THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3376 - Chương 3380

Chương 3376: Nhược Hi rời đi (1)

Hô!

Xuân Thu đại điển bị luyện hóa, thời gian nháy mắt rơi vào lòng bàn tay nữ hài, mất đi tung tích, giống như bị lấy đi.

Xì xì xì xì...

Lực lượng Lạc Nhược Hi bạo tăng, Tinh Thần Đồ giam cầm không được, bốn phía xuất hiện vết rách to lớn.

Những vết rách này không biết lan ra đến nơi nào, đen như mực, tựa như cửa Địa Ngục.

Vết rách vừa xuất hiện, một lực cắn nuốt to lớn không ngừng lôi kéo nữ hài, thật muốn kéo nàng đi.

Lông mày nữ hài nhíu một cái, vẫy tay, tế đàn trên bầu trời bay tới, từ từ nhỏ dần rơi vào dưới chân.

Đứng ở trên tế đàn, lúc này mới chống cự được lực lượng thôn phệ, tạm thời không bị nuốt mất.

- Trương Huyền...

Ổn định thân hình, ánh mắt nữ hài xuyên thấu qua khoảng cách nhìn lại.

Nhìn nàng đứng ở trên tế đàn, thân thể Trương Huyền cứng đờ, trong đầu một hình bóng chậm rãi dung hợp, lập tức liền muốn nổ tung.

- Ngươi là... Dị Linh tộc, Linh Thần?

Khó trách, ban đầu ở Khâu Ngô cung, nhìn thấy bóng lưng Linh Thần cũng có chút quen thuộc, ở thế giới băng tuyết, lần nữa nhìn thấy, vẫn như cũ là loại cảm giác này, nằm mơ cũng không nghĩ đến, lại là... Lạc Nhược Hi!

Nàng không phải cường giả Chư Tử bách gia, cũng không phải Thánh Thú biến hóa, mà là Linh tộc chí cao vô thượng nhất… Linh Thần!

Tại sao có thể như vậy?

- Ngươi không phải nói, ngươi không phải Dị Linh tộc sao?

Trong nháy mắt, Trương Huyền cảm thấy tim mình như bị vô tình xé nát. Hắn chuyên môn hỏi thăm qua thân phận, đối phương nói, bản thân không phải Dị Linh tộc, cũng sẽ không làm ra sự tình tổn thương Danh Sư...

Chẳng lẽ, một mực lừa gạt mình?

Đối phương có loại thân phận nào, địa vị gì, hắn có thể không quan tâm, nhưng không thể tiếp nhận nhất bị lừa gạt và lợi dụng...

- Ta không phải Dị Linh tộc, mà là Linh Thần, còn nguyên nhân...

Nhìn thấy bộ dáng của hắn, hốc mắt Lạc Nhược Hi đỏ lên, đang muốn giải thích, liền thấy vết rách sau lưng lần nữa mở rộng, lực lượng thôn phệ càng ngày càng không khống chế được.

Lực lượng kia sôi trào gào thét, toàn bộ Khổng miếu cũng bắt đầu đung đưa, thậm chí Danh Sư đại lục cũng xuất hiện rung động.

- Sức mạnh của ta vượt qua phạm vi thế giới này có thể thừa nhận, không cách nào ở lại, nếu không toàn bộ Danh Sư đại lục sẽ bởi vậy hủy diệt...

Nhìn thấy tình huống trước mắt, ánh mắt Lạc Nhược Hi lộ ra đau thương:

- Tạm biệt, Trương Huyền, có thể biết ngươi, ta rất vui vẻ... Thật, vô cùng vui vẻ!

Phần phật! Bóng tối đi tới trước mặt, bắt đầu thôn phệ thân ảnh nữ hài.

Lạc Nhược Hi giống như lâm vào bồn mực, bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất không thấy gì nữa.

- Ngươi còn không có giải thích, vì sao lại là Linh Thần...

Nhìn thấy bóng tối lập tức kéo nàng đi, Trương Huyền nhịn không được nữa, bàn tay run lên, Yêu Dị Huyền Đao xuất hiện, bàn chân dẫm lên trên, bỗng nhiên vọt tới.

Đi tới trước mặt, đưa tay bắt lại bàn tay nữ hài, muốn từ trong bóng tối lôi kéo nàng ra, lại bất kể như thế nào cũng không làm được.

Bóng tối trước mắt, liền giống như động không đáy, người rơi vào trong đó không cách nào quay đầu, dù là Cổ Thánh cũng không được.

- Không cần uổng phí sức lực, thế giới có quy tắc thế giới, ta cưỡng ép lưu lại, chỉ có thể mang đến tai nạn...

Nhẹ nhàng cười một tiếng, nữ hài nắm chặt Trương Huyền bàn tay:

- Tin tưởng ta không? Ta chưa hề lừa ngươi!

Cảm thụ lòng bàn tay nhu hòa, mang theo mềm mại nhàn nhạt, tựa như một dòng nước nóng tràn vào thân thể, Trương Huyền biết nữ hài chưa hề nói dối, cũng nhịn không được nữa:

- Ta về sau nên làm sao mới có thể tìm được ngươi...

Đi vào bóng tối không biết tên, thật muốn ly biệt, chính là vĩnh viễn.

Hắn không muốn vĩnh viễn ly biệt, chỉ muốn vĩnh viễn cùng một chỗ!

- Có duyên chúng ta nhất định sẽ gặp... Không có duyên, gặp chỉ làm cho ngươi tổn thương...

Ánh mắt mịt mù, Lạc Nhược Hi lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt, thanh âm nhẹ nhàng:

Chương 3377: Nhược Hi rời đi (2)

- Tạm biệt... Người yêu của ta!

Hô!

Tiếng nói kết thúc, nữ hài triệt để bị bóng tối nuốt mất.

- Không...

Trương Huyền gào lên, vội vàng xông về phía trước, tính toán xông vào, lại cảm thấy đụng phải vách tường, bị bắn trở về.

- Không có khả năng!

Bàn tay run lên, Yêu Dị Huyền Đao xuất hiện, bỗng nhiên bổ tới.

Đinh đinh đinh!

Tia lửa văng khắp nơi.

Khe hở trước mắt nhẹ nhõm thôn phệ Lạc Nhược Hi, đối với hắn mà nói, vậy mà còn đáng sợ hơn Cổ Thánh chí bảo, không phá được mảy may.

Yêu Dị Huyền Đao chém ở phía trên, như bông vải chém sắt thép, dấu vết gì cũng không có lưu lại.

Hô!

Lạc Nhược Hi đi vào, khe hở càng ngày càng nhỏ, rất nhanh biến mất không thấy gì nữa.

- Không...

Giống như mất đi bản thân, trường đao của Trương Huyền không ngừng chém lung tung, đáng tiếc, Yêu Dị Huyền Đao mạnh hơn, vết rách cũng sẽ không xuất hiện, hình như vừa rồi tất cả là huyễn cảnh.

- Chủ nhân, không cần chém, người yêu của ngươi nhất định là từ thế giới mạnh hơn tới, thực lực không đạt tới, không có khả năng phá vỡ thế giới cấm chế!

Một thanh âm vang lên bên tai. Tâm cảnh vận chuyển, từ trong trạng thái nóng nảy khôi phục lại, Trương Huyền hít sâu một hơi, xiết chặt nắm đấm:

- Thế giới mạnh hơn?

Nói chuyện chính là Ngoan Nhân.

Muốn nói nhận thức đại lục, khẳng định càng có ngữ quyền hơn mình.

- Không sai, khi ta còn sống liền phát hiện, còn có không gian càng thêm ổn định hơn thế giới này, có sinh mệnh càng cường đại hơn... Linh tộc chúng ta, vô cùng có khả năng chính là từ loại thế giới này bị trục xuất xuống!

Dường như khôi phục một chút ký ức, thanh âm Ngoan Nhân vang lên:

- Chỉ bất quá, thế giới này giam cầm cực kỳ cường đại, cần lực lượng cực mạnh mới có thể phá vỡ, dù là ta khi đó, đã nắm giữ thực lực phá toái hư không, vẫn không cách nào làm được...

- Phá toái hư không cũng không làm được? Chẳng phải đại biểu không người có thể hoàn thành?

Trương Huyền cắn răng.

Phá toái hư không, là cấp bậc cao nhất của Cổ Thánh, như vậy cũng không làm được, lại có ai có thể hoàn thành? - Ta không làm được, không có nghĩa là không người có thể hoàn thành! Đoán không sai, Khổng sư làm được!

Ngoan Nhân nói.

- Khổng sư?

- Không sai, căn cứ lịch sử của Danh Sư đại lục, Khổng sư còn chưa tới tuổi thọ đại nạn liền biến mất... Lấy thực lực của hắn, hoàn toàn có thể ngủ say, hoặc có phương pháp đặc thù kéo dài, làm sao lại tung tích gì cũng không tìm được?

- Cái này...

Trương Huyền lặng im.

Trước đó Khổng sư biến mất, hắn không có ngẫm nghĩ, giờ phút này nhìn thấy Lạc Nhược Hi bị bóng tối thôn phệ, biết có vị diện cao hơn, trong lòng cũng sinh ra ý nghĩ này.

Có lẽ, hắn giống như Lạc Nhược Hi, thực lực đột phá thế giới này hạn chế, rơi vào đường cùng, chỉ có thể rời đi.

Nguyên nhân chính là như vậy, mới đi lặng yên không một tiếng động, thậm chí ngay cả hậu thế cũng không có ghi chép.

- Khổng sư có thể đi vào, ta cũng nhất định có thể...

Nắm đấm xiết chặt, Trương Huyền cắn chặt hàm răng.

Bất kể như thế nào, cũng phải tìm được Lạc Nhược Hi, Khổng sư đã có thể đột phá thế giới ràng buộc, hắn nhất định cũng có thể!

- Linh Thần đi, ta cũng cáo từ...

Bên này ngầm hạ quyết định, cách đó không xa đám người Thần Dung Hoàng cũng từ trong lúc khiếp sợ khôi phục lại, Dị Linh tộc đệ nhất Hoàng giả cười to một tiếng, thân thể nhảy lên, lập tức phóng ra ngoài.

Vừa rồi lực lượng của Lạc Nhược Hi quá mạnh, đã triệt để chấn vỡ tinh đồ giam cầm.

Chương 3378: Hai đại Hoàng giả đến (1)

- Chạy đi đâu...

Nhan Thanh Cổ Thánh gào thét, phương thiên họa kích hóa thành lưu quang.

Trương Hoằng Thiên cũng hướng về phía trước, cả người biến thành một thanh trường kiếm sắc bén, phá không mau chóng đuổi theo.

Nhân kiếm hợp nhất!

Thấy hai đại cao thủ công kích, phong cấm không gian, cưỡng ép chạy trốn làm không cẩn thận sẽ ngã vào thời không loạn lưu, không rõ sống chết, Thần Dung Hoàng không để ý tới chạy trốn, quay người lại, trường đao trong tay lần nữa bổ ngang xuống.

Lực lượng song phương ở trên trời đối đầu, ba đại cao thủ lần nữa phun ra máu tươi, bay ngược ra.

Luân phiên chiến đấu, đều là dầu hết đèn tắt, có thể kiên trì đến bây giờ, tất cả dựa vào một cỗ ý niệm chống đỡ.

- Thù hôm nay, tương lai nhất định sẽ trả...

Cố nén thương thế trong cơ thể, Thần Dung Hoàng đứng dậy, dường như cảm ứng được cái gì, lại không để ý tới chém giết hai người, cắn răng một cái, trường đao trong tay điểm hư không một cái, một lối đi tối thui xuất hiện, thân thể lay động, thẳng tắp nhảy ra ngoài.

Nếu như mặc cho hắn nhảy vào thông đạo, chẳng khác nào cá bơi biển cả, hổ vào thâm sơn, còn muốn bắt lại đã không thể nào.

Nhan Thanh Cổ Thánh cắn chặt hàm răng, phương thiên họa kích trong tay run rẩy, muốn phong tỏa không gian, chỉ thấy thông đạo kéo dài ra xa đột nhiên ngừng lại, Thần Dung Hoàng bất cứ lúc nào cũng sẽ chạy trốn, như cá mắc cạn, vô luận nhảy lên như thế nào, cũng không thể rời đi.

- Dung Hoàng, đừng có đi gấp, lão bằng hữu tới, làm sao cũng phải trò chuyện một hồi a...

Ngay sau đó một thanh âm nhàn nhạt vang lên, trong hư không, hai thân ảnh cao lớn đi ra. Hai người này, quần áo tương tự Thần Dung Hoàng, trên trán đều mang vương miện, trên người sát lục chi khí nồng đậm như mực, nhìn lên một cái, làm người ta như rơi xuống địa ngục.

- Chẳng lẽ là... hai vị Hoàng giả khác?

Đồng tử Trương Huyền co rút lại.

Nhìn quần áo, cùng lực lượng huyết mạch trên người, có thể đoán ra, hai người này chính là Thần Linh Hoàng cùng Thần Tinh Hoàng muốn chém giết Thần Dung Hoàng!

Không nghĩ tới hai vị Hoàng giả này cũng rời Dị Linh tộc, tự thân đến nơi này!

Hơn nữa nhìn bộ dáng của bọn hắn, đã sớm ẩn giấu ở xung quanh, Linh Thần không có rời đi, một mực không dám xuất hiện!

- Động thủ với ta, Linh Thần đã biết ngọn nguồn, chắc chắn sẽ không bỏ qua các ngươi... Nhìn thấy hai người, Thần Dung Hoàng kìm nén không được, râu tóc nâng lên, trường đao trong tay bỗng nhiên đánh xuống.

Rầm!

Đao mang xé rách không gian, tuy uy lực cực lớn, nhưng vì bị thương nặng, ở trước hai đại Hoàng giả, liền không đáng chú ý.

Ngón tay nhẹ nhàng sờ một cái, Thần Linh Hoàng liền ngăn đao mang ở bên ngoài.

- Dung Hoàng không cần kích động, huynh đệ chúng ta chỉ là tâm sự, có giết hay không, quá tầm thường? Lại nói, coi như Linh Thần biết chúng ta muốn giết ngươi... Giờ phút này nàng quay về Linh Thần điện, cũng là ngoài tầm tay với! Lại nói... Thần là không có tình cảm, chẳng lẽ ngươi thật đơn thuần cho rằng, đường đường Thần Linh, sẽ vì ngươi ra mặt?

Khóe miệng Thần Linh Hoàng nâng lên, vẻ mặt thương hại nhìn qua:

- Nàng chỉ là mượn tay ngươi, tìm Xuân Thu đại điển mà thôi, chẳng lẽ thật cho rằng sẽ coi trọng ngươi?

- Ngươi...

Biết hai vị này ở đây, khẳng định trốn không thoát, vẻ mặt Thần Dung Hoàng bình phục, lần nữa đứng thẳng sống lưng, tựa như một cây giáo, giữa hai lông mày mang theo ác liệt không thể xâm phạm:

- Xưa nay ta đối đãi các ngươi không tệ, vì sao muốn phản bội...

- Vì sao muốn phản bội?

Chương 3379: Hai đại Hoàng giả đến (2)

Thần Linh Hoàng hừ lạnh:

- Ngươi quá nghe theo mệnh lệnh của tân nhiệm Linh Thần! Linh Thần trước kia chỉ cần chúng ta hiến tế Danh Sư, liền sẽ ban tặng vô số bảo vật, nàng cho chúng ta cái gì? Hơn nữa còn không cho chúng ta tấn công! Không tấn công, chẳng lẽ muốn hàng ngàn vạn Linh tộc chúng ta, một mực tử thủ ở loại địa phương này?

- Linh Thần dặn dò, ngươi cũng dám vi phạm?

Không nghĩ tới nguyên do căn bản nhất ở đây, Thần Dung Hoàng cau mày.

Còn tưởng rằng là bất mãn với hắn, góp gió thành bão, đạt tới tình trạng không thể điều tiết, nằm mơ cũng không nghĩ đến, vậy mà nguyên nhân căn bản nhất ở Linh Thần.

Linh Thần không cho bọn họ tấn công, là tránh Linh tộc bị thương tổn, cũng là một loại bảo vệ đối với tộc nhân, vì sao đến trong miệng đối phương, ngược lại thành ràng buộc?

- Linh Thần dặn dò, đương nhiên không dám vi phạm, nhưng giết ngươi, ta chính là Hoàng giả mạnh nhất Linh tộc... Chỉ cần ta nguyện ý, còn không phải nói cái gì là cái gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng, Linh Thần sẽ lần nữa xuống dò xét? Xuyên qua thế giới, không dễ dàng như vậy, coi như Thần Linh cũng sẽ bị phản phệ không thể chống lại, nếu không cũng sẽ không ở Danh Sư đại lục, tu dưỡng trọn vẹn hơn nửa năm.

Thần Linh Hoàng cười lạnh, lông mày giương lên:

- Yên tâm đi, ngươi chết rồi, ta sẽ trình báo Linh Thần, ngươi bị đám người Chư Tử bách gia cùng Danh Sư đường liên hợp chém giết, thời điểm ta chạy tới cứu người, đã chậm, trước khi hấp hối, truyền vị trí đệ nhất Hoàng giả cho ta, để cho ta thống lĩnh toàn bộ chủng tộc. Sau đó, ta sẽ lấy sinh mệnh của ngươi, khích lệ tộc nhân, tìm Nhân tộc báo thù...

- Ngươi...

Thân thể Thần Dung Hoàng run rẩy.

Cái tên này mưu kế rất hay, tất cả đều ở trong tính toán!

Vốn còn nghĩ, thật dám giết mình, thuộc hạ của mình khẳng định sẽ báo thù, hiện tại xem ra, bô ỉa đổ cho Chư Tử bách gia cùng Danh Sư đường, không những hắn không có việc gì, còn có thể gây nên nhiều người giận dữ, từ đó thỏa mãn dã tâm của hắn! - Thần Linh Hoàng, ngươi đừng quên ước định với chúng ta...

Nghe nói như thế, Nhan Thanh Cổ Thánh cũng biến sắc, nhịn không được nói.

Vốn cho rằng giết Thần Dung Hoàng, Dị Linh tộc nguyên khí đại thương, không nghĩ tới chủ chiến phái chân chính, là vị Thần Linh Hoàng này, Dung Hoàng thật muốn chết rồi, Nhân tộc cùng đối phương chiến đấu, sợ rằng sẽ càng thêm nhiều lần, lại khó mà khống chế.

- Yên tâm, ta sẽ tuân thủ ước định! Bất quá có phải ba trăm năm hay không, liền không nhất định...

Thần Linh Hoàng cười lạnh.

Nếu như Nhân tộc đạt được Xuân Thu đại điển, trở về trốn ba trăm năm không có gì, nhưng đại điển bị Linh Thần mang đi, Nhân tộc cái gì cũng không có vớt không nói, hiện tại Cổ Thánh của Chư Tử bách gia cùng Danh Sư đường đều bị trọng thương...

Đối với bọn hắn mà nói, ngược lại là cơ hội lớn nhất! - Ngươi có ý tứ gì?

Đồng tử Nhan Thanh Cổ Thánh co rụt lại, phương thiên họa kích trong tay nâng lên.

Rất nhiều Cổ Thánh khác cũng tích tụ chung một chỗ, sợ tên này lại đột nhiên ra tay.

Một Hoàng giả Dị Linh tộc, liền giết bọn họ hầu như toàn quân bị diệt, tên này lại ra tay, nhất định sẽ lần nữa rơi vào nguy cục.

- Không có ý tứ gì, nếu liên minh, liền không khả năng ra tay với các ngươi, nếu không ta cũng sẽ bị thệ ước phản phệ... Yên tâm đi, hai tộc chúng ta đằng sau làm như thế nào, ta xử lý xong hắn, sẽ đàm phán với các ngươi...

Thấy đám người Nhan Thanh Cổ Thánh một mặt cảnh giác, Thần Linh Hoàng biết, cho dù đối phương bị thương nặng, thủ đoạn toàn bộ ra mà nói, cũng có cơ hội kéo hắn đệm lưng. Huống chi hiện tại chủ yếu nhất không phải trở mặt với Nhân tộc, mà là củng cố quyền lợi của mình.

Chỉ có tộc nhân chân chính toàn bộ nắm giữ ở trong lòng bàn tay, mới có tư cách suy nghĩ, tiếp tục chiến đấu hay tuân thủ ước định.

Rõ ràng những sự tình này, mỉm cười, lần nữa nhìn về phía Dung Hoàng.

- Dung Hoàng, tạm biệt!

Trong tiếng hừ lạnh, bàn tay giơ lên, bỗng nhiên đập xuống.

Tựa như thiên địa móc ngược, lực lượng cường đại đến cực điểm chấn vỡ không gian, bỗng nhiên nghiền ép về phía Thần Dung Hoàng.

Chương 3380: Dung Hoàng thủ đoạn (1)

- Muốn giết ta, cũng không có dễ dàng như vậy!

Thấy đối phương xé rách da mặt sau cùng, trực tiếp động thủ, Thần Dung Hoàng giãy dụa nâng lên trường đao, lưỡi đao phá không, thời gian nháy mắt thiêu đốt ra ngọn lửa đen kịt, giống như Thiên Hỏa kiếp.

Dị Linh tộc Thần Dung Hoàng, võ kỹ mạnh nhất, Thiên Hỏa liệu nguyên!

Một đao ra, Thiên Hỏa đến, sắc bén vô song, không có gì không phá!

- Hắc!

Dường như biết hắn sẽ ra chiêu này, Thần Linh Hoàng nhẹ nhàng cười một tiếng, lật bàn tay, toàn lực ép xuống, không khí bốn phía liền bị ngưng kết thành thực chất.

Thần Dung Hoàng ở thời kỳ toàn thịnh, có thể xưng Dị Linh tộc đệ nhất nhân, Linh Hoàng, Tinh Hoàng gộp lại, cũng chưa chắc có thể là đối thủ.

Nhưng giờ phút này, bản thân bị trọng thương, nguyên khí tổn hao nhiều, thực lực mười không còn một, mặc dù Thiên Hỏa liệu nguyên mạnh mẽ, nhưng uy lực đã kém xa lúc trước.

Vừa cùng chưởng lực của đối phương tiếp xúc, lực lượng không có gì không phá, Thiên Hỏa hủy diệt, trường đao bay ngược ra, không biết rơi xuống nơi nào.

Bành!

Cả người cũng giống như đạn pháo, trùng trùng điệp điệp ngã xuống đất, vẻ mặt trắng bệch, máu tươi phun mạnh.

Bị Chư Tử bách gia, Danh Sư đường, tộc nhân, hơn hai mươi vị Cổ Thánh vây công, thương thế trên người quá nghiêm trọng, có thể sống đã là may mắn, như thế nào còn có thể chặn lại siêu cấp cao thủ thực lực tương đương hắn!

- Ha ha!

Một chiêu đắc thủ, con mắt Thần Linh Hoàng sáng lên:

- Dung Hoàng, ngươi tung hoành thiên hạ, có từng nghĩ tới, cũng có ngày hôm nay! Tiến về phía trước một bước, bàn chân dẫm ở trên lồng ngực của hắn, ngửa mặt lên trời cười to.

Vị trước mắt này, vô địch thiên hạ, phong quang cỡ nào, hiện tại cũng nằm ở dưới chân, sống không bằng chết.

- Tinh Hoàng, ta thường ngày đối đãi ngươi như thế nào, thật chẳng lẽ muốn cùng hắn thông đồng làm bậy, cùng một chỗ giết ta? Chỉ cần ngươi giúp ta vượt qua cửa ải khó hôm nay, trở về sẽ coi như chuyện gì cũng không phát sinh, giống như quá khứ...

Nằm trên mặt đất, bị đối phương áp chế, động một cái cũng không thể động, Thần Dung Hoàng mặt xám như tro, quay đầu nhìn về phía một vị Hoàng giả khác.

- Ta...

Thần Tinh Hoàng do dự.

Hắn từ trước tới nay trung lập, lần này phản bội Dung Hoàng, cũng là bất đắc dĩ.

- Tinh Hoàng, từ khi chúng ta liên minh bắt đầu, ngươi đã không còn đường lui... Một khi để hắn khôi phục, chúng ta đều sẽ chết!
Thấy hắn do dự, lông mày Thần Linh Hoàng giương lên.

Cái tên này, cái gì cũng tốt, thực lực cũng mạnh, nhưng thiếu hụt lớn nhất là không quả quyết.

Đến loại tình huống này, sao có thể có đường lui?

- Thật xin lỗi, Dung Hoàng! Linh Hoàng cho ta điều kiện, không cách nào cự tuyệt...

Nhớ tới thủ đoạn của vị trước mắt này, cùng đối phương đáp ứng hắn chỗ tốt, Thần Tinh Hoàng dừng lại phút chốc, hàm răng cắn chặt, bàn tay nâng lên, thẳng tắp vỗ xuống Dung Hoàng nằm dưới đất.

Lần này, lực lượng cực kỳ mạnh mẽ, người sau tránh né không xong mà nói, đầu sẽ nổ tung, tử vong tại chỗ.

- Tuy không muốn thừa nhận các ngươi phản bội, nhưng Linh Thần chuyên môn nhắc nhở qua ta, ta như thế nào lại bất cẩn như vậy?

Thời điểm bàn tay sắp rơi vào đỉnh đầu, Thần Dung Hoàng chẳng những không có khẩn trương, ngược lại trở nên càng ngày càng yên bình.

- Ừm?

Nhìn thấy bộ dáng này của hắn, hai vị Hoàng giả Dị Linh tộc đồng thời sinh ra một tia không ổn, Thần Linh Hoàng cũng nhịn không được nữa:

- Giết!

Biết chần chờ thời gian càng dài, tỷ lệ thành công càng nhỏ, lại không để ý tới nói nhiều, cũng đập xuống.

Giống như Tinh Hoàng, bàn tay còn chưa tới đầu đối phương, ngực đột nhiên đau đớn kịch liệt, ngay sau đó liền thấy hai cái xương tay, xuyên thủng hậu tâm của bọn hắn chui ra.

Xương tay Ngoan Nhân!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau