THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 376 - Chương 380

Chương 376: Nổ lò (2)

Vết nứt trên vách đỉnh càng lúc càng lớn, khí tức càng cuồng bạo mãnh liệt, hình như đã không chịu nổi nữa.

- Cho thêm vào Thanh Cáp thảo, Tử Vi hoa...

Trên mặt vẫn không có chút bối rối nào, Trương Huyền tiếp tục phân phó.

Biết chỉ có thể nghe lời của đối phương, Mạc Vũ tiểu thư lại không có bất kỳ đường lui nào, xoay người nắm lấy dược liệu có tính trung hòa trong miệng đối phương vừa nói, bỏ vào trong đó.

Lúc này, ném hết tất cả dược liệu.

Dược liệu được bỏ vào, lô đỉnh càng sôi trào, sóng nhiệt tỏa ra khiến không khí cũng xuất hiện vặn vẹo. Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều không kìm lòng được lau mồ hôi lạnh, tâm tình không tự chủ được khẩn trương theo.

- Gia tăng gấp đôi hỏa lực!

Trương Huyền tiếp tục phân phó.

- Tăng hỏa lực?

Mạc Vũ tiểu thư xiết chặt nắm tay.

Đã không chịu nổi, còn muốn tăng hỏa lực. Quả thực chính là ném thuốc nổ vào trong dầu!

Chỉ có điều, trong lòng nàng đưa ra quyết định, cũng không quản đến cùng sẽ như thế nào, lòng bàn tay điên cuồng tuôn ra chân khí.

Hừng hực!

Bị chân khí phát động, hỏa diễm trong nháy mắt tăng mạnh lên gấp đôi. Ngọn lửa cực nóng lập tức bao phủ toàn bộ lò luyện đan vào bên trong.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Ban đầu, dược lực bên trong lò luyện đan trùng kích đã lớn, lô đỉnh dĩ nhiên không chịu nổi. Lúc này lại tăng lên hỏa diễm, nó làm sao có khả năng kiên trì, liên tiếp phát ra những âm thanh rắc rắc. Vết nứt trước đó rất nhỏ đột nhiên tăng lên...

- Nổ!

Trong đám người có một tiếng thét kinh hãi vang lên. Chỉ thấy lô đỉnh xuất hiện vết nứt, lại không chịu nổi nữa.

- Ầm!

Một tiếng động rất lớn vang lên.

Một sóng khí nóng rực trong nháy mắt phóng lên cao. Lò luyện đan vốn kiên cố rất nặng, chia năm xẻ bảy, từng mảng bắn nhanh ra bốn phía.

- Kết thúc rồi...

Mạc Vũ tiểu thư đang đưa chân khí vào, không nghĩ tới đột ngột nổ mạnh như thế, căn bản không kịp phản ứng. Ngay cả chạy trốn nàng cũng không kịp, lại cảm thấy khí ép cực lớn đập vào mặt.

Trong khí ép ẩn chứa mảnh nhỏ của lò luyện đan. Nếu thật sự bị đập trúng, cho dù thực lực của nàng không kém, tất nhiên bản thân cũng bị trọng thương.

- Kết thúc rồi. Thật sự bị người này hại...

Trong lòng nàng thầm rùng mình. Nàng biết mình đã không có cách nào chạy trốn, không thể làm gì khác hơn là vận chuyển chân khí trong cơ thể, bảo vệ điểm yếu hại.

Vù!
Lại ở trong lúc nàng cho rằng lần này bản thân tất nhiên bị trọng thương, một bóng người đột ngột xuất hiện ở trước mắt.

Ầm ầm ầm!

Sóng khí cuồng bạo, hoàn toàn muốn nổ tung lên, bóng người đứng ở trước người nàng vẫn không nhúc nhích, giống như một ngọn núi lớn, chống đỡ tất cả công kích tới trên người mình.

- Trương Huyền...

Lúc này nàng nhận ra được, bóng người này chính là người khiến cho nàng chán ghét!

Trong nháy mắt nổ mạnh, hắn ngăn cản ở trước mặt nàng, ngăn cản tất cả lực trùng kích...

Vành mắt nàng thoáng cái đỏ lên.

Không nghĩ tới người này mặc dù nói chuyện rất khó nghe, làm việc lại hoàn toàn không có chút hàm hồ nào.

Trước đó, Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên, Vân Đào gì đó đều nói vì nàng cái gì cũng dám làm. Thật sự đến thời khắc mấu chốt, lại không có động tĩnh. Ngược lại là người ăn nói khó nghe này, lại ngăn cản ở phía trước.

Vù!

Bụi bặm biến mất. Lô đỉnh vừa rồi đứng sừng sững, lúc này đã biến thành từng miếng sắt vỡ. Lửa than cũng bắn ra tung toé.

Trương Huyền đứng ở trước mặt lô đỉnh bị nổ, thay Mạc Vũ tiểu thư ngăn cản tất cả công kích. Trên người hắn là một mảnh hỗn độn... y phục nghiền nát, khuôn mặt cháy đen.

- Ngươi không sao chứ?

Đám người Phong đường chủ đã đi tới.

- Ta không sao!

Trương Huyền lắc đầu.
Thân vàng thiên đạo phối hợp với chân khí thiên đạo, từ lâu đã khiến cho phòng ngự của hắn có thể so sánh với sắt thép. Uy lực nổ lò tuy rằng không nhỏ, cũng chỉ khiến hắn bị thương ngoài da mà thôi, căn bản không thương tổn đến căn bản.

- Không có việc gì là tốt rồi... Thực sự chế luyện không ra, ta hiện tại phái người đi Bắc Hư vương quốc tìm Vương Tinh đan sư ra tay.

Phong đường chủ thoải mái một câu.

Vương Tinh đan sư, hội trưởng nghiệp đoàn luyện đan sư của Bắc Hư vương quốc, luyện đan sư nhị tinh đỉnh phong.

Người khác muốn cho hắn ra tay rất khó. Nhưng Phong đường chủ cùng hắn có chút quan hệ cá nhân, lại là địa vị ngang hàng. Bảo hắn ra tay, không tính là quá khó khăn.

- Không cần...

Trương Huyền lắc đầu, đang muốn nói chuyện. Lại thấy Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên vội vàng đi tới trước mặt, nâng Mạc Vũ tiểu thư dậy, vẻ mặt quan tâm.

- Mạc Vũ tiểu thư, nàng không có bị thương chứ...

Thấy lúc này bọn họ mới qua, Mạc Vũ lộ ra vẻ thất vọng, lắc đầu.

Vừa rồi lô đỉnh nổ mạnh, lực trùng kích đều bị người thanh niên kia ngăn cản. Nàng chỉ bị sợ hãi, trên người cũng không có bất kỳ thương thế nào.

- Đều là tại người này, còn nói chỉ điểm luyện đan, giả vờ thật lợi hại. Kết quả như thế nào? Không chỉ nổ lò, còn thiếu chút thương tổn đến Mạc Vũ tiểu thư. Nếu như nàng thật sự có vấn đề gì, ngươi có thể chịu trách nhiệm được sao?

- Luyện đan không phải trò đùa. Chỉ điểm là được, ngươi cho rằng mình là danh sư sao? Cho dù là danh sư, cũng không dám nói chỉ điểm luyện đan sư nhất tinh, chế luyện đan dược nhị phẩm. Thực sự không biết tốt xấu!

Thấy nữ thần không nói lời nào, hai người càng thêm tức giận, quay đầu lại nhìn về phía Trương Huyền, hừ lạnh nói.

- Im lặng!

Vốn đã thất vọng đối với hai người này, không ngờ thấy bọn họ lải nhải, lại càng thêm tức giận, sắc mặt Mạc Vũ tiểu thư trầm xuống.

- Mạc Vũ tiểu thư...

Không nghĩ tới giúp nàng trút giận, lại vỗ tới trên móng ngựa. Hai người đang muốn giải thích vài câu, lại thấy nữ thần đi hai bước tới trước mặt Trương Huyền, vẻ mặt áy náy:

- Đan dược không luyện thành, là sai lầm của ta. Thật sự không được, lại chế luyện lại một lần nữa. Lần này ta bảo đảm không thất thần nữa!

- Không có việc gì!

Trương Huyền xua tay, hoàn toàn không để ý chút nào.

- Cảm ơn ngươi vừa rồi ngăn cản ở trước mặt ta, thay ta ngăn cản lực lượng nổ lò. Chưa bao giờ có một nam nhân nào làm như vậy. Tâm ý của ngươi, ta đã biết...

Thấy vẻ mặt đối phương không để ý, Mạc Vũ tiểu thư càng hổ thẹn, không nhịn được nói.

- Khụ khụ, dùng lại! Nàng suy nghĩ quá nhiều... Ta không phải giúp nàng ngăn cản lực lượng nổ lò!

Trương Huyền lắc đầu, bàn tay duỗi ra một cái. Trong lòng bàn tay hắn xuất hiện thêm mấy viên đan dược:

- Ta là thu đan dược vừa chế luyện được!

Chương 377: Nửa bước chí tôn (1)

- Đan dược?

Mạc Vũ tiểu thư sửng sốt, biến sắc, môi không ngừng run rẩy:

- Lẽ nào... vừa chế luyện thành công?

Trước khi nổ lò, tất cả mọi người cho rằng thất bại. Nhưng trong tay đối phương cầm đan dược, trơn nhẵn êm dịu, để lộ ra khí tức thuộc tính dương cường đại, không phải Chước Dương Đan lại là cái gì?

- Thành công?

- Sao có thể như vậy được?

Mạc Vũ tiểu thư kinh ngạc kêu lên. Những người khác lúc này mới chú ý tới đan dược trong tay Trương Huyền. Mỗi một người đều trợn mắt há hốc mồm.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Không ngờ... thành đan?

Nhất là hai người Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên càng giống như bị tất một cái, thân thể cứng đờ.

Vừa ngôn từ chính nghĩa mắng đối phương, kết quả đối phương lại lấy ra đan dược...

Lò luyện đan cũng nổ thành mảnh vụn rơi đầy đất bã, thứ này từ nơi nào xuất hiện?

Nếu như không phải bốc hơi nóng, sặc sỡ loá mắt, hoàn toàn không có chút năng lượng tản ra, hình dáng vừa chế luyện ra, bọn họ cũng hoài nghi có phải hắn đã sớm có đan dược này, cố ý lấy ra ở trước mặt mọi người, giả vờ giả vịt hay không.

- Lò luyện đan không phải nổ rồi sao? Đan dược này của ngươi...

Trên người run rẩy, Chu Cẩm Hoàng không nhịn được nói.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua, đều cảm thấy đầu óc choáng váng, không thể tin được.

- Ai nói nổ lò lại không luyện được đan?

Mí mắt Trương Huyền lại nâng lên.

- Nổ lò cũng có thể luyện thành đan dược sao?

Tất cả mọi người đều choáng váng.

Nổ lò, người người đều biết là tượng trưng cho luyện đan thất bại. Người này thì hay rồi, lô đỉnh vỡ khắp nơi, đan dược lại hoàn hảo giống như lúc ban đầu. Đến cùng có chuyện gì xảy ra?

- Đây là có chuyện gì?

Phong đường chủ không nhịn được hỏi.

Làm đường chủ Thú Đường, xem như là kiến thức rộng rãi. Nhưng trong trường hợp trước mắt, hắn ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

- Lô đỉnh chỉ là môi giới luyện đan, thật sự khiến cho đan dược thành hình là đan hỏa và dược liệu!

Thấy tất cả mọi người đều mở to hai mắt nhìn, không thể tin được, Trương Huyền giải thích:

- Vừa rồi thời điểm Mạc Vũ tiểu thư đặt một dược liệu, thời gian không nắm chắc được, khiến cho khí tức xông tới. Chỉ có điều, thời khắc cuối cùng, tăng thêm hỏa lực, ở thời điểm lô đỉnh nổ mạnh, đồng thời tự nhiên thành đan.

Nếu như đối phương nghiêm khắc dựa theo trình tự của hắn chế luyện, nhất định có thể chế luyện ra Chước Dương Đan. Đáng tiếc Mạc Vũ tiểu thư ở thời khắc mấu chốt thất thần, dẫn đến xuất hiện sai lầm.

Chỉ có điều, chỉ cần luyện đan, sách bên trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể đổi mới bất cứ lúc nào. Hắn cũng không vì một lần sai lầm liền buông tha, tiếp tục chỉ điểm luyện đan. Quá trình vẫn né tránh sai lầm, tuy rằng không bảo vệ được lô đỉnh, đan dược cuối cùng vẫn chế luyện thành công.

- Lô đỉnh nổ mạnh lúc thành đan?

- Điều này...
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, mỗi một người giống như phát điên.

Tuy rằng nghe được giải thích, bọn họ vẫn không thể tin được.

Đan dược ở bên trong lô đỉnh, làm sao ngươi biết thành đan?

Hơn nữa còn là đồng thời nổ mạnh... Vậy phải khống chế đối với dược liệu rất cao thâm mới có thể làm được đi?

Thời điểm người khác cho rằng hắn chỉ là thuần thú sư, hắn đứng ra nói mình tinh thông y đạo; Thời điểm cho rằng hắn chỉ biết y đạo, hắn lại chạy đến nói mình là luyện đan sư...

Ngươi là luyện đan sư chúng ta cũng nhịn. Tinh thông nhiều chức nghiệp không tính là gì cả. Nhưng ngươi lại nói... không biết luyện đan.

Được rồi, cũng có thể tiếp nhận.

Nhưng... không biết luyện đan, lại chỉ điểm một vị luyện đan sư nhất tinh chế luyện thành công đan dược nhị phẩm, đồng thời ở thời điểm nổ lò thành đan... cũng có chút không nói được!

Mọi người đều nói thiên tài không đi đường thường. Nhưng... con đường này của ngươi, cũng quá không tầm thường!

Mỗi lần đều ngoài dự đoán của mọi người, khiến người ta không tưởng tượng nổi!

- Lô đỉnh nổ, đan dược ở bên trong, tất nhiên không có việc gì. Chỉ có điều, ta biết nếu như không nhanh chóng bảo vệ tốt đan dược, bị vụ nổ mạnh trùng kích, vẫn sẽ khiến đan dược bị nổ thành bụi phấn. Cho nên, ta lại vọt tới, trong nháy mắt khi phát nổ, cầm đan dược ở trong lòng bàn tay. May là thành công!

Trương Huyền xúc động một câu, nhận lại nhìn về phía trước mắt Mạc Vũ tiểu thư, vẻ mặt thành khẩn:

- Ta vừa rồi thật sự vì cứu đan dược. Nàng là người luyện đan. Đan dược ra lò, tất nhiên bay về phía bên phía nàng. Cho nên, ở trước mặt nàng là vị trí tốt nhất. Nàng ngàn vạn lần không nên hiểu lầm. Ta thật sự không phải cố ý cứu nàng...

- Ngươi...

Thấy bộ dạng nghiêm túc của đối phương, da mặt Mạc Vũ tiểu thư co giật, thân thể run lên. Một ngọn lửa giận từ trong lồng ngực bắt đầu sôi trào, thiếu chút nữa bùng phát.

Trước đó nhìn thấy được hắn phấn đấu quên mình xông lên ngăn cản trước mặt mình, nàng cảm động không thể tăng thêm được nữa. Kết quả lời này vừa ra, thiện cảm vừa xuất hiện, lập tức tiêu tan thành mây khói.

Đáng giận thật đáng giận!

Có thể nói chút tiếng người được không?

Người khác thật vất vả thu được thiện cảm của mỹ nữ, cho dù không nghĩ như vậy, cũng nhất định sẽ giả vờ thân sĩ, nho nhã lễ độ thừa nhận. Hắn thì hay rồi, vội vã từ chối, gioongsn hư rất sợ sẽ dính vào... Bất kể nói thế nào, nàng cũng là đại mỹ nữ số một số hai, còn là công chúa của một nước, địa vị được tôn sùng.

Gấp gáp ném sạch quan hệ như vậy... Có ý gì?

Là ta không xứng với ngươi? Hay cảm thấy ta quá xấu?

Mạc Vũ tiểu thư tức giận nghiến răng nghiến lợi, nắm tay xiết chặt. Nếu không biết không phải là đối thủ, khẳng định nàng đã sớm lập tức đánh một trận tơi bời.

Hít sâu mấy hơi, kìm chế lửa giận trong lòng, hàm răng nàng cắn chặt:

- Ta địa vị cao quý là công chúa Thiên Vũ vương quốc, sẽ không thiếu người ân tình. Nói ngươi đã cứu ta chính là đã cứu ta. Ngươi muốn cái gì, mở miệng là được!

- Nói như vậy... Cứu nàng có thù lao?

Trương Huyền sửng sốt.

- Không sai!

Mạc Vũ tiểu thư cắn răng.

- Hóa ra là như vậy!

Trương Huyền nghiêm sắc mặt, trong ánh mắt mang theo hào khí:

- Thật ra, vừa rồi khi ta nhìn thấy nàng rất nguy hiểm, lúc này mới phấn đấu quên mình xông tới. Đan dược... đây chỉ là chuyện nhỏ! Cứu nàng mới là quan trọng nhất. Nàng xem ta hiện tại đã bị thương. Nếu như có thể cho khoảng một ngàn vạn, hoặc một ít đan dược chữa thương, ta sẽ không ngại...

- ...

Mạc Vũ.

- ...

Phong đường chủ, những người khác.

Đã thấy vô sỉ, chưa thấy qua vô sỉ như vậy.

Mạc Vũ tiểu thư càng bị nghẹn một hơi thở không ra được, thiếu chút nữa thì chết.

Náo loạn nửa ngày, nàng đường đường là công chúa của một nước, không ngờ không có mị lực bằng những thứ vàng trắng này...

- Đan dược chế luyện ra, làm thế nào mới có thể cứu chữa cho Khiếu Thiên thú? Lại trực tiếp dùng nó như vậy sao?

Khóe miệng Phong đường chủ giật một cái. Hắn nhìn thấy Mạc Vũ công chúa sắp muốn khóc, vội vàng nói chen vào cắt ngang sự xấu hổ.

Hắn sợ không nói lời nào, để mặc cho tiếp tục phát triển như vậy, vị công chúa vương quốc nhất đẳng này, sẽ bị trực tiếp tức chết ở chỗ này.

- A, dùng nước hòa tan, sử dụng chân khí truyền nó xuống.

Trương Huyền đưa qua một viên Chước Dương Đan, hai viên còn lại thuận lý thành chương thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Được!

Biết phương pháp cứu chữa, không có quá nhiều do dự, đám người Phong đường chủ vội vàng hòa tan đan dược, đút cho Khiếu Thiên thú đang hôn mê.

Ục ục ục!

Chương 378: Nửa bước chí tôn (2)

Đan dược tan ra thành nước thuốc vừa tiến vào trong cơ thể Khiếu Thiên thú, lập tức phát ra âm thanh giống như tiếng sấm. Một khí tức nóng rực từ trong cơ thể nó bay lên ra, giống như dầu sôi bị thiêu đốt trong nháy mắt.

Bùm bùm!

Thời gian không lâu, một âm thanh gân cốt chuyển động vang lên. Hình thể cực lớn của Khiếu Thiên thú, lại tăng, khiến người ta có một loại cảm giác càng đồ sộ hơn.

Vù!

Con man thú cực lớn này chợt mở mắt, ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, thay đổi bất ngờ, âm thanh vang vọng sơn cốc.

Cảm nhận được uy áp cường đại của nó, tất cả man thú của Thú Đường đều ngậm miệng lại, mỗi một con đều run rẩy.

- Đây là... nửa bước Chí Tôn?

- Trực tiếp từ Tông Sư cảnh đạt tới nửa bước Chí Tôn?

Đồng tử của Phong đường chủ co lại, môi run rẩy. Đám người Lô thú sư đều mở to hai mắt nhìn, khó có thể tin nổi.

Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú huyết mạch tiến thiên thành công, thực lực tăng lớn, bọn họ đã sớm nghĩ đến. Chỉ là không nghĩ tới, lại lợi hại như vậy, trực tiếp đột phá gông cùm xiềng xích của Tông Sư, đạt tới nửa bước Chí Tôn!

Chí Tôn cảnh, cảnh giới cao nhất của võ giả, so với Tông Sư cường đại không chỉ gấp đôi, là nhân vật thực sự đỉnh phong.

Tuy rằng Khiếu Thiên thú chỉ là nửa bước Chí Tôn, còn không có hoàn toàn đặt chân vào cảnh giới này, nhưng cũng không xa.

Cường giả loại này, cho dù ở Thiên Vũ vương quốc, cũng tuyệt đối được gọi là cấp bậc lão tổ!

Thú Đường ở Huyền Lạc sơn mạch, có man thú lợi hại như thế trấn thủ, đối với toàn bộ phân bộ bọn họ mà nói, địa vị cũng sẽ trong nháy mắt mạnh thêm.

- Hắn quả nhiên là đúng...

Sắc mặt Thanh Dương tông sư trắng nhợt, lui về sau hai bước.

Nếu như nói trước đó đối với lời nói của người thanh niên này, hắn còn có chất vấn. Nhưng nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ.

Đối phương nói không có sai lầm chút nào. Trong cơ thể Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú thuộc tính thật sự xung đột, dẫn đến hôn mê. Nếu như thật sự đi làm theo suy nghĩ của hắn, đừng nói thành tựu nửa bước Chí Tôn, sợ rằng vị man thú cường đại này, dĩ nhiên tử vong.

Thân là y sư nhị tinh, chữa vô số người, không nghĩ tới lại bởi vì một con man thú lại ngã bổ nhào. Toàn thân hắn dường như thoáng cái già đi mười tuổi, lại không còn uy phong lẫm liệt giống như lúc mới tới.

- Chưa đủ hai mươi tuổi, có thể liếc mắt nhìn ra căn bệnh của Khiếu Thiên thú, chỉ điểm luyện đan sư nhất tinh chế luyện ra đan dược nhị phẩm đỉnh phong...

Môi hắn run rẩy, không nhịn được nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa.

Càng nhìn hắn càng cảm thấy khó có thể tin nổi.

Loại năng lực này, đừng nói là hắn, cho dù Lưu sư nổi danh nhất Bắc Vũ vương quốc, sợ rằng cũng làm không được.

Người như thế chỉ cần không ngã xuống, sau này tất nhiên sẽ nổi danh khắp thiên hạ, danh tiếng chấn động vương quốc.

- Tiểu huynh đệ, ngươi tên là gì?

Hắn không nhịn được hướng về phía trước, nhìn sang.

- Ta?

Trương Huyền liếc mắt một cái:

- Ta là linh tinh!

- Linh tinh?

Thanh Dương tông sư cứng đờ.
Vừa rồi đối phương sờ Khiếu Thiên thú một chút, hắn nói người ta là nhân vật nhỏ linh tinh, muốn Phong đường chủ đánh đuổi... Không nghĩ tới lúc này người ta lại ném trở về.

Hắn là nhân vật lớn được Thú Đường đặc biệt mời tới, không chữa trị tốt cho Khiếu Thiên thú, thiếu chút nữa trị chết. Người ta nhân vật nhỏ linh tinh không những chữa trị tốt, còn khiến cho nó đột phá gông cùm xiềng xích đạt được nửa bước Chí Tôn...

Chỉ cảm thấy da mặt nóng rần lên, Thanh Dương tông sư một khắc cũng đợi không nổi:

- Phong đường chủ, Lô thú sư, Vương thú sư, tại hạ từ biệt!

Nói xong hắn xoay người rời đi, ngay cả man thú bay của Thú Đường cũng không cưỡi, đi nhanh rời khỏi đó.

Lần này xem như là mất mặt quá mức rồi. Hắn không còn mặt mũi nào tiếp tục lưu lại.

- Này...

Thấy Trương Huyền nói một câu khiến cho đường đường là y đạo tông sư xấu hổ rời khỏi đó, khóe miệng tất cả mọi người đều co rút.

Người này thoạt nhìn cái gì cũng không tính toán, thật sự muốn so đo, đúng là khủng khiếp.

Có thể nói... nghẹn chết người không đền mạng!

- Liễu thú sư, ngươi đi tiễn Thanh Dương tông sư một chút!

Cũng không nghĩ tới Trương Huyền lại nói như vậy, Phong đường chủ cười khổ lắc đầu, an bài một câu.

Trẻ tuổi khí thịnh, lại có bản lĩnh, bị người nói như thế, phản kích một câu cũng coi như là bình thường.

- Vâng!

Vị lão nhân trước đó vội vàng đuổi theo.

Thanh Dương tông sư khám sai, không phải trình độ của hắn không đủ, mà là hắn chuyên khám bệnh cho người, đối với man thú vốn có chút mới lạ. Còn nữa, chỉ cần là y sư, ai có thể bảo đảm, mỗi lần đều có thể chẩn đoán bệnh chính xác?

Đừng nói hắn, sợ rằng y sư cửu tinh cũng làm không được.

Chứng bệnh có trăm kỳ ngàn quái, vô số. Bất kỳ ai cũng không dám nói đã nhìn thấy tất cả chứng bệnh, bất kỳ ốm đau nào đều có thể chữa trị. Chỉ có am hiểu và không am hiểu mà thôi.

Vù vù! Lô thú sư rời khỏi, khí tức của Khiếu Thiên thú không ngừng leo lên, cuối cùng ngừng lại. Cái đầu cực lớn dạo qua một vòng, rơi vào trên người Trương Huyền, gào thét một tiếng, đi vài bước tới trước mặt hắn, đầu thấp xuống, quay về phía hắn cọ loạn.

- Đây là... chủ động thuần phục?

Con Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú này tuy là do Thú Đường nuôi dưỡng, lại chưa bao giờ thuần phục qua bất kỳ kẻ nào, không phải là thú sủng của bất kỳ kẻ nào.

Lúc này không ngờ nói lại chủ động thuần phục Trương Huyền. Tất cả thuần thú sư ở đây, tròng mắt đồng thời muốn rơi ra, thiếu chút nữa thì sợ ngất đi.

Nhất là Phong đường chủ, toàn thân còn run rẩy, sắp muốn khóc.

Vừa rồi nói Thú Đường bọn họ sắp quật khởi, kết quả con man thú này lại thuần phục người khác. Một khi nó theo chủ nhân rời khỏi... Không trấn thủ, còn quật khởi cái rắm!

- Ngươi muốn thần phục ta sao?

Trương Huyền cũng sững sờ, lập tức bừng tỉnh.

Nó có thể vì tỉnh lại biết được ngọn nguồn sự tình, biết mình cứu nó một mạng, dưới sự cảm kích muốn nhận chủ.

- Được rồi!

Vừa vặn hắn cảm thấy tốc độ của Thanh Ưng thú không đủ nhanh. Khiếu Thiên thú nếu đạt tới nửa bước Chí Tôn cảnh, tốc độ cũng đủ rồi!

Từng giọt từng giọt máu ở ngón tay hắn bay ra, để cho Khiếu Thiên thú dùng.

Một ý niệm thần phục trong nháy mắt lại truyền đến.

Quả nhiên giống như hắn phỏng đoán, Khiếu Thiên thú biết mình thiếu chút nữa bị người cắt của quý, lại biết người trước mắt này cứu nó một mạng, thậm chí hỗ trợ đột phá, lúc này mới vội vàng nhận chủ.

Sau khi nhận chủ, thật sự có vấn đề gì, có thể liên hệ với chủ nhân, chí ít sẽ không nguy hiểm giống như trước kia.

- Ừ!

Biết những điều này, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Hắn không nghĩ tới đi một chuyến đến Thú Đường, không chỉ thuần phục ba con man thú, còn trở thành thuần thú sư nhất tinh, đổi lại thành trước kia, hắn tuyệt đối không ngờ được.

- Ai, đúng, Phong đường chủ, trước đó ta hỏi ngươi, thuần thú sư nhị tinh sát hạch thế nào, ngươi nói phân nửa, còn không có nói cho ta biết...

Đột nhiên nhớ tới một việc, Trương Huyền không nhịn được hỏi.

Trước đó hắn hỏi thăm sát hạch thuần thú sư nhị tinh thế nào, vừa vặn Thanh Dương tông sư đi tới, Phong đường chủ không có thời gian trả lời. Lúc này không có chuyện gì, vừa lúc để hắn hỏi rõ ràng.

Mặc dù có con Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú này, đã có cơ hội sát hạch nhị tinh, không bằng một nước thi xong lại tính. Sau này đi Thú Đường khác, cũng có thể cưỡi thú Tông Sư cảnh miễn phí.

- Sát hạch thuần thú sư nhị tinh...

Phong đường chủ lắc đầu:

- Ngươi không cần thi!

- Không cần thi?

- Đúng. Bởi vì... ngươi đã thông qua sát hạch! Hiện tại đã là một vị thuần thú sư nhị tinh!

Phong đường chủ cười khổ.

Chương 379: Trận thi đấu thuần thú lớn (1)

- Thông qua sát hạch?

Trương Huyền giống như hòa thượng sờ không thấy tóc:

- Ta sát hạch... lúc nào?

Đối phương còn không có nói hết lời, lại tới trị liệu cho con Khiếu Thiên thú này. Hiện tại hắn ngay cả nội dung sát hạch thuần thú sư nhị tinh là gì cũng không biết, thế nào... lại đột nhiên thông qua?

- Thuần thú sư nhị tinh sát hạch, so với nhất tinh đơn giản hơn nhiều. Chỉ cần thuần phục một con man thú Tông Sư cảnh là được... Hiện tại Khiếu Thiên thú thuần phục về phía ngươi, đã hoàn toàn phù hợp điều kiện!

Lô thú sư đứng một bên mở miệng.

- Ách... Đơn giản như vậy sao?

Trương Huyền trợn mắt há hốc mồm.

Sát hạch nhất tinh, hắn lại phải chạy nhanh, lại còn trả lời, không nghĩ tới nhị tinh dễ dàng như vậy.

Nghe được lời của hắn, mọi người bất đắc dĩ một hồi.

Man thú đạt được Tông Sư cảnh, đều có khí độ và ngạo khí của mình, không có khả năng dễ dàng thuần phục nhân loại. Từ chuyện Khiếu Thiên thú nhiều năm như vậy chưa từng thuần phục người khác là có thể nhìn ra.

Ngươi trùng hợp ở thời điểm nó sinh bệnh, hỗ trợ chữa tốt, mới khiến cho nó mang ơn, trực tiếp thuần phục. Đổi lại thành bình thường, làm gì có chuyện đơn giản như vậy được.

- Trương thú sư, huy hiệu thuần thú nhị tinh của ngươi, có khả năng ngày hôm nay không làm được. Ít nhất phải đến ngày mai mới có thể đưa tới. Ngày hôm nay không bằng không đi nữa. Vừa vặn ta cũng có chuyện thương nghị cùng ngươi!

Phong đường chủ cười nói.

- Chuyện này...

Trương Huyền do dự.

- Khiếu Thiên thú đạt được nửa bước chí tôn, tốc độ nhanh hơn. Hồng Liên sơn mạch mặc dù xa, hai ngày là đến được. Sáng mai lại đi, cũng không tính là gì cả.

Phong đường chủ tiếp tục nói.

- Được rồi!

Ngẩng đầu nhìn qua, trải qua một hồi lăn qua lăn lại, quả nhiên trời đã tối, gần hoàng hôn, Trương Huyền gật đầu đồng ý.

- Vậy Trương thú sư, mời đi bên này.

Thấy hắn đáp ứng, vẻ mặt Phong đường chủ cao hứng, bắt chuyện một câu.

- Đi thôi!

Trương Huyền gật đầu, đi theo.

Những người khác thấy Khiếu Thiên thú không chỉ được chữa trị tốt, còn thuần phục người khác, biết có tiếp tục đợi nữa cũng không có ý nghĩa gì. Mỗi một người đều xoay người rời khỏi đó.

... - Ngươi nói... Trương thú sư không chỉ chữa trị cho Khiếu Thiên thú, còn khiến cho nó thuần phục, thành thú sủng?

- Thanh Dương tông sư cũng khám không ra bệnh, hắn hỗ trợ khám?

- Ngươi sẽ không lừa ta chứ?

- Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú đột phá thành nửa bước Chí Tôn?

Tin tức rất nhanh được truyền ra. Tất cả mọi người Thú Đường nghe được, mỗi một người đều không thể tin được. Nhất là Trầm Bích Như chờ ở bên ngoài, càng trợn mắt há hốc mồm.

Sớm biết rằng vị Trương lão sư này đi tới chỗ nào cũng không sống yên ổn. Nhưng nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại không yên ổn tới như thế!

Thanh Dương tông sư không nhìn ra chứng bệnh, hắn lại nhìn ra... Người này hiểu rõ đối với y đạo từ khi nào?

Thuần phục Khiếu Thiên thú trở thành thuần thú sư nhị tinh...

- Không biết, trở lại nói cho Hàn Quỳnh biết chuyện này, nàng sẽ tin tưởng hay không?

Tiêu hóa một hồi, từ trong miệng Vân Đào biết được tin tức chính xác, Trầm Bích Như lại cười khổ.

Bằng hữu tốt của nàng, Hàn Quỳnh tốn vô số tinh lực, cũng mới thi được một thuần thú học đồ. Đã nhiều năm, nàng ấy vẫn không có cách nào trở thành thuần thú sư chân chính. Đến người này thì hay rồi, tới Thú Đường một chuyến, vốn chỉ vì ngồi thú cưỡi...

Kết quả, không chỉ trở thành thuần thú sư chính thức, còn là nhị tinh... Quan trọng hơn chính là, ngay cả bảo bối giữ nhà của Thú Đường cũng bị hắn bắt cóc...

Nếu như nói chuyện này với Hàn Quỳnh, thật sự nghi ngờ nàng ấy có thể lập tức phát điên hay không.

...

Trở thành thuần thú sư nhị tinh, đãi ngộ cũng nâng cao, lập tức được phân một phủ đệ ở bên trong Thú Đường. Trương Huyền biết Trầm Bích Như tạm thời cũng không chỗ ở, để nàng tạm thời tiến vào trong. Hắn đi theo phía sau Phong đường chủ, đi tới một đại sảnh rộng rãi. - Trương thú sư tư chất trời sinh xuất sắc, còn là một vị danh sư học đồ. Nói vậy thứ này, tất nhiên có chút tác dụng!

Mấy người ngồi vào chỗ của mình, Phong đường chủ mỉm cười, lấy ra một vật đưa tới.

Trương Huyền tiện tay tiếp nhận, không nhịn được sửng sốt:

- Minh Lý Ngọc Tinh?

Phong đường chủ đưa tới, không phải là vật gì khác, chính là Minh Lý Ngọc Tinh trước đây phụ thân Triệu Nhã, Triệu Phong thành chủ đưa cho mình, có trợ giúp cực lớn đối với độ tâm cảnh Minh Lý Cảnh.

- Không sai!

Phong đường chủ gật đầu.

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

Trước đây Triệu Phong lại lục soát khắp toàn bộ Bạch Ngọc Thành, mới tìm được một khối, đủ thấy trân quý. Hiện tại vị Phong đường chủ này tiện tay liền đưa ra...

- Vật này là ta nhận được trong lúc vô ý, đối với thuần thú sư mà nói, cũng không có tác dụng. Ngươi là danh sư học đồ, muốn sát hạch danh sư, nâng cao độ tâm cảnh là tất nhiên. So với lãng phí lưu lại ở trong tay ta, còn không bằng đưa ra.

Nhìn ra được nghi ngờ của hắn, Phong đường chủ nói.

Trương Huyền gật đầu, đang muốn nói chuyện. Hắn lại thấy Lô thú sư ở bên cạnh cũng cười khanh khách nhìn qua:

- Ta thấy tu vi củaTrương thú sư đã đạt được Thông Huyền cảnh đỉnh phong, g cách nửa bước Tông Sư cũng không xa. Chỗ của ta vừa vặn có công pháp và tâm đắc lúc tu luyện trước đây, trực tiếp tặng cho ngươi! Tuy rằng ngươi có lão sư lợi hại, những cái này không tính là gì cả, cũng xem như một chút tâm ý của ta.

Nói xong, hắn lấy ra mấy quyển sách, đưa tới.

Trương Huyền tiện tay mở ra, chính là bí tịch và tâm đắc tu luyện từ Thông Huyền cảnh đột phá nửa bước Tông Sư.

- Ta không hào phóng giống hai lão đầu bọn họ, cũng không có nhiều thứ tốt như vậy. Ta chỉ có một thanh trường kiếm, Thanh Nham Tử luyện khí tông sư ở Thiên Vũ vương quốc tự tay rừn, sẽ đưa cho Trương thú sư!

Vương thú sư cũng cười vuốt râu, lấy ra một thanh trường kiếm đưa tới.

- Không vội...

Thấy ba lão đầu vừa đến lại tặng đồ, hơn nữa vẻ mặt còn tươi cười nhìn qua, Trương Huyền vội vàng xua tay.

Không công không nhận lộc.

Hắn còn không có cảm thấy mặt mũi mình lớn như vậy, có thể khiến cho ba thuần thú sư nhị tinh lớn, vừa gặp mặt đã đưa bảo bối.

- Ba vị thú sư có chuyện gì cứ nói thẳng đi!

- Trương thú sư không hổ danh là người thẳng thắn!

Chương 380: Trận thi đấu thuần thú lớn (2)

Phong đường chủ và hai vị khác liếc mắt nhìn nhau, gật đầu:

- Đã như vậy, ta lại nói ra. Thật ra, chúng ta là có việc muốn nhờ.

- Có việc muốn nhờ? Ta sao?

Trương Huyền sửng sốt.

Mình tuy rằng thành thuần thú sư nhị tinh, nhưng mấy vị này cũng vậy. Lại nói ở Thú Đường đợi lâu như vậy, người già thành tinh, còn có chuyện cần nhờ hắn sao?

Lẽ nào...

- Phương pháp đánh thuần thú, là sư phụ ta sáng chế. Lão nhân gia ta đã thông báo, không thể truyền ra ngoài. Cho nên...

Xem xong kho thư viện của Thú Đường, hắn cũng biết vì sao đánh một trận lại thuần phục man thú, lại khiến cho mọi người giật mình như thế.

Bởi vì chân khí thiên đạo tinh thuần, cùng Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể nhìn ra chỗ man thú thiếu hụt, mới có thể khiến cho nó thuần phục. Cho dù truyền thụ, bọn họ cũng học không được. Làm không tốt còn có thể để lộ ra thần công thiên đạo.

Ba lão đầu này vừa thấy mặt lại cho đồ, lại nói có việc thỉnh cầu, muốn học cái này, mình cũng phải có năng lực dạy!

Vẫn nên sớm từ chối rồi lại nói.

Dù sao thế giới này sư đạo nghiêm khắc. Lão sư không cho truyền ra ngoài, thì không thể truyền ra ngoài. Bọn họ cũng không thể nói cái gì. Xem như là lý do hay nhất.

- Ách, mỗi một thuần thú sư đều có bí pháp của mình, không muốn truyền ra ngoài, chúng ta cũng sẽ không hỏi thăm. Chuyện chúng ta muốn nhờ, không phải là chuyện này!

Nghe hắn nói như thế, Phong đường chủ lắc đầu.

Thuần thú sư và luyện đan sư giống nhau. Luyện đan có các loại thủ pháp, thuần thú cũng thế. Lại nói, mỗi người khí chất, công pháp tu luyện đều không giống nhau. Cho dù học được thủ đoạn của đối phương, có lúc cũng không dùng được.

Cùng với mở miệng đắc tội một vị thuần thú sư, còn không bằng không nói.

- Không phải cái này?

Trương Huyền nghĩ tới điều gì, vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua:

- Lẽ nào... Ba vị cũng mắc phải căn bệnh không trị được? Cũng muốn để cho ta trị một chút? Sẽ không phải cũng giống như Khiếu Thiên thú, buổi tối ngủ không yên? Thật sự không được, có thể thử phương pháp của Thanh Dương tông sư...

- Khụ khụ!

Nghe hắn nói như thế, đám người Phong đường chủ thiếu chút nữa bị sặc nước bọt.

Bọn họ chỉ cảm thấy hạ thân lạnh lẽo, trên trán đầy vạch đen.

Đây là chuyện gì với chuyện gì vậy.

Chúng ta nói có chuyện muốn nhờ ngươi, cho ngươi lại nói một hồi, chúng ta sợ rằng phải đổi thành thái giám...

- Là như vậy!
Rất sợ hắn nói tiếp, khí tiết tuổi già khó giữ được, Phong đường chủ liền vội vàng cắt ngang:

- Thú Đường giống như nghiệp đoàn luyện đan sư, có rất nhiều phân bộ. Làm thuần thú sư chính thức, nói vậy ta cũng không cần giới thiệu quá nhiều.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Xem sách xong, tất cả việc này hắn cũng đều biết rõ ràng.

Thú Đường cũng không phải là duy nhất. Nơi đây, chỉ là một phân bộ trong đó mà thôi.

- Thú Đường này của chúng ta, thuộc về phân bộ một vương quốc cấp bậc nhị đẳng, thống nhất nhận sự quản lý của Thú Đường Hiên Viên vương quốc.

Phân bộ cũng có đẳng cấp, từng tầng một tiến dần lên.

Thú Đường ở Huyền Lạc sơn mạch lui tới cùng mười mấy vương quốc nhị đẳng xung quanh, cấp bậc ở tầng dưới cùng.

Hiên Viên vương quốc là gần Phong Hào vương quốc.

Vương quốc chia ra làm phong hiệu: nhất đẳng, nhị đẳng, không nhập lưu (cũng chính là không có danh sư trấn thủ, không đánh gia lên đẳng cấp).

Thiên Huyền vương quốc thuộc về cấp bậc cuối cùng. Bắc Vũ vương quốc nắm giữ danh sư nhất tinh trấn thủ, xếp lên nhị đẳng.

Thiên Vũ vương quốc nắm giữ danh sư nhị tinh, xếp lên nhất đẳng.

Về phần Hiên Viên vương quốc, lại nắm giữ danh sư tam tinh, có tư cách thành lập truyền tống trận cực lớn, mua bán ra các loại vật tư, vạn nước tới triều, thực lực của một nước đang cường thịnh.

- Thú Đường của Hiên Viên vương quốc cách năm năm đều sẽ tổ chức một lần trận thi đấu thuần thú lớn, mời thú sư trẻ tuổi thuộc phân bộ đi tới so tài. Phong đường chủ tiếp tục nói:

- Ngươi ở phân bộ Huyền Lạc sơn mạch chúng ta sát hạch trở thành thuần thú sư, là người thuộc về phân bộ chúng ta. Ta hi vọng... ngươi có thể lấy danh nghĩa Thú Đường chúng ta, đi tham gia trận thi đấu lớn này.

- Trận thi đấu thuần thú lớn?

- Đúng vậy, trận thi đấu thuần thú lớn này tập hợp vô số thiên tài thuần thú sư của vương quốc. Nếu như có thể ở trong đó một tiếng cất lên khiến người kinh ngạc, đoạt được vị trí thứ nhất, tất nhiên sẽ được Thú Đường coi trọng, danh tiếng của phân bộ chúng ta cũng sẽ vang xa.

Phong đường chủ nói xong, vẻ mặt mong đợi nhìn qua.

- Cái này...

Không nghĩ tới đối phương thỉnh cầu là điều này, Trương Huyền nhìn qua:

- Thi đấu vào lúc nào?

Nếu như sát ngày, hắn cũng không có thời gian.

Hiện tại chủ yếu nhất là nghĩ biện pháp giải quyết kịch độc trong cơ thể, sau đó sát hạch danh sư.

Về phần thuần thú sư, chỉ là tiện tay làm, vì cưỡi thú miễn phí mà thôi, không phải là mục tiêu của hắn.

- Nửa năm sau, tại Hiên Viên vương thành.

Phong đường chủ nói.

- Nửa năm sau? Cái này... phải xem ta có thời gian hay không đã!

Trương Huyền không dám đáp ứng.

Hắn cũng không muốn tùy tiện thu ít đồ, lại khiến người ta ra mặt.

- Ngươi trẻ tuổi như vậy lại đạt tới trình độ thuần thú sư nhị tinh, lại tinh thông y đạo, thủ đoạn danh sư cùng một thân, nếu thật sự tham gia, tuyệt đối sẽ một tiếng cất lên khiến người kinh ngạc...

Thấy nói vài câu đối phương cũng không có hứng thú gì, Phong đường chủ nhớ tới cái gì, nói:

- Hơn nữa, chỉ cần có thể ở trong đó nhận được vị trí quán quân, có thể nhận được phần thưởng hậu hĩnh!

- Thưởng cái gì không quan trọng. Chủ yếu nhất là ta không có thời gian!

Trương Huyền lắc đầu.

Thấy đối phương từ chối, đám người Phong đường chủ không nhịn được lộ ra vẻ thất vọng. Chỉ có điều loại tâm tình này còn không có duy trì được bao lâu, liền nghe được giọng nói của đối phương tiếp tục vang lên.

- Ai, đúng rồi, phần thưởng... là cái gì vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau