THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3281 - Chương 3285

Chương 3281: Từ chối thì bất kính (2)

- Động thủ...

Thấy Đại Thánh chí bảo càng ngày càng nhiều, làm không cẩn thận thật đúng là rất khó chiến thắng, trong đám Dị Linh tộc, một gia hỏa vẻ mặt đen thui lên tiếng hét lớn.

- Chậm đã... vũ khí của ta còn chưa lấy xong...

Bàn tay của Trương Huyền vẫy một cái, cổ tay tiếp tục lật qua lật lại.

Hô hô hô!

Trước mắt xuất hiện thêm bốn kiện chí bảo, chính là những vật vừa rồi đánh cược chiến thắng.

Bốn kiện vũ khí này xuất hiện, ngón tay của Trương Huyền hóa thành huyễn ảnh, thân thể xuyên qua trong đó, không ngừng ở phía trên nhẹ điểm một chút.

Coong coong coong coong!

Bốn tiếng giòn vang, bốn kiện chí bảo đồng thời phát ra thanh âm thần phục, triệt để nhận chủ.

Rầm!

Sau khi nhận chủ, bốn kiện Đại Thánh chí bảo đồng loạt bay lên.

- Mười Đại Thánh chí bảo? Cái này... Là công bằng quyết đấu?

- Đây chính là hắn nói biết rõ không địch lại, biết rõ hẳn phải chết, cũng tuyệt đối không lùi bước?

Nhìn thấy nhiều pháp bảo Đại Thánh cấp như vậy, rất nhiều Dị Linh tộc da đầu đều run lên, sắp hộc máu.

Một kiện binh khí, có thể không quan tâm, mười cái... tương đương với mười vị Bất Hủ cảnh đại viên mãn, thế thì còn đánh như thế nào?

Nhớ tới lúc trước, tên này dõng dạc nói, trong lòng lập tức cảm thấy ói mửa. Không địch lại cái rắm ah! Hẳn phải chết cái quỷ! Cái này con mẹ nó, là chúng ta hẳn phải chết a...

- Còn chưa động thủ? Chẳng lẽ muốn chết ở trong tay đối phương! Dục lão quỷ cũng điên rồi.

Thân là Cổ Thánh, sống không biết bao nhiêu năm, chưa bao giờ thấy qua sự tình quỷ dị như vậy.

- Vâng!

Biết chờ thời gian càng dài, những binh khí này phối hợp càng tốt, đến lúc đó bọn họ liền thật không có cơ hội, mọi người cùng nhau lao đến.

Trong đám người, gia hỏa đen thui mới vừa nói kia lao tới trước mặt, binh khí trong tay là Yển Nguyệt đao Đại Thánh cấp.

Tên này là một trong sáu Bất Hủ cảnh đại viên mãn, thực lực so với Bột Nguyên cũng không kém chút nào, phối hợp vũ khí cương mãnh như vậy, bỗng nhiên bổ xuống, không khí phát ra âm bạo kịch liệt, không gian xuất hiện bóp méo.

Phần phật!

Mắt thấy muốn chém hắn thành hai khúc, thời gian bên người thanh niên phảng phất như trong chốc lát tăng tốc, nhẹ nhàng đi tới trước mặt Yển Nguyệt đao, ngón tay chỉ tới.

Ông! Yển Nguyệt đao hưng phấn reo lên, thân thể khổng lồ chấn động, đảo ngược đầu đao, bổ xuống Dị Linh tộc đen thui kia.

- Ta sát...

Dị Linh tộc này lệ rơi đầy mặt.

Sau một khắc, đầu rơi trên mặt đất, trước khi chết cũng không có làm rõ đến cùng xảy ra chuyện gì.

- Cái này... Là bị luyện hóa?

Rất nhiều Danh Sư ngẩn ngơ.

Dục lão quỷ dường như điên rồi.

Cùng người đối chiến, vũ khí đối phương còn chưa tới trước mặt, liền luyện hóa nó, phản phệ chủ nhân lúc trước... Còn có thể chiến đấu như vậy?

Mọi người khiếp sợ còn không có kết thúc, thanh niên đã hóa thành một đạo lưu quang xông vào đám người, chỉ cần ngón tay hắn tiếp xúc qua vũ khí, sau một khắc sẽ phản chiến, cùng viên gạch, Long Cốt Thần Thương… liên hợp đối kháng Dị Linh tộc.

- Vốn ta cảm thấy, nhiều Dị Linh tộc như vậy vây công Trương sư, quả thực chính là bắt nạt người... Làm sao hiện tại cảm giác, giống như là Trương sư đang bắt nạt bọn họ?

- Ngay trước mặt cướp vũ khí của người ta, biến thành vũ khí của mình, đối kháng chủ nhân...

- Khó trách Trương sư yêu cầu cùng một đám người đối chiến, khẳng định đã sớm chuẩn bị kỹ càng, muốn đồ sát toàn bộ những người này!

...

Trong tiếng nghị luận, Trương Huyền chẳng biết lúc nào đã lui ra đám người, chắp hai tay sau lưng, nhìn lấy vũ khí đầy trời đang cùng Dị Linh tộc chiến đấu, tràn đầy vui mừng, nhịn không được cảm xúc một tiếng.

- Cảm ơn vũ khí của chư vị, tại hạ từ chối thì bất kính!

Chương 3282: Cổ Thánh chi huyết (1)

- Phốc!

Bị vũ khí bản thân chém giết, rất nhiều Dị Linh tộc mặt mũi phát điên, nước mắt ào ào.

Những binh khí này, chúng ta không muốn cho ngươi, ngươi đây không phải xin, là cứng rắn cướp có được hay không?

Công bằng quyết đấu, chỉ là mọi người dùng chân khí chiến đấu... Ngươi cái này đánh cái gì a?

Công bằng em gái ngươi ah!

Còn không bằng lấy ra thú sủng, chúng ta bị cắn chết cũng không đến mức nhận loại tủi thân này.

- Ngươi... Ngươi tự tìm cái chết!

Thấy ở dưới Trương Huyền khống chế, Dị Linh tộc từng người ngã xuống, hơn ba mươi tộc nhân, thời gian nháy mắt liền chết hơn một nửa, Cổ Thánh gọi là Dục lão quỷ triệt để nổi giận.

Vốn mục đích khiêu chiến là muốn đạt được danh ngạch đi vào Đại Thành điện, hiện tại mọi người chết sạch, còn muốn danh ngạch... Có cái rắm dùng?

Ầm ầm!

Một bàn tay khổng lồ, bất ngờ xuất hiện, không gian trước Đại Thành điện, trong chốc lát bị giam cầm, một đạo lực lượng nghiền ép vạn cổ, giống như muốn đập Trương Huyền thành bánh thịt.

- Thật mạnh!

Chân khí trong cơ thể Trương Huyền vận chuyển rất nhanh, muốn trốn đi, lại phát hiện cả người bị giam cầm, không thể động đậy.

Cổ Thánh, đương đại mạnh nhất, vừa ra tay, không gian lợi hại hơn nữa cũng sẽ hủy diệt, căn bản không phải thực lực như hắn có thể chống lại.

Phần phật! Ngay thời điểm không kiên trì nổi, lập tức liền bị nghiền ép, tùy thời bạo thể, một đạo kiếm mang bất ngờ xuất hiện.

Giống như đoán chắc thời cơ, lại hình như tìm được vị trí chuẩn xác của Dục lão quỷ, kiếm mang không có đối kháng bàn tay trên không, cũng không có giúp Trương Huyền hóa giải áp lực, mà thẳng tắp đâm rơi hư không.

- Phốc!

Thanh âm kiếm khí vào thịt vang lên, ngay sau đó hư không có máu tươi rơi vãi.

- Ngươi...

Âm thanh của Dục lão quỷ vang lên chói tai, chưởng ấn lắc lư một cái, biến mất không thấy gì nữa.

Hô hô!

Không gian nổi lên gợn sóng, Dục lão quỷ che giấu biết tiếp tục chờ đợi, khả năng tai kiếp khó thoát, thời gian nháy mắt liền biến mất, không thấy tung tích.
- Ha ha, sảng khoái!

Tiếng cười sang sảng của Trương gia lão tổ truyền đến.

Tu vi đạt tới Cổ Thánh, muốn chém giết đã rất khó, hai người tranh đấu không biết bao nhiêu năm, từ trước tới nay khó phân sàn sàn nhau, hiện tại trực tiếp đâm thủng, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, phỏng đoán cũng đủ hắn tu dưỡng một đoạn thời gian, lại không cách nào gây sóng gió.

Có thể làm được điểm ấy, tất cả đều bởi vì vãn bối của mình dẫn tới đối phương tâm thần dao động.

Ngẩng đầu nhìn lại giữa sân, chỉ thấy hơn ba mươi Dị Linh tộc lúc trước người người kiêng kỵ, giờ phút này tất cả đều nằm ở trên mặt đất, biến thành thi thể, một cái cũng không còn lại.

Một nhóm lớn vũ khí toàn bộ rơi vào trong tay Trương Huyền, hân hoan nhảy nhót, tựa như tranh thủ tình cảm.

- Tuổi còn trẻ, liền có năng lực cùng trí tuệ như thế, tốt...

Trương gia lão tổ khen ngợi một tiếng, ngay sau đó một đạo lực lượng chậm rãi hội tụ, trên mặt đất tản mát mấy giọt máu dịch, bị lực lượng càn quét, tụ lại, cất vào một cái bình ngọc.

- Ngươi đánh giết nhiều Dị Linh tộc như vậy, càng làm cho ta có cơ hội trọng thương Dục lão quỷ, công lao cực lớn! Làm tiền bối, không thể làm như không thấy... năm giọt Cổ Thánh chi huyết này, nhận lấy đi!

- Đa tạ tiền bối!

Nhận lấy bình ngọc bay tới, vẻ mặt Trương Huyền cung kính.

Mặc dù không biết Cổ Thánh chi huyết có ích lợi gì, nhưng có thể để cho nhiều Dị Linh tộc kích động đến mạng cũng không cần, khẳng định có giá trị không nhỏ.

- Cổ Thánh chi huyết của Dị Linh tộc, mang theo sát lục chi khí nồng đậm, đối ngươi tu luyện mà nói, tác dụng không lớn... Lại nói, đây chỉ là chiến lợi phẩm của ngươi, không tính ta ban thưởng, làm tiền bối, làm sao cũng không có khả năng quá mức keo kiệt! Trong bình ngọc này, đồng dạng có năm giọt huyết dịch, là máu của ta, hiện tại cho ngươi, sử dụng thật tốt, sớm ngày đạt tới cảnh giới cao hơn, dẫn dắt Trương gia đi càng xa!

Phần phật!

Chương 3283: Cổ Thánh chi huyết (2)

Tiếng nói kết thúc, trước mắt lần nữa xuất hiện một cái bình ngọc, còn chưa tới trước mặt, Trương Huyền liền cảm thấy huyết dịch không ngừng sôi trào, dường như sắp thiêu đốt.

Mặc dù huyết mạch Trương gia trong cơ thể hắn đã bị tước đoạt, nhưng trong bình ngọc là huyết dịch của nhân tộc Cổ Thánh, đối với hắn mà nói, khẳng định hữu dụng hơn Cổ Thánh Dị Linh tộc.

- Huyền nhi, còn không mau mau cảm ơn lão tổ!

Hưng kiếm thánh kích động vội vàng truyền âm.

- Đa tạ lão tổ...

Trương Huyền khom người.

- Không cần khách khí! Đây là ngươi nên được!

Nói xong, thanh âm tan biến, ngay sau đó khí tức Cổ Thánh biến mất, giống như chưa hề xuất hiện qua.

Biết vị tiên tổ này khẳng định lần nữa ẩn núp, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Khổng miếu mở ra, Cổ Thánh tới không chỉ một người, đối với bọn hắn mà nói, cũng có cơ duyên thuộc về mình, đương nhiên càng ẩn nấp càng tốt.

Nếu không bị phát hiện, liên hợp vây công, chết cũng không biết chết như thế nào.

- Cổ Thánh huyết dịch, đến cùng có ích lợi gì?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn về phía cha Hưng kiếm thánh, truyền âm.

- Cổ Thánh huyết dịch, mỗi một giọt đều ẩn chứa năng lượng to lớn, hơn nữa trong đó ẩn chứa lý giải của Cổ Thánh đối với tu luyện, có thể luyện hóa, một giọt, cũng đủ để cho người nhanh chóng tiến bộ, tu vi tăng lên tới cảnh giới không thể tưởng tượng!

Con mắt Hưng kiếm thánh sáng lên, giải thích nói. - Luyện hóa?

- Không sai, nếu như một tu luyện giả bình thường, có thể có cơ hội tiếp xúc Cổ Thánh chi huyết, hơn nữa có thể luyện hóa không bạo thể mà chết... Có thể trực tiếp từ cảnh giới võ giả, tấn thăng đến Đại Thánh cấp!

Hưng kiếm thánh nói.

- Cái này...

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Hắn từ võ giả tấn cấp đến Đại Thánh, hao tốn vô số tâm huyết, gắng sức, hao phí không biết bao nhiêu tài nguyên... Một giọt máu liền có thể làm được điểm ấy... Thật là đáng sợ!

Đương nhiên, cũng biết đối phương nói chỉ là ví von, người bình thường, không nói trước không thể thừa nhận lực lượng của Cổ Thánh chi huyết, coi như có thể thừa nhận, đột phá như vậy cũng sẽ chân khí phù phiếm, sức chiến đấu không quá mạnh.

- Bất quá đơn thuần chỉ là lực lượng cùng lĩnh ngộ tu luyện, cũng đủ để vô số người khát vọng... Trọng yếu nhất là... trong giọt máu này ẩn chứa lực lượng tích huyết trùng sinh của Cổ Thánh, về sau gặp được nguy hiểm, chỉ cần không có tại chỗ hồn phi phách tán, một giọt liền có thể triệt để khôi phục, dù đầu lâu rơi mất, cũng có thể lần nữa nối liền, mà không bị tử vong... Hưng kiếm thánh nói.

- Cái này...

Thân thể Trương Huyền cứng đờ, trong lòng khiếp sợ đã không đủ để nói nên lời.

Thực lực của hắn bây giờ, mặc dù rất mạnh, nhưng một khi bị người chém xuống đầu lâu, cũng chỉ có một con đường tử vong có thể đi...

Mà có những huyết dịch này, một giọt chẳng khác nào một lần sinh mệnh... Khó trách có thể để cho vô số Dị Linh tộc sôi trào, nào chỉ trân quý, quả thực chính là bảo vật vô giá!

- Cha, mẫu thân, năm giọt ta cũng không dùng hết, mỗi người các ngươi một giọt...

Sau khi hết khiếp sợ, Trương Huyền mở nắp bình, cong ngón tay búng một cái.

Hai giọt huyết dịch, tản mát ra lực lượng nồng đậm, bay về phía hai người.

Năm giọt huyết dịch, đối với hắn mà nói thật là dùng không hết, đã như vậy còn không bằng đưa cho cha mẹ, để cho bọn họ cũng có năng lực tự vệ.

Khổng miếu có nguy hiểm không thể dự đoán, có thứ này bản thân sẽ an tâm.

- Cái này...

Không nghĩ tới đồ vật trân quý như thế, nhi tử không chần chờ chút nào liền đưa cho bọn họ, Hưng Mộng kiếm thánh liếc mắt nhìn nhau, đồng thời xiết chặt nắm đấm.

Có con như thế, còn cầu mong gì!

Chương 3284: Triệu Nhã ở đâu? (1)

Biết đối phương hiếu tâm, không cách nào cự tuyệt, hai người nhận lấy huyết dịch.

Huyết dịch thoạt nhìn không lớn, nhưng rơi vào lòng bàn tay lại làm cho thân thể bọn họ trầm xuống, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Đạt tới Cổ Thánh, không riêng gì máu, một cọng lông tóc đều nặng như thái sơn, nếu không phải tu vi tiến bộ, đạt tới Bất Hủ cảnh đỉnh phong, khả năng không cầm lên được.

- Các ngươi nhanh luyện hóa đi!

Trương Huyền mỉm cười.

- Ừm!

Cũng không nhiều lời, hai người khoanh chân ngồi xuống, tinh thần khẽ động, huyết dịch chậm rãi bay về phía đan điền. Không biết qua bao lâu, hai người mở mắt ra.

- Thành công?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Cổ Thánh chi huyết, làm sao có thể nhanh như vậy liền luyện hóa, chúng ta chỉ đặt nó ở trong đan điền, như vậy mỗi ngày đều có thể dùng chân khí cọ rửa, dần dà chân khí cũng sẽ thấm nhuần khí tức, đối với tu luyện có hiệu quả cực lớn!

Hưng kiếm thánh cười nói.

Loại Thánh huyết cấp bậc này, nếu dễ dàng luyện hóa như vậy, cũng không đến mức để vô số người thèm nhỏ dãi.

Không có mấy năm, mấy chục năm công phu, không có khả năng hoàn thành.

Bởi vậy bọn họ để huyết dịch vào đan điền, chân khí không ngừng cọ rửa, lợi dụng công phu mài nước... Thời gian lâu dài, tự nhiên sẽ cùng bản thân hòa làm một thể, phát huy hiệu quả.

- Ừm!

Trương Huyền nói:

- Ta cũng thử một chút!

Nói xong ngồi dưới đất, ngón tay điểm ra, một giọt máu đi vào trong cơ thể.
Phần phật!

Huyết dịch nhập thể, cùng thân thể của hắn nháy mắt liền dung hợp lại, chẳng những không có một tia kháng cự, ngược lại cho người ta một loại cảm giác hân hoan nhảy nhót, quay về mẫu thể.

- Cái này...

Trương Huyền sửng sốt một chút, trong lòng chấn động, tràn đầy mê man:

- Vậy thì luyện hóa?

Đi vào trong cơ thể, lập tức cùng máu tươi của hắn triệt để dung hợp, lại không phân lẫn nhau... Không phải nói rất khó ư? Làm sao dễ dàng như vậy?

- Luyện hóa?

Thấy nhi tử hấp thu hết huyết dịch, rất nhanh ngẩng đầu, Hưng kiếm thánh nghi ngờ nhìn lại.

- Đúng vậy a!

Trương Huyền nói tình huống huyết dịch đi vào trong cơ thể một lần.

- Ta hiểu! Hưng kiếm thánh nói:

- Hai mươi năm trước, tiên tổ trọng thương, cần huyết dịch mới có thể kéo dài tuổi thọ, lúc ấy chỉ có máu của ngươi độ tinh thuần đầy đủ, vì lẽ đó trong cơ thể hắn chảy, một phần là máu của ngươi!

- Ta sao?

Da mặt Trương Huyền co lại.

Trong cơ thể tiên tổ chảy máu của mình... Làm sao cảm giác lời này quái dị như vậy?

- Tuy những huyết dịch này chỉ là trợ giúp khôi phục sinh mệnh, nhưng trải qua thể chất tiên tổ cải tạo, đã triệt để đại biến, uy lực cực mạnh! Hiện tại lần nữa quay về, tương đương với trở lại bản nguyên, tự nhiên càng dễ luyện hóa...

Hưng kiếm thánh cười nói.

- Thì ra là thế...

Trương Huyền gật đầu, lại không rầu rĩ, cẩn thận cảm thụ Cổ Thánh chi huyết, sau khi mình huyết dịch triệt để dung hợp, trong cơ thể quả nhiên có một loại cảm giác sức sống tràn trề.

Dường như cánh tay đứt gãy, cũng có thể lần nữa mọc ra, không cần tiếp tục lo lắng bị thương.

Bất quá cỗ lực lượng này cũng không phải một mực tồn tại, mà là có số lượng hạn chế.

Trong Đan dược có loại Đoạn Tục đan, cũng có thể để cho người ta đoạn chi nối lại, nhưng bất luận hiệu quả hay uy lực đều kém quá nhiều.

Thân thể này nghiền nát cũng có thể khôi phục, thậm chí đầu cũng có thể tái sinh, mà cái kia nhiều nhất khôi phục tứ chi mà thôi, chân chính chém đầu xuống, đồng dạng đi đời nhà ma.

- Có thể cho Nhược Hi một giọt...

Thu hai giọt còn lại vào nhẫn, Trương Huyền mỉm cười.

Thứ đồ tốt này, tự nhiên không thể độc hưởng.

Chương 3285: Triệu Nhã ở đâu? (2)

- Cổ Thánh chi huyết của Dị Linh tộc, quay đầu tìm cơ hội lại thử...

Chân khí của hắn có thể ngụy trang Dị Linh tộc, có lẽ mấy giọt Cổ Thánh chi huyết này cũng hữu dụng, bất quá hiện tại nhiều Danh Sư như vậy, không phải thời điểm thí nghiệm, chỉ có thể sau này hãy nói.

- Đúng rồi, lúc trước các ngươi nói có tin tức Triệu Nhã, Triệu Nhã đến cùng ở đâu?

Đứng dậy, lần nữa nhìn về phía cha mẹ.

Vừa rồi đối phương vừa định nói sự tình Triệu Nhã, phía dưới liền đến khiêu chiến, không có thời gian nói tỉ mỉ, giờ phút này tất cả Dị Linh tộc đều xử lý, vừa vặn hỏi thăm một chút.

- Nơi này có bốn lầu các, chúng ta ở Xuân Noãn, Dị Linh tộc ở Hạ Táo, Thu Sảng thì một đám Thánh thú, mà Đông Hàn sau cùng, là một đám gia hỏa không rõ lai lịch, trước khi ngươi đến, ta cảm nhận được một tia khí tức băng hàn, nhịn không được liếc mắt nhìn, học sinh của ngươi dường như ở trong đó!

Mộng kiếm thánh nói.

Nàng làm việc khá cẩn thận, nhất là liên quan tới chuyện của con, từ trước tới nay lưu tâm, mặc dù tia khí tức kia rất yếu, nhưng vẫn bị bắt lại, đưa tới chú ý.

- Nàng o Đông Hàn lâu?

Trương Huyền đứng dậy, mấy bước đi tới trước cửa sổ nhìn sang.

Bốn cái lầu các kết nối với nhau, xuân đối thu, hạ đối đông, phương vị này vừa vặn bị lầu các khác che lấp, không nhìn thấy tình huống cụ thể trong Đông Hàn lâu.

- Ta cũng chỉ tùy tiện liếc qua, cảm giác có chút giống, cụ thể có phải hay không thì không rõ ràng!

Mộng kiếm thánh nói.

- Đi qua nhìn một chút liền biết!

Trương Huyền hít sâu một hơi, hừ một tiếng.

Mặc kệ Triệu Nhã là bị Dị Linh tộc, hay Chư Tử bách gia bắt đi, đã có khả năng ở lầu các kia, thì phải xem rõ ngọn ngành.

- Ta cùng ngươi đi...

Thấy hắn đi qua, Hưng kiếm thánh nói. - Ta một người là được!

Trương Huyền lắc đầu cự tuyệt.

Mặc dù thực lực của cha mẹ cực mạnh, nhưng đối phương lặng yên không tiếng động bắt đi Triệu Nhã, là địch hay bạn còn không phân biệt được, bản thân đi qua, chí ít an toàn hơn một ít.

- Cẩn thận!

Biết thực lực của nhi tử đã vượt xa hắn, thủ đoạn càng nhiều vô số kể, Hưng kiếm thánh đành phải cười khổ.

- Ừm!

Trương Huyền không nói thêm lời, thẳng tắp bay về phía Đông Hàn lâu.

- Người đến dừng bước!

Còn chưa tới trước mặt, một thanh âm nhàn nhạt vang lên, ngay sau đó một cỗ uy áp nồng đậm hạ xuống.

- Cổ Thánh? Đồng tử Trương Huyền co rụt lại.

Cỗ lực lượng này, vừa rồi cảm thụ qua, chính là Cổ Thánh mới có thể toả ra.

Mặc dù đối phương sẽ không dễ dàng ra tay, nhưng thi triển ra lực lượng là cảnh cáo... người trong Đông Hàn lâu, cũng có loại cường giả cấp bậc này bảo vệ.

Cũng đúng, nếu như không có, khẳng định sớm đã bị giết sạch, làm sao có thể chiếm cứ một lâu mà bình yên vô sự.

- Tiền bối, tại hạ có vãn bối khả năng ở trong lầu các, muốn tìm kiếm một chút, cũng không có ác ý!

Trương Huyền ôm quyền.

Tuy Trương gia Cổ Thánh khẳng định còn ở cách đó không xa, nhưng hắn không dám láo xược.

- Trương Huyền, hai mươi tuổi, liền trở thành tam đại gia tộc tộc trưởng, Thánh Tử điện điện chủ, càng dựa vào sức một người, diệt đi mười một vạn đại quân của Dị Linh tộc, công lao cái thế... Ta biết ngươi!

Thanh âm của Cổ Thánh tiếp tục vang lên.

- Tiền bối quá khen rồi!

Không nghĩ tới vị Cổ Thánh không biết tên này, vậy mà biết tất cả sự tích của hắn, Trương Huyền sửng sốt một chút, ôm quyền khom người.

- Công lao chính là công lao, không thể che lấp... Đổi lại lúc khác, ngươi muốn gặp ta, khẳng định sẽ hân hoan đón lấy, bất quá hiện tại không thể tiến vào lầu các, mong được tha thứ!

Thanh âm của Cổ Thánh tiếp tục vang lên.

- Vì cái gì?

Trương Huyền cau mày, trong lòng hơi động, nhịn không được hỏi:

- Tiền bối là Danh Sư?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau