THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3301 - Chương 3305

Chương 3301: Triệu Nhã luyện hóa Cổ Thánh huyết (2)

- Trước hấp thu giọt máu này!

Ra ngoài nguy hiểm, tuy giọt máu này trân quý, nhưng cũng không quan trọng bằng tính mạng của học sinh.

- Vâng!

Triệu Nhã khoanh chân ngồi xuống, hấp thu huyết dịch vào trong cơ thể, lực lượng toàn thân cuồn cuộn, không đến mười phút đồng hồ, đứng dậy, trong mắt tinh quang bắn ra tứ phía, chiếu rọi bát phương.

- Ngươi... Luyện hóa?

Trương Huyền sững sờ.

Hắn luyện hóa dễ dàng, là bởi vì huyết dịch của vị tiên tổ này đến từ bản thân hắn, đồng căn đồng nguyên, Triệu Nhã làm sao có thể cũng nhanh như vậy?

- Luyện hóa!

Triệu Nhã gật đầu:

- Sau khi lão sư sửa đổi kinh mạch cho ta, năng lượng chuyển hóa cực kỳ nhanh chóng, mặc dù giọt máu này lợi hại, cũng sẽ không tiêu phí quá nhiều thời gian!

- Kinh mạch?

Ngón tay Trương Huyền điểm một cái, một đạo chân khí tràn vào trong cơ thể đối phương, quả nhiên phát hiện, sau khi sửa đổi kinh mạch Triệu Nhã, vận chuyển năng lượng so với người bình thường thì nhanh hơn không biết bao nhiêu.

Thậm chí xem như hắn cũng theo không kịp, khó trách có thể luyện hóa Cổ Thánh huyết nhanh như vậy, chỉ sợ kinh mạch đồ của nàng còn muốn hợp lý hơn Cổ Thánh!

- Đi thôi!

Nàng đã luyện hóa huyết dịch, nói rõ nắm giữ năng lực bảo vệ tính mạng, Trương Huyền cũng không nhiều lời, thẳng tắp bay ra ngoài điện. Nhìn hai người rời đi, Hưng kiếm thánh cười khổ, nhịn không được cảm xúc:

- Hai sư đồ này, đều là biến thái... Bọn họ hấp thu một giọt máu, cần đặt ở trong đan điền, dùng chân khí ngày đêm rèn luyện, đối phương hấp thu liền luyện hóa... Thật là biến thái.

- Chúng ta cũng phải tăng thêm tốc độ, nếu không thật bị nhi tử, đồ tôn vượt qua, tôn nghiêm ở đâu?

Mộng kiếm thánh nói.

- Cũng phải!

Gật gật đầu, hai người không nói thêm lời, đồng thời ngồi dưới đất, bắt đầu tu luyện....

- Lão tổ, ngươi nhất định phải làm chủ cho chúng ta!

Bên ngoài Đại Thành điện, rất nhiều thanh niên khóc ròng ròng. Chuẩn bị thời gian dài như vậy, hao tốn vô số tâm huyết, mới đi vào Đại Thành điện, nằm mơ cũng không nghĩ đến, cái gì cũng không có đạt được, liền bị người đánh một trận tơi bời, ném đi ra.

- Tài nghệ không bằng người, chỉ có thể trách bản thân, không trách được người khác!

Cổ Thánh ẩn giấu ở một bên trầm tĩnh phút chốc, thanh âm nhàn nhạt vang lên. - Không phải chúng ta tài nghệ không bằng người, mà là tên này thuần phục nhiều Thánh thú, luyện hóa nhiều vũ khí lợi hại như vậy, nếu như không dùng những vật này, chỉ bằng vào thực lực, khẳng định không phải đối thủ của chúng ta!

Thanh niên mặt giống như đế giày cắn răng.

Tên kia có gì đặc biệt hơn người? Cũng chỉ là dựa dẫm thú sủng cùng vũ khí mà thôi, không có hai thứ này, không tin còn có thể theo kịp thực lực của bọn hắn?

- Đúng vậy, mong lão tổ làm chủ cho chúng ta, cùng hắn công bằng quyết đấu!

- Không dựa vào những bàng môn tà đạo này, nếu như hắn có thể thắng, chúng ta tâm phục khẩu phục!

Mấy thanh niên khác cũng cắn răng.

- Cái này...

Lão tổ lặng im, một lát sau thanh âm vang lên:

- Hoằng Thiên huynh, những vãn bối này của ta, muốn cùng hậu bối ngươi tiến hành tỷ thí công bằng, không biết có thể cho chút tình mọn hay không?

- Ngươi muốn cùng vãn bối của ta thảo luận, ta sẽ không làm chủ thay hắn, yên tâm, chỉ cần các ngươi không làm ra sự tình vi phạm đạo nghĩa, ta sẽ không nhúng tay!

Thanh âm của Trương gia lão tổ vang lên.

Đám người Trương Huyền đi vào Đại Thành điện, hắn cũng không rời đi, vẫn ẩn núp ở bốn phía.

- Hoằng Thiên huynh đã không nhúng tay vào, ta an tâm...

Vị lão tổ của Chư Tử bách gia lên tiếng.

Chương 3302: Đánh lén Cổ Thánh (1)

Hô!

Phong ấn bên ngoài Đại Thành điện, ánh sáng lấp lóe, Trương Huyền cùng Triệu Nhã bay ra.

- Chạy đi đâu!

Đám người thanh niên mặt như đế giày đồng loạt vây quanh.

- Thế nào, còn muốn bị đánh?

Trương Huyền nhíu mày, hừ lạnh.

Tha tính mạng của bọn hắn, vậy mà không biết cảm ơn, còn ở nơi này chặn đường, thật chẳng lẽ cho rằng bản thân không biết giết người hay sao?

- Chúng ta chỉ muốn cùng ngươi công bằng quyết đấu, một đối một, không cho phép sử dụng vũ khí cùng thú sủng! Dám hay không?

Thanh niên mặt như đế giày cắn răng.

- Công bằng quyết đấu? Tiền đánh cược là cái gì?

Trương Huyền nói.

Không có tiền đặt cược, mới không có thời gian rảnh lãng phí thời gian với những người này.

- Vừa rồi Hoằng Thiên huynh cho ngươi năm giọt Cổ Thánh huyết, chỉ cần ngươi tỷ thí với bọn hắn, ta sẽ lấy ra năm giọt huyết dịch, xem như tiền đặt cược!

Đám người thanh niên mặt như đế giày vẫn chưa trả lời, thanh âm Cổ Thánh lúc trước vang lên:

- Đây là tiền đặt cược của chúng ta, vậy tiền đánh cược của ngươi là cái gì?

- Ta sao?

Trương Huyền dừng lại một chút:

- Ta có thể hạ thủ lưu tình, không giết bọn họ!
- ...

Cổ Thánh kìm nén ngực khó chịu. Công bằng quyết đấu, ai thắng ai thua còn chưa nhất định, ta ra năm giọt Cổ Thánh huyết, ngươi cho ra cái tiền đặt cược này, cảm thấy mình nhất định sẽ thắng?

- Ngươi thua, giao ra Tứ Quý đồ!

- Không sai, lấy Tứ Quý đồ làm tiền đặt cược!

...

Đám người thanh niên mặt như đế giày nhao nhao hô lên. Thanh âm còn chưa kết thúc, chỉ thấy Trương Huyền như nhìn đồ đần nhìn qua:

- Các ngươi chưa tỉnh ngủ sao! Các ngươi cảm thấy, chỉ mấy giọt máu, có thể đuổi kịp Tứ Quý đồ?

- Cái kia... tiền đặt cược của ngươi khẳng định không tốt, nếu như ngươi thua, tiền đặt cược căn bản không cần thực hiện!

Trầm mặc một chút, mọi người lần nữa nói.

- ...

Cổ Thánh cảm thấy ngực càng đau. - Không sao cả, dù sao ta không muốn so, không so thì thôi...

Trương Huyền duỗi lưng một cái.

Dù sao hắn cũng không có ý định so, không so vừa vặn.

- Như vậy đi, năm giọt Cổ Thánh huyết, đổi lấy một cơ hội tấn thăng trong Tứ Quý đồ, như thế nào?

Vị Cổ Thánh kia của Chư Tử bách gia nói.

- Cái này... Có thể là có thể, chỉ là ta mới Kim Thân cảnh đại viên mãn, mà bọn họ là Bất Hủ cảnh đại viên mãn... Chênh lệch hai đại cấp bậc, vũ khí, thú sủng đều không cho phép dùng, cái này cũng gọi công bằng?

Trương Huyền nói.

Dù sao hắn cũng sẽ không thua, một cơ hội tấn thăng, không tính là gì.

- Như vậy ta để cho bọn họ đè thấp tu vi, cùng ngươi đồng cấp!

Cổ Thánh nói.

Không cho người ta sử dụng vũ khí, lại không cho phép dùng thú sủng, hạn chế rất nhiều, lại dựa dẫm tu vi tới đối chiến, quả thực không công bằng.

- Vậy là tốt rồi, bắt đầu đi!

Trương Huyền tiến về phía trước một bước, cười hắc hắc:

- Vì không lãng phí thời gian, các ngươi có thể cùng tiến lên, bất quá... Nhiều người đồng thời tấn công như vậy, ta có khả năng không giữ tay được, ngộ nhỡ chết mấy cái, mong tiền bối thứ lỗi!

- Muốn giết chúng ta, cũng phải nhìn thực lực của ngươi có đủ hay không...

Thanh niên mặt như đế giày cắn chặt hàm răng, tu vi toàn thân lập tức đè thấp đến Kim Thân cảnh đại viên mãn, đi đầu xông tới.

Chương 3303: Đánh lén Cổ Thánh (2)

Tốc độ của hắn cực nhanh, cũng không biết dùng võ kỹ gì, thời gian nháy mắt đi tới trước mặt, năm ngón tay mở ra, chém bổ xuống đầu.

Ngay thời điểm hắn cảm thấy đối phương khẳng định tai kiếp khó thoát, chỉ thấy ngực tê rần, còn không có phản ứng lại, liền thấy bàn tay của đối phương đã đặt ở trên ngực.

Bành!

Thân thể bay ngược ra, nằm trên mặt đất hộc máu từng ngụm từng ngụm. Đối phương ra tay như thế nào, xuất chiêu như thế nào... Vậy mà nhìn cũng chưa từng nhìn thấy!

- Cùng lên đi, một người khẳng định không thắng được!

Đánh bay thanh niên mặt như đế giày, Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua.

- Cùng tiến lên!

Vừa rồi đối chiến, mọi người cũng nhìn thấy, biết cùng cấp bậc, sức chiến đấu của thanh niên này vượt xa bọn họ, lại không do dự, đồng thời lao đến.

Thình thịch thình thịch bành!

Còn không có vọt tới trước mặt, Trương Huyền đã vọt tới, tựa như hổ vào bầy dê, không người là đối thủ.

Tới giao chiến đều là thiên kiêu của Chư Tử bách gia, tự nhận cùng cấp bậc không người có thể chống lại, nhưng ở trước mặt thanh niên kia, lại giống như hài đồng.

- Thật mạnh...

Nhìn một màn này ở trong mắt, Cổ Thánh biết, bọn họ thua!

Cái tên này, mặc dù chỉ là Kim Thân cảnh đại viên mãn, nhưng sức chiến đấu chân chính, dĩ nhiên đã có thể so sánh với Bất Hủ cảnh! Loại năng lực vượt cấp khiêu chiến này, toàn bộ Chư Tử bách gia, cũng chỉ ở trên người Khổng Thi Dao thấy qua!

- Các ngươi không phải đối thủ... Nhận thua đi!

Lại chiến đấu một hồi, thấy mọi người quả thực không phải đối thủ, tuy không muốn thừa nhận, thanh âm Cổ Thánh vang lên.

Bất quá, tiếng nói còn chưa kết thúc, đột nhiên xảy ra dị biến.

Trong đám người, Trương Huyền bị vây công xuất hiện một sai lầm, bị thanh niên mặt như đế giày tìm được, chập ngón tay làm kiếm, đâm tới.
Ngay lúc sắp đâm thủng trái tim, bàn tay Trương Huyền nâng lên, chụp tới đầu của hắn.

Lại là lưỡng bại câu thương, tuy thanh niên mặt như đế giày có thể đâm thủng trái tim người sau, nhưng đầu của hắn cũng sẽ bị đập thành thịt vụn, tử vong tại chỗ. Mấu chốt nhất là, nhìn tình huống của hai người, đều đã không cách nào thu tay lại.

- Dừng tay...

Cổ Thánh hét lớn, một cỗ lực lượng bỗng nhiên bừng lên, bao phủ không gian bốn phía, muốn ngăn cản tất sát chi cục.

Bất quá lực lượng vừa mới phóng thích, liền thấy Trương Huyền bị thanh niên mặt như đế giày bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng trái tim thân thể hóa thành một tàn ảnh quỷ dị, tránh thoát công kích. Sau một khắc, một thanh trường đao xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Rầm!

- Đây là... Cổ Thánh thần binh...

Đồng tử Cổ Thánh co rụt lại.

Không nghĩ tới tên này sơ hở, chỉ là vì thu hút hắn ra tay, xác định vị trí!

Thân thể co rụt lại, muốn tránh né, lại phát hiện bị khí tức của trường đao bao phủ, căn bản trốn không thoát.

Phốc! Đao mang đâm trúng thân thể, máu tươi phun ra ngoài.

- Ha ha, đa tạ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, một cái hồ lô xuất hiện ở phía dưới, tiếp lấy toàn bộ huyết dịch, chừng hơn hai mươi giọt.

Năm giọt Cổ Thánh huyết, tự nhiên không có khả năng để hắn động thủ, vừa bắt đầu đã tính kế, để tên này tổn thất nhiều một ít. Lúc trước chèn ép hắn không thể động đậy, đã sớm muốn dạy dỗ một trận, giờ phút này có cơ hội, sao có thể bỏ qua.

- Ngươi...

Mất máu quá nhiều, vẻ mặt vị Cổ Thánh này trắng bệch, tức giận đến muốn động thủ, liền cảm thấy một cỗ lực lượng khóa chặt hắn.

Biết Trương gia Hoằng Thiên tiên tổ bất cứ lúc nào cũng sẽ động thủ, tuy tức giận nhưng vẫn ngừng lại.

Đường đường Cổ Thánh, bị một Kim Thân cảnh thiết kế, mấu chốt còn bị thương, truyền đi cũng không ai dám tin tưởng.

- Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, không tệ, không tệ! Ngày hôm nay Chư Tử bách gia ta thua, cáo từ!

Phần phật!

Một tiếng gió thổi qua, đám người thanh niên mặt như đế giày bị mang đi, thân thể vị Cổ Thánh này run rẩy, muốn rời khỏi.

- Thua, còn không có cho ta năm giọt Cổ Thánh huyết a? Làm sao, còn muốn quỵt nợ?

Thấy hắn đi xa, Trương Huyền nhịn không được nói.

- ...

Cổ Thánh lảo đảo, yết hầu phát khô, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi, cong ngón tay búng một cái, một bình ngọc bay về phía sau.

Sau đó hắn xoay người rời đi, sợ nói nhiều, sẽ bị tươi sống tức chết. Sờ lấy ngực... Quên đi, coi như không có ngực!

Chương 3304: Khí độc thế giới (1)

- Cái này còn tạm được!

Tiếp lấy bình ngọc, Trương Huyền thoả mãn gật đầu. Buộc hắn luận võ, tự nhiên phải trả giá đắt, Cổ Thánh cũng không thể ngoại lệ!

- Thanh đao của ngươi tấn thăng Cổ Thánh?

Vị lão tổ kia của Trương gia, dường như cũng không dám tin tưởng.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Tốt, quá tốt rồi!

Trương gia lão tổ cười ha ha một tiếng.

Những năm này liền dựa vào hắn một người chống đỡ gia tộc, thực sự quá mệt mỏi, hiện tại có vũ khí tấn cấp, cũng cho thấy, Trương gia lần nữa nhiều hơn một vị Cổ Thánh tọa trấn. Hơn nữa linh tính của binh khí, tuổi thọ so với nhân loại càng thêm lâu dài, có thể bảo vệ gia tộc đi càng xa.

- Ta còn có học sinh ở trong tay Chư Tử bách gia, hiện tại muốn đi cứu bọn họ, trước cáo từ...

Cổ Thánh của Chư Tử bách gia cùng Cổ Thánh của Dị Linh tộc rời đi, nơi này chỉ còn lại có một ít Thánh thú cùng rất nhiều Danh Sư, không có nguy hiểm gì, Trương Huyền ôm quyền nói.

- Đi đi!

Trương gia lão tổ khoát tay áo.

Biết không có vị này, hắn không có khả năng đánh lén thành công, thậm chí lúc trước có khả năng bị Cổ Thánh của Dị Linh tộc giết, lúc này Trương Huyền cung kính thi lễ một cái, để Triệu Nhã dẫn đường, thẳng tắp bay đi. Bay không biết bao xa, lần nữa quay đầu, Đại Thành điện đã có chút mơ hồ, Triệu Nhã ngừng lại.

- Ta cùng đám người Chư Tử bách gia, chính là từ nơi này xuất hiện!

Trương Huyền liếc mắt nhìn, mỉm cười. Hắn cùng Hồ Yêu Yêu cũng từ nơi này rời thế giới băng tuyết, xem ra đám người Triệu Nhã cũng giống vậy, từ thế giới nơi này đi tới.

- Phá!

Lúc trước chỉ có thể mượn Dị Linh tộc tế tự, xuyên toa không gian bích chướng, giờ phút này có Yêu Dị Huyền Đao, loại bình chướng cấp bậc này đã khó không được hắn, trường đao nơi tay, khe khẽ chém một cái.

Rầm!

Một vết nứt xuất hiện.

Trương Huyền kéo Triệu Nhã trực tiếp nhảy vào. Sau một khắc, lại xuất hiện ở trong thế giới băng tuyết.

Bất quá thời khắc này thế giới đã không còn băng tuyết, có chỉ là sắc màu rực rỡ, màu xanh biếc dạt dào.

Nếu như không phải từ nơi này rời đi, lão giả lúc trước tâm huyết dâng trào vẫn còn, sẽ hoài nghi có phải đi vào một thế giới khác hay không.

Tới qua một lần, cửa ra vào thế giới này rất dễ dàng liền bị tìm được, hai người trực tiếp chui vào. Hô!

Lần nữa xuất hiện, đi tới một núi rừng tràn đầy chướng khí.

- Ngụy Như Yên hẳn là ở thế giới này, đối ứng phân điện phía trong!

Liếc mắt nhìn hoàn cảnh chung quanh, Triệu Nhã nói.

Trương Huyền gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một viên đan dược xuất hiện ở trong lòng bàn tay:

- Ăn cái này vào!

- Vâng!

Há miệng nuốt xuống, sau khi ăn xong, Triệu Nhã mới mang theo nghi ngờ nhìn qua:

- Lão sư, đây là Giải Độc đan?

- Không khí và nguồn nước nơi này đều có độc, cẩn thận một chút!

Trương Huyền giải thích.

Bởi vì Tiên Thiên thai độc, hắn chuyên môn nhìn qua thư tịch Độc Sư, liếc mắt liền nhìn ra, rừng rậm này không đơn giản như trong tưởng tượng, thoạt nhìn cực kỳ yên tĩnh, không có Thánh thú lợi hại, trên thực tế đâu đâu cũng có kịch độc, để cho người ta khó lòng phòng bị. Triệu Nhã theo sát ở sau lưng lão sư:

- Lão sư, vậy bây giờ chúng ta làm sao bây giờ?

- Rất đơn giản, tìm vị trí lối ra của thế giới này, không có gì bất ngờ xảy ra, phân điện Khổng miếu ngay ở phía trên!

Chương 3305: Khí độc thế giới (2)

Có kinh nghiệm mấy lần trước, Trương Huyền đã biết quy luật.

Tùy tiện tìm phương hướng, chậm rãi tiến lên.

Trong rừng, đâu đâu cũng có độc hạt, rắn độc… có điều Trương Huyền nắm giữ Thiên Đạo chân khí, cũng không sợ hãi, một đường tiến lên, cũng không gặp được nguy hiểm gì.

Đi nửa canh giờ, gặp được một đám Danh Sư, giờ phút này tất cả đều sắc mặt tái xanh, trúng kịch độc.

Cho mấy viên đan dược dùng Thiên Đạo chân khí dung hợp, hỗ trợ giải độc, Trương Huyền hỏi thăm vài câu, liền tìm được lối ra.

- Chính là chỗ này...

Một canh giờ sau, hai người ngừng lại ở trước mặt một hồ nước không lớn.

- Đây chỉ là hồ nước bình thường, vì sao lão sư cảm giác chính là lối ra?

Triệu Nhã nghi ngờ nhìn qua.

Lúc trước hỏi thăm, đối phương nói nàng cũng cẩn thận nghe, ngay cả bọn họ cũng không biết lối ra ở nơi nào, lão sư là làm sao xác định?

- Rất đơn giản...

Trương Huyền cũng không nhiều lời, lăng không trảo một cái, một con kiến bị bóp ở trên đầu ngón tay.

Con kiến này chừng hạt đậu, toàn thân đỏ tươi, vừa nhìn liền biết độc tính cực kỳ mạnh. Nhẹ nhàng cười một tiếng, đặt kiến ở trên mu bàn tay.

Phốc!

Chỉ thoáng cái, miệng của đối phương liền đâm xuyên qua làn da, truyền độc dịch vào, Trương Huyền cũng không cần Thiên Đạo chân khí khử trùng, mặc cho độc dịch khuếch tán. Thời gian qua một lát, mu bàn tay bắt đầu biến thành màu đen, xuất hiện sưng đỏ ứ đọng.
- Lão sư...

Không biết vì sao lão sư làm như vậy, Triệu Nhã tràn đầy lo lắng. Độc, không phải những vật khác, một khi kèm theo huyết dịch chảy vào trái tim, liền thần tiên khó cứu.

- Không cần phải gấp...

Trương Huyền lại vồ một cái, nước trong ao bị lăng không nhiếp ra, rơi vào miệng vết thương.

Xì xì xì!

Kịch độc trên mu bàn tay giống như gặp khắc tinh, toát ra khói trắng, lúc trước sưng đỏ, máu ứ đọng, nhanh chóng biến mất, rất nhanh, bàn tay khôi phục như lúc ban đầu, như không trúng qua độc.

- Cái này...

Triệu Nhã sững sờ tại nguyên chỗ:

- Cái hồ nước này có thể giải độc?
- Không sai!

Trương Huyền gật đầu:

- Khổng sư lưu lại di tích, mục đích là vì tôi luyện hậu bối, mới có tư cách kế thừa bảo tàng của hắn, cũng không phải là giết người! Vì lẽ đó ở lối ra nhất định có đồ vật giải độc, nếu không độc chết tất cả mọi người, lưu lại truyền thừa có ích lợi gì?

Triệu Nhã giật mình.

- Lúc trước gặp phải nhóm Danh Sư kia, ta hỏi thăm nơi nào độc trùng nhiều nhất, nguy hiểm nhất, bọn hắn nói là nơi này, giữa thiên địa, âm dương hòa hợp, nhất ẩm nhất trác, tự có thiên định! Khổng sư tu luyện công pháp, phù hợp tự nhiên, chỗ độc trùng nhiều, giải dược nhất định cũng tồn tại, vì lẽ đó ta kết luận, nơi này chính là lối ra!

Trương Huyền cười nói.

Vừa rồi hỏi thăm đám Danh Sư kia, khẳng định không thể hỏi thăm lối ra ở đâu, nếu như bọn họ biết, khẳng định đã sớm chạy trốn, không đến mức ở đây nơm nớp lo sợ.

Không biết lối ra, nhưng địa phương độc trùng nhiều, thời gian dài như vậy nhất định là biết. Tìm tới nơi này, lại phát hiện xung quanh hồ nước, không độc trùng có thể tới gần, lại không xác định, thì thật sự là choáng váng.

- Lão sư, bây giờ chúng ta liền phá vỡ không gian đi tìm Ngụy Như Yên sao?

Tìm được lối ra, Triệu Nhã nhịn không được nói. Căn cứ suy tính, phân điện của đám người Ngụy Như Yên hẳn ở trên hồ nước.

- Không cần phải gấp, ngươi chờ ở chỗ này, ta trước vào hồ nước nhìn một chút! Ao nước có thể cuồn cuộn không ngừng sinh ra hóa giải kịch độc, bên trong nhất định có trận nhãn trấn thủ thế giới! Trước lấy đi thứ này lại nói!

Trương Huyền nói.

Thế giới rừng rậm là năm đại vương giả; thế giới sa mạc là rễ cây; thế giới băng tuyết là Hàn Băng Tinh Thạch... thế giới khí độc có lẽ cũng có đồ vật trấn thủ.

Giống như tinh thạch, đối với đi vào phân điện có trợ giúp thật lớn. Sớm chuẩn bị, lo trước khỏi hoạ. Nói xong cũng không nói nhảm, thân thể nhảy lên, thẳng tắp chui vào hồ nước, biến mất không thấy gì nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau