THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3231 - Chương 3235

Chương 3231: Bạch Hổ biến thú sủng (2)

Bạch Hổ lắc đầu.

Trương Huyền tiếp tục hỏi:

- Vậy ngươi có biết, bốn phía này có cấm địa gì là các ngươi không thể tới không?

Nếu là Khổng miếu, khẳng định là cấm địa, không biết nơi này, nhưng cấm địa hẳn là rõ ràng.

Bạch Hổ suy nghĩ một chút nói:

- Cấm địa là có, bất quá là lãnh địa của Kim Linh Vân Hổ, lần trước ta trong lúc vô tình đi vào, bị đánh gần chết... Đúng, chủ nhân, nó là vương giả trong phạm vi vạn dặm ở nơi này, nếu như ngươi có đồ vật muốn tìm, nó hẳn sẽ biết!

- Kim Linh Vân Hổ?

Vẻ mặt Trương Huyền vô cùng nghi hoặc.

Thời điểm hắn ở Thánh Tử điện, nghiên cứu qua không ít Thánh thú, còn chưa từng nghe qua thứ này.

- Là... một con cọp cái, ta đã từng theo đuổi nàng... Khụ khụ, nhưng không thành công!

Xích Ngạch Bạch Hổ tràn đầy xấu hổ.

Lúc trước nghĩ đến mình một thân trắng tinh, anh tuấn có một không hai, liền mạo hiểm đi tìm đối phương... Kết quả, mới đi đến lãnh địa của đối phương, còn không có nhìn thấy cái bóng, liền bị xách đuôi ném ra... Bây giờ suy nghĩ một chút cũng cảm thấy xấu hổ...

Cọp cái, quả nhiên không thể trêu vào ah!

Về sau tìm lão bà, tuyệt đối không thể tìm cọp cái, sói cái ở bên cạnh thoạt nhìn rất dịu dàng...

Không biết ý nghĩ trong lòng nó, Trương Huyền hỏi:

- Nó có thực lực gì?

Con tọa kỵ này, mặc dù là Tâm Huyết Lai Triều đỉnh phong, nhưng phòng ngự vô địch thêm vào lực lượng mạnh mẽ, Bất Hủ cảnh sơ kỳ, Thánh thú trung kỳ bình thường cũng chưa chắc có thể chống lại. Bị Kim Linh Vân Hổ đánh, thực lực nên mạnh bao nhiêu?

- Bất Hủ cảnh đại viên mãn! Là một trong năm đại vương giả ở nơi này...

Xích Ngạch Bạch Hổ nói. - Năm đại vương giả?

- Ừm, năm đại vương giả cường đại nhất vùng tùng lâm này, đều đạt đến Bất Hủ cảnh đại viên mãn, thực lực của ta chỉ là trung hạ du mà thôi...

Xích Ngạch Bạch Hổ không dám nói dối, nói:

- Chủ nhân thật muốn tìm kiếm cái gì, bọn chúng khẳng định rõ ràng hơn ta!

Trương Huyền gật đầu.

Chỗ đứng càng cao, biết cũng càng nhiều.

- Mang ta đi tìm Kim Linh Vân Hổ!

- Vâng!

Xích Ngạch Bạch Hổ không nói thêm lời, tìm đúng phương hướng, nhanh chóng tiến lên.

Đinh đinh đinh!

Đang tiến lên, lần nữa nghe được phía trước vang lên thanh âm kim thiết giao kích. Hai nhóm người đang vì một gốc dược liệu mà ra tay đánh nhau, nghe được tiếng bước chân, đồng thời ngừng lại, ngay sau đó nhìn thấy một thanh niên, an ổn ngồi ở trên lưng một con Bạch Hổ to lớn, chậm rãi đi tới.

- Đây là... Xích Ngạch Bạch Hổ tu vi Tâm Huyết Lai Triều đại viên mãn?

- Cái tên này là ai? Làm sao ngồi ở trên lưng?

- Chẳng lẽ thuần phục được Bạch Hổ?

...

Hai nhóm người tất cả đều trợn mắt hốc mồm, không để ý tới chiến đấu, tự động nhường ra một con đường, vẻ mặt như gặp phải quỷ.

Thời điểm bọn họ không biết làm sao, thanh niên trên lưng thú giơ bàn tay lên, mặt mũi chân thành:

- Các đồng chí tốt, các đồng chí vất vả! Các ngươi tiếp tục, không cần phải để ý đến ta, ta chỉ là đi ngang qua...

Nói xong, bàn chân nhẹ nhàng đá Bạch Hổ một cái.

Phần phật!

Bạch Hổ hóa thành một đạo bạch quang, vượt qua trên đầu mọi người, ánh sáng chiếu rọi xuống, thanh niên trên lưng hổ như là Tiên Nhân, đồ sộ chói mắt.

- Đây mới thật sự là cao nhân!

Mọi người lẩm bẩm.

Thời điểm bọn họ ở đây nghĩ biện pháp sinh tồn, bảo vệ tốt bản thân, đối phương đã thuần phục một Thánh thú mạnh mẽ, du tẩu bốn phía... Đây là trên thực lực chênh lệch.

- Đúng rồi, mau đưa dược liệu cho ta...

- Đó là của ta...

Sau khi hết khiếp sợ, mọi người lần nữa la lên, tiếp tục đánh nhau.

Chương 3232: Vây công Vân Hổ (1)

- Nhân tính ah!

Thấy mình vừa mới rời khỏi, mọi người lần nữa vì một gốc dược liệu đánh hừng hực khí thế, vẻ mặt Trương Huyền đau lòng nhức óc:

- Bảo vật quả nhiên là đồ vật hại người, di tích Khổng miếu nguy hiểm như thế, những người này không hảo hảo liên hợp, còn chém chém giết giết, thật sự là mất thể diện!

- Rống!

Xích Ngạch Bạch Hổ gật đầu.

- Như vậy đi, vì không cho bọn họ chiến đấu, đoàn kết tốt hơn, ta quyết định, trước sưu tập sạch bảo vật ở bốn phía, không còn đồ tốt, bọn họ sẽ không tranh đoạt!

Ngồi ở trên lưng hổ, trên mặt Trương Huyền lộ ra quang mang thánh khiết.

Xích Ngạch Bạch Hổ vừa định gật đầu, đột nhiên hiểu được, đầu hổ sững sờ:

- Rống???

Có thể nói giật đồ quang minh chính đại như vậy, vị chủ nhân này của mình... Quá vô sỉ đi! Mặt đâu?

- Tốt rồi, ngươi quen thuộc địa hình, tốc độ cũng nhanh, xung quanh có bảo vật lợi hại gì, nhanh dẫn ta tìm kiếm!

Không để ý tới kinh ngạc của nó, Trương Huyền chính khí dặn dò.

- Rống!

Biết chủ nhân có quyết định, phản bác vô dụng, Xích Ngạch Bạch Hổ đành phải đáp ứng, nhanh chóng tiến lên.

Không thể không nói, cái tên này quả thực rất quen thuộc địa hình, không ít dược vật che giấu, khoáng thạch đặc thù, ở dưới nó dẫn dắt rất dễ dàng tìm tới, so với đơn độc sưu tập bảo vật, thì nhanh không biết gấp bao nhiêu lần.

Không đến hai canh giờ, đồ tốt trong phạm vi mấy trăm cây số, đều bị hắn một người sưu tập xong.
Có dược liệu sống trên vạn năm, cũng có khoáng thạch hiếm thấy trên Danh Sư đại lục, trong lúc đó lại thuần phục năm con Thánh thú, cùng một chỗ tìm kiếm.

Không còn bảo vật, rất nhiều liên minh trước đó tranh đoạt, quả nhiên không còn đấu tranh.

Nhìn thấy những cái này, vẻ mặt Trương Huyền thoả mãn, lúc này mới mang theo sáu con Thánh thú nghênh ngang rời đi, đi đến địa bàn của Kim Linh Vân Hổ.

Sợ Xích Ngạch Bạch Hổ nói không đủ chi tiết, lại cẩn thận hỏi thăm vài con Thánh thú vừa mới thuần phục, lấy được kết quả tất cả đều tương đồng, trong vùng rừng rậm này, Kim Linh Vân Hổ quả thực là vương giả, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

- Mấy người các ngươi trước nấp đi, thời điểm cần các ngươi, lại một lần lao ra!

Đi gần nửa canh giờ, thấy sắp tới, bàn tay Trương Huyền trảo một cái, thu sáu con Thánh thú vào không gian gấp.

Thánh thú tu vi Bất Hủ cảnh đại viên mãn, còn muốn đáng sợ hơn Danh Sư ngang cấp, coi như hiện tại hắn tiến bộ cực lớn, muốn vượt qua cũng chưa chắc có thể làm được!

Vì lẽ đó, thu phục nhiều Thánh thú như vậy, nhìn như không có ý định, trên thực tế là át chủ bài!

Thật muốn đánh nhau, những người này cùng một chỗ thả ra, Bất Hủ cảnh đỉnh phong khẳng định cũng có thể bị cuốn lấy phút chốc.
Đến lúc đó, hoàn toàn có thể thi triển thủ đoạn càng cường đại hơn, một lần đánh giết.

Thu lại Thánh thú, thân thể nhoáng một cái, ẩn giấu ở trong cỏ cây đồ sộ, thẳng tắp đi về phía trước.

Còn chưa tới vị trí hang động của Kim Linh Vân Hổ, liền nghe phía trước có tiếng bước chân truyền đến, nhẹ nhàng nhảy lên, rơi vào trên một chạc cây, xuyên thấu qua cành lá nhìn về phía trước.

Phía trước có tám người chậm chạp tiến lên, trong tay mỗi cái đều mang vũ khí, khuôn mặt cảnh giác.

- Kém cỏi nhất cũng là Tâm Huyết Lai Triều đỉnh phong, còn có Bất Hủ cảnh đỉnh phong... xem ra bọn họ cũng biết Kim Linh Vân Hổ, muốn đánh giết...

Con mắt chợt lóe, Trương Huyền hiểu được.

Hắn có thể nghĩ đến, bắt Thánh thú mạnh nhất hỏi thăm tung tích Khổng miếu, những người khác khẳng định cũng có thể nghĩ đến.

Mặc dù nơi này thích hợp tu luyện, bảo vật cũng nhiều, nhưng đi vào nơi này, ai không muốn tìm kiếm Khổng miếu? Nơi đó mới có cơ duyên lớn nhất!

- Người nào?

Ngay thời điểm Trương Huyền cảm xúc, anh hùng thiên hạ không thể khinh thường, chỉ thấy cường giả Bất Hủ cảnh đỉnh phong đi ở trước nhất, quay đầu nhìn lại bên này.

Vừa rồi trong lòng sinh ra ý nghĩ, khí tức không có che giấu tốt, tuy chỉ tiết lộ một tia, nhưng vẫn bị đối phương phát giác.

- Ta đi ngang qua nơi này...

Trương Huyền không tiếp tục ẩn giấu, xấu hổ cười một tiếng đi tới.

- Danh Sư?

Cường giả Bất Hủ cảnh bầm đầu là lão giả hơn sáu mươi tuổi, trong lông mày mang theo uy nghiêm.

Chương 3233: Vây công Vân Hổ (2)

- Đúng vậy!

Thấy trong mấy người có mặc Danh Sư bào, Trương Huyền cũng không phủ nhận.

- Tại hạ là Thái Thượng trưởng lão của Thuần Thú sư công hội Ngô Xương Bình, Thánh thú phía trước, ta nhất định phải được, mong rằng không nên nhúng tay!

Lông mày giương lên, Ngô Xương Bình nói.

- Ta... Không nhúng tay vào, có thể ở đây nhìn một chút hay không?

Đối phương nhanh chân đến trước, cũng không tiện đoạt chỗ thích của người, Trương Huyền liền nói.

Hắn chỉ muốn hỏi thăm Kim Linh Vân Hổ kia phương vị cụ thể của Khổng miếu, tìm được phương vị, nhờ vào truyền thế mẫu phù, hẳn có thể tìm ra chỗ cụ thể.

- Lập tức rời đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!

Thấy hắn muốn ở chỗ này quan sát, một người trung niên lông mày giương lên, khẽ nói.

- Rời khỏi?

- Không sai, con Thánh thú này đã bị chúng ta xác định, muốn tìm, đi tìm cái khác đi!

Ngô Xương Bình khoát tay áo, trong thanh âm cũng mang theo không vui.

- Ta hiện tại liền đi...

Thấy đối phương không chào đón hắn, Trương Huyền tràn đầy bất đắc dĩ, xoay người rời khỏi.

Rời khỏi tầm mắt của mọi người, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, phong cấm không gian bốn phía, lần nữa bí mật đi tới.

- Theo ta thấy, vừa rồi giết tên kia là được, cần gì phí miệng lưỡi, nơi này cũng không phải Danh Sư đại lục, không cần chú ý quy củ nhiều như vậy! Trung niên nhân trước đó quát tháo hắn nói.

- Ở đây giết Danh Sư, quả thực không có gì, nhưng quấy rầy Vân Hổ liền phiền toái... đại gia hỏa này, là vương giả ở chung quanh đây, thân kinh bách chiến, tính cảnh giác cực cao, nhất định phải cẩn thận, làm được một lần thành công!

Ngô Xương Bình nói.

- Vâng!

Trung niên nhân gật đầu, nghi ngờ nhìn qua:

- Vật kia để vào sơn động thời gian cũng đủ dài, đại gia hỏa kia cũng đã bị mê chóng mặt a?

- Tình huống bình thường hẳn là chóng mặt, nhưng căn cứ tin tức chúng ta biết, Vân Hổ này trời sinh mạnh mẽ, không thể xem thường, vẫn là chờ một lát đi...

Ngô Xương Bình nói.

- Ừm! Tất cả mọi người lấy hắn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, thấy hắn nói như vậy, thì không nói nhảm nữa, yên tĩnh ẩn núp ở trong rừng, ngừng thở.

- Được rồi, vào xem!

Lại qua ước chừng hơn mười phút, Ngô Xương Bình hừ một tiếng, bàn tay vẫy một cái.

Nghe được lời của hắn, trung niên nhân vọt ra ngoài, lặng yên đi đến sơn động.

Không ra tay còn không phát hiện, người trung niên này vậy mà cũng đạt tới Bất Hủ cảnh, chỉ bất quá là sơ kỳ mà thôi. Dù vậy, loại thực lực này ở Danh Sư đại lục cũng có danh hào rất lớn.

Thực lực của Hưng Mộng kiếm thánh cũng chỉ tương đồng mà thôi.

Hô!

Trung niên nhân vào sơn động.

Ầm ầm!

Mới vừa đi vào, liền nghe một tiếng nổ vang, ngay sau đó lấy tốc độ nhanh hơn bay ra ngoài, sống lưng liên tục đụng gãy mấy cây đại thụ, lúc này mới ngừng lại, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi.

- Nguy rồi, nó không trúng chiêu, chỉ có thể liều mạng, ra tay!

Nhìn thấy cảnh này, Ngô Xương Bình nơi nào không hiểu chuyện gì xảy ra, hét lớn một tiếng, đi đầu xông tới.

Rầm rầm!

Mọi người toàn bộ đi tới trước sơn động, mới vừa đứng vững thân hình, liền cảm thấy mặt đất không ngừng lay động, một Thánh thú to lớn chậm rãi đi ra.

Chương 3234: Thánh thú kêu cứu (1)

Con Thánh thú này, chừng dài hơn mười thước, cao bốn năm mét, lông tơ màu vàng kim, giống Xích Ngạch Bạch Hổ đến mấy phần, còn không có ra tay, liền cho người ta một loại khí tức máu tanh nồng đậm.

Trước đó gặp phải không ít Thánh thú, cấp bậc rất cao, nhưng kinh nghiệm chiến đấu không phong phú, con trước mắt này, rõ ràng không giống, toàn thân khí tức sát lục, trong ánh mắt mang theo cảnh giác, vừa nhìn liền biết Thánh thú chết ở dưới vuốt nó không phải số ít. Có thể trở thành một vương giả, dựa vào là chiến đấu, mà không phải nói nhảm.

- Lá gan của các ngươi thật lớn, lại dám đến chỗ ta làm loạn!

Nhìn quanh một vòng, thanh âm của Vân Hổ vang lên, nói lại là ngôn ngữ nhân loại.

Di tích Khổng miếu, vài vạn năm không có xuất hiện loài người, bởi vậy trước đó, nhìn thấy Kim Diện Khung Lang, Xích Ngạch Bạch Hổ, đều chỉ dùng ngôn ngữ Thú tộc câu thông, nhiều nhất sau khi thuần phục, có thể ý niệm giao lưu.

Nhưng đại gia hỏa này, vậy mà có thể mở miệng nói tiếng người... Coi như Trương Huyền cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

- Đừng nói nhảm, bày trận!

Ngô Xương Bình sầm mặt lại, hét lớn một tiếng.

Có thể nói ngôn ngữ nhân loại, nói rõ đối với nhân loại biết rất nhiều, thủ đoạn vừa rồi không có tác dụng, đoán chừng là trước thời hạn có đề phòng.

Phần phật!

Mấy người đồng thời giơ vũ khí lên, vây Vân Hổ vào giữa, khí tức trên thân mỗi người như có loại liên hệ vi diệu, giống như có sợi chỉ kết nối, vừa nhìn liền biết, không chỉ hợp thành trận pháp, còn sử dụng một loại pháp bảo lợi hại nào đó.

Khó trách không cho Trương Huyền theo tới, bọn họ sớm đã chuẩn bị ổn thoả, tự nhiên không nguyện ý người khác ra tay cướp đoạt thành quả thắng lợi.

- Không biết sống chết!

Cũng không thèm để ý đối phương chuẩn bị, Kim Linh Vân Hổ quát lạnh một tiếng, bỗng nhiên hí dài, thân thể to lớn lăng không đập tới một trung niên. Xem ra biết đối phương hợp thành đại trận, muốn đánh tan từng cái.
Ông!

Móng vuốt còn chưa tới trước mặt, trên người trung niên nhân sáng lên một đạo hào quang, lực lượng hùng hồn, từ sợi tơ bốn phía truyền tới, tràn vào trong cơ thể.

Cảm thụ lực lượng tràn đầy, trong mắt quang mang đại thịnh, trung niên nhân nâng lên đại đao trong tay, thẳng tắp đánh xuống.

Không gian giống như bị xé nứt, đao khí hội tụ vào một chỗ, ở trên trời hình thành một đao ảnh to lớn.

Ầm!

Móng vuốt cùng đao ảnh đối đầu, Kim Linh Vân Hổ nhịn không được lui về sau một bước.

- Vậy mà có thể liên hợp lực lượng của tất cả mọi người, lợi hại...

Trương Huyền âm thầm gật đầu.
Chỉ bằng vào trung niên nhân, đương nhiên là ngăn không được Vân Hổ công kích, nhưng mượn sợi tơ kia, lực lượng mọi người gia trì chung một chỗ liền không đồng dạng.

Trong thời gian ngắn, sức chiến đấu vượt qua Bất Hủ cảnh đại viên mãn, cho dù Vân Hổ mạnh mẽ, cũng không có phá vỡ phòng ngự.

- Xem bộ dáng là Đại Thánh chí bảo!

Có thể thừa nhận lực lượng của nhiều người như vậy, hơn nữa thuận lợi phát huy, không trúc trắc chút nào, mọi người sử dụng món bảo vật này, ít nhất cũng đạt tới Đại Thánh cấp. Tuy kém Long Cốt Thần Thương, nhưng đã không tầm thường rồi.

- Khó trách dám tới tìm ta, thoạt nhìn có chút thủ đoạn...

Không có phá vỡ phòng ngự, Kim Linh Vân Hổ hừ một tiếng, có điều vẫn không quá bối rối, cái đuôi bỗng nhiên co lại.

Lực công kích của đuôi vậy mà còn muốn hung mãnh hơn móng vuốt, tựa như một kiện binh khí, trong nháy mắt đột phá thời gian hạn chế, lần nữa xuất hiện ở phía trước trung niên nhân.

Thấy uy lực cực lớn, trung niên nhân vội vàng nhấc ngang trường đao.

Bành!

Đao cùng đuôi đụng nhau, sắc mặt của trung niên nhân trắng nhợt, liên tục lui về phía sau mấy bước.

Vân Hổ không cho thời gian thở dốc, tiếp tục tiến công, lại trảo một cái.

Loại bỏ trận pháp hợp kích lợi hại, nếu như không biết kết cấu cùng thiếu hụt, phương pháp hữu hiệu nhất chính là nắm một đối thủ liên tục công kích, Vân Hổ này rất rõ ràng biết điểm ấy.

- Chiêu này vô dụng...

Chương 3235: Thánh thú kêu cứu (2)

Nhìn thấy hoạt động của Vân Hổ, tốc độ rất nhanh, lực lượng cũng rất lớn, trung niên nhân mắt thấy sắp ngăn cản không nổi, Trương Huyền vẫn lắc đầu.

Đại Thánh chí bảo, nếu có thể phá giải như vậy, cũng không đến mức để vô số người điên cuồng.

Quả nhiên, tiếng nói của hắn chưa dứt, cổ tay của Ngô Xương Bình rung lên, làm ra thủ thế.

Rầm!

Một cái nháy mắt, sợi chỉ trên không lập tức co rút lại, lực lượng mạnh mẽ từ trên thân mọi người tản xạ ra, để sợi chỉ trở nên càng kiên cố hơn, bạo phát ra lực lượng mạnh mẽ.

- Bắn!

Ra lệnh một tiếng, binh khí trong tay mọi người đồng loạt bay lên, dọc theo sợi chỉ đâm tới Vân Hổ.

- Rống!

Không nghĩ tới bảo vật của đối phương còn có công hiệu như vậy, Kim Linh Vân Hổ sửng sốt một chút, vội vàng xoay người, đầu lâu to lớn bỗng nhiên nâng lên, gào lên một tiếng.

Rầm!

Vô số kiếm khí kim sắc từ trong miệng bắn ra, đâm tới sợi chỉ.

- Vậy mà có thể bắn ra kiếm khí, thiên phú của con Thánh thú này quả nhiên mạnh mẽ...

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Còn tưởng rằng đại gia hỏa này chỉ có thể ngoan ngoãn bị bắt, không nghĩ tới lại có thể bắn ra kiếm khí, thi triển ra lực lượng tấn công có thể so với nhân loại, cho dù đám người Ngô Xương Bình có Đại Thánh chí bảo, chỉ sợ cũng không dễ dàng chiến thắng như vậy.
- Kim Linh Vân Hổ, am hiểu Kim thuộc tính, chẳng lẽ cho rằng chúng ta không có nghiên cứu qua? Chờ chính là cái này...

Vẻ mặt Ngô Xương Bình không thay đổi, còn nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay điểm ra.

Ầm!

Thời gian nháy mắt, sợi chỉ trên không thay đổi màu sắc, tựa như dung nham chói mắt, hỏa diễm thiêu đốt.

Rầm!

Chân khí của mọi người tràn vào trong đó, giống như xăng gặp lửa, lập tức thiêu đốt lên. Trong nháy mắt, trên không xuất hiện một bức tường lửa không ngừng thiêu đốt, hoàn toàn bao phủ Vân Hổ.

- Quả nhiên chuẩn bị đầy đủ, phỏng chừng Vân Hổ không ngăn được...

Trương Huyền sửng sốt một chút, ngay sau đó cảm xúc.
Không hổ là Thái Thượng trưởng lão của Thuần Thú sư công hội, quả nhiên không tầm thường, am hiểu Thánh thú so với hắn còn mạnh hơn.

Kim Linh Vân Hổ này, ngũ hành thuộc tính Kim, bình thường chiến đấu, nếu như muốn vây quanh, là rất khó làm được, dù sao kim vô cùng sắc bén, vô kiên bất phá.

Đây là chỗ cường đại của Kim thuộc tính.

Nhưng đối phương chuẩn bị lửa, hỏa khắc kim!

Hỏa diễm vừa ra, lực lượng Kim thuộc tính trong cơ thể Vân Hổ liền bị áp chế, khắp nơi bị quản chế, như vậy coi như nó phòng ngự vô địch, phỏng chừng cũng ngăn cản không nổi những người này vây công.

- Quả nhiên không thể coi thường cường giả thiên hạ...

Rõ ràng những thứ này, trong lòng Trương Huyền âm thầm cảnh giác.

Tuy nắm giữ Thiên Đạo thư viện, có thể làm được toàn trí toàn năng, nhưng vẫn cần cẩn thận, không thể quá mức tự đại. Đổi lại bản thân, bị những người này vây quanh, trừ tế ra thi thể Cổ Thánh, chỉ sợ cũng không có biện pháp tốt hơn.

- Rống!

Nhìn thấy hỏa diễm hạ xuống, Kim Linh Vân Hổ dường như cũng biết đối phương làm đủ chuẩn bị, nó lập tức sẽ rơi vào bị động, đột nhiên ngẩng đầu lên, lần nữa gào thét.

Lần này thanh âm không phải tấn công, mà mang theo uyển chuyển, hình như là đang phát ra một loại tin tức nào đó.

- Là Thánh thú kêu cứu, chẳng lẽ nó còn có đồng bạn?

Nghe được tiếng la này, Ngô Xương Bình biến sắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau