THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 386 - Chương 390

Chương 386: Thiên đạo ngụy trang (2)

Xem ra sau này vẫn đừng nói nhiều với hắn thì tốt hơn. Nếu không, sớm hay muộn sẽ chết trong tay hắn...

- Hừ!

Hận đến nghiến răng nghiến lợi, nàng lại không dám nói, miệng cong lên, lại không để ý tới đối phương.

- Ai, thiếu tiền lại còn không cho người ta nói, hiện tại da mặt người thực sự quá dầy!

Trương Huyền lẩm bẩm nói thầm một tiếng, duỗi người.

- Ngươi...

Mạc Vũ nghiến răng nghiến lợi, trong lúc nhất thời thật sự có chút hối hận khi đi cùng người này.

Người khác nhìn thấy mỹ nữ, đều cẩn thận, rất sợ nói chuyện đắc tội. Người này thì hay rồi, câu nào không thích nghe nói câu đó, không khiến người ta tức chết mới lạ.

Trên thế giới làm sao có thể có người như vậy được?

Vốn tưởng rằng hai ngày, sẽ bị tức chết ở trên đường, kết quả lại phát hiện đối phương không để ý tới mình nữa, mà là đang yên tĩnh ở trong một góc gian phòng... đờ người ra.

- Làm cái gì vậy?

Vừa mới bắt đầu, cảm thấy đối phương là cố ý làm ra hình dáng như vậy. Kết quả chính là ngẩn người hơn một ngày, thoạt nhìn hai mắt ửng đỏ, mệt mỏi rã rời. Điều này thật khiến cho nàng không thể hiểu nổi.

Nói tới chọc người giận, người này tuyệt đối tức chết người không đền mạng.

Nói là thiên tài, ngay cả nàng cũng kém xa.

Nói tới thông minh, hiện tại hắn còn đờ người ra, giở trò quỷ gì vậy?

Đối với người trước mắt này, nàng thực sự càng lúc càng càng không hiểu nổi.

Không để ý tới nghi hoặc của đối phương, lúc này Trương Huyền đang chìm đắm ở trong học tập tri thức của Thiên Đạo Đồ Thư Quán.

Ý thức chìm đắm ở trong việc đọc sách Đồ Thư Quán, bên ngoài thoạt nhìn lại giống như đang ngẩn người.

Sách thu vào Đồ Thư Quán, thời điểm muốn xem, ý niệm thoáng động là có thể nhìn thấy. Chỉ có điều cũng không phải tri thức của hắn, tất cả chỉ có ghi tạc trong đầu, có khả năng vận dụng thành thạo, gặp phải vấn đề mới không hoảng loạn.

Tới thế giới này hơn hai mươi ngày, hắn cũng biết, muốn trở thành danh sư chân chính, không thể hoàn toàn dựa vào Đồ Thư Quán. Cần phải đọc nhiều sách, học tập thêm. Chỉ có lượng tri thức đầy đủ, mới có khả năng càng chạy càng xa.

Sách màu vàng có tác dụng giúp hắn trong nháy mắt nhớ kỹ tri thức trong sách. Nhưng thứ này, không biết khi nào mới có khả năng sinh thành. Dù sao hiện tại nhàn rỗi không có chuyện gì, tu luyện lại không có công pháp thiên đạo, không bằng xem nhiều sách một chút, chuyển hóa thêm một chút tri thức, lại tăng thêm một chút năng lực.

- Ừ? Không nghĩ tới tàng thư khố của Thiên Huyền vương quốc, không ngờ có nhiều sách liên quan tới dịch dung ngụy trang như vậy.

Ý thức đảo qua rất nhiều quyển sách xem qua ở tàng thư khố của vương quốc, đột nhiên, hắn dừng lại ở trên một giá sách.

Ước chừng hơn một nghìn quyển đều là liên quan tới dịch dung, ngụy trang. - Nghe nói Trầm Truy bệ hạ lúc còn trẻ, từng xuất ngoại du lịch. Có khả năng những quyển sách này có thể đều là do hắn thu thập? Dù sao, làm vương tử của một quốc gia, người muốn giết chết hắn không ít. Ngụy trang, sẽ an toàn hơn một chút.

Trong lòng hắn thoáng động, nghĩ đến một loại khả năng.

Trước nghe nói, Trầm Truy bệ hạ lúc còn trẻ từng xuất môn rèn luyện. Nếu như lấy dáng vẻ vốn có của hắn ra ngoài, chỉ sợ sớm đã chết.

Vương quyền không quen.

Vì vị trí độc nhất vô nhị kia, huynh đệ tàn sát lẫn nhau nhiều đếm không xuể.

Thời điểm Trầm Truy bệ hạ đi du lịch rèn luyện, tu vi lại không tính là quá cao, thu thập những sách dịch dung, ngụy trang này, chỉ sợ cũng là vì muốn an toàn.

- Nhiều sách như vậy, xem có thể hình thành bí tịch thiên đạo hay không!

Nghĩ đến điểm này, tinh thần hắn thoáng động. Nội dung chính xác trong rất nhiều quyển sách chậm rãi được chỉnh sửa lại. Một lát sau một quyển sách xuất hiện ở trong đầu.

- Quả nhiên có thể!

Ánh mắt nhất thời sáng lên, Trương Huyền tiện tay mở ra quyển sách vừa hình thành.

- Ngụy trang đạo, lưu ý ở tâm. Đan dược thay đổi diện mạo, hạ giọng, là cấp thấp nhất. Muốn thật sự ngụy trang, cần phải có khống chế rất mạnh đối với cơ bắp toàn thân...

Trong sách lưu loát viết đầy tri thức liên quan tới ngụy trang.

Chỉ nhìn một hồi, Trương Huyền liền không nhịn được cười khổ.
Thảo nào thời điểm mình ngụy trang Dương Huyền, đám người Lưu Lăng nhìn ra vấn đề. Xem qua quyển sách này mới biết được, lúc đó ngụy trang thật sự quá kém.

Cũng tại Thiên Huyền vương quốc quá mức cấp thấp, không có cao thủ lợi hại nào.

Bằng không, loại ngụy trang này, đừng nói ở Thiên Vũ vương quốc, cho dù ở một ít vương quốc nhị đẳng, cũng không gạt được quá nhiều người.

Rất nhanh, hắn đã xem xong hết quyển sách.

- Tuy rằng những điều cũng chỉ là ngụy trang căn bản, nhưng cũng có thể khiến cho ta thay đổi dáng vẻ, khiến cho không ít người cũng không nhận ra được!

Sách do Thiên Huyền vương quốc thu thập, mặc dù chỉ là ngụy trang đơn giản nhất, sau khi học được tất cả, lại có thể khiến cho hắn thay đổi đơn giản diện mạo, khiến cho đám người Lưu sư khó có thể lại phát hiện ra.

- Bộ phương pháp ngụy trang này, cần phải có khống chế tuyệt đối đối với cơ bắp toàn thân, thông qua thay đổi vị trí cơ bắp dẫn tới thay đổi diện mạo. Đổi lại thành người khác tu luyện gần như không khả năng. Chỉ khống chế cơ bắp toàn thân, sẽ rất khó làm được. Ta lại không giống! Tu luyện thiên đạo kim thân, cơ bắp toàn thân đã sớm linh hoạt như bình thường, có thể tự do di chuyển.

Hắn khẽ cười.

Sau khi xem xong quyển thuật thiên đạo ngụy trang này, hắn đã gần như học xong.

Hiện tại, cho dù hắn không dựa vào đan dược ngụy trang, cũng có thể dễ dàng thay đổi dáng vẻ, khiến người ta khó có thể nhận ra được.

Có loại bản lĩnh này, đánh không lại thì chạy. Chỉ cần thay đổ diện mạo, nói vậy rất khó sẽ bị phát hiện.

Chẳng khác nào có thêm một thủ đoạn bảo toàn tính mạng.

- Đến nơi rồi!

Đang tiếp thu phương pháp ngụy trang vừa học được, dự định thử nghiệm một chút, hắn liền nghe được tiếng của Mạc Vũ tiểu thư vang lên.

Hắn trợn mắt xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy một sơn mạch cực lớn xuất hiện ở trước mắt.

Sơn mạch này trải dài mấy nghìn cây số, không có bất kỳ cây cối nào, toàn cảnh đều đỏ đậm, thoạt nhìn đầy nham thạch và cát đất, khiến người ta một loại cảm giác hoang vắng.

- Đây là Hồng Liên sơn mạch sao?

Sơn mạch lên xuống, vô cùng vô tận, không nhìn thấy được điểm cuối, giống như một đóa hoa sen thật lớn, vây quanh diện tích ở trên mặt đất.

Thảo nào nói muốn tìm gần như không có khả năng. Sơn mạch lớn như vậy, thật sự muốn tìm được một Độc Điện tận lực che giấu, quả thực rất khó.

- Đúng. Đó chính là Hồng Liên thành!

Mạc Vũ tiểu thư chỉ.

Thuận theo ngón tay nàng nhìn lại, quả nhiên thấy một tòa thành không biết lập bao lâu tạo thành trấn, đứng sừng sững ở dưới ánh nắng buổi sáng sớm, với phong cách cổ xưa tang thương.

Chương 387: Phủ đệ của đại dược vương (1)

Khác với Thiên Huyền Vương Thành, toàn thành thị này do nham thạch màu đỏ hình thành, dung hợp với toàn bộ Hồng Liên sơn, khiến người ta một loại cảm giác cổ xưa. Trên quy mô cũng nhỏ hơn rất nhiều, so với Thú Đường không chênh lệch bao nhiêu.

- Hồng Liên thành so với Thiên Vũ vương thành còn muốn cổ xưa hơn. Có người nói nơi đây được xây dựng không dưới ba ngàn năm, là trung tâm giao dịch dược liệu lớn nhất của Thiên Vũ với mười hai vương quốc xung quanh! Chỉ có điều, bởi vì Độc Điện ảnh hưởng, không ai nguyện ý ở lại lâu. Đã nhiều năm như vậy nơi đây có chút suy bại. Ngay cả một ít thành thị tuyến ba cũng không bằng.

Mạc Vũ tiểu thư giải thích.

Nàng là công chúa Thiên Vũ vương quốc. Hồng Liên thành là một tòa thành thị của vương quốc, nàng biết rất rõ.

- Vào thành, Khiếu Thiên thú và Thanh Ưng thú đều có phần gây chú ý quá mức, rất có khả năng sẽ đưa tới phiền toái không cần thiết. Chúng ta tốt nhất là đi bộ tiến vào trong.

Hồng Liên thành mặc dù chỉ là thành nhỏ ở biên thuỳ Thiên Vũ vương quốc, nhưng bởi vì dính dáng tới mua và bán dược liệu, độc dược, không ít cao thủ của vương quốc đều sẽ đến đây. Hình thể Thanh Ưng thú, Khiếu Thiên thú to lớn, tiến vào trong đó, tất nhiên sẽ lập tức trở thành đối tượng tất cả mọi người chú ý.

Luận về thực lực, có thể thắng được Khiếu Thiên thú nửa bước Chí Tôn gần như không có. Nhưng vạn nhất có độc sư ẩn nấp ở bên trong, hạ độc tập kích bất ngờ, lại rất nguy hiểm.

- Được!

Trương Huyền lên tiếng, lệnh cho Khiếu Thiên thú hạ xuống, căn dặn hai thú không nên bay xa. Lúc này hắn mới cùng Mạc Vũ đi về phía Hồng Liên thành.

Thành phố cổ xưa đầy kiến trúc phong cách cổ. Đi ở trên đường, dường như đang xuyên qua lịch sử.

Thành thị tuy rằng không lớn, người lại không ít. Con đường thật dài, khắp nơi đều bán dược liệu, từng hàng, từng đống, đều là dược liệu một vài thành thị không thường gặp.

- Địa Hoàng Thảo, Du Tư Thiền, Ngũ Độc Tằm Tơ...

Tùy tiện nhìn lướt qua, Trương Huyền nhận ra không ít thứ. Hắn nhướng mày.

Những dược vật này có không ít thứ có kịch độc. Tuy rằng trong luyện đan cũng có sử dụng một chút, nhưng cực ít, bán ra diện tích lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

- Ở đây nhất định có độc sư!

Loại vật này, mua quy mô lớn, chỉ có độc sư. Luyện đan sư, y sư bình thường, không có khả năng dự trữ nhiều như vậy.

- Đúng là có độc sư, nhưng hắn không điều phối chế luyện độc dược ở trước đám đông, ngươi cũng không nhận ra được!

Mạc Vũ nói.

Trương Huyền gật đầu.

Độc sư không giống như danh sư, liên quan mật thiết tới thực lực. Có đôi khi, một hài đồng thoạt nhìn không có thực lực gì, hoặc bà lão bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống, có thể điều chế ra kịch độc, khiến cho tông sư cũng không chống đỡ được.

Chính vì vậy, ngươi thấy người thực lực mạnh mua dược liệu, chưa chắc là độc sư, một nữ tử yếu đuối không có gì đáng chú ý, không khéo chính là người sử dụng độc dược giết chết vô số kiêu hùng.

- Nếu quả thật muốn tìm kiếm một vị độc sư, có thể ở chỗ này mua đi bán lại dược liệu, ở nơi này ba tới năm năm, có lẽ có thể trùng hợp gặp được một người.

Mạc Vũ nói:

- Không ít người mang thù lớn, thực lực lại không có cách nào nâng cao, sẽ ở chỗ này chờ, tìm cơ hội bái sư. Chỉ có điều, có thể thành công chỉ là con số rất ít.

- Ba, năm năm?

Trương Huyền lắc đầu.

Nếu thật phải ở lại trong thời gian dài như vậy, còn không bằng một đao giết hắn. Thiên Đạo Đồ Thư Quán tuy rằng có thể nhìn ra nghề nghiệp của người khác, nhưng cần đối phương thi triển võ kỹ, hoặc bị đánh ngất xỉu... Ở chỗ này thật sự muốn làm như vậy, chuyện tiếp theo khẳng định càng phiền phức.

Chuẩn bị không tốt sẽ bị người ta xem thành bệnh tâm thần, đuổi ra khỏi nơi này.

- Chúng ta vẫn là tìm đại dược vương trước đã!

Nghĩ vậy, Trương Huyền mở miệng.

- Đúng vậy, tìm đại dược vương mới là biện pháp tốt nhất. Nhưng ngươi có nghĩ tới không, người người đều biết đại dược vương khẳng định biết Độc Điện, quen biết độc sư. Nhưng vì sao bọn họ tình nguyện ở chỗ này bán thuốc, lại không đi tìm?

Mạc Vũ nhìn qua.

- Chuyện này...

- Đại dược vương, không phải dễ dàng có thể nhìn thấy như vậy!

Mạc Vũ lắc đầu.

- Không thử một chút làm sao biết được.

Trương Huyền cũng biết chắc sẽ không quá dễ dàng. Chỉ có điều nếu tới, không thử một chút, lại làm thế nào biết đối phương không gặp?

- Được rồi! Nói trước một tiếng, đại dược vương không dễ chọc. Thực lực của ngươi tuy rằng không kém, ở chỗ này vẫn giấu mình một ít. Nếu không, chết cũng không biết chết như thế nào!

Mạc Vũ ăn nói.

- Yên tâm, ta cũng không phải là người lỗ mãng!

Trương Huyền gật đầu.

- Tốt lắm, đi theo ta! Thấy hắn đáp ứng, Mạc Vũ đi trước dẫn đường.

Nàng hình như đã từng tới chỗ Hồng Liên thành này, đối với đường xá trong đó lại biết rất rõ. Hai người đi đại khái nửa canh giờ, chỉ thấy một tòa phủ đệ rộng lớn xuất hiện ở trước mắt.

Gạch đỏ ngói xanh, cây xanh nước chảy, phủ đệ này thoạt nhìn có chút phong cách hiện đại, cùng cổ thành có vẻ không hợp nhau. Ở cửa mấy tên hộ vệ ngạo nghễ đứng thẳng, tản ra khí tức kinh người.

- Thông Huyền cảnh?

Liếc mắt thoáng nhìn, sắc mặt Trương Huyền chợt ngưng trọng.

Mấy tên hộ vệ canh giữ ở cửa, đều là cường giả Thông Huyền cảnh sơ kỳ.

Người như thế ở Thiên Huyền vương quốc, tuyệt đối là quan lớn phong quang một thời, giậm chân một cái đều vang vọng một phương, hiện tại lại ở chỗ này, chỉ là hộ vệ giữ cửa.

- Nơi này chính là nơi ở của đại dược vương!

Mạc Vũ truyền âm qua.

Không cần nàng nói, Trương Huyền cũng có suy đoán. Hắn đang muốn nói tiếp, lại thấy một người công tử thanh niên, dẫn theo hai tùy tùng đi nhanh tới trước cửa, đưa lên bái thiếp.

- Tại hạ là vương tử Bách Lý vương quốc nhị đẳng, Dư Thanh, đặc biệt tới cầu kiến đại dược vương.

Bách Lý vương quốc nhị đẳng, giống như quốc gia Bắc Vũ vương quốc, so với Thiên Huyền vương quốc lớn hơn không biết bao nhiêu lần.

- Thật ngại quá, lão gia nhà chúng ta căn dặn, thứ lỗi cho không tiếp khách.

Hộ vệ ngăn cản ở phía trước, mặt không đổi sắc.

- Làm càn! Điện hạ nhà chúng ta, đường đường là vương tử của vương quốc nhị đẳng, muốn gặp chủ nhân nhà của các ngươi, ngươi cũng dám ngăn cản?

Một tùy tùng ở phía sau người thanh niên hét lớn, bước lên trước:

- Còn không tránh ra!

- Chủ nhân nhà chúng ta định đoạt ở Hồng Liên thành, đừng nói một vương tử của vương quốc nhị đẳng, cho dù quốc vương đích thân đến, nói không gặp, cũng không gặp được! Lập tức lăn. Nếu không, lại đừng trách chúng ta không khách khí.

Hộ vệ mắt híp một cái, bàn tay rung lên, binh khí rút ra khỏi vỏ.

- Đâm đầu vào chỗ chết!

Nghe nói như thế, người tùy tùng này nhất thời giận dữ, lập tức vọt về phía trước, bàn tay chộp về phía trời cao. Tiếng gió thổi gào thét, liên tục phát ra những tiếng vù vù.

- Thông Huyền cảnh trung kỳ?

Không ngờ người tùy tùng này là cường giả Thông Huyền cảnh trung kỳ, thảo nào dám lớn lối như vậy.

Vù!

Chương 388: Phủ đệ của đại dược vương (2)

Thông Huyền cảnh trung kỳ, đã có lực lớn 200 đỉnh, bàn tay còn chưa tới đến trước mặt mấy tên hộ vệ, lại đè ép không khí phát ra tiếng động chói tai.

- Ngươi muốn xông vào phủ đệ của đại dược vương sao?

Nói hộ vệ lui về sau một bước.

- Xông vào thì thế nào?

Tùy tùng của Dư Thanh vương tử hừ lạnh một tiếng, chưởng lực không những không có giảm bớt, thậm chí còn tăng lên.

- Đã như vậy... chết đi!

Thấy lực lượng của đối phương càng lúc càng mạnh, mấy tên hộ vệ dưới thân đồng thời hừ một tiếng, bàn tay lặng lẽ rung lên.

Ầm!

Một đám sương trắng nhanh bắn đến.

- Ngươi...

Người tùy tùng của vị Dư Thanh này còn chưa kịp phản ứng, đã bị sương trắng đánh trúng vào mặt, toàn thân nhất thời co rút. Ngay sau đó miệng hắn sùi bọt mép, liền nằm ở tại chỗ, con mắt đảo một vòng, đúng lúc đó bị mất mạng.

- Cái gì?

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Dư Thanh và hộ vệ phía sau, sắc mặt đồng thời biến sắc, liên tiếp lui về phía sau.

Tên hộ vệ thực lực còn mạnh mẽ hơn so với hai người bọn họ, chỉ thoáng một cái liền chết, ngay cả cơ hội nói một câu cũng không có. Độc này cũng quá tàn nhẫn.

- Lăn!

Giết chết tùy tùng này xong, hộ vệ khoát tay áo.

Lần này Dư Thanh và tùy tùng không còn dám nói thừa, mang theo thi thể xoay người rời đi.

- Chuyện này...

Nói ra thì lâu, nhưng trên thực tế cũng chỉ là thời gian mấy hơi thở. Nhìn cảnh tượng như vậy ở trong mắt, sắc mặt Trương Huyền nghiêm trọng.

Đối mặt với một vương tử vương quốc nhị đẳng, trực tiếp hạ độc giết chết hộ vệ của hắn, ngay cả một chút mặt mũi cũng không cho...

Ngay cả hắn cũng có chút không tưởng được.

Thảo nào Mạc Vũ thận trọng như vậy. Đại dược vương này quả thực đủ ngoan độc.

- Đưa lên bái thiếp, có lẽ cũng đi vào hay không?

Có chút do dự, hắn không nhịn được hỏi.

Mạc Vũ trước mặt này, bất kể nói thế nào cũng là công chúa Thiên Vũ vương quốc, mặt mũi chắc hẳn phải lớn hơn so với vương tử của một vương quốc nhị đẳng.

- Không được!

Biết suy nghĩ của hắn, Mạc Vũ lắc đầu:
- Tuy rằng trên danh nghĩa Hồng Liên thành là thành thị của Thiên Vũ vương quốc, trên thực tế đã thuộc về dải đất không ai quản lí. Ta chỉ là một công chúa mà thôi. Cho dù vương tử qua, cũng không có tác dụng. Ngươi không thấy được sao? Đường đường là vương tử, thuộc hạ bị lập tức giết chết, nhưng ngay cả lời cũng không dám nói nhiều.

- Vậy... có thể lần vào hay không?

- Lẩn vào sao? Vậy càng không thể nào! Đại dược vương có thể trấn thủ Hồng Liên thành, trở thành người mạnh nhất, tất nhiên có thủ đoạn đặc biệt. Nếu như người người đều có thể lẩn vào, phủ đệ của hắn khẳng định đã sớm bị người đến thăm bao nhiêu lần.

Mạc Vũ nói.

- Vậy ngược lại là...

Trương Huyền gật đầu.

Có thể đặt chân ở Hồng Liên thành hỗn loạn này, đồng thời làm được lớn nhất, phủ đệ này nếu như tùy tiện người nào có thể lẩn vào, vị đại dược vương này chắc hẳn đã sớm chết một trăm tám mươi lần.

- Lại một kẻ tới đâm đầu vào chỗ chết!

- Phủ đệ của đại dược vương dễ dàng tiến vào như vậy?

- Lời đồn đại, chỉ có ba loại người có thể tiến vào trong. Loại thứ nhất, dược vương. Loại thứ hai, độc sư. Loại thứ ba, người có thư mời! Nếu không, tốt nhất đừng luẩn quẩn ở chỗ này. Nếu không, bị giết cũng không biết!

- Đúng vậy!

...

Thấy đường đường là vương tử vương quốc nhị đẳng cũng tổn thương lông tóc trở về, xung quanh vang lên những tiếng thì thầm.

- Thư mời? Vị lão bá này, có thư mời là có thể vào sao?

Nghe được đối thoại, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên. Hắn không nhịn được đi về phía người nói chuyện, tiện tay đưa qua một kim phiếu.

- Đúng vậy!
Tiếp nhận kim phiếu, ánh mắt lão nhân nói chuyện nhất thời sáng lên, gật đầu.

- Vậy làm sao nhận được thư mời này thế nào?

Trương Huyền hỏi.

- Cái này ta cũng không biết...

Lão nhân lắc đầu, nói đến phân nửa đột nhiên nhớ tới cái gì:

- A, đúng, còn có một loại người, không cần thư mời cũng có thể vào.

- A?

Trương Huyền và Mạc Vũ đồng thời nhìn qua.

- Đại dược vương lớn tuổi, thân thể vẫn không tốt lắm, mấy ngày qua đang mời y sư xem bệnh. Chỉ cần là y sư chính thức, trong tay cầm huy hiệu y sư là có thể vào, không thư mời cũng không sao.

Lão già nói.

- Y sư?

Trương Huyền nhìn qua:

- Ở đây có thể có nghiệp đoàn y sư không?

Y sư cũng có tổ chức tương ứng, đó chính là nghiệp đoàn y sư.

Bởi vì Thiên Huyền vương quốc không nhập lưu, không có loại nghiệp đoàn này. Nếu như nơi này có, hắn thật ra có thể thi một chút.

- Ở đây làm sao có nghiệp đoàn y sư được. Tất cả đều là y sư đi ngang qua, mua dược liệu.

Lão già này nói một câu, chỉ về phía trước:

- Ngươi xem, chính là người đó!

Nghe nói như thế, Trương Huyền nhìn sang. Quả nhiên hắn nhìn thấy một người trung niên đi tới trước mặt.

- Tại hạ Nhiếp Viễn y sư nhị tinh của Bắc Thần vương quốc, nhận mời tới gặp đại dược vương.

Nói xong, lấy ra một cái huy hiệu đưa tới.

- Hóa ra là Nhiếp Viễn y sư, mời đi bên này!

Thoáng liếc mắt nhìn huy hiệu, hộ vệ liền vội vàng khom người, tránh đường.

- Cảm ơn!

Nhiếp Viễn y sư cũng không nói nhiều, nhấc chân đi vào.

Chương 389: Bạch Thiềm y sư (1)

- Quả nhiên, có thể làm như vậy!

Nhìn thấy được y sư chính thức dựa vào huy hiệu y sư đi qua, một ý nghĩ chợt dâng lên ở trong lòng Trương Huyền.

- Đi!

Hắn không nói thừa, đi nhanh về phía trước.

- Thế nào, ngươi định thi hạch y sư sao? Thiên Vũ vương thành có nghiệp đoàn y sư. Ta vừa vặn cũng dự định đi thi, có thể cùng đi. Qua lại cũng khoảng năm, sáu ngày, sẽ không làm chậm trễ quá lâu.

Đi theo ở phía sau, Mạc Vũ tiểu thư hỏi.

Muốn tiến vào phủ đệ của đại dược vương, ba loại dược vương, độc sư, người có thư mời này… đều rất khó. Loại đơn giản duy nhất chính là nắm giữ huy hiệu y sư.

Nàng là học đồ, vốn dự định sau khi trở thành thuần thú sư, trở lại sát hạch. Xem bộ dạng Trương Huyền trị liệu Khiếu Thiên thú, đối với nghề nghiệp này cũng biết rất nhiều. Chỉ cần tìm được nghiệp đoàn, sát hạch trở thành y sư chính thức, cũng không khó lắm.

- Năm, sáu ngày?

Trương Huyền lắc đầu:

- Không cần. Ta có biện pháp khác!

Đi Thiên Vũ vương thành có khả năng sát hạch. Thứ nhất vừa đi, phiền phức rất nhiều. Nếu chẳng may trong lúc đó, vị đại dược vương này được trị bệnh xong, hoặc đã chết, cho dù sát hạch ra huy hiệu thì có ích lợi gì?

- Vậy làm sao bây giờ? Ngươi muốn thu thập dược liệu làm thuốc vương? Cái này phiền toái hơn. Hơn nữa còn sẽ phải chịu dược vương khác chèn ép...

Mạc Vũ đầy nghi ngờ.

Vừa rồi, nàng ở trước cửa phụ đệ của đại dược vương một hồi, biết ngoại trừ mấy loại người này, bất kỳ kẻ nào cũng không gặp. Trương Huyền ngay cả Độc Điện ở đâu cũng không biết, nói rõ khẳng định không phải là độc sư, cũng không có thư mời. Đường ra duy nhất chính là dược vương... Nhưng điều này so với trở thành y sư còn khó hơn nhiều.

Hồng Liên thành truyền thừa hơn ba ngàn năm, mới xuất hiện mười ba vị dược vương. Những người này sớm đã phân chia thế lực. Nếu thật sự dám chạy tới trắng trợn thu mua dược liệu, đối phương thật sự dám tiêu diệt ngươi.

- Lại ở đây!

Không trả lời nghi ngờ của đối phương, Trương Huyền khẽ cười, đi về phía trước một hồi, rồi dừng lại.

Mạc Vũ ngẩng đầu nhìn lên. Đó là một thị trường giao dịch dược liệu cao cấp. Chỉ có số ít người đang xem thuốc, không ồn ào náo động giống ở ngoài đường trước đó.

- Làm càn. Ngươi tưởng ta không hiểu, hay là lần đầu tiên tới đây? Cầm những thứ đồ tệ hại này lừa gạt ta. Có phải có người mới mua, không muốn hợp tác hay không?

Đi dọc theo thị trường giao dịch một hồi, đột nhiên trên quầy hàng cách đó không xa, một tiếng hét lớn vang lên.

Là một người trung niên chừng bốn mươi tuổi, toàn thân mặc trường bào màu xanh nhạt, trước ngực có một huy hiệu y sư phản xạ ra ánh sáng, chiếu lấp lánh.

- Là Bạch Thiềm y sư!

Mạc Vũ tiểu thư nhướng mày.

- Nàng quen sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ừ, hắn là một vị y sư nhất tinh của Thiên Vũ vương quốc, tham lam háo sắc, thích chiếm tiện nghi nhỏ, tính tình đáng khinh. Không nghĩ tới lại gặp hắn ở chỗ này.

Mạc Vũ hừ nói.
- Nếu danh tiếng không tốt, vậy thì càng dễ làm!

Trương Huyền mỉm cười:

- Đi qua nhìn một chút!

Mạc Vũ gật đầu.

- Bạch y sư, ngươi cũng là khách hàng quen của ta. Ta lừa gạt ai cũng không thể lừa ngươi. Đây đã là Thanh Trúc thảo tốt nhất ta lựa chọn ra!

Đi tới trước mặt, chỉ thấy chủ quán đang cùng vị Bạch Thiềm y sư này thương lượng:

- Như vậy đi, ta cũng không lấy năm nghìn, bốn nghìn. Mỗi gốc ba ngàn kim tệ, mười gốc ba vạn! Đây đã là giá thấp nhất...

- Ba vạn? Hai vạn rưỡi, ta mua hết!

Bạch Thiềm y sư nói.

- Hai vạn rưỡi, ngay cả tiền vốn của ta cũng không đủ...

Chủ quán lắc đầu.

Hai người đang thương lượng, Trương Huyền đã đi tới, vẻ mặt kích động:

- Bạch y sư, ngươi tự nhiên cũng ở nơi đây, thực sự trùng hợp!

- Ngươi là...

Đang cùng đối phương trả cả, nhìn thấy một người thanh niên xa lạ đi tới, bộ dạng như vậy, Bạch Thiềm y sư lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

- Ta là người sùng bái Bạch y sư, đã sớm nghe nói về ngài, vẫn muốn làm quen, nhưng không có cơ hội. Ngày hôm nay nếu gặp gỡ, chính là có duyên!
Trương Huyền khoát tay chặn lại:

- Lão bản, mười gốc cây Thanh Trúc thảo này, gói kỹ cho Bạch y sư, đây là ba vạn kim phiếu!

Nói xong hắn đưa tới ba tờ kim phiếu mệnh giá một vạn.

- Thật tốt!

Tiếp nhận kim phiếu, chủ quán vội vàng gói kỹ dược liệu.

- Bạch y sư, của ngài!

Trương Huyền cầm dược liệu được gói kỹ đưa tới.

- Cái này...

Bạch Thiềm y sư sửng sốt, trong miệng từ chối, trên tay lại nhận lấy:

- Lần đầu tiên gặp mặt hãy thu lễ vật của ngươi quý trọng như vậy, thật ngại quá...

- Ta là người sùng bái ngài, giúp ngài mua chút dược liệu, cũng là nên làm.

Trương Huyền cười nói.

- Người này làm cái gì vậy?

Mạc Vũ tiểu thư đi theo ở phía sau, thấy kẻ vắt cổ chày ra nước này tự nhiên vừa ra tay lại mua cho người khác dược liệu ba vạn kim tệ, đầu nàng đầy nghi ngờ.

Hắn không phải hẹp hòi mỗi ngày đều hỏi mình đòi tiền sao? Lúc này thế nào lại hào phóng như vậy?

- Lẽ nào... Hắn muốn cho Bạch y sư dẫn chúng ta tiến vào phủ đệ của đại dược vương?

Trong lòng nàng thoáng động, một ý nghĩ chợt hiện ra.

Đối phương không đi sát hạch, đã chạy tới giúp Bạch y sư trả tiền, sợ rằng ôm ý định này.

Chỉ có điều, Trương Huyền không biết Bạch Thiềm y sư này, nhưng nàng đã nghe nói qua. Hắn tham tài háo sắc, không có bản lĩnh quá lớn. Chỉ sợ cũng cho dù bảo hắn đi tới phủ đệ của đại dược vương, cũng không gặp được.

Đại dược vương... Đây chính là đầm rồng hang hổ. Không có bản lĩnh thật sự lại chạy tới, không phải muốn chết sao?

- Nếu tiểu huynh đệ cố chấp như thế, ta lại từ chối thì bất kính!

Nàng đang âm thầm suy đoán, Bạch Thiềm y sư đã thu hồi dược liệu, mỉm cười, vẻ mặt cao nhân.

- Không có gì, không có gì! Có thể giúp được thần tượng mua dược liệu, là vinh hạnh của ta!

Trương Huyền cười một tiếng:

- Không biết Bạch y sư hiện tại có rảnh không? Nếu đã gặp, vừa vặn mời ngài uống một chén, cũng để ta thể hiện hết tâm tư sùng bái.

- Chuyện này...

Chương 390: Bạch Thiềm y sư (2)

Bạch Thiềm y sư có chút do dự.

Một người đột nhiên xuất hiện, lại trả tiền, lại mời uống rượu, cho dù hắn thích tham tiện nghi, cũng có chút nghi ngờ.

- A, Bạch y sư xem ra vẫn không biết ta, trong lòng có lo lắng!

Biết đối phương suy nghĩ điều gì, Trương Huyền khẽ cười, đi hai bước tới trước mặt Mạc Vũ:

- Vị này ngài chắc hẳn là nhận ra. Nàng là bằng hữu của ta. Nàng ở chỗ này, còn có cái gì không yên lòng.

- Mạc Vũ công chúa?

Nhìn thấy được Mạc Vũ, Bạch Thiềm y sư sửng sốt.

Nàng mặc dù chỉ là y sư học đồ, nhưng thật sự là tam công chúa của vương quốc, so với một y sư nhất tinh nho nhỏ như hắn, địa vị cao hơn không ít.

- Ừ!

Không nghĩ tới tên này đẩy mình ra, Mạc Vũ không thể làm gì khác hơn là gật đầu.

- Hóa ra là bằng hữu của công chúa. Uống rượu chắc hẳn là ta mời...

Thấy vị thanh niên này đúng là bằng hữu của công chúa, hơn nữa nhìn dáng vẻ, quan hệ giữa hắn cùng nàng rất tốt, Bạch Thiềm y sư không dám giả vờ cao giá, vội vàng cười nói.

- Không quan tâm ai mời, nếu đã gặp phải, chính là có duyên, đi thôi!

Trương Huyền vừa cười vừa đi ở phía trước dẫn đường. Ba người rất mau rời khỏi thị trường giao dịch, đi tới một đoạn đường không người.

- Thế nào lại đến nơi này? Ta biết một chỗ tửu lâu, rượu uống không tệ...

Nhìn thấy một hẻm nhỏ, Bạch Thiềm y sư lộ ra vẻ cảnh giác. Chỉ có điều nghĩ đến công chúa đang cùng đi phía trước, hẳn sẽ không có chuyện. Lúc này hắng thoáng cười.

- Rượu ngon một lát nữa lại uống. Thật ra... Ta có việc muốn cùng Bạch y sư thương nghị một chút.

Trương Huyền xoay đầu lại.

- A, chuyện gì?

Bạch y sư nhìn qua.

- Là như vậy, ta muốn mượn huy hiệu y sư của Bạch y sư dùng một chút, chẳng biết có được không?

Trương Huyền nói.

- Huy hiệu y sư?

Bạch y sư sửng sốt:

- Sao có thể như vậy được! Huy hiệu đại biểu cho thân phận và địa vị y sư, làm sao có thể dễ dàng cho người khác mượn...

Hắn còn chưa dứt lời, đã cảm thấy trước mắt tối sầm. Một nắm đấm đã đập tới trên mặt.

Bốp!

Một tiếng động vang lên rõ ràng. Trước mắt Bạch Thiềm y sư tối sầm. Hắn đã nằm thẳng dưới đất, ngất đi.
- Hỏi ngươi mượn, sảng khoái đưa cho ta là được, cần gì phải nói nhảm nhiều như vậy!

Trương Huyền đưa tay lấy huy hiệu y sư từ trên người đối phương xuống.

- Ngươi... làm gì?

Nàng vốn tưởng người thanh niên trước mắt dự định bảo Bạch Thiềm y sư dẫn bọn họ đi tới phủ đệ của đại dược vương. Thật không nghĩ tới một quyền của hắn đánh cho đối phương bất tỉnh, toàn thân Mạc Vũ đều bối rối.

- A, không làm gì. Mượn huy hiệu của hắn dùng một chút thôi!

Trương Huyền gật đầu.

- Mượn?

Mạc Vũ có phần muốn phát điên:

- Ngươi như vậy là đang cướp đoạt y sư chính thức. Một khi hắn tỉnh lại, kiện lên nghiệp đoàn y sư cấp trên, phiền phức cực lớn...

Mỗi một chức nghiệp đều có nghiệp đoàn bảo vệ từng người. Ngươi lừa gạt một y sư tới đây, đánh ngất xỉu cướp đi huy hiệu. Một khi hắn báo chuyện này lên nghiệp đoàn, ngươi tuyệt đối chịu không nổi.

Ngươi cũng quá lỗ mãng đi!

- Phiền phức? Có phiền toái gì? Dù sao hắn không biết ta, ta vừa rồi cũng không nói tên!

Trương Huyền xua tay, vẻ mặt không để ý.

- Không biết...

Không nghe lời này còn tốt, vừa nghe Mạc Vũ thiếu chút nữa nôn ra máu:

- Hắn là không biết ngươi, nhưng nhận ra ta!
- Đó là chuyện không liên quan tới ta. Dù sao nàng là công chúa, phải có biện pháp giải quyết. Thật sự không giải quyết được...

Trương Huyền có chút do dự:

- Nàng thiếu tiền của ta, ta cũng không cần. Lại nói, vừa rồi ta cũng tốn ba vạn kim tệ giúp hắn mua dược liệu, xem như là trả thù lao...

- Ngươi...

Mạc Vũ thoáng lảo đảo, thiếu chút nữa thì phát điên.

Em gái ngươi!

Có cần hãm hại như thế hay không?

Hắn không biết ngươi, nhưng vừa rồi ngươi đẩy ta ra, hắn tỉnh lại, không tìm được ngươi, sẽ tìm ta!

còn thiếu tiền của ngươi...

Ngồi một man thú bay có thể tốn bao nhiêu tiền?

Ngươi cướp huy hiệu của người ta, cuối cùng ta gánh nỗi oan... danh dự công chúa của ta...

- Ngươi bỏ huy hiệu xuống đi. Chúng ta vẫn nên suy nghĩ biện pháp khác... A, ngươi làm gì?

Đang muốn ngăn cản đối phương, nhìn thấy động tác kế tiếp của đối phương, Mạc Vũ lại bị dọa cho giật mình.

Chỉ thấy người này đã ngồi xổm xuống, cởi trang phục của vị Bạch Thiềm y sư này xuống.

Cướp đi huy hiệu còn chưa đủ, còn muốn cởi y phục của người ta...

Mấu chốt nhất chính là, nàng không ngờ là đồng lõa...

Mạc Vũ có loại cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất xỉu.

- Chuẩn bị một chút, chúng ta lập tức qua phủ đệ của đại dược vương!

Lười nói thừa với đối phương, Trương Huyền cởi áo khoác ra, mặc lên người.

- Đi đại dược vương phủ đệ? Cứ như thế đi qua sao? Bạch Thiềm y sư tuy rằng không tính là quá nổi danh, nhưng trên huy hiệu có tên. Một khi có y sư khác qua, cũng sẽ bị vạch trần...

Còn tưởng rằng đối phương sẽ có chủ ý gì tốt. Hiện tại Mạc Vũ xem như đã hiểu rõ, đối phương là giả mạo vị Bạch Thiềm y sư này, nghĩ biện pháp lẩn vào phủ đệ của đại dược vương.

Như vậy đổi lại thành những nghề nghiệp khác còn có thể. Nhưng trên huy hiệu y sư có khắc tên. Một khi bị y sư khác phát hiện, khẳng định sẽ lập tức phát hiện là giả.

- Vạch trần cái gì?

Mạc Vũ còn chưa nói hết lời, đã thấy Trương Huyền đã mặc quần áo tử tế, xoay người lại.

Nhìn thấy được người thanh niên quay đầu lại, Mạc Vũ đầu tiên là sửng sốt, sau đó thân thể lập tức chấn động, đồng tử đột nhiên trợn tròn.

- Bạch Thiềm y sư... A, không đúng, ngươi đây là... năng lực ngụy trang sư? Làm sao có thể...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau