THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3286 - Chương 3290

Chương 3286: Chân Hương Nhị (1)

Đối phương đối với hắn biết đến cặn kẽ như vậy, hơn nữa lúc nói đến chém giết Dị Linh tộc, giọng nói chẳng những không có tức giận, còn nói ra hai chữ công lao, như vậy chỉ có Danh Sư đường!

Chẳng lẽ vị trước mắt này, là một vị Cổ Thánh của Danh Sư đường? Nếu là Danh Sư, vì sao phải ngăn cản mình?

- Ta không phải đến từ Danh Sư đường...

Thanh âm Cổ Thánh vang lên, còn chưa nói xong, lầu các phía trước, một tiếng dứt khoát vang lên, giống như phong ấn nào đó vỡ vụn, ngay sau đó một đạo khí tức băng hàn nồng đậm thả ra ngoài, thời gian nháy mắt liền đông toàn bộ lầu các thành khối băng.

- Triệu Nhã quả nhiên ở đây...

Trương Huyền sầm mặt lại.

Ở Liên minh đế quốc, hắn giúp đối phương thay đổi kinh mạch, từng phóng ra loại lực lượng này, thậm chí lấy băng tuyết ngưng tụ áo giáp, tuyệt đối sẽ không nhận sai.

- Phần phật!

Lại không quản đối phương có phải Cổ Thánh hay không, thẳng tắp phóng về phía lầu các.

Vừa rồi đối phương cố ý ngăn cản, rõ ràng là đang trì hoãn thời gian!

Cổ Thánh lại như thế nào?

Chẳng qua một quyển sách mà thôi!

Vì học sinh, mình lãng phí được!

Phần phật!

Ánh sáng lấp lánh, ở bên ngoài lầu các, tạo thành một màn ánh sáng không dày, thân thể Trương Huyền va chạm, vậy mà không xuyên qua được.

- Bây giờ ngươi không thể đi vào!

Thanh âm của Cổ Thánh tiếp tục vang lên.
- Cút!

Trương Huyền hét lớn một tiếng, Long Cốt Thần Thương xuất hiện, bàn tay run lên, phá không đâm tới.

Ông!

Màn ánh sáng lắc lư một cái, triệt tiêu công kích, hắn toàn lực thi triển thương pháp, thế mà không có lưu lại một chút dấu vết.

- Phá!

Trường thương run rẩy, lần nữa đâm tới, lực lượng của Trương Huyền hùng hồn, điên cuồng tràn vào báng thương, Cốt Long phóng ra từng đoàn ngọn lửa màu đen.

Liên tục ba ngày bị chí tôn Thiên Hỏa thiêu đốt, trong cơ thể sớm đã ẩn chứa loại lực lượng cương mãnh này, giờ phút này thi triển toàn lực, hỏa diễm truyền ra, hơi dính màn ánh sáng, người sau nhất thời không chịu nổi, cháy hừng hực.

- Chí tôn Thiên Hỏa?

Cổ Thánh giấu ở một bên tràn đầy chấn kinh, vừa định ra tay dập tắt hỏa diễm, liền nghe thanh âm cối xay lăn tới, ngay sau đó lầu các bốn phía đồng thời lay động.

- Làm sao vậy?
Không để ý tới tiếp tục phá giải phong ấn, Trương Huyền vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy, Đại Thành điện phía trước phát ra nổ vang kịch liệt, từ từ mở ra.

thí tức Tuyên cổ xa xưa từ trong điện phun ra ngoài, bao phủ bốn cái lầu các xuân, hạ, thu, đông ở bên trong, diễn biến bốn loại thời tiết.

Bị cỗ khí tức này dính lên, truyền thế thiên phù trong tay Hưng kiếm thánh phóng ra một đạo ánh sáng ôn nhuận, bao phủ ra một vòng tròn đường kính chừng năm mét.

Xì xì xì!

Lực lượng khổng lồ lôi kéo, đám người Hưng kiếm thánh, Mộng kiếm thánh không khống chế được, thẳng tắp bay vào trong cửa lớn.

- Đại Thành điện mở ra! Huyền nhi, đi mau...

Hưng kiếm thánh vội vàng la lên.

- Trước cứu Triệu Nhã lại nói...

Trương Huyền giơ lên trường thương, lần nữa đâm tới.

Đã tìm được Triệu Nhã, vậy thì muốn không bị thương chút nào mang nàng về!

Xoạt xoạt!

Liên tục công kích, màn ánh sáng rốt cục không chịu nổi, trực tiếp nứt ra, vừa định xông vào lầu các, chỉ thấy trong đó, một vòng sáng băng hàn phá không bay ra, theo sát đằng sau đám người Hưng Mộng kiếm thánh, cũng phóng cũng phải Đại Thành điện.

Trong vòng sáng, một dáng người thon dài đứng ở trong đó, toàn thân băng tuyết vây quanh, không phải Triệu Nhã thì là ai?

Mà quang cầu dường như chính là do nàng sắp đặt thành.

Đám người Hưng Mộng kiếm thánh có truyền thế thiên phù bao phủ, tuỳ tiện tiến vào bên trong, vòng sáng băng hàn bao phủ xuống đám người Triệu Nhã, cũng như không bị ràng buộc, hoàn toàn biến mất.

- Triệu Nhã...

Chương 3287: Chân Hương Nhị (2)

Thấy nàng cũng đi vào Đại Thành điện, Trương Huyền tràn đầy lo lắng.

Hô hô hô hô!

Ngay sau đó, trong Thu Sảng lâu, lao ra hơn hai mươi con Thánh thú, dườngnhư cũng muốn thừa dịp loạn xông vào, chẳng qua vừa mới đi tới ngoài Đại Thành điện, liền bị một đạo lực lượng ngăn cản, không tiến lên được chút nào.

Một đống Thánh thú này đều nắm giữ tu vi Đại Thánh tam tứ trọng, nhưng ở trước mặt vách ngăn, lại giống như kiến càng lay cây.

- Bọn họ có truyền thế thiên phù, Triệu Nhã hẳn là thể chất đặc thù, cũng có thể dẫn người đi vào...

Thấy cảnh này, da đầu Trương Huyền nổ tung.

Sớm biết Triệu Nhã cũng có thể đi vào Đại Thành điện, liền cùng cha mẹ mượn nhờ lực lượng tiến truyền thế thiên phù vào, hiện tại bọn hắn đều đi, ngược lại bản thân ở lại chỗ này... Cái này gọi là chuyện gì!

- Nhất định phải đi vào...

Bàn chân đạp mạnh, thẳng tắp phóng về phía Đại Thành điện.

Đi tới cửa phân điện, nếu bởi vì vào không được, bị ngăn ở bên ngoài, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy làm chuyện điên rồ.

Cùng lắm thì mượn nhờ thư viện, tìm tới phong cấm thiếu hụt, dù phá hư cũng muốn tiến vào.

Hô!

Đi tới trước mặt màng ánh sáng, vốn cho rằng sẽ giống như rất nhiều Thánh thú bị ngăn ở bên ngoài, trên người đột nhiên tuôn ra một đạo ánh sáng ôn nhuận, sau một khắc đã tiến vào.

- Đúng, ta có truyền thế mẫu phù...

Trương Huyền chấn kinh một chút, ngay sau đó giật mình.

Trước đó Lạc Nhược Hi nói qua, truyền thế thiên phù chỉ đối ứng đi vào vị trí phân điện, mà mẫu phù, bất kỳ một điện đường nào cũng có thể đi vào, thế giới rừng rậm, cái linh phù này không có chút tác dụng, liền quên lãng, không nghĩ tới Đại Thành điện mở ra, lại phát huy tác dụng cực lớn.

- Tiền bối, xin mang bọn ta cùng một chỗ...
Phá vỡ màn ánh sáng, Trương Huyền còn không có triệt để đi vào, liền nghe một giọng nói lo âu vang lên. Quay đầu nhìn, chính là rất nhiều Thánh thú vừa rồi xông tới phong ấn, lại bị bắn ngược ra.

- Hiến tế trở thành thú sủng của ta, có thể mang các ngươi đi vào!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Cái này...

Rất nhiều Thánh thú hai mặt nhìn nhau.

- Để chúng ta làm thú vật sủng, đừng có nằm mộng!

- Thánh thú chúng ta, mục đích tu luyện là vì tự do, mặc dù ngươi rất mạnh, nhưng muốn chúng ta thần phục, vẫn là làm không được!

- Cùng lắm thì không tiến vào, ở bên ngoài tu luyện cũng rất nhanh...

- Thanh Thú ta coi như tu vi lại không cách nào tấn cấp, chết ở bên ngoài, thi thể nát cũng sẽ không thần phục...

Bọn họ đi vào Khổng miếu, mục đích là vì tìm kiếm cơ duyên, tăng thực lực lên, nhưng muốn bởi vậy thần phục nhân tộc, trở thành sủng vật của người khác, đánh chết cũng làm không được.
- Ha ha!

Thấy chúng thú nói, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, từ trong màn sáng đi ra, trường thương trong tay run lên, chui vào đàn thú.

Đôm đốp! Đùng đùng!

Hơn mười hô hấp sau, Trương Huyền dừng lại.

- Hiện tại có thể thần phục chưa?

- ... Gặp qua chủ nhân!

Rầm rầm!

Rất nhiều Thánh thú đồng loạt quỳ rạp xuống đất, Thanh Thú vừa rồi kiêu căng khó thuần, càng đi đầu khống chế tinh huyết bay ra, rơi vào mi tâm Trương Huyền, ký kết khế ước.

Thánh thú khác nhao nhao noi theo, tranh nhau chen lấn sợ chậm.

- ...

Trương gia Cổ Thánh.

- ...

Cổ Thánh không biết tên.

Lúc nào Thánh thú cũng không tiết tháo như thế?

Xem như bọn họ là Cổ Thánh, cũng không có cách nào ép buộc ý niệm của bọn nó, nếu không tùy tiện một Cổ Thánh, cũng có thể tổ kiến đại quân Thánh thú... Kết quả, người này có thể làm được...

Trong nháy mắt, các cường giả còn ở bên ngoài, không cách nào tiến vào đều bối rối.

Chương 3288: Đại Thành điện (1)

- Đi vào đi!

Tất cả Thánh thú đều nhận chủ, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn gật đầu, thu rất nhiều Thánh thú vào không gian gấp, lần nữa xông vào bên trong. Bất quá lần này không giống như lần trước, tới đụng một cái, bị ngăn ở bên ngoài.

- Chuyện gì xảy ra?

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái. Chẳng lẽ chậm chút thời gian, lại không đi vào a? Thật muốn như vậy, chỉ có thể khóc.

- Chủ nhân, ngươi mang quá nhiều Thánh thú...

Thanh âm của Tiểu Phù Phù vang lên:

- Truyền thế thiên phù bình thường có thể mang mười người, ta làm mẫu phù, nhiều nhất có thể mang mười lăm người, vừa rồi ngươi thuần phục, đã vượt qua hai mươi...

Nghe không phải là không cách nào đi vào, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhịn không được hỏi:

- Đặt ở trong không gian gấp cũng không được?

- Không được! Nếu như vậy có thể, vừa rồi đám người Hưng Mộng kiếm thánh cũng có thể mang tất cả mọi người đi!

Tiểu Phù Phù giải thích.

- Cũng đúng!

Trương Huyền rõ ràng.

Khổng sư lưu lại, sao có thể đơn giản như vậy? Đã nói hạn chế, vậy thì có hạn chế, nếu không người người đều lợi dụng sơ hở, chẳng phải thành trò cười? Thánh thú tu vi thấp bị thả ra, khống chế số lượng ở mười bốn, lần nữa chui vào trong, quả nhiên thuận lợi thông qua, không còn ràng buộc.

- Không đúng, đám người Khung Mộc Thanh Giao cũng ở trong không gian gấp, như vậy cộng lại, đã vượt qua mười lăm?

Đi vào màn ánh sáng, mới vừa đi không xa, Trương Huyền nói.

Hắn lưu lại mười bốn con, đều là vừa mới thuần phục, không tính cả đám người Mộc Thanh Giao, Kim Linh Vân Hổ, thậm chí lúc trước thu phục Xích Ngạch Bạch Hổ cũng ở trong đó, tính toán ra, số lượng chân chính đã sớm vượt qua hai mươi.

- Bọn chúng là sinh mệnh trong di tích Khổng miếu, có thể tùy ý đi vào, không chiếm danh ngạch!

Tiểu Phù Phù nói.

- Còn có loại thuyết pháp này?

Không nghĩ tới Thánh thú trong di tích Khổng miếu có loại đãi ngộ này, Trương Huyền cười khổ một tiếng, không nói nhiều nữa, tăng thêm tốc độ bay đi. Mọi người đã đi vào vượt qua một phút đồng hồ, hắn cũng phải nhanh lên một chút.

Sau đại môn rộng lớn, là một cung điện to lớn, hai bên bày đặt hai hàng tượng, có suy nghĩ, có ngóng nhìn, có đọc sách, có tu hành... Sinh động như thật, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ sống lại, hình thái khác nhau, thần thái không giống nhau.

- Đây là... Bảy mươi hai Thánh?

Rất nhanh, Trương Huyền nhận ra được những tượng này, không phải cái khác, chính là bảy mươi hai Thánh của Khổng môn.

Khổng sư có ba ngàn đệ tử, thân truyền bảy mươi hai vị, người xưng bảy mươi hai Thánh, còn Nhiễm Cầu Cổ Thánh, Bốc Thương Cổ Thánh, thì là thập đại hiền giả thực lực mạnh nhất.

Bảy mươi hai vị thân truyền, mỗi một cái đều có truyện ký, đều có quá khứ kinh người, từ đó được Danh Sư đường, vô số người nhớ rõ, Trương Huyền từng xem qua, giờ phút này nhìn thấy tượng, lập tức nhận ra được.

Tử Uyên Cổ Thánh, Tử Khiên Cổ Thánh, Tử Liễu Cổ Thánh, Nhiễm Canh Cổ Thánh... Từng cái tên nghe nhiều nên thuộc, hiện lên ở trong óc, cùng rất nhiều tượng ở trước mắt hòa làm một thể, phảng phất như năm đó chinh chiến sa trường, cùng Dị Linh tộc dục huyết phấn chiến.

Có thể nói, không có bọn họ, một mình Khổng sư không có khả năng bình định Dị Linh tộc! Sau khi Nhân loại ổn định, liền điêu khắc tên mỗi một người bọn hắn, đời đời bất hủ.

Vẻ mặt nghiêm túc, Trương Huyền khom người thi lễ. Bảy mươi hai Thánh, tản mát ra uy áp nhàn nhạt, trong lúc đi lại, đối với tâm cảnh cùng tinh thần có tăng lên cực lớn.

Lại đi vài bước, nhìn thấy có mấy vị Danh Sư khoanh chân ngồi dưới đất, không cách nào tiếp tục đi tới.

Tâm cảnh của bọn hắn không đủ, tiếp tục đi tới, đối với thân thể tổn thương cực lớn, không bằng mượn loại áp bức này, nhanh chóng tăng lên.

Ngay cả mấy vị Thái Thượng trưởng lão của Trương gia cũng như vậy, Trương Huyền không có nói nhiều, tiếp tục đi về phía trước. Triệu Nhã mang theo một đám người, đến cùng là ai, cũng không rõ ràng, có điều có thể xuyên qua bảy mươi hai Thánh tượng tạo thành thông đạo, chỉ sợ tâm cảnh so với hắn cũng không kém quá nhiều.

Chương 3289: Đại Thành điện (2)

Nắm giữ tâm cảnh như vậy, tu vi phỏng chừng cũng đạt tới Bất Hủ cảnh đại viên mãn, đối với đám người cha mẹ, tuyệt đối là uy hiếp rất lớn.

Thông qua thông đạo bảy mươi hai Thánh tượng, đi tới một đại điện khác.

Đám người cha mẹ ngay ở trong đó, cũng không đi xa, mà đối diện bọn họ là tám thanh niên, trên người đều tản mát ra khí tức ngạo nhân, giống như hắn đoán, quả nhiên đều đạt tới Bất Hủ cảnh đại viên mãn.

Thấy đám người cha mẹ không có việc gì, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại mọi người đối diện.

Một nữ hài đang đứng trong đám người, hai mắt nhắm nghiền, trong cơ thể có từng đạo lực lượng băng hàn không ngừng toả ra, dường như muốn kích hoạt phong ấn nào đó.

- Triệu Nhã!

Trương Huyền nhíu mày, vội vàng đi tới.

- Huyền nhi, hình như nàng không nghe được thanh âm!

Còn chưa tới trước mặt, Hưng Mộng kiếm thánh liền tới đón, lặng lẽ truyền âm.

- Không nghe được thanh âm?

Trương Huyền sững sờ.

- Ừm, vừa rồi chúng ta đã hô, có điều không có bất kỳ phản ứng gì, thậm chí ngay cả đầu cũng không có xoay, hình như nghe không được thanh âm...

Hưng kiếm thánh nói.

- Nàng hẳn là hết sức chăm chú phá giải đồ án trên mặt tường, mục đích làm như vậy là cái gì, chúng ta cũng không rõ ràng... Mộng kiếm thánh cũng lặng lẽ chỉ.

- Đồ án?

Lúc này Trương Huyền mới nhìn lại bức tường, quả nhiên thấy trên tường vẽ một bộ đan thanh to lớn, sinh động như thật, như một thế giới bị phong ấn ở phía trong.

Trong cơ thể Triệu Nhã không ngừng tản mát ra khí tức băng lãnh, dường như muốn tháo ra phong ấn gia trì trên đan thanh.

Dựa theo tình huống bình thường, bản thân đi vào đại điện, lại hô một tiếng, đối phương khẳng định sẽ phát hiện, nhưng giờ phút này một điểm phản ứng cũng không có, chỉ sợ thật giống như cha mẹ nói, không nghe được thanh âm.

- Bọn họ là ai?

Đã nhìn thấy Triệu Nhã, nàng cũng không bị tổn thương, Trương Huyền lại không lo lắng, mà híp mắt lại, nhìn về phía tám thanh niên.

- Vừa rồi ta hỏi, bọn họ là... cường giả Chư Tử bách gia! Hưng kiếm thánh nói.

- Chư Tử bách gia?

Trương Huyền cau mày:

- Bọn họ không phải đời sau của bảy mươi hai Thánh ư? Vì sao muốn bắt Triệu Nhã? Trên bức họa này phong ấn lại là cái gì?

Lúc trước vẫn cho là Dị Linh tộc bắt đám người Triệu Nhã. Đối phương vô cùng hung ác, làm ra loại chuyện này, cực kỳ bình thường, nhưng Chư Tử bách gia, Khổng sư truyền thừa, lấy lễ xưng danh, vì sao làm ra loại hoạt động vi phạm đạo đức, không báo tin người khác, liền trực tiếp bắt người?

Không phù hợp đạo lý ah!

Hơn nữa mấu chốt là, phía ngoài đại điện nắm giữ bảy mươi hai Thánh tượng, thân là hậu bối, không những không tế bái, ngược lại để tâm một bức tranh, chẳng lẽ trong bức họa này ẩn giấu một loại cơ mật nào đó?

Nghĩ đến cái này, cũng nhịn không được nữa, nhìn lại bức đan thanh trước mắt.

Bức tranh bày ra ở trên vách tường, từ xa nhìn lại, mang theo tang thương xuyên thấu lịch sử, thời gian, không gian hoàn mỹ giao hòa, lấy Minh Lý Chi Nhãn của hắn cũng thấy không rõ lắm.

Chỉ cảm thấy trong hình vẽ, truyền đến từng cơn khí tức cuồn cuộn, khí thế hào hùng, để cho người ta liếc mắt liền rơi vào trong đó, không cách nào tự kềm chế.

- Ngươi nói... Có thể đây là Xuân Thu đại điển hay không?

Đột nhiên, thanh âm của Hưng kiếm thánh vang lên ở bên tai.

Chương 3290: Cơ duyên tấn thăng Cổ Thánh (1)

- Xuân Thu đại điển?

Trương Huyền sửng sốt.

- Xuân Thu đại điển theo như truyền thuyết là pháp bảo mạnh nhất của Khổng sư, có người nói là thư tịch, có người nói là vũ khí, cũng có người nói là một loại đồ vật không gian... Cụ thể là cái gì, không ai thấy qua, không thể thống nhất kết luận, có phải là một bức họa hay không?

Hưng kiếm thánh phân tích nói:

- Nếu không, cường giả của Chư Tử bách gia, vì sao vừa đến liền phá giải phong ấn nơi này? Hơn nữa, biết Triệu Nhã có năng lực đặc thù này, trước thời hạn liền bắt đi?

Trương Huyền suy nghĩ.

Phụ thân nói không phải không có lý.

Ngoại giới truyền tin tức, cũng không nhất định chính xác, thật giống như cầm trong tay mẫu phù, liền có thể đi vào chủ điện, mẫu phù trong tay hắn, nhưng chủ điện ở đâu... Đến bây giờ còn không có nhìn thấy tung tích.

Xuân Thu đại điển, trong truyền thuyết là thư tịch, chưa hẳn không thể là một bức họa. Tiếp tục nhìn bức tranh, phong ấn che lấp lại, mặc dù nội dung thấy không rõ lắm, lại có thể nhìn ra trong đó tuyết trắng bao phủ, thoáng có chút hoang vu, một bộ trời đông giá rét.

- Quả nhiên có thời gian pháp tắc...

Cẩn thận cảm thụ một chút, trong bức tranh này, không chỉ có lực lượng không gian, còn có thời gian lan tràn, nói cách khác, thời gian trong tranh, cùng tốc độ thời gian ở ngoại giới trôi qua là không tương đồng.

Ngoại giới chẳng qua cuối thu, mà trong bức tranh, đã trời đông giá rét.

Trong bức họa, có thời gian tồn tại... Chẳng lẽ, thật sự là Xuân Thu đại điển?

Nếu thật, vô luận như thế nào cũng phải cướp đoạt tới tay, mặc kệ đối phương có phải Chư Tử bách gia hay không, cũng sẽ không lưu tình.
- Đúng, ta không nhận ra, Tiểu Phù Phù khẳng định có thể nhận ra!

Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Hắn đối với tin tức Thượng Cổ hiểu rõ không nhiều, nhưng Tiểu Phù Phù khác biệt, là Khổng sư chuyên môn luyện chế ra, là chìa khoá đi vào Khổng miếu, khẳng định có thể nhận ra Xuân Thu đại điển đến cùng là loại bộ dáng nào.

Nghĩ đến cái này, tinh thần Trương Huyền khẽ động truyền âm qua.

- Xuân Thu đại điển? Như vậy ngươi cũng nghĩ ra, đây là Tứ Quý Đồ của Khổng sư!

Tiểu Phù Phù ở trong không gian gấp duỗi lưng một cái, lá bùa ở dưới gió thổi ong ong tác hưởng.

- Tứ Quý Đồ?

- Thời điểm tới, ngươi không có phát hiện phía ngoài lầu các à? Xuân hạ thu đông, đại biểu bốn mùa!
Tiểu Phù Phù giải thích.

Trương Huyền sững sờ, nhẹ gật đầu.

Lúc ấy nhìn thấy cái gọi là Xuân Noãn lâu, Hạ Táo lâu… vẫn không để ý, giờ phút này nói chuyện, quả là thế.

Hơn nữa bí thuật Khổng sư đột phá Đại Thánh, là lấy bản thân làm thiên địa, diễn biến xuân hạ thu đông, một năm bốn mùa... Sẽ có liên hệ nhất định hay không?

- Tứ Quý Đồ này có tác dụng gì, để cường giả Chư Tử bách gia dụng tâm như thế?

Biết không phải là Xuân Thu đại điển, trong lòng Trương Huyền hơi có chút thất lạc, đồng thời tò mò.

Coi như không phải đại điển, đoán chừng cũng là bảo vật không kém, nếu không không có khả năng để nhiều cường giả để ý như vậy.

- Tứ Quý Đồ, thoạt nhìn là một bức tranh, trên thực tế ẩn chứa xuân hạ thu đông bốn mùa, hơn nữa tốc độ thời gian trôi qua, so với bên ngoài nhanh hơn... Có lẽ là chừng gấp hai, nói cách khác, ở bên trong tu luyện hai năm, bên ngoài mới qua một năm... Đối với bồi dưỡng nhân tài mà nói, tuyệt đối là bảo vật rất tốt!

Tiểu Phù Phù nói.

Trương Huyền gật đầu, rất tán thành.

Sở dĩ Trương gia trở thành đệ nhất gia tộc, lâu dài không suy, chủ yếu nhất là nắm giữ Huyết Trì, linh hồn có thể có thời gian dài hơn cảm ngộ công pháp tu luyện võ kỹ.

Tổng bộ Danh Sư đường, thiên tài vô số, Danh Sư cửu tinh chỉ điểm, ít đi đường quanh co, là một phương diện, càng quan trọng hơn là nắm giữ Xuân Thu điện, cùng ngoại giới có thời gian sai biệt.

Trịnh Dương tiến bộ nhanh như vậy, so với hắn còn muốn nhanh chóng, Chiến Sư đường truyền thừa chỉ là thứ nhất, một nguyên nhân khác, là đi vào đây tu luyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau