THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3436 - Chương 3440

Chương 3436: Bị phát hiện (1)

Hắn nghĩ tới rất nhiều phương pháp ứng đối, cũng có thể bảo đảm, đối phương khó mà phát giác ra thân phận chân thật của mình.

Nhưng lại quên vấn đề thời gian.

Vừa mới xuất hiện biến cố, đương nhiên là Giám Bảo sư ngày hôm nay tới, nắm giữ hiềm nghi lớn nhất.

- Ngày hôm nay tới hết thảy bốn vị, theo thứ tự là Khai Ủng thành Ổ Thao, Hồ Hải thành Ma Vô Hữu...

Lấy ra danh sách, trung niên hộ vệ liếc mắt nhìn:

- Bốn người các ngươi ra khỏi hàng!

Trương Huyền nhấc chân đi ra.

Giờ phút này càng chột dạ, càng dễ dàng bị phát hiện, còn không bằng thản nhiên đối mặt.

Dù sao thân phận Ổ Thao của hắn trong sạch, cũng không sợ điều tra.

- Các ngươi là ngày hôm nay đến?

Mặc Linh Cổ Thánh chậm rãi đi tới trước mặt, con mắt quét bốn người một lần, cũng không phát hiện bất kỳ đặc thù gì.

Ở trên người Trương Huyền, tuy dừng lại phút chốc, vẫn không có phát giác gì.

Cau mày, thấy tất cả Giám Bảo sư đều lộ ra vẻ cảnh giác, Mặc Linh Cổ Thánh nhìn quanh một vòng, giải thích nói.

- Mọi người không cần khẩn trương! Chúng ta đang điều tra một nội gian lẫn vào Linh Hoàng cung, chỉ cần chư vị không có tâm tư khác, thì không cần lo lắng.

Nghe nói dò xét nội gian, mọi người đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Tuy bọn họ có đôi khi có chút lòng tham, nhưng là Giám Bảo sư thực sự, cùng nội gian không chút liên quan.

Nhìn biểu tình của tất cả mọi người ở trong mắt, Mặc Linh Cổ Thánh đồng dạng không có phát hiện bất cứ dị thường nào, chân mày nhíu càng chặt, nói tiếp:
- Vị nội gian này, là một Vu Hồn sư, bởi vậy linh nhục khẳng định không có phù hợp như tu luyện giả bình thường. Đây là bảo vật dò xét độ linh nhục phù hợp, chỉ cần các ngươi ở phía dưới đi một chuyến, liền có thể phân biệt ra được thân phận thật sự!

Nói xong, cong ngón tay búng một cái, một viên cầu xuất hiện trên không trung, xoay tròn, tản mát ra quang mang sáng tỏ.

- Bốn vị ngày hôm nay vừa tới, không bằng tới trước đi!

Nói xong, nhìn về phía đám người Trương Huyền.

- Được!

Trong đám người, một Giám Bảo sư đi ra.

Người này tên là Ma Vô Hữu.

Hai bước đi tới dưới viên cầu, thân thể bị ánh sáng bao phủ.

Ông!

Một hàng con số xuất hiện ở trong viên cầu.
Chín mươi bốn!

- Độ phù hợp vượt qua chín mươi, không phải là Vu Hồn sư... Đi xuống đi, vị kế tiếp!

Liếc mắt nhìn, trung niên hộ vệ nói.

Dựa theo tình huống bình thường, người vừa ra đời linh nhục là phù hợp nhất, cơ bản đều sẽ đạt tới một trăm, có điều kèm theo tu luyện, nguyên thần xuất khiếu, linh hồn sinh ra thuế biến, sẽ xuất hiện tình huống không quá dung hợp.

Mặc dù như thế, chỉ cần không phải Vu Hồn sư, độ phù hợp sẽ tuỳ tiện vượt qua chín mươi.

Thấy không phải bản thân, Ma Vô Hữu cũng không có cái gì ngoài ý muốn, xoay người đi trở về.

Ngay sau đó vị Giám Bảo sư thứ hai đi tới.

Chín mươi hai!

Đồng dạng phù hợp điều kiện.

Vị thứ ba, chín mươi sáu!

Đến phiên Trương Huyền, hít sâu một hơi, cũng đi tới.

Danh Sư đại lục, không có Vu Hồn sư, món bảo vật này chưa bao giờ thấy qua, cũng chưa từng đo lường qua, bởi vậy Trương Huyền cũng không biết, độ linh nhục phù hợp của mình đến cùng là bao nhiêu, có điều hắn tu luyện chính là Thiên Đạo công pháp, tuy Vu Hồn có thể rời thân thể, độ phù hợp hẳn sẽ không thấp hơn người bình thường.

Đi tới dưới viên cầu, thân thể lập tức bị một đạo quang mang ôn nhuận bao phủ.

Hô!

Một nhóm chữ xuất hiện ở phía trên.

Một trăm!

Chương 3437: Bị phát hiện (2)

- Ừm? Hoàn mỹ phù hợp?

Mặc Linh Cổ Thánh cùng trung niên hộ vệ sững sờ.

Một trăm, là hoàn mỹ phù hợp, loại tình huống này, bình thường chỉ xuất hiện ở trên người Thánh Vực ngũ trọng trở xuống, vị trước mắt này, tu vi đã đạt đến Thánh Vực thất trọng, làm sao còn có độ phù hợp cao như vậy?

- Linh nhục có thể hoàn mỹ phù hợp, nói rõ hồn phách căn bản không có cách nào rời thân thể, hẳn không phải...

Mặc Linh Cổ Thánh lắc đầu.

Tuy nghi ngờ, nhưng trên đời này, dạng thiên tài gì cũng có, xuất hiện một ít hiện tượng quái dị chẳng có gì lạ.

Dù sao, vị giao thủ với hắn kia, là Vu Hồn sư thực sự, tu luyện Vu Hồn chi thuật, sao có khả năng cùng thân thể hoàn mỹ phù hợp?

- Tiếp tục kiểm tra...

Ngày hôm nay tới bốn người, toàn bộ dò xét một lần, cũng không phát hiện đặc thù, Mặc Linh Cổ Thánh đành phải khoát tay áo, tiếp tục tiến hành.

Rất nhanh, hơn hai trăm người trong phòng liền quét một lần.

Không có một cái nào thấp hơn chín mươi.

Nói cách khác, giống như tin tức trước đó, trong mọi người, không tồn tại Vu Hồn sư.

- Chẳng lẽ đoán sai?

Mặc Linh Cổ Thánh nhíu mày, cũng có chút nghi ngờ.

Người trong Linh Hoàng cung, trải qua không biết bao nhiêu lần kiểm tra, chắc chắn sẽ không có nội gian, cũng không phải những Giám Bảo sư này, như vậy Vu Hồn trước đó, đến cùng từ nơi nào xuất hiện?

- Cổ Thánh, làm sao bây giờ?

Thấy linh hồn, bảo vật dò xét, chơi đùa hồi lâu cũng không tìm được, trung niên hộ vệ lần nữa nhìn lại. - Trước hết để cho bọn họ giám bảo! Đúng, bọn hắn trước đó giám định kết quả, lấy tới cho ta!

Mặc Linh Cổ Thánh khoát tay áo.

- Được!

Trung niên hộ vệ an bài mọi người tiếp tục giám bảo, đồng thời cầm tới kết quả trong rương.

- Những Giám Bảo sư này giám định giá cả, cực kỳ tiếp cận, chỉ có một số ít phán loạn.

Thấy hắn nhìn nội dung trên thẻ, trung niên hộ vệ cười cười.

Có thể thông qua khảo hạch, được tuyển chọn tới, khẳng định đều là người nổi bật trong Giám Bảo sư, một ít khoáng thạch, dược liệu bình thường, vẫn rất dễ dàng phân biệt ra giá cả chân thực.

- Lạc Tinh thạch, tổng hợp nhiều Giám Bảo sư như vậy, được giá cả chuẩn xác nhất, là 120 viên linh thạch tuyệt phẩm! Thủy Hàn thạch, thì là 250 viên linh thạch tuyệt phẩm...

Trung niên hộ vệ nói rõ chi tiết.

Mặc Linh Cổ Thánh gật đầu, quét tất cả đáp án mọi người một lần, đột nhiên dừng lại: - Đáp án của Ổ Thao Giám Bảo sư, thật không ngờ tiêu chuẩn?

Khoáng thạch coi như chất liệu đồng dạng, nhưng lớn nhỏ, màu sắc, làm ra khác biệt, giá cả cũng có thiên địa khác biệt, trung niên hộ vệ ra giá cả, là hơn hai trăm vị Giám Bảo sư cho ra kết quả, dung hợp lại với nhau, bình quân được ra.

Cực kỳ tinh chuẩn.

Giám Bảo sư bình thường, một lần tình cờ, đối nghịch một cái ngược lại cũng thôi, nhưng Ổ Thao liên tục năm khoáng thạch, bảy, tám cây dược liệu, vậy mà đều giống như đáp án tiêu chuẩn, xem như hắn cũng cho rằng có chút kỳ quái.

- Đúng vậy, ta cũng rất tò mò, hẳn là trình độ giám bảo cực cao!

Trung niên hộ vệ cười gật đầu.

- Không bài trừ khả năng này... Vị Ổ Thao này, có phải là người vừa rồi linh nhục độ phù hợp đạt tới một trăm hay không?

Mắt Mặc Linh Cổ Thánh sáng lên.

Tuy Giám Bảo sư có thể giám định bảo vật, biết giá cả, nhưng cũng chỉ là phạm vi đại khái, làm được không kém chút nào, là không có khả năng chuẩn xác như vậy a?

Liên tục mười mấy món bảo vật, không có một khối linh thạch chênh lệch, đã đạt đến mức làm người nghe kinh hãi.

Huống chi đối phương độ linh nhục phù hợp còn đạt đến trăm phần trăm để cho người ta kỳ quái!

- Vâng!

Trung niên hộ vệ cũng phát hiện được không đúng.

- Lấy thêm tư liệu của Ổ Thao Giám Bảo sư tới...

Mặc Linh Cổ Thánh nhướng mày, vội vàng nói.

Chương 3438: Ngoan Nhân ra tay (1)

Rất nhanh, tư liệu được đưa đến trước mặt.

Hết thảy hơn mười trang, bao gồm cuộc đời, sự tích giám bảo của đối phương.

Khép tư liệu, ánh mắt Mặc Linh Cổ Thánh híp lại.

Thông qua những cái này, đã có thể thấy được, Ổ Thao này, mặc dù là Giám Bảo sư không kém, nhưng cấp bậc giám bảo tuyệt đối sẽ không cao siêu như vậy, một lần có thể nói là vận khí, liên tục vài chục lần, đều chuẩn xác không sai, cũng không phải là vận khí có thể giải thích.

- Nếu không... bắt tên này tới thẩm vấn?

Nhìn nội dung một lần, trung niên hộ vệ cũng phát giác được có chút không đúng.

- Không cần, ta tự mình đi qua!

Mắt Mặc Linh Cổ Thánh sáng lên.

Hắn nắm giữ Vu Hồn truyền thừa hoàn chỉnh nhất, loại nghề nghiệp này, đổi lại trước kia, tuyệt đối cho rằng hắn gọi thứ hai, không ai dám nói số một!

Nhưng hôm nay loại quan điểm này triệt để đánh vỡ.

Một Vu Hồn chỉ có Bất Hủ cảnh, ẩn núp ngay ở trước hắn mặt, suýt chút nữa không có phát hiện không nói, giao thủ mấy chiêu, lại còn để hắn thuận lợi chạy trốn... Coi như hắn ở Bất Hủ cảnh, cũng khẳng định không làm được điểm ấy.

Tính như vậy, Vu Hồn cùng cấp bậc, chẳng lẽ so với mình còn cường đại hơn?

Hắn tràn đầy tò mò, đi tới gian phòng mọi người giám bảo, con mắt Mặc Linh Cổ Thánh lập tức phong tỏa trên người Ổ Thao.

Vị Giám Bảo sư này, thoạt nhìn không có bất kỳ đặc thù, một tay cầm dược liệu, cau mày, mà đổi thành một tay khác, thì không ngừng tra tư liệu.

Nhìn cử chỉ, động tác, tuyệt đối là Giám Bảo sư thực sự, không có bất kỳ sai lầm. - Trước không vội giám định thứ này, ta vừa vặn có kiện bảo vật, không cách nào xác định đẳng cấp, không bằng giúp ta giám định một cái!

Mấy bước đi tới trước mặt, trên mặt mang nụ cười thản nhiên.

Vị này vừa tiến vào đại sảnh, Trương Huyền liền chú ý tới, khóe miệng kìm lòng không được giật giật.

Hắn ngụy trang thiên y vô phùng, vì sao đối phương một mực chú ý ở trên người hắn!

Chẳng lẽ nơi nào xuất hiện sơ suất?

Trong lòng nghi ngờ, nhưng trên mặt không có mảy may biến hóa, khẽ gật đầu một cái:

- Tốt!

Mặc Linh Cổ Thánh lật bàn tay, một đồ vật giống như cây thước xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
Toàn thân vàng rực, vừa nhìn liền biết là pháp bảo không tệ, nhưng cụ thể cấp bậc, không có sử dụng, nhìn không ra.

Trương Huyền nhận lấy, ngón tay gõ một chút, một quyển sách xuất hiện ở trong óc.

- Phá Hồn Thước, Cổ Thánh chí bảo, có thể khóa chặt linh hồn, để cho người ta khó mà chạy trốn...

- Lại là Cổ Thánh chí bảo? Bất quá... Làm sao nhẹ như vậy?

Trong lòng Trương Huyền sững sờ.

Cổ Thánh chí bảo, giống như Cổ Thánh, ẩn chứa thiên địa pháp tắc, bị Thiên Đạo áp bức, trọng lượng cực lớn, cho dù thực lực bây giờ, muốn giơ lên cũng cần tiêu phí không ít công phu.

Cây thước này của đối phương, rõ ràng là loại bảo vật cấp bậc này, nhưng rất nhẹ, không giống Đại Thánh chí bảo bình thường, để hắn nhịn không được có chút kỳ quái.

- Là hồn lực của hắn...

Liếc mắt nhìn kỹ, trong lòng run lên.

Cũng không phải là Phá Hồn Thước này nhẹ, mà là đối phương lặng lẽ dùng hồn lực giơ lên, lúc này mới lộ ra không có trọng lượng.

Để cho mình giám định, lại cố ý đùa nghịch thủ đoạn, điều tra không rõ thuộc tính bảo vật chân chính, chẳng lẽ... Vị này đã phát giác cái gì?

Không hổ là Cổ Thánh, quả thực không dễ lừa gạt.

Trong đầu nhanh chóng vận chuyển, muốn cân nhắc ra phương pháp đào tẩu, kết quả lại phát hiện, đối phương cách mình gần như vậy, trừ khi vận dụng Yêu Dị Huyền Đao cùng Ngoan Nhân, triệt để liều chiến, nếu không tuyệt đối không thể.

- Thế nào?

Chương 3439: Ngoan Nhân ra tay (2)

Thấy hắn quan sát tỉ mỉ Phá Hồn Thước, Mặc Linh Cổ Thánh mỉm cười nhìn lại.

- Cây thước này, ta không nhìn ra được, nhìn chất liệu cùng lực lượng trong đó toả ra, vượt xa Đại Thánh chí bảo, nhưng lại không có nặng như Cổ Thánh chí bảo...

Trương Huyền giải thích, lời còn chưa dứt, liền nghe thanh âm Cổ Thánh vang lên:

- Nói như vậy, Ổ Thao Giám Bảo sư gặp qua Cổ Thánh chí bảo?

Trong lòng lộp bộp một cái, Trương Huyền biểu lộ không thay đổi:

- Cũng chưa gặp qua, lại nhìn qua thư tịch liên quan, nghe nói Cổ Thánh chí bảo trọng lượng cực lớn, một cái vũ khí lớn nhỏ như vậy, có thể so với một ngọn núi lớn vạn trượng...

Lời còn chưa dứt, thanh âm cười lạnh vang lên, ngay sau đó không gian bốn phía vặn vẹo, Trương Huyền giống như trong nháy mắt bị kéo vào một thế giới khác.

- Ha ha! Không cần ngụy trang, ngươi căn bản không phải Ổ Thao Giám Bảo sư!

- Tiền bối...

Trương Huyền lui về sau hai bước, tràn đầy bối rối.

- Giám Bảo sư Dị Linh tộc, truyền thừa vốn không toàn bộ, dưới tình huống bình thường, Đại Thánh chí bảo cũng giám định không ra, chớ nói chi là Cổ Thánh! Ngươi có thể giám định tất cả bảo vật không kém chút nào, lại có thể liếc mắt nhìn ra Phá Hồn Thước cấp bậc không thấp... Ổ Thao, nếu quả thật có loại bản lĩnh này, khẳng định đã sớm danh khắp thiên hạ...

Mặc Linh Cổ Thánh chắp hai tay sau lưng, mang theo bình tĩnh tự tin.

Nếu như nói trước đó còn hơi nghi ngờ, giờ phút này có thể khẳng định, vị trước mắt này, chính là Vu Hồn sư từ trong tay hắn chạy trốn.

Cũng không phải hắn giám định không ra Phá Hồn Thước, mà là... đối phương nói quá nhiều.

Tuy trong ánh mắt mang theo kinh hoàng cùng bối rối, nhưng tâm cảnh một chút ba động cũng không có, lại nhìn không ra cái gì, thì không cần làm Cổ Thánh. Phải biết, Cổ Thánh là cường giả cao nhất thiên hạ, chỉ cần là tu luyện giả, đều tôn sùng cùng kính sợ, đối phương không có chút rung động nào, còn có tâm tình suy đoán trọng lượng của cây thước này, muốn nói không có vấn đề, hắn cũng không tin.

- Tiền bối nói, ta một chút cũng nghe không hiểu...

Trương Huyền lần nữa lui về phía sau, trong mắt mang theo bối rối, nhưng trong lòng kêu gọi Ngoan Nhân.

Tuy không tìm được Long huyết, nhưng cũng hết cách rồi, chỉ có thể đi đầu lẫn trốn.

- Ở lại đây đi!

Không để ý tới hắn “bối rối”, Mặc Linh Cổ Thánh lăng không trảo một cái, toàn bộ không gian lập tức trở nên u ám, một cỗ hồn lực to lớn bao phủ bốn phía, giống như muốn giam cầm hắn.

Xem ra, trước đó bị thiệt thòi, giờ phút này vừa ra tay, ngay cả lực lượng Vu Hồn cũng vận dụng.

- Phá!
Biết đã không cần phải tiếp tục ngụy trang, bàn tay Trương Huyền run lên, Yêu Dị Huyền Đao lập tức xuất hiện, bỗng nhiên bổ tới.

Tê lạp!

Hồn lực bị chém ra vết rách, không gian bị xé nứt, đao mang xuất hiện ở trước mặt Mặc Linh Cổ Thánh.

- Quả nhiên là gian tế!

Mặc Linh Cổ Thánh cười lạnh, Phá Hồn Thước trong tay nâng lên.

Đinh đinh đinh đinh!

Yêu Dị Huyền Đao tới đối đầu, Trương Huyền nhất thời cảm thấy gan bàn tay run lên, cái trước ông một tiếng bay ra ngoài.

Đều là Cổ Thánh chí bảo, cấp bậc huyền đao rõ ràng yếu hơn Phá Hồn Thước một đoạn dài.

Phần phật!

Huyền đao bị đánh bay, Phá Hồn Thước lần nữa nghiền ép xuống, Trương Huyền lập tức cảm thấy linh hồn giống như bị phong tỏa, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

Phá Hồn Thước ngay cả linh hồn của cường giả Cổ Thánh cũng có thể nghiền ép, huống chi loại thực lực như hắn.

- Ra tay đi!

Biết lại không phóng thích át chủ bài, làm không cẩn thận sẽ chết ở đây, tinh thần Trương Huyền khẽ động, một quyển sách xuất hiện trên không trung, ngay sau đó một bàn tay từ bên trong chui ra, thẳng tắp bắt tới.

Phá Hồn Thước hủy diệt thiên địa, ở dưới thủ chưởng bao phủ, trong nháy mắt biến thành cừu non ôn nhuận, không còn lực lượng, nhảy lên hai cái, liền bị bóp ở đầu ngón tay.

Chương 3440: Bái kiến hội trưởng (1)

- Cái gì?

Thấy trong thư tịch duỗi ra bàn tay, một cái liền bắt lấy Phá Hồn Thước, da đầu Mặc Linh Cổ Thánh nổ tung.

Hắn cảm nhận được nguy hiểm.

Bàn tay trong thư tịch thực sự quá cường đại, cho dù thực lực của hắn, cũng không chống lại được.

Phần phật!

Không có ngừng lại, Vu Hồn từ mi tâm nhảy ra ngoài, hồn thể to lớn vừa xuất hiện, toàn bộ không gian lập tức bị khí tức âm hàn bao phủ.

- Buông tay!

Gầm thét một tiếng, tựa như kinh lôi nổ vang, Vu Hồn nhẹ nhàng vụt qua, xuyên toa không gian xuất hiện ở trước mặt bàn tay, bắt tới cây thước.

- Hắc!

Ngoan Nhân dường như đã sớm đoán ra hắn sẽ làm như vậy, bàn tay run lên, cây thước quét ngang.

Tê lạp!

Mặc Linh Cổ Thánh bị đánh trúng đầu, Vu Hồn to lớn lắc lư một cái, từ không trung rơi xuống, chỉ thoáng cái liền bị trọng thương.

Ngoan Nhân luyện hóa cánh tay, sớm đã đạt đến tích huyết trùng sinh đỉnh phong, so với Thần Dung Hoàng thời kỳ toàn thịnh cũng không hề yếu, Mặc Linh Cổ Thánh rất mạnh, nhưng vẫn kém một đoạn rất lớn.

- Đi!

Thấy một chiêu đắc thủ, Ngoan Nhân muốn đánh giết Cổ Thánh này, nhưng Trương Huyền khoát tay áo.

Giết tên này dễ dàng, một khi dẫn ra Cổ Thánh khác của Linh Hoàng điện, lại chạy trốn liền khó khăn.

Ngoan Nhân không dám vi phạm, nhẹ nhàng vạch một cái, phong cấm không gian nứt ra một cái khe, thân thể Trương Huyền nhảy lên, vừa định xông vào, chỉ thấy hồn thể của Mặc Linh Cổ Thánh lần nữa đứng lên. - Thuộc hạ Mặc Linh, bái kiến hội trưởng!

- Hội trưởng?

Trương Huyền nhíu mày, ngừng lại, nghi ngờ nhìn qua.

- Đoán không sai, ngươi không phải Dị Linh tộc, mà là Danh Sư đại lục Trương Huyền Trương sư! Cũng chính là Vu Hồn sư công hội hội trưởng!

Mặc Linh Cổ Thánh khom người.

- Ngươi biết ta?

Trương Huyền sững sờ.

Luyện hóa Hồn Ấn của Vu Hồn sư công hội, nói mình là hội trưởng cũng không có gì sai.

Bất quá, hiện tại Hồn Ấn không ở trong tay hắn, mà truyền cho Lộ Xung.

- Tưởng Phương Du đã đưa tin cho ta, nói Vu Hồn nhất mạch lần nữa có hội trưởng mới... Quãng thời gian trước nghe được ngươi tự sát ở Danh Sư đường, liền suy tính ra, có thể sẽ tới Dị Linh tộc, không nghĩ tới quả nhiên chờ được! Thần thái của Mặc Linh Cổ Thánh cung kính.

Trương Huyền nói không ra lời.

Hắn từ trong miệng Tưởng Phương Du biết lịch sử của Vu Hồn nhất tộc, năm đó Vu Hồn sư công hội hội trưởng chính là tự sát, mới che giấu Dị Linh tộc, lẫn vào trong đó.

Đoạn lịch sử này cực kỳ bí ẩn, biết không nhiều, nhưng mà làm Vu Hồn sư Cổ Thánh, khẳng định sẽ biết.

Vì lẽ đó, bản thân tự sát ở Danh Sư đường, đối phương lập tức nghĩ đến điểm ấy.

- Ngươi làm sao lại ở Linh Hoàng cung?

Biết lịch sử của Vu Hồn sư nhất mạch, rõ ràng bọn họ ẩn giấu ở Dị Linh tộc lòng chua xót, Trương Huyền ngừng lại, gia cố phong cấm bốn phía, lúc này mới lần nữa nhìn qua.

- Thần Dung Hoàng quá cường đại, hắn miễn là còn sống, Nhân tộc sớm muộn gì cũng sẽ không chống lại được, vì lẽ đó... ta cố ý lấy tín nhiệm của Linh Hoàng, xúi giục hắn vây công đối phương, lúc này mới đánh giết hắn!

Mặc Linh Cổ Thánh nói.

- Là kế hoạch của ngươi?

Trương Huyền chấn động.

Trước đó, liền cảm thấy kỳ lạ, Chư Tử bách gia là thông qua Vu Hồn sư liên hệ Dị Linh tộc, tìm được hành tung chuẩn xác của Thần Dung Hoàng, tiến hành mai phục.

Kết quả, Linh Hoàng cùng Tinh Hoàng lại nhân cơ hội đánh lén... Vậy thì nói rõ, Vu Hồn sư tồn tại, hắn khẳng định biết.

Náo loạn hồi lâu, tất cả căn do đều là vị Mặc Linh Cổ Thánh này thiết kế.

- Thật ra thì Linh Hoàng đã sớm có ý đồ không tốt, ta cũng chỉ là dựa thế dẫn dắt, trợ giúp mà thôi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau