THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3311 - Chương 3315

Chương 3311: Bồ Đề quả (2)

Trương Huyền tính toán một chút, vẻ mặt thành thật nói.

- Ngươi... Có ý tứ gì?

Còn tưởng hắn muốn nói lời công đạo gì, không nghĩ tới nói là cái này, con mắt thanh niên lập tức híp lại, mang theo tức giận.

- Không có ý tứ gì, chú ý công bằng mà thôi!

Trương Huyền nói:

- Dù sao những trái cây này trưởng thành, đều không có quan hệ gì với các ngươi, còn muốn thứ gì!

- Láo xược! Ngươi có biết đang nói chuyện với ai không?

Không nghĩ tới Trương Huyền không biết điều như vậy, thanh niên gầm thét.

Rầm rầm!

Tám người còn lại đồng loạt vây quanh ba người ở trung tâm, phóng thích khí tức, vậy mà giống như ở Đại Thành điện nhìn thấy, tất cả đều là Bất Hủ cảnh đại viên mãn!

- Lão sư...

Thấy mọi người vây tới, khuôn mặt Ngụy Như Yên khó coi, vừa định nói chuyện, chỉ thấy lão sư xòe bàn tay ra:

- Không cần lo lắng, giao cho vi sư xử lý là được!

- Ừm!

Ngụy Như Yên gật đầu.

Đối với năng lực của lão sư, nàng biết hết sức rõ ràng, lão sư đã nói không cần lo lắng, vậy thì không có gì phải lo lắng.

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền tiến về phía trước một bước.

Tuy tám người này rất lợi hại, nhưng Yêu Dị Huyền Đao tấn thăng Cổ Thánh, đủ loại vũ khí, thú sủng, tùy tiện lấy ra mấy cái, liền có thể đánh bọn họ không đánh trả được.

Vừa định động thủ, dạy bảo mấy gia hỏa không biết trời cao đất rộng kia một chút, liền nghe Lạc Thất Thất nói:

- Để ta tới đi!
Nói xong cũng không cần Trương Huyền trả lời, thân thể mềm mại vụt qua, xông vào đám người. Vừa ra tay, lập tức hiện ra thực lực. Thế mà giống như Triệu Nhã, đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn!

- ...

Trương Huyền đau nhức.

Lần trước đại náo Lạc gia, thời điểm rời đi, cô bé này chẳng qua Thánh Vực cửu trọng, lúc này mới qua bao lâu?

Vậy mà tới Bất Hủ cảnh đại viên mãn!

Tốc độ tấn cấp quá nhanh đi! Đều nói hắn tu luyện nhanh, nhưng so sánh với đối phương, cái gì cũng không bằng.

Ong ong ong!

Tĩnh Không châu ở trên không trung không ngừng xoay tròn, cầm cố lại không gian bốn phía, Lạc Thất Thất xuyên qua mọi người, tựa như hồ điệp. Tám đại cao thủ của Chư Tử bách gia, tuy rất cường đại, nhưng so với nàng còn kém không ít.

- Nàng dường như cùng Tĩnh Không châu phối hợp tốt hơn!

Trương Huyền liếc mắt nhìn, âm thầm gật đầu.

Lúc trước thấy cô bé này sử dụng Tĩnh Không châu, ngăn cản qua đám người Lạc gia, lúc ấy lực lượng còn có chút trúc trắc, mà bây giờ, viên mãn như một, cho người ta một loại hưởng thụ, giống như người là châu, châu là người!

- Lạc Thất Thất sẽ không thua, chúng ta hái quả đi! Lại nhìn một hồi, biết Lạc Thất Thất chắc chắn sẽ không thua, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn về phía Bồ Đề thụ.

Gốc cây này, cùng gốc ở Hồng Viễn đế quốc nhìn thấy có chút tương tự, nhưng rễ cây cành lá càng thêm um tùm, khí tức càng thêm nồng đậm.

- Thường ở dưới gốc cây này tu luyện, linh hồn cùng tâm cảnh đều sẽ có tiến bộ rất lớn!

Cảm thụ một chút, con mắt Trương Huyền sáng lên.

Thánh Vực Bồ Đề thụ bình thường, liền có tác dụng để cho người ta an thần ngưng khí, loại bỏ tâm ma, gốc này đạt đến Đại Thánh cấp, hiệu quả tự nhiên càng thêm lợi hại.

- Nếu như ta tu luyện... Có lẽ tâm cảnh của ta sẽ thành công xung kích 30. 0!

Tâm hắn cảnh đã đạt tới 29. 99, cách Cổ Thánh chỉ kém một tia, hoàn toàn có thể không cần dùng trái cây, chỉ cần ngồi dưới tàng cây, cẩn thận cảm ngộ, đột phá ở trong tầm tay.

Trong lòng cảm xúc, Ngụy Như Yên nghe được dặn dò, đi tới trước mặt, bàn tay duỗi ra, thẳng tắp bắt tới trái cây.

Ông!

Bồ Đề quả phát ra thanh âm khuấy động, như muốn đánh văng bàn tay. Bất quá lực lượng toả ra bị nữ hài dùng thủ đoạn đặc thù hóa giải.

Răng rắc!

Trái cây được hái xuống.

Xì xì xì!

Thời điểm trái cây rơi xuống, một cỗ khói đen từ cành cây đứt gãy phát ra, bừng lên, bao phủ Ngụy Như Yên.

- Là khí độc?

Trương Huyền sững sờ.

Không nghĩ tới Bồ Đề quả rơi xuống, sẽ có khí độc từ trên quả thụ phun ra.

Khó trách những thanh niên kia không dám hái, nhìn mức độ đậm đặc của khí độc, thực có can đảm động thủ, làm không cẩn thận sẽ bị độc chết tại chỗ.

Chương 3312: Năng lực của Lý Ngư (1)

Những độc này, đối với những tu luyện giả khác mà nói, khó mà hóa giải, nhưng đối với Ngụy Như Yên chính là vật đại bổ, hút vào trong cơ thể, trong đôi mắt đen nhánh của nữ hài thả ra vẻ hưng phấn.

- Những hắc khí này, có thể tăng lên tu vi của ngươi?

Trương Huyền sững sờ, Ngụy Như Yên gật đầu.

- Không hổ là Tiên Thiên độc thể...

Trương Huyền cảm xúc.

Cái thể chất này, thật là mạnh mẽ.

Người khác bị khí độc dính lên, sống chết không do bản thân khống chế, mà nàng này, lại có thể tấn thăng... Ngay cả hắn cũng cảm thấy cực kỳ bội phục.

Rất nhanh hấp thu hết lực lượng, trái cây tìm hộp ngọc đặc thù chứa đựng, Ngụy Như Yên đi tới trước mặt cái thứ hai, lần nữa vận chuyển toàn lực, lại một đạo hắc khí tuôn ra, đạo này uy lực càng lớn, nữ hài run rẩy một chút, vẻ mặt hơi trắng bệch.

- Chuyện gì xảy ra?

Trương Huyền nhăn mày lại.

- Khí độc quá mạnh, tốc độ hấp thu của ta có hạn...

Ngụy Như Yên trả lời.

Mặc dù nàng là Tiên Thiên độc thể, nhưng năng lực hấp thu cũng có hạn chế, khí độc quá nhiều, đồng dạng sẽ bạo thể, cái thứ hai so với cái thứ nhất toả ra khí tức càng thêm tinh thuần nồng đậm, cho dù là nàng cũng có chút không chống lại được.

Một hồi lâu mới áp chế khí tức sôi trào trong cơ thể lại, thở phào nhẹ nhõm, Ngụy Như Yên lần nữa nhìn về phía quả thứ ba.

Xì xì xì!
Lần này khí độc càng thêm nồng đậm, Ngụy Như Yên bị xung kích đến thân thể mềm mại lay động, vẻ mặt càng thêm trắng bệch, đang thấy có chút không kiên trì nổi, liền cảm thấy sau lưng có một bàn tay dính vào:

- Mượn khí độc xung kích cảnh giới!

Thanh âm của Trương Huyền vang lên.

- Vâng!

Biết lão sư đang giúp đỡ, Ngụy Như Yên cũng không nói chuyện, ngưng thần tĩnh khí, khống chế khí độc đi vào trong cơ thể vọt tới cửa ải.

Ngắt lấy Bồ Đề quả toả ra khí độc không chỉ có thể để cho lực lượng người ta tăng thêm, đối với tâm cảnh cũng có tác dụng tăng lên rất tốt, Trương Huyền khống chế Thiên Đạo chân khí, hỗ trợ khơi thông ràng buộc trong cơ thể nữ hài, để lực lượng vận chuyển tốt hơn.

Giống như dự liệu, về sau mỗi ngắt lấy một trái, khí độc liền tăng cường mấy phần, thời điểm đạt tới quả thứ sáu, khí độc di tán, dường như không gian cũng có thể ăn mòn.

Lực lượng toàn thân Trương Huyền nổ vang, không ngừng điều chỉnh chân khí trong cơ thể nữ hài, để lực lượng của nàng càng thêm thông suốt, không biết qua bao lâu, kinh mạch toàn thân Ngụy Như Yên phát ra thanh âm kẽo kẹt, triệt để thông suốt, tu vi cùng chân khí cũng giống như Triệu Nhã, đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn.

- Đa tạ lão sư...
Củng cố xong lực lượng dâng trào trên người, Ngụy Như Yên ôm quyền khom người, vẻ mặt kích động.

Nếu như không có lão sư hỗ trợ, những khí độc, này ít nhất phải lãng phí hơn phân nửa, hơn nữa mấu chốt nhất là, thân thể có khả năng bởi vì không chịu nổi mà bị tổn thương rất nặng.

Mà bây giờ, không chỉ hoạ ngầm hoàn toàn không có, còn đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, thực lực như thế, phối hợp thêm Tiên Thiên khí độc bá đạo, dưới Cổ Thánh, sợ rằng sẽ không còn địch thủ.

Trương Huyền cười cười, lần nữa nhìn về phía tám thanh niên đang chiến đấu với Lạc Thất Thất, vẻ mặt âm trầm.

Nếu không phải hắn ở đây,tùy ý Ngụy Như Yên hái mà nói, khí độc càng ngày càng mạnh, tất nhiên sẽ tạo thành tổn thương không thể xóa nhòa, loại tổn thương này, tuyệt đối không phải một trái cây có thể bù đắp!

Đám người kia để nàng làm những sự tình này, nhưng không có biện pháp đề phòng mảy may, tâm kia đáng chết!

Thình thịch thình thịch!

Lúc này song phương chiến đấu cũng có kết quả, Lạc Thất Thất phối hợp Tĩnh Không châu, chiến lực vô tận, tám người liên thủ cũng không chống đỡ được, toàn bộ bị thương, từng cái khuôn mặt trắng bệch, khó coi không nói ra được.

Bọn họ có thể đi vào nơi này, có tư cách tìm kiếm Bồ Đề quả, nói rõ địa vị ở Chư Tử bách gia đều không thấp. Địa vị cùng thiên phú đều rất mạnh, lại bị đánh thê thảm như thế, đổi lại ai cũng không cam lòng.

- Trương Huyền, Ngụy Như Yên, những trái cây này, Chư Tử bách gia có tác dụng lớn, mong có thể giao ra...

Thanh niên cầm đầu cắn răng nói.

- Cắt đứt tứ chi của bọn hắn, ném ra!

Trương Huyền không thèm để ý, khoát tay áo.

Dám thiết kế học sinh của mình, mặc kệ hữu ý hay vô tâm, đều phải nhận đủ trừng phạt.

Chương 3313: Năng lực của Lý Ngư (2)

- Được rồi!

Kim Nguyên đỉnh nhảy ra ngoài, vọt tới về phía tám người.

Thời gian không dài, liền bẻ gãy cánh tay, hai chân, ném ra ngoài điện.

Bọn họ ở thời kỳ toàn thịnh, tự nhiên không e ngại Kim Nguyên đỉnh, nhưng giờ phút này bị Lạc Thất Thất kích thương, lại không còn năng lực phản kháng.

- Lão sư, những Bồ Đề quả này cho ngươi, ngươi tới xử lý đi!

Không để ý tới những gia hỏa bị ném ra ngoài, Ngụy Như Yên đưa trái cây tới.

- Ừm!

Trương Huyền dừng lại một chút, lấy ra một cái đưa tới:

- Có thể được nhiều trái cây như vậy, ngươi không thể bỏ qua công lao, trước cầm cái này, có điều không vội sử dụng, ta chỗ này có một bộ pháp quyết tấn cấp tâm cảnh, ngồi ở dưới cây tu luyện, có thể để cho tâm cảnh khắc độ nhanh chóng tấn cấp đến 29. 9, đến lúc đó lại dùng trái cây, một lần xung kích Cổ Thánh!

- Vâng!

Ngụy Như Yên gật đầu.

Ngón tay Trương Huyền điểm một cái, truyền qua pháp quyết tu luyện tâm cảnh.

- Triệu Nhã, cái này cho ngươi!

Lại lấy ra một cái đưa tới, đồng thời cũng truyền pháp quyết tu luyện.

Các nàng thể chất đặc thù, tốc độ tấn cấp rất nhanh, nhưng trên tâm cảnh khó tránh khỏi có chút chênh lệch, trước tu luyện tăng lên lại nói. - Thất Thất, đây là của ngươi...

An bài xong hai học sinh, lại lấy ra một cái đưa tới.

Đám người Lạc Thất Thất đi vào nơi này trước, coi như hắn không đến, những Bồ Đề quả này bằng thực lực của nàng, nhất định cũng có thể chia phần.

- Đa tạ!

Nhận lấy trái cây, Lạc Thất Thất nhìn qua, ánh mắt phức tạp:

- Trương sư...

Dường như biết nàng muốn nói gì, Trương Huyền khoát tay áo:

- Ta từng truyền thụ ngươi luyện đan, giữa chúng ta có tình sư đồ, sư đạo chi ân lớn hơn trời! Tình không thể khống, nhưng lễ không thể bỏ. Ngươi hẳn rõ ràng, giữa chúng ta không có khả năng! Lúc trước chỉ là một hồi hiểu lầm, hiện tại ta và Lạc gia các ngươi đã loại bỏ hiểu lầm... Cũng có người mình thích, mong được tha thứ!
Đã không thể cho đối phương hạnh phúc, thì phải đoạn tuyệt. Hắn không muốn dây dưa dài dòng, cũng không muốn chậm trễ đối phương một đời.

- Ta...

Thân thể mềm mại của Lạc Thất Thất run rẩy.

Triệu Nhã ở một bên, vẻ mặt cũng không khỏi ảm đạm xuống.

Một ngày vi sư, cả đời vi phụ! Học sinh, không có khả năng cùng lão sư có cái gì, nếu không chính là vi phạm lễ tiết, đạo nghĩa không cho phép. Tuy muốn theo đuổi hạnh phúc, nhưng cũng không làm được coi thường lễ tiết.

- Tốt rồi, đối với tu luyện giả mà nói, thực lực tăng lên mới là vương đạo, ngươi tuổi tác không lớn, còn có mục tiêu cao hơn, về sau khẳng định sẽ còn gặp được người thích hợp hơn ta!

Thấy bộ dáng này của nàng, Trương Huyền mỉm cười. Không phải hắn lòng dạ ác độc, nhưng không thích chính là không thích, đây là không có cách nào sửa đổi.

- Các ngươi ở đây tu luyện, mau chóng tăng lên tâm cảnh, ta xem một chút có thể tìm được Viên Đào hay không...

Trương Huyền khoát tay áo, vừa định nói hết lời, liền nghe truyền âm:

- Chủ nhân, cây này ta có thể đào đi, muốn mang theo không?

- Đào đi?

Trương Huyền sững sờ.

- Ta xem như trận tâm của một phương thế giới, một gốc cây mà thôi, tự nhiên có thể lấy đi!

Thanh âm tự ngạo của Lý Ngư vang lên.

Chương 3314: Công Tây Thanh (1)

- Vậy thì mang đi!

Mắt Trương Huyền sáng rực lên.

Vừa rồi liền nghĩ, nếu có thể mang đi cây này thì thật tốt, hắn cũng có thể mượn cơ hội đột phá đến tâm cảnh Cổ Thánh, không nghĩ tới Lý Ngư có thể làm được.

Suy nghĩ một chút liền hiểu, con cá này là hạch tâm của thế giới độc khí, mà thế giới này đối ứng chính là Tẩm điện, cả hai nhất định có quan hệ không thể tước đoạt, Khổng sư lưu nó lại, khẳng định cũng có mục đích cùng tính toán.

- Tốt!

Nghe được dặn dò, Lý Ngư bay ra, đuôi lay động, nhảy vào hồ nước trong hoa viên.

Cô cô cô cục cục!

Nước trong hồ xoay chầm chậm, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ. Vòng xoáy dần dần bay lên, nhẹ nhàng bao một cái, liền bao phủ Bồ Đề thụ ở bên trong, để nó thoát khỏi mặt đất.

- Cái này...

Không nghĩ tới dễ dàng như vậy, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, ngay sau đó tinh thần khẽ động.

Phần phật!

Cây cối cùng ao nước đồng thời bị thu vào không gian gấp, trồng ở một chỗ trống, cách đó không xa tạo thành một hồ nước, Lý Ngư dạo chơi trong đó, thỉnh thoảng gây nên bọt nước.

Trương Huyền vội vàng nhìn lại cây cối, chỉ thấy Bồ Đề thụ vừa mới trồng vào, cũng không có bởi vì di chuyển mà trở nên uể oải, ngược lại cành lá càng thêm rậm rạp, cùng Bồ Đề thụ lấy từ Hồng Viễn hoàng thất kết nối chung một chỗ, tạo thành một thông đạo có thể bổ dưỡng linh hồn cùng tăng lên tâm cảnh.

- Có cây này, tâm cảnh ta xung kích Cổ Thánh không khó lắm...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Cây này đặt ở không gian gấp, tùy thời có thể đi tu luyện, xung kích tâm cảnh Cổ Thánh tất nhiên sẽ đơn giản hơn không ít.

Đương nhiên, phương pháp nhanh nhất chính là ăn một cái Bồ Đề quả, chỉ bất quá tâm cảnh của hắn tấn cấp trong tầm mắt, tu vi còn kém rất xa, trực tiếp nuốt, có chút lãng phí, còn không bằng để lại cho cha mẹ, hiệu quả càng lớn! - Lão sư...

Thấy Bồ Đề thụ bị lấy đi, đám người Triệu Nhã nghi ngờ nhìn qua.

- Các ngươi vào không gian gấp tu luyện đi!

Không còn cây cối, tiếp tục đợi ở chỗ này cũng không có ý nghĩa gì, Trương Huyền vung tay lên, thu ba nữ hài vào không gian, để các nàng chậm rãi tu luyện, bản thân thì lao ra Tẩm điện.

...

Hô hô hô!

Tám thanh niên Chư Tử bách gia bị bẻ gãy tứ chi ném ra, tất cả đều tức đến không ngừng run rẩy, mặt mũi phát điên.

- Công Tây Thanh, bây giờ chúng ta làm sao bây giờ?

Nuốt vào Đoạn Tục đan, xương cốt đứt gãy bắt đầu chậm rãi khôi phục, một thanh niên nhịn không được nữa hỏi. Công Tây Thanh chính là thanh niên cầm đầu vừa rồi, hậu nhân của Tử Hoa Cổ Thánh.

- Chuyện này tuyệt đối không thể tính như vậy...

Sắc mặt Công Tây Thanh tái xanh, hàm răng cắn chặt.

Thân là hậu nhân của Chư Tử bách gia, đám người Danh Sư đại lục ở trong mắt bọn hắn, cùng thổ dân không có gì khác nhau.

Sự tình đi vào Khổng miếu này, có thể được bọn họ mượn dùng, hẳn nên kiêu ngạo mới phải, không nghĩ tới bảo vật bị cướp đi không nói, còn đánh hắn thành như vậy, quả thực tội đáng chết vạn lần!

- Nhất định phải trừng phạt!

- Thực lực của hắn không mạnh, nhưng Lạc Thất Thất kia không phải chúng ta có thể chống lại!

- Triệu Nhã cùng Ngụy Như Yên, hiện tại đều đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, chúng ta căn bản không chống lại được!

...

Những người khác cũng nghị luận lên.

Tuy phẫn hận, nhưng cũng rõ ràng, thực lực của ba người này quá mạnh, căn bản không phải bọn họ bây giờ có thể chống lại.

- Chúng ta tự nhiên không phải đối thủ, có điều tổn thất Bồ Đề quả, chuyện này lão tổ khẳng định sẽ nhúng tay, hiện tại ta liền đưa tin cho hắn...

Công Tây Thanh hừ một tiếng, cố nén đau nhức kịch liệt, lấy ra một cái ngọc bài đặc thù, kể chuyện mới vừa phát sinh qua, có điều không nói tỉ mỉ là ai làm, chỉ nói Bồ Đề quả bị người đoạt, bọn họ bị trọng thương.

Tin tức mới vừa truyền ra ngoài không lâu, một cảm giác áp bách nồng đậm cuốn tới, để cho người ta hô hấp không thoải mái.

Ngay sau đó một bóng đen bất ngờ xuất hiện ở trước mặt mọi người, nhìn thấy bộ dáng của bọn hắn, vẻ mặt âm trầm xuống:

Chương 3315: Công Tây Thanh (2)

- Chuyện gì xảy ra?

Nói xong, ngón tay điểm một cái, một giọt máu chia làm tám phần tràn vào trong cơ thể tám người, lúc trước tứ chi đứt gãy, ở dưới huyết khí bao phủ, rất nhanh khôi phục như lúc ban đầu.

Cường giả Cổ Thánh tích huyết trùng sinh, bóng đen này, lại là cường giả Cổ Thánh!

- Lão tổ, ngươi nhất định phải làm chủ thay chúng ta...

Công Tây Thanh khôi phục lại, mang theo đám người đồng thời quỳ xuống đất.

- Ai làm?

Bóng đen híp mắt lại.

Bộ dáng hắn hơn sáu mươi tuổi, không có râu, đôi mắt mang theo sát ý, có điều vẻ mặt hơi trắng xám, cũng không biết là xuyên toa không gian quá nhanh, xuất hiện phản phệ, hay là gặp nguy hiểm gì.

- Là một vị Danh Sư của Danh Sư đại lục!

Công Tây Thanh cắn răng:

- Chúng ta mang theo Ngụy Như Yên hái Bồ Đề quả, tên này tới, ngang nhiên cướp trái cây đi, còn đánh chúng ta trọng thương, bẻ gãy tứ chi...

- Các ngươi có nói thân phận bản thân hay không?

- Nói, chúng ta nói mình là người Chư Tử bách gia, những trái cây này chúng ta hữu dụng, hơn nữa còn nói sẽ phân ra một ít, cho hắn làm thù lao... Kết quả người này vẫn ra tay với chúng ta!

Công Tây Thanh tiếp tục nói.

- Người Danh Sư đại lục, lúc nào phách lối như vậy?

Bóng đen gầm thét, khí tức trên người bỗng nhiên nổ tung, lực lượng cuồng bạo nghiền ép đến, làm cho tất cả mọi người run lẩy bẩy, không dám nói chuyện lớn tiếng.

Chư Tử bách gia cùng Danh Sư đường, đồng dạng truyền thừa Khổng sư, đều chú ý quy củ, người bọn hắn thúc trái cây phát triển, tên này lại ra tay cướp đoạt, mảy may quy củ cũng không nói, cùng Dị Linh tộc khác nhau ở chỗ nào? - Lão tổ nhất định phải làm chủ cho chúng ta, giết tên kia!

- Coi như không giết, cũng phải bẻ gãy tứ chi, cho hắn biết đánh đổi...

Thấy lão tổ nổi giận, đám người đều gào thét.

- Yên tâm, nhất định sẽ thay các ngươi làm chủ...

Bóng đen gật đầu, thần thức lan ra, thanh âm vang lên:

- Vị Danh Sư vừa rồi đi vào kia, là hậu bối của vị bằng hữu nào? Nếu có, xin cho ta cái bàn giao, nếu không thì đừng trách ta hạ thủ không lưu tình!

Hô!

Tiếng gió rít gào, không có một chút hồi âm.

- Xem ra không phải đời sau một vị Cổ Thánh nào đó, đã không có người che chở, vậy đừng trách ta không khách khí... Thấy không có người trả lời, bóng đen hừ lạnh một tiếng, trên người tuôn ra sát khí, vừa định tiếp tục nói chuyện, liền nghe bọn hậu bối trước mặt trở nên kích động.

- Lão tổ, cái tên này đi ra...

Thanh âm kết thúc, phía trước quang mang nhẹ nhàng vụt qua, một bóng người bất ngờ xuất hiện ở trước mặt.

- Nhất định phải để cho hắn biết lợi hại...

Công Tây Thanh cắn răng, lời còn chưa dứt, chỉ thấy lão tổ thân thể cứng đờ, vẻ mặt khó tin:

- Các ngươi nói cướp đoạt Bồ Đề quả chính là... Trương Huyền?

- Không sai, chính là hắn!

Công Tây Thanh gật đầu.

- Ta còn có việc, đi trước một bước, chính các ngươi xử lý...

Hô!

Tiếng nói kết thúc, bóng đen biến mất không thấy gì nữa.

- ...

Công Tây Thanh.

- ...

Đám người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau