THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3421 - Chương 3425

Chương 3421: Ta cần Long huyết (2)

Bặc Huân Cổ Thánh hỏi.

Long tộc chân chính, ở trên đại lục không có khả năng có, tìm thế nào cũng vô dụng, nhưng huyết dịch cường giả Long tộc đạt tới Cổ Thánh, còn có thể tìm tới.

Trương Huyền gật đầu.

Cổ Thánh đã là cường giả cao nhất của đại lục, loại huyết dịch cấp bậc này, lại phối hợp thủ đoạn nhất định, hẳn có thể ung dung phá giải phong ấn.

- Nếu như chỉ là huyết mạch Long tộc tu vi Cổ Thánh, ta biết nơi nào có...

Bặc Huân Cổ Thánh nói.

- Chẳng lẽ ngươi nói chính là...

Giống như nhớ ra cái gì đó, vẻ mặt của Thần Dung Hoàng trở nên khó coi.

- Không sai, chính là chỗ đó!

Bặc Huân Cổ Thánh gật đầu, nói:

- Năm đó, tổ phụ Linh Hoàng, Doanh Hoàng bệ hạ, từng chém giết qua một Hắc Long tu vi Cổ Thánh, huyết dịch đặt ở huyết trì của Tẩm điện, không chỉ như vậy, còn mượn tinh huyết của hơn mười vị cường giả Cổ Thánh tiến hành ôn dưỡng... Mong đợi có thể đản sinh ra một Hắc Long, thuần phục làm thú sủng, nhưng chẳng biết tại sao, cuối cùng không có thành công! Về sau bệ hạ từ trần, cung điện này liền bị phong cấm, không người đi vào... Không có gì bất ngờ xảy ra, huyết dịch chắc còn ở đó!

Long tộc, đối với bất kỳ sinh linh mà nói, đều có lực hấp dẫn thật lớn, nếu như có thể thuần phục thành thú sủng, sức chiến đấu khẳng định gia tăng thật lớn.

Tổ phụ của Thần Linh Hoàng cực kỳ trầm mê, hao tốn không biết bao nhiêu tâm huyết, từ nơi nào tìm được một con Hắc Long có huyết mạch Giao Long, đánh chết, lại hao tốn vô số nhân lực tài lực, mong đợi có thể lấy huyết mạch, sinh ra một Long tộc Thánh Thú mới, nhân cơ hội thuần phục, chỉ tiếc không biết nơi nào xảy ra sai sót, cuối cùng sắp thành lại bại.

- Những cái này đều chỉ là tin đồn, thời gian xa xưa, có phải thật hay không, cũng chưa biết chừng...

Thần Dung Hoàng cau mày. Chuyện này, trong lịch sử Linh tộc có ghi chép, nhưng đã là sự tình mấy vạn năm trước, đến cùng phải thật hay không còn đáng giá thương thảo, há có thể khẳng định?

- Hẳn là thật, trước khi tới Nguyên Đãng sơn, ta từng đi qua Linh Hoàng điện, cầu lấy ra Long Lân Thảo, loại vật này, chỉ có ở nơi Long tộc sinh hoạt mới có thể sinh trưởng, Linh Hoàng điện không có cường giả Long tộc, lại có thể sinh trưởng vô cùng tốt, hẳn là vì cái này!

Bặc Huân Cổ Thánh khẳng định nói.

Long Lân Thảo, dược liệu đặc thù được Long khí tẩm bổ, nắm giữ tác dụng cường thân kiện thể, tăng cường huyết mạch, đặc biệt là đối với Thánh Thú, có hiệu quả cực lớn, cực kỳ trân quý.

Năm đó hắn tìm rất nhiều nơi cũng tìm không được, cuối cùng ở Linh Hoàng điện tìm được, trong lòng cũng có chút hoài nghi.

- Ngươi nói nơi này, ở chỗ của Linh Hoàng?

Nghe xong hai người đối thoại, Trương Huyền cũng hiểu được, nghi ngờ nhìn qua.

- Vâng! Bặc Huân Cổ Thánh gật đầu.

Trương Huyền không nói thêm gì nữa, mà nhăn mày lại.

- Thiếu gia, Linh Hoàng bị thiệt lớn, khẳng định đề phòng rất nghiêm, cung điện của hắn càng là quan trọng nhất, muốn đi vào trong đó, gần như không có khả năng...

Thấy hắn hỏi thăm, biết có chút động tâm, Thần Dung Hoàng vội vàng nói.

- Quả thực rất khó, có điều không có nghĩa là không có cơ hội...

Tay trái vịn cái cằm, Trương Huyền nói.

- Nhưng...

- Như vậy đi, các ngươi trước đi tìm Cổ Thánh khác, nhìn xem có thể lôi kéo hay không, ta đi vương thành, yên tâm, lấy phương pháp ngụy trang của ta, coi như tìm không thấy huyết trì trong miệng các ngươi, chạy trốn hẳn không khó!

Trương Huyền nói.

Hiện tại chỗ nguy hiểm nhất, chính là Dị Linh vương thành, lấy thực lực của hắn bây giờ, tốt nhất đừng đi mạo hiểm, nhưng nếu như có thể mượn cơ hội kích hoạt Long Cốt Thần Thương, sức chiến đấu có thể trực tiếp đạt tới cảnh giới tích huyết trùng sinh... tuyệt đối có giá trị!

- Cái này...

Nghe hắn nói phương pháp ngụy trang, Thần Dung Hoàng không nói thêm lời.

Linh Thần ban cho phù lục ngụy trang cực kỳ cường đại, lại thêm thiếu gia tiềm hành đến, hầu như không có người biết hắn còn sống, có lẽ thật có thể thành công.

Chương 3422: Lưu Dương trải qua (1)

- Thiếu gia nhất định phải cẩn thận!

Biết đối phương làm ra quyết định, không có người có thể sửa đổi, Thần Dung Hoàng lo lắng.

Vị này thật muốn có gì bất trắc, Linh Thần biết được, cả Linh tộc sẽ ở dưới cơn nóng giận triệt để hủy diệt.

Thực lực của Linh Thần, người khác biết không nhiều, nhưng hắn biết rất rõ ràng, chỉ là hàng lâm, liền có thể làm cho cả Danh Sư đại lục không chịu nổi mà tùy thời sụp đổ, thật muốn ra tay, đừng nói một chủng tộc, tất cả chủng tộc trên đại lục liên hợp cũng không đỡ được.

- Yên tâm!

Biết đối phương lo lắng, Trương Huyền khoát tay áo nói:

- Các ngươi đi tìm Cổ Thánh có thể lôi kéo khác đi, ta một thân một mình đi vào vương thành là được!

Đi tìm Long huyết, người càng ít càng tốt, dựa vào phù lục ngụy trang thần kỳ, thêm vào Ngoan Nhân, Yêu Dị Huyền Đao, coi như thật gặp được nguy hiểm, chạy trốn không khó lắm.

Thảo luận xong, hai bên chia ra hành động.

Lần nữa trở lại Dị Linh vương thành, Trương Huyền lần nữa tìm được Lưu Dương.

Bởi vì là Thần Dung Hoàng mang đến, mặc dù tài năng xuất chúng trong thế hệ trẻ tuổi, nhưng địa vị vẫn hết sức khó xử.

Nếu không phải danh khí cực lớn, có rất nhiều thủ đoạn, chỉ sợ sớm đã bị độc thủ.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Ngồi ở trong tĩnh thất, Trương Huyền phong cấm bốn phía, kìm nén không được nghi ngờ trong lòng.
Học sinh này của mình, ở Thanh Nguyên đế quốc để thư lại rời đi, sau đó liền bặt vô âm tín, vốn cho rằng bị cái gì bất trắc, hoặc lâm vào một ít hiểm địa, nằm mộng cũng nghĩ không ra, đến nơi này, còn được Thần Dung Hoàng truyền thừa.

Ở dưới Dị Linh tộc đệ nhất Hoàng giả toàn lực bồi dưỡng, tu vi vậy mà giống như rất nhiều đệ tử, cũng đạt tới Bất Hủ cảnh đại viên mãn, so với bản thân không kém chút nào.

Thấy lão sư hỏi thăm, Lưu Dương không có gấp trả lời, mà đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất:

- Học sinh không từ mà biệt, để lão sư lo lắng, tội đáng chết vạn lần!

Danh Sư đại lục tôn sư trọng đạo, lão sư càng đối với hắn ân trọng như núi, mà hắn làm học sinh, vậy mà xoay người rời đi, thực là đại bất kính.

- Không có việc gì liền tốt!

Trương Huyền khoát tay áo.

Tình huống lúc đó, mặc dù đối phương làm không đúng, nhưng cũng có thể hiểu.
Trịnh Dương trở thành chiến tử, tiền đồ vô lượng; Triệu Nhã trở thành Băng Nguyên cung thiếu cung chủ, hùng cứ một phương; Vương Dĩnh, Viên Đào, Ngụy Như Yên, Lộ Xung... mỗi một cái đều có con đường thuộc về mình.

Mà hắn, lại suýt chút nữa liên lụy mình bị Danh Sư đường bắt giam, trong lòng áp lực có thể tưởng tượng được.

- Đa tạ lão sư khoan dung độ lượng!

Thấy lão sư không có ý tứ trách tội, trong lòng Lưu Dương tràn đầy cảm động, cũng không đứng dậy, tỉ mỉ kể ra.

- Lúc ấy rời Thanh Nguyên thành, ta cảm thấy bản thân là phế vật, so sánh với những sư huynh đệ khác, cái gì cũng tệ, trong lòng vô cùng ảm đạm, không có nhìn phương hướng, ngộ nhập một sào huyệt Thánh Thú, suýt chút nữa bị giết, trong lúc vô tình nghịch hướng vận chuyển công pháp lão sư truyền thụ, kết quả thả ra sát lục chân khí có thể so với Dị Linh tộc!

- Nghịch hướng vận chuyển công pháp?

Trương Huyền sững sờ.

- Vâng!

Lưu Dương lên tiếng, chân khí trong cơ thể xoay một cái, Trương Huyền quả nhiên cảm thấy, một cỗ sát lục chân khí nồng đậm áp bức đến, cho người ta một loại cảm giác như Dị Linh hoàng thất.

Độ tinh thuần so với Thần Dung Hoàng vậy mà không hề yếu.

- Công pháp bản rút gọn, vậy mà cũng có công hiệu như thế?

Con mắt Trương Huyền sáng lên.

Trước đó vẫn cho là, ngụy trang ra sát lục chân khí của Dị Linh tộc, là năng lực đặc thù của Thiên Đạo chân khí, không nghĩ tới Thiên Đạo công pháp bản rút gọn, nghịch hướng vận chuyển, cũng có hiệu quả như thế.

Chương 3423: Lưu Dương trải qua (2)

Đương nhiên, khả năng cũng liên quan đến cá nhân, đám người Trịnh Dương, Triệu Nhã, đồng dạng tu luyện loại pháp quyết này, nhưng không có loại kỳ ngộ này.

- Ta nghịch chuyển công pháp, may mắn giết chết Thánh Thú, nhưng cũng bị trọng thương, bởi vì khí tức quá mức nồng đậm, đưa tới Dung Hoàng bệ hạ, hắn phát hiện thiên phú cùng năng lực của ta, muốn truyền thụ cho ta truyền thừa!

Lưu Dương rơi vào hồi ức:

- Lão sư nguyện vọng chính là diệt Dị Linh tộc, nếu như ta có thể lẫn vào trong đó, có lẽ sẽ có thể giúp trợ lão sư, liền đáp ứng...

Trương Huyền nhíu mày.

Lưu Dương tu luyện chính là mình truyền thụ cho Thiên Đạo công pháp bản rút gọn, thân thể sớm đã đạt được cải thiện, thể chất tăng cường, ở toàn bộ Danh Sư đại lục, thiên phú được cho khá cao.

Nghịch chuyển công pháp, hình thành sát lục chân khí, bị Thần Dung Hoàng tán thưởng, không gì đáng trách, nhưng... quá trùng hợp a!

Đường đường Dị Linh tộc đệ nhất Hoàng giả, ở Danh Sư đại lục, phát hiện một “Dị Linh thiên tài” chẳng lẽ không có mảy may nghi ngờ?

- Ta cùng Lạc Nhược Hi, từ Thanh Nguyên đế quốc rời đi, Nhược Hi là Linh Thần, Thần Dung Hoàng là thuộc hạ của nàng... Sẽ có chút liên quan hay không?

Trong lòng hơi động, kìm nén không được hỏi:

- Ngươi đi theo sau lưng Dung Hoàng, có thấy được Lạc Nhược Hi? Cũng chính là Lạc lão sư ở Hồng Viễn học viện không!

Lạc Nhược Hi ở Hồng Viễn Danh Sư học viện làm lão sư, gặp mặt qua đám người Lưu Dương, Vương Dĩnh.

Nếu như hai người gặp nhau, khẳng định có thể nhận ra.

- Chưa thấy qua Lạc lão sư...

Lưu Dương lắc đầu. Trương Huyền nhíu mày.

Chẳng lẽ đoán sai?

Nếu như không phải, như vậy cũng bị Thần Dung Hoàng gặp, vận khí có phải quá tốt hay không?

- Cái kia... Ngươi có nghe nói qua Linh Thần không?

Trương Huyền lần nữa nói.

- Dị Linh tộc, người nào không biết Linh Thần?

Lưu Dương cười cười:

- Nàng là tín ngưỡng của Dị Linh tộc, xem như ba đại Hoàng giả cũng không dám láo xược! Sở dĩ Dung Hoàng bệ hạ có thể tìm được ta, nghe nói chính là đạt được Linh Thần chỉ dẫn... Bất quá, đối phương là Thần Linh, ta cũng chỉ nghe tin đồn, không có tư cách chiêm ngưỡng mà thôi! - Linh Thần chỉ dẫn?

Trương Huyền cười cười.

Xem ra đoán không sai.

Thần Dung Hoàng có thể thu học sinh của mình làm truyền nhân, có cái bóng của Lạc Nhược Hi ở bên trong.

Chỉ bất quá, đối phương gặp qua Lưu Dương, biết hắn là Nhân tộc, để hắn lẫn vào Dị Linh tộc, đến cùng vì cái gì?

Càng nghĩ càng không hiểu.

- Đi tới nơi này, ta phát hiện nghịch chuyển công pháp, hấp thu lực lượng Huyết Nguyệt tiến bộ cực nhanh, Dung Hoàng bệ hạ đối với ta cũng vô cùng tốt, từng chuyên môn chủ trì tế tự, cho ta tăng thực lực lên! Bởi vậy, ngắn ngủi mấy tháng thời gian, đã đột phá Đại Thánh ràng buộc, đạt đến cảnh giới bây giờ!

Được Thiên Đạo chân khí bản rút gọn tẩy tủy, tư chất của Lưu Dương vốn rất tốt, lại có Lạc Nhược Hi lặng lẽ chăm sóc, càng đạt được Dị Linh tộc đệ nhất Hoàng giả tự tay bồi dưỡng, muốn không cường đại cũng khó khăn.

- Vì lẽ đó, ta từ trong thế hệ trẻ tuổi trổ hết tài năng... ở vương thành xông ra danh khí không nhỏ, về sau Dung Hoàng bệ hạ có chuyện rời đi, Linh Hoàng, Tinh Hoàng trở về, nói hắn đã bị Danh Sư đường chém giết, ta cũng bị gạt bỏ!

Lưu Dương giải thích tình hình hiện tại một chút.

Hắn là Dung Hoàng mang tới, lại tiếp nhận đối phương truyền thừa, nếu không phải bởi vì rất có danh khí, làm người lại cơ cảnh, khả năng đã sớm giống như những người khác, chết xương cốt không thừa.

Dù vậy, hiện tại cũng không dám đi ra ngoài, sợ hơi không cẩn thận, liền rơi vào cạm bẫy của đối phương.

Đương nhiên, cũng có thể là bởi vì hắn hiện tại không có thực quyền gì, Linh Hoàng cùng Tinh Hoàng mới không để ý tới, nếu như khống chế quân đội, khẳng định đã sớm dữ nhiều lành ít.

Chương 3424: Chỉ điểm Lưu Dương (1)

- Linh Hoàng cùng Tinh Hoàng mất đường lui, được ăn cả ngã về không, tình cảnh của ngươi quả thực rất nguy hiểm, có điều hiện tại chạy trốn, rất dễ dàng thêm vào tên tuổi phản bội, cũng không còn cách nào trở về...

Biết tình huống của hắn thời khắc này, Trương Huyền suy nghĩ phút chốc, nghĩ không ra biện pháp tốt hơn, đành phải khẽ đảo cổ tay:

- Nơi này là Cổ Thánh cấp bậc tích huyết trùng sinh lưu lại tinh huyết, mau chóng luyện hóa, thật có nguy hiểm, cũng tương đương có một cái mạng!

Nhận lấy huyết dịch, Lưu Dương tràn đầy kích động, không có quá nhiều do dự, há miệng nuốt vào.

Lực lượng huyết dịch lập tức ở trong cơ thể sôi trào lên, Trương Huyền đứng dậy, từng đạo chân khí tràn vào trong đó, sau nửa canh giờ, đã triệt để luyện hóa.

Dung hợp huyết dịch, chân khí chậm rãi lưu chuyển, lực lượng trở nên càng thêm cường đại, có điều cách có thể đột phá Cổ Thánh còn một đoạn.

- Đây là ta phong cấm một bộ phận không gian, ẩn chứa Cổ Thánh lực, có thể giúp ngươi xung kích Cổ Thánh! Đây là một bộ pháp quyết tăng lên tâm cảnh, cũng truyền thụ cho ngươi, tranh thủ mau chóng đột phá cảnh giới này.

Trương Huyền lần nữa lấy ra một bức tranh.

Dị Linh tộc bấp bênh, muốn bình yên vượt qua, tốt nhất có thể đạt tới Cổ Thánh!

Giờ phút này Lưu Dương ngụy trang thành Dị Linh tộc, Thần Dung Hoàng cũng không nhìn thấu, đối với hắn mà nói, quả thực là một cơ duyên rất lớn, có lẽ có thể ở trên con đường này càng đi càng xa.

Một khi ở trong Linh tộc nội chiến, đạt được đầy đủ địa vị, thậm chí khống chế chủng tộc không thể khống chế này, đối với Nhân tộc mà nói, tuyệt đối mạnh hơn trăm vạn hùng binh.

- Đa tạ lão sư!

Lưu Dương cảm động.

Tuy chỉ ở Dị Linh tộc mấy tháng, lại trải qua vô số kiếp nạn, sớm đã không còn là thiếu niên tùy hứng, tự ngạo trước kia. Lão sư tiện tay lấy ra, thoạt nhìn đơn giản, thực tế mức độ trân quý không thể ước lượng, truyền đến bên ngoài, tuyệt đối sẽ dẫn tới vô số người tranh đoạt, Cổ Thánh cũng không ngoại lệ.

Hắn một đồ đệ bất tài như vậy, lão sư không những không trách tội, còn ban tặng đồ vật trân quý như thế... Nhất thời xấu hổ không chịu nổi, lời nói cũng nói không ra ngoài.

- Mỗi người kỳ ngộ đều không giống nhau, không cần hâm mộ người khác, như vậy sẽ chỉ làm tâm cảnh của ngươi bị hạn chế, khó mà tiến bộ, tầm mắt cũng càng ngày càng nhỏ hẹp, cuối cùng chẳng khác gì người thường!

Biết ý nghĩ của hắn, Trương Huyền giải thích, thanh âm xuyên thấu nội tâm, nhắm thẳng vào linh hồn.

Mặc kệ là tu luyện giả hay người bình thường, đều phải gắng giữ tâm bình thản, hâm mộ, ghen ghét, oán hận... Những suy nghĩ này, sẽ chỉ làm trong lòng hắn khó yên, cuối cùng biến thành khôi lỗi của cảm xúc.

Lưu Dương, ở trong rất nhiều đệ tử, không xuất chúng, lại thêm gây họa, khó tránh khỏi có chút tự ti, lúc này mới cắn răng xoay người rời đi, hy vọng có thể xông ra một thế giới thuộc về mình, cho sư phụ nhìn, cũng cho đám người Trịnh Dương, Triệu Nhã nhìn.

Loại tâm tình này, đối người rèn luyện có chỗ tốt, có thể khiến người ta cứng cáp hơn, nhưng cũng rất dễ dàng để hắn đi vào góc chết, đối đãi sự tình không toàn diện.

Trước đó hắn ở bên người, không có nói đến loại chi tiết này, giờ phút này vừa vặn giải thích một chút, nhắc nhở đối phương, không nên đi nhầm vào lạc lối. - Vâng!

Vẻ mặt Lưu Dương nghiêm túc.

- Muốn trở thành cường giả chân chính, lòng dạ nhất định phải rộng lớn, sở dĩ Khổng sư vô địch thiên hạ, vạn thế không người có thể vượt qua, không phải hắn thiên phú cao bao nhiêu, mà là tâm hắn bao dung thiên hạ, tâm chứa muôn dân, hữu giáo vô loại! Thiên hạ không có người có loại lòng dạ như hắn, vì lẽ đó hắn có thể vượt qua cổ kim, trở thành đệ nhất nhân!

Trong mắt Trương Huyền mang theo ngưỡng mộ.

Tự mình tiến vào Khổng miếu, mới biết được vị cường giả này vĩ đại cùng đáng sợ.

Thực lực của hắn, tuy có một không hai cổ kim, nhưng hậu nhân nói đến, đều là truyền thụ thiên hạ, mà không nói thực lực, chỉ bằng vào điểm ấy, cũng có thể thấy được nhân cách mị lực.

Truyền thụ một hồi, thấy người học sinh triệt để rõ ràng, khúc mắc cũng thuận lợi mở ra, Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

Học sinh này khuyết điểm lớn nhất chính là quá hiếu thắng, luôn so sánh với đám người Trịnh Dương.

Đồng môn sư huynh đệ, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau, so đo quá nhiều, rất dễ dàng để tâm tính mất cân bằng, cuối cùng hoạ từ trong nhà.

- Học sinh rõ ràng!

Lưu Dương bừng tỉnh hiểu ra, không rầu rĩ chuyện này nữa, ánh mắt lộ ra vẻ áy náy, nghi ngờ nhìn lại:

- Lão sư lẻ loi một mình trở lại vương thành, là có sự tình gì?

Chương 3425: Chỉ điểm Lưu Dương (2)

- Ta tính toán đi Linh Hoàng điện, tìm kiếm Long huyết!

Đối với học sinh, Trương Huyền cũng không có gì phải giấu diếm.

- Linh Hoàng điện?

Lưu Dương nhíu mày:

- Lão sư, tuy nơi này ta chưa đi qua, lại biết phòng ngự rất nghiêm, người ngoài căn bản không có cách nào đi vào!

- Ta biết, có điều có lý do nhất định phải tiến vào!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn tới Dị Linh tộc, mục đích không phải là vì giúp Thần Dung Hoàng báo thù, mà là muốn mượn tay đối phương, liên hệ Linh Thần, tìm kiếm Lạc Nhược Hi.

Mà muốn làm được điểm ấy, đầu tiên phải có thực lực, Long Cốt Thần Thương tuyệt đối là phương pháp tăng lên sức chiến đấu nhanh nhất.

Nhìn thái độ của lão sư, biết nhất định phải đi vào, Lưu Dương đứng dậy, mày nhíu lại thành cục:

- Linh Hoàng điện, chừng mười ba tầng phòng ngự, xem như Vu Hồn cũng không thể đi vào! Xông vào mà nói, Cổ Thánh cũng chưa chắc có thể thành công, hơn nữa mấu chốt nhất là, Long huyết ở nơi nào cũng không biết, xông vào, một khi bị phát giác mục đích, còn muốn tìm tới liền khó khăn.

Khẳng định không thể xông vào, không nói trước thực lực không đủ, một khi bị bắt, hẳn phải chết không nghi ngờ, lại nói, Long huyết chỉ là tin đồn, cụ thể ở nơi nào, cũng không biết liền dùng sức mạnh, rất dễ dàng xuất hiện không may.

- Khẳng định phải trước nghĩ phương pháp trà trộn vào!

Chuyện này, Trương Huyền cũng cân nhắc rất nhiều lần, trong lòng đã sớm có phương pháp:
- Chỉ có đi vào cung điện của đối phương, mới có thể tìm cơ hội!

Thiên Đạo thư viện mạnh mẽ, cũng cần trước nhìn thấy mới có thể xuất hiện thiếu hụt.

Đối với Linh Hoàng điện, hoàn toàn không biết gì cả, liền xông vào, tuyệt đối là hành động của mãng phu.

- Ngươi giúp ta hỏi thăm một chút, gần đây có cơ hội gì tốt không. Tỷ như, hắn bị Thần Dung Hoàng gây thương tích, có thể tìm y sư hỗ trợ trị liệu?

Bị cánh tay Ngoan Nhân đâm thủng, thương tổn tới căn bản, mặc dù không nghe được tin tức thân thể Linh Hoàng đến cùng như thế nào, nhưng có thể suy đoán ra, tuyệt đối không có khôi phục nhanh như vậy.

Nói cách khác, đối phương vô cùng có khả năng còn trị liệu, liền có khả năng cần y sư trợ giúp.

Như vậy liền có cơ hội lẫn vào trong đó.

- Ta đi thăm dò!
Thấy trong lòng lão sư đã có so đo, Lưu Dương cũng không nhiều lời, xoay người đi ra ngoài.

Ở trong Dị Linh tộc mấy tháng, lại là truyền nhân Thần Dung Hoàng coi trọng nhất, sớm đã nắm giữ hệ thống tình báo thuộc về mình.

Chưa tới một canh giờ, đi trở về.

- Lão sư đoán không sai, Linh Hoàng điện quả thực nhận người, chỉ bất quá không phải y sư...

Mang trên mặt vẻ kỳ quái, dường như được tin tức, chính Lưu Dương cũng có chút không dám tin tưởng.

- Không phải y sư? Đó là cái gì?

Trương Huyền cau mày.

Thân thể bị trọng thương, khẳng định cần y sư trị liệu, người bình thường nếu như muốn chữa khỏi, hẳn không dễ dàng như vậy, đoán chừng cần hội chẩn... Vì lẽ đó, hắn mới phỏng đoán có tìm y sư hay không.

Nếu như có, có thể nhân cơ hội lẫn vào trong đó.

- Là...

Lưu Dương dừng lại một chút, nói:

- Bọn họ tìm Giám Bảo sư!

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau