THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3271 - Chương 3275

Chương 3271: Hồ Yêu Yêu tấn cấp (2)

Thực lực của đối phương, chỉ là Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhưng dáng múa thi triển ra, Đại Thánh nhị trọng Kim Thân cảnh cũng khó mà chống cự.

Đặc biệt là tu luyện giả nam giới, Bất Hủ cảnh hơi không cẩn thận cũng sẽ trúng chiêu.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, bản thân Hồ Yêu Yêu liền là tuyệt đại vưu vật, nhất cử nhất động, kèm theo năng lực câu hồn phách, giờ phút này lại phối hợp dáng múa, cho dù tu vi không cao, vẫn có thể tản mát ra mị lực để cho người ta khó mà chống cự.

Đương nhiên, chỉ là để đối thủ trầm mê, muốn đánh giết liền khó khăn.

Loại thực lực này, cầm trong tay vũ khí, cũng chưa chắc có thể lưu lại dấu vết ở trên người cường giả Kim Thân cảnh.

- Ngươi... Không bị ảnh hưởng?

Một khúc xong, Hồ Yêu Yêu ngừng lại, nhìn thấy thanh niên đối diện hai mắt trong suốt, sạch sẽ, nhịn không được thất lạc.

Nàng có dáng người và dung nhan có một không hai, vừa tiến vào Kinh Hồng sư công hội, liền được xác định là nhân tuyển Thánh Tử, tiến hành bồi dưỡng, lần này sở dĩ được phép đi vào Khổng miếu, là bởi vì đã được truyền thừa, gặp được cường giả Đại Thánh cũng đủ để tự vệ.

Có loại năng lực này, lần nữa nhìn thấy Trương Huyền, tự nhiên sinh ra một loại cảm giác phân cao thấp.

Lúc trước ở Hồng Viễn học viện, vô số người quỳ dưới váy nàng, chỉ cần là nam Danh Sư, ai không kính sợ ba phần, chỉ có cái tên này, trâu gặm mẫu đơn, đối với sắc đẹp của nàng như không nhìn thấy.

Vốn cho rằng đạt được Kinh Hồng truyền thừa, đối phương sẽ bị ảnh hưởng, không nghĩ tới ánh mắt so với trước kia còn muốn trong sáng... Đại ca, ngươi đến cùng mù lúc nào?

Thật muốn tìm người trị liệu cho hắn một chút... Ngay thời điểm nàng tràn đầy buồn bực, thanh âm của đối phương vang lên:

- Ừm, nhận lấy chút ảnh hưởng!

- Thật?

Ánh mắt sáng lên, Hồ Yêu Yêu nghi ngờ nhìn qua:
- Ta làm sao không nhìn ra...

- Bộ Linh Lung Phi Thiên Vũ này của ngươi, nhảy mặc dù không tệ, hình thái tiên nữ phi thiên, bày ra hoàn mỹ, cho người ta một loại ảo giác như thật như ảo, tựa như đi vào huyễn trận... Nhưng thiếu sót cũng hết sức rõ ràng, thứ nhất, hoạt động quá mức tận lực, tiên nữ, sở dĩ để cho người ta kinh diễm, cũng không phải nàng thi triển ra dáng người xinh đẹp, mà là nhất cử nhất động, một cái nhăn mày một nụ cười, đều mang mùi vị xuất trần thoát tục, là thoát ly trần tục, mà không phải phong trần. Thứ hai, tinh thần công kích quá mức tận lực, như vậy rất dễ dàng gây nên cường giả chống cự, không dễ dàng xâm nhập nội tâm...

Trương Huyền một hơi nói ra mười bảy cái thiếu hụt, dừng lại một chút, nói tiếp:

- Nói như thế nào đây... Vừa rồi ngươi múa, ảnh hưởng với ta chính là... Thiếu hụt quá nhiều, thực tế nhìn không được, có chút buồn nôn, ngươi cũng biết, ta là người chủ nghĩa hoàn mỹ...

- Ngươi...

Hồ Yêu Yêu hộc máu.

Hoàn mỹ chủ nghĩa, hoàn mỹ muội muội ngươi ah!

Dáng múa của ta thướt tha như thế, không bị cám dỗ ngược lại cũng thôi... Còn buồn nôn muốn ói... Nước mắt ào ào, Hồ Yêu Yêu chỉ cảm thấy cuộc đời Kinh Hồng sư của mình u ám không ánh sáng.

Người ta nhìn khiêu vũ, là hưởng thụ, ngươi nhìn khiêu vũ, là thiếu hụt... Còn có thể vui vẻ chơi đùa hay không?
- Đừng nản chí, đây là ta vừa rồi tiến hành sửa lại, học tập cho giỏi mà nói, hẳn có thể tiến bộ lần nữa, nếu như vậy, với ta mà nói... Hẳn là sẽ không khó chịu như vậy!

Vẻ mặt Trương Huyền thành thật.

- ...

Hồ Yêu Yêu xoa mi tâm, tâm thật mệt.

May mắn cùng hắn chỉ là bằng hữu, nếu thật là tình lữ, IQ thấp như vậy, một ngày tâm tắc rất nhiều lần, còn không bằng tự sát a.

Hồ Yêu Yêu tràn đầy buồn bực, ghi nhớ thiếu hụt cùng phương pháp sửa lại mà đối phương nói ở trong lòng.

Cẩn thận lĩnh ngộ, càng nghĩ càng cảm thấy nói không sai, lời ít mà ý nhiều, nhắm thẳng vào hạch tâm, thân thể không tự chủ được đung đưa, lần nữa nhảy Linh Lung Phi Thiên Vũ.

Tốc độ càng lúc càng nhanh, hoạt động càng ngày càng u nhã.

Ầm ầm!

Không biết qua bao lâu, chân khí trong cơ thể đột nhiên sôi trào, tu vi giam cầm ở Thánh Vực cửu trọng, vậy mà trong nháy mắt đột phá, đạt đến Kiến Thần Bất Hoại cảnh.

- Ta đột phá?

Thân thể mềm mại cứng đờ, lần nữa nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, ánh mắt phức tạp.

Cái tên này, liếc mắt nhìn ra nhiều thiếu hụt như vậy, sau khi sửa lại, liền có thể tiến bộ... xem ra trong mắt hắn, vô dụng cũng là lựa chọn không tệ! Chí ít có thể được chỉ điểm.

Quên đi, vô dụng liền vô dụng, theo ở phía sau kiếm chỉ điểm là được, hữu dụng như vậy làm gì... Trong nháy mắt, Hồ Yêu Yêu lần nữa dấy lên đấu chí.

Chương 3272: Kỳ ngộ của Hưng Mộng kiếm thánh (1)

- Tốt rồi, đi nhanh một chút đi!

Hồ Yêu Yêu đột phá, Trương Huyền nằm trong dự liệu, chỉ cần đối phương khiêm tốn tiếp nhận chỉ điểm, hoàn toàn có thể để cho nàng đột phá nghi ngờ nhân sinh.

Đây chính là năng lực của hắn, khiêm tốn mà nội liễm.

- Ừm!

Biết đối phương có chuyện lo lắng, Hồ Yêu Yêu không nói thêm lời, vừa đi theo đằng sau, vừa củng cố tu vi vừa mới đột phá.

Quyết định phương hướng miếu thờ, Trương Huyền đi thẳng về phía trước.

Kiến trúc hùng vĩ, huyền phù ở bầu trời phương xa, như ẩn như hiện, tốc độ hai người cực nhanh, bay lượn chạy tới.

Vốn cho rằng một đường sẽ vô cùng nguy hiểm, không nghĩ tới an toàn để cho người ta khiếp sợ.

Đừng nói Dị Linh tộc, ngay cả Thánh thú cũng không thấy.

Hơn mười phút sau, một kiến trúc hùng vĩ xuất hiện ở trước mắt, ngay phía trên có bảng hiệu ghi Đại Thành điện!

- Hẳn là một trong sáu đại cung điện của Khổng miếu!

Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Khổng miếu có sáu cung điện, đối ứng sáu truyền thế thiên phù, điểm ấy hắn đã sớm biết, cái Đại Thành điện này, hẳn chính là một trong số đó.

Trước cửa đại điện, mây mù lượn lờ, thấy không rõ lắm, có điều có thể thấy được đại môn khóa chặt, còn không người tiến vào bên trong.

Nhìn quanh hai bên, bốn tòa lầu các phân tán ở bốn phía, phân biệt viết Xuân Noãn, Hạ Táo, Thu Sảng, Đông Hàn.

- Cái kia chính là Xuân Noãn lâu?

Nhìn rõ ràng chữ Xuân Noãn, Trương Huyền mang theo Hồ Yêu Yêu vội vàng đi vào. Cái lầu các này, không tính quá lớn, vừa tiến vào trong đó, liền thấy không ít người đứng ở bên trong, có trang phục Danh Sư, có thì là gia tộc và tán tu, đại khái hơn ba mươi người, tu vi thấp nhất cũng đạt đến Thánh Vực cửu trọng.

- Tộc trưởng...

Thấy hắn đi vào, vài bóng người tới đón.

Trương Huyền nhận ra được, mấy vị Thái Thượng trưởng lão trong tộc. Lúc trước một mực bế quan, hai ngày trước vừa tới Khúc Phụ. Lúc này Trương Huyền đã xóa ngụy trang, khôi phục dung mạo của mình.

- Huyền nhi, ngươi đã đến...

Vừa định hỏi thăm cha mẹ ở đâu, liền nghe thanh âm vang lên, vợ chồng Hưng Mộng kiếm thánh tới trước mặt. Thấy bọn họ không bị tổn thương, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời sửng sốt:

- Thực lực của các ngươi... Làm sao tiến bộ nhanh như vậy?

Trước khi đi vào Khổng miếu, hai người này chỉ là Bất Hủ cảnh sơ kỳ, ngắn ngủi mấy canh giờ không thấy, vậy mà đã đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, chân chính đứng ở cao nhất của đại lục!

- Chúng ta đạt được cơ duyên... Hưng kiếm thánh cười cười, giải thích một phen.

Nghe xong giải thích, vẻ mặt Trương Huyền im lặng.

Vận may của cha mẹ mình, so với hắn tốt hơn quá nhiều, vừa xuất hiện là đến nơi này, cũng không đi vào thế giới băng tuyết.

Linh khí cùng sư phong ở nơi này, so với thế giới rừng rậm càng thêm nồng đậm, hơn nữa vừa tới đâu đâu cũng có bảo vật, thu những thứ này, lại thêm tâm cảnh đạt đến 29. 9, tu luyện tự nhiên một ngày ngàn dặm.

- Hơn nữa, chúng ta cũng không phải tu luyện mấy canh giờ, mà là... ba tháng!

Thấy hắn khó tin, Mộng kiếm thánh mỉm cười.

- Ba tháng?

Trương Huyền sửng sốt.

Khổng miếu mở ra, tính toán đâu ra đấy, chẳng qua năm sáu canh giờ, làm sao sẽ thời gian dài như vậy?

- Đúng vậy, ta và cha ngươi trong lúc vô tình bước vào một chỗ thời gian tăng tốc, nơi đó tốc độ thời gian trôi qua nhanh hơn nhiều, thoạt nhìn ngắn ngủi mấy canh giờ, trên thực tế đã tu luyện rất lâu!

Mộng kiếm thánh giải thích.

- Cái này...

Con mắt Trương Huyền trợn tròn.

Cái vận khí này quá nghịch thiên đi!

Vừa truyền tống liền đến nơi đây không nói, còn có thể bước vào chỗ thời gian tăng tốc... mình làm sao thê thảm như thế?

Chương 3273: Kỳ ngộ của Hưng Mộng kiếm thánh (2)

- Chỗ kia ở đâu? Còn có thể tìm tới không?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

Nếu như có thể tìm tới, hắn cũng nhịn không được muốn đi qua tu luyện một đoạn thời gian, trước tiên tăng thực lực lên lại nói.

- Hẳn là không tìm thấy, là chúng ta được cơ duyên, đợi tu luyện hoàn tất liền biến mất, cũng không thấy nữa... Thật ra thì không cần cái này, ngươi cũng tu luyện rất nhanh...

Mộng kiếm thánh an ủi một câu.

- Được rồi!

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Người so với người tức chết người, hắn từ trước tới nay lấy tu luyện nhanh chóng tự xưng, kết quả thời gian dài như vậy, vẫn là Kim Thân cảnh đỉnh phong, một chút tiến bộ cũng không có... Trương Huyền buồn bực, lần nữa nhìn lại:

- Ta bị Khổng miếu thả ra ánh sáng bao phủ, sau đó liền tiến vào một thế giới rừng rậm, tại sao các ngươi lại đi thẳng tới nơi này? Hơn nữa... Các ngươi không có tách ra?

Hắn đi vào thế giới rừng rậm, hơn nữa ai cũng tìm không thấy, bằng hữu quen thuộc một cái cũng không nhìn thấy, vì sao cha mẹ có thể trực tiếp xuất hiện ở đây, hơn nữa nghe khẩu khí còn không chia lìa?

- Có lẽ liên quan đến truyền thế thiên phù a!

Hưng kiếm thánh giải thích nói:

- Thời điểm Khổng miếu mở ra, ta và mẫu thân ngươi, cùng mấy vị Thái Thượng trưởng lão đang nghiên cứu tiên tổ lưu lại thiên phù, sau đó liền đến nơi này... Ta có thể cảm nhận được, cái thiên phù kia cùng phân điện này có liên hệ chặt chẽ không thể tách rời.

- Thiên phù?

Trương Huyền cúi đầu nhìn lại, quả nhiên thấy phù lục trong tay Hưng kiếm thánh tản mát ra quang mang ôn nhuận, cùng khí tức trên Đại Thành điện hòa làm một thể, có liên hệ đặc thù.

- Cái thiên phù này đáng tin cậy như vậy, của ta làm sao không có tác dụng a?
Vẻ mặt Trương Huyền buồn bực.

Hắn đạt được truyền thế mẫu phù, cũng chính là Tiểu Phù Phù, tình huống bình thường không nên trực tiếp đưa bản thân đến chủ điện sao?

Hiện tại chủ điện ở đâu, cái bóng cũng không thấy, còn bị ném tới thế giới rừng rậm, thế giới sa mạc, thế giới băng tuyết... thám hiểm, mấu chốt phương hướng cũng không tìm được... Sớm biết vô dụng như vậy, đã trực tiếp ném đi rồi!

- Phù lục cùng Đại Thành điện có liên hệ, vì sao các ngươi không đi vào?

Trương Huyền dứt bỏ buồn bực hỏi.

Đã đến địa điểm, lại có phù lục, vì sao không đi vào?

- Hẳn là thời cơ chưa tới...

Hưng kiếm thánh gật đầu:

- Bất quá theo ta quan sát, hẳn là một hai canh giờ nữa sẽ mở ra!
Thông qua cửa sổ, Trương Huyền nhìn Đại Thành điện cách đó không xa, quả nhiên thấy cánh cửa khổng lồ sừng sững không động đậy, tản mát ra khí tức người lạ chớ vào.

Tuy truyền thế thiên phù có liên hệ, nhưng còn không có đạt tới tình trạng hoàn mỹ phù hợp.

- Các ngươi nói... Có tung tích của Triệu Nhã, nàng ở đâu?

Trương Huyền tiếp tục hỏi.

Đệ tử này, lúc trước bị người bắt đi, ngay cả một chút tin tức cũng không có đạt được, trong lòng sớm đã nóng như lửa đốt.

- Nàng ở...

Hưng kiếm thánh vừa định trả lời, liền cảm thấy một tiếng nổ thật to vang lên, ngay sau đó lầu các không ngừng lay động.

- Bọn họ lại tới...

Hưng kiếm thánh đứng dậy, híp mắt lại.

- Ai tới?

Trương Huyền sững sờ.

- Dị Linh tộc, bọn họ biết trong tay phụ thân ngươi có truyền thế thiên phù, thường cách một đoạn thời gian sẽ tới khiêu chiến!

Mộng kiếm thánh giải thích.

Trương Huyền nhìn xuống dưới, quả nhiên thấy một Dị Linh tộc đứng ở trước lầu các, tay cầm vũ khí, mang theo sát khí, thanh âm như chuông lớn.

- Hưng kiếm thánh, tại hạ Bột Nguyên, có dám xuống đánh một trận không?

Chương 3274: Trương Huyền xuất chiến (1)

- Khiêu chiến?

Trương Huyền nhíu mày, hơi không hiểu:

- Dị Linh tộc dám như thế quang minh chính đại đi ra, hơn nữa... Còn thủ quy củ như vậy?

Ở trong ấn tượng của hắn, Dị Linh tộc ưa thích sát lục, không có bất kỳ quy củ gì đáng nói, hiện tại chạy tới khiêu chiến, kỳ lạ không nói ra được.

Càng quan trọng là, Xuân Noãn lâu có nhiều Danh Sư như vậy... Danh Sư cùng Dị Linh tộc mâu thuẫn kéo dài vài vạn năm, hai bên đều có vô số thân hữu chết ở trong tay đối phương, một thân một mình xuất hiện, thật không sợ bị loạn đao chém chết?

- Không phải chúng ta thủ quy củ mà là không thể không thủ!

Hưng kiếm thánh cười khổ.

- Không thể không thủ? Chẳng lẽ nơi này có Cổ Thánh?

Đồng tử Trương Huyền co rụt, híp mắt lại.

Có thể để cho Bất Hủ cảnh viên mãn tuân thủ quy định, trừ Cổ Thánh, thì nghĩ không ra người nào tới.

- Không sai, nơi này có Cổ Thánh, vị Cổ Thánh kia của Trương gia chúng ta cũng tới... Hai bên đều có kiêng kị, nên lập ra ước định, có mâu thuẫn, công bằng quyết đấu giải quyết, không cho phép đồ sát... Nếu không đã sớm loạn chiến, nào có an bình như hiện tại.

Hưng kiếm thánh giải thích.

Trương Huyền thở ra một hơi.

Khó trách trên đường đi không có gặp được bất kỳ nguy hiểm nào, chắc cũng là hai bên tuân thủ quy định.

Nếu không, phân điện còn chưa mở ra, bên này liền giết đến hừng hực khí thế, bảo vật chân chính xuất hiện, ai cũng không chiếm được.

Thời khắc này Cổ Thánh tựa như vũ khí hạt nhân, hai bên đều có, ai cũng không dám vượt quá, một khi một phương không còn, cán cân sẽ lập tức nghiêng, không còn an bình hiện tại.

- Ừm, đối phương khiêu chiến ta, là muốn lấy được truyền thế thiên phù của chúng ta, hoặc là theo phía sau chúng ta đi vào Khổng miếu!

Hưng kiếm thánh nhẹ nhàng cười một tiếng, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay:

- Bất quá ta há có thể để hắn toại nguyện!

- Cha chậm đã! Thấy hắn muốn xuống lầu, Trương Huyền cũng đứng dậy:

- Để hài nhi chơi với hắn một chút!

- Ngươi?

Hưng kiếm thánh sững sờ.

- Không sai, tuy thực lực của ta là Kim Thân cảnh, nhưng đối phương muốn vượt qua, còn không có dễ dàng như vậy, hơn nữa đến nơi này, mặc dù cơ duyên không bằng cha mẹ, nhưng cũng có một ít, vừa vặn thực hiện một chút...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt lộ ra tràn đầy tự tin. Trăm thiện hiếu đứng đầu, thân làm con, đối phương khiêu chiến phụ thân, tuyệt đối không thể ngồi yên không lý đến.

- Cũng được!

Hưng kiếm thánh gật đầu.

Đứa con trai này của hắn, tuy chỉ có hai mươi tuổi, nhưng thủ đoạn nhiều, ngay cả Danh Sư đường cũng kiêng kị ba phần, bản thân lên chưa hẳn có thể thắng qua Bột Nguyên, nhưng hắn ra tay, đối phương khẳng định không chống lại được.

Thấy hắn đồng ý, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, bay ra ngoài, rơi vào trước Dị Linh tộc kia:

- Tại hạ Trương Huyền, muốn khiêu chiến cha ta, trước qua cửa này của ta đã!
- Ngươi có thể làm chủ?

Bột Nguyên dường như không nhận ra Trương Huyền, thấy chỉ là một thanh niên hai mươi tuổi, khóe miệng nâng lên:

- Thua, phải giao ra truyền thế thiên phù!

- Đương nhiên có thể làm chủ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, gật đầu:

- Ta thua, có thể giao ra thiên phù, nhưng nếu thắng thì sao?

- Cái áo giáp này là Đại Thánh chí bảo, thua, xem như đền bù!

Bàn tay lớn vồ một cái, một cái áo giáp bay ra phía trước, Bột Nguyên khẽ nói.

- Một Đại Thánh chí bảo, liền muốn đổi truyền thế thiên phù? Đây là công bằng của ngươi?

Trương Huyền nhíu mày.

Truyền thế thiên phù, coi như người của Chư Tử bách gia tới, cũng lấy ra Cổ Thánh chí bảo, một bảo vật Đại Thánh cấp liền muốn đổi... Lừa gạt ai đây?

- Vậy ngươi muốn cái gì?

Bột Nguyên cau mày.

Lúc trước bọn họ cũng giao đấu qua như vậy, tuy tộc nhân thua, nhưng Hưng kiếm thánh không có ý kiến, làm sao đến vị trước mắt này, ngược lại cảm thấy không công bằng?

- Ba kiện Đại Thánh chí bảo!

Trương Huyền cười nhạt.

- Ba kiện?

Bột Nguyên híp mắt lại:

Chương 3275: Trương Huyền xuất chiến (2)

- Ngươi nằm mơ!

- Không nguyện ý liền thôi, chúng ta cũng không rảnh cùng ngươi chơi đùa lung tung! Nắm giữ truyền thế thiên phù, liền có cơ hội đi vào Khổng miếu, tuy là phân điện, không có Xuân Thu đại điển, nhưng mặc kệ cái gì, chỉ cần là Khổng sư lưu lại, nhất định sẽ không đơn giản! Ngươi cần phải suy nghĩ kỹ, đừng nói ta không cho cơ hội... Không đồng ý, sớm làm ra quyết định, ta đi về nghỉ ngơi!

Trương Huyền duỗi lưng một cái, đi đến lầu các.

- Cái này...

Bột Nguyên im lặng.

Ba Đại Thánh chí bảo, tuy rất trân quý, nhưng so với đi vào Khổng miếu, còn kém rất lớn.

- Ngươi chờ, ta trở về thương nghị một chút!

Nói xong Bột Nguyên xoay người, đi đến một lầu các khác, phía trên viết hai chữ Hạ Táo, thời gian không dài, lần nữa trở về:

- Ta đồng ý!

Nói xong, bàn tay run lên, ba kiện Đại Thánh chí bảo huyền phù ở cách đó không xa. Hưng kiếm thánh liền đi tới, truyền thế thiên phù lơ lửng ở giữa không trung.

- Bắt đầu đi! Ta không tin ngươi một tiểu tử hai mươi tuổi, có thể còn mạnh hơn ta!

Tiền đặt cược xuất hiện, Bột Nguyên lại không nói nhảm, trường kiếm run lên, phát ra thanh âm ô ô.

- Trước không vội, trước khi bắt đầu, ta muốn hỏi rõ ràng quy củ!

Trương Huyền nói.

- Quy củ?

- Không sai, chúng ta tỷ thí, có phải tỷ thí công bằng hay không?

- Đương nhiên!

Bột Nguyên gật đầu.

- Nếu công bằng quyết đấu, ta là Trận Pháp sư mà nói, có thể sử dụng Trận Pháp hay không, nếu là Thuần Thú sư, có thể mượn dùng thú sủng hay không?

Trương Huyền nói.
- Tự nhiên có thể!

Bột Nguyên khẽ nói.

Trận Pháp sư sắp đặt Trận Pháp, Thuần Thú sư nắm giữ thú sủng, đây đều là thực lực của bọn hắn, xem như hắn cũng không thể bác bỏ.

- Như vậy liền dễ làm...

Nghe đối phương đồng ý, ngón tay Trương Huyền chỉ chỉ:

- Các thú sủng, đi ra đánh hắn một trận!

Rầm!

Tiếng nói kết thúc, năm Thánh thú vương giả bất ngờ xuất hiện ở trước mắt, bao bọc vây quanh Bột Nguyên, trên người khuấy động khí tức muốn xé rách không gian.

- ...

Đây là thú sủng của ngươi?

Thân thể Bột Nguyên nhoáng một cái, suýt chút nữa khóc.

Hưng kiếm thánh, Mộng kiếm thánh, cùng rất nhiều Danh Sư trong Xuân Noãn lâu, cũng từng người trợn to hai mắt, trên mặt tất cả đều phát điên. Năm thú sủng Bất Hủ cảnh đại viên mãn... Đây là cơ duyên nhỏ ngươi nói? Đây là cơ duyên nhỏ, còn có lớn hơn ư? - Đúng vậy, ta là Thuần Thú sư, có thể sử dụng thú sủng, nhanh động thủ đi, ngươi đánh thú sủng của ta, thú sủng ta đánh ngươi... cực kỳ công bằng!

Trương Huyền gật đầu.

- ...

Bột Nguyên hộc máu.

Công bằng em gái ngươi ah!

Loại cấp bậc Thánh thú này, đánh như thế nào?

- Ngươi không động thủ, ta liền động thủ!

Thấy tên này lại không còn khí thế như vừa rồi, bàn tay Trương Huyền run lên, phát ra mệnh lệnh:

- Lên!

Rống! Rống! Rống! Rống! Rống!

Năm con Thánh thú đồng loạt lao đến.

Năm con này, thân có huyết mạch Thượng Cổ Thần thú, càng là vương giả của thế giới rừng rậm, trải qua vô số lần chiến đấu, tuy thực lực của Bột Nguyên không yếu, nhưng đối diện với mấy cái này, một con cũng thắng không nổi, chớ nói chi là nhiều như vậy.

Mấy hơi thở sau, liền bị đánh hoàn toàn thay đổi, xương cốt cả người đứt mất mười mấy nơi, khắp khuôn mặt là máu tươi.

- Ta nhận thua...

Thấy lại không đầu hàng, sẽ chết rất thê thảm, Bột Nguyên vội vàng hô lên.

- Cái này còn tạm được...

Trương Huyền gật đầu, vẻ mặt thoả mãn thu ba kiện Đại Thánh chí bảo vào nhẫn, lần nữa nhìn lại:

- Các ngươi còn có ai muốn khiêu chiến không? Trương Huyền ta vui lòng tiếp... Nếu như không có, ta khiêu chiến tất cả Dị Linh tộc ở đây, các ngươi có dám nghênh chiến không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau