THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3256 - Chương 3260

Chương 3256: Đại thụ thần phục (1)

Huyền đao sắc bén có một không hai, rất nhanh chặt đứt cành cây quất tới, có điều lực lượng mạnh mẽ, để cánh tay hắn run lên, nhịn không được lui về phía sau.

Thực lực của Trương Huyền bây giờ, có thể chống lại Bất Hủ cảnh đại viên mãn, dựa vào là rất nhiều pháp bảo, lực lượng đơn thuần vẫn kém loại cường giả này không ít.

Sưu sưu sưu sưu!

Một nhánh cây đứt mất, đại thụ như không đau đớn, rất nhanh, càng nhiều cành cây lao qua, tựa như bạch tuộc, mỗi một cành đều mang lực lượng Bất Hủ cảnh đại viên mãn, không gian chung quanh bị ép ô ô vang vọng, dường như không chịu nổi.

- Tiền bối...

Không nghĩ tới vị tiền bối này kiểm tra tới kiểm tra lui, lại cùng một cái cây đánh nhau, tất cả mọi người đều tràn đầy lo lắng, muốn tới hỗ trợ.

- Không được qua đây!

Thanh âm Trương Huyền vang lên.

Hắn cũng không chống lại được, những người này xông lại, chỉ có phần bị giết.

Phần phật!

Lời còn chưa dứt, dưới cát, vô số rễ cây chui ra, càn quét về phía mọi người.

- Sợi rễ... Ta hiểu, không có gì bất ngờ xảy ra, sợi rễ của ngươi lan tràn toàn bộ sa mạc, ngươi là dùng sợi rễ tiến hành Khải Linh!

Nhìn thấy thứ này, Trương Huyền đã hiểu.

Cái cây trước mắt này, thoạt nhìn không đồ sộ, nhưng có thể nắm giữ thực lực Đại Thánh tứ trọng đại viên mãn, sợi rễ nhất định lan ra cực xa, ở mấy chục cây số, mấy trăm cây số Khải Linh, vô cùng có khả năng chính là thứ này làm.

Nếu không, hắn cũng không thể làm được, đối phương lại làm sao hoàn thành?

- Sợi rễ của ngươi nhiều, thủ đoạn của ta cũng không ít...

Hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Trương Huyền chẳng muốn tiếp tục nói nhảm, cổ tay khẽ đảo. Phần phật!

Năm Thánh thú vương giả xuất hiện ở trước mắt, từng cái tản mát ra khí tức cường đại, sau khi nhận được mệnh lệnh, đồng thời vọt tới đại thụ trước mắt.

- Chuyện này...

- Tiền bối lại có nhiều Thánh thú như vậy?

- Hình như mỗi một cái, đều là Bất Hủ cảnh đại viên mãn...

- Tùy tiện một cái, chúng ta cũng không phải đối thủ...

...

Mọi người nhìn thấy thanh niên tiện tay thả ra nhiều thú sủng như vậy, từng cái nuốt nước bọt, bờ môi run rẩy.

Tu luyện giả bình thường, có một thú sủng là tốt lắm rồi, nhiều như vậy, hơn nữa từng cái mạnh mẽ...

Vốn cảm thấy đã đánh giá cao vị tiền bối trẻ tuổi kia, không nghĩ tới còn đánh giá thấp! - Chủ nhân không cần lo lắng, ta tới xử lý...

Năm đại vương giả xuất hiện, đại thụ quả nhiên không còn uy phong như lúc trước, lực lượng bị áp chế toàn diện, chiến đấu phút chốc, Thiên Thương Hỏa Phượng kêu to một tiếng, tiếng vang chín tầng trời.

Phần phật!

Hỏa diễm từ trong miệng nó phun ra, chiếu rọi nửa bầu trời, đại thụ vừa gặp phải hỏa diễm, lập tức run lẩy bẩy, không còn uy thế vừa rồi.

Tuy tên này có thể thả ra lông tơ đốt người thành hạt cát, nhưng dù sao cũng là cây cối, vẫn sợ hãi minh hỏa.

Hừng hực!

Không để ý tới nó sợ hãi, Thiên Thương Hỏa Phượng tiếp tục phun ra hỏa diễm, rất nhanh, cây cối bắt đầu phát khô, cành lá xanh biếc trở nên khô vàng, không còn lực lượng như lúc trước.

- Ta biết ngươi có ý thức, thần phục ta, có thể tha cho ngươi khỏi chết, nếu không ngày hôm nay tai kiếp khó thoát!

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói.

Thuần phục năm đại thú sủng, dưới Cổ Thánh hắn xuất thủ hay không, đều không quan trọng.

Cây đại thụ trước mắt này, có thể thiết kế sát hại tu luyện giả, hơn nữa Khải Linh cho hạt cát, chỉ bằng vào điểm ấy liền có thể biết, khẳng định có trí tuệ thuộc về mình. Đã như vậy, đương nhiên là biến thành của mình.

- Để ta thần phục, nằm mơ!

Vừa dứt lời, một đạo ý niệm truyền tới.

- Vậy thì thiêu chết...

Trương Huyền vẫy tay một cái.

Chương 3257: Đại thụ thần phục (2)

Hừng hực!

Thiên Thương Hỏa Phượng biến thành hỏa hồng, bay về phía đại thụ trước mắt.

Hỏa diễm đầy trời, nướng bốn phía nóng không gì sánh được, đại thụ dần dần khô héo, triệt để thiêu đốt. Chỉ chốc lát liền biến thành tro tàn.

- Ừm?

Thấy triệt để thiêu đốt cũng không thần phục, Trương Huyền nhíu mày, nhìn về phía mặt đất, khóe miệng nâng lên:

- Hậu Thổ Kỳ Lân, cuốn lại tất cả rễ cây trong lòng đất ta, Hỏa Phượng phối hợp, ta không tin đốt không chết!

Hậu Thổ Kỳ Lân nhoáng một cái, chui vào sa mạc, ngay sau đó mọi người liền thấy từng rễ cây to lớn bị lật lên.

Thiên Thương Hỏa Phượng tiếp tục vọt tới.

Hỏa diễm tràn ngập, xuất hiện một mảng lớn biển lửa.

Thiên Thương Hỏa Phượng toả ra hỏa diễm, tuy thua Thiên Hỏa, nhưng không kém địa hỏa chút nào. Kích hoạt huyết mạch mà nói, hỏa diễm càng thêm nóng, Đại Thánh thần binh cũng có thể hòa tan!

- Ta sẽ không khuất phục nhân loại, bớt nằm mộng...

Rễ bị đốt, đại thụ vẫn không khuất phục, ý niệm nhỏ yếu truyền lại, mang theo quật cường.

- Như vậy cũng không phục?

Trương Huyền sửng sốt.

Một gốc cây mà thôi, có cần có cốt khí như thế hay không?

Cây không còn, rễ cây còn, có thể phục sinh, nhưng rễ cây cũng mất, hẳn phải chết không nghi ngờ ah...

- Không đúng, khẳng định thiêu hủy rễ cây, cũng không cách nào chém giết hắn, nếu không không có khả năng ngoan cường như vậy! Mắt Trương Huyền sáng lên.

Chỉ là một cái cây, cho dù có linh trí, cũng không có khả năng giống như Danh Sư, tuân thủ quy củ, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Sở dĩ như vậy, hẳn là có át chủ bài gì dựa dẫm, biết chỉ bằng vào đốt, là không chém giết đối phương được.

- Hồ nước!

Cúi đầu nhìn về phía ao nước cách đó không xa. hỏa diễm của Hỏa Phượng nóng như vậy, nhưng nước trong hồ không có tổn thất mảy may.

- Minh U Huyền Quy, ngươi nắm giữ lực lượng thủy thuộc tính, nước trong hồ này, tất cả đều lấy đi cho ta, ta ngược lại muốn xem xem, tên này có thể kiên trì bao lâu!

Trương Huyền chẳng muốn nói nhảm, lần nữa nói.

- Vâng!

Huyền Quy chậm rãi đi tới, há to miệng rộng.

Phần phật! Hồ nước giống như thủy long, chảy ngược vào trong miệng nó.

Rất nhanh bị nuốt sạch sẽ, lộ ra một đoạn rễ cây thật nhỏ bên trong, toàn thân trắng bệch, cho người ta một loại cảm giác ôn nhuận như ngọc.

Trương Huyền lăng không trảo một cái, cầm tới, rễ cây giống như ngọc, vừa đến lòng bàn tay của hắn, cây cối mà Thiên Thương Hỏa Phượng đang thiêu đốt, giống như mất đi căn bản, lắc lư một cái, thời gian nháy mắt đồng thời biến thành cát vàng.

- Quả nhiên là bản thể...

Thấy cảnh này, Trương Huyền nơi nào vẫn không rõ.

Lúc trước đại thụ, rễ cây đều là giả, chỉ có cái này mới là bản thể, khó trách không thần phục... Chỉ cần tìm không thấy cái này, nó sẽ không chết.

- Hỏa Phượng, đốt cái rễ cây này cho ta... Kim Nguyên đỉnh, nếu như đốt không xong, giúp ta luyện chế thành xỉ than!

Bàn tay run lên, ném rễ cây ra ngoài, Kim Nguyên đỉnh, Thiên Thương Hỏa Phượng cùng với rất nhiều Thánh thú, vũ khí khác tất cả đều bay tới.

- Đừng có giết ta...

Thấy nhiều cường giả khí thế hùng hổ như vậy, rễ cây không ngừng run rẩy, nhúc nhích một chút:

- Ta thần phục, nguyện ý thần phục...

Không bị lấy ra thì thôi, chỉ cần bản thể còn, cây cối, rễ cây đều có thể mọc ra lần nữa, nhưng bây giờ bị chộp vào trong tay, liền không dám tiếp tục nhiều lời.

- Cái này còn tạm được!

Thấy tên này bị bắt bản thể, lại không còn kiên cường như lúc trước, lúc này Trương Huyền mới gật đầu.

Rất nhanh ký kết khế ước, kẻ cầm đầu làm cho cả tất cả cường giả ở sa mạc đều kinh hoàng không dứt, sau một khắc liền biến thành thú sủng của hắn.

Chương 3258: Thế giới băng tuyết (1)

Nói là thú sủng cũng không chuẩn xác.

Tiếp nhận ý thức của đối phương, Trương Huyền hiểu được.

Thứ này quả thực là cái cây, cũng không phải Thánh thú.

Là Khổng sư từ thiên ngoại đạt được, để lại nơi đây trấn thủ một phương thế giới, gọi là Cuồng Sa Mộc, chỉ cần lực lượng đầy đủ, có thể sa hóa tất cả mọi thứ tiếp xúc qua, hơn nữa Khải Linh cho mình sử dụng.

Không chỉ nhân loại, vũ khí, Thánh thú cũng có thể.

Nghe rất lợi hại, nhưng bị giới hạn lực lượng linh hồn, không khống chế được bao nhiêu con Sa Cự Nhân.

Lấy năng lực hiện tại của nó, hai Bất Hủ cảnh hậu kỳ chính là cực hạn.

Sau khi thần phục, Trương Huyền thân là chủ nhân, đồng dạng có thể điều động cỗ lực lượng này, dù vậy cũng nhiều nhất khống chế ba Bất Hủ cảnh hậu kỳ.

Nói cách khác, thêm vào hắn, có thể khống chế năm vị Bất Hủ cảnh hậu kỳ, tạo thành một quân đội khẳng định là không làm được.

Bất quá kèm theo thực lực tăng cường, lực khống chế khẳng định sẽ càng ngày càng mạnh, nói không chừng dùng để đối phó Dị Linh tộc là một sự giúp đỡ lớn.

Tổng thể mà nói, vận dụng tốt tên này, so với năm đại vương giả thì cường đại hơn, dù sao chỉ cần thực lực người chết không cao hơn mình, đều có thể bị biến thành cát vàng, chỉ điều này, cũng đủ để cho vô số người kinh hoàng.

Tuy thực lực của Sa Cự Nhân thua kém cường đại khi còn sống, nhưng không sợ bị thương, không e ngại tử vong, chỉ cần có thể liên tục không ngừng Khải Linh, chẳng khác nào có sinh mệnh liên tục không ngừng... Cùng cấp bậc gặp phải, tuyệt đối sẽ nhức đầu không thôi.

- Có thể cho Vương Dĩnh...
Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Món pháp bảo này, bản thân giữ lại tác dụng không lớn, nhưng cho Vương Dĩnh mà nói, tuyệt đối có thể để cho sức chiến đấu tiến thêm một bước, thậm chí vận dụng tốt, còn có thể vượt qua Trịnh Dương.

Cẩn thận nói ra, đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh đi cùng Chiến Sư đường, Khải Linh sư công hội, hẳn cũng đã đi vào, chỉ là không biết bị truyền tống đến thế giới nào mà thôi.

- Nơi này hẳn có lối ra, ở nơi nào?

Đè xuống những tâm tư này, Trương Huyền nhìn về phía Cuồng Sa Mộc trước mắt.

Tên này lúc trước cũng không giết mấy người, lúc trước đối phó bọn họ, cũng là lần nữa Khải Linh. Nếu thật là hạng giết người như ngóe, phỏng chừng Khổng sư cũng không có khả năng để nó sống sót.

- Ngay ở dưới đại thụ...

Cuồng Sa Mộc nói một tiếng, rễ cây vặn vẹo. Ầm ầm!

Mặt đất lay động, tất cả sa mạc đồng thời biến mất không thấy gì nữa, giống như bị cái gì lấy đi, ngay sau đó mọi người liền thấy, lúc trước ở vị trí đại thụ, xuất hiện một cánh cửa giống như phong ấn, không ngừng xoay tròn.

- Nguyên lai toàn bộ sa mạc đều bị ngươi khống chế, khó trách sợi rễ có thể lan ra đến bất kỳ xó xỉnh nào...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, thu chúng thú vào không gian gấp, quay đầu nhìn về phía mọi người:

- Ta muốn đi vào cánh cửa này, nếu như các ngươi nguyện ý đi theo, liền đi vào, không nguyện ý, ở lại chỗ này tu luyện, không còn cát vàng, tu luyện so với ngoại giới hẳn tốt hơn không ít!

Cát vàng biến mất, trong không khí lại không còn cực nóng, linh khí giống như ở rừng rậm nồng đậm, cũng lần nữa có khí tức sư phong.

Nếu như mọi người không nguyện ý trải qua nguy hiểm, ở lại chỗ này tu luyện, khẳng định cũng có thể nhanh chóng tiến bộ, chuyến đi này không tệ.

- Ta nguyện ý đi cùng tiền bối!

- Ta muốn lưu lại, quá nguy hiểm, kỳ ngộ lớn, có mệnh hưởng thụ mới có tác dụng...

Rất nhanh chia làm hai nhóm, có muốn lưu, có muốn đi.

- Lựa chọn ra sao, tự mình cân nhắc và quyết định, dù sao thông đạo một mực ở nơi này, có thể tùy thời rời đi, ta đi trước...

Trương Huyền không nói thêm lời, thân thể nhảy lên, liền chui vào môn hộ, biến mất không thấy gì nữa.

Chương 3259: Thế giới băng tuyết (2)

Những người này chỉ là bèo nước gặp nhau, không có quá nhiều giao tình, có thể cứu một lần, không có khả năng một mực chăm sóc, muốn ở chỗ này đạt được càng nhiều chỗ tốt, vẫn là dựa vào bản thân, bất kỳ người nào khác đều vô dụng.

Huống chi hắn còn muốn tìm Lạc Nhược Hi, Khổng miếu mở ra, Triệu Nhã, Viên Đào, Ngụy Như Yên bị bắt, khẳng định cũng sẽ đi vào, bởi vậy còn muốn đi cứu người, không có thời gian mang theo một đám người không quen, giúp bọn hắn trải qua nguy hiểm.

Nhìn thấy Trương Huyền rời đi, cường giả Tâm Huyết Lai Triều nhịn không được lắc đầu:

- Nếu như vừa rồi chúng ta có thể quả quyết một chút, đi theo sau lưng vị tiền bối này, khả năng sẽ thu hoạch được thu hoạch to lớn... Đáng tiếc, cơ hội bỏ qua!

Vừa rồi thanh niên kia tuổi không lớn lắm, nhưng làm việc quả quyết, có trật tự, coi như di tích Khổng miếu nguy cơ trùng trùng, đối với hắn mà nói, khẳng định cũng có thể nắm giữ kỳ ngộ cực lớn.

Theo ở phía sau, thu hoạch ít một chút, cũng nhất định tu vi tăng vọt, hơn nhiều so với bây giờ.

Nhưng bỏ qua, về sau sẽ không có cơ hội.

...

Không đi quản ý nghĩ của mọi người, Trương Huyền cảm thấy không gian bốn phía lần nữa bóp méo, sau một khắc đã xuất hiện ở trong băng nguyên.

Có kinh nghiệm hai lần trước, không có chút bối rối nào, mà bay lên nhìn bốn phía. Tương tự rừng rậm, phi hành càng cao, áp lực càng lớn, cho dù thực lực của hắn bây giờ, ba mươi mét chính là cực hạn.

- Còn lạnh lẽo hơn Băng Nguyên cung...

Bốn phương tám hướng đều là hàn băng cùng tuyết đọng thật dày, hàn khí không ngừng cuốn tới, cường giả Kim Thân cảnh cũng có loại xúc động thêm quần áo.

- Không phải Khổng miếu... Vẫn phải phải tìm kiếm lối ra mới được! Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Vốn cho rằng di tích mở ra, sẽ trực tiếp tìm được vị trí Khổng miếu, tiến vào bên trong, hiện tại xem ra, quả nhiên không dễ dàng như vậy. Liên tục trải qua ba thế giới khác nhau, phía trước còn không biết có bao nhiêu đang chờ.

- Rừng rậm có năm đại vương giả, sa mạc, có Cuồng Sa Mộc... Nơi này khẳng định cũng có thứ trọng yếu nhất, chỉ cần tìm được, chính là lối ra...

Tùy tiện tìm cái phương hướng, thẳng tắp bay tới đằng trước.

Việc cấp bách, là tìm được sinh mệnh trước, mặc kệ là sinh linh của thế giới băng tuyết này, hay cường giả của Danh Sư đại lục đi vào, tìm được những thứ này, mới có thể xác định phương vị, thuận lợi tìm lối ra.

Liên tục phi hành nửa canh giờ, quả nhiên thấy một nhóm người, đang chậm rãi tiến lên.

- Là cường giả Dị Linh tộc! Trương Huyền vừa định tới gần hỏi thăm chỗ băng nguyên này có gì đặc thù, trong lòng hơi động, ngừng lại.

Đám người trước mắt, có hai mươi mấy cái, có điều một cái phía trước nhất, cùng hai cái phía sau nhất, thân hình cao lớn, tản mát ra sát lục chi khí nồng đậm, vừa nhìn liền biết là Dị Linh tộc.

Ba người này, khí tức như rồng, đều đạt đến Bất Hủ cảnh, tuy kém đám người Ô Mộc, Bột Tân một đoạn dài, nhưng ở trong rất nhiều tu luyện giả, tuyệt đối được cho là cao thủ.

Còn lại tất cả đều là nhân loại, có điều hình như bị khống chế, không dám phản bác, mặt không thay đổi, chậm rãi đi về phía trước.

- Nhanh lên một chút!

Dị Linh tộc trước mặt hét lớn một tiếng, mọi người đuổi theo.

- Hẳn là một loại bảo vật đặc thù khống chế linh hồn...

Thấy nhân loại bị áp chế mặt không hề cảm xúc, giống như bị một sợi chỉ dẫn dắt, Trương Huyền nhíu mày.

Xuất hiện loại tình huống này, chỉ có một khả năng... Đó chính là linh hồn mọi người bị khống chế, nếu không tuyệt đối không có khả năng nghe lời như thế, nhắm mắt theo đuôi.

- Hồ Yêu Yêu?

Ngay sau đó, Trương Huyền ở trong đám người, thấy được một cái bóng quen thuộc.

Chương 3260: Gặp lại tế đàn (1)

Trong hơn hai mươi người bị Dị Linh tộc khống chế, một nữ hài dáng người ngạo nhân, có chút chật vật, lại làm cho người nhìn qua liền khó mà rời đi, chính là người quen ở Hồng Viễn Danh Sư học viện, Yêu Nghiệt hội hội trưởng Hồ Yêu Yêu!

Lúc trước Hồ Yêu Yêu được nhận về tổng bộ Kinh Hồng sư công hội, đạt được tiền bối truyền thừa, mấy tháng không thấy, vậy mà đạt đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, cách Kiến Thần Bất Hoại chỉ kém một tia.

Loại thực lực này, ở Danh Sư đại lục có thể cắt cứ một phương, nhưng đến nơi này, lại không chói mắt thế nào, bốn phía hàn khí vọt tới, cóng đến có chút phát run, vẻ mặt tái xanh, mặc dù không bị tổn thương, nhưng tinh thần thật giống như có chút uể oải.

Mọi người bên cạnh nàng, tu vi cũng không quá cao, Thánh Vực cửu trọng có hơn mười, còn lại đều ở Kiến Thần Bất Hoại cảnh, bởi vậy ở dưới ba Dị Linh tộc tu vi Bất Hủ cảnh khống chế, không có chút năng lực phản kháng nào.

Tuy thấy được người quen, nhưng Trương Huyền không lo lắng, phong cấm không gian bốn phía, lặng lẽ theo ở phía sau.

Ba Bất Hủ cảnh sơ kỳ, không tính là gì, tiện tay có thể chém giết, nhưng hắn muốn nhìn một chút, đối phương quang minh chính đại như vậy, đến cùng tính toán làm gì.

Theo ở phía sau, đi hơn mười phút, một cái băng tràng nhẵn bóng xuất hiện ở trước mắt.

- Hoạt động nhanh lên một chút!

Ngay sau đó, lại nhìn thấy có mấy đoàn người bị áp giải tới, tính gộp lại, chừng trên trăm nhân tộc, bao gồm rất nhiều chức nghiệp.

Ở giữa băng tràng, là một tế đàn hình tròn, bốn phía cắm đầy đủ loại trận kỳ. Một Dị Linh tộc mặc hắc giáp đang đứng ở một bên, chỉ huy ba tộc nhân điêu khắc trận văn.

- Giải những người này tới!

Điêu khắc xong, Dị Linh tộc hắc giáp vẫy tay một cái.

Mọi người đều bị áp tới, dọc theo tế đàn xếp thành một vòng, lúc này Trương Huyền mới phát hiện, trên mạch môn mọi người quả nhiên có một sợi chỉ liên tiếp, tu vi bị phong ấn. - Chẳng lẽ là hiến tế?

Trương Huyền sầm mặt lại.

Cái tế đàn này, lúc trước gặp qua mấy lần, mấy vị vương giả của Thanh Điền hoàng thất sử dụng qua, dùng để hiến tế Linh Thần, thu được lực lượng đặc thù, lúc trước dùng là bảo vật, lần này bắt tới những Danh Sư kia, chẳng lẽ là muốn lấy người sống hiến tế?

Chỉ là mục đích hiến tế là cái gì?

Chẳng lẽ vì tìm kiếm cửa ra vào của thế giới băng tuyết?

- Chỉ là cửa ra mà nói, không cần thiết như thế a!

Trương Huyền nhíu mày. Đi qua thế giới rừng rậm, thế giới sa mạc, làm sao tìm được lối ra, cũng coi như có chút kinh nghiệm, chỉ cần tìm được chỗ trọng yếu nhất, thì tìm ra cửa sẽ không quá khó.

Lấy mạng nhiều người như vậy làm đại giá, hoàn toàn không cần thiết ah!

Dị Linh tộc đi vào Khổng miếu mục đích chủ yếu, là vì Xuân Thu đại điển, hiện tại ngay cả vị trí cũng không tìm được, liền trắng trợn sát lục, rất dễ dàng gây nên bắn ngược, tuyệt đối không phải cử chỉ sáng suốt.

- Trước tiên người cứu ra lại nói...

Đã nhìn thấy, tự nhiên không cho phép loại chuyện này phát sinh, huống chi trong đó còn có Hồ Yêu Yêu.

Nhìn lại bốn phía, Dị Linh tộc Bất Hủ cảnh có chừng hơn mười ba cái, Tâm Huyết Lai Triều hơn hai mươi cái, toàn bộ cộng lại không đủ năm mươi, những người này không đáng sợ, có thể ung dung chém giết, người hắc giáp mạnh nhất cũng chỉ là Bất Hủ cảnh hậu kỳ, cách đại viên mãn kém một đoạn dài.

- Sợi chỉ phong ấn tu vi mọi người kia, hẳn là Đại Thánh chí bảo, tùy tiện tiến công, ngộ nhỡ kích hoạt, đám người Hồ Yêu Yêu vô cùng có khả năng bị chém giết tại chỗ!

Trương Huyền nhíu mày.

Những Dị Linh tộc này, coi như không cần năm đại Thánh thú, lấy lực chiến đấu của hắn, cũng có thể ung dung chém giết, nhưng một khi xuất hiện sơ suất, không những không cách nào cứu người, làm không cẩn thận sẽ còn hại mọi người, tuyệt đối không thể xuất hiện một chút sơ suất.

- Đả thông không gian bích lũy, tiêu phí cực lớn, không thể có một tia qua loa, nhất định phải bố trí tốt đủ loại đồ vật!

Hắc giáp nhân tiếp tục dặn dò.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau