THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Ẩm thực gia

Thế giới này có rất nhiều nghề nghiệp và ẩm thực gia chính là một trong số đó. Những người làm nghề này thường rất nhạy cảm với thức ăn, họ có thể nhận biết được rất nhiều hương vị mà người thường không biết.

Mặc dù tu vi của bọn họ có thể sẽ không cao nhưng những quán cơm, quán rượu đều sẽ trả tiền rất cao để thuê bọn họ kiểm tra mùi vị của thức ăn và nêu ra quan điểm của họ về thức ăn đó, vì vậy thu nhập của bọn họ cũng tương đối cao.

Có điều nghề ẩm thực gia cũng chỉ được xếp vào tầng lớp nghề nghiệp thấp nhất, thường không được nhiều người tôn trọng.

Trong thế giới này có hơn mấy ngàn nghề nghiệp, để phân biệt được nó, người ta chia nghề nghiệp ra thành ba loại: Thượng cửu lưu, trung cửu lưu và hạ cửu lưu (1).

Luyện đan sư, Luyện khí sư và Trận pháp sư đều là những nghề nghiệp cao cấp, có ích cho tu vi, vì vậy được xếp vào hàng Thượng cửu lưu. Ngược lại, ẩm thực gia bị xem là một nghề không trung thực, một nghề chuyên lừa đảo, vì vậy được xếp vào hàng Hạ cửu lưu.

Theo Thẩm Bích Như thấy, thiếu niên ở trước mặt không những dễ dàng nói ra đặc điểm của những món ăn kia, mà còn có thể chỉ rõ thiếu sót của rượu ngon trong tiệm, những việc này chỉ ẩm thực gia mới có khả năng làm được thôi.

- Cô nghĩ như vậy cũng được.

Trương Huyền cũng không giải thích.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán không chỉ có thể nhìn ra tu vi của người ta mà còn có thể nhận biết các thành phần thức ăn. Chỉ cần nếm thử một miếng đồ ăn bất kỳ, Thiên Đạo Đồ Thư Quán sẽ lập tức ghi rõ khuyết điểm của từng món. Đã có vật này rồi thì việc trừng trị một người quản lý nho nhỏ như quản lý Ngô cũng rất đơn giản.

- Cám ơn ngươi hôm nay đã giúp ta…

Thấy đối phương thừa nhận, Thẩm Bích Như nói.

Nếu không phải nhờ Trương Huyền có năng lực phân biệt thức ăn, chắc chắn hôm nay nàng sẽ rất mất mặt.

- Không có gì đâu!

Trương Huyền phất tay.

- Bữa cơm này là do ngươi thay ta giải quyết nên không tính là ta mời được. Lần sau nhất định ta sẽ mời ngươi ăn một bữa cơm khác.

Thẩm Bích Như nói.

- Mời ta một bữa khác?

Trương Huyền suy nghĩ một lát liền lắc đầu từ chối:

- Thôi khỏi, ta còn muốn sống thêm mấy ngày nữa!

Mặc dù cảm giác đi ăn cùng mỹ nữ cũng rất thú vị nhưng hắn tự hiểu thanh danh của bản thân mình xấu như vậy, chắc chắn đối phương cũng chẳng thích thú gì khi đi cùng.

Đã vậy hắn còn phải chịu sự ganh ghét, ghen tỵ của những người theo đuổi nàng ta, rồi còn phải nghĩ biện pháp đối phó bọn họ... Nhưng bây giờ hắn có rất nhiều chuyện muốn làm, không có nhiều thời gian rảnh để làm mấy chuyện vô ích như vậy.

- Ngươi...

Vừa cảm thấy đối phương đã nói chuyện bình thường trở lại, ai dè lại nghe được câu trả lời này, Thẩm Bích Như cảm thấy khó chịu trong lồng ngực, nàng lại tức giận đến sắp phát điên.

Rất nhiều người muốn mời nàng đi ăn cơm mà nàng còn chưa đi, cái tên khó ưa này thì ngược lại, nàng đã tự hạ mình mời hắn mà hắn lại dám từ chối, làm như nàng đang cầu xin hắn vậy.

Đáng ghét!

- Được rồi, cơm cũng đã ăn xong rồi, nếu không có chuyện gì nữa thì ta đi trước đây, ta rất bận.

Không nhận ra đối phương đang rất tức giận, Trương Huyền phất tay, xoay người tính rời khỏi đó.

- Đừng gấp, ta còn chưa nói xong.

Cố nén tức giận, Thẩm Bích Như cố gắng lấy lại bình tĩnh, hướng đôi mắt xinh đẹp nhìn qua Trương Huyền:

- Mặc dù hôm nay ngươi đã giúp ta thoát khỏi hoàn cảnh khó xử đó, ẩm thực gia cũng là một nghề nghiệp nổi tiếng nhưng... Đây dù sao cũng là nghề nghiệp hạ lưu, đã là người luyện võ thì cần nên lấy tu luyện làm chủ...

Võ giả khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định có thể trở thành Tích Cốc, lúc đó thức ăn cũng trở nên vô dụng. Bởi vậy cho dù bây giờ có thể kiếm thêm ít tiền thông qua nghề ẩm thực gia này nhưng cuối cùng nó cũng không phải là con đường chân chính.

Qua nửa ngày tiếp xúc, nàng đã nhận ra Trương Huyền không phải là một người vô dụng giống lời đồn. Có thể là bởi vì hắn đã tập trung hết tinh thần lên việc nghiên cứu món ăn nên thành tích kiểm tra mới kém như vậy.

Nghĩ tới đấy, rõ ràng là nàng đang tức giận gần chết nhưng cũng không nhịn được mà nhắc nhở hắn.

- Được!

Biết đối phương có ý tốt nên Trương Huyền liền gật đầu, đang muốn rời đi thì nghe được tiếng bước chân bước vội về phía hắn.

- Trương Huyền, để coi ngươi còn trốn ở đâu được. Hôm nay ngươi đừng hòng thoát khỏi chỗ này.

Sau khi giọng nói dữ tợn kia vang lên, hai người một thú cùng xuất hiện và đứng cản trước mặt Trương Huyền.Hai người này chính là Tào Hùng và Thượng Bân.

Lúc này trên mặt hai người vẫn còn hình một dấu chân lớn trên mặt, có thể thấy rất rõ ràng, nửa bên mặt sưng đỏ, khóe miệng tràn ra máu tươi, cả hai đều trông không còn bộ dạng tự nhiên, phóng khoáng như lúc trước.

Nhất là Thượng Bân, vết thương buổi sáng còn chưa lành mà bây giờ lại phải chịu thêm một cú đá nữa nên miệng hắn bị lệch hẳn sang một bên, sưng lên như hai cây lạp xưởng, đâu còn dáng vẻ đẹp trai như ngày xưa.

Kế hoạch của hắn rất hoàn hảo, vốn dự định thể hiện sự hào phóng của mình trước mặt nữ thần, ai dè chưa kịp thể hiện đã bị đánh thành than tàn ma dại, ngay cả quan hệ với Hồng Thiên lâu cũng bị cắt đứt, không khéo còn có thể bị gia gia mắng cho một trận. Chuyện nhục nhã này, Thượng Bân hắn sao có thể chịu được.

Càng nghĩ càng tức, vì thế Thượng Bân không nói them gì nữa mà xông thẳng đến chỗ Trương Huyền.

- Thượng Bân, ngươi muốn làm gì vậy?

Thẩm Bích Như không nghĩ Thượng Bân lại có thể đuổi theo bọn họ để gây sự, nàng nhịn không nổi bèn đứng trước Trương Huyền để ngăn cản Thượng Bân ra tay đánh người.

- Thẩm lão sư, nàng mau tránh ra, đây là ân oán cá nhân giữa ta và Trương Huyền.

Nếu không nhìn thấy Thẩm Bích Như còn đỡ, vừa nhìn thấy nàng che chở cho cái người nổi tiếng là vô dụng nhất trường kia, Thượng Bân lại càng tức giận muốn điên lên.

Hắn ghét Trương Huyền, hắn cũng rất ghen tỵ với đối phương. Lạnh lùng nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, Thượng Bân quát:

- Trương Huyền, ngươi có phải là nam nhân hay không? Nếu là nam nhân thì đừng trốn sau lưng nữ tử người ta, có gan thì bước ra đây đấu với ta một trận.

Thấy cái tên kia đã mất đi lý trí, Trương Huyền nhìn hắn đáp:

- Trốn sau lưng nữ tử thì sao chứ? Đây mới gọi là bản lĩnh, có giỏi thì ngươi cũng tìm một người để trốn tránh đi!

- Ngươi...

Thượng Bân tức đến nỗi suýt phun ra một ngụm máu.

Chỉ cần là nam nhân, nếu bị người khác mắng là vô dụng, phải nhờ nữ tử che chở, chắc hẳn sẽ phải cảm thấy vô cùng mất mặt và nhục nhã? Nói không chừng còn tức giận muốn đánh người nữa cơ.

Nhưng cái tên khó ưa này tại sao lại không có phản ứng nào giống người bình thường hết vậy?

Trong mắt người khác đây là chuyện rất mất mặt, ấy thế mà hắn lại có thể bình tĩnh và hùng hồn thừa nhận việc này như một sự thật hiển nhiên?

Chết tiệt, sao da mặt hắn lại dày thế?

- Thẩm lão sư, hai người kia phiền cô giải quyết giúp nhé, tôi còn có việc, đi trước đây!

Là một người xuyên không, có tình huống nào mà hắn chưa từng thấy chứ, làm sao biết xấu hổ nữa?
Đùa chứ, kiếp trước, hắn sống trong một thế giới phát triển với đầy đủ phương tiện truyền thông... có ai mà không mặt dày đâu?

Nếu đã có người giúp giải quyết việc này, hắn cũng lười phải quan tâm.

Không phải vì sợ bọn họ, mà vì bây giờ chưa phải lúc để lộ tu vi thực sự của bản thân. Hơn nữa gia gia của đối phương còn là trưởng lão, một khi vượt quá giới hạn chịu đựng, chắc chắn hắn ta sẽ ra tay đối phó với hắn. Nên nếu đã có người giúp mình cản phía trước, hắn cũng không ngại mà nhận lấy ý tốt này.

- ...

Thấy Trương Huyền vô sỉ như vậy, Thẩm Bích Như cũng không còn biết nói gì thêm.

Vừa rồi cô còn sợ Trương Huyền bị Thượng Bân chọc giận, ra tay đánh nhau với hắn ta. Bây giờ xem ra là do nàng suy nghĩ nhiều rồi...

Cái tên này mà có thể giận dữ đòi quyết đấu thì heo mẹ cũng có thể leo cây rồi.

- Trương Huyền, ngươi mau đứng lại đó cho ta, nếu hôm nay ta không giết được ngươi thì ta không phải là Thượng Bân.

Thấy bộ dạng kia của Trương Huyền, Thượng Bân càng giận dữ thêm, gân xanh nổi vằn lên trên trán, sắc mặt hắn tái mét. Trông thấy Thẩm Bích Như vẫn ngăn trước mặt hắn, không có ý muốn tránh ra, hắn liền quát lên một tiếng thật lớn:

- Bạo Thiên Sư, mau giết hắn đi, chỉ cần ngươi giết được hắn, mỗi ngày ta đều sẽ dẫn ngươi đi ăn đồ ăn ngon. Còn nữa, viên thuốc “Nhuận Huyệt Đan” mà gia gia vừa mới cho ta cũng sẽ thuộc về ngươi!

Bạo Thiên Sư là man thú cấp sáu, lại được người thuần hóa, chính vì vậy nó có thể nghe hiểu được tiếng người bình thường nói.

Là sủng vật của gia gia hắn, nên nó chỉ bảo vệ hắn không bị thương, còn mệnh lệnh của hắn thì nó hoàn toàn không chịu nghe theo. Do đó muốn nó đánh Trương Huyền cũng chỉ còn cách đem tất cả những đồ tốt ra dụ dỗ nó.

Nghe được lời Thượng Bân nói, ánh mắt Bạo Thiên Sư sáng lên, nó rống lên một tiếng thật to như đã đồng ý.

Man thú khi đạt tới giai đoạn Tích Huyệt cảnh, muốn mở huyệt đạo sẽ không thể dùng phương pháp giống con người, để chân khí di chuyển trong cơ thể mà khai mở huyệt đạo. Nó chỉ có thể dựa vào sự biến hóa của cơ thể để từ từ tăng sức mạnh lên. Nếu như lúc này có “Nhuận Huyệt Đan” trợ giúp, nó nhất định có thể gia tăng thực lực một cách đáng kể.

Nhuận Huyệt Đan là đan dược chuẩn bị cho võ giả tầng sáu, đan dược này làm xoa dịu các huyệt đạo, giúp cho người ta dễ dàng thăng tiến hơn trong tầng Tích Huyệt cảnh này.

Hiện tại Thượng Bân đã đạt tới võ giả tầng năm, thời kỳ đỉnh cao của Đỉnh Lực cảnh, chỉ thiếu chút nữa là có thể tiến vào Tích Huyệt cảnh rồi. Vì vậy mà Thượng Thần trưởng lão đã bỏ ra một khoản tiền rất lớn mua viên đan dược này để giúp hắn dễ đột phá hơn.

Lúc đầu, Thượng Bân cũng không nỡ lấy nó ra làm vật trao đổi với Bạo Thiên Sư nhưng nghĩ đến việc bị cái tên vô dụng như Trương Huyền làm mất mặt, xấu hổ, hắn cũng không nhịn được nữa.

Hôm nay nếu không giết được Trương Huyền, hắn sợ từ nay về sau sẽ không còn mặt mũi nào mà làm lão sư ở đây.

Nhất là nữ thần Thẩm Bích Như, có lẽ nàng sẽ không thèm liếc hắn thêm một lần nào nữa.

Việc này làm sao hắn có thể nhịn được.

- Thượng Bân, ngươi tính làm gì? Ở trường mà giết hại đồng nghiệp là tội lớn...

Không ngờ Thượng Bân lại điên cuồng như vậy, để Bạo Thiên Sư ra tay, Thẩm Bích Như sợ hãi muốn xông lên bảo vệ Trương Huyền nhưng lại bị ngăn cản, nàng lo lắng la lớn.

Trong học viện có quy định, các lão sư không được chém giết lẫn nhau. Nếu không sẽ bị phạt nặng theo quy định.

- Là Trương Huyền muốn giết ta, Bạo Thiên Sư muốn bảo vệ ta nên mới đánh nhau, ta phòng vệ chính đáng, ai có thể nói gì?

Thượng Bân tức giận đỏ mắt, điên cuồng hét:

- Bạo Thiên Sư, ngươi còn do dự gì nữa, mau ra tay đi.

- Ngươi...

Thẩm Bích Như chợt cảm thấy lạnh sống lưng.

Quá vô sỉ rồi!

Nếu hắn nói như vậy, lại thêm sự giúp đỡ từ Thượng Thần trưởng lão, có lẽ chuyện này thật sự có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không! Thậm chí Thượng Bân hắn cũng không cần phải chịu xử phạt.

Mà Trương Huyền rất có thể sẽ mất mạng.

Dù sao đây cũng là man thú cấp sáu, bình thường những cường giả Tích Huyệt cảnh cũng không phải là đối thủ của nó, một người kiểm tra được không điểm như Trương Huyền làm sao có đủ năng lực để chống đỡ cơ chứ?

Trong lúc Thẩm Bích Như đang sốt ruột, lo lắng, Bạo Thiên Sư đã rống to một tiếng đầy giận dữ rồi xông đến chỗ Trương Huyền. Còn chưa tới gần, hơi thở mạnh mẽ của nó đã tỏa ra và hội tụ lại như một cơn gió lớn, đè ép lên cây cối xung quanh, khiến lá cây, cỏ dại đều bị đè xuống thấp.

(1) Cửu lưu: Tầng lớp nghề nghiệp

Chương 37: Đại tỉ à, ngươi buông tha cho ta đi!

- Trương Huyền...

Thẩm Bích Như muốn vùng vẫy thoát khỏi sự ngăn cản của Thượng Bân để chạy tới cứu người nhưng liên tục mấy lần đều bị thất bại, nàng không thể nào thoát ra được.

Tu vi của nàng và Thượng Bân giống nhau, mặc dù nhìn Thượng Bân giống loại công tử bột (1) không biết làm gì nhưng thực lực của hắn cũng không phải giả. Nàng có thể đánh thắng đối phương, nhưng hiện tại đối phương lại sử dụng thuật phòng thủ nên nàng không có cách nào thoát được.

- Là ta hại ngươi...

Thấy không còn cách nào để cứu đối phương, trong lòng Thẩm Bích Như tràn đầy áy náy.

Theo suy nghĩ của Thẩm Bích Như, sở dĩ Thượng Bân ra tay đối phó với tên lão sư đứng chót trường kia là bởi vì nàng.

Tại sao ư? Một người là cháu trai trưởng lão, vừa có tiền vừa có địa vị, một người nổi tiếng là thứ vô dụng, không có mối quan hệ, cũng không có gia thế chống lưng. Cả hai trái ngược nhau, không có điểm chung nào cả, nếu không phải bởi vì nàng thì làm sao hai người có thể nảy sinh mâu thuẫn với nhau được?

Là do nàng đã hại Trương Huyền nhưng nàng lại không có cách nào giúp hắn, vì vậy nàng cảm thấy rất áy náy.

- Sao không có tiếng động gì hết vậy? Chẳng lẽ... Trương Huyền đã bị giết?

Càng lo lắng, cũng lại càng không thể thoát khỏi vòng vây ngăn cản của Thượng Bân. Bị Thượng Bân chắn ngang tầm mắt nên Thẩm Bích Như không nhìn thấy được tình huống của Trương Huyền bên kia. Không có âm thanh nào phát ra, xung quanh yên tĩnh đến nỗi ngay cả tiếng phản kháng cũng không có.

Xem ra chỉ có một loại tình huống... Trương Huyền còn chưa kịp phản kháng đã bị Bạo Thiên Sư vồ chết rồi.

Dù sao cường giả man thú Tích Huyệt cảnh như Bạo Thiên Sư, ngay cả nàng cũng chưa chắc đỡ được một chiêu của nó.

- Ha ha, hắn đã chết, cho dù bây giờ nàng muốn ra tay cũng đã muộn rồi...

Nghe thấy phía sau không có tiếng động gì, ánh mắt Thượng Bân sáng lên. Hắn biết, chỉ cần Bạo Thiên Sư ra tay thì cái tên vô dụng kia chắc chắn không thể thoát được. Thượng Bân hưng phấn cười to, hắn cũng không ngăn cản Thẩm Bích Như nữa mà lùi về phía sau.

- Trương Huyền...

Thấy Thượng Bân đã tránh ra, Thẩm Bích Như cũng không còn tâm trạng để chiến đấu, nàng vội vàng nhìn về phía trước. Ngay lúc nàng cho rằng sẽ nhìn thấy một màn máu tươi đầy đất và một thi thể đã chết thảm thì cơ thể nàng đột nhiên cứng đờ, sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

- Cái này... cái này... Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cứ tưởng sau khi nhìn thấy cảnh tượng kia, nữ thần sẽ bị dọa đến nỗi khóc không thành tiếng chứ. Thấy bộ dạng này của Thẩm Bích Như, Thượng Bân cũng vội vã quay đầu nhìn lại, xem xét tình huống bên kia, khi thấy rõ cảnh tượng trước mặt, hắn trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Bạo Thiên Sư bộ dạng hung dữ khi nãy, chẳng những không xé Trương Huyền thành từng mảnh nhỏ mà còn đang nằm phục trước mặt hắn giống như một chú chó lông xù, đang vui mừng liếm bàn tay hắn.

Một bàn tay khác của Trương Huyền đang xoa đầu và lỗ tai Bạo Thiên Sư, vẻ mặt của Bạo Thiên Sư thì vô cùng vui vẻ liếm tay Trương Huyền.

- Mẹ nó, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thượng Bân sắp khóc.

Con Bạo Thiên Sư này là sủng vật của gia gia hắn, bản tính rất kiêu căng, đừng nói sờ đầu, mà ngay cả chạm thử nó cũng không thể, nếu không sẽ khiến nó nổi giận.

Thời gian chỉ mới trôi qua nửa ngày, kể từ lúc hắn dẫn nó từ chỗ ông nội đến đây, cho nó không ít đồ ăn ngon, thế nhưng nó vẫn chẳng chút cảm động, thậm chí còn rất lạnh nhạt, hờ hững, vậy mà tại sao... Man thú kiêu ngạo như vậy, khi đến trước mặt Trương Huyền, lại biến thành chó lông xù rồi?

Muốn ngươi đi giết hắn nhưng lại nằm phục trước mặt hắn, liếm bàn tay hắn, vậy có được không?

Thượng Bân cảm thấy mơ mơ hồ hồ, hắn sắp phát điên rồi.

- Bạo Thiên Sư, ngươi đang làm gì vậy? Nhanh giết hắn đi!

Thượng Bân quát lên một tiếng.

Bạo Thiên Sư vẫn không nhúc nhích, vẫn híp mắt như cũ, để Trương Huyền tùy ý xoa đầu nó.

- Ngươi... Mau giết hắn đi! Chỉ cần giết hắn, sau này ngươi muốn ăn cái gì ta cũng mua cho ngươi ăn...

Thượng Bân nóng nảy gào thét.

- Ồn ào quá, làm hắn ngậm miệng lại đi!

Trương Huyền xoa đầu Bạo Thiên Sư, sau đó đứng dậy phất tay áo nói.

Bạo Thiên Sư đứng dậy rống lên một tiếng giận dữ, sau đó hung hãn nhìn Thượng Bân.

- Ngươi muốn làm gì?
Thượng Bân giật mình, liên tiếp lùi về phía sau.

Nhưng mà còn chưa lùi được bao xa thì Bạo Thiên Sư đã xông tới, móng vuốt to lớn nhẹ nhàng lướt qua.

Páp!

Thượng Bân chưa kịp phản ứng đã bay ngược ra ngoài như diều đứt dây, đụng đầu vào một cây đại thụ, mặt mũi tràn đầy máu tươi.

- Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Ngươi là sủng vật của gia gia ta mà...

Thượng Bân khóc rống lên.

Con Bạo Thiên Sư này là gia gia cho hắn mượn để bảo vệ hắn, dựa theo đạo lý trên thì đáng ra nó phải nghe lời hắn đối phó với người ngoài chứ, như thế nào mà lại đổi thành nghe người ngoài tới đánh mình?

Bụp!

Còn chưa có khóc xong, Thượng Bân đã thấy thêm một bóng người bị quăng đến bên cạnh mình, người đó chính là Tào Hùng.

Cái tên này thấy tình thế không ổn liền xoay người bỏ chạy nhưng hắn làm sao có thể thoát khỏi man thú cấp sáu như Bạo Thiên Sư, vì vậy cũng bị quăng đến đây.Sao khi đánh bay hai người này, Bạo Thiên Sư rống lên một tiếng vui vẻ, giống như vừa làm được một chuyện rất đáng tự hào, nó nhanh chóng đi đến chỗ Trương Huyền, bộ dạng như vừa lấy lòng vừa tranh công xin thưởng.

- Ừm, không tệ đó, làm rất tốt!

Trương Huyền xoa đầu nó.

Ùmmmm!

Bạo Thiên Sư liên tục gục gặc đầu, khí phách hiên ngang đi đến trước mặt hai người kia nằm xuống, vẻ mặt kiêu ngạo giống như một quản gia chuyên nghiệp, nó nhìn hai người Thượng Bân chằm chằm như sợ bọn họ sẽ trốn thoát.

- ...

Thượng Bân và Tào Hùng đang tính chạy trốn khi thấy tình huống này liền khóc không ra nước mắt.

- Trương Huyền... Ngươi... ngươi làm sao mà có thể làm được hay vậy?

Sau một lúc đứng ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt, Thẩm Bích Như cũng đã lấy lại phản ứng, liền nhìn Trương Huyền một cách khó hiểu hỏi.

- Làm sao à?

Trương Huyền gãi đầu:

- Con Bạo Thiên Sư này rất dễ nói chuyện, có lẽ là do ta khá đẹp trai!- Đẹp trai?

Thẩm Bích Như nháy mắt, cơ thể mềm mại khẽ run vài cái.

Bạo Thiên Sư là man thú, dù nó có nghĩ đến hai chữ đẹp trai thì cũng là khi nhìn đến một con Bạo Thiên Sư đực chứ! Ngươi có đẹp trai hay không thì mắc mớ gì đến nó?

Với lại nếu muốn nói đến đẹp trai thì Thượng Bân còn đẹp trai hơn ngươi nhiều...

- Được rồi, tạm biệt!

Trương Huyền cũng không giải thích mà xoay người rời đi.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể nhìn ra khuyết điểm của con người, tự nhiên cũng có thể nhìn ra khuyết điểm của Bạo Thiên Sư.

Bạo Thiên Sư này nhìn thì có vẻ rất phi thường nhưng trên thực tế nó lại có không ít khuyết điểm. Nếu không phải vì vậy thì nó đã không cam tâm tình nguyện làm sủng vật của Thượng Thần trưởng lão.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể nhìn ra khuyết điểm còn Trương Huyền thì lợi dụng điều đó mà giúp nó giải quyết khuyết điểm một cách dễ dàng. Chính vì vậy Bạo Thiên Sư mới nghe lời hắn mà không hề do dự.

Về phần lời hứa cho đồ ăn ngon và nhiều đan dược của Thượng Bân, làm sao có thể so được với việc giúp nó loại bỏ hết các khuyết điểm trên mình chứ.

Đương nhiên những lời này là bí mật riêng của hắn, không thể nào nói cho Thẩm Bích Như biết được.

- Ngươi... đừng đi. Ngươi còn chưa nói rõ tại sao Bạo Thiên Sư lại có thể nghe lời ngươi mà...

Thấy Trương Huyền xoay người rời đi, Thẩm Bích Như liền vội vàng đuổi theo.

Càng tiếp xúc nhiều với Trương Huyền, nàng càng phát hiện ra đối phương là người vô cùng lợi hại, cũng có rất nhiều bí ẩn, khiến nàng không hiểu rõ được.

Chỉ cần nhìn một lần có thể nhớ rõ từng chi tiết trong sách, biết rõ ràng đáp án mà khi kiểm tra giữa các lão sư nhưng lại chỉ được không điểm, tùy tiện ăn cơm lại phát hiện ra hắn là ẩm thực gia, hơn nữa hắn còn có thể dễ dàng khiến cho man thú nghe lời...

Những việc khó hoàn thành trong suy nghĩ của người khác lại thành rất dễ dàng khi đến tay Trương Huyền, đúng là chuyện khó có thể tin được!

Làm sao hắn có thể làm được?

Thẩm Bích Như càng ngày càng tò mò về người thiếu niên trước mặt.

- Đại tỉ à!

Không biết Thẩm Bích Như đang suy nghĩ cái gì nhưng thấy nàng cứ mãi đi theo mình, Trương Huyền liền dừng bước, bất đắc dĩ nói:

- Ta còn muốn sống lâu một chút, ta rất sợ khi đi cùng với ngươi sẽ không thể sống được đến ngày mai mất! Ngươi buông tha cho ta đi...

- Đại tỉ, ngươi mới là đại tỉ, cả nhà ngươi là đại tỉ!

Thẩm Bích Như đỏ mặt, tức giận hét.

Nàng là mỹ nữ, mặc dù so với Trương Huyền, nàng lớn tuổi hơn một chút nhưng nhìn bề ngoài của nàng thì chỉ giống thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi thôi. Thế nhưng cái tên đáng ghét này lại gọi nàng là đại tỉ, thật đúng là... chọc nàng nổi điên.

- Được rồi, ta là đại tỉ, vậy ngươi để ta đi đi!

Trương Huyền bất lực lắc đầu.

- Ha ha.

Nghe Trương Huyền tự gọi mình là đại tỉ, Thẩm Bích Như bật cười thành tiếng:

- Được rồi, ngươi đi đi, để mai ta tới tìm ngươi sau!’

“...”

Trương Huyền.

(1) Công tử bột: Con trai nhà giàu, không biết làm gì hết.

Chương 38: Lục lạc Thoa Âm

Hồng Thiên lâu bây giờ đã trở thành một đống đổ nát, lộn xộn.

- Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Ta mới ra ngoài chưa được bao lâu mà đã rối loạn thế này rồi?

Trong phòng, quản lý Ngô đang sợ hãi quỳ trước mặt một lão nhân, hắn ta cũng đang lạnh lùng nhìn Ngô Sầu.

Lão nhân đó chính là chủ của Hồng Thiên lâu - Hồng Hạo trưởng lão.

- Thưa trưởng lão, là như vầy, Thượng Bân - cháu trai của Thượng Thần trưởng lão tới...

Quản lý Ngô cũng không giấu giếm mà kể ra hết rõ ràng toàn bộ sự việc.

Trong đó bao gồm cả việc hắn đã đổi rượu “Thần Tiên say” thành rượu “Thanh Nham Nhưỡng.

- Ngô Sầu, ngươi thật là to gan!

Nghe Ngô Sầu nói về việc đổi rượu, Hồng Hạo trưởng lão giận đến tái mặt, giơ chân đá hắn ta một phát thật mạnh.

Bùm!

Quản lý Ngô lập tức bị đá bay ra ngoài, sắc mặt trắng bệch, miệng không ngừng phun ra từng ngụm máu tươi:

- Xin trưởng lão tha mạng, mặc dù tội của ta rất lớn, không thể tha thứ được, thế nhưng tên kia còn đáng ghét hơn nhiều, hắn ta nói ra những lời này trước mặt nhiều người như vậy để Hồng Thiên lâu chúng ta mất hết thể diện. Điều đó chứng tỏ hắn dám xem thường trưởng lão...

- Hừ, tự mình làm chuyện xấu, chẳng lẽ nhiêu đó còn chưa đủ để người khác nói sao?

Hồng Hạo trưởng lão ngày càng tức giận, vẻ mặt âm u như sắp có mưa giông.

- Ta...

Quản lý Ngô run lẩy bẩy.

Thay đổi món ăn khác với trên thực đơn để kiếm lời riêng, cái này đều là do hắn tự mình làm, cứ tưởng sẽ không ai có thể biết được, thế nhưng bây giờ lại bị một thiếu niên vạch trần sự thật trước mặt mọi người, vì vậy hiện tại quản lý Ngô rất hận Trương Huyền.

- Ta cho ngươi năm ngày, lập tức giải quyết nhanh chóng chuyện này cho ta, làm sao để mức tổn thất mà Hồng Thiên lâu phải chịu là thấp nhất. Như vậy ta có thể sẽ không phạt ngươi tội tham ô, còn bằng không, ngươi cũng đừng mong giữ lấy cái mạng chó kia nữa.

Hồng Hạo trưởng lão đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ngô Sầu nói:

- Còn nữa, cái tên kia là ai? Hắn là lão sư nào trong trường? Nếu đã biết những thứ này, giá như cứ im lặng nói cho ta biết thì ta đã ban thưởng cho một đống vàng bạc, châu báu. Đằng này lại dám nói sự thật ra trước mặt mọi người, làm thanh danh Hồng Thiên lâu bị tổn hại, ngày mai ta nhất định sẽ đến đó xem thử coi, rốt cuộc là ai đã cho hắn lá gan lớn như vậy!

Sau khi hét lên một tiếng lớn, cả người Hồng Hạo trưởng lão tỏa ra một luồng hơi thở cuồng bạo, hơi thở lạnh lẽo ấy khiến cho người ta không lạnh mà run.

Võ giả tầng bảy - Thông Huyền cảnh!

Thật không ngờ Hồng Hạo trưởng lão lại là cường giả Thông Huyền cảnh, hèn chi lúc trước hắn ta lại tham gia tranh giành chức hiệu trưởng, chỉ riêng tu vi này thôi cũng đã đủ để người ta khiếp sợ rồi.

- Là... là Lão sư Trương Huyền!

Quản lý Ngô vội vã nói.

- Trương Huyền? Người xếp hạng chót và là giáo viên tệ nhất trường - Trương Huyền?

Hồng Hạo trưởng lão sững sờ.

Giáo viên thi kiểm tra được không điểm, đây là việc chưa từng xảy ở trường Hồng Thiên trong suốt mấy trăm năm qua, kể từ lúc thành lập trường đến nay. Ngay cả người nổi tiếng như Hồng Hạo trưởng lão cũng đã từng nghe qua cái tên này rồi.

- Chính là hắn...

Quản lý Ngô gật đầu.

- Chỉ là một thứ vô dụng mà cũng dám giẫm đạp lên tôn nghiêm của Hồng Thiên lâu, được lắm!

Nắm chặt tay, ánh mắt Hồng Hạo trưởng lão sáng lên, lộ ra sát khí (1) nồng đậm.

Nếu đối phương là một lão sư ưu tú, là người quan trọng của trường thì hắn ta vẫn còn chút do dự, không dám ra tay nhưng hóa ra chỉ là một tên rác rưởi... Vậy cũng đừng trách hắn ta vô tình!

.............

- Ôi, thật là phiền phức!

Trở lại chỗ ở, Trương Huyền xoa trán.

Chỉ đi ăn cơm mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, ngay cả hắn cũng không ngờ đến.- Được rồi, không thèm nghĩ nữa, vẫn là nghĩ cách đột phá qua tầng Tích Huyệt cảnh thì tốt hơn.

Trương Huyền nhanh chóng bỏ đi những suy nghĩ phiền não trong đầu.

Mặc dù hắn là một người xuyên không nhưng bản thân cũng hiểu rõ, đây là thế giới lấy thực lực làm chủ, chỉ cần có thực lực thực sự lớn mạnh thì tự nhiên tất cả mọi phiền phức có đến cũng chẳng phải là việc gì nghiêm trọng lắm nữa.

Bây giờ thực lực của hắn đang ở thời kì đỉnh cao của tầng Đỉnh Lực cảnh, nếu muốn đột phá thì nhất định phải tu luyện theo công pháp của võ giả tầng sáu.

Mà những giáo viên bình thường thì không có tư cách xem công pháp tầng sáu của trường, chỉ có một cách đó là xin phép trưởng lão. Sau khi được sự cho phép của hắn ta thì mới có thể sao chép ra một bản.

Lần trước kiểm tra, hắn chỉ mới là võ giả tầng ba, nếu như lúc này đi đến tìm trưởng lão xin mượn công pháp tầng sáu, chắc chắn sẽ bị người ta xem như chuột bạch lấy ra nghiên cứu, phiền phức vô cùng.

Hơn nữa cho dù có nhận được sự đồng ý của đối phương, sao chép ra một bản... cũng không có cách nào để tu luyện hết.

Từ những bản công pháp lúc trước của “Hồng Thiên cửu trọng quyết”, hắn có thể biết được, bộ công pháp này còn rất nhiều khuyết điểm. Nếu như không có nhiều công pháp khác để so sánh, tìm ra phương pháp chính xác để tu luyện, dù có tu luyện không ngừng thì cũng chỉ lãng phí thời gian, tu luyện mấy năm cũng chẳng đạt được hiệu quả gì.

Với hắn mà nói, việc cấp bách bây giờ là tìm được một số lượng lớn sách công pháp dành cho võ giả tầng sáu, sau đó so sánh chúng với nhau để tìm ra được cách tu luyện chính xác nhất.

- Ừm, nghe nói ở thành Thiên Huyền có rất nhiều mối làm ăn mua bán, trong đó cũng có nhiều người bán sách luyện võ. Nếu như đến đó có thể mua được mấy quyển công pháp tầng sáu, như vậy có thể giải quyết được không ít vấn đề.Ánh mắt Trương Huyền sáng lên, hắn đột nhiên nghĩ đến một việc.

Trường Hồng Thiên cũng ở thành Thiên Huyền, nơi này phố xá sầm uất, có đủ loại giao dịch mua bán từ lớn đến nhỏ, công pháp tầng sáu mặc dù hiếm nhưng cũng có không ít chỗ bày bán.

Đối với hắn mà nói, thật ra cũng không cần phải mua làm gì, chỉ cần nghĩ cách để xem được nhiều quyển công pháp, như vậy cũng giống với việc có được bí tịch rồi.

Đã có Thiên Đạo Đồ Thư Quán rồi thì dù những quyển sách cổ đó có quý hiếm cỡ nào đi nữa, hắn cũng không quan tâm. Cái hắn muốn chính là số lượng, có càng nhiều sách thì càng dễ dàng nhận biết được sai lầm trong đó, và càng có thể thuận lợi tự hình thành cuốn Thiên Đạo thần công mà tu luyện.

- Cũng còn sớm, hay là mình đi dạo thêm mấy vòng, không chừng có thể kiếm được mấy quyển công pháp.

Nghĩ đến đây, Trương Huyền không do dự nữa mà lập tức đứng dậy.

Hiện tại trời mới vừa tối, cuộc sống ban đêm chỉ vừa mới bắt đầu, dù sao bây giờ hắn cũng đang rảnh rỗi, chẳng thà đến thương thành (2) xem thử, không chừng có thể kiếm được vài món đồ hữu dụng (3).

Thương thành Thiên Vũ là chợ mua bán lớn nhất ở thành Thiên Huyền, nghe nói chỉ cần có tiền thì muốn mua bất cứ thứ gì ở đó cũng được.

Đi vào trong đó, nhìn thấy nhiều sản phẩm phong phú, đầy màu sắc, Trương Huyền cảm thấy hơi hoa mắt.

Chủ nhân thân thể này lúc trước chỉ là một lão sư bình thường, tiền lương thấp, đãi ngộ cũng kém. Vì vậy chưa bao giờ đến những nơi xa hoa giống như vậy. Nên có không ít thứ, mặc dù hắn nhìn thấy nhưng không thể nhận ra được đó là cái gì.

Trong thương thành có không ít những sạp hàng nhỏ, mỗi sạp đều có chủ quán riêng, bán đủ loại vật phẩm khác nhau.

Binh khí, đan dược, dược liệu, áo giáp, da thú, đan dược cho sủng vật,...
Những thứ cần thiết cho việc tu luyện, đa số đều có ở chỗ này.

Nhưng số lượng cũng có quá nhiều, muốn xác định cái nào tốt cái nào xấu cũng rất khó.

- Mình không nhận ra nhưng chắc là Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể nhận ra nhỉ?

Vừa nghĩ như vậy, Trương Huyền liền đi đến quầy hàng trước mặt.

- Công tử, ngài muốn mua cái gì? Chỗ của ta cái gì cũng có, bảo đảm sẽ làm ngài hài lòng.

Chủ quán thấy có khách đến liền vội vã đón tiếp.

- Để ta xem thử.

Trương Huyền cười, cầm đại một vật phẩm trên bàn lên xem.

Đây là một cái lục lạc không lớn lắm.

- Cái chuông lục lạc này là do một luyện khí sư chuyên nghiệp luyện chế ra, công dụng rất lớn, chỉ tốn 50 đồng tiền vàng thôi. Chỗ ta buôn bán, giá cả vừa phải, già trẻ lớn bé, chưa lừa gạt ai bao giờ! Nếu công tử thích, ta có thể bớt giá cho ngài... còn 20 đồng tiền vàng thôi.

Chủ quán nói.

Trương Huyền không trả lời mà là cầm lục lạc trên tay, xoay một vòng để xem cho kỹ.

Rầm!

Thư viện nhẹ nhàng chấn động, một quyển sách liền xuất hiện.

- Lục lạc Thoa Âm, có thể phát ra âm thanh mê hoặc người khác, có hiệu quả với võ giả tầng một! Lục lạc này do một thợ thủ công ở phường Thanh Vân chế tạo, thành phần bao gồm sắt vàng đen...

- Khuyết điểm: Một, âm thanh này phát ra với tốc độ rất chậm, nếu muốn mê hoặc người khác thì phải chờ một khoảng thời gian ít nhất là một nén nhang, khi chiến đấu cũng không có hiệu quả. Hai, cũng giống với đối chiến trực tiếp, ngay cả bản thân người sử dụng cũng sẽ bị tổn thương...

- Quả nhiên là có thể!

Trương Huyền cười một tiếng.

Xem ra cho dù hắn không biết những vật này thì cũng chẳng sao, chỉ cần cầm nó lên là thư viện đã có thể hình thành được quyển sách chi tiết về nó trong đầu rồi.

Trong quyển sách đó không chỉ có thể ghi rõ nguồn gốc, thành phần mà nó còn có thể nêu ra được các khuyết điểm của vật phẩm đó. Do đó chỉ cần nhìn sơ qua là có thể biết được vật đó có giá trị hay không.

Vừa rồi tay chủ quán nói cái này có giá 20 đồng tiền vàng, người không biết có lẽ thực sự sẽ bỏ tiền ra để mua. Cũng may nhờ có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỉ cần liếc sơ qua nội dung trong sách là hắn đã có thể xác định được, cái thứ đồ chơi này thậm chí còn chưa đến 2 đồng tiền vàng.

Còn bày đặt bảo do luyện khí sư luyện ra... Thanh Vân phường chính là nơi chuyên chế tạo ra hàng giả thì có.

Ở đó thợ thủ công chính là những người kém cỏi nhất.

Họ là những người chuyên chế tạo vật phẩm và các đồ thủ công mỹ nghệ, thông thường thợ thủ công cũng được chia thành nhiều loại, những người thợ sở hữu một vạch là kém nhất, còn chín vạch là cao nhất.

Mà đồ do thợ thủ công một vạch tạo ra thì đáng giá bao nhiêu tiền chứ?

- Có thư viện ở đây, mình cũng chẳng còn phải lo lắng sẽ mua nhầm hàng giả...

Trương Huyền mỉm cười.

Xem ra thế giới này cũng giống với kiếp trước của mình thôi, có hàng thật, cũng có hàng giả. Với năng lực phân biệt trước kia của hắn, thật sự thì chẳng thể nào nhận biết được vật nào là thật, vật nào là giả, cũng may nhờ có Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong tay, như vậy cũng không cần lo lắng gì nhiều nữa rồi.

Nhưng điều kiện đầu tiên để thư viện có thể hình thành được quyển sách tương tự thì buộc hắn phải chạm vào vật phẩm đó. Mà toàn bộ cửa hàng này, vật phẩm lớn nhỏ gì cũng có, chỉ tính mấy cái lẻ thôi số lượng đã không dưới mấy ngàn vạn. Nếu cái nào cũng đến chạm một cái thì chắc hẳn hắn sẽ mệt chết mất.

Hơn nữa nếu tùy tiện xem đại một hai cái thì còn được, sẽ không làm người khác chú ý. Chứ nếu cứ cầm hết vật này đến vật kia như vậy, chỉ sợ chẳng mấy chốc mà bị người ta đánh đuổi ra ngoài rồi, không chừng còn bị chửi là kẻ điên.

***

(1) Sát khí: Ý nghĩ giết người.

(2) Thương thành: Nơi mua bán, trao đổi hàng hóa.

(3) Hữu dụng: Có ích.

Chương 39: Mẫu Hàn Dương thảo

- Đúng rồi, ở chỗ ngươi có Hàn Dương thảo không?

Trương Huyền lắc đầu, bỏ qua những suy nghĩ lung tung trong đầu, cất tiếng hỏi ông chủ quầy.

Quầy hàng này không chỉ bán đồ vật mà còn có một số dược liệu.

Sau khi xem hết số sách ở Tàng Thư các, hắn đã biết cách giải quyết vấn đề của Triệu Nhã. Đối với cơ thể thuần âm thì nên tu luyện những công pháp trung tính, ôn hòa. Như vậy mới có thể giải quyết hết những khí âm đang tích tụ trong cơ thể.

Nhưng Triệu Nhã đã tu luyện công pháp thuần âm từ lâu, kinh mạch bên trong cơ thể nàng ta đã sớm thích nghi với công pháp này. Nếu đột nhiên sửa đổi, không khéo còn khiến cơ thể bị trọng thương và giảm rất nhiều tu vi. Do đó để phòng ngừa kết quả xấu này, hắn muốn chuẩn bị trước một vài thứ.

Một trong số đó, chính là loại dược liệu có tác dụng làm ấm kinh mạch.

Hàn Dương thảo mặc dù sinh trưởng ở những nơi lạnh lẽo nhưng nó lại rất yêu thích ánh nắng. Chính vì vậy bên trong nó có chứa rất nhiều linh khí, nóng lạnh xung đột lẫn nhau, âm dương dung hòa. Đây chính là dược liệu tốt nhất để dưỡng ấm kinh mạch của Triệu Nhã. Nhân dịp đến cửa hàng, hắn cũng muốn hỏi thử xem ở đây có loại liệu đó không.

- Hàn Dương thảo? Ngươi thật sự là rất may mắn đó, không phải ta nói khoác đâu nhé. Ta đảm bảo với ngươi, toàn bộ thương thành Thiên Vũ này ngoại trừ cửa hàng của ta thì không có nơi nào khác có Hàn Dương thảo đâu. Ngay cả ta có được cũng là nhờ vài hôm trước đi đến rừng rậm Thiên Huyền, hái ở một chỗ rất nguy hiểm đấy. Ta có tất cả 10 cây, 100 đồng tiền vàng 1 cây, ngươi muốn mua mấy cây vậy?

Chủ quầy cười giả lả một tiếng, xoay người lấy ra một cái rương, mở ra cho Trương Huyền xem. Bên trong rương có vài cây thực vật rất tươi, cũng rất đẹp.

Rễ cây màu đỏ, lá cây tươi mát, hoa trắng như tuyết.

- Để ta xem thử trước đã.

Trương Huyền chỉ mới biết đến Hàn Dương thảo thông qua sách cổ trong Tàng Thư các, còn trên thực tế nó như thế nào thì hắn thật sự không biết. Vì vậy hắn nhanh chóng lấy một cây, cầm trên tay.

Bùm!

Thư viện chấn động, một quyển sách xuất hiện.

- Hàn Dương thảo, hái được trong một hang động không tên cách đây 200 km ở rừng rậm Thiên Huyền, được 2 năm tuổi... Khuyết điểm...

Trên sách viết tên dược liệu, nơi hái được cùng với rất nhiều khuyết điểm.

- Thật sự là Hàn Dương thảo, vậy là cái tên này không có gạt mình.

Thấy bên trên sách ghi tên Hàn Dương thảo, Trương Huyền liền biết đối phương không lừa hắn, đây đúng là dược liệu mà hắn cần. Trương Huyền gật đầu nhẹ, đang tính trả giá để mua thì đột nhiên hắn nhìn thấy một cây Hàn Dương thảo khác, có chút héo úa, nằm cuối cùng trong cái rương ban nãy.

- Cây Hàn Dương thảo kia nhìn có chút khô héo. Hay là bởi vì cách hái của ngươi không đúng nên đã làm nó chết rồi?

Mỗi dược liệu đều có một cách hái riêng, nếu hái sai cách sẽ làm công hiệu của dược liệu đó giảm đi đáng kể, giá cả cũng sẽ phải giảm bớt đi rất nhiều.

Cây Hàn Dương thảo này vừa nhỏ vừa khô héo, không giống với những cây đã trưởng thành. Hơn nữa màu sắc của nó cũng không được tươi sáng lắm, nhìn có vẻ héo úa, giống như sắp bị khô rồi vậy.

- Vị công tử này, xin ngài đừng nói giỡn như vậy, ta nhờ vào mấy cái này để kiếm ăn đấy, làm sao có thể hái sai được? Riêng có cây dược liệu đó, lúc ta hái thì nó đã không được tươi cho lắm rồi. Nếu như ngài muốn, vậy thôi ta lấy ngài nửa giá, 50 đồng tiền vàng thôi được chưa?

Chủ quán nói.

- Ừm.

Trương Huyền cầm cây Hàn Dương thảo khô héo đó lên.

Bùm!

- Mẫu Hàn Dương thảo, là tổ tiên đầu tiên của Hàn Dương thảo, hái được ở trong một hang động không tên cách đây 200 km ở rừng rậm Thiên Huyền, đã 15 năm tuổi...

Trên sách viết đầy đủ tên và các chi tiết khác về cây cỏ này.

- Mẫu Hàn Dương thảo?Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Thứ này hắn từng được thấy qua trên sách cổ. Nó vô cùng quý giá, chỉ có thể gặp nhưng không thể cầu, so với Hàn Dương thảo, nếu dùng thứ này làm thuốc sẽ có hiệu quả hơn gấp 10 lần.

Thật không ngờ tùy tiện mua Hàn Dương thảo lại có thể gặp được thứ này. Hơn nữa còn là 15 năm tuổi, chỉ riêng loại này thôi đã có giá trị không nhỏ rồi.

Để việc đổi công pháp cho Triệu Nhã được diễn ra thuận lợi, nếu như dùng Hàn Dương thảo thông thường để làm ấm kinh mạch, sau đó hắn vẫn còn phải tốn thêm rất nhiều loại dược liệu khác nữa để có thể duy trì trạng thái đó. Nhưng với mẫu Hàn Dương thảo này thì hắn có thể dễ dàng giải quyết hết vấn đề mà không cần phải tốn công sức làm thêm bất cứ điều gì nữa.

Đây chính là dược liệu thích hợp nhất dành cho Triệu Nhã, không thứ gì khác có thể sánh bằng.

- Được rồi, gói cây này lại cho ta đi!

Tuy trong lòng rất hào hứng nhưng ngoài mặt Trương Huyền vẫn không tỏ vẻ gì khác thường cả, vẫn giữ vẻ lạnh nhạt đưa cái cây khô héo kia cho chủ quầy.

Nếu như để chủ quán biết được đây là Mẫu Hàn Dương thảo chứ không phải là một cây cỏ héo úa thì chắc chắn hắn ta sẽ lập tức tăng giá lên gấp 10 lần, hơn nữa dù có tiền cũng chưa chắc có thể mua được.Đã từng là một “thanh niên bốn có” và được sống trong một thế giới hiện đại và văn minh. Hắn hiểu được, mua được đồ hiếm mà rẻ, nhất định sẽ không bị lỗ.

- 50 đồng tiền vàng!

Chủ quán nhìn người thanh niên ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ trước mặt, cứ tưởng hắn sẽ bỏ ra một số tiền rất lớn để mua vài cây Hàn Dương thảo, ai dè đứng xem một hồi lại chỉ mua có một cái cây khô héo. Sau khi gói ghém xong cây Hàn Dương thảo kia, ông chủ quầy nhếch miệng, tiện tay đưa cho Trương Huyền, thái độ cũng chẳng còn nhiệt tình như lúc ban đầu.

Bán đồ cũng phải biết nhìn người, vị trước mặt đây ngay cả mua dược liệu cũng không mua được loại tốt, khẳng định là một tên nghèo kiết xác rồi nên có nói nhiều với hắn cũng vô ích, chỉ tốn thời gian mà thôi.

- Được!

Cầm lấy dược liệu, Trương Huyền sờ tay lên túi, mặt hắn bỗng nhiên biến sắc. Hắn trở nên lúng túng.

Vừa rồi chỉ lo mải mê nghĩ đến chuyện về thư viện mà quên mất vụ tiền bạc... Chủ nhân thân thể này lúc trước vốn là một giáo viên cấp thấp nên tiền lương cũng rất thấp. Đã vậy còn vì kiểm tra giáo viên được không điểm nên bị trừ thêm rất nhiều tiền lương... Nói thật, hiện tại ngay cả 10 đồng tiền vàng hắn còn không có chứ đừng nói chi đến 50 đồng tiền vàng.

- Sao vậy?

Thấy sắc mặt Trương Huyền khác thường, chủ quán liền hỏi.

- Khụ, khụ, ngươi có thể... bán cho ta với giá 8 đồng tiền vàng không?Trương Huyền móc trong túi ra tám đồng tiền lẻ.

- 8 đồng? Ngươi nằm mơ à? Không mang tiền còn bày đặt đi mua đồ làm gì...

Nhìn thấy Trương Huyền móc ra mấy đồng xu lẻ, chủ quán tức giận đến nỗi suýt ngã xuống đất.

Đã gặp qua người keo kiệt nhưng chưa từng thấy ai keo kiệt như hắn.

Chỉ có 8 đồng tiền vàng mà muốn mua Hàn Dương thảo sao? Bộ ngươi chưa tỉnh ngủ hả? Dù cái cây này có khô héo cỡ nào đi nữa cũng không thể bán cho ngươi đâu.

Lấy lại dược liệu, chủ quán bực bội phất tay:

- Không có tiền thì đi đi, ta không rảnh đứng đây nghe ngươi nói nhảm.

- Khụ, khụ! Ta quên mang tiền thôi, nhưng mà ngươi chắc chắn là không muốn bán cho ta chứ?

Thấy bộ dạng bất mãn của đối phương, Trương Huyền liền lắc đầu.

- Tất nhiên, cây Hàn Dương thảo này mặc dù không được tươi tốt cho lắm nhưng nhất định vẫn còn công hiệu. Dù chênh lệch có nhiều đến đâu đi nữa thì ít nhất ta cũng có thể bán ra được với giá là 30 đến 40 đồng tiền vàng. Ngươi thì hay rồi, đòi mua với giá 8 đồng? Đừng đùa nữa, mau cút đi, nếu không ta gọi đội chấp pháp đến bắt ngươi bây giờ.

Chủ quán cảm thấy tức giận vô cùng, hắn ta đã nói đến mức này rồi mà cái tên khó ưa kia vẫn chưa chịu đi mà còn đứng đây nói nhảm. Vì thế hắn ta vội vã phất tay áo xua đuổi Trương Huyền đi.

Ở những chợ mua bán lớn thế này, để phòng ngừa những trường hợp ép mua, ép bán hoặc có người quấy rối, thường có một đội chấp pháp, chuyên môn tuần tra và xử lý những người đến đây kiếm chuyện. Chỉ cần hô lớn một tiếng thì họ sẽ tới, dù cho đó là cường giả tầng năm Đỉnh Lực cảnh cũng sẽ bị đuổi ra ngoài.

Hơn nữa, đối đầu với đội chấp pháp cũng chính là đối đầu với cả thương thành. Vì vậy người bình thường không ai có đủ can đảm để đi kiếm chuyện ở đây cả.

Chủ quán thấy Trương Huyền không có tiền mà lại không chịu đi, cho rằng hắn đang quấy rối nên mở miệng nói thẳng.

- Không cần gọi đội chấp pháp đâu, ta thật sự muốn mua mà!

Trương Huyền ngắt lời hắn, vẻ mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Mặc dù ta không có tiền nhưng cũng không có ý định đến đây để kiếm chuyện với ngươi. Ngươi có tin hay không, chỉ cần ta mở miệng, một lát sau ngươi không chỉ muốn bán cho ta mà thậm chí còn muốn tặng miễn phí nữa đó?

- Tặng miễn phí? Ngươi chưa tỉnh ngủ hả?

Không nghĩ đến cái tên đáng ghét kia đã không có tiền rồi mà còn dám nói ra những lời này, chủ quán giận đến nỗi phá lên cười thành tiếng, nhìn thiếu niên trước mặt bằng ánh mắt nhìn một thằng ngốc:

- Nếu như một lát sau ta thật sự tặng miễn phí cho ngươi thứ này, ta nhất định sẽ gọi ngươi một tiếng gia gia!

Theo hắn ta thấy, tiểu tử này chắc là bị điên rồi, riêng việc đi mua đồ không mang theo tiền còn chưa nói, đã vậy còn nghĩ rằng hắn ta sẽ tặng hắn miễn phí...

Hắn ta đâu có điên? Làm sao lại tặng miễn phí cho hắn được cơ chứ?

Hừ, ngươi cho rằng ngươi là ai chứ?

- Kêu ta một tiếng gia gia sao? Cái này thì không cần đâu!

Trương Huyền lắc đầu, cười khanh khách nhìn về phía đối phương:

- Ta nói ngươi sẽ tặng miễn phí thì chắc chắn là ngươi sẽ tặng miễn phí mà, không tin... Đi hai bước... Khụ khụ, đánh ra một quyền thử xem!

Chương 40: Đại sư đến rồi

- Đánh một quyền

Chủ quầy khó hiểu hỏi, hắn không biết thiếu niên này đang muốn làm gì.

- Đúng vậy.

Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi giỡn mặt với ta hả?

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trương Huyền, chủ quầy tức giận, giơ tay đánh về phía hắn.

Từng gặp nhiều người điên nhưng chưa từng thấy ai điên kiểu như vậy, còn bảo hắn ta đánh một quyền. Được thôi, có tin ta đây sẽ đánh chết ngươi không chứ?

Chủ quầy vừa ra tay đã dùng hết sức lực toàn thân, tiếng gió thét gào giúp Trương Huyền nhận biết được tu vi của hắn ta, võ giả tầng ba, giai đoạn đầu của Chân Khí cảnh.

- Không tệ!

Trương Huyền cười nhẹ, thân thể khẽ cử động, dễ dàng tránh khỏi cú đánh ban nãy.

Hắn đã đạt tới thời kỳ đỉnh cao của võ giả tầng năm - Đỉnh Lực cảnh thế nên võ giả ở giai đoạn đầu tầng ba không thể đánh hắn bị thương được.

- Hả?

Cứ tưởng rằng thiếu niên này chỉ là một tên quấy rối, không có tu vi nhưng khi thấy hắn nhẹ nhàng tránh được công kích của mình, chủ quán liền biết được tu vi của đối phương còn cao hơn cả hắn ta. Chủ quán lập tức ngừng lại nhìn Trương Huyền với ánh mắt khó hiểu. Một người có tu vi cao hơn võ giả tầng ba, chắc chắn không phải là hạng người nghèo nàn đến nỗi chỉ có 8 đồng tiền vàng để mua đồ...

- Nếu như ta không nhìn lầm, ngươi là người ở thị trấn Hạ Bình đúng không?

Thấy đối phương đã ra tay, Trương Huyền mỉm cười vì đạt được ý nguyện, sau khi xem sách từ Thiên Đạo Thư Đồ Quán, hắn nhẹ nhàng hỏi.

- Ngươi... Sao ngươi lại biết?

Chủ quầy sững sờ.

Thị trấn Hà Bình là một thị trấn nằm ở ngoại ô thành Thiên Huyền, diện tích không lớn, chỉ thuộc cấp bậc thị trấn. Cả thành chỉ có chừng 80 đến 100 người sống ở đó. Vậy mà cái tên này lại có thể dễ dàng nói ra quê quán của hắn như vậy, khiến hắn rất kinh ngạc, cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Chủ quầy nhịn không được cúi đầu nhìn lại bản thân mình. Trên người hắn cũng đâu có điểm gì đặc biệt để nhận ra điều đó đâu chứ.

- Đừng quan tâm đến việc tại sao ta biết được!

Trương Huyền ra vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng nhìn đối phương:

- Nửa năm trước trong rừng rậm Thiên Huyền, ngươi đã từng trải qua một lần gặp nguy hiểm, bị rắn Lãnh Trúc cắn bị thương. Mặc dù lúc đó chạy thoát, giữ được tính mạng nhưng ngươi lại bị tổn thương nghiêm trọng, nếu như ta không nhìn lầm... Vào thời điểm kia... ngươi thường gặp khó khăn trong việc... thể hiện sự mạnh mẽ của người đàn ông, có đúng không?

- Ngươi... ngươi...

Chủ quầy lui về sau hai bước, trừng mắt lớn đến nỗi như muốn rơi cả tròng mắt xuống đất.

Nửa năm trước, đúng là hắn ta đã bị rắn Lãnh Trúc cắn bị thương! Từ đó về sau... những gì hắn nói đều rất đúng.

Nhưng chuyện này ngoại trừ hắn ta và cô nương thanh lâu kia ra, chắc chắn không có ai biết được, vậy tại sao thiếu niên này lại biết chứ?

Chẳng lẽ hắn ta là thầy tướng số, biết đoán trước tương lai sao?

Chủ quầy nghi ngờ nhìn Trương Huyền.

- Sao vậy, ta nói không đúng sao?

Nhìn thấy vẻ mặt của đối phương, Trương Huyền biết chắc rằng Thiên Đạo Thư Đồ Quán không bao giờ có sai lầm, vì thế giả vờ thương tiếc nói:

- Nếu ngươi cảm thấy ta nói không đúng, vậy dược liệu đó ta không cần nữa, hiện tại ta cũng sẽ rời đi ngay lập tức, thế nhưng... ngươi đã tự mình đánh mất cơ hội tốt nhất để chữa trị rồi! Ôi chao, về sau không thể làm đàn ông được nữa, cũng đừng trách sao ta không nhắc nhở...

- Ta... Công tử khoan đi đã!

Nghe đối phương nói có cách chữa khỏi, chủ quầy kinh ngạc vô cùng, vội vàng tiến lên phía trước một bước:- Cậu... thật sự có thể chữa khỏi cho ta sao?

Đối với một người đàn ông, trên đời chẳng có chuyện gì thảm bằng chuyện mất đi khả năng làm đàn ông. Mấy ngày nay mỗi lần bạn bè gọi hắn ta đi ra ngoài, hắn ta đều không dám nhận lời, bởi vì sợ bọn họ biết được chuyện đó. Hắn ta luôn phải chịu đựng sự lo lắng và bất an, mặc dù đã từng đi khám với rất nhiều thầy thuốc nhưng kết quả nhận được chỉ có duy nhất một câu, đó là không trị liệu được, biện pháp duy nhất chính là cắt bỏ...

Không nghĩ tới việc gặp được một người tới mua đồ, chỉ nhìn sơ qua là có thể dễ dàng nói ra bệnh của mình, lại còn nói biết cách trị liệu nữa chứ. Việc này khiến hắn ta có chút khó tin.

- Ngươi có thể tin, cũng có thể không tin, tùy ngươi thôi, ta sẽ không ép buộc ngươi! Nhưng mà nếu ta đã có thể nhìn ra được bệnh của ngươi thì khẳng định ta cũng có biện pháp để trị bệnh.

Trương Huyền nói.

- Mong công tử có thể chữa trị giúp ta, chỉ cần có thể chữa khỏi... Đừng nói là một cây Hàn Dương thảo, dù công tử có muốn lấy đi hết tất cả các dược liệu này cũng chẳng sao!

Chủ quầy vội vã nhìn Trương Huyền khẩn cầu.

Thế giới này có rất nhiều người kỳ lạ cũng có rất nhiều người tài, đối phương nói không sai, nếu hắn đã có thể nhìn ra được vấn đề, vậy khẳng định hắn cũng đã có cách trị liệu.

Hơn nữa, dù chỉ có một chút xíu hi vọng, hắn ta cũng sẽ không bỏ qua, bởi vì chuyện này có quan hệ đến hạnh phúc về sau của hắn...

- Ừm, ngươi đã bị rắn Lãnh Trúc cắn trúng rồi, loài rắn này trời sinh có tính hàn rất cao. Nếu bị nó cắn trúng, khí lạnh trong cơ thể nó sẽ xâm nhập vào trong cơ thể người bị cắn, dù dùng bất cứ dược liệu gì cũng không thể loại bỏ hết được, khiến cho năng lực của người đó dần biến mất. Ngay cả những Luyện đan sư cũng hết cách.

- Nhưng có một điểm kỳ lạ, đó là mặc dù toàn thân con rắn này đều lạnh lẽo nhưng mật rắn lại cực kỳ nóng. Do đó ngươi chỉ cần tìm một con rắn Lãnh Trúc, giết chết rồi lột da nó, lấy mật rắn nuốt vào, như vậy sẽ có thể loại bỏ được toàn bộ khí lạnh trong cơ thể, phục hồi chức năng của thận. Chỉ cần làm đúng như vậy là hắn đã có thể trở lại làm một người đàn ông “mạnh mẽ” như ngày xưa được rồi.

Trương Huyền nói.

Mặc dù thuốc giải cho độc rắn Lãnh Trúc có rất nhiều thế nhưng giải dược tốt nhất lại nằm ngay trên người nó. Mật rắn có thể giúp tiêu trừ sạch sẽ khí lạnh trong cơ thể.

Cách giải độc này được ghi lại rất chi tiết trong một quyển sách ở Tàng thư các của trường Hồng Thiên. Vừa nghĩ đến rắn Lãnh Trúc thì tin tức này lập tức xuất hiện trong đầu hắn.

Cũng bởi vì như vậy nên hắn mới nhắc đến rắn Lãnh Trúc, còn bằng không thì hắn đã nói cái khác từ lâu rồi, Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể cho biết rất nhiều khuyết điểm của hắn ta, hắn chỉ cần tùy tiện nói đại một cái là được rồi, cần gì phải nói về rắn Lãnh Trúc!

- Ăn mật rắn Lãnh Trúc?

Chủ quầy hơi nghi ngờ hỏi.

Chỉ đơn giản như vậy thôi hả?

Nếu thật sự là như vậy, tại sao hắn đã từng tìm rất nhiều thầy thuốc nhưng lại không có ai nói ra biện pháp này?
- Ở thương thành này chắc cũng có bán rắn Lãnh Trúc đó. Nếu không tin ngươi có thể mua một con về thử, đợi có kết quả rồi tai mới rời đi, thế nào?

Trương Huyền nói.

Thương thành Thiên Vũ này không chỉ có bán vô số dược liệu và đồ vật quý hiếm mà còn có bán rất nhiều loại man thú và động vật. Rắn Lãnh Trúc là một loại man thú cấp thấp. Mặc dù người nó mang kịch độc nhưng lại có thể dùng làm thuốc thế nên vẫn có người bán.

- Vậy được, ngươi chờ ta một lát...

Chủ quầy do dự một lát rồi xoay người rời đi. Không lâu sau, hắn ta cầm một chiếc lồng trở về, bên trong là một con rắn Lãnh Trúc đang nằm cuộn mình.

Là một võ giả Chân Khí cảnh, lại sớm có chuẩn bị nên đối với chủ quầy, việc giết một con rắn Lãnh Trúc là không có gì khó khăn cả. Chỉ một lát, hắn ta đã lấy mật rắn ra, không do dự liền nuốt luôn.

- Hả?

Lát sau, ánh mắt chủ quầy sáng lên.

Cái này có hiệu quả hay không, bây giờ hắn ta hiểu rất rõ.

- Cám ơn công tử đã giúp đỡ, tất cả cây Hàn Dương thảo này ta xin tặng hết cho cậu.

Chủ quầy vui mừng đến nỗi hai mắt đều sáng lên, suýt chút nữa là quỳ xuống để tạ ơn luôn rồi.

Chuyện này đã trở thành tâm bệnh của hắn ta từ rất lâu, có một khoảng thời gian rất dài thậm chí hắn ta còn không muốn sống nữa. Mấy năm nay hắn ta cũng đã để dành khá nhiều tiền để chữa bệnh. Thế nhưng có nằm mơ cũng không thể ngờ được, bệnh đã được trị khỏi một cách dễ dàng như vậy!

- Ta đã từng nói ngươi chắc chắn sẽ tặng cho ta mà, vậy là ta không có gạt ngươi nhé!

Thấy đối phương tặng đồ, Trương Huyền cũng không khách sáo, hắn nhanh nhẹn cầm cái rương đựng Hàn Dương thảo.

Tri thức cũng là tiền, hắn giúp đối phương chữa khỏi bệnh, thu một ít quà cũng là điều hiển nhiên thôi.

- Công tử nói đúng, là ta có mắt mà không biết nhìn người... Xin công tử thứ lỗi.

Chủ quầy vò đầu, vẻ mặt hối hận nói.

Mới vừa nãy hắn ta còn mạnh miệng thề thật lớn rằng nếu như hắn ta tặng Hàn Dương thảo này cho đối phương thì sẽ gọi hắn ta một tiếng gia gia. Thật không ngờ đối phương lại có thể làm được.

- Không có gì!

Trương Huyền phất tay, trong lúc hắn xoay người tính rời đi thì đột nhiên nhìn thấy một đám người đang gấp gáp chạy về phía trước, ai nấy cũng kích động đến nỗi đỏ mặt.

- Nhanh lên, Mặc Dương đại sư đến rồi!

- Nếu được Mặc Dương đại sư chỉ điểm thì đó chính là niềm vinh dự lớn nhất của ta rồi, lần này nhất định không thể bỏ qua được.

- Nếu lần này Mặc Dương đại sư có thể giúp ta xem xét bảo vật, dù vật đó có giá bao nhiêu, ta cũng sẽ mua hết.

- Đúng đó, lần trước lãng phí cơ hội, thật đáng tiếc...

..................

Đám người vừa rầm rập chạy vừa xôn xao bàn tán.

- Đó là gì thế?

Nhìn thấy bộ dáng hưng phấn của đám người kia, giống như là sắp gặp được thần tượng vậy, Trương Huyền khó hiểu hỏi chủ quầy.

- Là Mặc Dương đại sư, Mặc Dương đại sư đến rồi!

Chủ quầy cũng vui vẻ hô, ánh mắt tỏa sáng nhìn theo đám người kia

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau