THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Xử phạt (2)

Lực chú ý của những người khác đều tập trung ở trên người con Vân Điện Cổ Tước này. Sắc mặt Mạc Vũ tiểu thư chợt ngưng trọng, không nhịn được nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa.

Ngay cả đám người Phong đường chủ cũng không nhận ra được, người này lại chậm rãi nói ra, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào. Hắn... Đến cùng hắn là từ nơi nào xuất hiện?

Thiên Huyền vương quốc loại địa phương nhỏ này, có thể xuất hiện nhân vật lợi hại như thế sao?

- Ta... không ngờ quyết định để Vân Đào thuần phục thú thượng cổ còn sót lại thất bại?

Sắc mặt Hồng thú sư trở nên trắng bệch, dường như thoáng cái già đi mười tuổi.

Thú thượng cổ còn sót lại, đây chính là tồn tại vô số thuần thú sư muốn thuần phục lại làm không được!

Không chỉ khó có thể tìm kiếm, chủ yếu nhất là loại man thú này trí tuệ cực cao, bình thường sẽ không thần phục con người... Cho dù là loại thủ đoạn thuần thú của hắn, gặp phải cũng khó có thể thành công, lại bị một người chỉ là thuần thú học đồ thuần phục. Mình lại còn phán người ta thất bại, bảo người ta cút ra ngoài...

Không để ý tới vẻ giật mình của mọi người, Trương Huyền bước lên trước, giọng nói khe khẽ tiếp tục vang lên.

- Vân Điện Cổ Tước có thể hấp thu lực lôi điện, kích hoạt cổ mạch, xông thẳng lên trời! Loại cổ tước này và Cốt Chi Điểu quả thực tương tự, lại cũng có không có ít chỗ khác nhau, Đầu tiên là mắt. Cốt Chi Điểu bởi vì ăn thịt và ăn cỏ hỗn tạp, mắt đục không sáng. Cổ tước mang theo mắt sáng xuyên thấu tâm hồn người. Tuy rằng không quá rõ ràng, có chút chú ý, vẫn rất dễ dàng có thể nhìn ra được.

- Thứ hai là móng vuốt, không riêng lòng bàn tay có điểm đỏ, chủ yếu nhất là móng vuốt của cổ tước cứng rắn sắc bén. Binh khí bình thường đều có thể dễ dàng xé rách, càng chưa nói tới da thịt con người. Hồng thú sư nói nó không có lực chiến đấu gì, đó là bởi vì nó vẫn nhỏ tuổi, sẽ không vận dụng mà thôi. Một khi phát huy ra, đừng nói Ích Huyệt cảnh, cho dù là cường giả Thông Huyền cảnh, sợ rằng đều sẽ bị một trảo xé thành hai nửa.

- Đương nhiên, hai thứ này xem như là đặc điểm không dễ nhận thấy. Thuần thú sư bình thường cũng khó có thể nhận ra được.

Thần sắc thản nhiên, Trương Huyền dừng lại một chút, chỉ ngón tay vào trên đầu của Vân Điện Cổ Tước:

- Rõ ràng nhất là cái mào trên đầu nó tuy rằng không lớn, lại hiện lên màu xanh đỏ, có tượng trưng của Vương. Nắm giữ loại mũ đỏ này, cho dù là người không hiểu thuần thú, đều biết chim này tuyệt không đơn giản. Loại dã thú cấp bậc thấp như Cốt Chi Điểu không thể nào so sánh! Đặc điểm rõ rệt như vậy cũng không nhìn thấy được, vừa mở miệng lại nhận định sai lệch, không cho qua đợt sát hạch...

Nói đến đây, Trương Huyền lạnh lùng nhìn qua:

- Hồng thú sư, làm một thuần thú sư, ngươi chính là kiểm tra man thú như vậy sao?

- Ta...

Sắc mặt hồng thú sư trắng bệch, ở dưới ánh mắt sắc bén của hắn, không nhịn được lui về sau một bước.

- Ai cho ngươi sự tự tin, cho ngươi trực tiếp quyết định Vân Đào không đạt tiêu chuẩn, bảo hắn cút ngay?

Trương Huyền tiếp tục hừ lạnh.

Bịch bịch bịch!

Bị giọng điệu của hắn ép hỏi, Hồng thú sư lại không có khí thế như vừa rồi, lui về phía sau.
Lúc Trương Huyền đánh cho Vân Điện Cổ Tước hôn mê, lại hình thành thư tịch, trong đó có giới thiệu cặn kẽ, cho nên đã sớm biết tên gọi của nó.

Ban đầu, người này sát hạch cuộc thi, có chút nghiêm túc, khiêm tốn thỉnh giáo, chắc chắn hắn sẽ không giấu diếm, nói thẳng ra.

Nhưng... đã vạch ra sai lầm của hắn, hắn lại còn phun ra chân khí, thậm chí gọi thú sủng lên, muốn ra tay!

Mình là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, có thể không e ngại khí thế và đè ép. Một khi tu vi thấp, sợ rằng vừa nãy thoáng cái miệng mũi đã chảy máu, bản thân bị trọng thương.

Nếu đã xé rách da mặt, hắn tất nhiên cũng sẽ không cho đối phương sắc mặt tốt.

- Là ta sơ suất...

Sắc mặt Hồng thú sư khó coi.

Đối phương không có chút sai lầm nào, cho dù hắn muốn phản bác cũng phản bác không được.

- Thân là thuần thú sư chịu trách nhiệm sát hạch, lại dựa theo sự vui buồn tức giận của mình, làm ra quyết định không được công bằng, suýt nữa khiến cho một viên ngọc sáng thuần thú sư có thể thuần phục thú thượng cổ còn sót lại phải bị long đong!

Trương Huyền vung ống tay áo:

- Đây là hành vi của Thú Đường? Nếu quả thật là như vậy, ta nói là giá áo túi cơm, lại có gì sai lầm?

- Ta...

Nghe được người đối diện đưa ra lời nghi vấn sắc bén, thân thể Hồng thú sư run rẩy, lại hoàn toàn không phản bác ra được. Trước đó nghe được lời của đối phương, còn tức giận sắp bùng nổ. Biết mình thiếu chút nữa đuổi thuần thú sư thuần phục thú thượng cổ còn sót lại đi, hắn liền hiểu được, cho dù bị người mắng như vậy, cũng không có cách nào phản bác.

Sát hạch thuần thú sư, bản thân lại tuyển chọn nhân tài cho Thú Đường. Nhân tài như vậy bị đuổi đi, dĩ nhiên là làm trái quy tắc của Thú Đường.

- Vị tiểu huynh đệ này không nên tức giận. Thú thượng cổ còn sót lại, chủng loại phong phú, lại thêm tám chín phần mười đều đã chôn vùi ở trong lịch sử. Cho dù là Thú Đường cũng không có khả năng thống kê hoàn chỉnh tất cả các loại. Xảy ra sai sót, cũng coi như là bình thường!

Phong đường chủ mỉm cười, đi lên phía trước:

- Như vậy đi, nếu là Thú Đường chúng ta sơ suất, chúng ta cũng không đùn đẩy. Hiện tại lại cho Vân Đào sát hạch một lần nữa, sau đó đưa ra đánh giá! Về phần Hồng thú sư, sát hạch không nghiêm túc, lơ là nhiệm vụ, từ hôm nay trở đi, đi ngay tới rừng thú nuôi dưỡng man thú. Trong vòng ba năm, không được ra ngoài một bước!

Nói đến đây, hắn nhìn qua:

- Hồng thú sư, ngươi có đồng ý ta xử phạt như vậy hay không?

- Tại hạ hoàn toàn không có câu oán hận!

Hồng thú sư thoáng khom người, thần sắc ảm đạm.

- Một câu nói khiến cho Hồng thú sư đi rừng thú ba năm, không được ra ngoài?

- Điều này... quá độc ác?

- Rừng thú là nơi nuôi nhốt man, cùng loại với cái gọi là chuồng lợn. Bình thường đều là học đồ đi tới. Đường đường là Hồng thú sư nhất tinh đỉnh phong lại ở nơi đó ba năm?

...

Nghe được quyết định này, tất cả mọi người đều sửng sốt. Ngay sau đó bọn họ lại nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng.

Đây chính là Hồng thú sư. Trong Thú Đường ngoại trừ ba vị thuần thú sư nhị tinh ra, hắn là một trong những thuần thú sư có địa vị tối cao. Chỉ vì một câu nói của người này, hắn lại bị lưu đày tới rừng thú cấp thấp nhất làm chuyện, ba khổ sai năm không được ra ngoài. Loại năng lực và thủ đoạn này cũng thật đáng sợ!

Mọi người mang theo sự kinh hoàng. Làm người đương sự, Trương Huyền lại lặng lẽ truyền tin cho Trầm Bích Như.

- Cái này... rừng thú là nơi nào? Trừng phạt như vậy có nặng hay không?

- ...

Đôi mắt thanh tú của Trầm Bích Như trợn tròn, vẻ mặt muốn phát điên.

Chương 347: Mạc Vũ tiểu thư khiêu chiến (1)

Đối với người thanh niên trước mắt này, Trầm Bích Như càng lúc không hiểu nổi.

Rừng thú là chỗ để thả man thú, bẩn loạn không chịu nổi. Nuôi nấng man thú ngược lại cũng thôi. Chủ yếu nhất là mỗi ngày quét dọn phân và nước tiểu của bọn chúng, tắm rửa, thu xếp, cắt lông... Đường đường là thuần thú sư chính thức ở chỗ này ba năm không ra, xem như là trừng phạt lớn nhất.

Chỉ cần là thuần thú sư, cho dù là học đồ, thậm chí người đã tới Thú Đường, đều biết điều này đại biểu cho cái gì...

Hắn không ngờ hỏi đó là nơi nào, trừng phạt có nặng hay không...

Ngươi là đang đùa giỡn với ta hay sao?

Nếu như ngươi không hiểu thuần thú ngược lại cũng thôi. Mấu chốt nhất chính là, ngươi dễ dàng thuần phục báo Kim Thân Thiết Tiễn và Vân Điện Cổ Tước, cũng khiến cho bọn chúng thăng cấp. Hơn nữa... Nhận ra thú thượng cổ còn sót lại ngay cả đám người Phong đường chủ cũng không nhận ra...

Chuyện hiếm thấy ngay cả Phong đường chủ cũng hoàn toàn không hiểu, ngươi thuộc như lòng bàn tay. Kiến thức thông thường đơn giản nhất, ngươi lại hoàn toàn không biết gì cả...

Đổi lại thành người khác, nhất định sẽ cho rằng, hắn tìm lý do lôi kéo làm quen với nàng, muốn thu được sự ưu ái của nàng. Nhưng đối với người thanh niên này, nàng cũng hiểu được, đối phương là thật sự không biết!

Bởi vì... Muốn lôi kéo làm quen, căn bản không cần hắn mở miệng, mình cũng nguyện ý!

- Rừng thú là...

Đè nén sự buồn bực trong lòng, nàng giải thích một lượt về rừng thú. Cuối cùng nàng không nhịn được hỏi:

- Ngươi thật sự không hiểu về thuần thú?

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Tàng thư khố của Thiên Huyền vương quốc mặc dù có ghi chép liên quan tới thuần thú sư, cũng chỉ là đôi câu vài lời. Trên cơ bản không có nội dung gì có tính thực chất. Hắn có thể trợ giúp báo Kim Thân Thiết Tiễn và Vân Điện Cổ Tước thăng cấp, là bởi vì Thiên Đạo Đồ Thư Quán và chân khí trong cơ thể tinh thuần...

Lại cẩn thận nói tiếp, đối với thuần thú hắn quả thực một chút cũng không hiểu.

- Được rồi!

Nghe đối phương xác nhận, lúc này Trầm Bích Như mới lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, toàn thân đều choáng váng.

Cái gì cũng không hiểu, lại tùy tiện thuần phục một con man thú, làm cho đường chủ Thú Đường xử phạt một vị thuần thú sư chính thức, nói tới bốn vị thuần thú sư á khẩu không trả lời được...

Nếu như thật sự hiểu, còn không phải khiến Thú Đường ầm ĩ muốn lật trời sao?

Không hiểu trận pháp, nói ra chỗ thiếu hụt. Không hiểu thuần thú, thuần phục man thú... Đại ca, sau này đại ca có gì không hiểu, có thể truyền thụ cho ta một chút được không? Nói thật, ta cũng muốn “không hiểu” một chút...

Trầm Bích Như buồn bực muốn nôn ra máu. Vân Đào ở bên cạnh lại hưng phấn tới sắp phát điên.

Bị Hồng thú sư quát mắng, hắn vốn tưởng rằng ngày hôm nay mình không có khả năng sát hạch thành công. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, Trương Huyền tiền bối chỉ ba hai câu đã đối phó được.

Quan trọng nhất chính là... Con chim kỳ lạ này không ngờ là thú thượng cổ còn sót lại, Vân Điện Cổ Tước!

Làm thuần thú học đồ, hắn biết nắm giữ man thú huyết mạch thú cổ là trân quý tới mức nào, không nói vô giá, nhưng cũng không khác biệt lắm.

Vật trân quý như vậy, hắn không ngờ tiện tay liền đưa ra, nhận thức mình làm chủ...

- Chờ sát hạch thuần thú sư kết thúc, nghĩ biện pháp giải trừ quan hệ chủ tớ với nó...

Trong lòng hắn thoáng động, một ý nghĩ xông ra.

Thú thượng cổ còn sót lại tuy rằng rất tốt, nhưng mượn thực lực của hắn bây giờ, vẫn không có biện pháp khống chế và bảo vệ.

Hơn nữa, cổ tước rất rõ ràng thân thiết với vị Trương Huyền tiền bối này hơn. Chờ sát hạch thuần thú sư kết thúc, lại giải trừ quan hệ, để cho con thú thượng cổ còn sót này theo chủ nhân nó chắc hẳn nên theo.

Nếu như để cho Trương Huyền biết ý nghĩ này của hắn, khẳng định sẽ cười lắc đầu.
Một thú thượng cổ còn sót lại mà thôi, hắn thật sự không coi trọng.

Nắm giữ công pháp thiên đạo hình thành chân khí thiên đạo, theo tu vi nâng cao, hắn có thể tùy ý tinh lọc máu trong cơ thể man thú. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn cũng có thể nâng cao man thú bình thường trở thành thú thượng cổ còn sót lại!

Quan trọng nhất chính là, cho dù huyết mạch của Vân Điện Cổ Tước này rất mạnh, nhưng kích thước quá nhỏ, chẳng những không có thể chở người, còn phải mỗi ngày ngồi trên vai mình, đối với hắn mà nói, hoàn toàn chính là yếu.

Nếu như là một con hồng hoang dị thú có thể chở người bay đi, thật ra có thể suy tính một chút. Thú thượng cổ còn sót lại tiện tay thuần phục một hai con, vui đùa một chút thì có thể. Mỗi ngày mang theo, cùng tu luyện công pháp, chủ tớ phù hợp, các loại rèn luyện, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy phiền phức... Vẫn là thôi đi.

...

Phong đường chủ tự mình sát hạch cho Vân Đào. Còn lại cũng chính là vấn đề trình tự. Trương Huyền biết cổ tước đã hoàn toàn thuần phục, mức độ trung thành không thể nghi ngờ, cũng lười biếng phải tiếp tục quan tâm.

Hắn lại lười biếng duỗi thắt lưng, đang suy nghĩ đi qua Thiên Vũ vương quốc, làm thế nào tìm được Độc Điện. Một mùi hương tho gió đập vào mặt. Một bóng người xinh đẹp xuất hiện ở trước mắt hắn, chắp hai tay ở sau lưng, trong ánh mắt mang theo ánh sáng cương quyết không chịu thua.

- Có thể nhận ra Vân Điện Cổ Tước, kiến thức không thấp. Ngươi chắc cũng là một vị thuần thú sư!

Chính là thiên tài trước đó, Mạc Vũ.

Ban đầu được đánh giá là nhất đẳng, nàng chắc hẳn nhận được ánh mắt kinh ngạc thán phục của vô số người, kết quả người này thoáng một chút đã cướp hết phong quang, khiến cho nàng không nhịn được phát sinh hứng thú đối với người thanh niên này.

Từ sinh ra đến bây giờ, ngoại trừ vị kia ra, bất luận là chức nghiệp, hay tu vi, chỉ cần nàng đi làm, đều sẽ trổ hết tài năng. Nàng vốn tưởng rằng lần này thuần thú khẳng định cũng đoạt được vị trí đứng đầu. Nhưng hiện tại xem ra, nàng khẳng định không làm được.

Thanh Ưng thú Thông Huyền cảnh tuy rằng không kém, nhưng so với thú thượng cổ còn sót lại, vẫn kém hơn rất nhiều.

Ở chung cùng Vân Đào một khoảng thời gian, nàng biết người này khẳng định không có loại bản lĩnh này. Người duy nhất có thể khiến cho man thú thuần phục hắn, chỉ sợ lại là người trước mắt này, thoạt nhìn cũng không có gì xuất chúng.

- Không phải!

Liếc mắt nhìn đối phương, Trương Huyền lắc đầu.

- Không phải? Vậy làm sao ngươi biết được đây là Vân Điện Cổ Tước? Hơn nữa, có thể thuần phục được con báo Kim Thân Thiết Tiễn, còn khiến cho cổ tước cùng ngươi thân mật như vậy?

Ánh mắt Mạc Vũ tiểu thư lóe lên.

Có thể trở thành danh sư học đồ, năng lực quan sát tất nhiên phải có. Con báo Kim Thân Thiết Tiễn và người thanh niên này gắn bó thân mật. Cổ tước đối với hắn lại có vẻ không muốn xa rời. Nếu như không phải là thủ đoạn của thuần thú sư, nàng cũng không tin.

- A, có thể là vì nhân phẩm của ta tương đối tốt!

Chương 348: Mạc Vũ tiểu thư khiêu chiến (2)

Trương Huyền tùy ý khoát tay.

Người khác cảm thấy nàng là tam công chúa của Thiên Vũ vương quốc, cao quý vô cùng, bản thân còn là thiên tài, đáng để nịnh bợ. Đối với hắn mà nói, không đáng để ý.

- Nhân phẩm?

Mạc Vũ thoáng lảo đảo.

Thuần thú chú ý chính là tình cảm, các loại thủ đoạn, vô số mưu kế, cùng man thú đấu trí so dũng khí. Nhân phẩm... là cái quỷ gì?

Người khác nói chuyện với nàng, đều không hiểu giả vờ hiểu, nói các loại khoa trương, đĩnh đạc. Người này thì hay rồi, không nói thì không nói, ngay cả nói có lệ cũng lười...

Nhân phẩm... Thứ này nếu như có thể thuần phục man thú, ai còn cực cực khổ khổ làm sát hạch thuần thú sư?

Từ nhỏ đến lớn, nàng đều được nâng ở trong lòng bàn tay, người nào nói chuyện với nàng đều lễ độ cung kính. Làm gì có người nào dám nói với nàng như vậy!

Trong lòng nàng phiền muộn một hồi.

Nhìn thấy được đường đường tam công chúa của Thiên Vũ vương quốc đối mặt với Trương Huyền cũng chịu thua thiệt, Trầm Bích Như ở bên cạnh âm thầm lắc đầu.

Nói thật, lúc vừa mới bắt đầu đi chung với người này, nàng thiếu chút nữa cũng bị hắn làm cho nghẹn chết.

Hiện tại sau khi thích ứng qua, đã tốt hơn nhiều. Ngoại trừ mỗi ngày nhận chút công kích, mỗi ngày đều bị làm mất mặt, trên lời nói chí ít đã thích ứng.

Ngay cả bản tính của hắn cũng không biết, lại đã chạy tới nói chuyện phiếm, tuyệt đối là tự mình chuốc lấy cực khổ.

Không biết về “sự tích vinh quang” của Trương Huyền, Mạc Vũ tiểu thư hít sâu vài hơi, mới điều hòa được sự hít thở, ngẩng cao cổ, giống như thiên nga trắng.

- Không nói cũng không có gì. Có thể khiến cho man thú cam tâm tình nguyện thuần phục, tính ra có chút bản lĩnh! Như vậy, có dám cùng ta so tài thuần thú hay không? Nếu như ta thắng, ngươi lại nói cho ta biết phương pháp bắt được Vân Điện Cổ Tước cũng như thu được thiện cảm của nó! Nếu như ngươi thắng, ta có thể cho ngươi một tấm ngọc phù chương trình học của danh sư nhị tinh Khương Thư!

- Danh sư nhị tinh Khương Thư?

- Nghe nói hắn là danh sư lợi hại nhất Thiên Vũ vương quốc, đã đạt được nhị tinh đỉnh phong, còn là người chịu trách nhiệm trong Danh Sư Đường của Thiên Vũ. Khóa trình của hắn, cho dù chỉ có một canh giờ, cũng vạn vàng khó cầu!

- Thứ này không có khả năng có tiền là có thể mua được... Nếu như ta có thể có được, tu vi tuyệt đối có thể đột phá đến Thông Huyền cảnh, thậm chí càng cao hơn!

- Vì đột phá Thông Huyền cảnh lại dùng hết cái này, thật sự quá lãng phí. Dù thế nào cũng phải chờ tới lúc trùng kích nửa bước tông sư sử dụng, mới có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất!

...

Không ít người xung quanh đều chú ý tới mọi hành động của Mạc Vũ tiểu thư. Thấy nàng và người này nói chuyện, tất cả đều dựng lỗ tai lên. Vừa nghe được đặt cược, mỗi một người đều hưng phấn hai mắt tỏa ra ánh sáng, hít thở dồn dập. Ngọc phù chương trình học của danh sư nhị tinh, cho dù chỉ có một canh giờ, cũng vô số người tha thiết ước mơ.

Chuẩn bị không tốt có thể đột phá cảnh giới trước mặt, trùng kích càng cao hơn!

Đổi lại thành ai, cũng khó có thể từ chối được sự hấp dẫn này.

Thời điểm mọi người ở đây cảm thấy người này nhất định sẽ trực tiếp đáp ứng, lại thấy Trương Huyền bĩu môi một cái, lắc đầu:

- Không có hứng thú!

Ngụy trang danh sư lâu như vậy, chuyên môn trao đổi cùng đáng người Lưu sư, tất nhiên hắn biết ngọc phù chương trình học là cái gì, lại có tác dụng gì.

Chỉ có điều, hắn tu luyện thăng cấp, chỉ cần có đầy đủ bí tịch, có muốn chỉ điểm hay không cũng không có vấn đề gì.

Đừng nói một danh sư nhị tinh nho nhỏ, cho dù là tam tinh, tứ tinh, đối với hắn mà nói, cũng không có bất kỳ lực hấp dẫn nào.

Tinh cấp lớn hơn nữa, còn có thể lớn hơn Thiên Đạo Đồ Thư Quán sao?

Dưới thiên đạo không có gì có thể che giấu. Đừng nói tam tinh, tứ tinh, cho dù thất tinh, bát tinh, cũng không tính là gì cả.

- Không có hứng thú? Ngươi suy nghĩ kỹ càng...

Vốn tưởng rằng ném ra miếng mồi lớn như vậy, đối phương nhất định sẽ lập tức đáp ứng. Kết quả, nghe được đáp án này, Mạc Vũ tiểu thư sửng sốt. Khi nàng đang muốn nói chuyện, liền thấy Vân Đào phía trước đã thông qua sát hạch, ánh sáng thủy tinh Vấn Tâm lóe lên. Một hàng con số chậm rãi hiện lên... 40!

- Cái gì? Mức độ trung thành bốn mươi? Đây... Đây là hoàn thành thuần phục?

Phong đường chủ sửng sốt, bất chợt đứng phắt dậy, trong mắt đầy vẻ không thể tin được.

Không riêng gì hắn, cả phòng lập tức ồ lên. Ngay cả Mạc Vũ tiểu thư cũng khiếp sợ đến mức run rẩy một cái, quên điều vừa muốn nói.

Thuần thú chia ra làm: thuần phục sơ cấp, hoàn toàn thuần phục cùng với thuần phục cao cấp.

Thuần phục sơ cấp mức độ trung thành là giữa mười lăm đến ba mươi, là chỉ thuần thú sư có thể triệu hoán man thú đi theo, đi tới nào, và đến nơi nào, có phần cùng loại với sủng vật nuôi trong nhà.

Hoàn toàn thuần phục, mức độ trung thành của man thú là giữa 31 đến 45. Giữa thuần thú sư và man thú ký kết khế ước, có thể liên lạc với nhau.

Về phần cao thâm hơn, thuần phục cao cấp mức độ trung thành là ngoài 45, lại cần phải nhiều năm rèn luyện, cùng tu luyện công pháp, cùng nhau tiến bộ.

Đường đường là thú thượng cổ còn sót lại, có thể thuần phục sơ cấp đã rất lợi hại. Kết quả mức độ trung thành đạt được bốn mươi... Mặt khác nói rõ, dĩ nhiên vượt qua theo cảnh giới, ký kết khế ước!

Điều này... Làm sao có thể?

- Ngươi... Làm sao làm được?

Phong đường chủ không nhịn được nói.

- Cái này...

Vân Đào có chút do dự.

- Nếu như không có tiện nói, không nói cũng được!

Thấy bộ dáng này của hắn, Phong đường chủ còn tưởng rằng có bí mật gì, không có tiện nói ra, vội hỏi.

- Cũng không phải vậy. Nhưng thật ra là...

Vân Đào gãi đầu:

- Công lao của Trương Huyền tiền bối. Hắn đánh cho con cổ tước này một trận, nó liền thuần phục...

Chương 349: Ngươi thi thuần thú sư sao? (1)

- Đánh... một trận?

Tất cả mọi người ngẩn người.

Khóe miệng Phong đường chủ cũng giật giật một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Đây chính là thú thượng cổ còn sót lại. Toàn bộ phạm vi Huyền Lạc sơn mạch cũng không nhất định có thể có thêm tồn tại thứ hai. Được bảo bối tốt, cố gắng che chở còn không kịp... Đánh một trận?

Lại nói, thuần thú cần phải bồi dưỡng tình cảm, tăng độ phù hợp. Đánh cho một trận, có lẽ có thể khiến cho nó giả vờ khuất phục. Chỉ có điều thời gian lâu dài, sẽ xuất hiện đủ loại tai hại.

Tuy nhiên... nếu như chỉ dùng thủ đoạn cứng rắn ép con Vân Điện Cổ Tước này thuần phục, mức độ trung thành bốn mươi lại là cái quỷ gì?

Ép buộc quả thực có thể khiến man thú thuần phục. Trước đây đã từng có tiền lệ. Nhưng ép buộc man thú, cho dù ký kết khế ước, mức độ trung thành cũng chỉ là cấp thấp nhất trong hoàn toàn thuần phục, đại khái ở khoảng 31.

Mức độ trung thành bốn mười, có thể nói là thật lòng thật ý khuất phục, hoàn toàn không có một chút trái lương tâm nào, mới có thể làm được!

- Lẽ nào... thú thượng cổ còn sót lại cần phải dùng loại phương pháp này để thuần phục?

Phong đường chủ, Lô thú sư, Vương thú sư nhìn nhau, mỗi người đều suy nghĩ.

Thú thượng cổ còn sót lại chưa bao giờ có tiền lệ thuần phục. Tất cả mọi người không biết thuần phục thế nào. Vốn tưởng rằng cũng giống như những man thú khác, cần phải dùng các loại quan tâm, các loại che chở, với kết giao bằng hữu mới có khả năng thành công. Không nghĩ tới... Chẳng lẽ bạo lực là đơn giản nhất?

- Cái này... vị Trương Huyền tiền bối này ngươi nhắc tới, không biết ở nơi nào? Chúng ta có thể thăm hỏi một chút hay không?

Suy nghĩ một hồi, thật sự không nghĩ ra, Phong đường chủ không nhịn được nói.

Hắn thấy, vị tiền bối này hẳn có nghiên cứu đối với thú thượng cổ còn sót lại, tất nhiên đức cao vọng trọng, hiểu về thuần thú không thấp hơn so với bọn họ.

- Thăm hỏi? Không cần, Trương Huyền tiền bối lại ở trong này...

Thoáng sửng sốt một chút, Vân Đào chỉ sang.

- Hắn chính là Trương Huyền... tiền bối?

Phong đường chủ sửng sốt, trước mắt chợt choáng váng.

Bất kể nói thế nào Vân Đào cũng là vương tử điện hạ của Hàn Vũ vương quốc, hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Để cho hắn xưng hô là tiền bối, theo mấy người thấy, dù thế nào cũng phải năm mươi, sáu mươi tuổi. Kết quả... là người này là một người còn trẻ, vừa rồi nhận ra Vân Điện Cổ Tước, chưa đủ hai mươi tuổi...

- Đúng vậy, đừng thấy tiền bối trẻ tuổi, thực lực thuần thú, lại là sự thật. Thấy không, con báo Kim Thân Thiết Tiễn bên cạnh hắn, cũng vừa mới thuần phục. Từ khi gặp đến khi thuần phục, toàn bộ cộng lại, thậm chí còn chưa tới mười phút.

Rất sợ đám người Phong đường chủ không coi trọng, Vân Đào vội vàng tán dương Trương Huyền một câu. - Không được mười phút... Thuần phục báo Kim Thân Thiết Tiễn?

- Đây không phải là nằm mơ chứ?

- Nói bậy cũng phải có giới hạn. Cho dù thuần phục sơ cấp đơn giản nhất, không ba tới năm ngày cũng rất khó hoàn thành. Không được mười phút?

- Ta tại sao cảm giác như đang nghe chuyện cười vậy?

...

Vân Đào cũng không hạ thấp âm thanh. Người trong gian phòng đều nghe được. Bọn họ lại đưa mắt nhìn nhau, ngây người ra tại chỗ.

Không nói đám người Mạc Vũ, Chu Tuyên, chỉ nói tới những người hộ vệ phía sau bọn họ, đều tham dự vào quá trình thuần thú, biết muốn thuần phục một con man thú là khó khăn tới mức nào.

Trước hết cần phải hiểu tình hình, tập tính của đối phương, có không bạn ngẫu hay không, sở thích thế nào...

Quen thuộc với tất cả những đều này, sau đó sẽ vạch ra phương án đối phó, còn không thể đường đột... Nói chung, vì thuần phục một con man thú, lại thêm công tác chuẩn bị, thời gian không tới mấy tháng, không có khả năng thành công.

Mười phút... Lừa quỷ sao?

Đừng nói thuần phục man thú Ích Huyệt cảnh, cho ngươi con chó, mười phút, có thể khiến cho nó ngoan ngoãn về nhà với ngươi không?
Mạc Vũ tiểu thư cũng không nhịn được nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa vừa từ chối nàng, đầy vẻ không thể tin được.

Mười phút thuần phục một con man thú?

Nếu như là sự thật, mình còn khiêu chiến với hắn... vậy không phải là tìm ngược sao?

Vì thuần phục con Thanh Ưng thú này, nàng đã tốn thời gian rất lâu, chuẩn bị trước tròn hai tháng...

- Thuần phục báo Kim Thân Thiết Tiễn trong thời gian ngắn như vậy sao? Hắn... sử dụng phương pháp gì? Phương pháp dùng bạn ngẫu thu hút? Phương pháp dùng ăn uống thu hút? Phương pháp dùng lực lượng thu hút... hay là thủ đoạn gì khác?

Lô thú sư không nhịn được nói. Vừa mở miệng hắn liền nói ra hơn mười loại phương pháp và thủ đoạn thuần thú thường gặp.

- Không đúng, những phương pháp này tương đối cơ bản. Thuần phục lên tương đối chậm. Ta cảm thấy chắc là kết hợp nhiều thủ đoạn phương pháp, tiến hành quay tơ bóc kén dần dần, trong thời gian ngắn nắm lấy hứng thú của đối phương, khó có thể dứt bỏ...

Phong đường chủ mở miệng.

- Những phương pháp này quá nhiều. Trong khoảng thời gian ngắn khẳng định không thể hoàn thành. Ta đoán, nhất định là chỉ một thủ đoạn...

Lô thú sư lắc đầu.

Hai người cả đời say mê thuần thú, sớm đã dung nhập nghề nghiệp này vào trong xương tủy. Nghe được thời gian thuần phục man thú ngắn như vậy, điêu đầu tiên bọn họ nghĩ đến là dùng thủ đoạn gì.

- Khụ khụ, Phong đường chủ, Lô thú sư, Trương Huyền tiền bối... Những phương pháp này đều không có sử dụng!

Nghe được bọn họ bàn luận càng lúc càng nhiều, càng lúc càng phức tạp, thậm chí rất có xu thế nghiên cứu học thuật, Vân Đào cũng không nhịn được cắt ngang lời bọn họ bàn luận.

- Đều không có sử dụng? Chẳng lẽ là... phương pháp thuần thú gì mới sao?

Ánh mắt của đám người Phong đường chủ nhất thời sáng lên.

Phương pháp thuần thú mới giống như thủ pháp luyện đan của luyện đan sư. Một khi xuất hiện, tất nhiên gây ra sóng gió lớn.

Có thể mười mấy phút thuần phục một con man thú Ích Huyệt cảnh cường đại, loại phương pháp này nếu thật sự truyền đi, khẳng định tất cả mọi người sẽ chấn động kinh ngạc.

- Không phải phương pháp thuần thú mới, mà là...

Vân Đào vò đầu, hình như nhớ tới chuyện lúc trước, vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi:

Chương 350: Ngươi thi thuần thú sư sao? (2)

- Trương Huyền tiền bối cũng đánh con báo Kim Thân Thiết Tiễn này một trận. Sau đó... nó lại thần phục!

- A?

- Cũng đánh một trận?

Đám người Phong đường chủ trợn mắt há hốc mồm.

Thuần phục thú thượng cổ còn sót lại, đánh một trận, có thể nói là không giống bình thường. Sử dụng loại phương pháp này có thể đi được thông qua. Nhưng... Thú Đường có tiền lệ thuần phục báo Kim Thân Thiết Tiễn, tính cách cao ngạo, tốc độ cực nhanh, luôn luôn không giao lưu cùng người. Muốn thuần phục, phương pháp tốt nhất là phương pháp dùng bạn ngẫu thu hút...

Đánh một trận lại thuần phục...

- Đúng vậy, thật ra ta vốn dự định thuần phục con báo Kim Thân Thiết Tiễn này. Kết quả đánh giá thấp thực lực của nó, thiếu chút nữa bị nó giết chết. Là Trương Huyền tiền bối xuất hiện, cứu chúng ta. Tiền bối đánh nó xong, nó lại hoàn toàn thần phục, chủ động yêu cầu ký kết khế ước. Nói thật, tiền bối còn có chút không tình nguyện. Nếu không phải ta khuyên can, hắn sợ rằng cũng không đáp ứng.

Nhớ tới chuyện trải qua lúc trước, Vân Đào không nhịn được nói.

- Đánh xong lại thần phục? Còn hoàn toàn thuần phục, yêu cầu ký kết khế ước?

- Báo Kim Thân Thiết Tiễn muốn thuần phục, còn không tình nguyện...

- Người khác thuần phục man thú, đều cùng nó trải qua sinh tử, tiền tài tiêu hao hết, lột một lớp da. Hắn đánh một trận lại thuần phục...

...

Nghe nói như thế, tất cả mọi người lại thoáng lắc một cái, thiếu chút nữa máu tươi phun ra.

Nhất là hai người Chu Tuyên, Chu Cẩm Hoàng, chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, sắp ngất đi.

Bọn họ vì thuần phục man thú bên cạnh, từ vương quốc của từng người điều động nhân lực vật lực còn tập trung vô số, các loại tiền tài. Dù vậy, vẫn chỉ là thuần phục sơ cấp. Bất cứ lúc nào đối phương cũng có thể mặc kệ không làm nữa. Người này thì hay rồi, tùy tiện đánh một trận, lại hoàn toàn thuần phục...

Thuần thú từ khi nào đơn giản như vậy?

- Đánh một trận, là có thể thuần phục. Có thể nhận ra thú thượng cổ còn sót lại cũng thuần phục, trong đó không có sử dụng phương pháp gì, đều là thuần thú thiên tài!

Sau khi hết khiếp sợ, hai mắt Lô thú sư không nhịn được tỏa ra ánh sáng.

- Đúng rồi, hắn có đúng... là thuần thú sư hay không?

Đột nhiên nhớ tới cái gì, Vương thú sư không nhịn được hỏi.

Có thể dễ dàng thuần phục man thú, hẳn phải là thuần thú sư. Chỉ có điều, nếu như là phải, vì sao Thú Đường không có ghi lại? - Hắn còn không phải, vẫn chưa tham gia sát hạch! Chỉ là học tập bản lĩnh thuần thú nghiệp dư!

Vân Đào nói.

Trên đường đến đây, hắn đã hỏi thăm rõ ràng. Trương Huyền tiền bối chưa từng tham gia bất kỳ sát hạch thuần thú nào.

Dân gian có một nhóm thiên tài rất lớn, không tham gia bất kỳ sát hạch nào, lại nắm giữ thiên phú đặc biệt.

- Còn chưa có sát hạch? Quá tốt, ngươi giúp ta hỏi một chút, hắn có bằng lòng sát hạch thuần thú sư hay không? Chỉ cần hắn bằng lòng, ta nguyện ý sát hạch một mình hắn!

Phong đường chủ vội hỏi.

Có thể dễ dàng thuần phục man thú như vậy, thủ đoạn kinh người. Một khi trở thành thuần thú sư, tất nhiên hào quang vạn trượng. Phân bộ Thú Đường này, chuẩn bị không tốt... cũng sẽ bởi vậy nổi danh thiên hạ. Mấu chốt nhất chính là, nếu như người này thật sự giống như trong truyền thuyết, nắm giữ bản lĩnh đánh một trận khiến man thú thuần phục, tham gia đại hội kia... tuyệt đối có thể một lần hành động đoạt được vị trí đứng đầu!

Đương nhiên, hắn còn cần tự mình sát hạch một chút, tận mắt mở mang kiến thức một chút.

- Sát hạch thuần thú sư? Ta sẽ hỗ trợ hỏi một chút...

Vân Đào gật đầu, vài bước đi tới trước mặt Trương Huyền:

- Tiền bối, Phong đường chủ nói, chỉ cần tiền bối bằng lòng sát hạch thuần thú sư, hắn nguyện ý một mình sát hạch cho tiền bối...
- Vẫn là thôi đi...

Có chút do dự, Trương Huyền từ chối.

Hắn có thể thuần thú, là bởi vì Đồ Thư Quán. Nếu thật sự sát hạch, một chữ cũng không biết, khẳng định lập tức lộ tẩy.

Chỉ có điều, chỉ cần cho đủ sách nhìn, cũng có thể giải quyết. Đó cũng không phải là điểm mấu chốt nhất. Quan trọng nhất chính là... thi một thuần thú phải mất hơn nửa tháng. Trước mặt còn không biết phải trải qua bao nhiêu lần kiểm tra.

Chuyện kịch độc trong cơ thể, phải mau chóng giải quyết. Hắn thật sự không có quá nhiều thời gian để lãng phí ở đây.

- Đây chính là cơ hội tốt. Phong đường chủ tự mình sát hạch...

Không nghĩ tới hắn trực tiếp từ chối, Vân Đào không nhịn được mở miệng.

Phong đường chủ đặc biệt tới sát hạch thêm. Đây chính là cơ hội tốt ngàn năm một thuở. Không ít người tha thiết ước mơ cũng không có được.

- Ta có chuyện quan trọng phải lên đường. Dù sao ngươi thành thuần thú sư, giúp ta chọn một con man thú bay khá một chút là được rồi. Sát hạch hay không sát hạch cũng không có vấn đề gì!

Trương Huyền nói.

- Chuyện này...

Thấy hắn thực sự không quá chú ý tới việc sát hạch thuần thú sư, Vân Đào lắc đầu, có chút tiếc hận:

- Thật ra sát hạch thuần thú sư, chỉ cần tìm được man thú thích hợp thuần phục là được. Cũng không nhất định phải mất thời gian nửa tháng. Hơn nữa, thành thuần thú sư chính thức, không chỉ có thể tự lựa chọn man thú, cưỡi man thú của Thú Đường, còn không cần giao nộp bất kỳ phí tổn nào. Thậm chí có thể ở bất kỳ Thú Đường nào, tùy ý thay đổi vật cưỡi...

- Không cần giao nộp phí tổn?

Còn chưa nói dứt lời, hắn liền nhìn thấy Trương Huyền cách đó không xa vô cùng bình tĩnh, chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt, hai mắt tỏa ra ánh sáng.

- Đúng vậy, thuần thú sư chính thức có đặc quyền này, thuần thú sư nhất tinh, mượn man thú dưới Tông Sư cảnh miễn phí. Thuần thú sư nhị tinh, mượn man thú Tông Sư cảnh miễn phí. Lấy loại này suy diễn ra, đẳng cấp càng cao, địa vị cũng lại càng cao...

Vân Đào giải thích. Hắn còn chưa nói hết lời, đã thấy vẻ mặt Trương Huyền tiền bối nghiêm túc nhìn lại, trong giọng nói mang theo sự kiên định.

- Miễn phí cái gì, đều là chuyện nhỏ. Không cần nhiều lời! Sát hạch thuần thú sư thế nào...

- Nếu không... Ta thi một chút thử xem!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau