THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3426 - Chương 3430

Chương 3426: Hung hăng Giám Bảo sư (1)

- Giám Bảo sư?

Trương Huyền nhíu mày.

Chiêu y sư, độc sư, thậm chí một ít người nắm giữ năng lực đặc thù, cũng có thể lý giải, Giám Bảo sư... có thể làm gì?

Danh Sư đường quyết định chức nghiệp thượng, trung, hạ cửu lưu, ở Dị Linh tộc, mặc dù không thành hệ thống, cũng không có công hội đối ứng, nhưng có lưu lại truyền thừa, không ít người nắm giữ loại năng lực này.

Chỉ bất quá kém xa Danh Sư đại lục mà thôi.

Giám Bảo sư thuộc về bình thường trong hạ cửu lưu chức nghiệp, đối với trị liệu thương thế không có bất kỳ trợ giúp gì, tìm loại người này làm gì?

Có sai lầm hay không?

- Vâng, ta cũng không tin, chuyên môn phái người hỏi thăm nhiều lần, mới xác định được! Sau khi Linh Hoàng trở về, thâm cư không ra ngoài, nhưng một mực không có tìm y sư, mà đều là Giám Bảo sư!

Lưu Dương nói.

- Bị trọng thương, không tìm y sư trị liệu, lại tìm Giám Bảo sư... Chẳng lẽ ước định giá cả cho thương thế của mình?

Sự tình ra khác thường tất có yêu dị.

Việc này, chính tai nghe nói, cũng cho rằng khó tin.

Trong đầu nhất thời toát ra mấy cái Giám Bảo sư đứng ở một bên, nhìn Thần Linh Hoàng nằm ở trên giường.

- Cái thương thế này tốt ah, ít nhất giá trị tám trăm viên linh thạch tuyệt phẩm!

- Không đúng, ngươi nhìn thương thế kia, là Cổ Thánh lưu lại mấy vạn năm trước, tạo dáng kỳ lạ, vết thương mang theo hoa văn đặc thù, không có một vạn linh thạch tuyệt phẩm, tuyệt không thể bán ra... - Một vạn liền muốn mua sắm? Nằm mơ a, Cổ Thánh bình thường cũng có cái giá tiền này, huống chi...

...

Làm sao càng nghĩ càng thấy hoang đường?

- Mặc kệ mục đích của hắn như thế nào, cũng phải đi qua nhìn một chút...

Lắc đầu, dứt bỏ ý nghĩ lung ta lung tung trong đầu, Trương Huyền nói.

- Lão sư có tính toán gì không?

Lưu Dương hỏi.

- Đã tìm Giám Bảo sư, những Giám Bảo sư này khẳng định sẽ có địa phương khảo hạch a? Mang ta đi nhìn một chút!
Dung Hoàng bị giết, Linh Hoàng đã là Dị Linh tộc đệ nhất Hoàng giả, cung điện của hắn muốn tuyển nhận Giám Bảo sư, chỉ cần thả ra tin tức, nhất định có thể dẫn tới vô số người đến đây.

Người tới cũng không có khả năng toàn bộ đều thông qua khảo hạch, đã như vậy, vừa vặn đi qua nhìn một chút, thuận tiện kiếm cái thân phận.

- Quả thực có địa phương khảo hạch, ta có thể mang lão sư đi qua...

Lưu Dương gật đầu.

- Không cần, thân phận của ngươi bây giờ mẫn cảm, tụ tập không ít ánh mắt, ta một người đi, ngược lại càng thêm an toàn!

Trương Huyền xua tay.

- Cũng tốt!

Lưu Dương không có kiên trì.

Thân là truyền nhân được Thần Dung Hoàng coi trọng nhất, sớm đã bị người của Linh Hoàng cùng Tinh Hoàng nhìn kỹ, hiện tại nếu mang một người ra ngoài, quả thực phiền phức không ít.

Rời tĩnh thất, Trương Huyền đi tới vị trí Lưu Dương nói.

Là thương hội bán bảo vật, muốn đi vào Linh Hoàng điện, đầu tiên phải có thực học, mà ở trong đó có vô số bảo vật, vừa vặn là vị trí khảo hạch tốt nhất.

Ngụy trang thành một Dị Linh tộc bình thường, Trương Huyền đi theo đám người tiến vào bên trong.

Thương hội cực kỳ náo nhiệt, tuy so sánh với nhân loại thì kém không ít, nhưng bảo vật không kém chút nào, đủ loại dược liệu trân quý, khung xương Thánh Thú, xem như hắn, không ít cũng không gọi ra tên.

- Khó trách hấp dẫn không ít người đến đây mạo hiểm, những dược liệu này, dược hiệu quả thực vượt qua Danh Sư đại lục...

Chương 3427: Hung hăng Giám Bảo sư (2)

Vừa đi Trương Huyền vừa gật đầu.

Đám người Ngô Khoáng mạo hiểm đi tới Dị Linh tộc, tự nhiên không phải vì chơi.

Dược liệu nơi này, tuy số lượng thưa thớt hơn Danh Sư đại lục, nhưng bị Huyết Nguyệt cùng sát lục chi khí xâm nhập, dược lực càng thêm hùng hậu.

Giống như cây cối sinh trưởng trong sa mạc, sinh mệnh lực mạnh hơn.

Bất quá, những vật này đối với những khác người mà nói, cực kỳ trân quý, đối với hắn mà nói, không tính là cái gì, nhìn một hồi, liền dọc theo phương hướng Lưu Dương nói, tiếp tục đi về phía trước.

- Ta nói đồ vật này là phế phẩm, vậy chính là phế phẩm, làm sao, dám nghi ngờ ánh mắt của ta?

Còn chưa đi xa, liền nghe một thanh âm không vui vang lên, quay đầu nhìn lại, ngay sau đó nhìn thấy một lão giả hai tay chắp sau lưng, đứng ở trước một gian hàng, ánh mắt lạnh lùng.

- Đại nhân, gốc Thanh Diệp Hoàng này, thật sự là ta cửu tử nhất sinh mới được, còn bởi vậy làm mất đi một bàn tay... Tuyệt đối không có nửa điểm nói ngoa!

Một trung niên tràn đầy gấp gáp.

Theo tiếng nhìn lại, quả nhiên thấy tay trái của người nọ sớm đã đứt rời, thương thế đến bây giờ không có lành hẳn.

- Chỉ cần là thương nhân, đều sẽ nói như thế! Bản thân thê thảm cỡ nào cỡ nào, sau đó khuyếch đại một cái lai lịch, những thứ này... không cần ở trước mặt ta múa rìu qua mắt thợ.

Biểu lộ trên mặt lão giả không có biến hóa, lông mày nâng lên, vung ống tay áo:

- Thanh Diệp Hoàng cùng Đoạn Ngôn Thảo cực kỳ giống nhau, giá cả lại tăng không biết gấp bao nhiêu lần, của ngươi rõ ràng chính là Đoạn Ngôn Thảo, còn muốn giả mạo... Có tin hiện tại ta báo lên, lấy tội danh bán thuốc giả bắt ngươi hay không!

- Ta thật không có bán thuốc giả...

Người tàn tật nghe được muốn bắt người, sợ tới mức khuôn mặt trắng bệch. - Tốt, niệm tình ngươi cũng không dễ dàng, cái này thuốc giả, tuy là không đáng giá, ta vẫn là thiện tâm, mua, hai cái Đại Dung tệ!

Nói xong ngón tay búng một cái, hai đồng tiền xu lăn xuống.

Đại Dung tệ, là kim tệ Thần Dung Hoàng phát hành, sức mua có hạn, mười đồng mới có thể mua sắm một viên hạ phẩm linh thạch, hai đồng Đại Dung tệ, tương đương với tặng không.

- Hai đồng... Thanh Diệp Hoàng của ta, có thể bán ra chí ít hai mươi vạn...

Người tàn tật vẻ mặt lo lắng.

Thanh Diệp Hoàng thật, có thể bán ra hơn hai mươi vạn Đại Dung tệ, hiện tại chỉ cho hai đồng, chênh lệch thực sự quá lớn.

- Ở đâu ra nói nhảm, lão gia nhà chúng ta là Giám Bảo sư thông qua Linh Hoàng thân khảo hạch, nói của ngươi là Đoạn Ngôn Thảo, chính là Đoạn Ngôn Thảo, lại nói nhảm, tin ta xốc sạp hàng của ngươi, cũng không ai dám nói cái gì hay không?

Thấy hắn còn muốn nói nhảm, một người hầu ở sau lưng lão giả hừ lạnh.
Chức nghiệp Giám Bảo sư, tuy không tính quá cao cấp, nhưng ở thương hội là nhất ngôn cửu đỉnh.

Nói đồ vật của ngươi là thật, giả cũng là thật, nói là giả, thật cũng là giả.

Danh Sư đại lục, bởi vì có công hội hạn chế, cả đời chỉ có ba cơ hội phạm sai lầm, mà ở đây không có hạn chế, đã thành tồn tại người người kính sợ trong thương hội.

- Xem ra tên này là không muốn dùng tiền, lại muốn cướp Thanh Diệp Hoàng của đối phương...

Trương Huyền lắc đầu.

Tuy đối với dược vật của Dị Linh tộc biết không nhiều, nhưng thân là Giám Bảo sư, linh tính cùng dược lực của dược liệu, vẫn có thể tuỳ tiện nhìn ra được.

Đối phương cướp đoạt cây dược liệu này, dược hiệu mạnh mẽ, tuyệt đối không chỉ hai đồng Đại Dung tệ.

Hiển nhiên, vị Giám Bảo sư này biết rõ ràng, cố ý dùng Đoạn Ngôn Thảo tới lừa gạt, muốn cứng rắn cướp.

Thật ra thì loại sự tình cố ý giám định thành giả, lừa gạt người bán, cuối cùng giá rẻ mua sắm, giá cao bán ra, ở kiếp trước nhìn mãi quen mắt, huống chi nơi này.

Người xung quanh cũng rõ ràng, lại không người dám nói cái gì.

Sợ vị này chạy tới, cũng tuỳ tiện giám định một lần... đồ vật của bọn họ liền không bán ra được.

- Đã như vậy, vừa vặn ta thiếu cái thân phận...

Vốn còn muốn tiếp tục đi xem địa phương Linh Hoàng khảo hạch Giám Bảo sư có cơ hội hay không, giờ phút này nhìn thấy tên kia, Trương Huyền mỉm cười, lại không tiến lên.

Dù sao tìm ai cũng là tìm, tên này đã quang minh chính đại bắt nạt người như vậy, liền không có gánh nặng trong lòng gì.

Chương 3428: Linh Hoàng điện (1)

Cướp đi Thanh Diệp Hoàng của đối phương, vị Giám Bảo sư này cũng không nói nhảm, ngửa đầu đi ra ngoài, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, theo sát tới.

Ra thương hội, đi một hồi, thấy hắn đi vào một ngõ nhỏ, cong ngón tay búng một cái.

Vị Giám Bảo sư hung hăng kia mắt tối sầm lại, giống như lâm vào một thế giới khác, ngay sau đó thân thể run rẩy, hôn mê bất tỉnh.

Hiện tại Trương Huyền là Bất Hủ cảnh đại viên mãn, đối phó một Giám Bảo sư Thánh Vực thất trọng, dễ như trở bàn tay.

- Sưu hồn!

Chẳng muốn nói nhảm, tinh thần lực lập tức xâm nhập trong đối phương óc, sau một khắc, đối với thân phận cùng lai lịch của hắn, đã rõ như lòng bàn tay.

Muốn lẫn vào Linh Hoàng điện, tùy tiện ngụy trang một cái thân phận, khẳng định là không thể thực hiện được, đối phương tất nhiên sẽ tỉ mỉ thẩm tra.

Trương Huyền tới đây, mục đích cũng không phải khảo hạch, mà là tìm một gia hỏa chân thực tồn tại, tiến hành ngụy trang.

Như vậy vô luận kiểm tra như thế nào, cũng không có chút sơ hở.

- Khai Ủng thành Giám Bảo sư, Ổ Thao... Đã thông qua được Linh Hoàng khảo nghiệm, đang định đi Linh Hoàng điện, như vậy tốt nhất, miễn đi không ít phiền phức...

Thông qua sưu hồn, rất nhanh biết toàn bộ nội tình của tên này, cười cười, bàn tay nhẹ nhàng vung lên.

Rầm!

Vị Giám Bảo sư ỷ thế hiếp người kia cùng hạ nhân của hắn lập tức biến thành tro bụi, triệt để biến mất khỏi thế giới, mà đồ vật đại biểu thân phận của hắn, xuất hiện ở trong tay Trương Huyền.

- Đi Linh Hoàng điện! Phù lục ngụy trang lấp lánh, thân thể xuất hiện biến hóa, thời gian nháy mắt liền giống như Ổ Thao, thân nhất cũng không thể nhận ra, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, dựa theo ký ức của đối phương, đi tới Linh Hoàng điện.

Dị Linh ba đại Hoàng giả, mỗi người có cung điện riêng, thành hình tam giác bao phủ vương thành, Linh Hoàng điện cách nơi này không tính quá xa, đi qua bảy tám đường phố, liền thấy thành cung nguy nga đứng sừng sững ở trước mặt.

Tay cầm lệnh bài đại biểu thân phận đưa tới, liên tục bị kiểm tra bảy tám lần, xác định là bản thân, lúc này mới thuận lợi tiến vào bên trong.

- Ổ Thao Giám Bảo sư, mời tới bên này...

Rất nhanh, một hộ vệ tiến lên đón.

Thông qua ký ức của đối phương, Trương Huyền cũng không tìm được mục đích Linh Hoàng mời Giám Bảo sư, hẳn là vị Ổ Thao này cũng không rõ ràng, lúc này nhìn về phía hộ vệ trước mắt, thấp giọng:

- Không biết Linh Hoàng tìm chúng ta tới là vì chuyện gì? Ta cũng tiện sớm chuẩn bị, tranh thủ có thể có biểu hiện tốt hơn.

Nói xong, đưa qua một viên linh thạch tuyệt phẩm. Hộ vệ cũng không tiếp nhận, mà thanh âm lạnh lùng:

- Để ngươi làm cái gì thì làm cái đó là được, nơi này không cần ngươi đùa nghịch khôn vặt!

- Đúng, đúng!

Trương Huyền vội vàng gật đầu:

- Ta chỉ là kết giao bằng hữu, không có ý tứ gì khác, mong huynh đệ nhận lấy...

- Ừm!

Chần chờ một chút, hộ vệ cầm linh thạch, cổ tay khẽ đảo, thu vào nhẫn:

- Lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa!

Nói xong, tiếp tục đi đến phía trước, vừa đi thanh âm giảm thấp xuống truyền đến:

- Lần này tìm các ngươi tới, cần các ngươi tính toán giá trị chuẩn xác của mỗi một kiện bảo vật, không thể xuất hiện một chút sai lầm, lại không thể nói ra ngoài, nếu không, bị giết đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi!

Trương Huyền vội vàng gật đầu.

Giám Bảo sư, tuy có thể chuẩn xác ước định giá trị bảo vật, nhưng cũng sẽ căn cứ thân phận chủ nhân của bảo vật khác biệt, kèm theo một ít giá trị đặc thù, như vậy liền không quá tinh chuẩn.

Chương 3429: Linh Hoàng điện (2)

Giống như tranh tôm, hoạ sĩ bình thường cùng Tề Bạch Thạch, dù vẽ bản thân cũng không cách nào nhận ra, nhưng giá cả vẫn sẽ chênh lệch mấy chục lần, gấp trăm lần.

- Ghi nhớ liền tốt, ta trước mang ngươi tới, còn sẽ an bài nhiệm vụ gì, ta chỉ là hạ nhân, cũng không rõ ràng...

Hộ vệ nói một câu, lại không còn tiếng vang.

Xem ra hắn chỉ biết nhiều như vậy.

- Làm phiền!

Lại lấy ra một viên linh thạch tuyệt phẩm đưa tới, Trương Huyền nhíu mày.

Nghe giọng nói của đối phương, vậy mà thật để người ta tới giám bảo...

Ở trong Khổng miếu, vị Linh Hoàng này bị thương nặng là tận mắt nhìn thấy, không có vẫn lạc, cũng đã nói rõ tích lũy hùng hồn, trở lại nơi ở của mình, không tìm người trị thương, ngược lại tìm Giám Bảo sư...

Làm người ta trăm mối vẫn không có cách giải.

Theo sau lưng, thời gian không dài, đi tới một cung điện rộng lớn.

Trên giá đại sảnh bày đủ loại bảo vật, không ít Giám Bảo sư chạy ở trong đó, cẩn thận giám định.

- Trở ra, từ bảo vật thứ nhất bắt đầu, giám định xong, đưa ngươi tính ra giá trị, để vào trong rương đối ứng, không cho phép giao lưu, cũng đừng trò chuyện, một khi phát hiện, giết không tha!

Đi vào gian phòng, một hộ vệ khác tiến lên đón, trên người mang theo mùi vị thiết huyết băng lãnh.

Biết là quy củ của nơi này, Trương Huyền cũng không nhiều lời, gật gật đầu, theo sau lưng đi tới trước mặt giá đỡ chứa đựng bảo vật. Phía trước bảo vật, quả nhiên có cái rương, có chút giống rương tuyển cử, chỉ có để đồ vật viết ra vào trong đó, bốn phía điêu khắc phong ấn đặc thù, thần thức không cách nào dò xét, cũng không nhìn thấy nội dung những người khác viết.

- Tìm nhiều Giám Bảo sư như vậy, mỗi một cái đều giám định bảo vật tương đồng... Chẳng lẽ vẫn như cũ là khảo nghiệm?

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy Giám Bảo sư trước đó tới, đã giám định xong bảo vật nơi này, để giấy vào rương, tiếp tục tiến lên.

Nói cách khác, mỗi một bảo vật nơi này, đều phải bị mỗi người giám định một lần, còn giá cả như thế nào, liền nhìn năng lực của người.

Nghĩ một lát nhưng không nghĩ ra, Trương Huyền biết không phải là thời điểm do dự, đi tới trước mặt kiện bảo vật thứ nhất.

Là một khoáng thạch đen thui, nhìn một cái, nhận không ra chất liệu.

Bàn tay Trương Huyền nhẹ nhàng chạm đến, trong đầu hiện ra một quyển sách.

- Lạc Tinh thạch, đặc sản của vực sâu Thiên Nam, nắm giữ tác dụng bình phục tâm ma... Trên thư tịch ghi chép giá trị cùng thiếu sót cụ thể của tảng đá kia.

Xem xong nội dung, Trương Huyền cũng không gấp gáp viết, mà làm bộ nghiên cứu phút chốc, lúc này mới tay lấy ra thẻ trống, suy tính ra giá cả viết lên.

Tính toán đơn vị, đương nhiên là Đại Dung tệ cùng linh thạch tuyệt phẩm.

Để thẻ vào rương, đi thẳng về phía trước.

Đồng dạng là một khoáng thạch, số lượng cực kỳ thưa thớt, giá cả cùng không kém Lạc Tinh thạch nhiều.

Đi một hồi, phát hiện liên tục năm bảo vật, rõ ràng đều là tảng đá, Trương Huyền nhăn mày lại.

Giám định tảng đá không khó, chỉ cần số lượng kiến thức đủ lớn, rất dễ dàng biết giá trị, chỉ là tảng đá liên tiếp, hơn nữa giá cả đều không kém nhiều, đối phương đến cùng đang làm gì?

Liên tục mười cái, thì là một ít cây cối trân quý.

Có tươi mới, có niên kỉ lâu, sớm đã khô héo, phân biệt lên hết sức phức tạp, Trương Huyền ngụy trang thành Ổ Thao, biết năng lực của hắn, cố ý thả tốc độ chậm lại.

Có chút cây cối giả bộ như giám định không ra, lấy thư tịch xem xét tỉ mỉ, dường như muốn từ đó tìm ra đáp án.

- Tốt, ngày hôm nay đến đây là kết thúc, các vị mời đi về nghỉ, ngày mai tiếp tục...

Không biết qua bao lâu, một thanh âm vang lên, ngay sau đó một người trung niên đi tới trung tâm đại sảnh.

Chương 3430: Dò xét Linh Hoàng cung (1)

Quay đầu nhìn lại, Trương Huyền nhíu mày.

Người trung niên này vậy mà cũng giống như mình, cũng là Bất Hủ cảnh đại viên mãn.

- Rốt cục nghỉ ngơi...

- Vừa vặn ta trở về nghiên cứu một chút tư liệu!

- Những bảo vật này thực sự quá khó phân biệt...

...

Nghe được nghỉ ngơi, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, trong phòng vang lên tiếng nói thầm.

Bảo vật trong căn phòng, càng về sau càng khó giám định, cho dù mọi người nơi này đều là Giám Bảo sư đứng đầu nhất của Dị Linh tộc, cũng không ít không nhận ra.

Giờ phút này nghỉ ngơi, vừa vặn có thể đi kiểm tra tư liệu, nếu không, tuỳ tiện định giá, làm không cẩn thận thật sẽ bị chém giết.

- Chư vị, mời tới bên này!

Giao phó xong, lại có mười mấy hộ vệ đi vào, mỗi một cái đều dẫn theo một vị Giám Bảo sư, phía trước Trương Huyền cũng là một hộ vệ mặc hắc giáp.

Tuy trong lòng kỳ lạ, nhưng cũng biết, hỏi nhiều sẽ chỉ làm người nghi ngờ, lúc này cái gì cũng không nói, theo sát ở sau lưng, từng bước một tiến về phía trước.

Chỉ chốc lát đi tới một nơi ở, giống như ký túc xá của học sinh, chia làm từng gian phòng.

Hắn được an trí ở bên trong.

- Đừng đi ra ranh giới, không cho phép giao lưu, muốn kiểm tra thư tịch, có thể trước thời hạn xin, nếu như Linh Hoàng cung có, sẽ mang tới cho ngươi! Muốn tu luyện, khôi phục tinh lực, đồng dạng có thể xin dược vật trợ giúp! Hộ vệ mở cửa ra, bàn giao nói.

- Vâng!

Trương Huyền gật đầu, đi vào gian phòng.

Trong gian phòng, nắm giữ trận pháp ngăn cách, ngọc phù đưa tin không cách nào sử dụng, xem ra đối phương vẫn lo lắng những Giám Bảo sư này trao đổi lẫn nhau.

Một khi giao lưu, giá cả liền có thể hoàn toàn tương đồng, lại không cách nào phán đoán giá trị chuẩn xác của bảo vật.

Kẹt kẹt!

Cửa phòng đóng lại, Trương Huyền ngồi xuống.

Tĩnh thất không lớn, chỉ có hơn bốn mươi mét vuông, bàn ghế, địa phương nghỉ ngơi, đầy đủ mọi thứ, tường bốn phía, có linh thạch tuyệt phẩm sắp đặt mà thành trận pháp, cung cấp đầy đủ linh khí, dù là mỏi mệt, chỉ cần nghỉ ngơi một đoạn thời gian, cũng có thể ung dung khôi phục.
- Vừa vặn thừa cơ hội này, dò xét vị trí Long huyết một chút!

Hít sâu một hơi, thân thể Trương Huyền bất động, Vu Hồn từ mi tâm nhảy ra.

Hắn tới đây, không phải làm Giám Bảo sư, đã có nhàn rỗi, tự nhiên phải đi tìm vị trí cụ thể của Long huyết.

Vu Hồn vô hình vô chất, yên tĩnh huyền phù ở trong gian phòng, lặng lẽ đi thẳng về phía trước, vừa tới đến trước cửa, liền cảm thấy một cỗ lực lượng cản trở đường đi.

- Lại là trận pháp ngăn trở Vu Hồn...

Trương Huyền liếc mắt nhìn, giật mình.

Vu Hồn sư ở Danh Sư đại lục biến mất không thấy hình bóng, bởi vậy ở trên Danh Sư đường cùng đại lục đều không có thiết trí loại trận pháp này, nhưng Dị Linh tộc có loại nghề nghiệp này tồn tại.

Vì lẽ đó, không ít địa phương liền có trận pháp ngăn chặn Vu Hồn, để hắn không cách nào thông qua.

Xông vào mà nói, khẳng định sẽ dẫn tới phiền toái càng lớn.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Trong mắt xuất hiện hoa văn, rất nhanh liền tìm được sơ hở trong trận pháp, nhẹ nhàng vụt qua, chui ra ngoài.

Hô!

Cửa phòng xuất hiện một khe hở, lặng yên không tiếng động chui ra.

- Ngươi ở nơi này...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau