THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3251 - Chương 3255

Chương 3251: Ốc đảo xuất hiện (2)

Nói cách khác, trong sa mạc này, không biết thứ gì có thể Khải Linh cho hạt cát bình thường, thậm chí để nó ở sau khi Khải Linh, nắm giữ thực lực Bất Hủ cảnh!

Cũng quá đáng sợ đi!

Coi như hắn hiện tại, Khải Linh chi thuật thiên hạ vô song, Khải Linh sư công hội hội trưởng cũng là học sinh của hắn... Cũng nhiều nhất chỉ có thể Khải Linh cho bảo vật đã có hình thể, không có hình thái, thành công cũng không làm được, chớ nói chi là để hắn nắm giữ thực lực Đại Thánh.

- Bành!

Trong lòng suy tư, lực lượng linh hồn không có nặng nhẹ, linh tính lập tức rạn nứt, hai Sa Cự Nhân lần nữa biến thành cát, rơi trên mặt đất.

Tiến lên nhìn một lần, phát hiện quả thực là cát bình thường, Trương Huyền nhìn quanh một vòng, híp mắt lại.

Những vật này là bị Khải Linh, như vậy Khải Linh giả khẳng định biết phương vị cửa vào. Chỉ cần tìm được, chẳng khác nào tìm được lối ra thế giới này. Chỉ bất quá làm sao mới có thể tìm được Khải Linh giả?

- Phương hướng Sa Cự Nhân xuất hiện, hẳn là phương vị của Khải Linh giả!

Trương Huyền suy tư phút chốc, chợt hiểu ra.

Hắn Khải Linh, cần chạm đồ vật bị Khải Linh, tuy không biết tên này có cần hay không, nhưng phương hướng Sa Cự Nhân xuất hiện, nhất định có liên quan đến.

- Mọi người đi theo ta!

Nghĩ đến cái này, Trương Huyền không do dự nữa, dẫn dắt mọi người nhanh chóng bay về phía cự nhân xuất hiện.

Đi hơn mười phút, Trương Huyền ngừng lại, hoàn cảnh bốn phía cùng trước đó không có gì khác nhau, đều là cát vàng.

- Lại uống một lần... Trương Huyền quay một vòng, phát hiện không có bất kỳ manh mối gì, liền tiếp tục dặn dò.

Nghe nói như thế, khóe miệng mọi người đều co giật, từng cái mặt như mướp đắng.

Ngươi có linh dịch không cho chúng ta uống, còn để chúng ta uống nước... Uống nhiều quá, thật sẽ chết khát.

Tuy buồn bực, nhưng cũng biết chỉ có đi theo sau lưng người trước mắt, mới có thể đi địa phương quỷ quái này, nên không nói nhảm, lần nữa có người lặp lại động tác trước đó.

Rất nhanh, hai Sa Cự Nhân từ một phương hướng khác đi tới.

Khí tức của hai cự nhân này, rõ ràng so với vừa rồi càng thêm cường đại, tuy là Bất Hủ cảnh sơ kỳ, nhưng sức chiến đấu lại tăng lên một chút, linh trí cũng cao hơn một chút.

Biết không cách nào thuần phục, tiện tay đánh giết, Trương Huyền mang theo mọi người dọc theo phương vị Sa Cự Nhân xuất hiện, tiếp tục tiến lên.

Lại đi hơn mười phút, lần nữa để người lặp lại quá trình, lại có Sa Cự Nhân xuất hiện, lần này cự nhân đã nắm giữ sức chiến đấu Bất Hủ cảnh trung kỳ. - Xem ra càng đến gần Khải Linh giả, thực lực của Sa Cự Nhân càng mạnh...

Xác định suy đoán, con mắt Trương Huyền sáng lên.

Tiếp tục tiến lên, một khi không cách nào xác định phương vị, sẽ để người sử dụng phương pháp trước đó.

Liên tục vài chục lần, thực lực của Sa Cự Nhân đã đạt đến Bất Hủ cảnh hậu kỳ. Bất quá đến loại lực lượng này, phảng phất như đến phần cuối, không có cách nào tăng trưởng.

- Hơn mười phút trước là loại thực lực này, hiện tại tương đồng, cả hai hợp thành một đường thẳng... như vậy Khải Linh giả hẳn là ở chính giữa hai điểm!

Mắt Trương Huyền sáng lên.

Khải Linh là lấy linh hồn làm môi giới, đã như vậy, chỉ cần Khải Linh giả không di động, linh hồn sẽ hiện vòng tròn toả ra ngoài, Sa Cự Nhân ở hai nơi Khải Linh, thực lực tương đồng, nói rõ cấp cho lực lượng giống như, Khải Linh giả cách hai vị trí này, hẳn là cũng giống nhau.

- Đi!

Ở trong đầu xác định vị trí, Trương Huyền nhanh chóng phóng về phía trước.

Không biết bao lâu, thời điểm tất cả mọi người không kiên trì nổi, cảm giác miệng khô lưỡi nóng, một thanh âm bất ngờ vang lên.

- Mau nhìn, phía trước có một ốc đảo...

Trương Huyền vội vàng nhìn về phía trước, quả nhiên thấy một màu xanh đứng sừng sững ở nơi xa, thanh thúy chói mắt.

Chương 3252: Ao nước cổ quái (1)

Diện tích ốc đảo không lớn, chỉ có mấy chục mẫu, một hồ nước như thủy tinh khảm nạm trong đó, tựa như bảo thạch trên vương miện, chói lóa mắt, một cây đại thụ cắm rễ ở bờ nước, cành lá rậm rạp, che ra một mảnh mát mẻ.

- Quả nhiên có ốc đảo!

- Có nước, ta muốn uống nước...

Mọi người cũng kìm nén không được, vội vã vọt tới.

- Đừng vội...

Lông mày Trương Huyền nhíu một cái, vội vàng hô lên.

Bất quá lúc này mọi người nào còn quan tâm được lời của hắn, từng cái tròng mắt đỏ hoe, thẳng tắp đi tới trước mặt hồ nước, nâng lên nước ao uống liền.

- Tiền bối, có cái gì không đúng sao?

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều lúc trước nghi ngờ nhìn qua.

Tuy vị trước mắt này vì thu hút Sa Cự Nhân, một mực không cho bọn hắn uống linh dịch, nhưng quả thực mang theo bọn họ tìm được ốc đảo, lại thêm thực lực bản thân mạnh mẽ, có lẽ nhìn ra cái gì mới muốn ngăn cản mọi người.

- Không có gì! Chẳng qua cảm thấy có chút kỳ quái mà thôi!

Trương Huyền lắc đầu, giải thích nói:

- Chúng ta có thể tìm tới nơi này, người khác khẳng định cũng có thể... Rõ ràng có dấu chân tới, nhưng không thấy tung tích, bọn họ đi nơi nào?

Hắn ở trong rừng rậm chậm trễ mấy cái giờ, như vậy cũng có thể tìm tới ốc đảo, những người khác cũng nhất định có thể.

Dù sao có thể đi vào Khổng miếu, đều được cho một phương đại lão, cũng có thể phát hiện Sa Cự Nhân đặc thù, từ đó tìm tới nơi này.

Nhưng những người này đâu? - Thật là có dấu chân...

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều sửng sốt một chút, vội vàng nhìn lại, quả nhiên ở trong cát vàng trước mặt ốc đảo, thấy được dấu chân nhàn nhạt, chỉ bất quá bị gió cát vùi lấp, đã có chút không rõ rệt.

- Quá tốt rồi, nước này hữu dụng, uống xong liền hết khát...

Mấy người xông vào ốc đảo, nếm qua nước ao, hưng phấn kêu to. Bọn họ mang theo nước, càng uống càng khát, không có chút tác dụng, sớm đã khát nước khó nhịn, sắp thiêu đốt.

- Ta thử một chút...

Thấy có thể giải khát, người còn lại tràn đầy hưng phấn, cũng vội vàng đi tới trước mặt, nâng nước ao lên, vừa định uống, liền thấy trung niên nhân mới vừa uống nước, trong ánh mắt chảy ra máu tươi, không ngừng run rẩy, trên người toát ra khói trắng.

- Ah...

Hắn kêu thảm một tiếng, giống như bị thứ gì ghìm chặt cái cổ, liên tục lăn lộn ở trên mặt đất. Bất quá càng lăn lộn, toát ra khói càng nhiều, tựa như lúc nào cũng sẽ thiêu đốt.

- Ta... Không chỉ người này ngã xuống đất, ba người vừa mới xông lại uống nước cũng ngã trên mặt đất, giống như đối phương, trên người không ngừng bốc khói, tựa như thừa nhận đau khổ to lớn.

- Nguy rồi...

Trương Huyền sầm mặt lại, vội vàng đi tới trước mặt, ngón tay điểm tới, một đạo chân khí tinh thuần bắn ra, muốn ngăn cản thiêu đốt, có điều còn không có tiếp xúc thân thể đối phương, thân ảnh không ngừng lăn lộn trước mắt vỡ vụn, biến thành một bãi cát vàng.

- Chuyện này...

Tất cả mọi người sợ tới mức đồng thời lui về phía sau mấy bước, từng cái khuôn mặt trắng bệch.

Nếu như người trước mắt này sau khi thiêu đốt, biến thành tro tàn, hoặc hài cốt còn có thể tiếp nhận.

Tới Khổng miếu thám hiểm, đã sớm có tâm lý chuẩn bị... nhưng trực tiếp biến thành cát vàng, chuyện gì xảy ra?

Người chết rồi biến thành cát... Chẳng lẽ xung quanh sa mạc lớn như thế, đều là do hài cốt người chết tạo thành? Tưởng tượng liền cảm thấy kinh khủng, từ nội tâm sinh ra sợ hãi.

- Tiền bối, cứu ta, cứu ta...

Cái thứ nhất biến thành cát vàng, ba cái đằng sau đều lộ ra sợ hãi nồng đậm.

Vốn nghĩ đi vào di tích Khổng miếu, có thể đạt được chỗ tốt, đột phá ràng buộc, nằm mơ cũng không ngờ tới, tử vong tiếp cận như vậy.

Trương Huyền cũng khiếp sợ, chẳng qua lúc này, không phải thời điểm nghĩ những thứ này, vội vàng đi tới trước mặt ba người, ngón tay chỉ ra, chân khí dọc theo kinh mạch tràn vào trong cơ thể ba người.

Rầm!

Chân khí vừa tiến vào, lập tức cảm thấy trong cơ thể của bọn họ, một đoàn hỏa diễm cực nóng đang không ngừng nhảy lên, tựa hồ muốn đốt hắn thành tro bụi.

Chương 3253: Ao nước cổ quái (2)

- Hừ!

Lông mày Trương Huyền nâng lên, chân khí vọt tới ngọn lửa.

Xì xì xì!

Va chạm với ngọn lửa, Trương Huyền lập tức cảm thấy một cỗ lực lượng cường đại kéo tới, như muốn thiêu đốt chân khí của mình lên.

- Phá!

Lực lượng điên cuồng tuôn ra, cả người Trương Huyền kim quang lập lòe, như một kim tượng di động, Thiên Đạo chân khí quét sạch xuống.

Chân khí, thân thể, linh hồn của hắn, ngay cả Chí Tôn Thiên Hỏa cũng có thể thừa nhận, hỏa diễm trong cơ thể đối phương, mặc dù cổ quái, nhưng còn không đả thương được mảy may.

Hô!

Chân khí tuôn ra, ngọn lửa bị diệt, ba người đi qua quỷ môn quan một chuyến, từng cái khuôn mặt trắng bệch, xoay người quỳ mọp xuống đất, trong mắt tràn đầy cảm kích:

- Đa tạ tiền bối cứu mạng!

- Không cần khách khí!

Trương Huyền khoát tay áo, lúc này mới nhìn quanh một vòng:

- Nơi này có chỗ quái dị, mọi người đừng có lưu lại, trước lui ra ốc đảo đi!

Không cần hắn nói, mọi người cũng đều sợ hãi.

Chết, không cảm thấy cái gì, nhưng bị đốt thành cát vàng... ngay cả xương cốt cũng không còn, đổi lại bất luận người nào cũng sẽ cảm thấy kinh hoàng, không rõ ràng cho lắm.
Chờ mọi người lui ra ốc đảo, Trương Huyền đi tới trước mặt gia hỏa mới vừa rồi bị đốt thành tro bụi, tiện tay nhặt lên hạt cát trên đất nhìn kỹ.

Người này bị đốt sạch sẽ, ngay cả y phục cũng không còn lại, không phải tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối không dám tin tưởng, người có thể biến mất triệt để như vậy.

- Tiền bối, làm sao bây giờ?

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều đi tới trước mặt, cũng nghiên cứu một hồi, nhưng không có nhìn ra cái gì, đành phải nhìn qua.

- Những linh dịch này, đưa cho mọi người uống!

Cổ tay Trương Huyền rung lên, ném ra mấy cái hồ lô nước.

Đây là hắn ở rừng rậm thu linh dịch, lúc trước uống qua, có thể tạo được tác dụng giải khát.

Vừa rồi không cho mọi người, là muốn dẫn Sa Cự Nhân tới, tìm được nơi này, bây giờ đã đến, liền không cần thiết tiếp tục che giấu.

- Đa tạ tiền bối!
Nhận lấy linh dịch, mọi người uống xong, quả nhiên không có miệng đắng lưỡi khô như lúc trước, từng cái nhìn qua tràn đầy cảm kích.

Không để ý tới mọi người, Trương Huyền xem xong hạt cát, dọc theo ao nước, chậm rãi đi vòng.

Hồ nước trước mắt mang theo hàn khí, đứng ở bên cạnh, không thấy cảm giác nóng mảy may, nước cũng cực kỳ trong suốt, cùng hỏa diễm vừa rồi đốt người thành tro bụi, thoạt nhìn không có chút quan hệ.

Quay một vòng, cũng không phát hiện đặc thù gì, cũng không có động vật khác, Trương Huyền đi tới trước mặt, bàn tay duỗi ra, giống như những người khác, nâng nước ở trong lòng bàn tay.

- Tiền bối cẩn thận...

Thấy hắn tiếp xúc nước, tất cả mọi người giật nảy mình.

- Không sao...

Trương Huyền mỉm cười.

Thân thể của hắn ngay cả Chí Tôn Thiên Hỏa cũng không thể tổn thương, coi như đoàn hỏa diễm kia lại xuất hiện cũng vô dụng.

Nước ở lòng bàn tay, nhìn một hồi, Minh Lý Chi Nhãn cùng thần thức đều quét qua, nhưng không phát hiện vấn đề, Trương Huyền nhíu mày, nâng bàn tay lên, giống như những người kia uống vào.

- Tiền bối...

- Tiền bối cẩn thận...

Vẻ mặt mọi người trắng bệch, đồng thời giật nảy mình.

Lúc trước người kia uống nước liền chết... Vị nếu tiền bối này xảy ra chuyện, bọn họ nên làm cái gì?

Chương 3254: Cây biết giết người (1)

Nước đi vào trong cơ thể, quả nhiên mang theo tác dụng giải khát, yên tĩnh đứng tại chỗ, tinh thần của Trương Huyền tập trung cao độ, một khi phát hiện trong cơ thể xuất hiện hỏa diễm, sẽ lập tức xử lý.

Bất quá chờ giây lát, không có biến hóa chút nào, tựa hồ đối với hắn không có bất kỳ ảnh hưởng gì.

Trương Huyền đứng dậy, lông mày nhăn thành cục.

Xuất hiện hỏa diễm, liền có khả năng tìm ra căn nguyên, giải quyết triệt để, nhưng không có cái gì, ngược lại làm cho hắn không biết làm sao.

Chẳng lẽ giống như Hoàng Tuyền thủy ở Bạch Khê sơn, đối với những người khác có độc, đối với hắn mà nói, không tính là gì?

- Tiền bối, ngươi không có việc gì chứ?

Thấy hắn đứng dậy, không bốc khói, cũng không có xuất hiện kêu thảm, mọi người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, cường giả Tâm Huyết Lai Triều nhịn không được nhìn qua.

- Không có việc gì!

Trương Huyền gật đầu.

- Không có việc gì liền tốt, vừa rồi tận mắt thấy một người sống sờ sờ biến thành cát, tất cả mọi người sợ hãi... Nếu không phải cùng hắn một đường đi tới, còn tưởng rằng là Sa Cự Nhân ngụy trang!

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều nhịn không được cảm xúc.

- Sa Cự Nhân ngụy trang? Người chết cháy biến thành hạt cát...

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, nhớ tới cái gì, vội vàng nhìn qua:

- Lúc trước có phải các ngươi nói, đi tiếp cận hai canh giờ, mới phát hiện Sa Cự Nhân, mà không phải vừa đến liền gặp được?

- Vâng!

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều gật đầu.
Bọn họ từ Khúc Phụ rời đi, vừa tỉnh dậy là đến nơi này, lúc trước không có bất kỳ nguy hiểm gì, thẳng đến sau hai canh giờ mới thấy được Sa Cự Nhân, những sự tình này mới vừa gặp mặt đã nói, không tính bí mật.

- Hai canh giờ, mới gặp được Sa Cự Nhân, có thể những cự nhân kia, trên thực tế chính là tu luyện giả bị thiêu chết không?

Ánh mắt Trương Huyền lóe lên.

Di tích mở ra, hai canh giờ mới xuất hiện thứ này, có khả năng có cường giả, hao tốn hai canh giờ tìm tới nơi này, thành nhóm vật hi sinh đầu tiên, sau đó biến thành Sa Cự Nhân?

- Tu luyện giả chết cháy?

Mọi người đều ngẩn ngơ.

Vừa nói như vậy, thật là có khả năng. Vừa rồi vị đồng bạn kia chết rồi, biến thành hạt cát, giống Sa Cự Nhân như đúc.

- Có phải hay không, thử một chút thì biết!

Trương Huyền híp mắt lại, lần nữa đi tới bên cạnh người mới vừa rồi bị thiêu chết, ngón tay điểm ra, tiếp xúc hạt cát.
Phần phật!

Trong nháy mắt, ý niệm cả người đi vào đêm tối.

- Quả nhiên!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, con mắt sáng lên.

Hắn dùng chính là bí pháp Khải Linh, trước mắt xuất hiện đêm tối, nói rõ hạt cát có khả năng Khải Linh.

Tinh thần tập trung, một đám lửa thiêu đốt ở trong cơ thể đối phương, cắt ra đêm tối.

Rầm!

Cát vàng trên mặt đất chậm rãi đứng lên, biến thành một Sa Cự Nhân to lớn, bất quá chỉ có thực lực Kim Thân cảnh.

- Khó trách... Khải Linh cát, cũng có thể nắm giữ sức chiến đấu Bất Hủ cảnh!

Trương Huyền hiểu ra.

Lúc trước liền nghi ngờ, vì sao cát bị Khải Linh, sẽ có sức chiến đấu cường đại như thế, hiện tại xem ra những người khổng lồ này, thoạt nhìn là cát, trên thực tế là thi thể người sống.

Nói cách khác, những người khổng lồ chiến đấu với hắn kia, trên thực tế đều là cường giả ở đây, bị đốt thành hạt cát!

Hắn một mực chiến đấu với người chết!

- Đã như vậy... Vị Khải Linh sư kia ở nơi nào?

Rõ ràng chuyện gì xảy ra, Trương Huyền nhìn lại bốn phía.

Chương 3255: Cây biết giết người (2)

Căn cứ lúc trước suy tính, Khải Linh sư này, nhất định ở trên ốc đảo, nhưng nơi này chỉ có một hồ nước, vô số cỏ xanh cùng một cây đại thụ, đến cùng trốn ở nơi nào?

- Ta nhất định phải chạm đến hạt cát mới có thể Khải Linh... Đối phương đến cùng làm sao làm được, cách xa nhau mấy chục cây số, thậm chí trên trăm cây số, cũng có thể làm cho hạt cát sống lại, tiến hành công kích đối thủ?

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Tuy tìm được manh mối, biết không ít đồ vật, nhưng tình huống trước mắt vẫn quá bí ẩn, để cho người ta không rõ ràng cho lắm.

Không tìm được vị Khải Linh sư kia, thì không thể tháo ra bí ẩn, tìm được đường ra sa mạc.

Hắn đã nhìn kỹ, nước hồ trong suốt thấy đáy, cũng không có thông đạo. Nói cách khác, nơi này không phát hiện lối ra.

- Vừa rồi người kia uống nước, bị đốt thành hạt cát, ta uống nước lại không vấn đề... cháy thành hạt cát mới có thể Khải Linh... Vấn đề nhất định ở trên nước!

Nghĩ không ra đến cùng xảy ra chuyện gì, lần nữa ánh mắt tập trung ở trên mặt nước.

Chỉ có uống nước mới có thể cháy thành hạt cát, mới có thể bị Khải Linh khống chế... Căn nguyên là nước, chỉ cần biết rõ ràng thứ này, đến cùng là làm sao để cho người ta biến thành tro tàn, sẽ biết vị Khải Linh sư kia ở nơi nào.

Lần nữa nâng nước lên, nhìn một lát, vẫn không có phát hiện cái gì, vừa định từ bỏ, cảm thấy một cơn gió thổi tới, đại thụ cách đó không xa cành lá rầm rầm vang vọng.

Hô!

Trên cây nở rộ một chút xơ bông tràn đầy lông tơ, gió nhẹ thổi, lọt vào hồ nước, trôi lơ lửng ở mặt nước, thời gian không dài, tựa như là chất lỏng, hòa tan trong đó, biến mất không thấy gì nữa.

- Chẳng lẽ là thứ này?

Ánh mắt sáng lên, vội vàng đi tới trước mặt đại thụ, bàn tay duỗi ra, nhặt lên một mảnh lông tơ.

Xì xì xì!

Lập tức cảm thấy lòng bàn tay như có một đám lửa đang nhảy nhót, giống như lúc trước cứu ba người kia nhìn thấy.
- Quả nhiên!

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc minh bạch.

Khó trách lúc trước người uống nước sẽ đốt thành tro bụi, bản thân lại không sự tình.

Nguyên nhân chủ yếu nhất ngay ở những lông tơ này.

Chỉ cần uống nước mang theo lông tơ, sẽ bị đốt thành hạt cát, bị khống chế, biến thành Sa Cự Nhân.

Thời điểm hắn điều tra nước, lông tơ đã hòa tan, tự nhiên cái gì cũng không phát hiện được.

Tìm được nguyên nhân, Khải Linh sư kia ở nơi nào?

Đi tới trước mặt đại thụ, nhìn quanh một vòng, trống rỗng, nửa cái bóng người cũng không có.

Trương Huyền xòe bàn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve cành cây, một lát sau mỉm cười.
- Nếu như không đoán sai, hẳn là ngươi đi!

Nhìn về phía đại thụ, khóe miệng Trương Huyền nâng lên.

Rầm rầm!

Cây cối ở dưới gió thổi, nhẹ nhàng lay động, dường như nghe không hiểu lời này là ý gì.

- Không thừa nhận thì thôi...

Trương Huyền khẽ đảo cổ tay, Yêu Dị Huyền Đao xuất hiện, hàn mang chợt lóe, thẳng tắp chém qua đại thụ.

Đã không thừa nhận, vậy thì chém ngươi lại nói.

Phần phật!

Huyền đao còn không có tiếp xúc đại thụ, liền cảm thấy một cơn gió dồn dập cuốn tới, ngẩng đầu nhìn lên, một cành cây đang đập tới hắn.

Tốc độ của cành cực nhanh, đột nhiên rút ra, Bất Hủ cảnh đại viên mãn cũng khó mà chống lại, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái tránh khỏi.

Sưu sưu sưu!

Dường như không có ý bỏ qua hắn, mấy chục cành cây đồng thời đâm tới, từng cành tựa như trường long, còn chưa đi tới trước mặt, đã ở trong không gian lưu lại từng vết rách đen kịt.

- Thật mạnh!

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, trên mặt không còn biểu lộ đùa giỡn, ngón tay điểm ra, không gian bốn phía tựa như bị phong cấm, trong tay nâng lên huyền đao, một cái chớp mắt liền bổ ra mấy trăm đao.

Thực lực của đối phương có thể so với Bất Hủ cảnh đại viên mãn, cho dù là hắn cũng phải cẩn thận, nếu không rất có thể sẽ bị chém giết tại chỗ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau