THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3416 - Chương 3420

Chương 3416: Hắn là thiếu gia của ta (1)

Một bên phi hành, một bên cảm thấy thân thể không do bản thân khống chế, trở nên càng ngày càng cứng rắn, bất cứ lúc nào cũng sẽ từ không trung rơi xuống.

Ngay thời điểm không kiên trì nổi, thân ảnh của Thần Dung Hoàng cùng thanh niên kia xuất hiện ở trong tầm mắt, dường như đã sớm biết bản thân sẽ đuổi theo, ở chỗ này chờ đợi.

- Còn xin đại nhân xuất thủ cứu ta...

Cảm thấy nội tạng đã biến thành tảng đá, Bặc Huân Cổ Thánh lại không để ý tới hình ảnh, đi tới trước mặt thanh niên, tràn đầy sợ hãi.

Cường giả tích huyết trùng sinh, tương đương với nắm giữ vô số sinh mệnh, nhưng toàn thân biến thành tảng đá, năng lực mạnh hơn cũng không thi triển ra được, cuối cùng chỉ có một con đường vẫn lạc có thể đi.

Tuy hắn không để ý tới thế sự, không muốn tham dự sự tình của Thần Dung Hoàng, nhưng còn không muốn chết nha.

- Tu vi của ta, chỉ có Tâm Huyết Lai Triều, muốn cứu ngươi, chỉ có thể dựa vào Dung Hoàng bệ hạ, chỉ là hắn... trên người gánh huyết hải thâm cừu, chỉ sợ không có thời gian!

Trương Huyền nhíu mày, xua tay.

Vừa rồi hắn chết sống không đáp ứng, như vậy giờ phút này bọn họ cũng bất lực.

- Ta...

Không nghĩ tới nhanh như vậy liền nâng tảng đá đập chân mình, vẻ mặt Bặc Huân Cổ Thánh lúc đỏ lúc trắng:

- Chỉ cần Dung Hoàng bệ hạ có thể cứu ta, nguyện nghe theo sai khiến!

Không đáp ứng, chết ngay bây giờ, đồng ý, còn có cơ hội sống, thậm chí vinh hoa phú quý dễ như trở bàn tay, lựa chọn ra sao, đã không cần suy nghĩ a.

- Nếu ngươi đồng ý, vậy thì dễ dàng...

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền truyền âm qua.

- Như vậy có thể? Nghe xong truyền âm, Thần Dung Hoàng nhíu mày, có chút không dám tin tưởng.

Trương Huyền gật đầu.

- Vậy được...

Thần Dung Hoàng hít sâu một hơi, cổ tay khẽ đảo, một thanh trường đao xuất hiện ở trong lòng bàn tay, bàn tay run lên.

Rầm!

Đao mang xé rách không gian, bổ về phía Bặc Huân Cổ Thánh, người sau thân thể cứng nhắc, phản ứng không kịp, liền bị đánh lên ngực, chém ra một vết thương thật lớn.

Máu tươi theo miệng vết thương chảy ra.

- Ngươi muốn làm gì?

Bặc Huân Cổ Thánh không nghĩ tới, vị trước mắt này trực tiếp động thủ, mắt nổ đom đóm. - Còn có thể làm gì? Đương nhiên là cứu ngươi!

Mặt không hề cảm xúc, trong giọng nói của Trương Huyền hơi không kiên nhẫn:

- Nếu như không cho cứu, bây giờ chúng ta liền đi!

Bặc Huân Cổ Thánh run rẩy, suýt chút nữa từ không trung ngã xuống.

Ta trêu ai ghẹo ai, liền không công chịu một đao như thế?

- Còn xin đại nhân xuất thủ cứu giúp...

Lòng tràn đầy buồn bực, nhưng không dám nói nhiều, ôm quyền nói.

- Cái này còn tạm được!

Trương Huyền gật đầu, không nói thêm lời, đi tới trước mặt, ngón tay chỉ tới.

Huyết dịch vừa tiếp xúc đầu ngón tay của hắn, lần nữa thả ra ngũ sắc quang mang, giống như có đồ vật gì đó từ trên người đối phương bị rút ra.

Quang mang càng ngày càng thịnh, ở trên đầu ngón tay của Trương Huyền không ngừng xoay tròn, hội tụ, rất nhanh tạo thành hình dáng một tảng đá.

Chính là Nguyên Từ thạch trước đó Bặc Huân Cổ Thánh luyện hóa.

Kèm theo ngũ thải quang mang trong cơ thể càng ngày càng ít, người sau cảm thấy trước đó thân thể có chút cứng ngắc, lần nữa khôi phục tri giác.

Tảng đá trong tay đối phương, giống như phát giác bị người phá hủy chuyện tốt, không ngừng nhảy nhót, toả ra ý niệm dữ tợn kinh khủng, muốn phá tan chân khí của thanh niên, lại bất kể như thế nào cũng không làm được.

Chương 3417: Hắn là thiếu gia của ta (2)

- Cái tảng đá này... Có ý niệm của mình?

Mí mắt của Bặc Huân Cổ Thánh nhảy lên.

Cùng tảng đá này ở chung không dưới ba ngàn năm, chưa hề phát giác được điểm ấy.

Ẩn chứa linh trí, liền giống như một ít vũ khí, luyện hóa càng thêm phức tạp, mà không phải dùng chân khí đồng hóa.

- Vốn không có, nhưng ngươi dùng chân khí luyện hóa nó, nó cũng đang dùng lực lượng của mình đồng hóa ngươi, thời gian lâu dài, ôn dưỡng ra ý niệm thuộc về mình!

Trương Huyền giải thích nói:

- Sở dĩ ngươi không cảm giác được, là bởi vì cỗ ý niệm này, là thời điểm ngươi luyện hóa mới vừa vặn thức tỉnh, triệt để biến ngươi thành Nguyên Từ thạch, nó chẳng khác nào có thân thể cùng linh hồn, ngươi liền triệt để chết rồi...

Vị trước mắt này luyện hóa tảng đá, tảng đá cũng luyện hóa hắn.

Nguyên Từ thạch là bảo vật do thiên địa sinh ra, xem như Cổ Thánh cũng không dễ dàng chiếm làm của riêng như vậy.

Nếu không, vực sâu Nguyên Đãng sơn cũng sẽ không tồn tại vài vạn năm, đều nay một mực tồn tại.

Bất quá dưới tình huống bình thường, coi như tảng đá này có thể sinh ra ý niệm, cũng cần không biết bao lâu, một Cổ Thánh biến thành tảng đá, càng không dễ dàng như vậy... Là Trương Huyền, lặng lẽ khống chế lực lượng nguyên từ, khải linh cho đối phương.

Loại thủ đoạn này, là mượn phương pháp rễ cây khải linh, tuy Bặc Huân Cổ Thánh mạnh mẽ, nhưng dưới tình huống không có phát giác, trực tiếp trúng chiêu.

Tuy làm như vậy có chút bức bách đối phương, nhưng cho dù không ra tay, kèm theo thời gian trôi qua, tình huống hiện tại vẫn sẽ xuất hiện, bởi vậy giờ phút này ra tay, là tương đương giúp hắn giải quyết tai hoạ ngầm.

Không nghĩ tới suýt chút nữa chết trên tay một tảng đá, khuôn mặt Bặc Huân Cổ Thánh trắng bệch.

- Lực lượng nguyên từ, là một loại lực lượng đặc thù, tuyệt không phải dễ dàng có thể luyện hóa như vậy...

Trương Huyền gật đầu, bàn tay nâng lên, ngũ thải quang mang trong tay hội tụ càng ngày càng nhiều. Hòn đá dữ tợn không ngừng nhảy, muốn lao ra Thiên Đạo chân khí bao phủ, nhưng làm thế nào cũng không được.

- Luyện hóa thử một chút...

Thấy trong cơ thể đối phương dung hợp lực lượng nguyên từ, bị rút ra không sai biệt lắm, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, biết vị này sẽ không còn nguy hiểm tính mạng, trong lòng đột nhiên động một cái.

Khối Nguyên Từ thạch này, Bặc Huân Cổ Thánh muốn luyện hóa, rất khó, nhưng hắn nắm giữ Thiên Đạo công pháp, Thiên Đạo chân khí có thể sửa đổi thuộc tính, biến thành loại lực lượng này, có lẽ có thể thuận lợi hoàn thành.

Có ý nghĩ, tinh thần khẽ động, đi vào trong Xuân Thu đại điển trong Đồ Thư Quán, chân khí xoay một cái.

Xì xì xì!

Ngũ thải quang mang trong viên đá lập tức mắt thường có thể thấy được tiêu hao, hóa thành khí lưu, tràn vào trong cơ thể của hắn.

Ý niệm của hắn ở trong Xuân Thu đại điển tu luyện, tương đương với tốc độ gấp mười lần, phía ngoài Thần Dung Hoàng cùng Bặc Huân Cổ Thánh chỉ thấy ánh sáng đầy trời bao phủ, ngũ thải quang mang đại thịnh, đến cùng xảy ra chuyện gì, ngược lại không nhìn thấy.

- Chẳng lẽ... Nguyên Từ thạch muốn thôn phệ hắn? Bặc Huân Cổ Thánh nhíu mày.

Thứ này, vừa rồi đồng hóa hắn suýt chút nữa mất mạng, bị vị trước mắt này rút ra, chẳng lẽ thẹn quá hoá giận, muốn đối phó đối phương!

Thật muốn như vậy, bọn họ cũng không có phương pháp cứu người.

- Cái này... Ta cũng không biết, có điều hắn đã có thể giải quyết lực lượng nguyên từ trong cơ thể ngươi, thì hẳn có thể giải quyết cục diện bây giờ...

Thần Dung Hoàng cũng kỳ lạ, cuối cùng gật gật đầu.

Vị trước mắt này, có thể để cho Linh Thần lau mắt mà nhìn, tự nhiên có bản lĩnh không bình thường.

- Hắn... Là đệ tử ngươi mới thu?

Nghe Thần Dung Hoàng nói như vậy, Bặc Huân Cổ Thánh thở phào nhẹ nhõm, đồng thời tràn đầy nghi ngờ nhìn qua.

Hắn cùng vị trước mắt này đã sớm quen biết, trước kia chưa bao giờ thấy qua, chẳng lẽ mới thu học sinh?

Bất quá... học sinh sao có thể thay hắn làm chủ? Hơn nữa, nhìn hai người đối thoại, dường như thanh niên này địa vị cao hơn một chút.

- Đệ tử? Bặc huynh thật xem trọng ta... Vị này chính là thiếu gia của ta!

Thần Dung Hoàng nói.

- Thiếu gia?

Bặc Huân Cổ Thánh càng ngày càng kì quái.

Chương 3418: Hỏa Tư Cổ Thánh (1)

Tổ phụ của Thần Dung Hoàng, là Ngoan Nhân năm đó cùng Khổng sư tranh đấu, lưu danh vạn thế, không người có thể vượt qua!

Bởi vậy, tuy vị này cùng hắn đều là Cổ Thánh, nhưng từ nhỏ liền được xác lập làm Hoàng giả, địa vị kính trọng... Lúc nào toát ra cái thiếu gia?

Đường đường Linh tộc đệ nhất Hoàng giả, xưng hô người khác là thiếu gia...

Ai có tư cách này?

- Hắn là người yêu của Linh Thần...

Thần Dung Hoàng giải thích.

- Linh Thần?

Bặc Huân Cổ Thánh rụt cổ.

Linh tộc có thể truyền thừa xuống, chính là bởi vì Linh Thần, vị trước mắt này lại là người yêu của nàng... Lai lịch thật quá lớn.

Lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, Bặc Huân Cổ Thánh tràn đầy kính sợ.

Thời khắc này Trương Huyền không quản hai người thảo luận, toàn tâm đắm chìm trong lực lượng nguyên từ rèn luyện.

Đại Thánh tứ trọng Bất Hủ cảnh, thân thể, linh hồn, bất hủ bất diệt, đổi lại bình thường, không có Thiên Đạo công pháp đối ứng, muốn tăng lên không biết tiêu phí bao lâu, mà bây giờ, trong Nguyên Từ thạch toả ra lực lượng, vừa vặn có thể tiến hành rèn luyện, để hắn dần dần tới gần cảnh giới này.

Không biết qua bao lâu, thân thể lần nữa phát sinh thuế biến, bắp thịt, linh hồn phát ra hào quang chói sáng, thần thánh không thể xâm phạm.

Bất Hủ cảnh!

Còn tưởng rằng cảnh giới này không biết phải hao phí bao lâu, không nghĩ tới lực lượng nguyên từ nắm giữ công hiệu như vậy, một lần thành công.

Đột phá cảnh giới, Trương Huyền cũng không ngừng lại, tiếp tục thôn phệ ngũ thải quang mang lan ra ở bốn phía.

Cái tảng đá này, có thể để cho cường giả tích huyết trùng sinh bất lực, đủ thấy đáng sợ, kèm theo lực lượng đi vào cơ thể càng ngày càng nhiều, tu vi cũng mắt thường có thể thấy được nhanh chóng tăng thêm. Bất Hủ cảnh sơ kỳ!

Bất Hủ cảnh trung kỳ!

...

Nửa canh giờ, liền đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn!

Cô cô cô!

Lực lượng hùng hồn ở trong người không ngừng cuồn cuộn, đạt tới bình cảnh, cũng không còn cách nào tiến bộ, lúc này Trương Huyền mới chậm rãi mở mắt.

Học sinh, cha mẹ, một cái tiếp một cái đạt tới loại cảnh giới này, rốt cục bản thân cũng đến.

Đạt tới Bất Hủ cảnh đại viên mãn, lực lượng so với trước đó mạnh mẽ gấp mấy lần, phối hợp thêm Long Cốt Thần Thương, cho dù không có Yêu Dị Huyền Đao, Cổ Thánh tu vi huyết mạch kéo dài có lẽ cũng có thể đánh một trận!

Đương nhiên, Cổ Thánh mạnh mẽ chính là lĩnh ngộ đối pháp tắc, cùng lý giải đối với thiên địa, trên lực lượng ngược lại không có trọng yếu như vậy. Nhưng chiến đấu, cùng chém giết đối phương, vẫn tồn tại một khoảng cách lớn.

- Tùy thời có thể xung kích Cổ Thánh...

Đạt tới loại cảnh giới này, lực lượng ngược lại là phụ, trọng yếu nhất chính là đại biểu, cách Cổ Thánh chỉ có một cước.

Hắn hiện tại tâm cảnh đã đột phá, trong tay cũng có Cổ Thánh lực, chỉ cần lĩnh ngộ một loại pháp tắc vượt qua Thiên Đạo, liền có thể đi thử.

Thời khắc này, chỉ có trở thành Cổ Thánh, mới tính là nhất phi trùng thiên, chân chính đứng ở đỉnh phong của thế giới.

Biết cần thời gian củng cố, tạm thời không có khả năng xung kích thành công, Trương Huyền ngừng lại.

Bàn tay vung lên, ánh sáng đầy trời tiêu tán, Nguyên Từ thạch xuất hiện lần nữa ở trong lòng bàn tay, chỉ bất quá rút nhỏ tiếp cận một nửa.

Trong thư viện tu luyện hơn nửa canh giờ, ngoại giới vẫn chưa tới mười phút.

- Tu vi của ngươi...

Quang mang tán hết, Thần Dung Hoàng nhìn ra thực lực bây giờ của Trương Huyền, trợn mắt hốc mồm.

Đây là... lại lên cấp?

Không phải mới đột phá Tâm Huyết Lai Triều sao?

Nhất thời có loại cảm giác ta là ai, ta ở đâu.

Người khác đột phá, cần tiêu phí tâm huyết cùng tinh lực, tên này giống như đùa giỡn...

Còn để cho người ta sống hay không?

Chương 3419: Hỏa Tư Cổ Thánh (2)

Thật không biết đến cùng tu luyện như thế nào.

Không để ý tới hai người biểu lộ, Trương Huyền nhìn về phía Bặc Huân Cổ Thánh:

- Tai hoạ ngầm trên người ngươi đã giải quyết, khối Nguyên Từ thạch này cũng bị ta hủy diệt ý niệm, có thể trở thành pháp bảo tùy ý sử dụng, chỉ bất quá... Tốt nhất đừng thử nghiệm luyện hóa, nếu không, tình huống trước khả năng sẽ còn xuất hiện!

Nói xong đưa Nguyên Từ thạch tới.

Thứ này là đối phương hao tốn ba ngàn năm ôn dưỡng mới có bộ dáng bây giờ, tuy là bảo vật, nhưng đã chiếm được chỗ tốt, không tiện đoạt của người.

- Đa tạ ân cứu mạng...

Nhận lấy Nguyên Từ thạch, Bặc Huân Cổ Thánh thở phào nhẹ nhõm, lần nữa nhìn về phía Thần Dung Hoàng:

- Ngươi có kế hoạch gì, báo thù như thế nào, ta nghe ngươi!

Trước đó đáp ứng, hiện tại lại biết được thân phận chân thực của vị này, trong lòng không có nửa điểm do dự.

- Linh Hoàng cùng Tinh Hoàng, hai người tập hợp tám vị Cổ Thánh, chúng ta bây giờ vẫn quá yếu, tính toán đi mời Hỏa Tư Cổ Thánh, giúp ta một chút sức lực!

Suy tư phút chốc, Thần Dung Hoàng nói.

- Hỏa Tư Cổ Thánh?

Bặc Huân Cổ Thánh nhíu mày:

- Ngươi nói là vị lão tổ của Thánh Thú nhất tộc kia? Năm đó ngươi xuất binh chinh phạt, sớm đã kết xuống đại thù... Đi mời, hắn sẽ giết ngươi a!

Hỏa Tư Cổ Thánh, cũng không phải cường giả Linh tộc, mà là lão tổ của Thánh Thú nhất tộc sinh hoạt ở trong khu vực Linh tộc.

Thực lực so với hắn chỉ mạnh không yếu.

Chỉ bất quá, vị Thánh Thú này cùng Thần Dung Hoàng có đại thù, đi tìm nó quy thuận, không những sẽ không thành công, làm không cẩn thận, sẽ còn dẫn tới hiệu quả trái ngược! - Cổ Thánh đạt tới cảnh giới tích huyết trùng sinh, hết thảy chỉ có mấy vị, có thể đếm được trên đầu ngón tay, không đi tìm nó, chúng ta không có khả năng chiến thắng...

Thần Dung Hoàng lắc đầu.

Rất nhiều vương giả khác, tuy mạnh mẽ, nhưng hắn liều mạng vẫn có thể chống cự... nhưng Linh Hoàng, Tinh Hoàng thực sự quá mạnh, nhất định phải có cường giả cùng cấp bậc mới có thể chống lại.

Tìm chút yếu, đi qua tự tìm đường chết, còn không bằng tìm cường giả cùng cấp bậc.

- Thánh Thú?

Trương Huyền nhìn qua.

- Bản thể là một Hỏa Diễm Cự Thú, so với ta cũng không kém quá nhiều, năm đó cùng Linh tộc chiến đấu, ta dẫn người đuổi hắn ra ngoài, hai bên có chút mâu thuẫn...

Thần Dung Hoàng nói.

Nếu có những người khác có thể lựa chọn, chắc chắn sẽ không tìm cái này, dù sao hai bên có mâu thuẫn, rất dễ dàng xuất hiện hiệu quả trái ngược. - Thiếu gia, không phải đối với thuần thú có thủ đoạn đặc thù ư? Có lẽ...

Thần Dung Hoàng tràn đầy hi vọng nhìn qua.

Vị thiếu gia này, thời điểm ở Kim Thân cảnh, liền tuỳ tiện thuần phục Thánh Thú tu vi Bất Hủ cảnh đại viên mãn, tuy Hỏa Tư Cổ Thánh mạnh mẽ, không dễ thuần phục, nhưng giữ gìn mối quan hệ, hẳn là có hi vọng.

- Giữa các ngươi mâu thuẫn lớn bao nhiêu?

Trương Huyền cũng không đồng ý, nhíu mày hỏi.

Mâu thuẫn không đội trời chung, không cách nào hóa giải, ai đi cũng vô dụng.

- Là chủng tộc tranh đấu, nó muốn dẫn dắt tộc nhân chiếm một khu vực của Linh tộc, ta không đồng ý, hai bên lấy thắng bại tới quyết định, ta bằng vào thực lực chiến thắng hắn, đuổi ra mấy ngàn vạn cây số...

Thần Dung Hoàng gãi đầu một cái, nói.

Năm đó trẻ tuổi nóng tính, cũng không nương tay, không chỉ đuổi đi, còn đánh nó bị thương nặng...

- Đuổi ra mấy ngàn vạn cây số? Toàn bộ chủng tộc di chuyển?

Đối phương nói chuyện, là hắn biết mâu thuẫn này hầu như không có cách nào hóa giải, bất đắc dĩ lắc đầu:

- Loại thù hận này, chỉ sợ ta cũng bất lực!

- Cái này...

Nghe hắn cũng không có phương pháp, Thần Dung Hoàng dừng lại một chút, hàm răng cắn chặt, ánh mắt lộ ra tàn nhẫn:

- Thực sự không được, ta đi qua chịu đòn nhận tội, mặc cho đối phương xử lý!

Chương 3420: Ta cần Long huyết (1)

Trương Huyền cau mày:

- Mặc cho xử lý cũng vô dụng, Thánh Thú thù dai mà nói, tuyệt không phải đi qua xin lỗi liền có thể giải quyết!

Thân là Thuần Thú sư, biết loại đại thù dời tộc này, liên lụy đến căn bản, tuyệt không phải chịu đòn nhận tội là có thể giải quyết.

Nếu hắn không có gặp công kích, lấy thực lực vô địch, cùng thân phận Dị Linh tộc đệ nhất Hoàng giả cấp cho hứa hẹn, đối phương tất nhiên sẽ đồng ý, mà bây giờ, không nhân cơ hội tìm ngươi phiền phức là tốt lắm rồi, hoài tưởng lôi kéo, tuyệt đối không thể.

- Vậy làm sao bây giờ?

Thần Dung Hoàng cũng rõ ràng điểm ấy, chỉ là ôm lấy một tia hi vọng mà thôi, giờ phút này nghe nói như thế, nhịn không được nhìn qua.

- Không có những biện pháp khác, trừ khi...

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc:

- Có thể tìm được huyết dịch cường giả Long tộc!

- Cái này...

Thần Dung Hoàng cùng Bặc Huân Cổ Thánh sững sờ.

- Hỏa Tư Cổ Thánh cùng Long tộc không có bất cứ quan hệ nào...

Mặc dù Long tộc là vạn thú chi vương, nhưng bản tôn của Hỏa Tư Cổ Thánh cùng Long tộc không có nửa xu quan hệ, cho dù có huyết mạch Long tộc, lại thế nào?

Cả hai căn bản không dính dáng gì ah.
Long tộc có huyết mạch áp chế, huyết mạch tinh thuần, có thể áp chế mỏng manh, để hắn thần phục, cái này mọi người rõ ràng, nhưng không phải cùng chủng tộc, liền không có hiệu quả gì.

- Ta muốn huyết dịch Long tộc, cũng không phải là áp chế nó, mà là mở ra phong ấn trên Long Cốt Thần Thương!

Trương Huyền nói.

Thuần thú pháp của hắn, muốn phục tùng Thánh Thú, nhất định phải ở trên thực lực nghiền ép.

Mấy ngày nay mặc dù tiến bộ rất nhanh, đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, nhưng so sánh với Cổ Thánh tích huyết trùng sinh vẫn kém không biết bao xa.

Trừ khi phong ấn của Long Cốt Thần Thương giải trừ.

Phương pháp Long Cốt Thần Thương giải phong có hai cái, thứ nhất, bản thân đạt tới Cổ Thánh, dùng chân khí của Cổ Thánh không ngừng ôn dưỡng.

Thứ hai, tìm kiếm huyết dịch càng thêm tinh thuần, để cốt long lột xác ra thân thể!
Cái thứ nhất, trong thời gian ngắn rất khó làm được, tuy khoảng cách cảnh giới này chỉ kém một cước, nhưng cho đến trước mắt, còn không có chút đầu mối nào, không bằng tạm hoãn.

Cái thứ hai, chỉ cần cốt long lột xác ra thân thể, liền có thể mở ra Nhiễm Cầu Cổ Thánh lưu lại phong ấn, từ đó khôi phục thực lực Cổ Thánh chí bảo.

Đến lúc đó, hoàn toàn có thể đánh bại Hỏa Tư Cổ Thánh, để hắn thần phục.

Tuy Ngoan Nhân luyện hóa cánh tay xong, đã mơ hồ đạt đến tích huyết trùng sinh cao nhất, nhưng muốn thuần phục Thánh Thú, cần chính là thực lực bản thân, dựa vào Ngoan Nhân, rất khó để hắn tin tưởng và nghe theo.

- Long tộc thuần túy, giống như Linh Thần, đều thuộc về Thần tộc... vị trí vị diện của Danh Sư đại lục không chịu nổi...

Biết mục đích của hắn, Thần Dung Hoàng cười khổ lắc đầu.

Danh Sư đại lục cùng vị trí cổ chiến trường của Linh tộc, Long tộc cơ bản huyết mạch đều không tinh thuần, ngay cả giao long cũng không bằng.

Nguyên nhân chính là như vậy, có thể nói ra Thiên Long Bát Âm chính tông liền có thể ung dung thần phục.

Không có Long tộc thuần khiết, huyết dịch Long tộc cũng đã rất khó tìm.

- Ta biết nơi nào có huyết dịch Long tộc!

Lời nói không có kết thúc, một bên Bặc Huân Cổ Thánh mở miệng nói.

Trương Huyền vội vàng nhìn tới.

- Ngươi cần có, hẳn cũng không phải huyết mạch Long tộc chân chính, Long huyết đạt tới Cổ Thánh cũng có thể giải phong a?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau