THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3246 - Chương 3250

Chương 3246: Không gian ma mạc (1)

- Đương nhiên gặp qua, Khổng sư rời đi thời gian lại không dài...

Khung Mộc Thanh Giao một bộ đương nhiên nói.

- Thời gian không dài?

Một ý nghĩ kỳ quái xông ra, Trương Huyền nhịn không được hỏi:

- Khổng sư rời đi nơi này bao lâu?

- Chỉ hơn bốn trăm năm nha!

Khung Mộc Thanh Giao suy nghĩ một chút nói.

- Quả nhiên!

Toàn thân Trương Huyền chấn động.

Vừa rồi tên này nói bị Khổng sư bắt, hắn liền suy đoán, nơi này tốc độ thời gian trôi qua có thể khác ngoại giới, nếu không khẳng định đã sớm hóa thành một đống bạch cốt.

Giờ phút này nghe nói như thế, rốt cục xác nhận.

Khổng sư rời Danh Sư đại lục, dựa theo thời gian tính toán, không sai biệt lắm hơn bốn vạn năm, nhưng nơi này mới hơn bốn trăm năm, chẳng phải biểu thị... Nơi này tốc độ thời gian trôi qua, cùng ngoại giới so sánh, là 1: 100?

Nói cách khác, nơi này qua một ngày, ngoại giới sẽ qua một trăm ngày? Loại thời giờ này trở nên chậm, nếu như dùng ở trên người Cổ Thánh, hoàn toàn có thể để tuổi thọ của hắn kéo dài thật lớn, không đến mức dựa vào ngủ say mới có thể sống sót.

- Không đúng... Ta lĩnh ngộ thời gian chân giải, nếu như nơi này thật khác biệt thời gian phía ngoài, hẳn có thể thấy được... Vì sao mảy may không phát hiện?

Ngay sau đó Trương Huyền nhăn mày.

Hắn lĩnh ngộ thời gian đã không phải như trước đó không biết gì cả, nếu tốc độ thời gian nơi này hoàn toàn khác biệt ngoại giới, khẳng định có thể phát giác được, bây giờ lại không có chút cảm giác nào, làm sao có thể? - Trước mặc kệ... Chỉ sợ những sự tình này, tìm được Khổng miếu mới có kết quả!

Suy tư một hồi, nghĩ không ra nguyên nhân, Trương Huyền lắc đầu, không còn rầu rĩ:

- Mang ta đi nhìn cửa vào một chút!

Khung Mộc Thanh Giao dẫn đường.

Sơn động bao la, ở giữa là cái cửa hang lớn, bên trong dung nham cuồn cuộn, cho người ta một loại cảm giác vạn vật đều có thể hòa tan.

- Đây là... Cửa vào?

Trương Huyền sững sờ.

Thấy thế nào cũng giống như miệng núi lửa, Khổng miếu ở trong này?

- Cụ thể ta cũng không rõ ràng, lúc trước Khổng sư để chúng ta thủ hộ nơi này, hẳn là thông đạo đi tới Khổng miếu! Khung Mộc Thanh Giao giải thích.

Khổng sư làm việc, giống như linh dương móc sừng, không có dấu vết tìm kiếm, không phải bọn chúng có thể phỏng đoán.

Trương Huyền nhíu mày, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, nhìn một vòng, cũng không nhìn ra cái gì, Trương Huyền đành phải gật gật đầu:

- Các ngươi trước tiến vào không gian gấp, đây có phải thông đạo hay không, vào xem là biết!

Biết ở chỗ này chờ, mãi mãi cũng điều tra không ra, bàn tay Trương Huyền vồ một cái, thu chúng vào không gian gấp, thân thể nhảy lên, thẳng tắp chui vào.

Thân thể của hắn ngay cả Thiên Hỏa cũng không thể thiêu hủy, mặc dù dung nham cực nóng, nhưng đối với hắn mà nói, đã không còn bất kỳ ảnh hưởng gì.

Lặn xuống một lát, một cái phong ấn giống như Địa quật xuất hiện ở trước mắt, nhẹ nhàng nhoáng một cái, chui vào.

Phần phật!

Sau một khắc, Trương Huyền đầu váng mắt hoa, đã đi tới một chỗ khác hoàn toàn khác biệt.

Trước đó vị trí của năm đại Thánh thú là một mảnh rừng rậm, cây cối rậm rạp, mà nơi này thì là một sa mạc, mặt đất nổi lên cảm giác cực nóng, mênh mông bát ngát, không nhìn thấy phần cuối.

Cổ tay khẽ đảo, Khung Mộc Thanh Giao xuất hiện ở trước mắt.

- Đây là cửa vào ngươi nói?

Trương Huyền tràn đầy bất đắc dĩ.

Cái sa mạc trước mắt này, hẳn là mặt không gian gấp khác, cùng Khổng miếu tám sào tre cũng liên lạc không được ah.

Chương 3247: Không gian ma mạc (2)

Chẳng lẽ đi lầm đường?

- Chuyện này...

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Khung Mộc Thanh Giao cũng sững sờ, tràn đầy nghi ngờ.

Xem ra nó chưa từng tới nơi này bao giờ, cũng không biết chúng một mực thủ hộ lối vào, đằng sau sẽ là cảnh tượng như vậy.

- Chủ nhân, toàn bộ rừng rậm ta đều đã tìm qua, chỉ có một cửa vào... Nơi này có thể cũng là Khổng sư cố ý lưu lại khảo nghiệm, muốn tìm được Khổng miếu, chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm lối vào hay không?

Suy tư một chút, Khung Mộc Thanh Giao nói.

- Cũng chỉ có khả năng này...

Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Loại trừ như vậy, thật nghĩ không ra khả năng khác.

Vùng sa mạc này, có lẽ giống như rừng rậm trước đó, tìm được cửa vào mới có thể đi vào tầng tiếp theo, mà Khổng miếu chân chính, lại không biết ẩn giấu tầng mấy.

Bất quá thời điểm tới cũng đã biết, Khổng miếu không dễ dàng tìm kiếm, lúc này tùy tiện tuyển cái phương hướng, ngồi ở trên lưng Thanh Giao nhanh chóng tiến lên.

Sa mạc khô hanh cực nóng, một bóng người cũng không có, bay chưa tới một canh giờ, một người một thú liền cảm thấy có chút đầu váng mắt hoa, bờ môi khô nứt.

- Có gì đó quái lạ...

Đứng ở trên đất cát cực nóng, Trương Huyền cau mày.

Dựa theo thực lực của bọn hắn, đừng nói chỉ là sa mạc, xem như nằm ở trong dung nham, một canh giờ cũng sẽ không có bất kỳ biến hóa nào, chớ nói chi là mất nước quá nhiều.
Nhìn một hồi, phát hiện không gian nơi này không giống ngoại giới, coi như lấy lực lượng của hắn, cũng sẽ không ngừng tiêu hao lượng nước, tiêu hao thể năng, Trương Huyền lần nữa bay lên:

- Xem ra đây không phải sa mạc bình thường, nhất định phải nhanh tìm được cửa vào, nếu không làm không cẩn thận, thực sẽ chết ở chỗ này!

Lấy ra linh dịch trước đó thu vào nhẫn, uống một ngụm, cảm giác hóa giải không ít, Trương Huyền tiếp tục đi phía trước. Lại bay nửa canh giờ, đột nhiên nhìn thấy trên mặt đất xuất hiện dấu chân.

- Là dấu chân nhân loại, chẳng lẽ đã có nhân loại đi vào?

Trương Huyền tràn đầy nghi ngờ.

Hắn giải quyết năm đại vương giả, mới đi vào nơi này, hơn nữa vị trí dung nham cực kỳ bí ẩn, tình huống bình thường, không nên có người phát hiện cũng tìm tới... Nhưng nơi này cách cửa vào xa như thế, lại có dấu chân, hơn nữa thoạt nhìn như mới vừa giẫm qua không lâu.

Sẽ không phải có người ở trước hắn liền đi vào chứ!

- Đuổi theo nhìn một chút...

Càng ngày càng kỳ lạ, Minh Lý Chi Nhãn lóe lên, dọc theo quỹ tích dấu chân, nhanh chóng bay về phía trước.
Thời gian không dài, quả nhiên để hắn phát hiện một đám người ở phía trước, chân khí tàn phá bừa bãi, khí tức như rồng, hình như đang chiến đấu với thứ gì.

Ước chừng mười bảy mười tám người, quần áo cũng không thống nhất, thực lực cao nhất đạt đến Tâm Huyết Lai Triều, thấp cũng đến Kim Thân cảnh.

Từng cái khuôn mặt trắng bệch, bờ môi khô nứt, thoạt nhìn so với hắn chán nản hơn nhiều.

Cùng bọn hắn chiến đấu, là một cự nhân do hạt cát tạo thành, không có dung mạo, khí tức cường đại, đã tương đương Bất Hủ cảnh sơ kỳ. Nguyên nhân chính là như vậy, tuy đối diện rất nhiều người, lại không phải đối thủ, đánh mãi không xong.

- Phá!

Đều là nhân tộc, Trương Huyền không làm được khoanh tay đứng nhìn, Cốt Long lập tức xuất hiện ở trong lòng bàn tay, lực lượng toàn thân tập trung, bỗng nhiên đâm tới.

Rầm!

Chân khí tựa như lợi kiếm, lao nhanh về phía trước, cùng Sa Cự Nhân đụng một cái, người sau lập tức bị xỏ xuyên, sinh mệnh lực nhanh chóng suy giảm, rầm một tiếng, rơi trên mặt đất, lần nữa biến thành cát vàng.

- Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối!

Mọi người thấy hắn một thương liền giải quyết Sa Cự Nhân mà bọn họ không cách nào giải quyết, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cung kính.

- Các ngươi... Làm sao tới được nơi này?

Nhìn bọn họ bộ dáng chật vật, ở đây ít nhất mấy canh giờ, Trương Huyền tò mò hỏi.

- Chúng ta bị Khổng miếu bắn ra quang mang bao phủ, tỉnh lại chính là chỗ này... Tiền bối, vì sao lại hỏi như vậy?

Trong đám người vị cường giả Tâm Huyết Lai Triều kia vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Chương 3248: Sa Cự Nhân (1)

- Tỉnh lại ngay ở đây?

Trương Huyền sững sờ.

Hắn tỉnh lại đi vào rừng rậm, gặp năm đại vương giả, cũng thuần phục đối phương, đám người này tỉnh lại ở nơi này... Chẳng lẽ không chỉ mỗi người truyền tống vị trí khác biệt, tiến vào không gian cũng không giống?

- Khó trách không phát hiện được khí tức đám người Lạc Nhược Hi, thậm chí một người quen cũng không phát hiện...

Trong rừng gặp không ít tu luyện giả, nhưng một người quen cũng không có, lúc ấy không cảm thấy cái gì, giờ phút này rốt cục ý thức được không đúng.

Xem ra Khổng miếu so với tưởng tượng còn muốn phức tạp.

- Vừa rồi Sa Cự Nhân kia là chuyện gì xảy ra? Các ngươi ở đây đợi mấy canh giờ, có phát hiện địa phương bất thường gì không?

Trương Huyền tiếp tục hỏi.

Rừng rậm đâu đâu cũng có bảo bối, càng có sư phong, để cho người ta tăng lên tâm cảnh, nơi này lại khiêu chiến cực hạn của tu luyện giả, cực nóng, khô hanh, hoàn toàn là hai thế giới.

Bất quá mọi người đã truyền tống vị trí khác biệt, có lẽ nơi này cũng có cửa vào tương tự, chỉ cần đi vào, liền có thể đến một không gian khác, rời đi nơi đây.

- Sa Cự Nhân là sinh mệnh ở nơi này, chúng ta cũng là đi hơn hai canh giờ mới phát hiện, nó công kích chúng ta... Nếu không phải tiền bối tới, khả năng đã không kiên trì nổi!

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều không dám giấu diếm nói:

- Còn bất thường... chúng ta không có phát hiện, có điều trên đường chúng ta gặp được mấy nhóm người, đều đang tìm kiếm ốc đảo, cũng không biết tìm được chưa...

- Ốc đảo?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Không sai, đã có sa mạc, tự nhiên sẽ có ốc đảo. Muốn nói cửa vào ở nơi nào, chỉ sợ khẳng định liên quan đến nơi này!

- Vừa rồi Sa Cự Nhân kia, các ngươi là làm sao dẫn ra? Rõ ràng điểm ấy, Trương Huyền mỉm cười, nhìn lại mọi người.

- Chúng ta không có dẫn nó... Mà là mọi người mệt nhọc, ngồi tại chỗ lấy nước uống, tên này đột nhiên xuất hiện, tiến hành công kích chúng ta!

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều nói.

- Lấy nước uống?

Trương Huyền nhíu mày.

Vừa rồi hắn cũng lấy ra nước, nhưng vì sao không có xuất hiện?

- Đúng vậy, có điều nơi này có chút cổ quái, uống nước nhiều hơn nữa cũng vô dụng, ngược lại càng ngày càng khát, càng ngày càng suy yếu...

Cường giả Tâm Huyết Lai Triều cười khổ nói.

- Uống nước không có tác dụng?

Trương Huyền nghi ngờ, cổ tay khẽ đảo, một hồ lô nước xuất hiện ở trong lòng bàn tay, uống một ngụm, quả nhiên cảm giác càng ngày càng khát, phảng phất như tưới nước lên hỏa diễm nhiệt độ cao, trong cơ thể bất cứ lúc nào cũng sẽ thiêu đốt. Thu nước bình thường về nhẫn, lần nữa lấy ra linh dịch trước đó ở trong rừng lấy được, ngửa đầu uống một ngụm, lập tức cảm thấy lỗ chân lông toàn thân mở rộng, cảm giác khát nước tiêu tán, sảng khoái không nói ra được.

- Thì ra là thế...

Con mắt Trương Huyền sáng lên.

Xem ra nơi này uống nước không có một chút tác dụng nào, mà hữu dụng là bổ sung linh dịch!

- Tiền bối, linh dịch của ngươi... Có thể cho chúng ta... một chút hay không?

Tuy mọi người thực lực không bằng Trương Huyền, nhưng đều là cao thủ, sức quan sát kinh người, vừa rồi hắn uống một hớp, bờ môi khô nứt, nhưng uống linh dịch xong, lập tức khôi phục như lúc ban đầu... Ngu nữa cũng rõ ràng, những linh dịch này có thể giảm bớt tình huống hiện tại của bọn họ.

- Muốn linh dịch? Không...

Dù sao hắn có rất nhiều, Trương Huyền vừa định nói không có vấn đề, trong lòng đột nhiên động một cái:

- Trước không vội, các ngươi mới vừa nói, thời điểm uống nước, đưa tới Sa Cự Nhân đúng không?

Mọi người gật đầu.

- Như vậy đi, các ngươi biểu thị tình cảnh uống nước vừa rồi lần nữa, nhất thiết không thể bỏ qua chi tiết, nếu như có thể dẫn tới Sa Cự Nhân, có lẽ chúng ta có thể nghĩ biện pháp chạy khỏi nơi này!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Không nghĩ tới đại gia hỏa vừa rồi yếu như vậy, một thương liền đâm chết, bây giờ muốn tìm được ốc đảo, phạm vi lớn như thế, mù quáng tìm kiếm khẳng định không được, chỉ có thể dựa vào những gia hỏa sinh trưởng ở địa phương.

Mà muốn dẫn đối phương tới, cũng chỉ có thể dựa vào phương pháp của những người này. Nếu không sẽ giống như hắn lúc trước, đi hơn một canh giờ cũng không phát hiện thứ gì.

- Chuyện này...

Chương 3249: Sa Cự Nhân (2)

Mọi người không ngốc, nghe nói như thế, nhất thời phản ứng lại, gật gật đầu:

- Vâng!

Thấy bọn họ đồng ý, Trương Huyền thu hồi Long Cốt Thần Thương, khí tức trên người khôi phục như lúc ban đầu, để cho người ta thoạt nhìn không khác Kim Thân cảnh.

Phần phật!

Làm xong những thứ này, chỉ thấy qua trong đám người, một tu luyện giả cổ tay khẽ đảo, lấy ra một hồ lô nước.

Tu vi đạt tới cảnh giới như bọn họ, người người đều có không gian giới chỉ, thức ăn nước uống, hầu như đều trường kỳ dự trữ, tùy thân mang theo không ít.

Liên tục uống vào mấy ngụm, dường như cảm giác càng uống càng khát, tu luyện giả cực kỳ tức giận, ném hồ lô nước ra ngoài.

Ùng ục ùng ục!

Dòng nước trong hồ lô chảy vào sa mạc, giống như nhỏ vào sôi dầu nóng hổi, phát ra thanh âm xì xì xì, ngay sau đó bay lên vô số sương trắng.

Rầm rầm rầm!

Sương trắng bay lên, thời gian không dài, mọi người liền nghe được thanh âm gấp rút chạy như điên, hai Sa Cự Nhân to lớn chạy như bay đến.

- Đều là Bất Hủ cảnh sơ kỳ... Tiền bối nhất định phải bảo vệ chúng ta...

Sắc mặt mọi người biến đổi.

Là vị tiền bối này để cho bọn họ dẫn tới, tuy bọn họ nhân số nhiều, lại không chống lại được.

- Yên tâm!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, con mắt sáng lên, cũng không lấy ra Long Cốt Thần Thương, mà dưới chân nhảy lên, thẳng tắp vọt tới Sa Cự Nhân.

Năm ngón tay của Trương Huyền mở ra, bỗng nhiên đè ép xuống. Phần phật!

Chân khí mạnh mẽ trong nháy mắt bao phủ một cự nhân ở bên trong.

Rống!

Cự nhân dường như có ý thức của mình, biết bị bao phủ, tràn đầy lo lắng, nắm đấm to lớn nâng lên, nghênh đón tiếp lấy.

Gió lốc quét sạch, đất cát nâng lên.

Mặc dù thực lực của nó rất cường đại, để mọi người bó tay toàn tập, nhưng đối với Trương Huyền mà nói, vẫn quá yếu.

Liên tục mấy quyền cũng không phá vỡ phòng ngự, con cự nhân thứ hai cũng phát hiện Trương Huyền lợi hại, vội vàng vọt tới, muốn trợ giúp đồng bạn.

- Cùng một chỗ lưu lại đi!

Trương Huyền thẹ nhàng cười một tiếng, cái tay còn lại bay xuống.

Lạch cạch! Con cự nhân thứ hai cũng bị đè xuống đất, không thể động đậy.

- Thần phục ta, có thể tha các ngươi không chết...

Khống chế lại hai đại gia hỏa, Trương Huyền hừ lạnh một tiếng.

- Rống!

Hai Sa Cự Nhân giống như nghe không hiểu hắn, phát ra tức giận gào thét, tiếp tục lôi kéo chân khí chung quanh.

- Không nghe lời? Hừ, vậy thì thử thủ đoạn của ta một chút!

Thấy đối phương không để ý tới mình, Trương Huyền híp mắt lại, cong ngón tay búng một cái, một đạo kiếm khí thẳng tắp đâm tới.

Trước cho chút lợi hại, để cho bọn họ biết thực lực của mình, sau đó mới có thể nghĩ biện pháp thuần phục.

Thuần phục linh thú chính là dùng phương pháp này, điên cuồng đánh một trận, sau đó cho cái mứt táo... tuy Sa Cự Nhân thoạt nhìn ngốc ngốc, hẳn cũng tuân thủ định luật này.

Ông!

Kiếm khí đâm tới, vốn cho rằng sẽ cho đối phương một bài học, lại thấy hai Sa Cự Nhân bị đâm thủng đầu, đồng thời đung đưa.

Rầm!

Tiêu tán ra, lần nữa biến thành một đống cát vàng.

- Sát...

Khóe miệng Trương Huyền co giật, ngây ra như phỗng.

Chương 3250: Ốc đảo xuất hiện (1)

Vốn nghĩ giống như Thánh thú trước đó ở trong rừng gặp phải, thuần phục một con, để bọn chúng mang theo mình đi tìm ốc đảo, không nghĩ tới yếu ớt như vậy, tiện tay một kiếm, không những không xuất hiện tác dụng cảnh cáo, còn đánh nổ... Biến thành hạt cát, xem như hắn cũng không có cách nào khôi phục ah.

- Cái linh tính này... Quá yếu đi!

Trương Huyền xoa xoa mi tâm, vẻ mặt im lặng.

Còn tưởng hai đại gia hỏa này giống như Thánh thú, khó mà đối kháng, không nghĩ tới đơn giản như vậy liền giết. Linh tính so với những bảo vật hắn Khải Linh kia còn nhỏ yếu hơn nhiều.

- Các ngươi... Có thể lại nghĩ biện pháp dẫn tới vài con hay không!

Vẻ mặt Trương Huyền xấu hổ nhìn lại.

Thật vất vả dẫn tới, tin tức gì cũng không có đạt tới, liền bị đùa chơi chết... Lần sau nhất định phải chú ý.

- Được!

Mọi người gật đầu.

Lần này một tu sĩ lấy ra hồ lô, không uống trực tiếp ném ra ngoài. Dòng nước chảy vào sa mạc, tựa như bốc cháy lên sương trắng, đáng tiếc không có Sa Cự Nhân tới.

- Hẳn là phải uống nước mới được...

Chờ hồi lâu không có tác dụng, Trương Huyền nói.

- Ừm!

Người này bất đắc dĩ gật đầu, lần nữa lấy ra một hồ lô, ngửa đầu uống vào mấy ngụm. Nước không uống còn tốt, càng uống càng khát, cả người giống như muốn bốc khói, cố nén cảm giác hôn mê trong đầu, lần nữa ném hồ lô ra.

Cô cô cô cục cục!

Dòng nước đi vào sa mạc, quả nhiên giống như trước đó, lần nữa chạy tới hai Sa Cự Nhân, tu vi Bất Hủ cảnh sơ kỳ, trí tuệ không cao.

Trương Huyền hít sâu một hơi, lần nữa tới đón, lần này không dám dùng lực lượng quá mạnh, chỉ vây khốn đối phương.

Hai Sa Cự Nhân không ngừng công kích, thủy chung không phá nổi chân khí.

- Linh hồn lục soát!

Trương Huyền không tấn công, mà vận dụng linh hồn lực.

Ở Tưởng gia xem tất cả thư tịch, tu luyện linh hồn tới tình trạng chân giải, lại thêm đạt được Vu Hồn sư truyền thừa, sưu hồn đối với hắn mà nói đã không tính lạ lẫm. Chỉ bất quá sự tình này không hợp thiên đạo, bình thường rất ít sử dụng mà thôi. Trước mắt loại Sa Cự Nhân này, khác biệt sinh mệnh bình thường, lục soát thoáng cái cũng không sao.

Phần phật!

Linh hồn đi vào hạt cát, như đi vào đêm tối, loáng thoáng nhìn thấy một tia sáng to như hạt đậu chiếu rọi ở chỗ sâu nhất.

- Đây là... phương pháp Khải Linh?

Lông mày Trương Huyền nhăn lại.

Trước đó liền cảm thấy, những Sa Cự Nhân này có chút đần độn, không nghĩ tới lại là Khải Linh sư sử dụng Khải Linh đồ vật!

Khó trách quá yếu, đồ vật sau khi Khải Linh, coi như cấp bậc ở đó, sức chiến đấu cũng kém rất nhiều.

Giống như Vương Dĩnh lúc trước, Khải Linh tất cả Danh Sư đường, nhưng sức chiến đấu vẫn có hạn.

- Không đúng... Đây đều là hạt cát bình thường... hạt cát bình thường, sau khi Khải Linh nắm giữ thực lực Bất Hủ cảnh sơ kỳ...

Đột nhiên Trương Huyền sửng sốt.

Những Sa Cự Nhân này, mặc dù đần độn, thực lực lại không thể nghi ngờ, bằng không thì cũng không có khả năng đánh mười mấy người này không hề có lực hoàn thủ.

Trước đó liên tục chém giết mấy đầu, sau khi linh tính biến mất, cự nhân biến thành cát bình thường...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau