THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3291 - Chương 3295

Chương 3291: Cơ duyên tấn thăng Cổ Thánh (2)

Tứ Quý Đồ này, một năm thành hai năm, quả thực xem như bảo vật không kém.

- Chẳng qua theo ta được biết, bản vẽ này, trọng yếu nhất không phải là thời gian chênh lệch, mà là Khổng sư phong cấm một bộ phận thiên địa!

Dừng lại một chút, nhớ ra cái gì đó, Tiểu Phù Phù tiếp tục nói.

- Phong ấn thiên địa?

Trương Huyền sửng sốt, ngay sau đó cười cười:

- Trong bức họa này, ẩn chứa lực lượng không gian, phong cấm một bộ phận thiên địa là bình thường!

Không gian gấp bình thường, là mở ra một phương thiên địa, có thể dung nạp đồ vật, lại không cách nào để sinh mệnh ở lâu dài, tỷ như trữ vật giới chỉ.

Cao cấp một chút thì giống như nhà kính, có thể trữ sinh mệnh, thực vật sinh trưởng, nhưng thời gian dài không câu thông ngoại giới, môi trường sinh thái sẽ bị phá hư, dần dà linh khí suy yếu, sinh mệnh khó mà tiếp tục.

Hiện tại không gian gấp của hắn là loại cấp bậc này, cần linh khí cung cấp mới có thể phát triển, mà không giống Danh Sư đại lục, có thể tự mình sinh ra linh khí, sinh ra sinh mệnh mới, tạo thành một trạng thái cân bằng.

Bức họa này, có thời gian pháp tắc, có thể diễn biến xuân hạ thu đông, có lẽ giống như thế giới rừng rậm trước đó, có thể thai nghén sinh mệnh, tự động sinh ra linh khí, tự nhiên cao cấp hơn không gian gấp.

Khổng sư chế tạo ra, phong cấm một phương thiên địa ở bên trong, cũng không kỳ lạ.

- Là rất bình thường... Nhưng ngươi cần nghĩ kĩ, đây chính là một phương thiên địa thời kỳ Thượng Cổ!

Tiểu Phù Phù nói.

- Thiên địa thời kỳ Thượng Cổ? Vậy thì sao? Còn có thể khác biệt thiên địa hiện tại sao? Nhiều nhất linh khí dồi dào một chút mà thôi... Trương Huyền không để ý lắm.

Thời kỳ Thượng Cổ, có thể sinh ra nhiều đại năng như Khổng sư cùng bảy mươi hai Thánh, linh khí nhất định càng thêm dồi dào, nhưng này lại như thế nào? Phong cấm một phương thiên địa, dù sao cũng là tiểu thiên địa, không có khả năng so sánh với Danh Sư đại lục.

- Không bình thường...

Lời còn chưa dứt, con ngươi của Trương Huyền co rụt lại:

- Ngươi nói là, phong cấm một phương thiên địa lúc ấy? Chẳng phải chứng tỏ... Ở đây, có cơ hội đột phá đến Cổ Thánh?

Dương sư cùng Hưng kiếm thánh từng nói không ít chuyện liên quan tới phương diện Cổ Thánh, gần một vạn năm qua, vùng thế giới này, tựa như mất đi cái gì, không ít tu luyện giả, rõ ràng đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, nhưng không cách nào đột phá ràng buộc cuối cùng, thành tựu Cổ Thánh.

Nguyên nhân chính là như vậy, Cổ Thánh mới tự nguyện ngủ say, lúc chiến đấu tỉnh lại, chỉ vì kéo dài sinh mệnh.

Gần một vạn năm trước, nếu như phương thiên địa này là Khổng sư phong cấm, chẳng phải đại biểu, loại đồ vật này vẫn tồn tại, có thể khiến người đột phá đến cảnh giới kia? - Đúng vậy, nếu không ngươi cho rằng những người này vì cái gì dùng sức như vậy?

Tiểu Phù Phù tiếp tục nói.

- Thì ra là thế... Bức họa này, dính dáng cơ duyên đột phá Cổ Thánh... Khó trách liều mạng như vậy!

Trương Huyền bừng tỉnh hiểu ra.

Tuy hiện tại hắn là Kim Thân cảnh đỉnh phong, nhưng cách Cổ Thánh cũng rất gần, tìm không thấy loại cơ duyên này, một mực vây ở Đại Thánh cảnh, tuyệt đối là một loại dằn vặt.

Hiện tại cơ duyên đang ở trước mắt, vô luận như thế nào cũng phải đạt được!

- Cảm ơn nhắc nhở, Tiểu Phù Phù, đột nhiên phát hiện ngươi vẫn có chút tác dụng...

Con mắt Trương Huyền sáng lên, cười ha ha một tiếng.

Nếu không phải đối phương biết những bí ẩn này, làm không cẩn thận sẽ bỏ lỡ bảo vật a.

- ...

Tiểu Phù Phù.

Nhìn thấy con trai cười ngây ngô, Hưng kiếm thánh sửng sốt một chút, không hiểu ra sao. Đây là... Cao hứng điên rồi sao?

Chương 3292: Tác dụng của Hàn Băng Tinh Thạch (1)

Tiểu Phù Phù cùng Trương Huyền truyền âm giao lưu, Hưng kiếm thánh tự nhiên không biết, còn tưởng rằng lúc trước nói bức họa này có thể là Xuân Thu đại điển, nhi tử mới hưng phấn đến bây giờ. Chỉ là... nói mấy phút rồi, lúc này mới cười rực rỡ như vậy... thần kinh phản ứng quá chậm đi!

- Huyền nhi...

Sợ hắn sẽ cười tắt thở, Hưng kiếm thánh nhịn không được hô một tiếng.

- Ừm!

Trương Huyền khôi phục lại:

- Phụ phân, mẫu thân, bức họa này, chúng ta nhất định phải đạt được!

Hắn cách Cổ Thánh còn có một đoạn thời gian, nhưng cha mẹ đều đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, tùy thời có thể bước ra một bước cuối cùng, nếu như có thể có được bức họa này, để bọn họ tấn cấp... mình sẽ không có áp lực chút nào, trốn ở sau lưng cha mẹ, làm một nhị thế tổ không buồn không lo!

- Tốt!

Thấy nhi tử nói ra lời này, hai người đồng thời gật đầu.

Ong ong ong!

Thời điểm nói chuyện, Triệu Nhã không ngừng công kích đến, phong ấn trong hình vẽ bắt đầu dao động, như bất cứ lúc nào cũng sẽ phá vỡ.

- Nhanh...

Thấy cảnh này, ánh mắt của tám thanh niên đồng thời sáng lên.

Răng rắc! Răng rắc!
Ngay thời điểm tất cả mọi người chuẩn bị, sau khi phá vỡ phong ấn, đi vào bức tranh tìm được hạch tâm lấy nó đi, đột nhiên, trong tranh vang lên thanh âm khối băng nghiền nát, dòng sông lúc trước đóng băng dần dần hòa tan.

- Nguy rồi, tăng tốc độ, không thì một khi đợi mùa xuân trong tranh đến, băng hàn chi khí sẽ vô dụng...

Một thanh niên hô lên, đi tới sau lưng Triệu Nhã, đưa tay truyền một đoàn chân khí tinh thuần vào trong cơ thể nàng, trợ giúp nàng mau chóng loại bỏ phong ấn.

Mấy người khác dường như cũng ý thức được vấn đề, vội vã đi tới trước mặt, chân khí thông qua phương pháp đặc thù, rót vào trong cơ thể Triệu Nhã, để tốc độ nàng phá giải phong ấn lập tức tăng tốc.

- Mùa xuân trong tranh đến? Chẳng lẽ phong ấn trên bức họa này, cùng mùa có liên quan?

Trương Huyền tiếp tục hỏi thăm.

- Tứ Quý đồ, bốn mùa luân chuyển, phong ấn tương đồng mới có thể che lại lực lượng thiên địa, không tiết ra ngoài. Bọn họ hẳn là suy tính ra, hiện tại vừa vặn ở mùa đông, mới bắt học sinh của ngươi tới! Mùa đông, đối ứng là phong ấn thuộc tính băng hàn, Thuần Âm thể, vừa vặn phù hợp. Bất quá một khi đến mùa xuân, phong ấn mùa xuân sẽ lần nữa sinh ra, không có loại lực lượng này, căn bản không phá nổi!

Tiểu Phù Phù nói.
- Hiện tại băng tuyết hòa tan, đường sông khơi thông, mùa xuân hẳn sắp tới, có cần đi qua hỗ trợ, trước phá vỡ phong ấn lại nói hay không?

Trương Huyền nói.

Phong ấn mùa xuân, phá giải như thế nào hắn không rõ ràng, đến lúc đó không giải quyết được, còn không bằng hiện tại hỗ trợ xử lý, còn bức tranh này, cuối cùng bị ai đạt được, khẳng định vẫn phải dựa vào thực lực nói chuyện.

Nắm giữ năm đại vương giả, nhiều binh khí như vậy, tám cường giả Chư Tử bách gia trước mắt, coi như mạnh mẽ, cũng khẳng định không chống lại được.

- Từ thế giới băng tuyết đi ra là Đại Thành điện, chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ là trùng hợp?

Tiểu Phù Phù khẽ nói.

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ, ngay sau đó con mắt càng ngày càng sáng, bừng tỉnh hiểu ra:

- Trong tranh vẽ, hiện tại là trời đông giá rét, đâu đâu cũng có băng tuyết, nên sẽ gặp được thế giới băng tuyết, chẳng lẽ...

Nghĩ đến cái này, cổ tay khẽ đảo, Hàn Băng Tinh Thạch lúc trước bị đặt ở trong tế đàn, lập tức xuất hiện.

Thời khắc này tinh thạch đã không còn lạnh lẽo như lúc trước, ngược lại mang theo một loại cảm giác ôn nhuận, như tranh vẽ trước mắt, đang thay đổi về mùa xuân.

- Thì ra là thế...

Trương Huyền giật mình.

Chương 3293: Tác dụng của Hàn Băng Tinh Thạch (2)

Cái gọi là thế giới băng tuyết, cũng không chuẩn xác, chính xác hẳn là thế giới bốn mùa.

Ở đây, có thể cảm nhận được bốn mùa chân chính biến hóa. Chỉ bất quá thời điểm hắn tiến vào, vừa vặn là mùa đông, mới tuyết bay đầy trời.

Khống chế thế giới biến hóa chính là khối tinh thạch trong tay, nếu không bị lấy đi, thời khắc này thế giới băng tuyết khẳng định cũng xuất hiện một màn bông tuyết hòa tan, đại địa ấm lại.

- Cái tinh thạch này, chính là mấu chốt phá vỡ phong ấn...

Tiểu Phù Phù nói.

- Ừm!

Thấy giống như dự đoán, Trương Huyền gật đầu, hơi nghi hoặc một chút:

- Ngươi không phải cái gì cũng không biết sao? Làm sao đột nhiên rõ ràng như vậy?

Cái tên này, thời điểm vừa tới thế giới rừng rậm, cái gì cũng không biết, bây giờ lại chậm rãi nói, trước thời hạn biết, vì sao lúc trước không nói.

- Hẳn là Khổng sư tiến hành phong ấn ký ức của ta, chỉ có đi vào cung điện đối ứng, mới có thể rõ ràng, nếu không hoàn toàn không biết gì cả, giống như bây giờ ngươi hỏi ta, sáu cung điện khác của Khổng miếu, trừ Đại Thành điện còn có cái gì... Ta cũng không rõ ràng!

Tiểu Phù Phù nói.

- Được rồi!

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Cũng đúng, coi như cầm trong tay truyền thế mẫu phù, muốn chân chính đạt được Khổng sư lưu lại bảo vật cũng cần cơ duyên, nếu không đồ vật lưu lại, chẳng phải đều bị một người đạt được?
- Có khối tinh thạch này, phong ấn kia, ta có thể tùy ý phá giải, đã như vậy...

Rõ ràng mình bởi vì từng tiến vào thế giới băng tuyết, ngược lại càng có ưu thế hơn so với mọi người, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía đám người Chư Tử bách gia đang phá giải phong ấn, khóe miệng nâng lên.

Giờ phút này tám thanh niên song song đứng ở sau lưng Triệu Nhã, một cái kết nối một cái, toàn bộ chân khí truyền vào trong cơ thể nàng, hàn khí liên tục không ngừng, điên cuồng va chạm phong ấn, tựa như lúc nào cũng sẽ phá vỡ.

- Các ngươi vô thanh vô tức bắt đi Triệu Nhã, lại làm cho không nghe nàng được thanh âm của ta, vậy cũng đừng trách ta không khách khí...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, tính toán tốt thời cơ, đột nhiên thân thể khẽ động, thân ảnh hóa thành tia chớp, thẳng tắp bay qua trên đầu mọi người.

Tốc độ của hắn cực nhanh, còn thiêu đốt huyết mạch Trương gia, tất cả mọi người còn không có phản ứng lại, đã đi tới trên đầu Triệu Nhã.

- Phong ấn!

Ngón tay chỉ vào không trung.
Lực lượng mọi người tràn vào trong cơ thể Triệu Nhã, lập tức bị chặt đứt, đồng thời bị phong ấn ở trong cơ thể nàng.

Ầm ầm!

Chân khí của tám người ở lại trong cơ thể nữ hài, phảng phất như tám người quán đỉnh cho nàng. Trong nháy mắt vô số chân khí xung kích kinh mạch, lực lượng liên tục tăng lên.

Răng rắc! Răng rắc!

Không đến hai cái hô hấp, liền đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn.

- Lão sư...

Tu vi tấn thăng, Triệu Nhã giống như đột phá một loại ràng buộc nào đó, cả người tỉnh táo lại, nhìn thấy Trương Huyền đang huyền phù ở trên không, ánh mắt sáng lên.

- Trước phong cấm chân khí trong cơ thể, thời điểm xung kích Cổ Thánh lại dùng...

Biết tuy nữ hài tấn cấp, nhưng lực lượng trong cơ thể vẫn không dùng hết, Trương Huyền truyền qua phương pháp phong cấm, giải thích nói.

Tám người truyền lực cho nàng, đều là Bất Hủ cảnh đại viên mãn, lực lượng tám người kết hợp, cho dù Triệu Nhã xung kích cảnh giới mạnh nhất dưới Cổ Thánh vẫn còn lại không ít.

Dựa vào tinh thần không thể lãng phí, để nàng phong cấm những lực lượng này, về sau lại dùng, nếu không chỉ có thể uổng phí.

- Trương Huyền, ngươi tự tìm cái chết...

Không nghĩ tới trợ giúp Triệu Nhã phá giải lực lượng phong ấn, bị giữ lại ở trong cơ thể người sau, giúp đối phương tăng lên tu vi, tám thanh niên đồng thời giận dữ, sắp bùng nổ.

Chương 3294: Phá vỡ phong ấn (1)

- Tự tìm cái chết? Ta xem là các ngươi tự tìm cái chết a!

Huyền phù trên không, Trương Huyền mang theo lạnh lùng, thanh âm càng ngày càng vang dội.

- Bắt học trò ta đi, cấm đoán tự do, mặc kệ nàng có nguyện ý hay không, để nàng giúp các ngươi tiêu hao lực lượng loại bỏ phong ấn... Đây là Chư Tử bách gia, tuân thủ lễ tiết? Khổng sư lưu lại truyền thừa, lại không tuân thủ quy củ?

Đối với đám người này, hắn không có chút hảo cảm nào.

Tới anh Sư đại lục, không phải ép buộc khiêu chiến Lạc gia, chính là Trương gia, bắt đi học sinh của hắn, liên hợp với Dị Linh tộc... Mỗi một sự tình đều để người tức giận.

- Chúng ta làm như vậy cũng là vì Nhân tộc...

Trong đám người, một thanh niên hét lớn.

- Vì Nhân tộc? Ta cũng là vì Nhân tộc... đánh bọn hắn nằm xuống cho ta!

Chẳng muốn nói nhảm với đối phương, cổ tay Trương Huyền rung lên.

Rầm!

Năm Đại Thánh thú, vô số vũ khí bay ra, thẳng tắp bao phủ tám thanh niên của Chư Tử bách gia.

- Ngươi...

Không nghĩ tới tên này trực tiếp động thủ, tám người đều sắp nổ tung, có điều lúc này không có thời gian nói nhãm, vội vàng nghênh chiến.

- Lão sư...

Triệu Nhã có chút lo lắng nhìn lại.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì? Sao ngươi lại bị bọn họ bắt đi, nói kỹ càng một chút, vi sư thay ngươi làm chủ! Trương Huyền nhìn lại.

- Là như vậy...

Triệu Nhã nói ra sự tình.

Liên Minh đế quốc, Trương Huyền trở về Trương gia, nàng để mọi người Băng Nguyên cung trước về, ở liên minh điều chỉnh một đoạn thời gian, củng cố tu vi vừa mới tấn thăng, Ngụy Như Yên thủ hộ giúp nàng, lấy hai người liên hợp, thiên hạ có thể chống lại cũng không nhiều, nên không có suy nghĩ nhiều.

Nhưng thời điểm vừa rời liên minh, lại gặp một thanh niên.

Đối phương cũng không phải trực tiếp ra tay, mà biểu lộ thân phận, là cường giả Chư Tử bách gia, việc quan hệ cơ mật, muốn dẫn các nàng đi một chỗ.

Hai người đương nhiên sẽ không đồng ý, hai bên giao thủ, rất nhanh thì bị bắt, lúc này còn muốn đưa tin đã không kịp.

Về sau một mực bị giam cầm, có điều đối phương cũng không bạc đãi, trái lại còn có cường giả chuyên môn giảng giải nghi vấn khó xử lý trên việc tu luyện, cung cấp đầy đủ tài nguyên tấn thăng tu vi, còn truyền thụ phương pháp phá giải phong ấn.

Còn vì sao muốn phong bế lục thức, là bởi vì cái phong ấn này phong tỏa một thế giới, trong quá trình phá giải, tinh thần sẽ gặp phải phản phệ cực lớn, không phong cấm mà nói, rất dễ dàng bị tổn thương không thể khôi phục. - Bọn hắn bảo ngươi phá giải phong ấn, ngươi liền phá giải?

Trương Huyền cau mày.

Học sinh này của mình tính tình nóng nảy, Ngụy Như Yên cũng không phải đèn đã cạn dầu, lúc nào nghe lời như thế? Bị người bắt không nói, bảo phá giải phong ấn liền phá giải, không có một chút phản kháng?

- Bọn họ nói...

Triệu Nhã hơi đỏ mặt, cắn môi nói:

- Chỉ cần trợ giúp phá vỡ phong ấn, thu hoạch cơ duyên đột phá Cổ Thánh, sẽ cho lão sư một danh ngạch...

- Cho ta?

Trương Huyền sững sờ.

- Vâng, bọn họ nói, ngươi là nhân vật thiên tài nhất của Danh Sư đại lục hiện nay, Chư Tử bách gia cùng Danh Sư đường, đều truyền thừa từ Khổng sư, vốn là một thể, chỉ cần chúng ta làm ra cống hiến, ban tặng một danh ngạch cực kỳ đơn giản...

Triệu Nhã xấu hổ.

- Vì lẽ đó, liền nghe bọn họ dặn dò?

Trương Huyền lắc đầu, trong lòng có chút tức giận, lại có chút cảm động, khoát tay áo, trên mặt lộ ra sự tự tin mạnh mẽ:

- Ngươi lúc nào thì không yên lòng với lão sư như thế? Coi như Cổ Thánh khó đột phá, Trương Huyền ta cũng không tới mức để học sinh vì ta tìm kiếm cơ hội! Cũng sẽ không cầm tự do của học sinh đổi lấy! Yên tâm, thật có loại cơ duyên này, người khác có thể được, vi sư cũng nhất định có thể được, người khác không chiếm được, vi sư cũng sẽ lấy đến trong tay!

- Lão sư, ta sai rồi...

Chương 3295: Phá vỡ phong ấn (2)

Thanh âm của Triệu Nhã càng ngày càng nhỏ.

- Tốt rồi!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Niệm tình điểm xuất phát của ngươi là tốt, chuyện này liền bỏ qua!

Nói xong, Trương Huyền xoay người lại:

- Dừng tay!

Phần phật!

Năm Đại Thánh thú, rất nhiều vũ khí đồng loạt bay đến trước mặt. Lúc này tám thanh niên đã bị đánh hoàn toàn thay đổi, không còn bộ dáng tiêu sái như lúc trước.

- Các ngươi bắt học sinh của ta, không tuân quy tắc, đây chỉ là trừng phạt nhỏ cảnh cáo lớn, cho các ngươi biết, muốn động học sinh của ta, thì phải thừa nhận kết quả! Nể tình các nàng không có bị thương, nên không hạ sát thủ! Hiện tại chỉ cần trả lời mấy vấn đề của ta, liền có thể rời đi.

Trương Huyền nhìn qua:

- Thứ nhất, các ngươi rốt cuộc muốn làm gì, đường đường Chư Tử bách gia, lại lén lén lút lút bắt người? Thứ hai, các ngươi cùng Dị Linh tộc, có phải đã liên minh hay không? Hoặc là... những Dị Linh tộc kia, là thuộc hạ các ngươi thuần phục?

Biết người Chư Tử bách gia không tổn thương Triệu Nhã, trong lòng liền toát ra một ý nghĩ. Có phải lần trước đám người thanh niên trắng nõn đi cùng Dị Linh tộc, thật ra là sủng vật Chư Tử bách gia luyện hóa?

Tựa như mình, cũng luyện hóa một thi thể Dị Linh tộc Cổ Thánh, trong Thiên Đạo chi thư, càng trấn áp một Ngoan Nhân... Cũng không thể bởi vì như vậy, liền nói bản thân liên minh với Dị Linh tộc nha?

- Chúng ta chỉ là nghe theo mệnh lệnh, về phần tại sao thì không rõ ràng. Việc này xin lỗi chúng ta không cách nào trả lời...

Trong đám người, một thanh niên khuôn mặt bị đánh như đế giày, cắn răng nói.

- Không cách nào trả lời? - Vâng!

Thanh niên gật đầu.

- Không nói cũng không có gì, ta sớm muộn gì cũng sẽ biết, hiện tại, ta không muốn giết các ngươi, cút đi!

Lông mày Trương Huyền giương lên, vung ống tay áo.

Hắn tiếp thu qua ân huệ của Khổng sư, Bốc Thương Cổ Thánh, Nhiễm Cầu Cổ Thánh… cũng cho hắn rất nhiều trợ giúp, những người này là hậu nhân của hắn, cũng không phải liên hợp với Dị Linh tộc, không cần thiết đuổi tận giết tuyệt.

- Chúng ta không đi...

Thanh niên cắn răng.

- Ném ra!

Không thèm để ý đối phương, Trương Huyền run tay lên, rất nhiều Thánh thú, vũ khí lần nữa vọt tới. Thời gian không dài, tám người liền bị ném ra phạm vi Đại Thành điện.

Bị ném ra, không còn thể chất đặc thù của Triệu Nhã, thì không còn cách nào đi vào.

Xử lý xong mọi người, Trương Huyền lần nữa nhìn về phía bức tranh trước mắt, giờ phút này tuyết cùng băng đã hòa tan không sai biệt lắm, phong ấn cũng biến thành một hình dáng khác, cùng lúc trước Triệu Nhã hóa giải hoàn toàn khác biệt.

- Lão sư, phong ấn thay đổi, ta... lúc trước học tập phương pháp đã vô dụng...

Sắc mặt Triệu Nhã trắng nhợt, chân khí luân phiên xông về phía trước, lại phát hiện phong ấn không còn bất kỳ biến hóa nào, phong ấn trong hình vẽ đã triệt để biến thành mùa xuân.

- Không sao, ta có biện pháp!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay điểm một cái.

Ông!

Từ thế giới băng tuyết lấy được viên Hàn Băng Tinh Thạch kia huyền phù ở trước mắt, nhẹ nhàng nhấn một cái.

Hô!

Tinh thạch lập tức bay về phía phong ấn, vừa đến trước mặt, lập tức quay tròn, thời gian nháy mắt, lực lượng trên phong ấn liền bị thôn phệ, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Thấy thứ này quả nhiên giống như Tiểu Phù Phù nói, có tác dụng phá giải phong ấn, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, gọi đám người Hưng Mộng kiếm thánh.

- Vào xem!

Nói xong, đi đầu bay về phía phong ấn phá vỡ. Mọi người không chần chờ theo sát lên, thời gian nháy mắt biến mất tại nguyên chỗ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau