THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3341 - Chương 3345

Chương 3341: Chủ điện xuất hiện (2)

Xoạt xoạt!

Răng rắc! Răng rắc!

Trong lòng đang cảm xúc, đột nhiên nhìn thấy Hạnh Đàn trước mắt bắn ra một đạo hào quang, thẳng tắp phóng lên thiên không.

Ngay sau đó, lại có năm đạo bắn lên không, sáu đạo ánh sáng hội tụ, bầu trời màu xanh đậm giống như không chịu nổi lực lượng, một khe hở đen kịt, chậm chạp xuất hiện.

Đằng sau khe hở, một cung điện càng thêm to lớn chậm rãi hiện lên.

- Là chủ điện của Khổng miếu, chủ điện xuất hiện...

Nhậm Thanh Viễn la lên, thanh âm tràn đầy kích động.

Khổng miếu cho đến trước mắt, chỉ xuất hiện sáu phân điện, chủ điện chưa hề xuất hiện qua, giờ phút này sáu nơi toàn bộ kích hoạt, hội tụ ra lực lượng phá vỡ phong ấn cuối cùng, chủ điện xuất hiện!

Trong truyền thuyết Xuân Thu đại điển có thể ảnh hưởng tình thế của đại lục, chính là ở đây!

- Đi qua!

Nhìn chủ điện hiện lên ở trên không, lại liếc mắt nhìn Viên Đào cùng Trương Huyền cách đó không xa, mặc dù Nhan Tiết không cam lòng, nhưng cũng biết không có cách nào thay đổi, nói một tiếng, thẳng tắp xông tới vết nứt không gian.

Rất nhiều Dị Linh tộc cũng theo sát tới.

- Các ngươi đi trước đi!

Biết chủ điện chỉ là xuất hiện, còn không có mở ra, Trương Huyền cũng không lo lắng, thấy đám người Nhậm sư rục rà rục rịch, cười cười, bàn giao một câu, tiếp tục nhìn Viên Đào cách đó không xa. Học sinh này của mình, bây giờ lực lượng đã triệt để củng cố, thiên kiếp cũng bắt đầu lui tán.

- Lão sư!

Mở mắt ra, cảm nhận được lực lượng trên người, Viên Đào tràn đầy kích động, đi về phía trước mấy bước, trực tiếp quỳ mọp xuống đất. Bị phong bế lục thức, sau khi lạc ấn vào người cũng đã phá vỡ, biết có thể có lực lượng bây giờ, toàn bộ nhờ lão sư trợ giúp.

- Ừm!

Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Không thể không nói, cơ duyên này quá lớn, nuốt Khổng sư lưu lại lạc ấn, tu vi đột phá, giờ phút này hắn không chỉ vượt qua Triệu Nhã, Ngụy Như Yên, thậm chí ngay cả mình cũng tạm thời không theo kịp.

- Mặc dù ngươi có Cổ Thánh thân, nhưng tấn cấp quá nhanh, tâm cảnh có chút phù phiếm, hiện tại ta truyền thụ cho ngươi một bộ công pháp tăng cường tâm cảnh... Phối hợp Bồ Đề quả này, sẽ có hiệu quả không tưởng tượng được!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền lấy ra một cái Bồ Đề quả đưa tới. Tuy dung hợp lạc ấn giảng bài của Khổng sư, nhưng tâm cảnh còn cần bản thân tăng lên, một bước một dấu chân mới được. - Vâng!

Nhận lấy trái cây, Viên Đào nuốt vào, quả nhiên cảm thấy tâm cảnh nhanh chóng tăng vọt.

Đổi lại đám người Triệu Nhã, nuốt Bồ Đề quả, khả năng còn cần sớm chuẩn bị, điều chỉnh trạng thái, hiện tại hắn đã có Cổ Thánh thể, căn bản không cần những thứ này.

Hô hô hô!

Giao phó xong Viên Đào, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, đám người Triệu Nhã, Ngụy Như Yên, Lạc Thất Thất đồng thời xuất hiện ở trước mắt.

- Chủ điện mở ra, các ngươi nguyện ý cùng ta đi tìm kiếm cơ duyên, hay tiếp tục tu luyện?

Khổng miếu chủ điện, vài vạn năm mới mở ra lần này, đối với bất kỳ người nào mà nói đều có cơ duyên cực lớn, ngàn vạn lần không thể bởi vì tu luyện mà bỏ qua.

- Ta muốn đi qua nhìn một chút!

Triệu Nhã gật đầu.

- Ta cũng vậy!

Hai người khác cũng đồng thời lên tiếng, nhìn về phía cung điện trên không, ánh mắt hừng hực.

Thấy Trương Huyền từ không gian gấp thả ra Lạc Thất Thất, Lạc Nhược Hi liếc qua, nhưng không nói chuyện.

Chương 3342: Nhan Thanh Cổ Thánh (1)

Nhìn nữ hài mặt không hề cảm xúc, Trương Huyền lông mày nhảy dựng, đi tới trước mặt:

- Vừa rồi ở Tẩm điện gặp phải, sau đó liền mang nàng và Ngụy Như Yên ra ngoài...

- Đi thôi!

Thân thể mềm mại của Lạc Nhược Hi vụt qua, đi đầu phóng về phía chủ điện.

- Cái này...

Trương Huyền gãi đầu một cái, vội vàng đi theo.

Chủ điện càng thêm hùng vĩ, phía trước là quảng trường to lớn, giờ phút này đã chất đầy người.

Trước đó ở rất nhiều thế giới vây khốn vô số cường giả, một bộ phận đều chạy tới, lít nha lít nhít chừng mấy ngàn.

Coi như không cách nào đi vào chủ điện, có thể tận mắt nhìn thấy Xuân Thu đại điển thần kỳ, cũng tuyệt đối là chuyến đi này không tệ.

- Chủ nhân, ta đã khôi phục ký ức, sáu đại phân điện toàn bộ mở ra, mới có thể kích hoạt phong ấn trên chủ điện...

Thanh âm của Tiểu Phù Phù vang lên:

- Ta có thể mang chủ nhân đi vào, có điều hiện tại còn không có mở ra!

- Ừm!

Thấy giờ phút này gia hỏa kia mới khôi phục ký ức, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, mấy bước đi tới trước mặt Lạc Nhược Hi, thấy nữ hài vẫn lạnh như băng, nhịn không được nói:

- Cái này... Ta thật chỉ là ngẫu nhiên gặp...

Lạc Nhược Hi vừa định nói chuyện, liền nghe một thanh âm hưng phấn vang lên.

- Trương sư, ta liền biết ngươi nhất định sẽ tới...
Ngay sau đó, một thân ảnh vội vã chạy tới, vẻ mặt hưng phấn.

- Phi nhi, ngươi cũng tới...

Con mắt Lạc Thất Thất sáng lên.

Không phải người khác, chính là bạn tốt của nàng, công chúa Huyễn Vũ đế quốc, Ngọc Phi Nhi!

- Ta đã biết, có thể bái Kỷ lão sư, là nhờ có ngươi...

Nhìn thấy người bạn thân ngày xưa, Ngọc Phi Nhi tràn đầy cảm kích.

Nàng chỉ là một công chúa nho nhỏ của Huyễn Vũ đế quốc, có thể được Tổng bộ Danh Sư đường trưởng lão Kỷ Nhược Trần ưu ái, thu làm thân truyền, đương nhiên là vị tiểu công chúa này đề nghị. Nếu không lại có thiên tư, cũng không có người biết ah!

- Không cần khách khí...

Lạc Thất Thất cười cười.

Hàn huyên đôi câu, thân thể mềm mại của Ngọc Phi Nhi đi tới trước mặt Trương Huyền, trong mắt mang theo vẻ phức tạp:
- Trương sư... Đã lâu không gặp!

Nàng đối với vị trước mắt này cũng có tình cảm đặc thù, nhưng Lạc Thất Thất gặp phải, đã nghe được, rõ ràng cùng đối phương không có bất kỳ khả năng, mặc dù trong lòng tràn đầy không cam lòng, nhưng vẫn mỉm cười.

- Đã lâu không gặp...

Trương Huyền gãi đầu một cái, quay đầu nhìn về phía Lạc Nhược Hi:

- Ngươi nhìn... Thật sự là ngẫu nhiên gặp...

Nhìn thấy bộ dáng của hắn, muốn giải thích cũng không biết nói như thế nào, Lạc Nhược Hi mỉm cười, cũng không nói chuyện, tiếp tục nhìn phía trước.

Trên quảng trường bên ngoài chủ điện, giờ phút này đã chia làm bốn phe cánh, Danh Sư đường cùng rất nhiều gia tộc chung một chỗ, Chư Tử bách gia, Dị Linh tộc cùng rất nhiều Thánh thú.

Bốn phe đều có không ít người, tích tụ chung một chỗ, riêng phần mình đề phòng.

Trương Huyền nhìn bốn phía, cẩn thận cảm thụ, quả nhiên cảm giác được vô số khí tức cường đại ẩn giấu ở xung quanh.

Bốn thế lực lớn có thể yên tĩnh ở chung, nhất định là bọn họ lẫn nhau chấn nhiếp.

- Sư huynh...

Đang muốn nhìn một chút có thể tìm cơ hội trảm vài Cổ Thánh lấy chút máu tươi hay không, liền nghe tiếng la vang lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Dương sư mỉm cười bay tới.

- Ngươi... Đột phá đến Cổ Thánh?

Trương Huyền sửng sốt một chút, ánh mắt sáng lên.

Trong cơ thể Dương sư khí tức mơ hồ, nhìn không ra sâu cạn, chợt nhìn chỉ cao hơn mình một tia, nhưng nhìn kỹ, lại giống như biển lớn mênh mông, không biết Bỉ Ngạn ở nơi nào.

Không cần nghĩ cũng biết, vị sư đệ này, hẳn là đạt được một loại kỳ ngộ nào đó, trước nhất đột phá đến Cổ Thánh.

Chương 3343: Nhan Thanh Cổ Thánh (2)

- Vận khí không tệ, may mắn mà thôi!

Dương sư mỉm cười.

Khổng miếu mở ra, hắn tự nhiên cũng tới, cơ duyên tốt, một lần đột phá ràng buộc thiết tha mơ ước, đạt đến loại cảnh giới này.

- Tu luyện không có may mắn...

Trương Huyền gật đầu.

Dương sư đã sớm đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, một mực chu du thiên hạ, mục đích đúng là vì tìm kiếm Cổ Thánh lực, tìm kiếm cơ duyên, giờ phút này Khổng miếu mở ra, cơ duyên tới, có thể đột phá là đương nhiên.

- Chư vị...

Lúc này, một âm thanh vang lên.

Đám người đồng loạt nhìn lại, ngay sau đó nhìn thấy hư không trước mặt chủ điện, một bóng người già cỗi bất ngờ xuất hiện.

- Là Cổ Thánh của Chư Tử bách gia!

Quần áo của đối phương, cùng Chư Tử bách gia giống nhau như đúc, không cần nghĩ cũng biết, là siêu cấp cường giả của đối phương.

- Chủ điện đã mở ra, mọi người cũng không cần thiết che giấu, đều đi ra đi!

Thanh âm vang vọng bốn phía.

- Không sai, không cần thiết che giấu!

- Tất cả mọi người vì chủ điện mà đến, nếu đã xuất hiện, cất giấu cũng không có ý nghĩa gì...

- Ra đi...

Ầm ầm!
Kèm theo từng thanh âm vang lên, ngay sau đó trên không bất ngờ xuất hiện mấy chục bóng người.

Trên không mỗi đội ngũ, đều có sáu bảy cái.

- Nhiều như vậy?

Trương Huyền nhíu mày.

Vốn cho rằng lần này có thể có bảy tám Cổ Thánh tới là tốt lắm rồi, không nghĩ tới hơn hai mươi người.

Gia hỏa trước đó bị hắn thương tổn, bất ngờ đứng sừng sững trong đó.

Mục đích Cổ Thánh tới đây, chính là vì Xuân Thu đại điển, trước đó phân điện mở ra, có thể trốn ở bốn phía, bảo vệ tộc nhân, không để bọn hắn bị thương tổn, mà giờ khắc này, chủ điện mở ra, tương đương với đến điểm cuối cùng, tiếp tục che giấu đã không còn ý nghĩa.

- Trải qua sáu đại phân điện, chư vị chắc hẳn đã suy tính không sai biệt lắm, biết tuy chủ điện xuất hiện, nhưng cách chân chính mở ra, còn cần một thủ tục cực kỳ trọng yếu!

Cổ Thánh của Chư Tử bách gia nói.

- Là cần thủ tục sau cùng, Nhan Thanh Cổ Thánh, ở nơi này, thực lực của ngươi mạnh nhất, ngươi nói làm sao bây giờ đi!
Một vị Cổ Thánh Dị Linh tộc nói.

- Nhan Thanh Cổ Thánh? Chẳng lẽ cũng là hậu nhân của Tử Uyên Cổ Thánh?

Trương Huyền nhíu mày.

Tử Uyên Cổ Thánh, đứng đầu bảy mươi hai Thánh, đại đệ tử thân truyền của Khổng sư, Nhan Tiết chính là con cháu đời sau, vị này gọi Nhan Thanh, làm không cẩn thận là tiền bối của Nhan Tiết a.

- Sư đệ, ngươi có biết vị Nhan Thanh Cổ Thánh này không?

Trương Huyền lặng lẽ truyền âm.

- Không nhận ra... Danh Sư đường chúng ta, cùng Chư Tử bách gia mặc dù cùng thuộc Khổng sư truyền thừa, nhưng từ trước tới nay rất ít lui tới...

Trên không Dương sư truyền âm tới.

- Ngươi không nhận ra... Dị Linh tộc lại hô lên...

Trương Huyền nhíu mày.

Danh Sư đường, Dương sư địa vị cao nhất cũng không nhận ra vị Nhan Thanh Cổ Thánh này, Dị Linh tộc lại trực tiếp xưng hô, hơn nữa biết thực lực của hắn mạnh nhất... Nói không kỳ quái, đó là giả.

- Còn có thể làm sao, đã đến nơi này, đương nhiên là người gặp có phần! Thánh thú nhất tộc chúng ta, hiện tại cái gì cũng không có đạt được, các ngươi ai muốn ném xuống chúng ta mặc kệ, vậy thì... Cá chết lưới rách!

Một Thánh thú to lớn hừ lạnh.

Đầu Thánh thú này, cũng đã đạt đến Cổ Thánh, không gian bốn phía tựa như ngưng kết.

- Bạch tôn giả trước đừng có gấp, ta để mọi người đi ra, không phải là xác định chuyện này sao? Đi vào chủ điện như thế nào, danh ngạch phân chia như thế nào, chúng ta có thể thương nghị, còn sau khi tiến vào, ai có thể đạt được cơ duyên, cơ duyên lại là cái gì, thì mỗi người dựa vào tạo hóa!

Nhan Thanh Cổ Thánh cười cười.

Chương 3344: Bạch tôn giả (1)

- Tốt, ta nghe ngươi! Bất quá Thánh thú chúng ta, ít nhất phải hai danh ngạch, không thỏa mãn được, cùng lắm thì huyên náo mọi người ai cũng không được mà thôi!

Thánh thú tên là Bạch tôn giả cười lạnh.

Thánh thú này, bản thể là một Bạch Hồ, huyền phù trên không, dài chừng hơn mười thước, tuy không có thi triển lực lượng, lại cho người ta một loại cảm giác chấn nhiếp hư không. Thật muốn nổi giận chiến đấu, trên quảng trường hơn phân nửa người sẽ không chịu nổi.

- Vừa mở miệng liền muốn hai danh ngạch, ngươi là muốn đoạt?

Trên không Danh Sư đường, một trung niên cười lạnh.

- Cướp lại như thế nào?

Sát khí của Bạch tôn giả thẳng tắp lao qua, kích thích linh hồn của con người. Xem ra nó vô cùng am hiểu công kích linh hồn.

- Muốn cướp rất đơn giản, liền nhìn kiếm trong tay ta có đáp ứng hay không! Ta nhớ không lầm, hai vạn năm trước, Trương gia Trương Vũ tiên tổ từng một người một kiếm, trấn áp chín vị Cổ Thánh các ngươi, không dám động đậy nha!

Trung niên nhân cười lạnh:

- Ta hôm nay, cũng muốn thử một chút, có thể làm được điểm ấy hay không!

- Trương gia? Vị này chính là vị tổ tiên kia của Trương gia?

Nghe được hắn nói, Trương Huyền chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, tràn đầy kích động.

Trước đó cùng vị tiên tổ này, từng có gặp mặt một lần, biết hắn cực kỳ khí phách, không nghĩ tới đối mặt Cổ Thánh mạnh nhất trong Thánh thú, cũng không ở vào hạ phong chút nào.

Ở bên ngoài Đại Thành điện, chỉ nghe được thanh âm, chưa thấy qua bản thân, giờ phút này nhìn kỹ lại, mặc áo xanh, lông mi như kiếm, một thanh trường kiếm treo ở bên hông, cái khác không có vật gì nữa, bộ dáng có chút bình thường, nhưng lại mạnh mẽ để cho người ta không thể coi thường.
- Hắn chính là vị Cổ Thánh cuối cùng của Trương gia, Trương Hoằng Thiên! Tính cách phóng khoáng, thiên tư vô song, tâm tình hiệp nghĩa, ghét ác như cừu, chỉ cần có người không phù hợp đạo nghĩa, liền giận dữ phản kích. Lúc trước giữa thiên địa, Cổ Thánh lực biến mất, hắn hết sức trẻ tuổi, vốn có rất nhiều tuổi tác tiêu hao, lại việc nghĩa chẳng từ lựa chọn ngủ say...

Thanh âm Dương sư vang lên.

Trương Huyền gật đầu.

Nghe nói thời điểm vị tiên tổ này đột phá Cổ Thánh, mới hơn năm trăm tuổi, từng tuổi này, đổi lại những người khác, vừa mới thành gia lập nghiệp, hưởng thụ nhân sinh tốt đẹp, mà hắn lại không chậm trễ chút nào lựa chọn ngủ say, cùng người thân từng cái từ biệt... Phần trả giá này, đáng giá được hậu nhân ngưỡng mộ.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này một chút tình cảm và thể diện cũng không cho, Bạch tôn giả nói:

- Vô Song Kiếm của ngươi quả thực rất lợi hại, nhưng muốn giết ta, cũng không dễ dàng như vậy... Chỉ cần không giết được ta, hậu bối Trương gia các ngươi, hẳn là rất dễ dàng tìm được, ta ngược lại muốn xem xem, ngươi có thể bảo vệ mấy cái!

- Có thể ah, nếu như ta nhớ không lầm, Bạch Hồ tộc của ngươi cũng không ít, đồ tử đồ tôn càng một mảng lớn, dám đụng đến một người Trương gia ta, ta giết ngươi mười con, giết tộc ta mười người, ta diệt toàn tộc ngươi!
Trương Hoằng Thiên sống lưng thẳng tắp, thanh âm lãnh đạm:

- Không tin... Ngươi thử một chút!

- Ngươi dám...

Bạch tôn giả cắn chặt hàm răng gào thét.

- Có dám hay không, có thể thử! Từ khi Trương Hoằng Thiên ta xuất đạo đến nay, còn chưa có thời điểm không dám, không tin hỏi bọn họ một chút!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Hoằng Thiên chỉ mấy vị Cổ Thánh của Dị Linh tộc.

- Hừ!

Cổ Thánh Dị Linh tộc hừ lạnh một tiếng, trên mặt không vui.

- Đây chính là Dục lão quỷ...

Nghe thanh âm, Trương Huyền nhận ra được.

Tên này vừa rồi tâng bốc Nhan Thanh Cổ Thánh, liền cảm thấy thanh âm có chút quen thuộc, giờ phút này cùng Trương Hoằng Thiên đối thoại, mới nhớ tới, chính là Dục lão quỷ đánh lén hắn, lưu lại máu tươi.

- Ngươi thật sự cái gì cũng dám, đúng, Bạch tôn giả, ta làm sao nghe nói, một nhóm lớn hậu bối của ngươi, ở bên ngoài Hạnh Đàn bị hậu nhân Trương gia thuần phục?

Hừ xong, Dục lão quỷ cười lạnh nhìn lại.

Chương 3345: Bạch tôn giả (2)

- Thuần phục? Ngươi nói cái gì?

Bạch tôn giả sững sờ, tiếng rống giận dữ vang lên. Hiển nhiên, chuyện này hắn không hiểu rõ tình hình.

- Không tin ngươi xem một chút, những hậu bối phái đi Hạnh Đàn kia, còn ở đây không? Có khả năng liên hệ hay không?

Khóe miệng Dục lão quỷ nâng lên.

Lần trước bị tiểu tử Nhân tộc kia thiết kế, làm hại chịu một kiếm, đã sớm khó chịu, lúc này có cơ hội khiêu khích, đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Bạch tôn giả trừng mắt, quay đầu dặn dò một vị Cổ Thánh sau lưng, một lát sau, Thánh thú này ở bên tai nó nói thứ gì, vẻ mặt lập tức trầm xuống, thẳng tắp nhìn tới Trương Huyền. Ánh mắt như bếp lò, thiêu hủy bát hoang.

- Nằm cũng trúng đạn...

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Hắn chỉ là tiểu nhân vật Kim Thân cảnh, Cổ Thánh các ngươi giao chiến, kéo ta làm gì...

- Ngươi thuần phục đồ tử đồ tôn của hắn?

Thấy ánh mắt hắn mang theo hung ác nhìn thẳng Trương Huyền, nhớ tới kinh nghiệm ở bên ngoài Đại Thành điện, Trương Hoằng Thiên cũng nhịn không được nữa nhìn lại.

Thánh thú bên ngoài Đại Thành điện, thực lực đều không mạnh, cũng không phải hậu bối của Bạch tôn giả, nhưng đi Hạnh Đàn lại khác.

Tầm quan trọng của Hạnh Đàn, không cần nói cũng biết, có thể được phái đi, đều là tồn tại cao nhất của một phương thế lực, chẳng lẽ hậu bối của mình, ngay cả loại thiên tài kiêu ngạo này cũng có thể thuần phục?

- Đó là đồ tử đồ tôn của hắn? Ta không biết... Vừa rồi đi Hạnh Đàn, nhìn thấy một đám Thánh thú bị cây hạnh đánh, ngay lúc sắp giết chết, ta động lòng trắc ẩn cứu chúng nó... Vì cảm kích ân cứu mạng, tất cả đều thần phục... Nơi này hình như không có Bạch Hồ ah! Trương Huyền nói.

Thần phục là bởi vì hắn sử dụng phương pháp đánh thuần thú, đương nhiên lúc này hiển nhiên không tiện nói như vậy.

- Lòng trắc ẩn? Ân cứu mạng?

Trương Hoằng Thiên nhịn không được nữa cười to:

- Ha ha, làm xinh đẹp!

Đối phương nói có phải thật hay không, hắn thân là Cổ Thánh, tự nhiên có thể liếc mắt nhìn ra, để hắn cười là, vị Bạch tôn giả này, mới vừa rồi ngạo mạn như vậy, sau một khắc, đồ tử đồ tôn liền bị hậu nhân mình thuần phục... Đánh mặt quả thực quá nhanh!

- Bạch tôn giả, ngươi xem hậu bối ngươi đều thần phục hậu bối của ta, nếu không như vậy, cho ngươi một cơ hội, cũng thần phục ta, trở thành thú sủng của ta, danh ngạch nha... Đến lúc đó cho ngươi hai cái, ta không có ý kiến!

Trương Hoằng Thiên nín cười nhìn qua. - Ngươi tự tìm cái chết...

Nghe được trêu chọc, Bạch tôn giả nhịn không được nữa, gào lên một tiếng, thân hình cao lớn bỗng nhiên nhảy lên, lao về phía Trương Hoằng Thiên.

Trên không xuất hiện trảo ấn đen kịt, không gian nứt thành bốn mảnh. Đồng dạng là Cổ Thánh, Bạch tôn giả này rõ ràng cực mạnh.

- Tìm chết hay không, không phải ngươi nói tính, mà là ta...

Trương Hoằng Thiên không ngần ngại chút nào, nhẹ nhàng cười một tiếng, trường kiếm trên lưng run lên, cũng không ra khỏi vỏ, nhẹ nhàng run lên, mang theo vỏ kiếm đâm tới.

Ô ô!

Kiếm khí gào thét, cùng móng vuốt đối đầu.

Rầm rầm rầm!

Không gian mất đi một khối lớn đen kịt, Bạch tôn giả kìm lòng không được lui về sau một bước, đang muốn tiếp tục vọt tới trước, liền thấy thân thể Nhan Thanh vụt qua, đi tới ở giữa.

Bàn tay vạch một cái, bình chướng xuất hiện, giống như hai tấm màn sân khấu, ngăn con đường đi tới của hai người.

- Tốt, chúng ta bây giờ trọng yếu nhất chính là đi vào chủ điện, mà không phải tranh đấu, thật muốn đánh, về sau có thể ra ngoài lại nói! Hiện tại đừng tổn thương hòa khí!

Song chưởng dựng thẳng lên, Nhan Thanh thản nhiên nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau