THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 326 - Chương 330

Chương 326: Quá mức độ ba? (2)

Vừa so sánh với hắn, rất nhiều nhân vật lợi hại hắn từng gặp trước đó, đều kém tới không thể kém hơn nữa.

Thảo nào hắn có thể trở thành đệ tử thân truyền của Dương sư. Phần thiên phú này thực sự quá kinh thế hãi tục.

Mấy người chấn động. Mọi người dưới đài như mê như say. Không biết qua bao lâu, Trương Huyền ngừng lại.

- Cảm ơn Trương lão sư giảng bài!

Mọi người từ trong ý cảnh đặc biệt tỉnh táo lại, đều biết mình được ích lợi không nhỏ, đồng loạt quỳ xuống đất.

Từ hôm nay trở đi, vị Trương lão sư trước mắt này đối với bọn họ đã có nghĩa nửa lão sư. Đây là một loại tình nghĩa, cả đời cũng không thể quên được.

Bằng không, sẽ bị đạo đức không dung thứ, tất cả mọi người phỉ nhổ.

Trương Huyền cũng không nghĩ tới hiệu quả lại tốt như vậy. So với trước đó giảng bài cho đám người Trịnh Dương, Triệu Nhã, hoàn toàn không giống. Hắn thoả mãn gật đầu. Mới vừa đi xuống đài so đấu, hắn đã bị đám người Lưu Lăng vây quanh.

- Sư huynh, có thể để cho ta... điều tra mức độ tâm cảnh của ngươi một chút hay không?

Lưu Lăng kích động, thân thể run rẩy.

- Mức độ tâm cảnh?

Không nghĩ tới đối phương vừa mở miệng chính là chuyện này, vẻ mặt Trương Huyền lúng túng, xấu hổ vô cùng.

- Thôi đi, mức độ của ta... quá thấp. Vẫn đừng bêu xấu...

Mức độ của hắn là 0.1. Nếu thật sự để cho mấy người trước mắt này biết, nhất định sẽ cười đến rụng răng.

Vẫn đừng bêu xấu.

- Quá thấp?

Thân thể đám người Lưu Lăng lắc lư. Vượt quá mức độ 3 còn thấp?

Hơn nữa, mặt ngươi xấu hổ là có ý gì?

Là cảm thấy đạt được mức độ 3, không đáng để nhắc tới sao?
Trời ạ, các danh sư học đồ khác chỉ cần nắm giữ mức độ ngoài 3, sẽ lập tức cao hứng lâng lâng, tự nhận là thiên tài trăm năm mới gặp một người, hận không thể để cho người trong thiên hạ đều biết tới. Ngươi thì hay rồi, tự nhiên không có mặt mũi nào... xấu hổ!

Đại sư huynh, yêu cầu của đại sư huynh cũng quá cao đi!

- Có thể nói ra sư ngôn thiên bẩm, nói rõ mức độ tâm cảnh tất nhiên đã vượt qua 3. Ta muốn xem thử một chút... mức độ của sư huynh rốt cuộc là bao nhiêu!

Cố nén kích động muốn nôn ra máu, Lưu Lăng không nhịn được nói.

- Sư ngôn thiên bẩm là cái gì?

Trương Huyền chớp mắt.

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, nước mắt đám người Lưu Lăng chảy ào ào.

Người với người thật sự là không thể so dánh được.

Những danh sư bọn họ cả đời cố gắng, cẩn trọng, cũng nói không ra một lần. Người này thì hay rồi, nói ra chính mình cũng không biết...

Cố nén buồn bực trong lòng, Trang Hiền giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ một lần. Lúc này hắn mới nhìn thấy người thanh niên đối diện mở to hai mắt nhìn, hoàn toàn không thể tin được.

- Ngươi nói... mức độ tâm cảnh của ta chí ít đạt tới ngoài 3 sao?
Trương Huyền bối rối.

Ngày hôm qua hắn vừa thử xong, chỉ có 0.1. Thế nào đột nhiên lại có ngoài 3?

- Đúng vậy, sư huynh, lẽ nào sư huynh đột phá tâm phẳng lặng như mặt nước, lại không kiểm tra đo lường một chút sao?

Đối với vị sư huynh trước mắt cái gì cũng đều không hiểu này, đám người Lưu Lăng cũng choáng váng.

Người khác đột phá, đều hận không thể gióng trống khua chiêng, khiến cho tất cả mọi người biết tới. Người này thì hay rồi, vẻ mặt ngây thơ, ngay cả mình cũng không biết được rõ ràng.

Cũng quá khiêm tón!

- Lẽ nào... là trang sách màu vàng?

Không để ý tới vẻ mặt bội phục của bọn họ, trong lòng Trương Huyền thoáng động, nhớ tới một việc.

Ngày hôm qua trang sách màu vàng biến mất, lại không phát hiện ra bất kỳ tác dụng nào. Chẳng lẽ... khiến cho mức độ tâm cảnh của hắn tăng thêm?

Thật ra là rất có thể.

Đây chính là sách thiên đạo. Ngay cả Đồ Thư Quán nhiều kiến thức như vậy cũng có thể biến thành mình. Nâng cao một mức độ tâm cảnh, có thể không phải là chuyện gì khó.

Nghĩ vậy, lại nhìn thấy được sắc mặt chờ đợi của mọi người, Trương Huyền lật cổ tay một cái, lấy Văn Lý Thạch ra ngoài.

Hắn vận chuyển tinh thần.

Oong!

Trên ngọc thạch xuất hiện một hàng chữ.

Còn chưa kịp nhìn, lại thấy đám người Lưu Lăng ở xung quanh giống như loạn trí, nhìn hắn giống như là nhìn một con quái vật.

- Sư huynh, sư huynh... mức độ tâm cảnh này của sư huynh...

Toàn thân ba người Lưu Lăng, Trang Hiền, Trịnh Phi run rẩy, giống như động kinh.

Chương 327: Huyền Lạc sơn mạch (1)

- Thế nào?

Thấy ba người giống như là choáng váng, Trương Huyền không nhịn được cúi đầu nhìn lại. Vừa nhìn tới hắn cũng sững sờ.

Trên ngọc thạch phía trước xuất hiện rõ ràng mấy chữ số...5.1.

- 5.1?

Lúc này, không chỉ những người khác có loại vẻ mặt này, ngay cả Trương Huyền cũng sắp hôn mê.

Ngày hôm qua hắn đã thử thật nhiều lần. Thời điểm cao nhất là 0.1. Thế nào thoáng cái đã biến thành 5.1?

Chẳng lẽ...

- Cái trang sách màu vàng kia thoáng cái khiến cho mức độ tâm cảnh của ta tăng thêm... 5.0?

Khóe miệng hắn giật mạnh một cái.

Tròng mắt sắp rơi xuống trên mặt đất.

Đã sớm biết sách thiên đạo rất lợi hại, chỉ là nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới lại lợi hại như vậy!

Công pháp tu luyện tâm cảnh gì đó, ngọc tinh Minh Lý gì đó, ở trước mặt thứ này đều thành đống cặn bã.

Thoáng cái khiến tâm cảnh tăng thêm 5.0...

Truyền đi tuyệt đối có thể dọa sống dọa chết người ta.

- Mức độ 3 có tư cách sát hạch danh sư nhất tinh. Mức độ đạt được 6, có thể sát hạch nhị tinh... Một người lĩnh ngộ tâm phẳng lặng như mặt nước lại đạt được 5.1, sợ rằng chỉ cần học được phương pháp tu luyện, không cần đến mấy năm, ngay cả danh sư nhị tinh đều có thể sát hạch!

Đám người Lưu Lăng từ trong khiếp sợ khôi phục lại, mỗi một người đều kích động sắc mặt đỏ lên.

Thời điểm đám người bọn họ vừa lĩnh ngộ tâm phẳng lặng như mặt nước, mức độ chỉ có khoảng 1.5. Người trước mắt này lại là 5.1. Thiên phú như thế, chỉ cần cố gắng tu luyện, không cần đến mấy năm, sẽ ném bọn họ lại xa phía xa người, ngay cả danh sư nhị tinh cũng có thể sát hạch.

Quả nhiên, thiên tài với người phàm là có chênh lệch lớn.

- Lão sư!

Đang khiếp sợ, lại thấy Lục Tầm tách khỏi đám người, đi tới trước mặt.

Trước đó Trương Huyền giảng bài, hắn cũng không có tới nghe. Không phải hắn không tôn trọng, mà là đột phá đến trước mắt, không cho phép hắn phân tâm.

- Thế nào? Nhìn hắn xuất hiện, đám người Lưu Lăng đều nhìn qua.

- Chuyện ngày hôm qua lão sư nói với ta, ta chính là quá cứng rắn, quá để ý tới áp lực của phụ thân gây cho ta, mới không có cách nào đột phá tâm phẳng lặng như mặt nước. Ta suy đi nghĩ lại, bừng tỉnh hiểu ra, cùng phụ thân quan hệ thân thiết như lúc ban đầu. Quả nhiên tâm cảnh phủ đầy bụi bắt đầu buông lỏng, cuối cùng... thành công đột phá!

Nói đến đây, trong mắt Lục Tầm lại khôi phục sự tự tin.

Cho tới nay, tâm cảnh của hắn đều không có cách nào tiến bước, không đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước. Hắn vốn tưởng rằng còn chưa có tích lũy đủ. Trải qua Lưu sư chỉ điểm hắn mới hiểu được, là hắn quá nhiều chấp nhất.

Không nghĩ tới sau khi cải thiện quan hệ cha con, hắn quả nhiên được như nguyện đã đột phá!

Hai mươi mấy tuổi lại đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước... Toàn bộ Thiên Huyền vương quốc, sợ rằng hắn cũng phá được kỷ lục!

Vẫn bị Trương Huyền trước mắt này công kích tới không thở nổi, hiện tại dẫn đầu đột phá tâm phẳng lặng như mặt nước, chung quy chắc hẳn là có thể mở mày mở mặt một phen!

Thân thể ưỡn thẳng, trên mặt Lục Tầm lộ ra vẻ tươi cười ấm áp.

- Đo rồi sao? Mức độ bao nhiêu?

Nghe được hắn cũng đột phá, Lưu Lăng đầy cao hứng, không nhịn được hỏi.

- Đã đo qua!

Lục Tầm khẽ cười, trong mắt có sự hưng phấn khó có thể che giấu:
- Lão sư đã nói qua, vừa đạt được tâm phẳng lặng như mặt nước, có thể đạt được ngoài 1.0, biểu thị sau này có 50% cơ hội trở thành danh sư, đạt được ngoài 1.5, có bảy mươi phần trăm cơ hội thành công. Mà ta là...

Dừng lại một chút, hắn lại nhìn quanh một vòng:

- Là 1.8!

Chắp hai tay ở sau lưng, Lục Tầm vốn tưởng rằng nói xong thành tích của mình, sẽ làm ba sư sợ giật mình, hưng phấn khó có thể tự mình. Dù sao mức độ này của hắn lại có thể cao hơn so với ba danh sư lúc còn trẻ.

Ai biết sau khi bọn họ nghe xong, đồng thời “a” một tiếng, lại không tiếp tục để ý tới hắn nữa, nhìn về phía Trương Huyền, vẻ mặt nồng nhiệt.

Thấy mình có thành tích cao như thế, tự nhiên cũng bị gạt sang một bên, Lục Tầm đầy phiền muộn.

Theo lý thuyết, không phải sau khi nghe được thành tích, sẽ hưng phấn khó có thể tự kìm chế được, đi qua vây quanh hắn cố gắng khích lệ một hồi sao?

Thế nào lại vây quanh Trương lão sư?

Trong lòng hắn kỳ quái, không nhịn được nhìn về phía trước, đúng lúc nhìn thấy được Văn Lý thạch trong tay Trương Huyền. Vừa nhìn tới, toàn thân hắn cứng đờ.

- 5.1?

Thân thể nhất thời co rút, Lục Tầm khóc.

Trời ạ, đây không phải là đưa mặt ra chịu đòn sao...

Đáng thương cho ta còn dương dương đắc ý trong thời gian dài như vậy, vốn tưởng rằng có thể biểu hiện tốt một chút...

............

Huyền Lạc sơn mạch mênh mông vô bờ, mọc đầy cây cối cao lớn. Hơn nữa man thú hoành hành, không có thực lực, rất khó đi.

- Con đường này, ta đã tới một lần, đặc biệt bí ẩn. Tìm không được, một khi bị lạc mất phương hướng ở trong núi rừng, còn muốn đi tới lại khó khăn hơn!

Thẩm Bích Như cười, đi ở phía trước dẫn đường.

Trương Huyền theo sát ở phía sau.

Buổi giảng bài công khai kết thúc, giao đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương lại cho ba đại danh sư, nhờ bọn họ hỗ trợ đưa tới Thiên Vũ vương thành, Trương Huyền không có quá nhiều do dự, lại cùng Thẩm Bích Như tiến đi vào chỗ Thú Đường trong Huyền Lạc sơn mạch.

Man thú trong núi hoành hành, cây cỏ rất nhiều. Nếu không phải là Trầm lão sư trước đây đã tới, hắn thật sự nghi ngờ mình có thể bị lạc đường hay không. Nếu hoàn toàn rơi vào trong đó, lại không có cách nào rời đi được.

Chương 328: Huyền Lạc sơn mạch (2)

Liên tục đi ba ngày, toàn thân hắn cũng có phần mệt lả.

- Vị trí của Thú Đường cũng ẩn náu quá sâu đi. Chẳng lẽ bọn họ không cần sinh hoạt bình thường sao?

Trương Huyền đầy kỳ quái.

Chỉ cần là người, khẳng định cần phải kết giao, cần phải mua các loại vật tư, thực vật. Thú Đường ẩn náu ở sâu bên trong núi rừng, muốn mua đồ cũng không có thuận tiện!

- Người của Thú Đường có man thú bay. Chúng ta đi ba ngày, đối với bọn họ mà nói, ngay cả nửa canh giờ cũng không đến, không tính là gì cả.

Thẩm Bích Như lắc đầu.

Thời điểm lần đầu tiên nàng đi theo người khác tới Thú Đường, cũng có loại cảm giác này. Sau khi thật sự đến nơi, nàng mới biết được, loại ý nghĩ này buồn cười biết bao.

- Hơn nữa, đến nơi, ngươi sẽ biết, chỗ của Thú Đường cách vương thành của Bắc Vũ vương quốc, Hàn Vũ vương quốc xung quanh cũng không tính là quá xa. Mỗi ngày đều có không ít người đến đây. Các loại vật tư đều không thiếu.

Thẩm Bích Như nói tiếp.

Tàng thư khố của vương quốc có địa đồ liên quan đến ở các quốc gia xung quanh. Mấy ngày qua Trương Huyền cũng đặc biệt nghiên cứu qua một lần, phát hiện quả thật cũng không cách nhau quá xa. Nếu không phải là Huyền Lạc sơn mạch tự nhiên này ngăn cản, Thiên Huyền vương thành mấy năm nay cũng sẽ không an tĩnh như thế.

- Huyền Lạc sơn mạch có nhiều man thú như vậy, vì sao người tu luyện không thu phục một hai con, không cần đi Thú Đường nữa?

Sơn mạch có không ít man thú. Ba ngày nay bọn họ lại gặp phải vài con. May mà thực lực bọn họ cũng không yếu, mới không có vấn đề đáng ngại.

Nếu có nhiều man thú như vậy, hoàn toàn có thể thuần phục một hai con, làm gì còn phải phiền toái đi tới Thú Đường như vậy?

- Trước đó ta cũng có ý nghĩ tương tự. Tạm thời không nói man thú có dã tính lớn như vậy, có thuần phục được hay không. Chỉ nói man thú bay có thể chở người, các đoạn đường này chúng ta cũng chưa từng thấy!

Thẩm Bích Như cười khẽ.

Trương Huyền có chút do dự, không nhịn được gật đầu.

Man thú bay có thể chở người, ít nhất cũng phải lớn hơn con người nhiều mới được. Mấy ngày qua bọn họ gặp phải, đều là một ít man thú có thể chạy nhanh, hơn nữa kích thước cũng không tính là quá lớn.

- Loại man thú bay này rất ít ỏi, hơn nữa đánh không lại có thể bay đi. Muốn bắt được chúng rất khó! Đương nhiên, cái này còn không phải là quan trọng nhất. Nếu như ngươi dùng võ lực khiến cho nó thuần phục, nếu chẳng may nó giả vờ khuất phục, tới trên không trung đổi ý, không phải là xui xẻo sao?

Thẩm Bích Như nói.

- Điều này...

Trương Huyền rụt cổ một cái.

Man thú bay không giống với những man thú khác, mang theo ngươi bay trên không trung. Nếu như không phải là thật lòng thật ý thuần phục, chỉ cần ở trên không trung nghiêng người, cơ bản chẳng khác nào chết chắc rồi.
- Thuần thú sư làm chức nghiệp đặc biệt, có thể bảo đảm khiến cho man thú trăm phần trăm nghe lời, sẽ không xuất hiện loại tình huống này, lúc này mới được tôn sùng, trở thành một trong những chức nghiệp sát đầu của thượng cửu lưu. Nếu không, man thú phản bội lại vô cùng nguy hiểm.

Người tu luyện cho dù có thực lực đạt được Tông Sư cảnh, từ trên không trung rơi xuống cũng chỉ có một con đường chết.

Cho nên, không có thủ đoạn của thuần thú sư, tốt nhất không nên tìm man thú bay gây phiền phức. Cho dù dùng thủ đoạn mạnh mẽ thu phục một con, đối phương thật sự muốn hại người, trốn cũng trốn không thoát.

- Thuần thú sư giống như danh sư, cũng chia làm rất nhiều tinh cấp. Cấp bậc càng cao, có thể thuần phục man thú cũng lại càng cường đại hơn! Trước khi trở thành thuần thú sư chính thức, cũng đồng thời cần phải sát hạch thuần thú học đồ!

Thấy hắn không biết nhiều lắm về thuần thú sư, Thẩm Bích Như giải thích:

- Trước đó ngươi nhìn thấy Hàn Quỳnh, nàng thật ra chính là một thuần thú học đồ. Cho nên ta mới nói cho ngươi biết có người quen ở Thú Đường. Lần trước ta tới đây, chính là đi cùng với nàng.

- Ừ!

Trương Huyền đáp một tiếng.

Tàng thư khố của vương quốc cũng không có nhiều ghi chép liên quan tới thuần thú sư. Chỉ có điều, những điều căn bản này vẫn biết, không tính là bí mật.

Thuần thú học đồ giống như luyện đan học đồ. Người sau học tập các loại dược tính dược lý. Người trước lại cần phải học tập các loại man thú, lực công kích, các loại tập tính...

Chỉ có học thuộc lòng những điều này, gặp phải man thú mới có khả năng hiểu rõ, có cơ hội thuần phục.

Bằng không, có một con bay ra, biết cũng không biết, đừng nói thuần phục, làm không tốt, còn có thể bởi vì không biết thực lực, bị đối phương chém giết.

Một ít man thú hung bạo mạnh mẽ, cơ bản rất căm thù con người. - Chúng ta đi nhanh một chút. Ở đây cách Thú Đường không đến một ngày đi đường, đã không xa!

Lại nói vài câu, Thẩm Bích Như mỉm cười. Hai người đang muốn tiếp tục đi về phía trước, liền nghe được ngay phía trước có tiếng huyên náo vang lên.

Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cách đó không xa xuất hiện bóng dáng của một đám người.

Tổng cộng có khoảng bảy, tám người, ngồi xổm cùng một chỗ, hình như đang bàn bạc chuyện gì. Phần lớn bọn họ đều đang là Ích Huyệt cảnh. Chỉ có một người thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi là Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong.

Tuy rằng thực lực thấp, nhưng dường như là đứng đầu mấy đầu người này. Từng hành động cử chỉ của hắn tự mang theo phong độ.

- Người nào?

Hai người bọn họ không che giấu hành tung, phát hiện ra đối phương, đối phương tự nhiên cũng lại phát hiện ra bọn họ. Có người hét lớn một tiếng, đồng loạt rút binh khí ra.

Biết khoảng cách gần Thú Đường, gặp được người là chuyện bình thường, Thẩm Bích Như không có bối rối, bước lên trước:

- Hai người chúng ta đến từ Thiên Huyền vương thành, muốn đi tới Thú Đường, đi ngang qua nơi đây.

- Muốn đi tới Thú Đường sao?

Người thanh niên liếc mắt thoáng nhìn vị lão sư nữ xinh đẹp này, mắt không nhịn được nhất thời sáng lên.

Thẩm Bích Như có thể được gọi là nữ lão sư xinh đẹp nhất Hồng Thiên học viện, diện mạo không cần phải nói. Tuy ba ngày nay màn trời chiếu đất, nàng thoáng lộ ra một chút chật vật, vẫn khó che giấu được phong thái.

- Chúng ta cũng muốn quay về Thú Đường. Chỉ có điều trước đó, cần phải làm một chuyện. Chỉ cần không quấy rầy chúng ta, ngược lại chúng ta có thể dẫn các ngươi cùng nhau trở lại!

Người thanh niên khoát tay áo.

- Không cần. Thú Đường ở chỗ nào, tự chúng ta quá khứ là được!

Thẩm Bích Như lắc đầu. Hai người nàng và Trương Huyền tiếp tục đi về phía trước.

- Đứng lại, các ngươi tạm thời không thể đi!

Mới đi được hai bước, mấy người còn lại đồng thời hét lớn.

Xoạt xoạt.

Tiếng rút binh khí ra khỏi vỏ vang lên lần nữa.

Chương 329: Trận pháp (1)

- Không thể đi? Đường này là của các người sao?

Sắc mặt Thẩm Bích Như trầm xuống.

Trương Huyền cũng quay đầu lại nhìn qua.

Chân khí của hắn tinh thuần, che nấp thực lực ngay cả đám người Lưu sư cũng không phát hiện được. Mấy người này tự nhiên cũng nhìn không ra.

Hắn đạt được Thông Huyền cảnh đỉnh phong, Tông Sư không xuất hiện, đã không có gì đáng để sợ hãi. Nếu như đám người kia thật sự muốn gây phiền toái, hắn không ngại ra tay giáo huấn một chút.

Chỉ có điều, hắn vẫn không nói gì. Chỉ thấy người thanh niên vẫy bàn tay một cái.

- Làm cái gì? Buông ra! Không phải tất cả mọi chuyện đều có thể dùng võ lực giải quyết!

- Vâng!

Mọi người thu binh khí lại.

- Hai người không nên kinh hoảng. Chúng ta không có ác ý! Thực sự không dám giấu giếm, tại hạ là Vân Đào Hàn, thất vương tử của Vũ vương quốc, đang tiến hành sát hạch thuần thú sư nhất tinh. Hiện tại ta đã thông qua cửa thứ nhất. Chỉ cần có thể thuần phục một con man thú Ích Huyệt cảnh, xem như đạt tiêu chuẩn!

Người thanh niên bước lên trước, lộ ra nụ cười mỉm.

- Sở dĩ bọn họ ngăn cản hai vị, là bởi vì ta muốn thuần phục một con báo Kim Thân Thiết Tiễn. Tốc độ con man thú này cực nhanh. Chúng ta đã liên tục truy tìm tung tích hơn mười ngày, thật vất vả mới phát hiện tung tích ở phía trước không xa. Cho nên, chúng ta cố ý ở đây bố trí cạm bẫy, chờ nó tự chui đầu vào lưới. Không cho hai vị đi về phía trước, là sợ làm vậy sẽ đánh rắn động cỏ, khiến cho cố gắng của chúng ta hơn mười ngày qua sẽ chảy theo dòng nước. Mong các vị thứ lỗi! nếu như có mạo phạm, chờ bắt được con báo Thiết Tiễn này, ta sẽ tự mình nhận lỗi!

- Vậy... Chúng ta tạm thời chờ một lát!

Thấy đối phương nói chuyện khách khí, Thẩm Bích Như liếc mắt nhìn Trương Huyền, thấy hắn không phản đối, liền gật đầu đáp ứng.

Trương Huyền là kẻ người khác dễ nói chuyện, hắn cũng dễ nói chuyện.

Đối phương nói rõ lý do, thái độ thành khẩn, hắn cũng không để ý nữa.

Vừa vặn hắn liên tục đi đường, có chút mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút cũng không có vấn đề gì. Hắn còn có thể hỏi thăm thêm một chút về tình hình của Thú Đường.

- Cảm ơn đã thông cảm!

Thấy bọn họ dừng lại, Vân Đào thoả mãn gật đầu, an bài một tiếng, để cho mọi người tiếp tục bố trí cạm bẫy. Bản thân hắn lại đi tới trước mặt Thẩm Bích Như.

- Không biết hai vị xưng hô như thế nào?

- Tại hạ Thẩm Bích Như. Đây là Trương Huyền! Trầm lão sư gật đầu.

- Hóa ra là Trầm tiểu thư. Hân hạnh gặp mặt, hân hạnh gặp mặt!

Vân Đào gật đầu, tự động bỏ qua Trương Huyền.

Cũng không trách được hắn khinh thường. Trang phục của Trương Huyền chỉ là hàng vỉa hè. Sau khi tu luyện Thiên Đạo Kim Thân, da hắn trơn nhẵn, thoạt nhìn giống với thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi. Chợt nhìn thoáng qua, còn tưởng rằng là một người hầu, hoàn toàn không đáng chú ý.

- Không biết tiểu thư đi tới Thú Đường có chuyện gì? Không có gì bất ngờ xảy ra, tại hạ nhất định sẽ sát hạch thuần thú sư thành công. Ở Thú Đường, lời nói vẫn có chút trọng lượng!

Vân Đào cười khẽ nói, trong lời nói mang theo sự tự tin nồng đậm.

- Ý tốt của Thất vương tử chúng ta xin nhận tấm lòng. Chúng ta chỉ là thuê man thú bay, không tính là phiền phức!

Thẩm Bích Như lắc đầu.

Làm nữ thần băng sơn của Hồng Thiên học viện, đối với loại cố ý đến gần này, nàng từ lâu đã rất quen thuộc, tùy tiện là có thể lấp liếm cho qua.

- Gặp gỡ chính là có duyên. Trầm tiểu thư cũng không cần khách khí với ta. Nếu như không có thuần thú sư chỉ điểm, lựa chọn không được man thú bay tốt, lại rất nguy hiểm. Không bằng như vậy đi, chờ ta bắt được con báo Kim Thân Thiết Tiễn trở lại Thú Đường, sẽ tự mình lựa chọn giúp tiểu thư!

Vân Đào nói.

- Không cần! Thẩm Bích Như xua tay.

- Man thú bay của Thú Đường tuy rằng đều được thuần phục tốt, bình thường sẽ không xảy ra vấn đề. Nhưng cùng là man thú, sự chịu đựng, sức ứng biến đều không giống nhau. Nếu như không lựa chọn được tốt, trên không trung một khi gặp phải man thú khác công kích, rất dễ dàng xuất hiện sự cố. Trầm tiểu thư lại không cần khách khí!

Khẽ vuốt ống tay áo, Vân Đào cho người ta một loại cảm giác ngọc thụ lâm phong, trong giọng nói mang theo sự quan tâm, thái độ thành khẩn.

Người con gái trước mắt này, bất kể về khí chất, diện mạo đều xinh đẹp nhất trong những người hắn từng gặp, đương nhiên hắn phải cố gắng biểu hiện ra sự ưu tú của mình, khiến mỹ nhân cảm động.

- Điều này...

Vốn còn muốn từ chối, lại nghĩ tới Trương lão sư muốn ngồi man thú bay, Thẩm Bích Như vẫn không nhịn được gật đầu:

- Vậy lại chỉ có thể lại làm phiền ngươi!

- Không có gì là phiền phức. Ta học tập thuần thú mười hai năm, gần như tất cả man thú ở Thú Đường ta đều biết rõ ràng. Tập tính, sự chịu đựng, tuổi, tốc độ phản ứng của bọn chúng... ta đều rõ như lòng bàn tay. Yên tâm đi. Ta giúp tiểu thư chọn lựa, khẳng định không thành vấn đề! Nếu như không phải nhìn thấy chúng ta có duyên, cho dù có người bỏ ra số tiền lớn đi nữa, cũng chưa chắc có thể mời được ta tự mình động thủ...

Thấy nàng đồng ý, ánh mắt Vân Đào nhất thời sáng lên, nói càng thêm có lực:

- Lần trước một vị đại thần của Thiên Huyền thành các nàng đi qua, muốn bảo ta hỗ trợ, đã bị ta uyển chuyển nói lời cự tuyệt...

Thấy người này vẫn thích thể hiện, muốn nổi lên mình có bao nhiêu năng lực, có bao nhiêu tài cán, Trương Huyền thật sự nghe không nổi nữa, bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn lại về mấy người phía trước.

Cái bọn họ gọi là bố trí cạm bẫy, không phải là đào hố, phía trên bày ra chút lá khô rơm rạ.

Loại cạm bẫy sơ cấp nhất này đối phó một ít dã thú còn có thể. Man thú đã nắm giữ trí tuệ, làm như vậy, không những không bắt được, làm không tốt còn có thể bị cho rằng đang vũ nhục chỉ số thông minh của nó, nó sẽ không chết không dừng.

Giương mắt nhìn lại, mấy cường giả Ích Huyệt cảnh đi cùng Vân Đào, trong tay mỗi một người cầm lá cờ màu xám tro, dựa theo phương hướng vị trí đã tính toán trước, cắm vào từng cái.

- Chẳng lẽ là... Trận pháp?

Nhìn thấy được hành động của bọn họ, một cái tên xuất hiện trong đầu.

Trận pháp sư là chức nghiệp trong thượng cửu lưu, tương đối sát đầu, so với luyện đan sư cũng không phân cao thấp, được cho là chức nghiệp đứng đầu.

Tuy rằng tàng thư khố của vương quốc có ghi chép liên quan đến trận pháp, lại đều nói không rõ ràng. Chỉ nói là lợi hại. Cụ thể bố trí như thế nào, kích hoạt thế nào... đều không có.

Dù sao Thiên Huyền vương quốc chỉ là địa phương nhỏ không nhập lưu, ngay cả công hội trận pháp sư cũng không có. Tin tức biết được cũng lại có hạn.

Chương 330: Trận pháp (2)

Mặc dù ghi chép lại ít, nhưng động tác của mấy người hoàn toàn tương đồng với miêu tả bày trận trong đó. Trương Huyền liếc mắt vẫn nhận ra được.

Theo lời đồn đại, một khi trận pháp bố trí thành công, sẽ hình thành khí tức đặc biệt, tiếp xúc dẫn phát, lại sẽ lập tức phát sinh đủ loại hiệu quả đặc biệt.

Ví dụ như: Khốn trận có thể vây khốn người, khiến người ta không nhận ra phương hướng không có cách nào chạy trốn. Huyễn trận có thể khiến cho người ta phát sinh biến hóa kỳ ảo mê hoặc, không rõ mình đang ở chỗ nào. Sát trận càng có thể trực tiếp gạt bỏ con người, uy lực đáng sợ.

Trương Huyền lần đầu tiên gặp được người bày trận, đầy hiếu kỳ.

- Chỉ dựa vào mấy thứ này, là có thể vây khốn được con báo Kim Thân Thiết Tiễn gì đó sao?

Nhìn một hồi, hắn phát hiện cái gì đều cũng không hiểu, bất đắc dĩ lắc đầu.

Trận pháp giống như luyện đan, thư họa, là một môn học cao thâm. Không trải qua học tập đặc biệt, đừng nói có thể nhìn ra, sợ rằng mấy thứ này rốt cuộc bày ra có ích lợi gì, đầu óc cũng mơ hồ không hiểu.

- Trương lão sư, thế nào?

Đang quan sát, hắn liền nghe được tiếng của Thẩm Bích Như vang lên. Hắn quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra, nàng hình như cũng chịu không nổi đối phương nói những lời tự kỷ, đã đi tới bên cạnh.

- A, xem bọn họ đang bố trí cạm bẫy gì!

Trương Huyền nói.

- Đây hình như là trận pháp. Thiên Huyền vương quốc chúng ta không có công hội trận pháp sư, cũng không có sách liên quan. Đối với cái này ta cũng không biết nhiều lắm!

Thẩm Bích Như cũng nhận ra được.

- Đúng vậy, những lá cờ nhỏ này có thể hình thành trận pháp, phát sinh uy lực cường đại, quả thật lợi hại!

Trương Huyền xúc động.

- Có thể trở thành một trong chức nghiệp thượng cửu lưu, không có một cái nào đơn giản. Theo lời đồn đại trận pháp sư chính thức bố trí ra trận pháp, ngay cả nửa bước Tông Sư cũng rất khó chạy trốn. Làm không tốt cũng sẽ bị giết chết. bọn họ thoạt nhìn cắm cờ lung tung, trên thực tế khẳng định có kết cấu riêng!

Thẩm Bích Như gật đầu.

- Ừ! Dù sao cũng không hiểu, lại tùy tiện nhìn một chút!

Trương Huyền mỉm cười.

Trận pháp ảo diệu, không có mấy năm nghiên cứu rất khó có thành quả. Dù sao cũng không hiểu, coi như nhìn một thứ mới mẻ.

- Tùy tiện nhìn một chút? Vân Đào đã đi tới, đầu hất lên, mí mắt liếc nhìn qua, khẽ cười:

- Trận pháp cuồn cuộn đại khí, ảo diệu vô cùng. Ngươi nhìn có hiểu không?

- Ta là thường dân, chưa bao giờ nghiên cứu qua, quả thật không hiểu nhiều!

Trương Huyền cũng không giả vờ, vẻ mặt thành khẩn:

- Nghe giọng điệu này, thất vương tử rất hiểu về trận pháp?

- Đó là chuyện tất nhiên!

Khóe miệng Vân Đào cong lên, lộ ra một thần sắc ngạo nghễ:

- Nói thật cho ngươi biết, ta không chỉ là thuần thú sư, còn đang học tập trận pháp nghiệp dư, là một vị trận pháp học đồ chân chính. Đối với không ít trận pháp ta đều có nghiên cứu rất sâu.

- Trận pháp học đồ?

Trương Huyền và Thẩm Bích Như nhìn nhau, hai người có chút kinh ngạc.

Sát hạch thuần thú sư lại còn là trận pháp học đồ. Hai loại chức nghiệp sát đầu của thượng cửu lưu hắn đều đang học. Không thể không nói, vị Vân Đào này tuy rằng người có chút rắm thối, thích khoe khoang, nhưng thật sự có bản lĩnh để khoe khoang.

- Nếu không hiểu, ta lại giới thiệu cho các ngươi một chút! Thấy hai người kinh ngạc, Vân Đào đầy đắc ý, mỉm cười đầu hất lên, rất có ý chỉ điểm giang sơn:

- Bọn họ hiện tại bố trí cái này, gọi là Thanh Mộc Khốn trận, lấy ba mươi sáu sao Thiên Cương làm trận cơ, bảy mươi hai sao Địa Sát làm cờ trận, ẩn chứa thuộc tính của cây xanh, hội tụ tám pháp linh khí... Do đó hình thành trận pháp đặc biệt, lực lượng mười phần, uy thế vô cùng.

- Thanh Mộc Khốn trận? Chỉ những thứ lá cờ nhỏ này sao?

- Không sai! Cờ trận chỉ là trợ giúp. Thật ra, bố trí trận pháp, không chỉ phương hướng vị trí phải chuẩn bị cho tốt, không được có chút sai lầm nào. Quan trọng nhất chính là kích hoạt. Chờ bọn họ bố trí xong, ta sẽ ra tay dẫn động. Một khi thành công, báo Kim Thân Thiết Tiễn rơi vào trong đó, tuy không lo lắng tới tính mạng, nhưng cũng có thể khiến cho nó lên trời không đường, xuống đất không cửa!

Trong khi nói chuyện, mấy người kia đã dựa theo phương hướng vị trí riêng, bày xong rất nhiều cờ trận.

Vân Đào khẽ cười, đi nhanh lên phía trước. Bàn tay hắn chộp một cái, lấy ra một lá cờ nhỏ màu vàng, nhẹ nhàng rung lên, cắm vào trung tâm của tất cả cờ trận.

Oong!

Một tiếng động khẽ vang lên. Trận pháp giống như trong nháy mắt được khởi động. Cờ trận trước đó có thể thấy được rõ ràng, lại ẩn giấu ở giữa những đám cỏ xanh tươi, khó phát hiện ra.

Nếu như không phải tận mắt nhìn nhìn thấy được, cũng không thể tin được ở đây che giấu một trận pháp.

- Lợi hại...

Đang xúc động, Trương Huyền muốn nói cái gì đó, đột nhiên trong đầu chấn động. Đồ Thư Quán xuất hiện một quyển sách.

Đầu tiên hắn nghi ngờ, sau đó lập tức hiểu được.

Vân Đào là trận pháp sư học đồ, bố trí kích hoạt trận pháp, với luyện đan sư luyện đan, võ giả tu luyện võ kỹ là cùng một ý, đều có thể khiến cho Đồ Thư Quán biến hóa.

Tinh thần thoáng động, sách xuất hiện ở trước mắt. Chỉ thấy phía trên viết bốn chữ lớn... Thanh Mộc Khốn trận.

Hắn tiện tay mở ra. Phía trên ghi chép khuyết điểm trong đó.

- Thanh Mộc Khốn trận, thuộc tính mộc trận pháp, lấy Thanh Mộc làm cờ trận bày trận, nắm giữ công hiệu niêm phong, bao vây chặt chẽ. Ba trăm năm trước, trận pháp nhị tinh Tông Sư Đào Nguyên sáng chế. Khuyết điểm mười bảy chỗ. Theo thứ tự là...

- Trước mắt là bản giản lược, khuyết điểm bảy mươi hai chỗ. Theo thứ tự là...

Lật qua sách xem xong, Trương Huyền có chút kinh ngạc. Vẻ mặt hắn cổ quái nhìn về phía thất vương tử bên cạnh bộ dạng dương dương tự đắc, dáng vẻ ta là đệ nhất thiên hạ.

- Ngươi xác định... trận pháp này thật có thể vây khốn được con báo Kim Thân Thiết Tiễn sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau