THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 356 - Chương 360

Chương 356: Trả lời (2)

Không riêng nàng nhìn ra, những người khác cũng nhìn ra được. Trầm Bích Như và Vân Đào liếc mắt nhìn nhau, trên mặt nhăn lại, không nhịn được tiến về phía trước.

- Trương lão sư, ngài không sao chứ?

- Không có việc gì!

Trương Huyền lắc đầu:

- Chỉ là có hơi mệt!

Nhiều sách như vậy, ngắn ngủi chưa tới một canh giờ, thu nhận tất cả đến Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tinh thần vận chuyển cao độ, không ngừng la lên “chỗ thiếu hụt”, không mệt mới là lạ.

Không lập tức mệt tới mức nằm xuống, đã là rất tốt rồi.

- Tiền bối, nếu như thật sự cảm thấy không thoải mái, nếu không chúng ta nghỉ ngơi một chút, ngày mai lại thi!

Vân Đào không nhịn được nói.

Vị trước mắt này có thể là cường giả Tông Sư cảnh. Khiến cho ngài mệt thành như vậy, đến cùng đã trải qua chuyện gì?

- Không sao...

Nghe nói như thế, biết hai người có lòng tốt, Trương Huyền đang muốn xua tay từ chối, liền nghe được cách đó không xa có tiếng cười lạnh vang lên.

- Ta thấy là cố ý giả vờ, đi kho sách điều chỉnh trạng thái, sẽ không phải là nhìn thấy được sách thuần thú, mới biết được độ khó của sát hạch, cố ý giả bộ bệnh, muốn tránh né sát hạch!

Người nói chính là Chu Cẩm Hoàng.

Trong mắt hắn có cười lạnh nồng đậm, giống như là muốn vạch trần sự lừa đảo ngụy trang.

- Ta đoán nhất định là như vậy. Nếu không, đọc sách có thể đọc tới tinh lực không phấn chấn, trạng thái mệt mỏi, ngay cả tay chân cũng không nâng lên được sao? Thứ lỗi cho ta kiến thức nông cạn, thật đúng là lần đầu tiên nghe nói!

Chu Tuyên cũng nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.

- Chuyện này...

- Bọn họ vừa nói như vậy, ngược lại thật sự có khả năng.

- Chắc hẳn trước đó cảm thấy mình có thể sát hạch, xem qua sách mới biết được, thuần thú bác đại tinh thâm. Hắn cảm thấy sợ hãi, lại không muốn mất mặt xấu hổ, mới cố ý kiếm cớ...

- Nhất định là như vậy...

Lời hai người nói vang vọng bốn phía xung quanh. Mọi người nhất thời tin tưởng bảy, tám phần.

Nếu như không phải như vậy, làm sao phải đặc biệt chạy đi điều chỉnh trạng thái, trở về lại giống như sắp chết như vậy?

Vẻ mặt mệt mỏi rã rời, xem ra sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào... Nếu như thật sự mệt chết đi được, xem một sách lại như vậy, căn bản giải thích không thông... Nếu không có cách nào giải thích, vậy cũng chỉ có một loại khả năng. Đó là hắn cố ý giả vờ.

- Không cần, hiện tại bắt đầu.

Mặc kệ những lời nghi vấn và bàn tán xung quanh, Trương Huyền đưa bàn tay lên ngăn cản.

- Đây là bài thi ta mới ra. Ngươi bây giờ có thể đáp lại. Trong một canh giờ phải hoàn thành. Hơn nữa bảo đảm tỉ lệ chính xác đạt được một trăm phần trăm, xem như thông qua sát hạch!

Thấy hắn kiên trì, Phong đường chủ không nói thêm gì nữa, lấy ra một xấp bài thi đưa tới.

Giống như trước đây sát hạch luyện đan học đồ, dày chừng hơn mười trang, chỉ viết xong sợ cũng phải tốn thời gian rất lâu. Càng chưa nói tới phải nghiêm túc suy nghĩ một chút, cẩn thận cân nhắc.

Cúi đầu nhìn lướt qua, chỉ thấy phía trên viết chi chít đầy các loại tri thức thuần thú căn bản, bao hàm các phương diện. Không đủ tri thức, sợ rằng không nhận ra, không hiểu được.

- Được, hiện tại có thể trả lời. Bắt đầu tính thời gian!

Thấy hắn tiếp nhận bài thi, Phong đường chủ giơ tay ra ngăn lại.

- Được!

Đặt bài thi xuống, Trương Huyền cầm lấy một cái bút lông, đang muốn trả lời. Lúc này hắn mới phát giác được trong đầu choáng váng, tay cũng có chút run rẩy.

Vừa rồi thu sách, mặc dù tốc độ vượt xa so với trước kia, nhưng thực lực của hắn bây giờ quá yếu, vẫn còn có chút không chịu nổi. Không chỉ tinh lực chưa đủ, ngay cả thân thể cũng xuất hiện phản ứng.

Sợ rằng phải điều chỉnh chí ít nửa canh giờ mới có khả năng khôi phục.
Mà bây giờ, rất rõ ràng đã không có thời gian.

Nếu thật sự muốn điều chỉnh nửa canh giờ, bài thi dầy như vậy, muốn viết xong, cho dù có Thiên Đạo Đồ Thư Quán chống đỡ, cũng làm không được.

Chỉ cần sai một đề, lại không có cách nào thông qua sát hạch thuần thú. Thất bại mất mặt chuyện nhỏ, mấu chốt nhất chính là... không có cách nào hưởng thụ miễn phí. Đây là điều khiến cho hắn không có cách nào dễ dàng tha thứ.

- Mau nhìn kia. Hắn hình như mệt tới mức ngay cả bút cũng cầm không được!

- Hắc hắc, đường đường là cường giả đã ngoài Ích Huyệt cảnh, mệt ngay cả bút lông cũng cầm không được, ngươi sẽ tin tưởng sao? Nhất định là giả vờ!

- Đúng vậy, tuyệt đối là nhìn thấy được đề mục, cảm thấy cái gì cũng không biết, cố ý giả vờ có khí nhưng vô lực... Nói thật, người như thế rất vô sỉ nhất!

- Ai nói không phải!

Thấy ngón tay hắn run rẩy, ngay cả bút cũng cầm không được, mọi người lại hừ lạnh.

Không riêng gì bọn họ, ngay cả đám người Phong đường chủ, Lô thú sư cũng nhìn nhau, trong lòng mỗi người nghi ngờ.

Chẳng lẽ, thật sự giống như những người khác nói sao?

Nếu như không phải, cho dù chạy nhanh ở trong tàng thư khố, cũng không đến mức mệt thành như vậy đi!

- Trương Huyền, nếu như ngươi cảm thấy thân thể có bệnh nhẹ, thật sự không có cách nào làm bài thi, có thể cho phép ngươi nghỉ ngơi một ngày, ngày mai tiếp tục.

Nhìn một hồi, thấy người này quả thực có khí nhưng vô lực, ngay cả bút cũng cầm không được, Phong đường chủ không thể nhịn được, mở miệng nói.

Thở dài một tiếng, cổ tay Trương Huyền run lên, dặt bút lông xuống.

Đối phương nói không sai. Tình trạng thân thể hắn hiện tại, cho dù cứng rắn viết chữ, cũng sẽ viết nghiêng bảy xoay tám, cực kỳ khó coi.

Hơn nữa mấu chốt nhất chính là... Tốc độ không theo kịp, có khả năng viết mấy chữ sẽ nghỉ ngơi một chút. Cứng rắn kiên trì, ngược lại sẽ khiến cho tốc độ làm bài thi trở nên chậm đi.

Muốn thông qua sát hạch, lại không muốn tiếp tục trễ nải nữa... Hiện tại cũng chỉ có một biện pháp!

Cảm thán một tiếng, Trương Huyền ngẩng đầu, nhìn về phía trước.

- Phong đường chủ, hai vị thú sư, ta thật sự không có sức cầm bút. Có thể lựa chọn vấn đáp hay không?

- Vấn đáp sao?

Ba thuần thú sư lớn đồng thời đứng phắt dậy, trong mắt tất cả đều đầy vẻ không thể tin được.

- Ngươi... Ngươi nói cái gì? Ngươi muốn lựa chọn khó nhất trong sát hạch lý luận... vấn đáp?

Chương 357: Ngươi có thể cho ta mượn thú sủng một chút không? (1)

Vấn đáp, trong sát hạch lý luận thuần thú sư là phương thức sát hạch khó nhất.

Người sát hạch không cầm bút lông làm bài thi, mà là dùng miệng để trả lời.

Sử dụng bút làm bài, có thể suy nghĩ, có thể trầm tư, viết sai thậm chí có thể sửa chữa. Vấn đáp lại không được.

Nhìn thấy được vấn đề phải giải đáp, căn bản không có thời gian suy nghĩ tìm hiểu, lại càng không cho cơ hội sửa đổi. Một khi bắt đầu, chẳng khác nào phải trực tiếp đưa ra câu trả lời chính xác. Chỉ cần có sai lầm, lại đại biểu cho thất bại.

Loại hình thức sát hạch lý luận này, giống như biện luận đan trong nghiệp đoàn của luyện đan sư, đặc biệt chuẩn bị cho danh sư, dùng để giảm bớt thời gian cuộc thi, cũng kiểm nghiệm khống chế và tốc độ lấy ra tri thức.

Sát hạch lý luận bình thường, có khả năng hoàn thành trong một canh giờ, sử dụng hình thức vấn đáp, nửa canh giờ là có thể kết thúc.

Một canh giờ và nửa canh giờ, không chênh lệch nhiều. Loại hình thức này lại yêu cầu rất cao đối với phản ứng, nắm giữ cơ sở, gần như không ai dám chen chân vào. Phân bộ Thú Đường này từ khi thành lập tới nay đã ngàn năm, không có người từng khiêu chiến.

Đám người Phong đường chủ nằm mơ cũng không nghĩ tới, người này mệt tới mức bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất xỉu, tự nhiên lựa chọn loại phương pháp này!

- Đúng!

Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ. Vấn đáp không có nhiều thời gian suy nghĩ tìm hiểu. Hơn nữa, một khi sai, lại không cơ hội thay đổi...

Phong đường chủ không nhịn được khuyên can.

- Ta biết. Nhưng ta thật sự quá mệt mỏi, cầm không nổi bút. Chỉ đành vận dụng mồm mép, đơn giản hơn một chút!

Trương Huyền gật đầu.

- Nếu ngươi kiên trì, vậy liền bắt đầu đi!

Thấy ánh mắt đối phương kiên định, không giống nói đùa, Phong đường chủ không nói nhiều nữa. Hắn đi vài bước tới trước mặt Trương Huyền, cầm bài thi trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn qua:

- Nói một chút về đặc tính của Kim Giáp Thiết Xỉ thú!

- Kim Giáp Thiết Xỉ thú, toàn thân có vảy màu vàng bao quanh, phòng ngự rất mạnh, là một loại man thú Ích Huyệt cảnh. Sinh sống ở trong đầm lầy và sông núi, lấy Thanh Trúc Thảo làm thức ăn. Ban ngày nằm ngủ ban đêm ra ngoài... Đây là ghi chép trong thuần thú khái lược của Hồ Dao tiền bối. Trong bách khoa toàn thư Thiết Xỉ Thú của Bạch Chân thuần thú sư lưu lại, ghi chép có chút khác. Căn cứ vào sự quan sát của hắn, Kim Giáp Thiết Xỉ thú, thích lạnh, nơi cư trú, phần nhiều ở trong bóng râm...
- Ba mươi năm trước, nhiều tiền bối kiệt xuất của Thú Đường, tập trung lại tất cả lý luận của người đi trước, lại trải qua nhiều năm nghiên cứu phát hiện, Kim Giáp Thiết Xỉ thú trong miệng chúng ta, thật ra cũng không phải cũng một loại. Tổng cộng có thể chia ra làm ba loại khác nhau. Sinh sống ở trong vùng đầm lầy, có thể trở thành Thiết Xỉ thú đầm lầy. Sống ở trong sông núi là Thiết Xỉ thú sông núi. Sống ở trong bóng tối lại có thể gọi là Thiết Xỉ thú bóng tối.

- Ba loại Thiết Xỉ thú này có chênh lệch rất rõ ràng. Đầu tiên, đầu ở chính giữa, chỗ mảnh vảy không giống nhau; Thứ hai, kết cấu phần đuôi khác nhau... Nếu như muốn thẩm tra đặc trưng, có thể lật xem “Giải thích rõ ràng về Kim Giáp Thiết Xỉ thú” hắn lưu lại ở hàng thứ mười bảy, bên tay trái của kho sách!

Trương Huyền thần sắc thản nhiên nhìn qua.

- Điều này... hoàn toàn chính xác!

Kim Giáp Thiết Xỉ thú, không phải là man thú thông thường, phân loại càng phức tạp hơn. Người bình thường nhìn thấy được đề này, có thể trả lời ra hình dáng đặc trưng, lại cơ bản quyết định chính xác. Đối phương không chỉ toàn bộ nói ra, thậm chí ngay cả sách do tiền bối lưu lại cũng giới thiệu một lần, còn nói ra... vị trí của quyển sách ở trong kho sách...

Trời ạ, còn là người sao?

Mọi người xung quanh đều mở to hai mắt nhìn, lặng ngắt như tờ.

- Đặc trưng của man thú Thiết Tích Hầu!

- Thiết Tích Hầu, lưng có một cột sống cực lớn, thật cao hở ra. Lực lượng toàn thân phần lớn đều đến từ cái xương đặc biệt này. Bàn chân lớn, chạy nhanh chóng. Mặc dù là khỉ, nhưng không có cách nào leo lên cây, hình thể có phần tương tự với một vài loại man thú vượn cỡ lớn... Những đặc trưng này, được lấy từ “Tạp Sơn Man Thú Thuyết“. Tạp Sơn tiền bối là một vị thuần thú sư tương đối nổi danh tại Thú Đường một trăm bốn mươi năm trước...

Mọi người còn chưa có tỉnh táo lại, Phong đường chủ lại hỏi ra vấn đề. Người thanh niên đối diện không chút do dự nào, liền đáp lại.

Hai người một hỏi một đáp, tốc độ cực nhanh. Bình thường trên một đề mọi người còn đang suy tư đáp án chính xác hay không, đề tiếp theo đã hỏi ra, đồng thời được trả lời. Trong mắt mọi người, người thanh niên không đến hai mươi tuổi này, thật giống như một người nhìn câu trả lời chính xác, trả lời không chỉ kỹ càng tỉ mỉ, còn nghĩ tới các loại khả năng, các loại suy luận thậm chí suy đoán không rõ ghi chép trong sách, cũng nói ra.

Kín kẽ không lọt một giọt nước, không tìm được bất kỳ sai lầm nào.

- Hoàn toàn chính xác!

- Hoàn toàn chính xác!

- Hoàn cảnh sinh tồn của man thú Du Giang Côn Trùng... chính xác!

- Vì sao Tam Giang Trùng và man thú Đỗ Minh Điểu, không có cách nào cùng tồn tại... trả lời chính xác!

...

Mỗi một vấn đề từ trong miệng Phong đường chủ hỏi ra, một câu đáp lại đều khiến cho hắn sắp mất cảm giác.

Vừa bắt đầu hắn còn cảm thấy đối phương chỉ là trùng hợp biết một hai đề. Chỉ cần những câu phía sau hỏi khó hơn, tất nhiên sẽ không trả lời nhanh như vậy.

Kết quả... Đối phương rõ ràng thoạt nhìn mệt mỏi muốn ngủ, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất xỉu, lại càng trả lời nhanh hơn. Ngay cả hắn cũng có phần không phản ứng kịp.

Quan trọng nhất chính là...

Trả lời nhanh, còn không có sai.

Không phải tận mắt nhìn thấy, cũng không thể tin được, trên thế giới lại có quái thai như vậy!

Thảo nào có thể nhận ra Vân Điện Cổ Tước, chỉ riêng ghi nhớ tri thức cơ bản đối với thuần thú, cho dù là bọn họ, sợ rằng cũng còn xa mới bằng được.

- Điều này... Không thể như vậy được!

- Mấy vấn đề này... thật là khó!

Chương 358: Ngươi có thể cho ta mượn thú sủng một chút không? (2)

Ba thuần thú sư lớn chấn động kinh ngạc không thể tăng thêm được nữa. Chu Tuyên, Chu Cẩm Hoàng đứng ở một bên, trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ đều nhìn ra được sự kinh hoàng từ trong mắt của đối phương.

Vừa rồi Phong đường chủ hỏi ra những vấn đề kia, cho dù là bọn họ, cũng không có ít lần lưỡng lự không rõ, khó có thể trả lời.

Không phải bọn họ nắm giữ tri thức căn bản không chắc, mà là trong không ít đề mục, rất nhiều man thú đặc tính tương tự. Có chút lơ sẽ sai lầm.

Thật giống như Du Giang côn trùng mới vừa nói, tuy rằng nghe giống như là một loại dã thú, trên thực tế lại là một loại man thú cực kỳ cường đại, xương cốt mọc ở bên ngoài, lực lượng mười phần.

Man thú hung mãnh như vậy, hết lần này tới lần khác có thể lơ lửng ở mặt nước không chìm xuống. Nghe được “Du Giang”, không ít người sẽ cho rằng thứ này sinh hoạt ở trong mặt nước, làm cho không người nào biết được chính là, hoàn cảnh thích hợp để nó sinh tồn, lại là những dãy núi cao trùng điệp...

Không thể không nói, Phong đường chủ ra những đề mục này, quả thực không có một đề nào đơn giản. Bọn họ sử dụng bút trả lời, cũng cần cẩn thận suy nghĩ, cân nhắc đi cân nhắc lại mới được. Nhưng người trước mắt này lại thuận miệng trả lời, hình như căn bản không cần suy nghĩ vậy...

Làm sao hắn làm được?

Tốc độ trả lời nhanh như vậy, ngay cả nghĩ cũng không suy nghĩ. Đừng nói bọn họ, cho dù thiên tài siêu cấp đứng một bên, Mạc Vũ tiểu thư khẳng định đều làm không được!

Đây tuyệt đối là biểu hiện ghi nhớ những kiến thức cơ sở này đến trong xương tủy, mới có được!

Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên không tự chủ được run rẩy.

Bọn họ không ngờ nghi vấn người như thế, cái gì cũng không biết, giả vờ giả vịt?

Vừa so sánh với hắn, cái bọn họ gọi là nắm giữ cơ sở tri thức, thật sự nực cười giống như cái gì cũng đều không hiểu hơn.

Vấn đáp, thoạt nhìn giống như đáp lại bằng văn bản, chỉ cần trả lời chính xác là được, thời gian dài ngắn không đáng để nhắc tới. Nhưng rất nhiều người hiểu rõ về thuần thú, bọn họ biết, căn bản là hai khái niệm.

Thuần thú sư trong quá trình thuần thú, rất dễ dàng xuất hiện chuyện xảy ra. Trong đầu lấy ra tri thức với tốc độ nhanh, là có thể rất nhanh cho ra kết luận, làm ra phán đoán có lợi nhất.

Lúc này, căn bản là tranh thủ thời gian. Một khi bỏ lỡ tiên cơ, rất nhiều chuyện sẽ trở nên vô cùng phức tạp, khó hoàn thành hơn nữa.

Chính vì vậy, cái gọi là trả lời, nghe lên có vẻ là việc làm vô bổ, trên thực tế lại là phương thức bài thi vô số thuần thú sư tha thiết ước mơ.

Mỗi một người có thể hoàn thành thuần thú sư, sau đó nhất định danh chấn rất nhiều vương quốc.

Ban đầu, bọn họ cho rằng vị Trương Huyền này chính là một kẻ mua danh chuộc tiếng, thật ra đối với thuần thú cái gì cũng đều không hiểu. Dù thế nào bọn họ cũng không nghĩ tới... hắn không chỉ trả lời chính xác, còn không có bất kỳ suy nghĩ tìm hiểu nào, trả lời hoàn chỉnh không chút sai sót...

Quả thực lại không phải là người nữa! Hai người run rẩy. Trầm Bích Như đứng ở bên cạnh, đôi môi cũng mở ra.

Một canh giờ trước, người này ngay cả rừng thú cũng không biết là gì, hiện tại lại chậm rãi nói, khí thế mười phần. Có ngốc nàng cũng hiểu rõ, khẳng định có vấn đề.

- Chỉ sợ hắn... thật sự có thiên phú của thiên cơ sư!

Nếu trước đó nàng còn có hoài nghi, hiện tại đã không có bất kỳ nghi ngờ nào.

Nếu như không phải sớm biết đề thi, làm sao có thể trả lời nhanh chóng như thế, ngay cả suy nghĩ cũng không cần?

Nàng phát sinh nghi ngờ. Cách đó không xa, đôi mi thanh tú của Mạc Vũ tiểu thư cũng nhíu lại, không biết nghĩ tới điều gì. Trong mắt nàng mang theo sự nghi ngờ.

- ... Lại nhiều như vậy, Phong đường chủ, hai vị thú sư, ta trả lời có thể chính xác hay không?

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền trả lời hoàn tất đề cuối cùng. Hắn cười gượng nhìn lại.

- Ngươi... trả lời tất cả đều chính xác, không có một chút sai lầm nào!

Hai vị thú sư khác liếc mắt nhìn nhau. Phong đường chủ gật đầu.
Chưa tới nửa canh giờ, đối phương lại trả lời xong tất cả nội dung cần trả lời trong bài thi của hắn, không những không sai, còn nói ra lai lịch của mỗi một câu trả lời.

Ký ức chính xác kỹ càng tỉ mỉ, ngay cả bọn họ cũng không thể không bội phục.

- Tất cả trả lời chính xác. Cửa sát hạch thứ nhất thông qua!

Không có quá nhiều thời gian dừng lại, Phong đường chủ cho ra kết quả. Ngay sau đó hắn lại nhìn qua:

- Cửa thứ nhất thông qua. Hiện tại tiến hành cửa thứ hai, thuần phục một con man thú. Cửa ải này, có thời gian nửa tháng. Chỉ cần có thể đạt được thuần phục sơ bộ xem như thông qua.

- Nửa tháng? Thời gian quá dài... Các ngươi nơi này có man thú nào không nhận chủ không? Có thể để cho ta thuần phục một chú hay không?

Huyền Lạc sơn mạch lớn như vậy, tuy rằng trong đó có rất nhiều man thú, nhưng muốn tìm một con thích hợp, cũng không dễ dàng như vậy. Thật sự muốn đi ra ngoài tìm kiếm, cũng không biết phải lãng phí bao nhiêu thời gian. Nếu nơi này là Thú Đường, phải có loại man thú này!

Nói xong, Trương Huyền đứng dậy. Trải qua điều chỉnh trong khoảng thời gian trả lời này, thân thể mệt mỏi rã rời cũng dần dần khôi phục lại một ít.

Tuy rằng thoạt nhìn trạng thái vẫn không tốt lắm, nhưng so với vừa rồi lại mạnh hơn rất nhiều.

- Cho ngươi thuần phục một chút?

Nghe hắn nói như thế, mọi người bất đắc dĩ một hồi.

- Đùa gì thế? Man thú mỗi một con đều vô cùng trân quý, làm sao có thể để cho ngươi thuần phục? Lại nói, chỉ có man thú đã thuần phục mới có thể đi vào Thú Đường. Bằng không, khiến cho náo động, ai cũng không gánh nổi!

Thấy hắn lại nói những lời không có chuyên môn như vậy, Mạc Vũ tiểu thư ở một bên hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ không vui.

- Là như vậy sao...

Nghe được nàng nói như vậy, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu. Sát hạch một thuần thú sư thật sự phiền phức. Hiện tại bảo hắn đi nơi nào tìm được một man thú không có bị thuần phục đây?

- Ai, đúng rồi, con Thanh Ưng thú này của nàng, có thể cho ta mượn thuần phục một chút không?

Ánh mắt nhất thời sáng lên, Trương Huyền nhớ tới cái gì, không nhịn được nhìn lại.

Chương 359: Phương pháp đánh thuần thú (1)

Man thú của Thú Đường, đều được thuần thú sư ở bên ngoài thuần phục mang về. Cho dù không phải vật phẩm thuộc về riêng bọn họ, nhưng cũng không khác biệt lắm.

Một ít thuần thú sư có tình cảm đối với man thú, không có gì khác đối với thê tử. Người này mở miệng mượn man thú đã từng thuần phục, thật giống như mượn thê tử của người khác vui đùa một chút. Tất cả mọi người đều nhìn hắn giống như nhìn kẻ ngu si.

Mạc Vũ tiểu thư càng thiếu chút nữa tức chết.

Mượn man thú thuần phục?

Đầu óc này đến cùng nghĩ như thế nào?

Thuần phục man thú hoang dại vô chủ, có thể so sánh được với man thú đã có chủ nhân sao?

Muốn thuần phục loại sau, độ khó tuyệt đối sẽ tăng lên không chỉ gấp mấy lần.

Con Thanh Ưng thú này mặc dù chỉ là thuần phục sơ cấp, lại cùng nàng ở chung bảy, tám ngày, lại đáp ứng rất nhiều điều kiện hà khắc, cả ngày ở cùng một chỗ, dĩ nhiên có tình cảm cơ sở nồng hậu.

Mức độ trung thành còn đạt được 30, cách hoàn toàn thuần phục 31, dĩ nhiên không xa.

Lại nói con Thanh Ưng thú này kiêu ngạo vô lễ, ghét ở chung với nhân loại. Mình có thể thuần phục, cũng là cơ duyên xảo hợp chiếm phần đa số.

Đối mặt với nó như vậy, tiểu tử này lại còn nói, muốn mượn thuần phục một chút...

Ngươi tưởng đùa giỡn sao?

Phiền muộn mãnh liệt khiến cho nàng có chút phát điên.

Vừa rồi chấn động kinh ngạc đối với tri thức căn bản người này nắm giữ vững chắc vô cùng, là một thiên tài thuần thú. Kết quả hắn vừa mở miệng, còn nói ra những lời không có chuyên môn.

Mượn, mượn, cho ngươi mượn muội ngươi. Vẫn là lần đầu tiên nàng nghe có người nói mượn man thú!

Mượn man thú, sao không lên trời đi! Ngươi sao không chạy đi mượn lão bà của người ta mà chơi?

Hai mắt nàng nheo lại, cười lạnh một tiếng. Nàng đang định giáo huấn đối phương một trận, bảo hắn đừng si tâm vọng tưởng. Lại thấy Chu Cẩm Hoàng đi tới trước mặt nàng, nhỏ giọng nói.

- Mạc Vũ tiểu thư, ta cảm thấy cho hắn mượn Thanh Ưng thú thuần phục cũng không có vấn đề gì!

- Ngươi nói cái gì?

Nàng híp mắt lại nhìn lại. Hình như chỉ cần hắn trả lời có vấn đề, vị Mạc Vũ tiểu thư này tuyệt đối sẽ lập tức nổi giận.

- Thanh Ưng thú nàng đã thuần phục, mức độ trung thành còn đạt tới 30. Hắn muốn thuần phục tuyệt đối không có khả năng! Người này không phải tự cho mình là đúng, dương dương đắc ý sao? Có thể để cho hắn thử xem. Một khi thuần phục không thành, một lát nữa, xem hắn còn mặt mũi nào, tiếp tục giả vờ giả vịt!

Chu Cẩm Hoàng hừ lạnh.

- Không sai, man thú đã có chủ nhân, còn muốn thuần phục. Ngay cả Phong đường chủ loại thuần thú sư nhị tinh đỉnh phong cũng làm không được. Hắn một kẻ ngay cả thuần thú sư cũng không phải, lại dám phát ngôn bừa bãi. Đùa gì thế!

Chu Tuyên cũng nói. - Chuyện này...

Nghe được hai người nói vậy, Mạc Vũ tiểu thư có chút do dự, sau đó gật đầu.

Bọn họ nói không sai. Man thú đã nhận chủ, người khác còn muốn thuần phục, gần như không có khả năng.

Người này nếu không biết tốt xấu, khiến cho hắn xấu mặt cũng không tính là gì cả.

Nghĩ vậy, nàng hừ lạnh một tiếng, nhìn lại:

- Ngươi muốn mượn? Thanh Ưng thú của ta ở nơi này. Nếu như ngươi có thể thuần phục, nó lại là của ngươi.

- Thật sao?

Trương Huyền chỉ thuận miệng nói, không nghĩ tới đối phương thật sự đáp ứng. Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, quay đầu lại nhìn về phía đám người Phong đường chủ:

- Nếu như ta thuần phục con Thanh Ưng thú này, tính là thông qua chứ?

- Cái này... tính là thông qua!

Đám người Phong đường chủ gật đầu, mỗi một người đều lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Người này vừa trả lời tri thức căn bản, phản ứng nhanh chóng, tri thức uyên bác. Thế nào về phương diện thuần thú lại thoáng cái trở nên cái gì cũng đều không hiểu vậy?

Con Thanh Ưng thú này nhìn về phía Mạc Vũ tiểu thư, đầy quyến luyến. Rất rõ ràng còn cách hoàn toàn thuần phục chỉ là vấn đề thời gian. Ngươi muốn thuần phục nó... Đây không phải là tìm phiền toái sao?
Sợ rằng, so với tìm một con man thú hoang dã, thời gian còn muốn chậm hơn nhiều.

- Vậy là tốt rồi!

Trải qua một hồi điều chỉnh này, bất kể thể lực hay tinh thần đều khôi phục gần hết, Trương Huyền mỉm cười, bước vài bước đi tới trước mặt Thanh Ưng thú.

- Chim ưng nhỏ, chủ nhân của ngươi đã cho ta mượn ngươi, tận dụng thời gian thuần phục!

- Thu!

Loại man thú đạt được Thông Huyền cảnh này, đã có thể nghe hiểu ngôn ngữ nhân loại. Vừa nghe nói như thế, Thanh Ưng thú nhất thời nổi giận.

Đây quả thực là trắng trợn khiêu khích!

Người khác thuần phục, đều mang theo đồ ăn ngon, đồ chơi rất vui, các loại bảo vật. Hắn thì hay rồi, chỉ có tay không đi tới. Mấu chốt nhất chính là... thái độ của ngươi như vậy là sao?

Ta cảm giác thuần phục ngươi chính phúc tu luyện mấy đời có được...

Ta nhổ vào!

Trong nháy mắt, Thanh Ưng thú tức giận, cánh khổng lồ vung mạnh lên, lại bổ về phái Trương Huyền.

Phần phật!

Tiếng gió thổi mãnh liệt, cánh cứng rắn và lông chim phối hợp lại, giống như lưỡi dao sắc bén xẹt qua, không khí phát ra tiếng nức nở.

Man thú này là Thông Huyền cảnh, lực chiến đấu so với cường giả Thông Huyền cảnh bình thường cũng cường đại hơn. Chỗ cánh đánh qua, không khí giống như bị cắt. Tất cả mọi người đều biến sắc, không nhịn được lui về phía sau.

Đừng nói là đánh chính diện, cho dù một đạo cuồng phong, người Ích Huyệt cảnh cũng không thể chống lại.

Vù!

Mọi người lui về phía sau. Trương Huyền thần sắc thản nhiên, hoàn toàn không có chút khẩn trương nào. Thân thể hắn nhẹ nhàng thoán lắc một cái, đã xuất hiện ở cách đó bảy, tám thước, vừa vặn tránh thoát được công kích.

Đùng!

Mặt đá cứng rắn, bị cánh quất trúng, xuất hiện một vết nứt dài hơn mười thước.

Những tảng đá này là do Thú Đường trả một cái giá lớn đặc biệt mua từ Bạch Ngọc thành, vô cùng cứng rắn. Cho dù cường giả Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, dùng nắm đấm cứng rắn đập xuống, cũng không nhất định có thể lưu lại vết tích. Nay bị cánh Thanh Ưng thú nhẹ nhàng đảo qua lại xuất hiện vết nứt lớn như vậy, đủ thấy lực lượng của nó.

- Thật mạnh...

Sắc mặt tất cả đám người Vân Đào đều trắng bệch.

Chương 360: Phương pháp đánh thuần thú (2)

Đổi lại là bọn họ, khẳng định không kịp né tránh, lập tức bị đập chết tươi.

- Động thủ lần nữa ta sẽ không khách khí!

Không kinh hoàng giống như mọi người, Trương Huyền nhăn mày lại, lộ ra một chút không vui.

- Thu!

Nghe hắn nói như thế, nhìn thấy được vẻ mặt của hắn, Thanh Ưng thú càng nổi giận. Cánh nó run bay vút lên trời cao, móng vuốt vung lên vút lên trời cao chộp xuống.

Thanh Ưng thú, tuyệt chiêu lợi hại nhất chỉ có hai cái. Đầu tiên, cánh quét ngang. Thứ hai, cương trảo xé rách.

Chiêu thứ hai, rõ ràng so với chiêu thứ nhất, rõ ràng càng cường đại hơn. Hơn nữa từ trên cao hạ xuống, bí mật mang theo lực bay trùng kích, cho dù là cường giả nửa bước tông sư không chừng gặp phải sợ rằng cũng phải chịu thiệt lớn.

- Không tìm đường chết sẽ không phải chết. Cho ngươi thích thể hiện!

- Ngay cả Thanh Ưng thú cũng dám chọc giận, đáng đời!

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, đám người Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên lộ ra biểu tình cười lạnh.

Một chiêu của Thanh Ưng thú uy mãnh như vậy, ngay cả hộ vệ mạnh nhất của hắn cũng không chống đỡ được. Hắn không tin người thanh niên này thoạt nhìn thậm chí còn chưa tới hai mươi lại có thể chống đỡ được.

- Một khi bị chộp phải, cho dù không bị xé rách, cũng sẽ lột một lớp da!

- Thanh Ưng thú lực lớn vô cùng, phối hợp với chiêu này, chí ít có thể phát huy ra lực lớn vượt quá 500 đỉnh, đã có thể so sánh với nửa bước tông sư. Phương pháp duy nhất chính là tránh né!

Những người khác cũng không nghĩ tới tiểu tử này trêu chọc thù hận như vậy. Chỉ hai câu đã khiến cho Thanh Ưng thú, ngay cả cương trảo xé rách mạnh nhất cũng thi triển ra. Tất cả mọi người đều khẩn trương nhìn qua.

Thuần thú sư thuần phục không được man thú, bị man thú đánh chết, chỗ nào cũng có.

Nhưng ở thời điểm Thú Đường sát hạch thuần thú sư, bị man thú giết chết, vẫn chưa từng nghe nói qua.

Lại ở thời điểm tất cả mọi người không coi trọng Trương Huyền, giọng nói thản nhiên của hắn lại vang lên lần nữa.

- Nếu không biết tốt xấu, vậy ngại quá!

Theo lời nói, hắn cũng không tránh né, nắm đấm xiết chặt, trực tiếp nghênh đón đối với móng vuốt của đối phương.

- A?

Tất cả mọi người run lên một cái.

Móng vuốt của Thanh Ưng thú, ngay cả sắt thép cũng có thể dễ dàng bóp nát. Hắn lại trực tiếp dùng nắm đấm nghênh đón...

Ầm!

Sự kinh hoàng của mọi người còn chưa có kết thúc, nắm đấm và móng vuốt đã va chạm vào nhau.
Khi tất cả mọi người cho rằng, lần này hắn nhất định sẽ gãy xương tay, bản thân bị trọng thương. Bọn họ liền thấy Thanh Ưng thú từ trên không trung lao xuống không ai bì nổi, thét lên một tiếng chói tai, giống như bị một ngọn núi lớn đập trúng, không khống chế được phương hướng, một đầu từ trong không trung đâm xuống.

Phụt!

Nó nặng nề ngã trên mặt đất, móng lớn xé rách sắt thép, vặn vẹo thành bánh quai chèo.

- A?

Những người khác lại la lên.

Đồng dạng là một chữ “a”, trước là một chữ khiếp sợ, chữ thứ hai là chấn động kinh ngạc, tâm tình giống như xe qua núi, lại chịu đựng sự kích thích, so với bọn họ vây bắt man thú còn muốn lớn hơn.

- Ngươi không phải mới vừa rất kiêu ngạo sao?

Chỉ có điều... chấn động kinh ngạc còn không có kết thúc. Bọn họ lại nhìn thấy Trương Huyền một quyền đánh rơi Thanh Ưng thú xuống, đã đi tới trước mặt nó, một cước đạp tới.

Ầm!

Thanh Ưng thú còn chưa có kịp phản ứng, lại bay ngang ra ngoài, nặng nề đập vào một cái cột trong gian phòng, không ngừng co giật.

Hắn một cước đạp qua, lực lượng tuyệt đối vượt qua sáu trăm đỉnh. Cho dù lực phòng ngự của nó mạnh mẽ, căn bản cũng không thể chống đỡ nổi.

- Dám động thủ với ta, không muốn sống!

Đạp một cước sinh nghiện, Trương Huyền tiếp tục đi về phía trước, lại là một cước.

Ầm!
Thanh Ưng thú lại bay ngược ra, bộ dạng đã không còn hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang giống như vừa rồi, trái lại giống như một con chuột ướt sũng nước. Nếu không phải man thú có phòng ngự mạnh mẽ, sợ rằng hai cái đá này, nó không chết cũng không khác biệt là mấy.

- Dừng tay...

Mạc Vũ tiểu thư tức giận, gương mặt ửng hồng.

Đây chính là man thú của nàng, ngươi không thuần phục được, cũng đừng thuần phục nữa. Đánh tiếp như vậy, sợ rằng cứu sống được cũng bị phế.

Man thú nàng thật vất vả thuần phục, cũng không muốn khiến cho nó chết tại đây.

- Mạc Vũ tiểu thư đừng có gấp. Đây chính là phương pháp đánh thuần thú của Trương Huyền tiền bối!

Vân Đào đã vội vàng đi tới.

- Phương pháp đánh thuần thú?

- Là bản thân ta đặt tên. Mỗi lần tiền bối thuần thú, đều sẽ đánh cho đối phương một trận. Xem ra lần này cũng không ngoại lệ!

Ánh mắt Vân Đào lộ ra sự sùng bái.

Không hổ danh là Trương Huyền tiền bối, thủ đoạn thuần thú chính là không tầm thường!

Đây chính là một trong những man thú Thông Huyền cảnh khó thuần phục nhất. Người khác đều mang thức ăn ngon nhất và thuốc trân quý nhất, đi vào lôi kéo. Ngươi thì hay rồi, trực tiếp hạ thủ đánh đau, hoàn toàn không có chút lưu tình...

Không bội phục ngươi cũng không được!

- Như vậy thật sự có thể thuần phục sao? Ta sợ là chỉ khiến Thanh Ưng thú tăng thêm phản cảm!

Mạc Vũ tiểu thư híp mắt lại.

Bên trong tàng thư khố, nàng gần như đã xem hết. Nàng chưa từng nghe qua phương pháp đánh thuần thú gì đó!

Làm như vậy, sẽ chỉ khiến cho man thú càng thêm đáng ghét, làm sao có thể thuần phục được?

- Thanh Ưng thú, đứng vị trí sát đầu trong các man thú bay, cương quyết bất tuân, luôn luôn coi trọng thân phận, với bằng hữu kết giao bình đẳng, có lẽ còn có thể liếc mắt nhìn thêm một cái. Ra tay điên cuồng đánh đã nghĩ thuần phục, cái đó so với nằm mơ không có gì khác nhau...

Vung ống tay áo, Mạc Vũ tiểu thư hừ một câu. Nàng còn chưa nói hết lời, đột nhiên thân thể cứng đờ ngay tại chỗ, đồng tử trợn tròn:

- A? Đây... Đây... Là tình huống gì?

Chỉ thấy mới vừa rồi Thanh Ưng thú đối với Trương Huyền còn căm thù không thôi, hiện tại giãy dụa đứng dậy, vẻ mặt giống như lấy lòng từ từ đưa đầu qua, giống như chó Nhật, trong mắt đầy nịnh nọt.

Không ngờ... là man thú chủ động khuất phục!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau