THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 351 - Chương 355

Chương 351: Trên mười vạch? (1)

- A?

Vân Đào không kịp phản ứng.

Vừa rồi không phải thái độ kiên quyết nói không sát hạch sao? Thế nào thoáng cái đã thay đổi thái độ vậy?

Vừa nói cưỡi man thú bay miễn phí, lập tức là bộ dáng này...

Vân Đào chỉ cảm thấy cổ họng bị sặc nước bọt, thiếu chút nữa nghẹn chết.

Ở trong mắt hắn, vị Trương Huyền tiền bối này là thiếu niên tông sư, tu vi sâu không lường được, thực lực cao không thể leo tới. Người như thế chắc hẳn là xem tiền tài giống như cặn bã mới phải. Nhưng vừa nghe thấy miễn phí hai mắt lại tỏa ra ánh sáng.

Khụ khụ, cũng quá thực tế!

- Tốt lắm...

Hắn thật vất vả nuốt nước bọt xuống, đang muốn nói chuyện. Chỉ thấy Mạc Vũ tiểu thư nhìn lại, kiêu ngạo ngẩng cổ lên, trong ánh mắt lộ ra nụ cười lạnh.

- Sát hạch một chút thử xem? Hừ, ngươi cho rằng thuần thú sư là trò đùa, tùy tiện là có thể sát hạch sao? May mắn thuần phục hai con man thú, đã cảm thấy thuần thú sư đơn giản! Nói thật cho ngươi biết, chỉ riêng đại lục thông thường có tên mấy vạn loại man thú, đặc điểm thân thể, tính tình, rất nhiều đặc điểm thói quen sinh hoạt, muốn liệt kê hết, không mấy năm cũng làm không được!

Vừa rồi khiêu chiến, người này tự nhiên từ chối, khiến cho trong lòng Mạc Vũ nghẹn một bụng đầy lửa giận. Lúc này thấy hắn không ngờ nói khoác không biết ngượng, lập tức hừ lạnh phản kích.

Còn nói sát hạch một chút thử xem...

Thuần thú sư là một trong cửu lưu, một trong những nghề tương đối sát đầu, độ khó rất lớn, không thua gì luyện đan sư. Ngươi nghĩ đi qua nơi đây, đúng dịp thuần phục một hai con man thú, là có thể sát hạch sao?

Như vậy cũng giống điều chế loạn ra một loại thuốc, trị chứng bệnh, lẽ nào đã cảm thấy mình có thể sát hạch y sư?

Nằm mơ!

Mỗi một chức nghiệp đều có hệ thống học vấn của riêng mình, ảo diệu tinh thâm, không phải một ngày hai ngày, là có thể học được.

Nhất là thuần thú, man thú tu vi thấp có thể dùng man lực chinh phục. Nhưng tu vi cao thâm thì sao?

Nếu thật sự dám vô lễ, sợ rằng đối phương tiêu diệt ngươi trước.

Không biết tập tính của đối phương, không biết hồng nhạn bay về phía nam, con cá bơi lội, lại dám nói sát hạch thuần thú sư. Không phải nói khoác không biết ngượng là cái gì?

- Mạc Vũ tiểu thư, không cần tức giận với loại người kiêu căng, cái gì cũng không biết này! May mắn biết tên của Vân Điện Cổ Tước, không biết thuần phục báo Kim Thân Thiết Tiễn thế nào, đã cảm thấy trời đất bao la, chỉ mình độc tôn. Trên thực tế đối với một đạo thuần thú, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu. Một khi sát hạch, khẳng định lập tức lộ tẩy!
Chu Cẩm Hoàng bước lên trước.

Thuần thú là một môn học vấn. Cho dù có thiên phú, không mấy năm, cũng chỉ có thể học được da lông. Người này cũng không phải là thuần thú học đồ, xem ra lại không tiếp xúc qua, biết hai chiêu thủ đoạn mèo ba chân đã muốn sát hạch?

- Chỉ là một kẻ không biết trời cao đất rộng mà thôi. Thuần thú sư không chỉ thuần phục man thú, còn phải hiểu man thú từ trong tới ngoài mới được. Dựa vào man lực đánh thắng man thú, bức bách khuất phục, lại nói mình là thuần thú sư. Đùa gì thế! Nếu quả thật là như vậy, chẳng phải người người đều sẽ biến thành thuần thú sư sao?

Chu Tuyên cũng cười lạnh.

Hai người nhìn Vân Đào giống như nhìn kẻ thù, tất nhiên không hy vọng người đứng bên cạnh hắn cũng thông qua sát hạch. Lại nói, người này vừa bóc mặt mũi của Mạc Vũ tiểu thư. Mình vừa lúc tiến lên giúp nàng nói, thu được sự ưu ái của mỹ nữ.

- Ta là may mắn thuần phục hai con man thú, hơn nữa cái gì cũng không hiểu. Nếu như vậy... Vị Mạc Vũ tiểu thư này, nàng làm gì còn muốn cùng ta so tài, thậm chí còn muốn học tập xem ta làm thế nào thu được thiện cảm của Vân Điện Cổ Tước?

Không để ý tới hai người Chu Cẩm Hoàng và Chu Tuyên xen vào, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía bóng dáng mỹ lệ trước mắt, thản nhiên nói.

- Ngươi...

Thân thể cứng đờ, Mạc Vũ tức, sắc mặt đỏ lên.

Thân phận nàng cao quý, ở chung với người khác, đều là người khác khen tặng. Làm gì có người nào dám nói như vậy. Trong lúc nhất thời, nàng bị phản bác nghẹn ở trong ngực, không biết trả lời như thế nào.

- Tiểu tử, ngươi biết đang nói chuyện cùng với ai sao? Kẻ không biết sống chết...

- Mau chóng xin lỗi đi. Mạc Vũ tiểu thư chính miệng nói với ngươi, là may mắn ba đời của ngươi, lại còn dám phản bác. Thật to gan... Thấy người này lại dám nói chuyện với nữ thần, Chu Cẩm Hoàng và Chu Tuyên nhất thời không vui, đồng thời hét lớn. Chỉ có điều bọn họ còn chưa nói hết lời, đã thấy sắc mặt Mạc Vũ tiểu thư trầm xuống.

- Im lặng! Không nói lời nào không ai coi các ngươi thành câm điếc!

- Tiểu thư...

Hai người sửng sốt, đồng thời ngậm miệng.

Nói giúp nàng, thế nào ngược lại còn bị mắng?

Chỉ có điều, giờ phút này, có là kẻ ngốc cũng biết, vuốt mông ngựa lại vỗ tới trên móng ngựa.

- Đều tại người này. Một lát nữa ngược lại xem ngươi xấu mặt thế nào!

Bọn họ càng nghĩ càng giận, lại không dám trút lửa giận đến trên người nữ thần. Bọn họ không thể làm gì khác hơn là chuyển tức giận tới chỗ của Trương Huyền. Bọn họ càng nhìn hắn càng cảm thấy không vừa mắt.

Mặc kệ ba người này, Trương Huyền cùng Vân Đào phía sau, đi tới trước mặt Phong đường chủ.

- Phong đường chủ, Trương Huyền tiền bối đáp ứng muốn sát hạch thuần thú sư. Ngài xem... khi nào thì bắt đầu?

Vẻ mặt Vân Đào cao hứng, nói.

Đối với vị Trương Huyền tiền bối này, hắn rất có tự tin.

Hắn thuần phục một man thú, tránh chết tránh sống. Người ta đánh một trận là được, hơn nữa dễ dàng giúp đối phương thăng cấp. Chỉ dựa vào chiêu thức ấy, ngay cả Phong đường chủ cũng làm không được!

Người nắm giữ năng lực như vậy, làm sao có thể sát hạch một thuần thú sư cũng không thành công?

- Hiện tại có thể bắt đầu. Ta nghe nói, bây giờ ngươi còn chưa tham gia sát hạch. Ngay cả thuần thú học đồ cũng không phải?

Phong đường chủ nhìn qua.

- Đúng!

Trương Huyền gật đầu.

Chương 352: Trên mười vạch? (2)

- Ngươi có thể thuần phục man thú Ích Huyệt cảnh, nhận ra Vân Điện Cổ Tước, nói rõ sát hạch thuần thú học đồ đối với ngươi mà nói không tính là gì cả, có thể miễn trừ.

Phong đường chủ nói.

Học đồ chỉ là nền tảng của nghề nghiệp. Ngay cả bọn họ cũng không nhận ra Vân Điện Cổ Tước hắn lại biết. Điều này nói rõ vị Trương Huyền này, đối với một đạo thuần thú không xa lạ gì. Một học đồ nho nhỏ mà thôi, sát hạch lên rất phiền phức, hoàn toàn là lãng phí thời gian.

Đương nhiên, nếu như cho hắn biết, Trương Huyền đối với thuần thú cái gì cũng đều không hiểu, thậm chí mới nghe nói không bao lâu, chắc hẳn hắn sẽ không nghĩ như vậy.

- Chỉ có điều, không sát hạch học đồ, khó có thể khảo nghiệm được có hiểu rõ đối với thuần thú hay không. Đã như vậy, ta lại miễn trừ cửa sát hạch thuần thú thứ nhất, tiến đến cửa sát hạch học đồ thứ nhất.

Sát hạch học đồ, chia ra làm kiểm tra lý luận, nhận rõ man thú.

Sát hạch thuần thú sư chính thức là: Thu được sự tán thành của man thú, thuần phục man thú.

Vị Trương Huyền trước mắt này, ngay cả loại thú lạ thượng cổ còn sót Vân Điện Cổ Tước này cũng có thể nhận ra, nói rõ kiến thức cực lớn. Sát hạch nhận biết man thú cũng lãng phí thời gian. Nếu như có thể làm được thuần phục một con man thú chân chính, thu được man thú tán thành, cũng không có ý nghĩa gì.

Cho nên, Phong đường chủ suy nghĩ một chút, trực tiếp thay đổi sát hạch một chút. Đồng dạng là hai lần kiểm tra, lại khác với thuần thú học đồ khác.

- Theo thứ tự: Đầu tiên, lý sát hạch luận, cũng chính là trả lời bài thi; Thứ hai, thuần phục một con man thú thực lực mạnh mẽ hơn so với mình! Ta cũng không vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp, làm rối loạn quy định. Chỉ cần ngươi có thể qua hai đợt kiểm tra này, chính là thuần thú sư nhất tinh.

- Ách, được!

Trương Huyền gật đầu.

Sát hạch thuần thú sư thế nào, trước đó hắn cũng nghe Vân Đào nói qua. Hình như chính là những trình tự này. Đối phương cũng không cố ý gây khó dễ.

Thấy hắn đáp ứng, Phong đường chủ cười nói:

- Tốt lắm. Hiện tại ta đi chuẩn bị một bài thi, ngươi tới trả lời. Nếu như có thể trả lời, không có vấn đề gì, tất cả chính xác, xem như thông qua!

- Tạm thời không vội, nơi này của các ngươi có sách liên quan tới thuần thú không? Có thể cho ta mượn xem trước một chút?

Trương Huyền nói.

- Đọc sách?

Đám người Phong đường chủ, Lô thú sư nhìn nhau, tất cả đều cảm tháy mơ hồ.

Lúc này đọc sách làm gì?

- Tất cả thư viện bên kia đều là sách có liên quan tới thuần thú. Vốn chỉ có thuần thú học đồ mới có thể tới xem. Ngươi muốn xem, ta có thể đặc biệt phê chuẩn. Chỉ là bây giờ xem sách... Tuy rằng nghi ngờ, Phong đường chủ vẫn mở miệng. Câu nói sau đó, hắn không nói ra, mọi người lại đều hiểu được ý tứ trong đó.

Sách liên quan tới thuần thú, chí ít hơn mười vạn quyển. Cho dù lâm trận mới mài gươm, ngươi cũng tìm chút chuyện quan trọng đi làm. Hiện tại xem... cái này giống như muốn ôm hài tử, mới nghĩ tìm vợ, có chút quá muộn!

- A, ta có một thói quen. Trước khi gặp phải chuyện lớn, tâm tình khẩn trương, cần phải đọc sách điều tiết trạng thái một chút. Có lẽ phải làm phiền đường chủ!

Trương Huyền thuận miệng nói.

Lý do này lần trước ở trong phủ đệ của Lục Trầm đại sư, hắn đã dùng qua, cảm giác rất tốt, lại đưa ra đây.

- Như vậy... được. Thư viện lại ở bên đó. Ngươi trực tiếp qua là được!

Phong đường chủ cũng không nghi ngờ, chỉ về phía trước.

- Cảm ơn!

Trương Huyền gật đầu, đi nhanh tới.

Không đọc sách đã muốn sát hạch thuần thú sư, hắn khẳng định làm không được. Chỉ có điều, chỉ cần có sách ở đây, để cho Đồ Thư Quán thu nhận sử dụng, còn lại sẽ đơn giản.

- Người này...
Trầm Bích Như ở bên cạnh nhìn thấy vị Trương lão sư này thật sự đáp ứng sát hạch thuần thú sư, chỉ cảm thấy lông mày giật giật vài cái, một búng máu ngậm trong miệng sắp phun ra.

Lá gan cũng không tránh khỏi quá lớn!

Không phải nàng không tin đối phương. Mà là... Người này cùng mình một đường đi tới, đối với một đạo thuần thú, xa lạ tới mức không thể lại xa lạ hơn. Ngay vừa rồi, người này còn hỏi mình “rừng thú” là cái gì...

Một mình ngươi ngay cả rừng thú cũng không biết, tự nhiên hoàn toàn không có chút sợ hãi nào đáp ứng sát hạch thuần thú sư?

Mấu chốt nhất chính là...

Đáp ứng thì đáp ứng, người ta lập tức lấy ra bài thi, ngươi muốn xem sách?

Làm cái gì?

- Ừ? Không đúng... Lần trước đi tới tàng thư các của học viện, một mình hắn lật loạn. Chẳng lẽ...

Đang không biết rõ đối phương làm gì, trong lòng nàng thoáng động, nhớ tới cảnh tượng hai người gặp mặt ở tàng thư các.

Vị Trương lão sư này ở bên cạnh mình còn lật loạn, lúc đó tưởng hắn cố ý làm như vậy, là muốn hấp dẫn sự chú ý của nàng, có ý tưởng gì. Sau đó nàng mới biết được, là nàng suy nghĩ nhiều. Đối phương không phải lật loạn, mà là đã ghi nhớ tất cả nội dung trong sách.

Lật loạn lại nhớ kỹ nội dung của sách...

Chẳng lẽ, vị Trương lão sư này thật sự không biết kiến thức về thuần thú. Hiện tại hắn xem sách, mục đích là... học tập?

- Điều này... Làm sao có thể? Sách trong tàng thư các của giáo sư, vốn cũng không nhiều. Lại nói, sau khi hắn trở thành lão sư, bình thường qua đó, khẳng định lật xem không chỉ một ngày. Đừng nói là danh sư học đồ, cho dù là danh sư tam tinh nắm giữ khả năng nhìn qua là không quên được, cũng không làm được, học được trong khoảng thời gian ngắn?

Trong lòng nàng chấn động, vẫn không thể tin được.

Truyền thuyết, Minh Lý cảnh tâm bình lặng như mặt nước, đạt được ngoài 10 vạch, lại nắm giữ bản lĩnh đã nhìn qua là không quên được. Chỉ cần xem qua nội dung trong sách, có thể nắm chắc ghi lại ở trong đầu, cả đời sẽ không quên.

Chính vì vậy, danh sư lợi hại có khả năng học tập rất nhiều chức nghiệp, nhớ kỹ nhiều tri thức trên đời này như vậy.

Nhưng... cho dù vị Trương lão sư này nghịch thiên, đạt được ngoài 10 vạch, lật hết hơn mười vạn bộ sách, nhìn hết từng trang một, không có mấy tháng cũng làm không được!

- Lẽ nào... Lẽ nào?

Đột nhiên nghĩ tới điều gì, thân thể Trầm Bích Như run lên.

Chương 353: Hắn đang chạy nhanh (1)

- Không thể như vậy được...

Ý nghĩ này vừa hiện ra ở trong đầu, Trầm Bích Như không ngừng lắc đầu.

Nàng từng xem qua một sách cổ, phía trên ghi chép, chức nghiệp trên cửu lưu ngoại trừ những chức nghiệp thường gặp bên ngoài như luyện khí sư, luyện đan sư, trận pháp sư, còn có một loại chức nghiệp thần bí nhất... thiên cơ sư.

Thiên cơ sư am hiểu thiên cơ tính toán tài tình, có thể lợi dụng kỹ xảo đặc biệt, sớm biết trước chuyện sắp phát sinh trong khoảng thời gian ngắn, sau đó đưa ra sự chuẩn bị.

Nếu như là người như thế, hoàn toàn có thể sớm biết đề thi, lại lật xem sách tương ứng, chỉ cần nhớ kỹ đáp án là được. Căn bản không cần xem hết tất cả các quyển sách.

Chẳng lẽ vị Trương lão sư này có loại thiên phú nghề nghiệp này? Cho nên, có khả năng biết vấn đề mình sắp gặp phải, sớm ở trong tàng thư các xem xong, trả lời hoàn mỹ không thiếu sót!

Có khả năng sớm biết trận pháp của Vân Đào không có tác dụng vây khốn được con báo Kim Thân Thiết Tiễn...

Nàng vừa nghĩ như thế, ngược lại cảm thấy thật sự có khả năng!

Chỉ là...

Loại nghề nghiệp này chỉ ở trong truyền thuyết. Dựa theo tỉ lệ trên sách ghi lại, trong mười vạn vạn người tu luyện, cũng không nhất định có thể xuất hiện một người. Gần như chỉ tồn tại trong hư vô mờ mịt, căn bản không có người nào nhìn thấy.

Nếu quả thật có loại năng lực này, sát hạch của giáo sư chỉ là chuyện đã lường trước, khẳng định có thể sớm phòng ngừa, không đến mức dẫn tới nhiều tắc trở như vậy.

Lại nói, cho dù thiên cơ tính toán tài tình, cũng chỉ là tính rõ ràng chuyện cơ bản xảy ra, không có khả năng ngay cả đề thi là cái gì, ở trên quyển sách nào, cũng có thể biết được rõ ràng tất cả!

Trong lòng nàng miên man suy nghĩ, chân mày nhăn lại thành một đống. Trầm Bích Như càng suy nghĩ càng thấy hồ đồ, càng suy nghĩ càng không rõ ràng.

Nàng tự cho rằng mình đã rất hiểu vị Trương lão sư này. Nàng lại phát hiện, đó chỉ là một góc băng sơn của hắn.

Suy nghĩ hồi lâu, hoàn toàn không có chút kết quả nào, ngược lại nàng càng thêm tò mò đối với vị Trương lão sư này.

Cho tới giờ khắc này, nàng cuối cùng mới hiểu rõ, vì sao Hàn Quỳnh nói nàng không xứng với đối phương. Quả thực, cho dù nàng rất đẹp, thiên phú cũng không tính là quá kém, người như thế, cũng không xứng.

Nàng miên man suy nghĩ. Đám người Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên lại mở to hai mắt nhìn.

- Tiểu tử này... có phải bị bệnh không? Sắp sát hạch, mới đi đọc sách?

- Nhất định là đầu óc có vấn đề. Nếu không, lúc này đọc sách có ích lợi gì?

Hai người vừa nói thầm, vừa lặng lẽ nhìn về phía Mạc Vũ cách đó không xa. Chỉ thấy lông mày nàng cũng nhíu lại thành một đống, không biết suy nghĩ điều gì.

Bọn họ đang muốn lấy lòng nói ra cái gì đó, lại thấy thân thể của nữ thần chuyển qua một bên, nhấc chân đi về phía thư viện.

- Mạc Vũ tiểu thư...

Hai người tính chạy tới. - Chờ ở chỗ này cho ta. Ai đi theo, ta đánh gãy chân của hắn!

Hừ lạnh một tiếng, thân thể Mạc Vũ chuyển một cái, đi thẳng về phía tàng thư các.

- Đáng giận, đáng giận!

Nghe được Mạc Vũ công chúa không ngờ vì một kẻ mới quen, quát mắng hai người, Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên tức giận, sắc mặt trắng bệch, nghiến răng nghiến lợi.

Chỉ có điều, lửa giận của bọn họ còn chưa có thiêu đốt được bao lâu, đã thấy Mạc Vũ tiểu thư lại đi trở về, trong miệng không biết nói thầm cái gì, sắc mặt cũng không biết là xanh hay đỏ, đầy cổ quái.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy nghi ngờ. Nhưng bọn họ lại sợ làm cho đối phương tức giận, không thể làm gì khác hơn là đứng tại chỗ, sốt ruột vò đầu bứt tai.

Một lát sau, thật sự không nhịn được, Chu Cẩm Hoàng ngoắc tay. Một tên hộ vệ đã đi tới. Hắn nhỏ giọng nói vài câu.

Tên hộ vệ này đi vòng một vòng lớn, đi tới phía sau lưng Mạc Vũ tiểu thư, nghe một hồi. Vẻ mặt hắn cũng cổ quái đi tới.

- Mạc Vũ công chúa nói cái gì?

Thấy hắn đi tới, hai người vội vàng nhìn qua.

- Nàng... cứ luôn nói, lật sách, lật sách, lật sách... Cụ thể còn có cái gì ta cũng không có nghe rõ!

Hộ vệ vò đầu.

- Lật sách? Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên lại nhìn nhau. Mỗi người từ trên mặt đối phương, nhìn ra được áp lực. Đồng thời trong lòng bọn họ xuất hiện một ý nghĩ...

Lẽ nào... nữ thần điên rồi?

...

Không biết nữ thần trong lòng người khác đang phát điên vì hắn, thời khắc này Trương Huyền giống như Mạc Vũ nói, đang điên cuồng lật sách.

Vốn tưởng rằng sách liên quan tới thuần thú, mấy vạn cuốn cũng không ít. Nhưng đến thư viện hắn mới biết được ý nghĩ này ấu trĩ tới mức nào. Sách trước mắt phong phú, số lượng tuyệt đối không dưới hơn mười vạn.

Tuy rằng kém hơn so với tàng thư khố của Thiên Huyền vương quốc, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.

Nếu như dựa theo phương pháp trước đây xem một chút, không ba ngày ba đêm, căn bản không nhìn hết.

Ban đầu cảm thấy sát hạch một thuần thú sư rất đơn giản, một hồi là làm xong. Nếu thật sự phải đọc sách trong thời gian dài như vậy, sợ rằng mình không điên, đám người Phong đường chủ ở bên ngoài cũng sẽ điên trước.

Người khác điều chỉnh trạng thái, một hai canh giờ ngược lại cũng thôi. Nếu như hắn điều chỉnh tốt vài ngày, sau đó đi ra mắt đầy tơ máu, cho dù là người ngu đi nữa chắc hẳn cũng sẽ nghi ngờ cảm thấy không thích hợp.

- Không lật xem hết những sách này, Đồ Thư Quán không thể thu nhận sử dụng, nếu chẳng may thi đến kiến thức trong đó, lại không thể qua được đợt kiểm tra...

Chân mày Trương Huyền nhíu lại một đống:

- Như vậy lại không hưởng thụ được miễn phí do thuần thú sư mang đến...

Tuy rằng trong chiếc nhẫn trữ vật của hắn còn có mấy ngàn vạn kim tệ. Nhưng kiếp trước làm một người bình thường luôn ở trong nhà, từ lâu đã nuôi thành thói quen... Có thể không dùng tiền, tuyệt đối không tiêu!

Đây không phải là vấn đề nhiều tiền hay ít tiền. Mà đây là... Nguyên tắc!

- Đồ Thư Quán đụng vào một vài vật phẩm, là có thể xuất hiện chỗ thiếu hụt. Ta đụng vào một vài giá sách... Sẽ không xuất hiện nội dung của tất cả sách phía trên chứ?

Dựa theo tốc độ bình thường, nhất định là không xem hết được nhiều sách như vậy. Có lẽ có thể nghĩ biện pháp hay không?

Đang nhíu mày, chợt một ý nghĩ đột nhiên xông ra.

Ngón tay hắn chỉ cần đụng vào, không quan tâm người vô ý thức, man thú, hay đồ vật, cũng sẽ hiện lên sách ở trong đầu, xuất hiện các loại chỗ thiếu hụt.

Những sách này đều đặt ở trên giá sách. Có thể vừa đụng ngón tay vào, trên Đồ Thư Quán sẽ xuất hiện nội dung của tất cả sách đó hay không?

- Thử một chút!

Chương 354: Hắn đang chạy nhanh (2)

Nghĩ đến liền làm, Trương Huyền hai bước đi tới trước mặt một giá sách, bàn tay duỗi ra một cái, nắm lấy.

Vù!

Đồ Thư Quán chấn động, quả nhiên xuất hiện một quyển sách. Vừa mở ra nhìn, thân thể Trương Huyền thoáng lắc một cái, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Chỉ thấy phía trên viết: giá sách hàng thứ ba trong kho phân bộ Thú Đường tại Huyền Lạc sơn mạch, chất liệu gỗ Hương Chương, do một vài thợ thủ công làm. Năm ba mươi bảy...

- Ta muốn không phải cái này...

Nước mắt hắn thiếu chút nữa chảy ra.

Rất rõ ràng, ngón tay chạm tới cái gì, mới phải xuất hiện sai sót nào đó. Muốn đầu cơ trục lợi khẳng định là không được.

- Ừ? Không đúng. Ngón tay chạm tới là được. Nói cách khác... những sách này, cho dù ta không lật xem, chỉ cần chạm tới, có phải cũng có thể sinh ra sách?

Ý nghĩ đầu tiên thất bại, trong đầu hắn lại có linh quang lóe lên.

Ngón tay vừa chạm tới, không quan tâm thời gian dài hay ngắn, chỉ cần tinh thần tập trung la lên “chỗ thiếu hụt”, sẽ hình thành sách. Đã như vậy, không cần lật trang sách, chỉ cần ngón tay chạm vào quyển sách, có đúng cũng được hay không?

- Thử xem...

Ánh mắt hắn tập trung, đi tới trước mặt một đống sách, trong lòng la lên chỗ thiếu hụt, bàn tay bất chợt sờ qua.

Vù vù vù!

Thời điểm hắn đang suy nghĩ đến cùng có tác dụng hay không, Đồ Thư Quán chấn động, một loạt sắch xuất hiện ở trong thức hải.

- Có thể được?

Sắc mặt đỏ lên, Trương Huyền sốt ruột vội vàng lấy ra một quyển mở ra nhìn. Quả nhiên phát hiện nội dung trong sách được hoàn mỹ in vào trong đó, còn ghi chép các loại khuyết điểm.

- Quả nhiên có thể thực hiện được!

Trong mặt Trương Huyền đầy kiêu ngạo, lại thí nghiệm vài lần, xem như đã hoàn toàn hiểu rõ.

Chỉ cần trong lòng la lên “chỗ thiếu hụt” điều động Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỗ ngón tay xẹt qua, đều có thể thu sách vào trong đó.

Cứ như vậy, so với lật xem nhanh hơn không chỉ gấp trăm lần!

Lật xem, cho dù thoáng chút lật mười mấy cuốn sách, đầu tiên cũng phải lấy quyển sách ra. Điều này cần phải tiêu hao không ít thời gian. Mà làm như vậy căn bản không có tác dụng. Một đường chạy chậm, chỗ ngón tay xẹt qua, sách tự nhiên tiến vào trong đầu. Không cần tới một phút, hắn có thể thu được một loạt sách trên giá sách.

Chỉ có điều, bởi vì thu sách quá nhanh, Đồ Thư Quán sẽ chấn động. Trong đầu của mình cũng gặp phải sóng lớn, không thể thu hết một mạch. Mà thông thường thu mấy hàng giá sách, hắn lại cần nghỉ ngơi một hồi.

Dù vậy, cũng nhanh hơn so với trước rất nhiều. Trước đó đại khái cần ba ngày ba đêm mớicó khả năng xem hết sách. Đổi lại thành hiện tại, chắc hẳn một canh giờ là được.

- Bắt đầu đi!

Tìm ra phương pháp tốt hơn để thu lấy sách, tâm tình Trương Huyền vui mừng, trong lòng thầm hò hét. Bàn tay hắn đặt ở lên trên giá sách, một đường chạy về phía trước.

Mỗi lần chạy xong một hàng, hắn lại kiểm tra một lần. Nếu như có thiếu sót, hắn sẽ trở về quét bổ sung.

Sách thu vào nhanh chóng. Kiến thức liên quan tới thuần thú, Trương Huyền cũng nắm giữ lúc càng nhiều.

...

- Phong đường chủ, bài thi chuẩn bị xong?

Bên trong gian phòng, Lô thú sư, Vương thú sư thấy Phong đường chủ lại đi tới, không nhịn được nhìn lại.

- Ừ!

Phong đường chủ gật đầu:

- Trong đó bao gồm nội dung về mấy trăm loại man thú, hoàn toàn không có chút giả nào. Nếu như hắn ngay cả những cái này cũng có thể trả lời được, trình độ thuần thú, quả thực không tầm thường.

- Có thể nhận ra Vân Điện Cổ Tước, về phương diện kiến thức, cũng sẽ không quá kém. Có lẽ là có thể thành công.

Lô thú sư lên tiếng. - Đúng vậy, mỗi lần Thú Đường chúng ta thi đấu, đều đếm ngược, cũng bởi vì quá mức hẻo lánh, không có thiên tài. Nếu quả thật có thể xuất hiện một vị, nhận được thưởng, có lẽ có thể khiến cho chúng ta thuận lợi thăng cấp tam tinh!

Phong đường chủ hưng phấn, ánh mắt lóe sáng.

- Đúng vậy, không nên nóng vội. Xem kết quả sát hạch đã!

Vương thú sư cũng lên tiếng:

- Chúng ta cũng nghe Vân Đào nói về thần kỹ của hắn, mười phút thuần phục man thú Ích Huyệt cảnh. Nói thật, ta vẫn có chút không quá tin tưởng!

- Ta cũng không quá tin tưởng. Chỉ có điều, vừa rồi ta không chỉ hỏi thăm Vân Đào, còn muốn hỏi qua thuộc hạ của hắn một lượt. Tất cả đều nói giống hệt nhau, không có chút vấn đề nào. Xem ra cho dù không thần kỳ giống như trong lời đồn đại, nhưng cũng không sai biệt lắm!

Lô thú sư nói tiếp.

- Đúng vậy, bất kể nói thế nào, cũng là một lần cơ hội của chúng ta. Nếu như không có loại bản lĩnh này, cùng lắm thì lại tiếp tục tìm kiếm là được. Ai, đúng rồi, vị Trương Huyền này đi thư viện đọc sách, còn chưa có đi ra sao?

Cảm khái vài câu, Phong đường chủ lúc này mới phát hiện, chuyện sát hạch đã làm thoả đáng, người còn chưa có xuất hiện. Hắn không nhịn được nhướng mày.

- Còn chưa có đi ra!

Lô thú sư gật đầu.

- Tiểu Chu, ngươi đi xem!

Phong đường chủ phân phó một tiếng.

Tiểu Chu là học đồ hắn thu nhận, đang theo hắn học tập thuần thú. Vừa nghe được hắn lên tiếng phân phó, Tiểu Chu vội vàng chạy tới.

Một lát sau Tiểu Chu đi tới trước mặt hắn, sắc mặt đỏ bừng, muốn nói lại thôi.

- Thế nào? Hắn vẫn đang đọc sách sao?

Nhìn thấy được bộ dáng này của học đồ, Phong đường chủ nhướng mày, có chút kỳ quái. Học đồ này của hắn vẫn luôn luôn trầm ổn. Lẽ nào có chuyện gì xảy ra?

- Không phải...

Vẻ mặt Tiểu Chu xấu hổ, khuôn mặt bứt rứt, hắng giọng:

- Là hắn ở... hắn ở tàng thư quán... đang chạy nhanh!

Chương 355: Trả lời (1)

- Chạy nhanh?

- Chạy nhanh ở trong tàng thư khố?

Đám người Phong đường chủ, Vương thú sư cảm thấy như mình nghe lầm, vẻ mặt mê man nhìn qua.

Ngươi nói ở tàng thư khố đọc sách, thậm chí có cảm giác ngồi tu luyện, ta còn có thể nhịn xuống được, cảm thấy có thể lý giải. Nhưng chạy nhanh...

Phong đường chủ chớp mắt:

- Ngươi có phải đã nhìn nhầm hay không?

Tàng thư khố đều là giá sách. Cho dù muốn chạy cũng không có thuận tiện!

Chủ yếu nhất là, có thể thuần phục man thú Ích Huyệt cảnh, thực lực khẳng định không kém. Cần tốc độ chạy nhanh bao nhiêu, mới có tác dụng đối với tu luyện?

- Có thể có liên quan tới phương pháp thuần thú của hắn hay không? Chạy nhanh có thể đuổi theo man thú sao?

Vương thú sư nghi ngờ.

- Hắn... chạy không nhanh. So với người bình thường chạy cũng không khác biệt lắm. Hơn nữa vừa chạy còn vừa lẩm bẩm gì đó. Khoảng cách quá xa, nghe có chút không rõ.

Vẻ mặt Tiểu Chu xấu hổ.

Nhìn thấy được cảnh tượng vừa rồi, hắn cũng có chút ngại nói ra, rất sợ sẽ bị người ta xem mình trở thành kẻ tâm thần đánh chết.

Người đi đọc sách điều chỉnh trạng thái, tự nhiên ở bên trong tàng thư khố chạy nhanh. Vừa nhắc tới, đổi lại thành bất kỳ kẻ nào trong lòng cũng sẽ không thể hiểu nổi.

- Chạy nhanh, lẩm bẩm?

Ba thuần thú sư lớn lần này thật sự hôn mê.

Bọn họ nghĩ sắp vỡ đầu, cũng không nghĩ ra được. Điều này... Trời ạ điều này có liên quan với điều chỉnh trạng thái cái lông!

Nói thật, bất kỳ kẻ nào nghe được hành động của đối phương, trong lòng đều sẽ xuất hiện một ý nghĩ... Đồ phá hoại!

Không phải đồ phá hoại, làm gì có chuyện điều chỉnh trạng thái như vậy?

Ngươi vẫn không nên ở tàng thư khố, gian phòng trước mắt lớn như vậy chạy không ngừng? Nếu như cảm thấy ở đây nhỏ, bên ngoài còn có khu vực man thú hoạt động, dài rộng đến mấy cây số. Đừng nói chạy bộ, lật người lăn lộn nửa giờ cũng không đến được đầu kia...

- Không được, ta đi qua nhìn một chút. Trong tàng thư khố có rất nhiều bí tịch trân quý, không thể để vì vậy mà bị hao tổn!

Suy nghĩ một hồi, Phong đường chủ thật sự cảm thấy khó có thể bảo đảm.

Một người chạy ở trong tàng thư khố, nếu chẳng may đầu óc động kinh, đẩy hỏng tàng thư khố, sợ rằng hắn muốn khóc cũng không kịp.
Hắn quyết không cho phép chuyện như vậy phát sinh!

Sắc mặt hắn nghiêm trọng, đang muốn đi về phía tàng thư khố, lại thấy một người thanh niên thoáng hiện ra vẻ mệt mỏi rã rời đi tới.

Chính là Trương Huyền.

Thời khắc này Trương Huyền so với một giờ trước, hoàn toàn khác nhau. Bất kể là trạng thái tinh thần hay là thân thể, đều có vẻ có chút chán chường. Thoạt nhìn hình như trải qua một hồi huấn luyện cực kỳ tàn ác, tiêu hao sạch sẽ thể lực của toàn thân.

- Ngươi không sao chứ?

Phong đường chủ không nhịn được đi lên phía trước.

Người khác điều chỉnh trạng thái, điều chỉnh xong tinh thần đều hăng hái, tinh lực mười phần. Người này thì hay rồi, điều chỉnh xong giống như làm một đêm chăm sóc sức khỏe. Ngươi xác định đây là điều chỉnh trạng thái, mà không phải là trạng thái tiêu hao chứ?

- A, ta không sao. Bài thi chuẩn bị xong? Chúng ta bắt đầu đi!

Trương Huyền ở đối diện khoát tay.

Tuy rằng sử dụng phương pháp mới, rất nhanh lại thu nhận được tất cả sách trong tàng thư khố đến Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tốc độ nhanh. Nhưng bởi vì trong khoảng thời gian ngắn thu nhận quá nhiều tri thức, trong đầu chấn động quá lợi hại, toàn thân cũng có chút choáng váng.

Có chút tương tự với trước đó năm ngày năm đêm không ngủ. Toàn thân hắn từ trên xuống dưới tràn ngập mệt mỏi rã rời.

- Vậy... Liền bắt đầu?

Nhìn thấy được mắt của đối phương cũng có chút không mở ra được, Phong đường chủ không nhịn được lại hỏi một câu:

- Ngươi xác định? - Xác định!

Trương Huyền gật đầu.

- Tốt lắm, đến bên kia. Ngọc tinh không ghi lại được đến nơi đây.

Phong đường chủ gật đầu.

Bất kể thuần thú hay là luyện đan sát hạch, vì để công bằng, đều cần sử dụng ngọc tinh ghi lại tất cả, sau đó gửi cho người có nghi vấn qua kiểm tra.

Rất nhanh bọn họ đã đi tới chính giữa gian phòng, nơi có ngọc tinh ghi lại, Phong đường chủ và hai vị thuần thú sư khác ngồi xuống.

Nhìn thấy được bọn họ ngồi xuống, tất cả mọi người phía dưới cũng biết chuyện gì sắp phát sinh. Bọn họ lại bàn luận.

- Sát hạch sắp bắt đầu!

- Đúng vậy, không trải qua học đồ, trực tiếp sát hạch thuần thú sư. Đây chính là đãi ngộ của Thú Đường dành cho thiên tài siêu cấp. Ngay cả Mạc Vũ tiểu thư chưa từng hưởng thụ qua. Ta thật ra muốn xem thử, người này một khi thất bại, còn mặt mũi nào mặt tiếp tục đợi ở chỗ này!

- May mắn thuần phục man thú mà thôi. Ngươi thật sự cho rằng hắn có bản lĩnh gì sao? Ta cảm thấy hắn khẳng định thất bại!

- Cửa thứ nhất sát hạch tri thức lý luận. Không học tập mấy năm, không có khả năng nhớ hết rất nhiều man thú trên thế giới, cùng với rất nhiều đặc điểm khác nhau. Trước đây điện hạ nhà chúng ta vì đọc thuộc lòng, mỗi ngày đều kiên trì, người này ngay cả hai mươi tuổi còn chưa tới, cho dù học tập từ trong bụng mẹ, có thể nhớ kỹ được bao nhiêu?

- Hắn chính là lừa bịp mọi người, có thể có bản lĩnh gì...

...

Thấy vị Trương Huyền này sắp sát hạch, tất cả mọi người vây quanh. Không ít còn mang biểu tình nhìn có chút hả hê.

Không trải qua học đồ, trực tiếp sát hạch thuần thú sư, ở trong Thú Đường lâu như vậy, bọn họ vẫn là lần đầu tiên thấy được. Những người này đều muốn nhìn thấy người này vấp phải trắc trở.

Nhất là Chu Tuyên, Chu Cẩm Hoàng. Bởi vì liên quan tới Vân Đào và Mạc Vũ tiểu thư, bọn họ đã sớm chán ghét người này đến cực điểm, chỉ ước gì hắn xấu mặt.

Nếu như ngay cả lý luận cũng không qua được, vậy thuần thú sư... cũng chỉ có thể nằm mơ!

Mấy người bàn luận. Lúc này Mạc Vũ tiểu thư cũng đã khôi phục lại sự tỉnh táo. Nàng đi tới phía trước, vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa.

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại.

Người này xảy ra chuyện gì?

Mới vừa rồi còn tinh thần phấn chấn ở bên trong lật sách. Thế nào... qua thời gian không lâu, giống bị người nấu, phờ phạc như vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau