THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3381 - Chương 3385

Chương 3381: Dung Hoàng thủ đoạn (2)

Thứ này trước đó bị tinh đồ cùng áo tơi vây khốn, không cách nào sử dụng, chẳng biết lúc nào lần nữa bị khống chế, đi tới trước mặt, xuyên thủng ngực hai người!

- Ngươi...

Trái tim bị xương tay bóp nát, hai đại Hoàng giả cảm thấy lực lượng toàn thân như thủy triều lui đi, thân thể run rẩy, đồng thời quỳ rạp xuống đất.

Cảnh giới tích huyết trùng sinh, tuy một giọt máu liền có thể phục sinh, nhưng cũng cần thời gian tích tụ, cùng lực lượng tích lũy, khung xương này trực tiếp phá hủy sinh cơ của bọn họ, coi như may mắn không chết, thực lực cùng tuổi thọ cũng nhất định bị tổn thương lớn.

- Áo tơi là pháp bảo của Ngoan Nhân tiên tổ khi còn sống, có thể khống chế khung xương, sao lại thế...

Cảm thấy sinh mệnh nhanh chóng tan ra, Thần Linh Hoàng khó tin.

Bặc Dục thả ra áo tơi, là pháp bảo của Ngoan Nhân khi còn sống, có thứ này, có thể khống chế khung xương sinh ra ý niệm, nghe theo dặn dò, ngoan ngoãn dung hợp, cuối cùng khôi phục chân thân...

Thả nó ra, dựa theo tình huống bình thường, khung xương không thể nhúc nhích, làm sao sẽ còn bị Thần Dung Hoàng khống chế?

- Trong khung xương đản sinh ý niệm, đã bị Linh Thần loại bỏ sạch sẽ, đổi thành của ta... Vừa rồi cố ý để nó bị khống chế, chính là chờ các ngươi ra tay...

Miễn cưỡng đứng dậy, miệng lớn thở hổn hển, Thần Dung Hoàng nói.

Khung xương là sẽ sinh ra ý niệm thuộc về mình, nhưng đã sớm bị Linh Thần ra tay xóa đi, đổi thành của hắn.

Bởi vậy áo tơi tuy lợi hại, nhưng không khống chế được.

Nghe được người Chư Tử bách gia, liên hợp hai vị này hạ sát thủ với hắn, liền đoán ra bọn họ sẽ đích thân đến, cố ý để xương tay nghe theo mệnh lệnh, trên thực tế là lơ là đối phương!

Vừa rồi hỏi thăm Thần Tinh Hoàng, thật ra là cho đối phương cơ hội lựa chọn lần nữa, đối phương vẫn lựa chọn phản bội... Vậy thì không có gì có thể khách khí.

- Ta liều mạng với ngươi... Không nghĩ tới, thiết kế lâu như vậy, không những không giết chết đối phương, còn bị đối phương âm, Thần Linh Hoàng cắn răng, lực lượng trong cơ thể hội tụ.

Ầm!

Xương tay bị chấn bay ra ngoài, bàn tay giơ lên, lần nữa vỗ về phía Thần Dung Hoàng.

Bất quá còn chưa tới trước mặt đối phương, thân ảnh bất ngờ biến mất, giống như nhảy vào một không gian thông đạo.

- Dung Hoàng, coi như ngươi lợi hại, lần này không giết được ngươi, đằng sau có rất nhiều cơ hội, hãy đợi đấy...

Thanh âm càng ngày càng nhỏ, cho đến biến mất không thấy gì nữa.

Vốn cho là hắn muốn động thủ, không nghĩ tới thời khắc mấu chốt, vậy mà trốn.

- Ta... Chờ ta một chút... Thấy đồng bạn không đáng tin cậy như vậy, Thần Tinh Hoàng đâu còn dám tiếp tục lưu lại, thân thể xoay một cái, vội vã bỏ chạy.

Hai người rời đi, vẻ mặt Thần Dung Hoàng lần nữa trắng bệch, cũng đứng thẳng không được, đặt mông ngồi dưới đất.

Vừa rồi khung xương đánh lén hai đại Hoàng giả, giờ phút này giống như mất đi tất cả lực lượng, rớt xuống, như một bãi bùn nhão, không còn khí lực cùng nội tình như trước đó.

Hiển nhiên, Thần Dung Hoàng mới vừa nói hung mãnh, trên thực tế đã dầu hết đèn tắt, chỉ cần hai người này lá gan hơi lớn một ít, chết khẳng định là hắn!

- Dung Hoàng, niệm tình ngươi một đời hào kiệt, cho ngươi tôn nghiêm... Tự sát đi!

Bốn phía lặng ngắt như tờ, một lát sau, Nhan Thanh Cổ Thánh cùng những người khác bay tới.

Hai đại Hoàng giả chạy trốn, bọn họ vẫn còn ở đây.

- Tự sát?

Nhìn thấy nhiều người như vậy xuất hiện ở trước mắt, Thần Dung Hoàng rõ ràng, lại không cách nào chạy trốn, than thở một tiếng, trong mắt tràn đầy cô đơn:

- Không nghĩ tới, Thần Dung ta tung hoành cả đời, cuối cùng sẽ chết ở đây!

Bàn tay nâng lên, muốn chụp về cái trán.

- Chậm đã!

Đúng lúc này, Trương Huyền bay tới.

Chương 3382: Dung Hoàng không thể chết! (1)

- Chư vị, có thể hay không cho phép ta nói một câu?

Đi tới trước mặt, Trương Huyền ôm quyền.

- Đây là sự tình giữa Cổ Thánh, ngươi tính là gì, cũng muốn chen vào?

Một vị Cổ Thánh hừ lạnh.

Đối với vị trước mắt này, hắn sớm đã có chút không kiên nhẫn được nữa.

Không nói ỷ vào thiên phú và kỳ ngộ, đấu giá danh ngạch cho bọn hắn, nhân cơ hội vơ vét, chỉ nói tự thân đưa Linh Thần vào chủ điện, cướp đi Xuân Thu đại điển, liền tội không thể tha!

Xuân Thu đại điển là bảo vật Khổng sư lưu lại, mấu chốt để Nhân tộc chấn hưng, hiện tại rơi vào tay Dị Linh tộc, kết cục Nhân tộc như thế nào, ai cũng không biết.

Làm ra sự tình tội nghiệt ngập trời như vậy, lại còn mặt dày để Thần Dung Hoàng tự sát dừng tay, cũng không để ý tới thân phận quát tháo.

Rầm!

Vị Cổ Thánh này còn chưa nói xong, liền thấy một đạo đao mang thẳng tắp chém xuống, thân thể vội vàng co rụt lại, dù vậy vẫn bị lưỡi đao gây thương tích, cánh tay nhỏ xuống máu tươi.

Vội vàng nhìn lại, ngay sau đó nhìn thấy trong tay thanh niên xuất hiện một thanh huyền đao, phía trên tia sáng yêu dị, phun ra nuốt vào không ngừng.

- Hiện tại có tư cách chưa?

Trương Huyền lãnh đạm.

- Ngươi tự tìm cái chết! Bị một Đại Thánh đánh lén, vị Cổ Thánh này tức giận sắp bùng nổ.

Nếu không phải cùng Thần Dung Hoàng chiến đấu, thương thế trên người nghiêm trọng, một thanh đao vừa mới đột phá Cổ Thánh, cũng muốn tổn thương hắn, quả thực chính là nằm mơ!

- Ngươi muốn nói gì?

Cũng không nghĩ tới tên này như vậy, bởi vì một “tư cách” liền kích thương một vị đồng bạn bản thân, Nhan Thanh Cổ Thánh ngăn cản Cổ Thánh nổi giận lại, nhíu nhíu mày.

- Thần Dung Hoàng còn không thể chết!

Trương Huyền nói.

- Không thể chết?

Cổ Thánh vừa bị thương cắn chặt hàm răng, vung tay áo một cái: - Ngươi có biết, những năm này hắn trực tiếp chém giết hoặc gián tiếp chém giết cường giả Nhân tộc, tổng cộng có bao nhiêu không? Thân là Danh Sư, không đi báo thù, lại còn muốn cứu đối phương, Trương Hoằng Thiên, đây là phong cách của Trương gia cùng Danh Sư đường các ngươi?

Trương Hoằng Thiên cũng nhíu mày.

Hiển nhiên, hắn cũng có chút không hiểu.

Thần Dung Hoàng tại vị, Dị Linh tộc càng ngày càng cường đại, cùng Nhân tộc chiến đấu không biết bao nhiêu trận, tử thương vô số, đã có cơ hội chém giết, nhất định không thể bỏ qua, thứ nhất, vì tộc nhân chết đi báo thù; thứ hai, cũng có thể loại bỏ tai hoạ ngầm, một khi thả hổ về rừng, cũng không biết có bao nhiêu người chết ở trên tay hắn.

Vãn bối của mình từ trước tới nay rõ lí lẽ, hiểu đại nghĩa, làm sao thời khắc mấu chốt phạm hồ đồ rồi?

- Đừng kéo Trương gia cùng Danh Sư đường, đây là quyết định của riêng ta, không có quan hệ gì tới bọn họ!

Trương Huyền khoát tay áo.

Mấu chốt về Lạc Nhược Hi, ở trên người Thần Dung Hoàng, như thế nào liên hệ đối phương, tìm kiếm đối phương, chỉ có thể dựa vào hắn.

Thật muốn chết ở chỗ này, tương đương với một manh mối cuối cùng cũng đứt mất.

Quyết không cho phép loại chuyện này phát sinh.

- Người quyết định? Ngươi một Đại Thánh, thật cho rằng quyết định của mình có thể ảnh hưởng đến Cổ Thánh quyết sách?

Lại một vị Cổ Thánh Nhân tộc cười nhạo:

Chương 3383: Dung Hoàng không thể chết! (2)

- Chỉ bằng một chuôi vũ khí may mắn đột phá? Cũng quá đề cao bản thân đi!

- Chỉ bằng chuôi đao này, đương nhiên không làm được...

Hừ một tiếng, Trương Huyền nhìn quanh một vòng, huyền đao trong tay xuất thủ lần nữa.

Tê lạp!

Vạch phá không gian cùng thời gian, trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt Dục lão quỷ còn không có rời đi.

- Sát...

Dục lão quỷ gầm thét, kém chút nổ tung.

Mẹ ngươi a, ngươi muốn lập uy, dẫn tới người khác coi trọng, bổ ta làm cái gì!

Ta mẹ nó trêu ai ghẹo ai?

Lòng tràn đầy buồn bực, thẳng tắp chạy ra xa.

Lần chiến đấu này, mặc dù hắn nguyên khí tổn hao nhiều, thực lực chỉ có 2-3% trước đó, cũng không phải một Yêu Dị Huyền Đao vừa mới đột phá có thể so sánh được.

Tránh thoát phong mang, đang muốn giơ tay phản kích, đột nhiên cảm thấy thân thể cứng đờ, thân thể bị một cỗ khí tức mênh mông bao phủ.

- Ngoan Nhân Đại Đế?

Đồng tử co rụt lại.
Cỗ khí tức này, tuy không còn mùi vị sát lục trước đó, nhưng thân là Dị Linh tộc, trong nháy mắt liền rõ ràng, chính là Ngoan Nhân tiên tổ lúc trước tung hoành thiên địa, cùng Khổng sư chiến đấu.

Địa vị của vị này ở Linh tộc, tương đương Khổng sư ở Nhân tộc, đối với huyết mạch của hắn có cảm giác áp bách cực mạnh.

Phốc!

Chỉ nháy mắt, đao mang trên Yêu Dị Huyền Đao rơi vào trong một chỗ tu luyện thiếu hụt, sắc mặt trắng nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra ngoài, mạnh mẽ ngã xuống đất.

- Không biết loại thực lực này, có thể thay đổi quyết định của các ngươi hay không?

Kích thương gia hỏa kia xong, vẻ mặt Trương Huyền lãnh đạm nói.

Dục lão quỷ là Cổ Thánh tam trọng tích huyết trùng sinh, Yêu Dị Huyền Đao chẳng qua vừa mới đạt tới Cổ Thánh, tình huống bình thường, rất khó làm bị thương, có điều mượn Ngoan Nhân áp bức, lại biết thiếu hụt cùng mệnh môn của đối phương, lại thêm hắn bị thương, phản ứng không lớn bằng lúc trước, một lần trực tiếp thành công.

- Loại thực lực này, đã có tư cách làm ra quyết sách, có điều chúng ta muốn biết lý do!
Vừa rồi mặc dù động tác của Trương Huyền nhanh, nhưng lấy nhãn lực của hắn còn phát hiện không đúng, rõ ràng trừ Yêu Dị Huyền Đao ra, người thanh niên này, còn có át chủ bài khác, hai loại cộng lại, ngay cả Bặc Dục cũng có thể kích thương, đã nói rõ có tư cách cùng bọn hắn ngồi ngang hàng.

Trương Huyền nhìn qua:

- Các ngươi cùng Thần Linh Hoàng, Thần Tinh Hoàng liên hợp phục kích Thần Dung Hoàng, chuyện này, ta không hiểu rõ tình hình, có điều, vừa rồi Thần Linh Hoàng ta gặp, là người hiếu chiến, trông cậy vào hắn tuân thủ ước định, duy trì ba trăm năm đình chiến, độ khó cực lớn! Hơn nữa... Nếu như vừa rồi Dung Hoàng không có kích thương hắn, bọn họ có thể ra tay với các ngươi hay không?

Mọi người lặng im.

Nói thật, nếu không phải vừa rồi Thần Dung Hoàng có át chủ bài, tùy ý Thần Linh Hoàng chém giết đối phương, chỉ sợ tên này thật có khả năng hủy hoại hiệp nghị, ra tay với đám người mình.

Có lẽ tên này đã sớm tính toán tốt, nhóm người mình cùng Dung Hoàng lưỡng bại câu thương, sau đó ngư nhân đắc lợi.

Chỉ cần bọn họ chết sạch, Danh Sư đại lục chẳng khác nào không còn bình chướng sau cùng, mặc dù Chư Tử bách gia cùng Tổng bộ Danh Sư đường còn có Cổ Thánh không đi ra, nhưng bất luận số lượng hay thực lực, đều đã không đủ để chống lại hai vị Hoàng giả. kia

- Vị Thần Linh Hoàng này, ngay cả tộc nhân cũng phản bội, xé bỏ hiệp nghị, không tính là gì! Ta biết, các ngươi hẳn cũng rõ ràng điểm ấy, nhưng cân nhắc đến đây là thời cơ đánh giết Dung Hoàng tốt nhất, thậm chí còn có thể nhân cơ hội tan rã lòng tin của Dị Linh tộc, để cho bọn họ sinh ra nội loạn, tự sụp đổ...

- Nếu như vừa rồi, thật ra tay thành công, các ngươi lại không có bị thương, quả thực là chuyện tốt. Nhưng bây giờ, Dung Hoàng thật chết rồi, Linh Hoàng trở về thông cáo thiên hạ, nói là bị chúng ta phục kích giết chết! Bản thân cũng bởi vì muốn cứu hắn, bị Nhân tộc kém chút đánh giết... Về sau uy tín ở trong Dị Linh tộc tăng cao, Dị Linh tộc đối với Nhân tộc sinh ra tức giận, ngưng tụ cùng một chỗ... Những sự tình này, không cần ta nói nhiều, các ngươi hẳn có thể suy nghĩ ra!

Trương Huyền nói.

- Cái này...

Nhan Thanh Cổ Thánh nói không ra lời.

Quả thực, Dung Hoàng thật chết ở chỗ này, Thần Linh Hoàng chỉ cần thêm chút lợi dụng, liền sẽ để toàn bộ chủng tộc cùng chung mối thù, đến lúc đó, Nhân tộc chắc chắn rơi vào nguy hiểm càng lớn.

Chương 3384: Cho Danh Sư đường một câu trả lời (1)

- Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?

Buồn bực phút chốc, Nhan Thanh Cổ Thánh lần nữa nhìn qua.

- Rất đơn giản, Thần Dung Hoàng không những không thể chết, còn phải giúp hắn khôi phục thương thế, sau đó để hắn trở lại trong tộc báo thù! Tuy Thần Linh Hoàng, Thần Tinh Hoàng yếu chút, nhưng có thể cùng đối phương tranh đấu nhiều năm, tuyệt không phải đơn giản có thể đối phó như vậy... Một khi tam phương sinh ra hỗn chiến, Nhân tộc liền có thể nghỉ ngơi lấy lại sức, thậm chí có thể thừa dịp!

Trương Huyền nói.

Đối thoại của bọn họ đều là truyền âm, Nhan Thanh Cổ Thánh càng trước thời hạn ngăn cách không gian, bởi vậy Thần Dung Hoàng không nghe được nội dung trò chuyện.

- Hơn nữa, hiện tại Thần Dung Hoàng sinh tử đều ở một ý niệm của chúng ta, hiện nay thống hận nhất, khẳng định là hai vị khác, nằm mộng cũng muốn đối phương chết! Lúc này tới ký kết hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau, một khi hắn lần nữa khống chế Dị Linh tộc, đối với chúng ta sẽ có lợi ích rất lớn!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Không sai!

Trương Hoằng Thiên mắt sáng lên.

Đã có thể ký hiệp ước với đám người Thần Linh Hoàng, tự nhiên cũng có thể cùng vị trước mắt này ký.

Lấy uy tín của Dung Hoàng ở trong tộc, thật muốn đồng ý, hiệu quả chỉ sợ so với cái trước tốt hơn nhiều.

- Ngươi nói không sai, nói như vậy, Thần Dung Hoàng quả thực tạm thời không thể chết! Bất quá có vài điểm, phải trước thời hạn nói rõ, để ngươi biết!

Suy tư phút chốc, cũng biết hắn nói hết sức chính xác, Nhan Thanh Cổ Thánh lắc đầu, nhìn qua: - Thứ nhất, một khi Thần Dung Hoàng khôi phục, thực lực vượt xa chúng ta, thật muốn cường công, Danh Sư đường cùng Chư Tử bách gia trừ cố thủ ở đại bản doanh, hầu như không cách nào ngăn cản! Thứ hai, hắn túc trí đa mưu, dụng binh như thần, lại thêm cùng Nhân tộc đối chiến nhiều năm, thậm chí tới qua Nhân tộc, tiến vào Danh Sư đường, đối với chúng ta rõ như lòng bàn tay... Sống sót, dù có thể trong thời gian ngắn không tấn công, nhưng một khi tấn công, nhất định là tai nạn lớn nhất!

- Thứ ba... Lần này chúng ta đều bị thương rất nặng, cũng không đủ Cổ Thánh lực khôi phục, tuổi thọ toàn bộ tiếp cận đại nạn... Lại không bảo vệ được Nhân tộc mấy lần.

Thật ra thì bọn họ cũng biết, phục kích Thần Dung Hoàng, cũng không thể một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, làm không cẩn thận, sẽ còn xuất hiện tai họa càng lớn.

Nhưng không có con đường thứ hai có thể đi.

Một vạn năm trước, Cổ Thánh lực biến mất, Nhân tộc Cổ Thánh chỉ có thể rơi vào trạng thái ngủ say, kéo dài hơi tàn.

Nói cách khác... đám Cổ Thánh bọn họ, Trương Hoằng Thiên nhỏ tuổi nhất cũng hơn một vạn năm trăm tuổi... Không có trọng thương mà nói, còn có thể thức tỉnh mấy lần, mà bây giờ không quá hai lần, liền sẽ hoàn toàn chết đi.

Hiện tại Xuân Thu đại điển lại không đạt được... Nhân tộc đã là thời điểm yếu nhất trong vài vạn năm qua.
Nếu Thần Dung Hoàng chết, ngược lại cũng thôi, còn lại hai vị Hoàng giả, bất luận thực lực hay mưu kế đều hơi yếu, Nhân tộc lại kém, cũng có thể chống lại... Không chết, đằng sau liền thật không biết như thế nào.

Ở đây rất nhiều Cổ Thánh đều ảm đạm xuống.

Nhân tộc trời sinh tuổi thọ không bằng Dị Linh tộc, đây là chuyện không có cách giải quyết.

Tuổi thọ hạn chế, không còn Cổ Thánh lực... Không cách nào sinh ra Cổ Thánh mới, sớm muộn sẽ bị người sau mài chết.

- Cái này đơn giản... Ta có thể hạ cho hắn một loại kịch độc không cách nào hóa giải, nếu như về sau hắn dám vi phạm ước định, tấn công Nhân tộc, độc này đủ để cho hắn tử vong! Đến lúc đó, ba đại Hoàng giả tất cả đều không còn, coi như Nhân tộc không có Cổ Thánh, cũng không có nguy hiểm như vậy! Huống chi Dương sư mới vừa đột phá, không có gì bất ngờ xảy ra, lần này ở trong Khổng miếu, sẽ còn có Cổ Thánh mới xuất hiện, trên an toàn không cần tâm!

Trương Huyền nói.

Tuy ở trong Xuân Thu đồ nắm giữ Cổ Thánh lực, nhưng số lượng có hạn, bên hắn cha mẹ, bản thân, rất nhiều đệ tử đột phá, cũng chưa chắc đủ, liền không tiện phân cho những người khác.

- Độc gì hữu dụng với cường giả tích huyết trùng sinh?

Nhan Thanh Cổ Thánh sững sờ.

Tích huyết trùng sinh, mỗi một giọt máu cũng có thể lần nữa diễn hóa sinh mệnh, bất luận thân thể hay linh hồn, sớm đã trong sáng không một hạt bụi, bách độc bất xâm.

Chẳng lẽ trên thế giới này còn có kịch độc, có thể tạo thành ảnh hưởng đối với loại cường giả này?

- Cái này ngươi không cần phải để ý đến, ta đã dám nói như thế, tự nhiên là có!

Chương 3385: Cho Danh Sư đường một câu trả lời (2)

Trương Huyền cười cười.

Độc bình thường, quả thực vô dụng đối với loại cường giả này, nhưng Thiên Đạo chân khí có thể chui vào bất kỳ một chỗ nào trong thân thể, coi như tích huyết trùng sinh, đồng dạng có thể phân tán đến trong mỗi một giọt máu che giấu, khó lòng phòng bị.

Tích huyết trùng sinh có thể không e ngại Thiên Đạo trừng phạt, nhưng đối với loại chân khí có thể phá hoại sinh cơ này, khẳng định sẽ nhức đầu không thôi, khó mà loại trừ.

Chỉ cần không trừ được, liền sẽ vĩnh viễn bị quản chế.

Nghe hắn đã chuẩn bị xong, đám người thở phào nhẹ nhõm, Nhan Thanh Cổ Thánh lần nữa nhìn lại, mang theo áp bức:

- Chuyện của hắn, chúng ta có thể dựa theo ngươi nói xử lý, Thần Dung Hoàng cũng có thể tạm thời không chết, nhưng chuyện của ngươi, có phải cũng nên cho Nhân tộc một câu trả lời hay không!

- Ta?

- Ngươi dẫn Dị Linh tộc Linh Thần đi vào chủ điện, để hắn thành công luyện hóa Xuân Thu đại điển mà thờ ơ, khiến Nhân tộc mất đi chí bảo... Chuyện này coi như muốn che lấp, cũng không che giấu được, thậm chí đám người Thần Linh Hoàng chạy trốn cũng đã tuyên truyền ra ngoài. Không cho cái bàn giao, ta sợ Danh Sư thiên hạ, tất cả Nhân tộc đều sẽ đối đãi ngươi thành dị loại, Danh Sư đường cũng không chỗ dung thân!

Nhan Thanh Cổ Thánh nói.

Trương Huyền lặng im.

Hắn không biết thân phận chân thực của Lạc Nhược Hi là Linh Thần.

Bất quá giải thích như vậy, người trong thiên hạ chắc chắn sẽ không tin.

Xuân Thu đại điển, là chí bảo Khổng sư lưu lại, tín niệm mạnh nhất của Nhân tộc, giờ phút này lại bị Dị Linh tộc đạt được, chỉ điều này, liền không có cách nào để cho người ta tha thứ. Một khi tin tức truyền ra, có thể đoán được, Danh Sư thiên hạ, tất cả Nhân tộc, đều sẽ coi hắn thành dị loại, hết đường chối cãi.

Tìm Linh Thần làm bạn gái... Không phải phản bội là cái gì?

Lúc đó còn nắm tay của đối phương, vì sao không mang Xuân Thu đại điển về?

Mặc kệ trước đó ngươi làm ra bao nhiêu cống hiến, chỉ điều này, liền có thể trở thành chuột chạy qua đường, không còn đường xoay người.

- Tan sẽ cho người trong thiên hạ một câu trả lời, cho Danh Sư đường một câu trả lời!

Hít sâu một hơi, ánh mắt Trương Huyền kiên định.

- Vậy là tốt rồi...
Thấy hắn đã suy nghĩ ra, Nhan Thanh Cổ Thánh gật đầu, không nói thêm lời.

Đối phương chẳng qua là một Kim Thân cảnh, hắn còn khinh thường tự mình ra tay.

Thảo luận xong xuôi, còn lại liền đơn giản.

Thiên Đạo chân khí của Trương Huyền tràn vào trong cơ thể Thần Dung Hoàng, ẩn núp, đồng thời lấy ra một ít đan dược, linh lực, hỗ trợ khôi phục thương thế.

Bất quá thương thế của tên này quá nặng, đã thương tổn tới cơ sở cùng tuổi thọ, đan dược bình thường đã không có hiệu quả quá lớn.

- Đa tạ thiếu gia cứu mạng... Ta chết không có gì đáng tiếc, nhưng cho dù chết, cũng muốn báo thù rửa hận!

Mặc dù không biết hai bên nói thứ gì, nhưng biết là vị trước mắt này van xin cứu tính mạng của hắn, Thần Dung Hoàng đứng dậy ôm quyền.

Thần Linh Hoàng, Thần Tinh Hoàng, trước kia hắn không thèm để ý, không nghĩ tới lần này lật thuyền trong mương.

Lần này có thể còn sống trở về, chắc chắn sẽ để cho bọn họ thừa nhận lửa giận của mình, trả giá thê thảm.

- Không cần khách khí!

Cứu hắn là vì Nhân tộc, cũng không phải vì tư lợi, Trương Huyền lắc đầu nhìn lại, trong mắt mang theo hỏi thăm:

- Ngươi cùng Ngoan Nhân, là quan hệ như thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau