THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3361 - Chương 3365

Chương 3361: Khảo hạch sau cùng (2)

Biết tin tức rõ ràng, Trương Hoằng Thiên nhịn không được cảm xúc, đối với Trương Huyền, càng thêm tò mò.

...

Hô!

Bên ngoài thế cuộc phát sinh biến hóa, Trương Huyền không quản được, cũng không biết đồ vật cho Trương Hoằng Thiên, sẽ tạo thành dạng ảnh hưởng gì, chỉ cảm thấy thân thể vụt qua, xuất hiện ở trong một đại điện rộng rãi.

Cái cung điện này, rõ ràng rộng lớn hơn những cung điện trước nhiều lắm, linh khí cũng càng thêm nồng đậm, trên vách tường bốn phía điêu khắc một vài bức hoạ, ý cảnh rất cao, nhân vật trong tranh tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ phục sinh.

- Những bức họa này, so ra kém Xuân Thu đồ... Cũng không có Cổ Thánh lực!

Trương Huyền liếc mắt nhìn, lắc đầu.

Những cái này chỉ là thư hoạ bình thường, cũng không có phong ấn một phương thế giới, vì lẽ đó không có Cổ Thánh lực, mặc dù trân quý, nhưng đối với hắn hiện tại mà nói, đã không còn lực hấp dẫn quá lớn.

Ba vị Dị Linh tộc liếc mắt nhìn nhau, đưa tay muốn thu tập tranh, còn chưa tới trước mặt, liền thấy một cây trường thương ngăn ở phía trước.

- Ba vị, đã đến nơi này, vừa vặn cùng các ngươi nói chuyện...

Trương Huyền cười nhạt một tiếng, nhìn lại.

Sở dĩ dám bán danh ngạch cho bọn hắn, liền tính toán tốt, đi vào chủ điện, trước giải quyết lại nói.

Nếu không giữ lại cũng khó coi.

Coi như ba người này thực lực mạnh, dựa vào hắn, đám người Triệu Nhã, Lạc Nhược Hi, chém giết không khó lắm.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này vừa đến liền trở mặt, ba vị Dị Linh tộc đều biến sắc, liếc mắt nhìn nhau:

- Đi! Nói xong lấy ra một cái ngọc bài, bỗng nhiên bóp nát.

Phần phật!

Một đạo độn quang xuất hiện, bao phủ ba người, thời gian nháy mắt vọt tới nơi xa.

- Định!

Ngón tay Trương Huyền điểm một cái, không gian bốn phía lập tức phong cấm.

Răng rắc!

Độn quang đảo qua, không gian xé nát, ba bóng người biến mất ở trong tầm mắt.

- Là Cổ Thánh lưu lại bảo vật!

Trương Huyền lắc đầu.

Không phải hắn quá yếu, mà là đạo độn quang này quá mạnh, xem ra Dục lão quỷ cũng biết bản thân có thể sẽ ra tay độc ác, trực tiếp ban cho pháp bảo mạnh mẽ bảo vệ tính mạng. Nếu như thả ra Yêu Dị Huyền Đao, có lẽ có thể chém giết, nhưng nơi này là chủ điện, ai cũng không biết có hạn chế hay không, không đến lúc nguy cấp, không dám tùy tiện làm việc.

- Quên đi, không vội nhất thời!

Tất cả mọi người có đề phòng, lại không giống trước đó dễ giết như vậy, có điều cũng không sao cả, có Tiểu Phù Phù, Xuân Thu đại điển, bản thân không chiếm được, người khác cũng đừng hòng!

Nghĩ đến cái này, quay đầu nhìn về phía đám người Nhan Tiết.

- Bọn họ chạy trốn, nếu không... Chúng ta tâm sự đi?

- Hô!

Lời còn chưa dứt, đám người Nhan Tiết đồng dạng xuất hiện một đạo độn quang, biến mất tại nguyên chỗ.

Quay đầu nhìn về phía hai Thánh Thú còn lại, ánh mắt còn không có tập trung tới, liền nghe tiếng la của bọn chúng vang lên:

- Đừng nhìn bọn ta, tự chúng ta đi còn không được sao...

Phần phật!

Đồng dạng biến mất.

- ...

Trương Huyền.

- ...

Đám người.

Chương 3362: Khổng sư sau cùng khảo nghiệm (1)

- Được rồi!

Không nghĩ tới đám người kia, chạy một cái so với một cái nhanh, nhìn thấy bản thân, giống như thấy hồng thủy mãnh thú, Trương Huyền không còn gì để nói.

Đối với Dị Linh tộc, hắn là muốn giết chết, nhưng Nhan Tiết, Thánh Thú, thật chỉ là muốn nói chuyện...

Nhìn thấy bộ dáng này của hắn, đám người Triệu Nhã đều mỉm cười.

- Bọn họ chưa chắc là sợ, mà không muốn gây thêm rắc rối! Dù sao đến một bước này, Xuân Thu đại điển mới là trọng yếu nhất...

Sợ hắn xấu hổ, Lạc Nhược Hi giải thích nói.

- Ừm!

Rõ ràng điểm ấy, Trương Huyền cũng không nhiều lời, nói một tiếng:

- Triệu Nhã, Ngụy Như Yên, những hình vẽ này, đều có giá trị không nhỏ, thu lại tất cả đi!

- Vâng!

Hai người Triệu Nhã đồng thời gật gật đầu, đồng loạt bay đi.

- Khụ khụ... Trương sư, đây đều là Khổng sư lưu lại bảo vật, trực tiếp lấy đi có phải có chút bất kính hay không?

Danh Sư đường theo tới hai vị Danh Sư, bất đắc dĩ nhìn qua.

Vừa đến liền lấy sạch... Có phải quá không tôn trọng Khổng sư hay không?

- Vậy các ngươi có ý tứ là...

Trương Huyền nhìn qua.

- Làm sao cũng phải tế bái một phen lại thu ah...

Một vị Danh Sư mặt đỏ lên.

- ...
Trương Huyền im lặng.

Còn tưởng có đề nghị gì tốt, không nghĩ tới là cái này.

Trương Huyền lắc đầu, tiếp tục phân phó:

- Tiếp tục!

Đám người Triệu Nhã hoạt động rất nhanh, thời gian không dài, tranh vẽ khắp tường đều bị lấy đi.

- Chúng ta đi thôi!

Lấy tranh xong, ngón tay Trương Huyền điểm một cái, truyền thế mẫu phù xuất hiện, nhìn lại:

- Tiểu Phù Phù, Xuân Thu đại điển ở nơi nào?

- Ở trung tâm nội điện...

Tiểu Phù Phù nói.

- Dẫn đường!
Trương Huyền cũng không nhiều lời, bàn giao.

Tiểu Phù Phù lên tiếng, thẳng tắp bay tới đằng trước.

Chủ điện tầng tầng lớp lớp, không biết bao nhiêu con đường, đoàn người nhanh chóng tiến lên.

Trong lúc đó gặp không ít bảo vật, Trương Huyền một đường an bài thu, như cá diếc sang sông, ngay cả một ít tượng đá bình thường cũng không có lưu lại.

Nhìn thấy một vị thiên tài, cư nhiên tham tiền như thế, hai vị Danh Sư mặt mũi bất đắc dĩ, thật không biết đi cùng tên này, đến cùng là đúng hay sai.

Nếu Khổng sư biết có hậu bối như vậy, phỏng đoán sẽ bị tức chết!

- Tại sao không có một bảo bối nào ra dáng? Khổng sư nghèo như vậy sao?

Không giống bọn hắn khiếp sợ, Trương Huyền một bên thu, một bên không vui.

Một đường thu đồ vật, có thư hoạ, đàn ngọc, bút lông… trân quý là trân quý, ra ngoài tuyệt đối có thể bán giá trên trời, nhưng không có một cái ra dáng, so với bảo bối ở phân điện, kém không chỉ một đoạn.

- ...

Hai vị Danh Sư che ngực.

Lời này quá đại nghịch bất đạo, chỉ có thể giả bộ như không nghe thấy.

Một đường tiến lên, rất nhanh thì tới một chỗ cung điện.

- Chính là chỗ này...

Tiểu Phù Phù nói một tiếng, nhẹ nhàng chỉ trên tấm bia đá, lắc lư một cái.

Ông!

Giống như bị cái gì kích hoạt, trong đại điện, một bức tượng cao lớn chậm rãi xoay người lại.

Chính là Khổng sư!

Chương 3363: Khổng sư sau cùng khảo nghiệm (2)

- Có thể đi vào nơi này, nói rõ các ngươi đã thông qua được bước đầu khảo nghiệm, có điều, muốn có được Xuân Thu đại điển, còn cần đi qua ải cuối cùng!

Thanh âm nhàn nhạt vang lên, xuyên vào tâm thần, cho người ta một loại cảm giác ấm áp như gió xuân.

Đạt được truyền thế mẫu phù, đạt được trận tâm, đi vào chủ điện... Đây đều là khảo hạch, có thể đi đến bước này, nói rõ tuyệt đối là thiên tài đứng đầu nhất, có tư cách đạt được truyền thừa, nhưng còn có khảo nghiệm cuối cùng.

- Lối đi trước mặt này, ẩn chứa huyễn trận, sát trận, cùng đủ loại tâm ma, nếu như có thể thông qua, liền có thể nhìn thấy Xuân Thu đại điển, có cơ hội luyện hóa, không làm được, yên tâm, không có nguy hiểm tính mạng, nhưng sẽ bị truyền tống đến bên ngoài chủ điện, cả đời không quan hệ gì tới truyền thừa của ta!

Tượng chỉ về phía trước.

Trương Huyền nhìn lại, quả nhiên thấy một lối đi trong đại điện, thẳng tắp hướng nơi xa, liếc mắt không nhìn thấy phần cuối.

- Bắt đầu đi, mỗi người chỉ có một cơ hội, có thể cùng đi, cũng có thể đơn độc đi qua, không có hạn chế...

Tượng tiếp tục nói.

- Cái lối đi này, làm sao khảo hạch?

Trương Huyền nhìn về phía Tiểu Phù Phù.

Mắt thường nhìn lại, thông đạo bằng phẳng, thứ gì cũng không có, lấy nhãn lực của hắn, cũng không tìm ra bất kỳ dấu vết trận pháp, làm sao khảo hạch?

Chẳng lẽ sẽ tạo thành ảnh hưởng đặc thù gì với tâm cảnh?

- Đây là Khổng sư chuyên môn lưu lại, khảo nghiệm hậu bối, cụ thể như thế nào, ta cũng không rõ lắm...

Tiểu Phù Phù xấu hổ.

- Được rồi!

Biết tên này ở thời khắc mấu chốt liền không có tác dụng, Trương Huyền vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn, nhìn lại trong đó.

Quét phút chốc, vẫn không hề phát hiện thứ gì, giống như lối đi này không có năng lượng ba động.

- Lão sư, ta trước thử một chút, mặc kệ thành công hay không, cũng có thể làm cho ngươi có chỗ chuẩn bị!

Triệu Nhã tiến về phía trước một bước. - Cẩn thận một chút!

Mặc dù Khổng sư nói không có nguy hiểm, nhưng Trương Huyền vẫn còn có chút lo lắng.

- Ừm!

Triệu Nhã cười nhạt một tiếng, đi vào trong, rất mau tới trước mặt thông đạo, không chần chờ chút nào, một cước bước vào trong đó.

Ông!

Một đạo quang mang trắng tinh bao phủ hắn, sau một khắc, nữ hài giống như lâm vào một loại huyễn cảnh nào đó, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Không biết qua bao lâu, băng hàn chi khí từ trong cơ thể bỗng nhiên toả ra, cả người giống như thuế biến thành Băng Tuyết Nữ Vương, từng đạo lực lượng hùng hồn không ngừng xung kích bốn phía, muốn đánh nát thông đạo.

Bất quá lực lượng của nàng rất mạnh, thông đạo càng thêm cường đại, mặc kệ sử dụng bao nhiêu công kích lợi hại, cũng không có xuất hiện bất kỳ biến hóa nào.

- Hình như thể chất thuần âm của Triệu Nhã bị kích hoạt lần nữa...

Nhìn một hồi, Lạc Nhược Hi đột nhiên nói.

Trương Huyền sửng sốt một chút, nhìn kỹ lại, phát hiện quả nhiên như nàng nói, giờ phút này Triệu Nhã trở nên càng thêm cường đại, cách Cổ Thánh cũng chỉ có một tia, như tùy thời có thể đột phá. Thuần âm thể bao phủ xuống, giống như tiên tử, tản mát ra khí tức ngạo nhân, trở nên càng thêm u nhã, động lòng người.

Nhất cử nhất động, đều phù hợp thiên địa tự nhiên, mang theo ý vị đặc thù.

Quả nhiên, ngắn ngủi mấy phút đồng hồ, thể chất của nàng lần nữa bị kích hoạt, càng thêm viên mãn như ý.

Hô!

Đang muốn nhìn kỹ một chút, đến cùng là lực lượng gì để thể chất nàng thuế biến, chỉ thấy một đạo hào quang bao phủ, sau một khắc, giống như bị truyền tống, nữ hài hư không tiêu thất tại nguyên chỗ.

- Không thông qua!

Thanh âm Khổng sư vang lên.

- Không có thông qua?

Trương Huyền sửng sốt một chút, ngay sau đó giật mình.

Vừa rồi tượng đã nói, không cách nào thông qua, sẽ bị truyền tống rời chủ điện, xem ra Triệu Nhã hẳn là bị đưa đi.

- Lão sư, ta tới!

Thấy sư tỷ bị truyền tống rời đi, Ngụy Như Yên đi lên phía trước.

Giống như Triệu Nhã, như lâm vào huyễn cảnh, thời gian không dài, thể chất đặc thù bị kích hoạt, khí độc lan ra, lực lượng bạo tăng.

Mặc dù không có xung kích Cổ Thánh, nhưng lực lượng có thuế biến rất lớn, cách cuối cùng dường như chỉ kém một bước.

Rất nhanh, cũng bị truyền tống rời đi.

- Cùng một chỗ đi!

Thấy Lạc Thất Thất cùng hai Danh Sư còn lại cũng muốn qua đi, Trương Huyền không do dự nữa, gật đầu nói.

Chương 3364: Tâm cảnh đột phá Cổ Thánh! (1)

Đã không có nguy hiểm, thì không cần phải chậm trễ thời gian, nhanh thông qua khảo hạch, tìm được Xuân Thu đại điển lại nói.

Đám người đồng thời gật đầu, cùng một chỗ đi tới thông đạo.

Phần phật!

Đi tới trước mặt, Trương Huyền lập tức cảm thấy quang mang ôn nhuận bao phủ ở trên người, ngay sau đó thấy hoa mắt, biến mất tại chỗ.

Sau một khắc, đã xuất hiện ở trước một sơn phong hùng vĩ.

Cao vút trong mây, không nhìn thấy phần cuối, toàn bộ núi như do thư tịch tích tụ thành, không có con đường, không có phần cuối, chỉ có văn tự liên tiếp, thỉnh thoảng ẩn hiện huyền phù, cho người ta một loại cảm giác tựa như ảo mộng.

- Đến đỉnh núi, tức là thông qua! Từ bỏ, sẽ theo tiến độ ngươi đi lại, ban tặng cơ duyên khác biệt!

Thanh âm nhàn nhạt của Khổng sư tiếp tục vang lên.

- Ừm!

Trương Huyền lên tiếng, hít sâu một hơi.

Tuy hết thảy trước mắt, thoạt nhìn vô cùng chân thật, nhưng từ tình huống vừa rồi của đám người Triệu Nhã đến xem, hẳn là một loại huyễn cảnh.

Nói cách khác, hiện tại hắn người vẫn ở trong thông đạo, tinh thần lại đi tới trước núi lớn này.

Ánh mắt ngưng trọng, lực lượng trong cơ thể Trương Huyền vận chuyển.

Hô!

Cũng không rời đi tại chỗ.

- Xem ra không cách nào phi hành... Cũng đúng, nếu như có thể phi hành, thì quá đơn giản...
Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Tới đỉnh núi coi như thông qua, có thể bay mà nói, bay thẳng lên, chẳng phải quá mức dễ dàng?

Lần nữa nhìn lại núi sách, chỉ thấy cả núi trụi lủi, trừ thư tịch chính là thư tịch, không có thông đạo, cũng không có địa phương có thể bắt tay vào làm.

Bàn tay nhẹ nhàng nhấn một quyển sách, vừa định vọt lên, liền cảm thấy áp lực cực lớn nghiền ép đến, như bị sét đánh, toàn thân run lên, bàn tay như bị mũi gai nhọn tổn thương, toát ra máu tươi.

- Cái này...

Trương Huyền sầm mặt lại.

Còn nghĩ chỉ là leo núi, lấy thực lực của hắn, dù nhẵn bóng như gương, leo đến đỉnh phong hẳn không khó, không nghĩ tới áp lực lớn như vậy!

Như có cường giả Bất Hủ cảnh đại viên mãn liên tục công kích hắn, loại tình huống này, làm sao đi?

- Chẳng lẽ... Không phải leo lên?
Đi vòng một hồi, liên tục thí nghiệm mấy chỗ, đều là kết quả tương đồng, lên không được nửa mét, liền bị áp bách xuống, Trương Huyền đành phải dừng lại, mày nhíu lại thành cục.

Không phải leo lên, lại không có con đường, làm sao đi lên?

Khó trách bọn người Triệu Nhã, Ngụy Như Yên không cách nào thông qua, quả nhiên không đơn giản như tưởng tượng.

- Nếu là núi sách, trước nghiên cứu một chút là sách gì, có lẽ có thể tìm ra mấu chốt...

Dừng lại một chút, Trương Huyền nhìn sang thư tịch, tinh thần khẽ động, mấy trăm quyển sách thu vào thư viện, ngón tay điểm một cái, vô số kiến thức chảy vào trong óc.

Những sách vở này, công pháp, võ kỹ, nhân văn, địa lý, tinh tượng, xem bói... Đủ loại đều có, rất nhiều chức nghiệp ở trên đại lục, tựa hồ cũng ẩn chứa ở bên trong.

Phần phật!

Vừa cảm thụ một lần, chỉ thấy núi sách nhẵn bóng như gương trước mắt, bất ngờ xuất hiện một hàng bậc thang, đại khái mấy bậc.

Trương Huyền sững sờ.

Vừa rồi xoay thật lâu, cũng không thấy thứ này, làm sao chỉ nhìn mấy trăm quyển sách, liền xuất hiện?

Chẳng lẽ... Đọc sách có thể thấy được con đường?

- Thử một chút!

Nghĩ đến điểm này, lại không do dự, con mắt nhìn quanh bốn phía.

Hoa lạp lạp lạp!

Vô số thư tịch xuất hiện ở trong thư viện, không đến mười phút đồng hồ, liền thu thập mấy vạn bản.

Chương 3365: Tâm cảnh đột phá Cổ Thánh! (2)

Nhẹ nhàng điểm một cái, kiến thức chảy xuôi ở trong óc, hai mắt nhắm nghiền, hắn vừa tiêu hóa, liền cảm thấy sơn phong trước mắt lay động, một hàng bậc thang đột nhiên xuất hiện, chậm rãi lan tràn lên phía trên.

- Quả nhiên...

Thấy quả nhiên liên quan đến đọc sách, tiêu hóa kiến thức, mắt Trương Huyền sáng lên.

Người khác nhìn nhiều thư tịch như vậy, dù có thể dùng thần thức liếc nhìn, khẳng định cũng sẽ phát điên, tinh thần hỗn loạn, hắn không giống, liếc mắt nhìn qua, thư viện tự động thu nhận, sửa sang lại, chuyển hóa thành ký ức...

Về thời gian, mảy may không lãng phí, cũng sẽ không để người trong óc hỗn loạn.

Hắn hiện tại, giống như một cái máy tính mạnh mẽ, núi sách to lớn trước mắt, đối với người khác mà nói, cần ký ức, trầm tư suy nghĩ, không ngừng đọc thuộc lòng, mà đối với hắn, coppy là được.

Phần phật!

Bước lên cầu thang, tiếp tục nhìn thư tịch bốn phía, kiến thức chảy vào trong óc.

Kèm theo nhìn sách càng nhiều, cầu thang từng tầng từng tầng hiện lên, Trương Huyền từng bước đi lên.

Thông qua tiến lên, hắn cũng phát hiện, bình thường nhìn một trăm bản thư tịch, sẽ xuất hiện một bậc thang.

Cũng chỉ có hắn có thể nhìn sách như vậy, đổi lại những người khác, một mực đọc sách... Cho dù là Cổ Thánh, khẳng định cũng đã sớm điên rồi.

Đi không biết bao lâu, cúi đầu nhìn lại, phía dưới mây mù vây quanh, chỉ thấy một cầu thang nghiêng cắm ở giữa mây trắng, bốn phía đất trời mênh mông, dường như chỉ còn lại có hắn cô độc.

- Nhìn nhiều sách như vậy, vẫn không có đến đỉnh núi, bất kỳ người nào tâm lý cũng sẽ không chịu nổi!

Trương Huyền cảm xúc một tiếng.

Không có gì bất ngờ xảy ra, nơi này tốc độ thời gian trôi qua, cùng ngoại giới là hoàn toàn khác biệt.

Hắn có Thiên Đạo thư viện cường đại như vậy, đi đến nơi này, cũng nhìn hơn nửa ngày, những người khác đi đến nơi này, không có mấy trăm năm, thậm chí ngàn năm, tuyệt đối không làm được. Mấy trăm năm, một mực đọc sách, không có cái gì, chỉ là cô độc liền sẽ để người tâm tính mất cân bằng, Cổ Thánh cũng chưa chắc có thể kiên trì nổi.

Hô!

Tiếp tục đi vài bước, một lát sau, Trương Huyền bất đắc dĩ.

Đi đến nơi này, cần nhìn một ngàn bản mới có thể xuất hiện một bậc thang.

Trước đó cũng có chút khó kiên trì, độ khó lần nữa tăng thêm gấp mười lần, tương đương với cọng rơm rạ cuối cùng đè lạc đà.

Bất quá, độ khó đối với người khác mà nói, là tăng lên, đối với hắn mà nói, vẫn như cũ là quá trình phỏng chế, không có cái gì.

Tiếp tục đi về phía trước, lại đi hồi lâu, giờ phút này đã đạt tới nhìn một vạn bản thư tịch, mới có thể xuất hiện một bậc thang.

Biết cũng sắp đến phần cuối, Trương Huyền không có từ bỏ, mà tăng thêm tốc độ.

Cũng không biết qua bao lâu, rốt cục nhìn thấy đỉnh núi xuất hiện ở trong tầm mắt. - Núi sách có chuyên cần làm đường... xem ra Khổng sư khảo nghiệm là lĩnh ngộ kiến thức, cùng chăm chỉ...

Trương Huyền cảm xúc, than thở một tiếng.

Đọc sách mới có thể lên núi, nhìn càng nhiều, bò càng cao, không riêng gì rèn luyện tinh thần, càng là Khổng sư cảnh cáo hậu bối.

Là muốn nói cho hậu nhân... Tu luyện, đánh đến cuối cùng, không phải thiên tư, mà là văn hóa!

Nội tình văn hóa đầy đủ, mới có thể đối với tu luyện, đối với Thiên Đạo có lĩnh ngộ cùng lý giải sâu hơn, mới có thể nắm giữ lòng dạ càng thêm bao la tiếp nhận sự vật mới mẻ, mới có thể càng đi càng xa, thành tựu càng ngày càng cao.

Giống như bảy mươi hai Thánh, Khổng môn thập hiền.

Thiên tư của bọn hắn coi như không bằng Khổng sư, có Khổng sư tự tay bồi dưỡng, tay nắm tay truyền thụ phương pháp tu luyện... Điều kiện nhất định so với người sau hậu đãi hơn nhiều.

Nhưng thành tựu còn xa không thể so sánh với Khổng sư...

Chỉ có một khả năng, chính là ở trên kiến thức, bọn họ kém xa Khổng sư, văn hóa hạn chế tiến bộ.

Khổng sư, năm đó định thượng, trung, hạ, rất nhiều chức nghiệp, thoạt nhìn đối với tu vi không có chỗ khác biệt gì, trên thực tế chính là loại rèn luyện này, mới để cho hắn lòng bao dung thiên hạ, tiến lên càng xa.

Răng rắc!

Những ý niệm này ở trong lòng chảy xuôi, đột nhiên trong óc vang lên thanh âm trứng gà vỡ, lại như mạ phá bùn đất, nghênh đón ánh nắng.

- Tâm cảnh... Đột phá 29. 9?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm, con mắt thả ra hào quang chói sáng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau