THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3236 - Chương 3240

Chương 3236: Khung Mộc Thanh Giao (1)

- Nhanh bắt nó lại...

Ngô Xương Bình kìm nén không được, chân khí trong cơ thể tuôn ra rất nhanh, bức tường lửa chung quanh càng ngày càng nóng, nhanh chóng co rút lại.

Thân là Thái Thượng trưởng lão của Thuần Thú sư công hội, hiểu rõ Thánh thú rất nhiều, đối phương la lên sắc nhọn mạnh mẽ, rõ ràng là gọi đồng bạn, một con liền để bọn họ sắp không kiên trì nổi, lại đến một con, hẳn phải chết không nghi ngờ!

Mọi người cũng biết nguy cơ, từng cái vẻ mặt lo lắng, không để ý mà nói nhiều, tăng tốc vận chuyển chân khí.

- Ha ha, đường đường Vân Hổ, một trong năm đại vương giả, lại bị một đám bao cỏ bắt lại, truyền đi cũng không đủ mất mặt!

Thanh âm trêu tức vang lên, ngay sau đó một thân ảnh thon dài từ sơn động bay ra, lơ lửng giữa không trung.

Có chút tương tự Địa Ngục Thanh Long Thú của Trương Huyền, chẳng qua càng thêm to lớn, huyết mạch càng thêm thanh thuần, thực lực tương tự Kim Linh Vân Hổ, là Thánh Bất Hủ cảnh đại viên mãn!

- Khung Mộc Thanh Giao!

Sắc mặt của Ngô Xương Bình trắng nhợt, quyết định thật nhanh:

- Lui!

Nói xong, chí bảo bao phủ ở trên người Vân Hổ cũng không cần, bàn chân đạp mạnh mặt đất, vội vàng bỏ chạy. Không hổ là lão giang hồ, vừa nhìn thấy tình cảnh không đúng, đồ vật lại trân quý cũng mặc kệ.

Một con Vân Hổ liền để bọn họ dùng ra lực lượng lớn nhất, lại toát ra một Khung Mộc Thanh Giao cùng cấp bậc, căn bản không thể đối kháng.

- A?

Hắn trốn nhanh, nhưng những người khác liền không có phản ứng nhanh như vậy, sửng sốt một chút, liền vội vã lao đi. Chỉ từ phản ứng cũng có thể thấy được, trừ Ngô Xương Bình, thì không có Thuần Thú sư chân chính!

Thuần Thú sư phối hợp thú sủng, sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng Thuần Thú cũng không phải sự tình đơn giản, hơi không cẩn thận sẽ gây nên đối phương phản kích, nguyên nhân chính là như vậy, một khi phát hiện nguy hiểm, chạy trốn như thế nào, đối với Thuần Thú mà nói là cực kỳ quan trọng. Thuần Thú sư công hội, từng có câu chưa học Thuần Thú, trước học chạy trốn. Ngay cả chạy trốn cũng không biết, thì làm sao đánh du kích chiến với Thánh thú, hoàn toàn làm hao mòn tính nhẫn nại của đối phương?

- Hạ mê dược, muốn bắt chúng ta, như vậy liền đi... Không quá phù hợp nha!

Rầm!

Mọi người còn không có chạy xa, mặt đất lập tức quay cuồng, tựa như cuốn lên nước sông, ngay sau đó một Thánh thú to lớn từ dưới đất chui ra, lực lượng tuôn trào, lơ lửng ở trên không, đầu sư tử, sừng hươu, mắt hổ, thân nai, vảy rồng, đuôi trâu... Lại là một con Kỳ Lân Thú!

Chỉ bất quá, con này khác biệt Trương Huyền biết, ngũ hành thuộc thổ, móng vuốt nhẹ nhàng nhấc, bốn phía liền xuất hiện một lồng giam màu vàng đất, bao phủ tất cả mọi người ở bên trong.

Không nghĩ tới lại thêm ra một con Thánh thú, mọi người giờ mới hiểu được vì sao Ngô Xương Bình chạy nhanh như vậy, từng cái vẻ mặt khó coi.

- Phá! Lão giả Bất Hủ cảnh trung kỳ đi đầu kia, trường kiếm trong tay bỗng nhiên bổ xuống.

Rầm!

Bức tường màu vàng đất bị một kiếm phá mở, có điều hắn phá nhanh, tường đất sinh ra càng nhanh, trong thời gian ngắn, mấy người bị nhốt lại, căn bản không có cách chạy trốn.

- Sớm biết liền không nghe Ngô Xương Bình, nhất định phải bắt con Thánh thú này...

Trái tim mọi người chìm xuống.

Bọn họ giống như những người khác, thuộc về tạm thời tạo thành đội ngũ.

Ngô Xương Bình tụ tập bọn hắn lại, nói muốn tìm được Khổng miếu, chỉ có con đường này có thể đi, hơn nữa hắn có Đại Thánh chí bảo, bắt sẽ cực kỳ dễ dàng...

Mọi người tính toán một chút, cảm thấy không có vấn đề, liền vui vẻ đồng ý.

Nằm mơ cũng không nghĩ đến, một lần toát ra ba Thánh thú cùng cấp bậc, càng không nghĩ tới Ngô Xương Bình chạy trốn còn nhanh hơn thỏ!

- Hắn cũng trốn không thoát...

Không giống mọi người buồn bực, Trương Huyền nhìn về phía Ngô Xương Bình chạy trốn, nhịn không được lắc đầu.

Tên này vừa phát hiện nguy hiểm, lập tức liền trốn, làm việc xác thực quả quyết, tốc độ cũng rất nhanh, nhưng căn bản trốn không thoát!

Chương 3237: Khung Mộc Thanh Giao (2)

Quả nhiên, lời còn chưa dứt, lần nữa nghe được trong sơn động có tiếng chim tước kêu to.

Rầm!

Ngay sau đó một Thánh thú phi hành đầy người hỏa diễm vọt ra, đột phá không gian ràng buộc, chớp mắt đi tới trước mặt Ngô Xương Bình, lăng không bắt tới.

Hừng hực!

Móng vuốt chưa tới, hỏa diễm tới trước, ở trên không trung tạo thành một bức tường hỏa diễm, cản trở con đường chạy trốn.

- Thiên Thương Hỏa Phượng?

Khuôn mặt Ngô Xương Bình trắng bệch, không ngừng run rẩy.

Vốn cho rằng trong sơn động này chỉ có một Kim Linh Vân Hổ, làm đủ chuẩn bị liền có thể bắt lại, nằm mơ cũng không nghĩ đến, Kim Linh Vân Hổ, Khung Mộc Thanh Giao, Hậu Thổ Kỳ Lân, Thiên Thương Hỏa Phượng... nháy mắt liền xuất hiện bốn con!

Mỗi một con đều nắm giữ thực lực mạnh mẽ hơn hắn... Còn đánh thế nào?

Phần phật!

Binh khí trong tay liều mạng bắn ra, nhưng tốc độ của Thiên Thương Hỏa Phượng nhanh, hỏa diễm mạnh, lại thêm thủ đoạn rất nhiều, căn bản không phải hắn có thể chống lại, thời gian không dài, liền bị một đám lửa đè nằm rạp trên mặt đất, không thể động đậy.

Bên này Ngô Xương Bình bị bắt, Hậu Thổ Kỳ Lân cũng vây chết bảy người còn lại.

Thấy người muốn bắt mình đều bị nhốt lại, Kim Linh Vân Hổ tràn đầy tức giận nhìn về phía Khung Mộc Thanh Giao cách đó không xa, cắn răng nói:

- Muốn chế giễu để nói sau, còn không mau giúp ta phá vỡ! - Được, giúp ngươi phá vỡ!

Khung Mộc Thanh Giao ngừng cười quay đầu:

- Minh U huynh, liền nhìn ngươi...

- Ừm, chờ đó, ta lập tức đi ra...

Lại một thanh âm từ trong sơn động truyền đến, mọi người đồng loạt nhìn lại, lần nữa nhìn thấy một thân ảnh to lớn chậm rãi đi ra. Tốc độ cực chậm, từ khi nhìn thấy thân ảnh, đến hoàn toàn xuất hiện, trọn vẹn bảy tám phút, là một con rùa đen to lớn.

- Kim Linh Vân Hổ, Khung Mộc Thanh Giao, Minh U Huyền Quy, Thiên Thương Hỏa Phượng, Hậu Thổ Kỳ Lân... Đây là ngũ hành Thánh thú?

Thân thể Ngô Xương Bình nhoáng một cái, sắc mặt trắng nhợt:

- Ta hẳn nên sớm nghĩ tới... Trong truyền thuyết, Khổng sư lưu lại Khổng miếu, sợ di tích không ổn định, chuyên môn bắt đến ngũ hành Thánh thú trấn áp ngũ phương, cũng chính là năm đại vương giả trong miệng Thánh thú khác nói...

Vốn cho rằng phân tán bốn phương, làm sao cũng không ngờ tới, đều xuất hiện ở trong sơn động, trốn ở trong sào huyệt của Kim Linh Vân Hổ.

Minh U Huyền Quy chậm chạp đi tới trước mặt Kim Linh Vân Hổ, há to miệng.

Rầm!

Phun ra một đoàn hơi nước, rơi vào trên bức tường lửa, dập tắt hỏa diễm, thân thể của Kim Linh Vân Hổ bỗng nhiên dâng lên, huyệt đạo bên ngoài thân lập tức bắn ra vô số kiếm khí.

Đại Thánh chí bảo lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, rơi xuống trên đất.

Mặc dù bảo vật này mạnh mẽ, nhưng bị ngọn lửa thiêu đốt, ngay sau đó bị hơi nước xâm nhập, đã hư hại căn bản, không chịu nổi kiếm khí của Kim Linh Vân Hổ.

- Những người này đều tới giết ngươi, xử trí như thế nào?

Khung Mộc Thanh Giao nhìn lại.

- Những người này khẳng định phải xử lý, bất quá nơi này còn ẩn tàng một người, lấy ra lại nói!

Kim Linh Vân Hổ ở trên mặt đất ngửi hai lần:

- Bằng hữu, phong cấm không gian dùng không tệ, có điều muốn giấu giếm ta, vẫn còn non một chút!

Chương 3238: Đơn đấu Kim Linh Vân Hổ (1)

Bị phát hiện?

Trương Huyền biến sắc.

Phong cấm không gian của hắn, lúc trước lẫn vào trong Dị Linh tộc cũng không bị phát hiện, không nghĩ tới ở đây bị tìm được!

Chẳng lẽ cái mũi của đối phương thật dùng tốt như vậy?

Trong lòng Trương Huyền nghi ngờ, suy đoán có phải là đang lừa gạt mình hay không, chỉ thấy Kim Linh Vân Hổ cười lạnh một tiếng:

- Đã không ra, vậy cũng đừng trách ta không khách khí!

Nó hét dài một tiếng, thân hổ đồ sộ đạp mạnh, một đạo kiếm khí, phá không bay tới.

Đạo kiếm khí này mang theo Kim thuộc tính thẳng tiến không lùi, còn chưa tới trước mặt, liền xé rách không gian bốn phía.

Mặc dù Trương Huyền phong cấm không gian chung quanh, lại không phải nhảy ra không gian, thoát ly ngũ hành, kiếm khí vừa đến, liền biết nhằm vào bản thân, tuyệt đối không phải người khác.

Bất đắc dĩ thoát khỏi trạng thái phong cấm, dưới chân nhẹ nhàng vạch một cái.

Hô!

Thời gian giống như gia tốc, hiểm lại càng hiểm tránh thoát kiếm khí, dừng ở tại chỗ, gãi gãi đầu, nhìn về phía chúng thú:

- Cái này... Nếu như ta nói... Chỉ là đi ngang qua, đánh đấm giả bộ cho có khí thế, cùng bọn hắn không phải một phe... Các ngươi tin không?

Cùng đối phương là thật không phải một phe... Bất quá, mục đích cũng là tới bắt Kim Linh Vân Hổ, không phải là đi ngang qua.

Chỉ là lúc này, không thể nói như vậy, năm Thánh thú tu vi Bất Hủ cảnh đại viên mãn, coi như gần đây thực lực tăng nhiều, cũng chỉ có thể chạy bao xa thì chạy bao xa.

- Đi ngang qua? Vậy thì lưu lại luôn đi!

Rầm!

Bị nhân loại vây chặt, suýt chút nữa bị bắt, Kim Linh Vân Hổ vốn lên cơn giận dữ, giờ phút này đâu có thể nghe hắn nói nhảm, hét lớn một tiếng đập tới. Kiếm khí tung hoành, hình thành một dòng sông kiếm khí tựa như trường long.

- Ta không muốn lưu lại, chỉ có thể xấu hổ...

Thấy đối phương quả nhiên không tin, Trương Huyền biết nói nhảm đã không có tác dụng, chỉ có thể dựa vào thực lực, lúc này hít sâu một hơi, cổ tay rung lên, Long Cốt Thần Thương xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Phá!

Trường thương run lên.

Rầm!

Hồn lực, chân khí, thân thể... Toàn bộ lực lượng rót vào trường thương, trong nháy mắt thân thương như rồng, lôi kéo khắp nơi, cùng kiếm khí đụng một cái, không gian xuất hiện vết rách, sóng khí cuồn cuộn, vô số cây cối đứt gãy, nham thạch nghiền nát.

Trước đó rừng rậm dày đặc, vậy mà xuất hiện một chỗ trống hình tròn đường kính vài trăm mét.

- Hắn... Thật chỉ là Kim Thân cảnh?

Đám người Ngô Xương Bình bị nhốt lại đều giật nảy mình. Tên này bọn họ gặp qua, vừa rồi ở phía sau lăn lộn tới, bị đuổi đi... Vốn cho rằng chỉ là tiểu nhân vật Kim Thân cảnh, nằm mơ cũng không có nghĩ đến sẽ cường đại như vậy!

Sớm biết loại thực lực này, liền lôi kéo vào, chỉ sợ bốn đại Thánh thú còn lại còn không có phản ứng, liền bắt Kim Linh Vân Hổ đi rồi.

- Còn tưởng rằng thực lực không đủ, không nghĩ tới là một cường giả...

Ngô Xương Bình cười khổ lắc đầu, hối hận cũng đã muộn rồi.

Mới vừa rồi còn thương nghị, có muốn giết chết đối phương hay không, may mắn không có động thủ, nếu không không cần đám Thánh thú này xuất chiêu, cũng đã toàn quân bị diệt.

- Không sai, có chút thực lực!

Hiển nhiên cũng không nghĩ tới, tiểu tử Kim Thân cảnh ẩn giấu ở một bên, sẽ có sức chiến đấu như vậy, Khung Mộc Thanh Giao sửng sốt một chút, nhịn không được nói.

- Hừ!

Vừa mới bị bắt, lại đột nhiên toát ra một cái, cùng nó bất phân thắng bại, Kim Linh Vân Hổ tức sắp bùng nổ, hai mắt trợn tròn, chân trước chạm đất, toàn bộ thân thể hiện ra hình chữ cung, bộ lông màu vàng óng không ngừng run rẩy.

- Chết...

Tê lạp!

Dây cung bỗng nhiên bắn ra, đuôi quất xuống.

Không gian xé rách, giống như cao thủ thi triển côn ảnh, mắt thường thấy không rõ lắm.

- Thật nhanh...

Đồng tử Trương Huyền co rụt lại, biết lấy lực lượng của hắn bây giờ, mạnh mẽ chống đỡ khẳng định không kiên trì nổi, lúc này tinh thần khẽ động, lập tức kích hoạt tinh huyết Trương gia trong cơ thể.

Rầm!

Chương 3239: Đơn đấu Kim Linh Vân Hổ (2)

Tốc độ của đối phương lập tức trở nên chậm, nhẹ nhàng nhảy lên, thoát khỏi phạm vi công kích của đối phương.

Ầm!

Mặt đất xuất hiện một cái hố to.

Biết tiếp tục nữa sẽ dữ nhiều lành ít, Trương Huyền lau mồ hôi lạnh, nhìn quanh một vòng.

- Trước không vội tấn công...

- Thế nào, muốn cầu tha, hiện tại đã muộn!

Thấy hắn tuỳ tiện tránh thoát công kích mạnh nhất, còn có nhàn nhã nói chuyện, tuy Kim Linh Vân Hổ tức giận, nhưng vẫn ngừng lại, muốn nhìn một chút tên này đến cùng có dựa dẫm gì.

Dù sao năm đại Thánh thú vây quanh ở đây, bao vây mặt đất trên không, khẳng định trốn không thoát.

- Dù sao cũng bị giết, ta muốn tiến hành một hồi quyết đấu công bằng, không biết được không?

Lông mày giương lên, Trương Huyền ôm quyền.

- Công bằng quyết đấu?

Năm đại Thánh thú nhìn nhau, không biết hắn có ý tứ gì.

- Không sai, ta chỉ là Kim Thân cảnh, muốn cùng Kim Linh Vân Hổ đơn đả độc đấu, hi vọng chư vị không nên nhúng tay, thua, bị giết mà thôi, thắng, mong mấy vị thả ta rời đi!

Trương Huyền nói.

- Ha ha!

Mọi người chợt to.

Cái tên này là sợ bọn chúng vây công.

- Nhân loại, ngươi cũng quá coi thường năm đại vương giả chúng ta rồi! Không nói trước thực lực vượt qua ngươi, coi như cùng cảnh giới với ngươi, cũng khinh thường vây công!
Thấy tên này mới chỉ là Kim Thân cảnh, liền dám khiêu chiến Kim Linh Vân Hổ, Khung Mộc Thanh Giao thản nhiên nói.

Trong cơ thể nắm giữ huyết mạch Thượng Cổ Thần thú, càng thống lĩnh vô số Thánh thú, trở thành vương giả rừng rậm, bọn chúng tự nhiên có kiêu ngạo của mình.

Đừng nói vây công một cái thực lực thấp hơn mình, coi như cùng cấp bậc, cũng khinh thường đồng loạt ra tay.

- Ta cũng sẽ không để bọn chúng nhúng tay!

Kim Linh Vân Hổ cắn răng.

Mới vừa bị một đám người bắt, hiện tại tên này lại muốn tìm nó đơn đấu... đã mất mặt như thế, lại không đối phó được một gia hỏa thực lực thấp hơn nàng hai đại cấp, về sau còn mặt mũi nào quản lý Thánh thú khác?

- Vậy là tốt rồi...

Vốn chỉ là thăm dò một chút, nếu như không được liền nghĩ biện pháp chạy trốn, không nghĩ tới vậy mà thành công, Trương Huyền nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, nâng đầu lâu lên, nhìn lại:

- Đúng rồi, ta thân là tu luyện giả, sử dụng vũ khí bản thân luyện hóa, không tính phạm quy chứ!

- Có vũ khí cứ tùy tiện dùng!

Kim Linh Vân Hổ hừ lạnh. Một tiểu tử Kim Thân cảnh mà thôi, có một chuôi trường thương cũng đã rất lợi hại, đối với cục diện chiến đấu ảnh hưởng không lớn.

- Cái này... Ta còn là một Thuần Thú sư, sử dụng thú sủng chiến đấu, cũng coi như công bằng chứ...

Trương Huyền nói tiếp.

- Thú sủng... Hừ, nếu như có, dùng là được...

Kim Linh Vân Hổ nói.

Thuần Thú sư sử dụng thú sủng là thiên kinh địa nghĩa.

- Vậy thì yên tâm...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, thoả mãn gật đầu:

- Bắt đầu đi!

- Ừm!

Kim Linh Vân Hổ híp mắt lại, gào lên một tiếng, bỗng nhiên xông về phía trước.

Bất quá vừa mới xông tới một bước, đột nhiên cảm thấy linh hồn tựa như kim châm đau đớn, một cỗ linh hồn uy áp cường đại bỗng nhiên cuốn tới.

- Công kích linh hồn, nguy rồi...

Đồng tử Kim Linh Vân Hổ co rụt, dừng lại một chút, thân thể to lớn lập tức cứng ngắc.

Thánh thú mạnh mẽ chính là thân thể, phòng ngự cùng lực lượng, yếu nhất chính là linh hồn...

Tên này vừa ra tay liền thi triển công kích linh hồn, hơn nữa cường đại như vậy, dưới tình huống không có chút đề phòng nào, vậy mà thoáng cái trúng chiêu.

Chương 3240: Vân Hổ thần phục (1)

- Công kích linh hồn?

Cũng không nghĩ tới thanh niên tu vi Kim Thân cảnh kia, sẽ có loại năng lực này, Khung Mộc Thanh Giao sững sờ.

- Coi như công kích linh hồn lại thế nào? Những năm này Vân Hổ không ngừng chém giết, chuyên môn tu luyện qua hồn lực, nhiều nhất không có đề phòng mà thôi, đợi có chuẩn bị, vẫn có thể đánh giết hắn! Lại nói, công kích linh hồn, đối với linh hồn tổn thương cực lớn, hắn mới Kim Thân cảnh công kích linh hồn của Bất Hủ cảnh, thi triển một lần chính là cực hạn, lần thứ hai... Không có khả năng!

Thanh âm chậm rãi của Minh U Huyền Quy vang lên.

Tên này không chỉ bước đi chậm, thanh âm nói chuyện cũng không nhanh.

Khung Mộc Thanh Giao gật đầu.

Bọn chúng nắm giữ huyết mạch Thượng Cổ Thần thú, cho dù linh hồn yếu kém, cũng tuyệt đối không phải tùy tiện người nào cũng có thể đánh tan.

Huống chi công kích linh hồn, đả thương địch thủ một ngàn, tự tổn tám trăm, coi như do ngươi công kích, lại có thể thi triển mấy lần?

Vừa dứt lời, Kim Linh Vân Hổ liền khôi phục lại, tức giận đến oa oa kêu loạn, gầm lên giận dữ, vọt tới thanh niên trước mắt.

Nó là thật nổi giận.

Đường đường vương giả, bị một tiểu gia hỏa Kim Thân cảnh công kích linh hồn, rơi vào bất động... May mắn đối phương không có nhân cơ hội đánh lén, nếu không thật bị đánh bại, còn mặt mũi nào đi gặp các thuộc hạ?

- Cùng lắm thì cùng chết!

Thấy nó nhanh như vậy khôi phục, Trương Huyền ở đối diện hình như khó tin, vẻ mặt trở nên trắng bệch, cắn răng một cái, tựa hồ thiêu đốt sinh mệnh, thi triển công kích.

- Còn muốn công kích, nằm mơ...

Kim Linh Vân Hổ cắn răng.

Một lần đánh lén thì cũng thôi đi, chẳng lẽ thật cho rằng sau khi nó có đề phòng, còn có thể dùng công kích linh hồn? Đầu lâu hất lên, toàn bộ tinh thần tập trung, muốn chống cự đối phương công kích, mới vừa chuẩn bị sẵn sàng, liền nghe trên bầu trời xuất hiện một tiếng dồn dập nghẹn ngào. Dường như có vật nặng gì tập kích tới.

- Nguy rồi, trúng kế...

Cảm nhận được áp lực, lập tức rõ ràng, đối phương mới vừa nói tiếp tục rõ ràng là gạt người, đòn sát thủ chân chính ẩn giấu ở trên bầu trời.

Vội vàng ngẩng đầu, muốn nhìn một chút, đánh lén là cái gì, lần nữa cảm thấy một cỗ tinh thần lực mạnh mẽ nghiền ép tới, trong đầu choáng váng.

- Cái tên này vẻ mặt trở nên trắng là giả...

Trong đầu mê muội, Kim Linh Vân Hổ hiểu được.

Có thể tiếp tục thi triển ra công kích linh hồn cường đại như thế, sao có khả năng vẻ mặt trắng bệch? Rõ ràng là cố ý ngụy trang suy yếu, để nó xem thường.

Bành!

Mới vừa rõ ràng chuyện gì xảy ra, liền cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ đập ở trên đầu, để nó không tự chủ được lay động. Mặc dù không hiểu là vũ khí gì, nhưng có thể thoáng cái đập nó thành như vậy, chí ít cũng đạt tới Đại Thánh!

- Đây là... viên gạch cấp bậc Đại Thánh?

Khung Mộc Thanh Giao ngây người.

- Hình như dùng mấy tấn Kim Nguyên Linh Thạch!

Khóe miệng của Minh U Huyền Quy cũng co giật, đồng thời đầu óc có chút xoay không đến:

- Thứ này, toàn bộ đại lục cũng không nhiều, dùng cái đồ chơi này... rèn viên gạch...

Đây chính là Kim Nguyên Linh Thạch, Thánh Khí tuyệt phẩm tăng thêm một chút, liền có thể thuế biến thành Đại Thánh cấp... Quý giá như thế, làm ra mấy tấn, luyện chế thành viên gạch... Đại ca, ngươi có thể nói cho ta biết, thứ này là tên khốn liếp nào luyện được không? Ta thề sẽ không giết hắn.

Thời điểm hai đại Thánh thú rung động, liền nghe viên gạch hưng phấn kêu lên:

- Ha ha, nhanh đầu hàng, nếu không có tin Kim Nguyên đỉnh ta luyện ngươi thành xỉ than hay không...

- Kim Nguyên đỉnh? Chẳng lẽ... Thứ này là cái lô đỉnh?

Khung Mộc Thanh Giao đột nhiên cảm thấy hàm răng ê ẩm.

Ai mà nói cho ta biết, cái đống trên không kia... Nơi nào giống đỉnh?

Cùng đỉnh có nửa xu quan hệ?

Chính ngươi như thế nào, trong lòng không có cân nhắc ư?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau