Tác dụng không lớn, đủ để nói rõ thân thể vị đại dược vương này đã suy giảm đến một loại trình độ khiến người ta mức khó có thể tưởng tượng được.

- Ta có một bộ phương pháp châm cứu kích thích huyệt đạo, khôi phục thể lực, có thể thử một chút!

Vị Mộc Hoành y sư nói chuyện trước đó, đứng dậy.

- Phương pháp dùng ngân châm điểm huyệt của Mộc Hoành tông sư ngân, nổi danh khắp thiên hạ, hẳn là có hiệu quả.

Mọi người gật đầu.

Mộc Hoành y sư cũng không nói nhiều lời vô ích, lấy ra ngân châm, châm từng huyệt đạo đối với đại dược vương đang ở trên ghế nằm.

Một lát sau, hắn lắc đầu lui trở về.

Hắn ngân châm đâm huyệt pháp, tuy rằng danh tiếng rất lớn, cũng rất lợi hại, nhưng ở vị này đại dược vương trên người, dường như không bất cứ tác dụng gì.

- Chỗ của ta có bộ phương thuốc trân quý, có thể thử một chút...

Lại có người đứng dậy.

Rất nhiều y sư hoặc là thi triển thủ đoạn lợi hại, hoặc là thảo luận vị đại dược vương này rốt cuộc bị bệnh gì. Rất nhiều thủ pháp, lý luận y đạo nói ra, lộ ra sự đặc sắc, khiến Mạc Vũ tiểu thư đứng bên cạnh, nghe tới thần trí mỏi mệt, mắt hoa lên, khó có thể tự kìm chế.

Có thể tới nơi này, cơ bản đều là y đạo tông sư lợi hại nhất của các vương quốc lớn. Tệ nhất cũng lợi hại hơn so với Thanh Dương tông sư rất nhiều. Nàng chỉ là một y sư học đồ, làm nào có thể trải qua loại tình cảnh rầm rộ như vậy. Chỉ nghe một hồi, cảm thấy mới mẻ, hiểu biết đối với y đạo cũng sâu hơn không ít.

- Hắn...

Cố nén kích động trong lòng, nàng nhìn sang Trương Huyền đứng chếch ở một bên. Vừa nhìn xuống, nhất thời sắc mặt nàng tối sầm.

Vốn tưởng rằng người này sẽ giống như mình, nghe được lý luận cao thâm như vậy, trong lòng tràn đầy say mê. Nhưng chỉ thấy vẻ mặt hắn giống như đang nằm mộng, ngu si ngồi ở tại chỗ.

Loại vẻ mặt này, nàng trước đây đã thấy qua, là khi hoàn toàn không hiểu nổi một loại chức nghiệp, nghe không rõ mới có được.

Nghe không hiểu những điều này?

Làm sao có thể?

Trong lòng nàng thoáng động, không nhịn được truyền âm:

- Trương Huyền, phương pháp khám và chữa bệnh cực đoan Mộc Hoành y sư vừa nói, ta nghe không hiểu, rốt cuộc có ý gì?

Không nghĩ tới nàng lại đột nhiên hỏi thăm, Trương Huyền sửng sốt một chút.

Hắn chưa có xem qua về sách y đạo, tàng thư khố của vương quốc lại không có bao nhiêu sách loại này. Hắn làm sao biết được những lý luận này và danh từ này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau