THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 366 - Chương 370

Chương 366: Có thú bệnh nặng (2)

Trương Huyền gật đầu.

Tuy rằng không biết Thanh Ưng thú có thể bay được bao nhiêu, nhưng nó vừa đột phá, sức của đôi bàn chân tất nhiên bị hạn chế. Nếu như lại phối hợp củng cố tu vi, nghỉ ngơi, quả thực phải tiêu hao không ít.

Hắn có chút do dự. Chợt hắn nhớ tới lời Hàn Quỳnh nói trước đó, không nhịn được hỏi.

- Ta nghe nói Thú Đường có loại thú cưỡi tia chớp, tốc độ cực nhanh. Cho dù vạn cây số, vài ngày là có thể bay đến. Không biết có phải hay không?

- Thú Đường đúng là có thú cưỡi tia chớp, cũng chính là man thú của cường giả Tông Sư cảnh, có thể chở năm người bay, tốc độ cực nhanh, có tên gọi là tia chớp. Chỉ có điều...

Phong đường chủ có chút do dự:

- Loại thú cưỡi cấp bậc như vậy, toàn bộ Thú Đường, tổng cộng chỉ có hai con. Một con trong đó đã bay đi Càn Huyết vương quốc. Một con khác...

Nói đến đây hắn lắc đầu. Hai vị thuần thú sư khác cũng lộ ra một phần chán nản.

- Thế nào?

Thấy bộ dáng này của bọn họ, Trương Huyền đầy kỳ quái.

- Con này bệnh nặng, ngày hôm nay ngay cả đứng lên cũng không nổi, càng chưa nói bay. Ta và đám người Lô thú sư vừa rồi đang chẩn đoán bệnh, nghĩ biện pháp trị liệu, mới không có thời gian qua sát hạch, để cho Hồng thú sư làm thay!

Phong đường chủ nói.

- Bệnh nặng?

Lúc này Trương Huyền mới nhớ tới, thời điểm Vân Đào vừa tới sát hạch, Hồng thú sư từng nói qua đám người Phong đường chủ có việc, tạm thời không đến được.

Trước đó hắn còn suy nghĩ, đến cùng có chuyện gì, có thể còn quan trọng hơn so với sát hạch thuần thú sư. Hiện tại, thì ra là thế.

Man thú Tông Sư cảnh, xem như là chỗ dựa và nội tình lớn nhất của Thú Đường này. Nó bệnh nặng ngay cả đứng dậy cũng khó khăn, khó trách bọn họ lo lắng.

- Bệnh gì?

Trương Huyền hỏi.

Đối phương bệnh nặng hay không bệnh nặng không đáng để nói. Mấu chốt là... Có nó để cưỡi, có thể giảm bớt không ít thời gian.

Nghe được hắn hỏi thăm, Phong đường chủ không nhịn được lắc đầu:

- Cũng bởi vì không nhìn ra chứng bệnh gì, mới không có cách nào!

- Ba người chúng ta đều từng chẩn đoán bệnh, thủ đoạn thuần thú sư các loại, đều dùng qua một lần, trước sau không hiểu rõ!

Lô thú sư cười khổ.

Chứng bệnh cũng không nhìn ra được, trị liệu thế nào? - Có thể có phương pháp giải quyết hay không?

Mạc Vũ tiểu thư đứng một bên, không nhịn được hỏi.

Làm thuần thú sư, nghe được man thú bị bệnh nặng, ánh mắt nàng lộ ra sự quan tâm.

- Chúng ta đã phái người đi Bắc Vũ vương quốc mời Thanh Dương tông sư. Hắn đi tới, có lẽ có thể kiểm tra ra nguyên nhân căn bệnh!

Vương thú sư nói.

- Thanh Dương tông sư? Vương thú sư nói tới chính là một vị y đạo tông sư nhị tinh duy nhất của Bắc Vũ vương quốc?

Trầm Bích Như nhớ tới cái gì.

- Không sai, đúng là hắn! Thuần thú sư chúng ta tuy rằng cũng có một vài thủ đoạn giúp man thú xem bệnh, nhưng so với y đạo tông sư chân chính, vẫn kém hơn rất nhiều. Trước đó đã phái người mời. Chắc hẳn không bao lâu nữa hắn sẽ đi tới!

Vương thú sư cười nói.

Thuần thú sư tuy rằng cũng có phương pháp trị liệu căn bệnh cho man thú, nhưng đều một ít bệnh trạng thông thường. Gặp phải chứng bệnh nghi vấn khó xử lý, đều sẽ bó tay không làm gì được. Giống như tình trạng bây giờ, tìm kiếm y đạo tông sư ra tay mới là biện pháp tốt nhất.

Bắc Vũ Vương thành cách nơi này cũng không xa. Cưỡi man thú bay, qua lại còn chưa tới một canh giờ.

Ngược lại chờ thì cũng chờ, bọn họ mới đến đây quan sát sát hạch thuần thú sư, gặp phải tranh chấp giữa Trương Huyền và Hồng thú sư.

Nói xong về y đạo tông sư, Vương thú sư hình như đối với vị Thanh Dương rất có lòng tin. Hắn nhìn về phía Trương Huyền mỉm cười:
- Chỉ cần chữa trị xong căn bệnh, sẽ để cho nó đặc biệt đưa ngươi đi tới Hồng Liên sơn mạch, cũng không có vấn đề gì! Chỉ có điều... cưỡi thú cưỡi Tông Sư cảnh, giá xa xỉ. Ngươi cần phải sớm có sự chuẩn bị!

- Đại khái bao nhiêu?

Trương Huyền hỏi.

- Dựa theo giá cả của Thú Đường đưa ra, đi tới địa phương xa như Thiên Vũ vương quốc, lại là do man thú Tông Sư cảnh tự mình xuất động, ít nhất phải hai mươi cái thú huyết thạch. Trương thú sư là nhân viên nội bộ của chúng ta, có thể giảm giá, cũng cần khoảng 16 cái. Đổi thành kim tệ thông dụng của vương quốc, đại khái khoảng tám trăm vạn!

- Tám trăm vạn kim tệ?

Trương Huyền sửng sốt, con mắt trợn tròn.

Ban đầu ở Thiên Huyền vương quốc, vì kiếm được mấy trăm vạn, trải qua các loại ngụy trang, các loại khổ cực. Bọn họ tùy tiện bay một chuyến, lại kiếm nhiều tiền như vậy... Quả thực chính là cướp đoạt!

- Cái này cũng không có cách nào. Man thú Tông Sư cảnh, cần thuần thú sư nhị tinh tự mình khống chế, lại là bay một mình, giá tiền này, xem như là thấp nhất!

Vương thú sư cười khổ.

Man thú Tông Sư cảnh tuy rằng sớm bị người thuần phục. Nhưng thực lực không đủ, muốn khống chế gần như không khả năng. Cần phải có thuần thú sư nhị tinh tự mình đi theo.

Có thể đạt được loại cấp bậc thuần thú sư như vậy, thực lực đều đạt tới Tông Sư cảnh.

Nói cách khác, vì chuyến này, cần cường giả Tông Sư cảnh và man thú Tông Sư cảnh đều xuất động, giá làm sao có thể thấp được?

Phải biết rằng cường giả Tông Sư cảnh, ở vương quốc nhị đẳng cũng được cho là cấp bậc lão tổ!

Người như thế tự mình ra sức, tám trăm vạn kim tệ, quả thực không nhiều lắm.

- Không phải nói... Chỉ cần thành thuần thú sư, có thể ngồi miễn phí sao?

Cố nén phiền muộn, Trương Huyền không nhịn được nói.

Nghe Vân Đào nói ngồi miễn phí, hắn mới thi thuần thú sư. Kết quả còn phải mất tám trăm vạn... Suy nghĩ một chút hắn cũng có chút buồn bực.

- Thành thuần thú sư là có thể miễn phí. Chỉ có điều, là cưỡi man thú dưới Tông Sư cảnh. Muốn cưỡi loại man thú cấp bậc như vậy miễn phí, phải đạt đến thuần thú sư nhị tinh mới được!

Thấy hắn không hiểu, Phong đường chủ giải thích.

- Thuần thú sư nhị tinh là có thể miễn phí sao?

Trương Huyền có chút do dự, nói tiếp:

- Nếu như vậy... Các ngươi xem cần điều kiện gì, nếu được, ta thi một chút đi!

Chương 367: Thanh Dương Tông sư (1)

Nếu được, thi một chút?

Khóe miệng đám người Phong đường chủ lại nhất thời co rút.

Ở Thú Đường bọn họ từng sát hạch vô số học đồ, đây là lý do kỳ lạ nhất bọn họ từng nghe nói tới.

Những người khác thi thuần thú sư, đều vì hướng tới thực lực, muốn thu được chức nghiệp tán thành. Người này thì hay rồi, chỉ là vì cưỡi thú miễn phí...

Ngươi lại là danh sư sư huynh, lại có bản lĩnh như vậy, chỉ cần nguyện ý, mấy trăm vạn kim tệ mà thôi, chỗ nào không kiếm được. Vì chút tiền như vậy... ặt mũi đâu? Tôn nghiêm đâu? Thân phận đâu?

Quan trọng nhất chính là, đây chính là thuần thú sư nhị tinh. Toàn bộ Thú Đường ở Huyền Lạc sơn mạch, thành lập nghìn năm qua, cũng chỉ có ba vị.

Thi một chút... Giọng điệu giống như cắt dưa, dùng bữa, không có bất kỳ khẩn trương cùng khiếp sợ nào.

Ngươi biết độ khó sao?

Biết ngay cả người như Hồng thú sư, cũng liên tục bảy lần chưa từng thành công sao?

Mở miệng liền nói ra, đúng là chuyện lạ, khó tránh khỏi quá không để nghề nghiệp thuần thú này ở trong mắt!

Ngực Mạc Vũ tiểu thư còn lên xuống không ngừng, một hơi nghẹn lại không ra được.

Nàng là thiên tài siêu cấp, tốn thời gian một năm, mới thật vất vả trở thành thuần thú sư nhất tinh. Nàng vốn tưởng rằng mình có thể mở mày mở mặt, khiến cho tất cả mọi người tán dương. Kết quả... gặp phải người này.

Nàng cầu gia gia cáo nãi nãi mới thuần phục sơ cấp được một con Thanh Ưng thú. Đối phương đánh một trận, lại hoàn toàn thuần phục... sát hạch nhất tinh thành công, cuối cùng lại còn không biết đủ, muốn sát hạch nhị tinh...

Nếu như tích dày phát mỏng, một tiếng cất lên khiến người ta kinh ngạc, cũng không tính là gì. Mấu chốt chính là... Rõ ràng trước đó không muốn thi. Sau khi nghe được miễn phí, mới động tâm tư.

Người khác sắp mệt chết cũng làm không được. Hắn lại giống như đùa giỡn. Không cần đả kích người khác như vậy...

- Sát hạch thuần thú sư nhị tinh, cần phải...

Đè nén sự phiền muộn, Phong đường chủ đang muốn giải thích. Chỉ thấy một lão nhân vẻ mặt kích động đã đi tới.

- Đường chủ, đường chủ! Thanh Dương tông sư đến!

- Đến rồi sao?

Ánh mắt ba thuần thú sư lớn nhất thời sáng lên, bất chợt đứng phắt dậy, lại không để ý tới chuyện giải thích nữa, trực tiếp đi về phía trước.

Đi mấy bước, Phong đường chủ dừng lại:

- Mấy người các ngươi là thuần thú sư mới sát hạch, cũng có tư cách qua đó. Vừa vặn xem y đạo tông sư chữa bệnh cho man thú cấp bậc tông sư như thế nào, cũng coi như tăng thêm kiến thức!

- Vâng! Đám người Mạc Vũ, Chu Cẩm Hoàng đồng thời gật đầu, đi theo.

- Tiền bối, chúng ta cũng đi qua xem một chút. Loại trị liệu man thú này, lại là cơ hội ngàn năm khó gặp. Cố gắng xem một chút, có thể học được không ít tri thức!

Thấy mấy người đi xa, Vân Đào đi tới trước mặt Trương Huyền.

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn vẫn muốn cưỡi thú cưỡi tia chớp. Nó có thể được chữa trị tốt, đi Hồng Liên sơn mạch, sẽ bớt đi không ít thời gian và phiền phức.

Hắn đi theo sau lưng mọi người, đi tới một hồi, liền tới một cái viện rất lớn, rộng rãi, bao la. Các loại kiến trúc thoạt nhìn đều lớn hơn so với phủ đệ bình thường vài lần, khiến người ta có một loại ảo giác như tiến vào vương quốc của người khổng lồ.

Trong viện, ghế dài bằng đá, ghế dựa bằng đá, mỗi một cái đều có chiều dài chiều rộng bảy, tám thước. Không nhìn kỹ, cũng hoài nghi đó là từng cái lôi đài. Hành lang được lát đá, cũng rất rộng rãi, kích thước hơn mười thước. Trong ao nước, đình đứng sừng sững, càng giống như cung điện, khí thế mười phần.

- Đây là phủ đệ đặc biệt xây dựng cho Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú, có bảy vị thuần thú học đồ chuyên môn hầu hạ cuộc sống sinh hoạt hàng ngày...

Thấy Trương Huyền nhìn mê mẩn, Vân Đào không nhịn được truyền âm giải thích:

- Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú chính là con man thú Tông Sư cảnh sinh bệnh kia.

- Xây dựng phủ đệ riêng cho một con man thú?

Trương Huyền líu lưỡi. Có cần xa xỉ như vậy hay không?

Cái nhà này, bất kể về diện tích hay mức độ kiến trúc xa hoa, so với vương cung Thiên Huyền cũng không phân cao thấp. Người không biết, còn tưởng rằng nhân vật lớn gì đó trấn thủ trong đó. Không ngờ được lại là đặc biệt xây dựng cho một con man thú...

Thậm chí đặc biệt phân phối bảy vị thuần thú học đồ, chiếu cố cuộc sống hàng ngày... so với cường giả bình thường hưởng thụ đãi ngộ thật sự còn cao hơn.

Thảo nào bay một chuyến tới Thiên Vũ vương quốc tốn tám trăm vạn kim tệ. Không thu lệ phí cao như vậy, thật đúng là nuôi không nổi.

- Thanh Dương tông sư, lần này lại làm phiền ngài...

Trong lòng hắn đang cảm thán người không bằng thú, liền nghe được giọng nói hưng phấn của Phong đường chủ vang lên.

Hắn nhìn về phía trước, chỉ thấy một lão nhân thân hình cao lớn đứng ở cách đó không xa, chắp hai tay ở sau lưng, mang theo khí tức người lạ đừng quấy rầy. Dáng vẻ hơn năm mươi tuổi, toàn thân mặc y phục màu xanh, không có bất kỳ biểu lộ gì, khiến cho người ta không nhìn ra vui buồn yêu giận.

Xem ra chính là y đạo tông sư Thanh Dương trong truyền thuyết!

Chức nghiệp giống nhau, nhất tinh gọi là đại sư, nhị tinh cực kỳ đều có thể gọi là tông sư.

Vị này Thanh Dương, là y sư nhị tinh. Rõ ràng nếu so với Nguyên Ngữ đại sư lợi hại hơn rất nhiều.

- Không sao! Khiếu Thiên thú ở đâu? Dẫn ta qua xem!

Nhìn Phong đường chủ gật đầu một cái, Thanh Dương tông sư không nói thừa, đưa bàn tay ngăn lại.

- Được, mời đi bên này!

Phong đường chủ đi trước dẫn đường.

Thời gian không lâu, mọi người đi tới một biệt viện, lập tức liền nhìn thấy trên thạch đài rộng, một con man thú cực lớn nằm thẳng ở phía trên, hai mắt nhắm nghiền, không biết sống hay chết.

Con man thú này và Thanh Ưng thú có chút tương tự, chỉ có điều kích thước càng lớn hơn. Thân thể dài chừng hơn mười thước. Từ phía xa nhìn lại, khiến cho người ta một loại cảm giác như hòn núi nhỏ.

- Bất tỉnh?

Liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền đã biết đầu con man thú này đã rơi vào hôn mê.

Thảo nào đám người Phong đường chủ vội vã như thế. Nghe được Thanh Dương tông sư đi tới, ngay cả tâm tư nói thêm một câu cũng không có. Xem ra con Khiếu Thiên thú này, quả nhiên bệnh rất nặng.

- Thanh Dương tông sư, ba ngày trước Khiếu Thiên thú đột nhiên phát bệnh. Lúc đầu không nghiêm trọng lắm, chỉ là không muốn ăn, ta cũng không để ý. Sáng sớm hôm nay lại đột nhiên hôn mê. Mấy người chúng ta đã dùng qua các loại thủ đoạn, lại không có bất kỳ biện pháp nào...

Chương 368: Thanh Dương Tông sư (2)

Phong đường chủ giải thích.

- Ừ!

Gật đầu, thanh Dương Tông sư đi tới trước vài bước, dạo dọc theo thân thể to lớn của Khiếu Thiên thú một vòng, càng đi sắc mặt càng trầm xuống lợi hại hơn.

- Nói một chút về tình hình thức ăn và cuộc sống hàng ngày của nó!

Phong đường chủ ngoắc tay. Một thuần thú học đồ chịu trách nhiệm ăn ở cho Khiếu Thiên thú đã đi tới, cung kính hành lễ xong nói.

- Mười ngày trước, Khiếu Thiên thú lại không quá muốn ăn cái gì, có vẻ có chút nôn nóng bất an. Bởi vì mùa thu, dễ dàng nội hỏa, chúng ta cho nó dùng Thanh Thần Thủy an thần tiêu hỏa, tình hình mới được hóa giải một ít.

- Chỉ có điều, vẫn có cái gì đó không ổn. Mỗi ngày vào buổi tối nó đều ở trong viện di chuyển loạn, thường xuyên ngửa mặt lên trời hí dài. Đặc biệt là mấy ngày trước đây, vào đêm trăng tròn, nó gần như một đêm không ngủ, chạy qua chạy lại rất, hình như có tinh lực phát tiết không hết!

- Ngày hôm sau tỉnh lại, nó lại không muốn ăn cơm, cái gì cũng không khiến cho nó có hứng thú được. Sáng sớm hôm nay nó còn trực tiếp hôn mê!

- Lượng thức ăn trong mười ngày qua, còn không bằng một ngày trước kia. Ngoại trừ một ít thú thịt nấu chín, canh cháo ra, cũng không ăn gì khác. A, dựa theo lời đường chủ nói, hôm qua cho nó dùng hai viên Khứ Hỏa Đan. Chỉ có điều hình như không có tác dụng gì, trái lại càng nghiêm trọng hơn.

Rất nhanh hắn đã giới thiệu một lượt về tình huống căn bản.

Nghe xong, Thanh Dương tông sư gật đầu, khoát tay:

- Đi xuống đi!

- Vâng!

Vị này học đồ không dám nói thừa, xoay người rời khỏi.

- Như thế nào?

Phong đường chủ nhìn qua.

- Chờ một chút!

Thanh Dương tông sư cũng không giải thích, lại đi dạo dọc theo Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú một vòng, trong lúc đó bứt lông, vành mí mắt của đối phương, lông mày nhăn lại, hình như đang cẩn thận cân nhắc.

...

- Y sư cũng có thể chữa bệnh cho man thú?

Nhìn thấy được bộ dạng hắn nghiêm túc, Trương Huyền không nhịn được hỏi.

- Thanh Dương tông sư là y đạo tông sư lợi hại nhất Bắc Vũ vương quốc. Có người nói hắn đã đạt đến nhị tinh đỉnh phong, cách tam tinh cũng không xa. Thú Đường không ít lần không có cách nào giải quyết chứng bệnh đều nhờ hắn ra tay giải quyết!

Vân Đào thấp giọng nói. - Y sư xem bệnh cứu người, bất luận là người hay là thú, chỉ cần nhiễm bệnh, nguyên lý đều cơ bản tương đồng. Có thể khám cho người, tất nhiên cũng có thể khám cho thú! Nếu không, nghề nghiệp y sư này, không phải loại hình chiến đấu, làm sao có thể ở trong cửu lưu, cũng xếp hạng sát đầu?

Nghe được hai người nói chuyện, Mạc Vũ tiểu thư hừ một câu.

Chức nghiệp trên cửu lưu, danh sư đứng hàng đầu tiên, điều này không thể nghi ngờ. Các thứ hạng khác tương đối mơ hồ, kết luận không thống nhất. Chỉ có điều, các chức nghiệp luyện đan sư, y sư, trận pháp sư, thuần thú sư đều tương đối sát đầu, được người tôn trọng.

Y sư và trận pháp sư, so với thuần thú sư, hoàn toàn không có lực chiến đấu, lại có thể sánh ngang, chỉ khiến người ta xem bệnh, rõ ràng làm không được.

- Ngươi không phải một đạo thuần thú rất lợi hại sao? Còn tưởng rằng cái gì cũng tinh thông. Thế nào, đối với y đạo không hiểu sao?

Thấy vẻ mặt ngây thơ của Trương Huyền, gương mặt Mạc Vũ tiểu thư nâng cao lên.

Ngươi không phải rất trâu bò sao? Đánh một trận là có thể thuần phục man thú sao?

Một đạo y đạo lại hoàn toàn không hiểu, chịu thiệt đi!

- Ách...

Nghe được đối phương chất vấn, Trương Huyền xấu hổ cười.

Ở Thiên Huyền vương quốc, sách liên quan tới y đạo, đã ít lại càng ít. Có thể nói gần như không có. Về phần y sư, hắn tiếp xúc qua cũng chỉ có một Nguyên Ngữ đại sư. Hai người cùng xuất hiện, vẫn chỉ ở nói trên thi họa, không phải y thuật.

Cho nên, đối với nghề nghiệp này, hắn thật sự không biết được rõ ràng.

Hắn cũng là lần đầu tiên nghe nói, y sư không chỉ có thể khám bệnh cho người, còn có thể khám bệnh cho man thú. - Mạc Vũ tiểu thư không chỉ là thuần thú sư nhất tinh, luyện đan sư nhất tinh, danh sư học đồ, còn là một vị y sư học đồ!

Vân Đào thấp giọng, trong mắt đầy vẻ hâm mộ.

- Y sư học đồ?

Trương Huyền sửng sốt.

Mạc Vũ tiểu thư này tuy rằng xinh đẹp, có chút ngạo khí, nhưng nói thật, cũng quả thật có bảnh lĩnh để cao ngạo.

Không ngờ một người tinh thông nhiều chức nghiệp như vậy. Xem như là một người thiên tài nhất trong rất nhiều hắn gặp được hiện nay.

- Y sư và luyện đan sư có điểm chung, lại tùy tiện học một chút, đối với ta mà nói, cũng không khó! Lần này sát hạch xong thuần thú sư, trở lại ta lại sát hạch y sư chính thức!

Mạc Vũ tiểu thư khẽ cười.

Trong mắt người khác chức nghiệp vô cùng phức tạp cao cấp, ở trong miệng nàng lại đơn giản giống như qua gặp gia gia.

Nàng luôn luôn là thiên tài, tài trí hơn người, kết quả bị người gọi là Trương Huyền này làm cho mất mặt. Lúc này thấy đối phương đối với chức nghiệp y sư không hiểu, vừa vặn có thể hòa nhau một ván, một lần nữa lòng tự tin của nàng lại dâng lên.

Nàng nói xong vốn tưởng rằng người gọi là Trương Huyền sẽ bội phục một chút, lại thấy người này biến mất ở trong tầm mắt, không biết đi nơi nào.

- Đáng giận!

Nàng giậm chân một cái, tức giận tới mức mặt ửng đỏ.

...

- Có thể nhìn ra cái gì?

Thấy Thanh Dương tông sư mày nhăn lại, Phong đường chủ không nhịn được hỏi.

- Ừ, trong lòng ta đã có một ít ý nghĩ, gần như có thể chẩn đoán chính xác ra nó xảy ra chuyện gì...

Thanh Dương tông sư gật đầu, đang muốn nói chuyện. Đột nhiên hắn sửng sốt một cái, sắc mặt trở nên được thâm trầm, lớn tiếng quát:

- Ngươi muốn làm gì?

Nghe hắn quát lớn, mọi người đồng loạt nhìn lại. Chỉ thấy một người thanh niên chẳng biết lúc nào đứng ở trước mặt Khiếu Thiên thú, xoa… đầu của nó một chút.

Chương 369: Ta nói ngươi là lang băm (1)

- Này...

Nhìn thấy được động tác của người thanh niên, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.

Lá gan của người này cũng không tránh khỏi quá lớn đi!

Không thấy được y đạo tông sư đang khám và chữa bệnh sao?

Chạy tới làm cái gì? Hơn nữa...

Đây chính là Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú, man thú Tông Sư cảnh, không phải sủng vật của nhà ngươi, sờ một cái... giống như gặp phải chó Nhật, tính giở trò quỷ gì?

- Ta cũng muốn xem thử, con Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú này bị bệnh gì!

Nhìn ra được sự nghi ngờ của mọi người, người thanh niên này xoay đầu lại, mỉm cười.

- Hừ!

Vừa nghe hắn nói như thế, Mạc Vũ tiểu thư hừ một tiếng.

Đối phương vừa xoay mặt lại, nàng liền nhận ra được, không phải là ai khác, chính là Trương Huyền vẫn khiến cho nàng buồn bực kia.

Thảo nào mới vừa nói chuyện đã không thấy bóng dáng. Hóa ra chạy tới tìm hiểu Khiếu Thiên thú.

Phong đường chủ để cho chúng ta sang đây xem Thanh Dương tông sư chữa bệnh, chỉ là để học tập, an phận thủ thường, yên tĩnh nhìn là được rồi. Ngươi mù quáng lăn qua lăn lại làm cái gì?

Sờ cái gì mà sờ!

Đây không phải là tự mình tìm mắng sao?

Quả nhiên, ý niệm này vừa kết thúc, đã thấy Thanh Dương tông sư đứng ở một bên, sắc mặt càng lúc càng xanh, hai mắt híp lại một cái.

- Làm càn!

Bàn tay hắn vung lên, nhìn về phía Phong đường chủ, râu mép nhếch lên, giọng nói sắc bén:

- Đây chính là người của Thú Đường các ngươi sao? Không có quy củ như thế? Còn nhìn một chút... Nhìn hiểu được không? Cái gì cũng đều không hiểu, lại chạy tới sờ loạn. Thực sự không biết trời cao đất rộng!

- Tông sư xin bớt giận. Hắn không phải cố ý. Có khả năng cũng lo lắng cho Khiếu Thiên thú...

Phong đường chủ cũng không nghĩ tới Trương Huyền sẽ lỗ mãng như vậy, trực tiếp chạy tới sờ Khiếu Thiên thú, vội vàng giải thích.

- Ta khám bệnh cần phải tuyệt đối yên tĩnh, không thích làm phiền. Qua lại nhiều năm, ngươi không phải không biết!

Thanh Dương tông sư cắt ngang lời hắn, ánh mắt giống như tia điện, mang theo khí tức cao ngạo không thể xâm phạm.

- Ta biết, chỉ là...
- Biết là tốt rồi, không có chỉ là. Bạn tốt nhiều năm, ta lại không tính toán. Ở đây không phải nơi người nào cũng có thể đi vào. Đuổi bọn họ ra ngoài, ta hiện tại chữa bệnh.

Thanh Dương tông sư xói xong khoát tay áo, vẻ mặt ngạo nghễ.

Hắn là người nào?

Y đạo tông sư, tồn tại tiếng tăm lừng lẫy trong cả Bắc Vũ vương quốc, đang chữa bệnh. Một kẻ không biết từ nơi nào xuất hiện, cũng nói xem một chút. Ngươi biết cái gì? Ngươi sẽ khám ra được sao?

- Thanh Dương tông sư vẫn xin bớt giận. Mấy người trẻ tuổi này đều là thuần thú sư ngày hôm nay vừa thông qua sát hạch. Ta để cho bọn họ đi tới, chỉ là quan sát một chút, tuyệt đối không có tâm tư muốn mạo phạm gì!

Phong đường chủ nói.

- Đúng vậy, Trương thú sư, hắn cũng chỉ là nhất thời hiếu kỳ mới sờ một chút. Bảo đảm lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm!

Lô thú sư cũng liền vội vàng đi tới khuyên can.

- Hừ, ngày hôm nay lại cho hai người các ngươi một chút mặt mũi. Lần sau ta hi vọng Thú Đường có thể có chút quy định! Khám bệnh cần phải tuyệt đối yên tĩnh. Không phải là người nào có tư cách qua nhìn, là có thể nhìn được! Nếu như lần sau lại có loại người linh tinh cái gì cũng đều không hiểu, lại táy máy tay chân, làm chậm trễ thời gian điều trị tốt nhất, các ngươi ai có thể gánh vác đây?

Thanh Dương tông sư hừ một tiếng, nhìn quanh một vòng, mang theo sự uy nghiêm không cho phép phản bác.

- Vâng, vâng!

Phong đường chủ liền vội vàng gật đầu.

Địa vị của thuần thú sư và y sư không chênh lệch lắm, nhưng hắn có việc cầu người, không có cách nào.

Ai bảo Khiếu Thiên thú bệnh nặng, lại chỉ có người này mới có thể trị liệu? Cho dù đối phương quát lớn, hắn cũng chỉ có thể chịu đựng.
- Ừ!

Thấy thái độ của mọi người khá tốt, Thanh Dương tông sư không tính toán nữa, tiếp tục nhìn về phía Khiếu Thiên thú trước mắt đã rơi vào hôn mê.

- Vừa rồi tông sư nói đã nhìn ra vấn đề, có thể có biện pháp trị liệu hay không?

Phong đường chủ có chút khẩn trương.

- Trải qua chẩn đoán bệnh sơ bộ, ta đã xác định được chỗ mấu chốt.

Thanh Dương tông sư giơ bàn tay ra.

Ánh mắt tất cả mọi người đều nhất thời sáng lên.

Không hổ danh là y đạo tông sư, nhanh như vậy liền tìm được vấn đề.

Phải biết rằng, ba thuần thú sư lớn nhị tinh, rất nhiều thuần thú sư nhất tinh, nghiên cứu tròn hai ngày, cũng không có cách nào giải quyết.

Thấy ánh mắt mong chờ của mọi người, lúc này Thanh Dương tông sư mới thoả mãn gật đầu, thản nhiên nói:

- Con Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú này, trong cơ thể khô nóng, tinh lực dư thừa, còn thường xuyên ngửa mặt lên trời hí dài. Nếu như ta không nhìn lầm... Chắc là muốn tìm phối ngẫu!

- Tìm phối ngẫu?

- Không sai, man thú cũng có dục vọng giao phối. Đặc biệt là đến mùa thu, loại dục vọng này càng sâu, thậm chí đến mức khó có thể ngăn chặn được. Vừa rồi ta thấy, thân thể nó khô nóng, nhu cầu phát tiết cấp bách. Bởi vì không có cách nào đạt được nguyện vọng, lúc này mới càng ngày càng nóng nảy hơn, nội hỏa xông lên, tiến vào phổi, cuối cùng rơi vào hôn mê.

Thanh Dương tông sư hất cái đầu lên, mang theo ánh sáng nhìn xa trông rộng.

- Ngươi nói những điều này, chúng ta trước đó cũng đã hoài nghi tới. Chỉ là... dựa theo tuổi của man thú trưởng thành, chắc hẳn là còn chưa tới mới phải...

Phong đường chủ có chút nghi ngờ.

- Man thú không thể dựa theo tuổi tác của con người để so sánh. Chỉ cần thân thể khí quan của nó trưởng thành, tự nhiên sẽ có dục vọng đặc biệt. Đây là bản tính sai khiến, thành ra ban đêm không ngủ, ngửa mặt lên trời hí dài. Những điều này đều là dấu hiệu muốn tìm phối ngẫu, không có sai!

Thanh Dương tông sư nhìn qua, trong mắt bắn ra tinh quang bốn phía, mang tới cảm giác đè ép cho mọi người:

- Thế nào? Không tin ta chẩn đoán bệnh sao?

- Đây cũng không phải. Chỉ là...

Phong đường chủ lắc đầu, không lại tiếp tục rầu rĩ về vấn đề này nữa. Hắn sốt ruột nhìn qua:

- Vậy loại tình huống này... giải quyết như thế nào?

Chương 370: Ta nói ngươi là lang băm (2)

- Thoạt nhìn rất phức tạp. Tìm được nguyên nhân, giải quyết lại rất đơn giản. Nó muốn tìm phối ngẫu, giúp nó tìm một còn là được!

Thanh Dương tông sư cười nói.

- Tìm một con?

Phong đường chủ lộ ra vẻ mặt khổ sở.

Hai vị nhị tinh tông sư khác cũng đồng thời lắc đầu.

- Không phải là không muốn tìm. Mà là bản thân Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú đã rất hiếm thấy. Trong khoảng thời gian ngắn tìm một con, đồng thời tuổi xấp xỉ mang tới, gần như là không thể nào làm được!

Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú loại man thú bay vẫn còn vị thành niên lại đạt được cảnh giới Tông sư, toàn bộ Huyền Lạc sơn mạch cũng sẽ không vượt quá hai con.

Quan trọng hơn chính là, bay nhanh như vậy, cho dù tìm được, lại làm sao có thể bắt về thuần phục?

Trước đây Thú Đường thu dưỡng con này, cũng là nuôi nấng lúc nó tuổi còn nhỏ, thậm chí còn đặc biệt xây dựng phủ đệ, đặc biệt phái người tới hầu hạ, mới khiến cho nó ngoan ngoãn ở lại chỗ này. Nói thật... Đến bây giờ nó còn chưa hoàn toàn thuần phục, không cùng bất kỳ kẻ nào ký kết khế ước.

Không phải là bọn họ không muốn, mà là làm không được!

Bản thân Khiếu Thiên thú lại có thành kiến rất lớn đối với nhân loại. Muốn hoàn toàn thuần phục rất khó. Nếu quả thật hoàn toàn thuần phục, đã có thể cùng chủ nhân tiến hành khai thông, bọn họ khẳng định cũng sớm biết được đối phương bị bệnh gì, có thể sớm trị liệu một chút.

Một con Khiếu Thiên thú nuôi từ nhỏ đến lớn cũng thuần phục không được, lại làm sao có thể trong khoảng thời gian ngắn tìm cho nó một bạn ngẫu qua!

Hiển nhiên là không thể nào làm được!

- Không tìm được?

- Đúng vậy!

Phong đường chủ nhìn qua:

- Khẩn cầu Thanh Dương tông sư lại suy nghĩ biện pháp khác. Chỉ cần có thể cứu được Khiếu Thiên thú là tốt rồi!

- Biện pháp thật ra có. Hơn nữa còn có thể một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, vĩnh viễn giải quyết tai hoạ ngầm này. Chỉ là... Có thể sẽ phiền toái một chút.

Thanh Dương tông sư có chút do dự.

- Đã có, vậy phiền phức tông sư nhanh ra tay giúp một chút.

Ánh mắt đám người Phong đường chủ nhất thời sáng lên, vội vàng nói.

- Ừ, được rồi!

Chắp hai tay ở sau lưng, Thanh Dương tông sư gật đầu:

- Không tìm được bầu bạn, thật ra muốn giải quyết loại nhu cầu này của nó, cũng rất đơn giản. Đó chính là... Thiến! Chỉ cần thành công, sau này cũng sẽ không có loại chuyện này quấy nhiễu, nó cũng sẽ hoàn toàn thuần phục các ngươi, chuyên tâm làm việc cho Thú Đường.
- Thiến sao?

Đám người Phong đường chủ đồng thời sửng sốt.

- Chỉ có thiến, có khả năng ổn định tâm thần, không đến mức mỗi ngày thấy khô nóng khó nhịn, khó có thể tự kìm chế, cũng sẽ không lại xuất hiện loại tình huống này.

Thanh Dương tông sư gật đầu nhìn qua:

- Thú Đường các ngươi không phải cũng có rất nhiều man thú, vì để tránh phiền phức, đặc biệt thiến đi sao?

- chuyện này...

Phong đường chủ gật đầu.

Thú Đường quả thực có không ít man thú, vừa sinh ra đã bị thiến. Như vậy có thể không cần suy nghĩ nhiều tới những chuyện khác, hoàn toàn ra sức cho nhân loại.

- Được, ta chẩn đoán bệnh, phương pháp chính là như vậy. Các ngươi suy tính một chút. Nếu như muốn động thủ, nên làm nhanh đi. Con này rất rõ ràng không thể chống đỡ được quá lâu. Không giải quyết, ta sợ ngày mai cũng không kiên trì nổi!

Thanh Dương tông sư không nói thêm gì nữa, yên tĩnh đứng tại chỗ, chờ đợi mọi người đưa ra lựa chọn.

- Lẽ nào thật sự phải làm như vậy?

Đám người Phong đường chủ nhìn nhau, mỗi một đều lộ ra vẻ mặt rầu rĩ.

Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú, từ nhỏ liền đi theo bọn họ, đã ở chung rất nhiều năm, sớm có tình cảm giống như người thân vậy. Trực tiếp thiến nó... bọn họ thật sự không xuống tay được.

Lại nói, Thú Đường quả thực có tiền lệ thiến man thú. Nhưng, không ít man thú không sống được, chết ngay tại chỗ.
Hiện tại Khiếu Thiên thú rơi vào hôn mê, bản thân lại bệnh nặng, nếu như động đao nữa, không sống sót... thật sự lại nguy rồi!

Hơn nữa, man thú Tông Sư cảnh đã có ý thức của mình. Làm như vậy nếu chẳng may chọc cho nó mất hứng, vô cùng có khả năng nó sẽ giang cánh rời khỏi đây, cũng sẽ không trở lại nữa. Thậm chí làm không tốt, nó còn có thể trả thù Thú Đường, đưa tới phiền toái càng lớn hơn.

Loại tình huống này cũng không phải là không có tiền lệ. Các Thú Đường khác lại từng gặp được tình huống như vậy. Thiến một con man thú nửa bước Tông Sư cảnh, dẫn đến đối phương tính tình đại biến, phản bội Thú Đường không nói, còn xem Thú Đường thành kẻ thù lớn, cả ngày đến gây phiền phức.

Cuối cùng bọn họ không thể làm gì khác hơn là phái ra cao thủ, bắn chết nó.

Nghe nói sau khi bắn chết, chủ nhân của con man thú này, khóc ròng tròn ba ngày, cũng bởi vì thương tâm quá độ, chân khí tan rã, sống không bao lâu đã qua đời.

Man thú và người giống nhau, đều cần được tôn trọng.

Không nói cho đối phương biết, lại thiến nó, bản thân chính là một loại sỉ nhục.

- Thanh Dương tông sư, có thể còn có biện pháp khác hay không? Cái này... thật sự không dễ làm!

Do dự một lát, Phong đường chủ không nhịn được nói.

- Đây đã là phương pháp giải quyết tốt nhất! Nếu như không muốn thì thôi. Ta cho ra kết quả chẩn đoán bệnh cùng phương pháp trị liệu. Không đi làm là chuyện của các ngươi. Sau này có vấn đề gì, cũng không cần tới tìm ta nữa!

Thanh Dương tông sư hừ nói, vẻ mặt không vui.

Hắn đã đưa ra nguyên nhân bệnh và phương pháp trị liệu, đối phương còn ra sức khước từ. Lẽ nào là không tin vào y đạo tông sư hắn?

- Cái này...

Thấy đối phương nói như vậy, Phong đường chủ cắn răng một cái, vừa định đáp ứng, liền nghe được một giọng nói thản nhiên vang lên.

- Đã sớm nghe nói lang băm hại người, ta còn chưa tin. Hiện tại xem ra, quả thực như vậy...

- Ngươi nói cái gì?

Thanh Dương tông sư lập tức nổi giận, chợt quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy trong đám người, một người thanh niên thần sắc thản nhiên nhìn qua.

Chính là người vừa nãy lặng lẽ đã chạy tới sờ đầu của Khiếu Thiên thú.

Trương Huyền!

- Ta nói ngươi là lang băm! Nếu như nghe không hiểu...

Trương Huyền vẻ mặt nghiêm túc:

- Chính là y thuật thấp kém ngu xuẩn, thường thường không nhìn ra chứng bệnh, lại chẩn đoán bệnh lung tung!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau