THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3226 - Chương 3230

Chương 3226: Kim Diện Khung Lang (1)

Bút lông xuất hiện, rất mau vẽ ra hoàn cảnh chung quanh, tám cái phương hướng, đều viết chữ “vị trí Khổng miếu”, ngón tay đụng một cái, trong đầu ông một tiếng, nhưng không xuất hiện thư tịch.

- ...

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

Không có xuất hiện thư tịch, nói cách khác, trong chuyện tìm kiếm phương vị Khổng miếu này, thư viện cũng vô dụng! Loại tình huống này, còn là lần đầu tiên gặp được.

- Khổng miếu ẩn giấu ở trong hư không, Danh Sư đại lục, vô số Thiên Cơ sư cũng suy tính không ra... Chỉ sợ, là Khổng sư sử dụng một loại thủ đoạn che lấp Thiên Cơ nào đó!

Trương Huyền hiểu được, tràn đầy buồn bực.

Danh Sư đại lục, cường giả vô số, Dị Linh tộc cũng có không biết bao nhiêu thiên tài và cao thủ, Khổng sư lưu lại Xuân Thu đại điển, đã sớm hấp dẫn không biết bao nhiêu người thèm nhỏ dãi, nhưng mấy vạn năm cũng không có bị phát hiện, khẳng định không chỉ che giấu không gian, còn có phương pháp phòng ngừa Thiên Cơ sư thôi diễn.

Đã như vậy, thư viện không cách nào dò xét, cũng cực kỳ bình thường.

Thiên Đạo thư viện, chỉ cần ở dưới Thiên Đạo bao phủ, không gì làm không được, đâu đâu cũng có, nhưng địa phương bao phủ không đến thì sao? Cái Khổng miếu này, rất rõ ràng, chính là loại vị trí ấy. Ngón tay điểm một cái, truyền thế mẫu phù xuất hiện ở đầu ngón tay:

- Tiểu Phù Phù, ngươi nhìn bọn ta nên đi như thế nào mới có thể tới Khổng miếu?

Rất nhiều thủ đoạn vô dụng, mẫu phù đã ở đây, hẳn sẽ có biện pháp đi!

- Chỉ có cách Khổng miếu mười cây số, ta mới có thể cảm ứng được, nơi này... ta cũng không rõ lắm...

Truyền thế mẫu phù bay đến trên không, vặn vẹo thân thể hồi đáp.

Nó có thể cảm ứng Khổng miếu, nhưng cũng có hạn chế, khoảng cách quá xa cũng giống như những người khác, tìm không thấy.

- Được rồi, có gì phát hiện thì truyền âm cho ta...

Thấy thủ đoạn cuối cùng cũng mất tác dụng, Trương Huyền lòng tràn đầy bất đắc dĩ. Ở Danh Sư đại lục, làm gì cũng được, không nghĩ tới mới đi đến Khổng miếu này liền ăn quả đắng.

- Tốt! Có điều, di tích Khổng miếu, nếu như lựa chọn phương hướng không đúng, có thể sẽ càng đi càng lệch...

Thanh âm của truyền thế thiên phù truyền đến.

- Đúng vậy, nên đi phương hướng nào, nhất định phải cẩn thận cân nhắc, ngàn vạn không thể hành sự lỗ mãng...

Trương Huyền gật đầu, trầm tư phút chốc, đột nhiên ánh mắt sáng lên:

- Có rồi!

- Có biện pháp? Làm sao tìm được phương hướng?

Truyền thế thiên phù nghi ngờ nhìn qua.

- Dựa vào Long Cốt Thần Thương! Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, bàn tay run lên, trường thương xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Nó có thể phân biệt phương hướng?

Truyền thế thiên phù sững sờ:

- Ta cũng không tìm được, nó có thể làm gì?

Nó là Khổng sư luyện chế ra, chuyên môn dùng để tìm kiếm Khổng miếu, kết quả tìm không thấy cái gì, một cái trường thương có thể làm được gì?

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bàn tay Trương Huyền run lên, trường thương quay tròn trên không trung. Chỉ chốc lát ngừng lại, mũi thương chỉ một phương hướng:

- Ừm, đi bên này...

Trương Huyền bình tĩnh gật đầu.

- ...

Truyền thế thiên phù.

- ...

Long Cốt Thần Thương.

Còn tưởng rằng dùng phương pháp gì tìm đường, không nghĩ tới qua loa như vậy...

Đây chính là tìm Khổng miếu, không phải bàn quay may mắn... Không để ý tới hai gia hỏa buồn bực, nắm lấy phù lục giấu kỹ trong người, Long Cốt Thần Thương lần nữa biến thành đai lưng, sải bước đi thẳng về phía trước.

Chương 3227: Kim Diện Khung Lang (2)

Dù sao cũng tìm không thấy phương hướng, còn không bằng tùy tiện chọn.

Trong di tích linh khí nồng đậm, một đường tiến lên, cũng không thấy cực khổ, chỉ chốc lát, một dòng suối xuất hiện ở phía trước, liếc mắt nhìn, Trương Huyền nhịn không được cảm xúc.

Chảy xuôi không phải nước, mà là linh dịch!

Nói cách khác, linh khí nơi này quá nồng nặc, khắp nơi có thể hội tụ thành chất lỏng. Lúc trước vì thứ này, còn phá hủy Vân Vụ sơn của người ta, không nghĩ tới nơi này khắp nơi có thể thấy được.

- Thu!

Tuy loại linh dịch cấp bậc này, đối với hắn đã không còn tác dụng, nhưng dựa vào tinh thần tiết kiệm, đồ tốt không thể ném đi, nên Trương Huyền thu sạch sẽ, một giọt cũng không còn dư lại.

Vượt qua dòng sông, tiếp tục tiến lên, thấy được không ít linh dược, nhỏ nhất cũng đạt đến ngàn năm, lớn chừng hơn mấy vạn năm, từ xa nhìn lại, mùi thuốc xông vào mũi.

- Quả nhiên bảo vật đầy đất...

Liên tục hái mười mấy gốc, Trương Huyền tràn đầy hưng phấn.

Không hổ là di tích Khổng miếu, bảo vật nhiều không lời nói.

Khó trách vô số cường giả của Danh Sư đại lục đều muốn tiến vào trong đó, linh khí, sư phong, bảo vật... Bất luận bên nào cũng đủ để cho người ta nhanh chóng tiến bộ, vượt xa ở bên ngoài vất vả tu luyện.

Đinh đinh đinh!

Đang tiến lên, nơi xa truyền đến thanh âm kim thiết giao kích, Trương Huyền không do dự nữa, thẳng tắp chạy qua.

Còn chưa tới trước mặt, liền thay đổi dung mạo.

Thân là tam đại gia chủ, Thánh Tử điện điện chủ, càng bị Danh Sư đường truy nã, sớm đã vang danh thiên hạ, chỉ cần là Danh Sư, không quen biết cũng không nhiều, vẫn phải cẩn thận một chút.

Vòng qua một sườn đất, thấy được địa phương vang lên thanh âm, năm nam hai nữ, đang vây quanh một Thánh thú chiến đấu. Là một con Kim Diện Khung Lang, trời sinh kim diện, vừa ra đời liền nắm giữ thực lực Kim Thân cảnh, chỉ cần trưởng thành, có thể so với cường giả Tâm Huyết Lai Triều đỉnh phong.

Năm nam hai nữ đối diện nó, ba Kim Thân cảnh, còn lại đều đạt đến Tâm Huyết Lai Triều, không có mặc Danh Sư bào, cũng không có huy chương Danh Sư, nhìn không ra có phải Dị Linh tộc ngụy trang hay không.

Năm đại cao thủ liên hợp vây công, Kim Diện Khung Lang liên tiếp lui về phía sau, không phải là đối thủ.

Dựa theo tình huống bình thường, Thánh thú cùng cấp bậc, sức chiến đấu sẽ mạnh hơn, nhưng mọi người vì chuẩn bị đi vào Khổng miếu, mang theo rất nhiều bảo vật, đủ loại bảo bối giống như không cần tiền, lại thêm Kim Diện Khung Lang dường như thiếu hụt kinh nghiệm chiến đấu, chỉ chốc lát liền bị trọng thương.

- Mọi người nghe ta chỉ huy, cùng một chỗ tấn công...

Thấy Khung Lang đã ngăn cản không nổi, trong đám người một thanh niên lên tiếng hét lớn.

- Tốt!

Còn lại mấy người con mắt đồng thời sáng lên, đủ loại vũ khí bay lượn, đồng loạt đâm tới. Rốt cục, Kim Diện Khung Lang ngăn cản không nổi, ngã trên mặt đất, cắt đứt hô hấp.

- Giết... Đồng thời thở phào nhẹ nhõm, mọi người vừa định ăn mừng một chút, liền nghe tiếng chân bước truyền đến, một thanh niên đi tới.

- Người nào?

Mọi người cảnh giác.

- Ta chỉ là đi ngang qua...

Trương Huyền vội nói.

- Đi ngang qua?

Mấy người cảnh giác nhìn qua, tựa hồ sợ hắn nhân cơ hội cướp đi Kim Diện Khung Lang đã bị giết.

- Ta không hứng thú với con thánh thú này, không cần cảnh giác như thế...

Thấy biểu lộ của bọn họ, Trương Huyền lập tức rõ ràng chuyện gì xảy ra, xấu hổ cười một tiếng. Đối phương vừa chém giết gia hỏa kia, bản thân liền đi ra, không khẩn trương mới lạ.

- Tin rằng ngươi cũng không dám...

Dường như nhìn ra tu vi của Trương Huyền, chỉ là Kim Thân cảnh bình thường, mọi người thở phào nhẹ nhõm, thanh niên trước đó phát mệnh lệnh hừ một tiếng, lúc này mới lần nữa nhìn về phía xác sói, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một thanh đao nhọn đâm tới.

Rất nhanh móc xuống hàm răng cùng móng vuốt.

- Có thể chém giết gia hỏa này, công lao của ta lớn nhất, ta lấy hàm răng cùng móng vuốt, hẳn mọi người không có ý kiến a, còn lại các ngươi chia là được!

Thanh niên thản nhiên nói.

Chương 3228: Xích Ngạch Bạch Hổ (1)

Bộ phận cường đại nhất của Thánh thú chính là hàm răng cùng móng vuốt, lấy hai thứ này đi, còn lại giá trị liền thấp.

Bất quá biết thực lực của thanh niên, mọi người không dám nói nhiều, tất cả đều gật đầu.

Chỉ chốc lát, xác sói to lớn bị giải phẫu sạch sẽ.

Trên người Trương Huyền có rất nhiều bảo vật, mặc dù Kim Diện Khung Lang không yếu, nhưng còn không vào mắt, lại nói đối phương vất vả giết chết, cùng hắn quan hệ không lớn, thân là Danh Sư, còn không làm được sự tình đoạt bảo vật của người.

Nhìn phân phối xác sói, cũng coi như nhìn ra một ít môn đạo.

Vốn cho rằng những người này biết nhau, sau khi đi vào di tích không tách ra, hiện tại xem ra, cũng không phải như vậy.

Mấy người bọn hắn rõ ràng đề phòng lẫn nhau, ở trên phân phối cũng tận tranh thủ thêm lợi ích, thoạt nhìn là đoàn thể, thực tế ngoài hợp mà trong xa.

- Vị bằng hữu này, nhìn ngươi một thân một mình, không bằng gia nhập chúng ta, phạm vi di tích rộng lớn, không biết có bao nhiêu cao thủ cùng Thánh thú, một mình đi lại, nguy hiểm không cần phải nói, coi như nhận được đồ tốt, sợ cũng không có năng lực cầm tới!

Chia xong đồ vật, thanh niên cầm đầu nhìn qua.

- Mọi người đi cùng nhau, có thể chiếu ứng lẫn nhau!

- Không nói cái khác, như Kim Diện Khung Lang, loại Thánh thú cấp bậc này, Danh Sư đại lục hầu như tuyệt tích, tìm cũng không tìm được, một khi gặp, sẽ không phải là đối thủ, đừng nói da lông cùng thi thể, khả năng ngay cả một cái lông sói cũng không chiếm được!

Mấy người khác cũng gật đầu nói.

Mặc dù mọi người cùng một chỗ, phân phối lên, khả năng chỉ có thể cầm tới cực ít, nhưng không chịu nổi bảo bối nhiều!

Một người không chiếm được không nói, ngộ nhỡ bị người cướp, chết cũng không biết chết như thế nào.

Bên ngoài có Danh Sư đường tọa trấn, tu luyện giả không dám quá mức vi phạm quy củ, nhưng đây là di tích, Thánh thú không biết bao nhiêu, tùy tiện giết mấy người, xử lý sạch thi thể, ai biết chuyện gì xảy ra?

Nơi này không có bất kỳ quy tắc nào khác, có chỉ là điểm mấu chốt cùng nhân tính.

Danh Sư có thể giữ vững điểm mấu chốt, Dị Linh tộc thì sao? Tán tu khác thì sao? Trương Huyền gật đầu:

- Được!

Dù sao không có phương vị, không bằng đi cùng đám người này, cũng có thể che giấu tung tích, không cho người ngoài nghi ngờ.

- Tại hạ Mộc Tiêu, tu luyện giả Mộc gia!

Thấy hắn đồng ý, thanh niên cầm đầu đứng dậy, mang theo một cỗ ngạo khí.

Trương Huyền giật mình, nguyên lai là cao thủ Mộc gia.

Loại thực lực này, phỏng chừng cũng là át chủ bài của bọn hắn, trước đó chưa từng nghe qua.

Trương Huyền ôm quyền:

- Tại hạ Huyền Chương, tán tu!

- Nguyên lai là Huyền huynh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu! Mộc Tiêu khách sáo nói.

Mấy người còn lại cũng tự giới thiệu, bảy người, có sáu vị là đệ tử thế lực lớn đi ra, chỉ có một vị là tán tu.

- Lên đường đi!

Kết minh xong xuôi, Mộc Tiêu nói một tiếng, mọi người đồng loạt tiến lên.

Thấy phương hướng bọn họ đi lại, cùng vừa rồi mình muốn đi nhất trí, Trương Huyền chẳng muốn nói nhiều, theo sát ở sau lưng.

Liên tục đi hai canh giờ, trong lúc đó gặp ba Thánh thú có thể so với Kim Diện Khung Lang, không muốn bại lộ năng lực vượt cấp khiêu chiến, Trương Huyền một mực xuất công không xuất lực, đánh đấm giả bộ cho có khí thế.

Vốn thấy hắn một mình đi lại cũng vô sự, còn tưởng rằng có vô số bảo vật cùng thủ đoạn, giờ phút này thấy thực lực bình thường, mọi người tất cả đều không còn hứng thú, thái độ cũng không nhiệt tình giống như trước.

- Ngươi không có ra lực gì, con Thánh thú này không có phần của ngươi, chờ sau này gặp được thích hợp lại nói!

Chia cắt con Thánh thú thứ ba, Mộc Tiêu nói.

- Còn tưởng rằng sẽ có thủ đoạn lợi hại gì, tán tu chính là tán tu a!

- Giết chết con Thánh thú này, hắn hầu như không có giúp đỡ, chia làm gì!

...

Mọi người nghị luận ầm ĩ.

Đối với mấy lời nói này, Trương Huyền không thèm để ý, mà nhìn về phương hướng vừa rồi Thánh thú xuất hiện, con mắt càng ngày càng sáng.

Liên tục gặp phải ba con Thánh thú, đều là từ phía trước chạy đến, phương hướng nhất trí, đã như vậy... phương vị của Khổng miếu, có thể ngay ở phía trước hay không?

Chương 3229: Xích Ngạch Bạch Hổ (2)

Nghĩ đến cái này, Trương Huyền không chần chừ, đang muốn thoát ly đội ngũ, một mình tiến lên, lần nữa nghe được sơn lâm xuất hiện thanh âm sột soạt.

Ngẩng đầu nhìn lại, một con Xích Ngạch Bạch Hổ xuất hiện ở phía trước.

Con Thánh thú này nắm giữ thực lực Tâm Huyết Lai Triều đại viên mãn, vừa xuất hiện, liền hiển lộ ra uy áp mạnh mẽ, cho người ta một loại cảm giác hoảng sợ.

- Mọi người đề phòng!

Mộc Tiêu biến sắc, vội vàng hét lớn.

Rầm!

Mọi người cũng coi như có quá nhiều lần kinh nghiệm chiến đấu, nghe hắn chỉ huy, đồng loạt đứng vào vị trí, từng cái tay cầm vũ khí, thần thái ngưng trọng.

Rống!

Thấy có người ngăn cản, Xích Ngạch Bạch Hổ nhất thời giận dữ, gào thét một tiếng, lao đến.

Vừa động thủ, đại gia hỏa này đã hiển lộ ra lực lượng kinh người, móng vuốt ép xuống, không khí phát ra thanh âm nghẹn ngào, còn không cận thân, từng đạo sóng khí liền như lợi kiếm, bổ về phía Mộc Tiêu.

- Thanh Mộc thuẫn!

Đồng tử của Mộc Tiêu co rụt lại, lại không để ý tới cứu viện, một cái mộc thuẫn hình tròn xuất hiện ở phía trước. Chính là bảo vật của Mộc gia.

Tạch tạch!

Mặc dù bảo vật này trân quý, nhưng Xích Ngạch Bạch Hổ quá mạnh, móng vuốt như gió, bỗng nhiên vạch một cái, liền xuất hiện vết rách.

Phốc!

Mộc Tiêu ngăn cản không nổi, máu tươi phun mạnh, bay ngược ra.

- Đồng loạt ra tay... Biết không động thủ, có khả năng đều chết ở chỗ này, người ở trên không trung liền hô lên.

Nhận được mệnh lệnh, những người khác đồng loạt tấn công.

Đủ loại vũ khí bay lượn ở trên trời, khí mang tung hoành, có điều ngay cả da lông của đối phương cũng không có đâm thủng.

Rống!

Xích Ngạch Bạch Hổ quát to một tiếng, thân thể khổng lồ bỗng nhiên xoay một cái.

Vũ khí của mấy người, tất cả đều bị đánh rơi trên mặt đất, từng cái bay ngược ra, bị trọng thương.

Mọi người liên hợp, lại đều không ngăn cản nổi. Không hổ là Thánh thú tu vi Tâm Huyết Lai Triều cảnh đỉnh phong, đáng sợ!

- Chẳng lẽ phải chết ở chỗ này?

Nhìn thấy dùng hết toàn lực, ngay cả da lông của đối phương cũng đâm không thủng, đám người Mộc Tiêu cười khổ, biết khả năng lần này thật sẽ chết ở đây. Sớm biết liền không vào sâu như vậy.

Ngay thời điểm mọi người cảm thấy lần này hẳn phải chết không nghi ngờ, chỉ thấy thanh niên vừa rồi một mực đánh xì dầu, từ đằng sau đám người đi ra.

- Nơi này không thể phi hành, bước đi mà nói tốc độ lại quá chậm, vừa vặn ngươi xuất hiện... Đã có duyên phận như vậy, liền cho ngươi một cơ hội, làm thú sủng của ta!

Đi tới trước mặt Xích Ngạch Bạch Hổ, “Huyền Chương” thản nhiên nói.

- Rống???

Xích Ngạch Bạch Hổ bối rối.

Cái tên này đầu óc không có vấn đề chứ?

Còn cho ta một cơ hội, để ta làm thú sủng...

Những người khác cũng ngây người.

Vừa rồi gặp được Thánh thú tu vi Kim Thân cảnh, cũng không có ra cái lực gì, giờ phút này muốn thu Thánh thú Tâm Huyết Lai Triều đại viên mãn làm thú sủng...

Thuần Thú sư thu thú sủng, bình thường cần bồi dưỡng tình cảm nhiều năm, mới có thể ký kết khế ước, di tích Khổng miếu không biết có thể mở ra bao lâu, nhưng chắc chắn sẽ không có mấy năm.

Không nói thực lực, chỉ nói thời gian là không thể nào!

Nguyên nhân chính là như vậy, bọn họ nhìn thấy liền trực tiếp vây công chém giết, còn chưa hề nghĩ tới có cơ hội thuần phục một con trở về.

Cái tên này, thực lực chỉ có tu vi Kim Thân cảnh, dám nói lời này, thật không sợ bị một bàn tay đập chết?

Ánh mắt mọi người nghi hoặc còn không có kết thúc, quả nhiên thấy Bạch Hổ gào lên một tiếng, móng vuốt chụp tới đầu hắn.

Chương 3230: Bạch Hổ biến thú sủng (1)

Tê lạp!

Không gian phảng phất như bị xé nứt, móng vuốt còn không có hạ xuống, không khí liền nổ tung như pháo.

Bị trần trụi miệt thị, Xích Ngạch Bạch Hổ hoàn toàn nổi giận.

Lần này lực lượng so với vừa rồi đối phó đám người Mộc Tiêu còn muốn đáng sợ hơn, xem như Thánh Khí tuyệt phẩm đụng tới, cũng sẽ bị xé rách.

Thanh niên đối diện giống như bị sợ choáng váng, không nhúc nhích, vậy mà không trốn tránh chút nào.

Còn tưởng rằng thật sự là cao thủ gì, không nghĩ tới bao cỏ như vậy! Xích Ngạch Bạch Hổ lộ ra vẻ khinh miệt, móng vuốt rơi vào đầu của đối phương.

Ông!

Thanh âm sắt thép giao kích vang lên, cảnh tượng đầu nổ tung cũng không xuất hiện, ngược lại đồng tử của Xích Ngạch Bạch Hổ co rút, vội vàng thu móng vuốt về, không ngừng run rẩy!

Nó dùng hết toàn lực đi đập đầu của đối phương, đối phương không những không có việc gì, ngược lại móng của nó bị chấn run lên.

Trong nháy mắt liền biết kẻ trước mắt này, thoạt nhìn là Kim Thân cảnh, thực tế thực lực vượt xa bản thân.

- Rống!

Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, xoay người bỏ chạy.

Làm cái gì a... vừa tỉnh ngủ, vốn muốn đi tìm con mồi, không nghĩ tới gặp phải thiết bản!

Nhất định là rời giường tư thế không đúng... Không được, lại đi ngủ một giấc, cục diện trước mắt hẳn có thể hóa giải...

Thánh thú trong di tích, mặc dù không có trải qua bao nhiêu chiến đấu, trí thông minh cũng thấp hơn ngoại giới, nhưng cũng không đại biểu ưa thích tự tìm cái chết.

Dùng hết toàn lực, cũng không có đánh tan đầu của đối phương, thực lực kẻ trước mắt này mạnh mẽ, tuyệt đối không phải nó có thể đối phó, đã như vậy, nơi đây không nên ở lâu!

- Ta cho ngươi đi rồi sao?

Thấy nó vỗ một cái liền muốn trốn, Trương Huyền sao có thể để nó toại nguyện, một cước đá tới.

Ô ô ô! Xích Ngạch Bạch Hổ bay ra hơn mười mét, trùng trùng điệp điệp ngã xuống đất, trong đầu thất điên bát đảo, muốn đứng lên cũng không làm được.

- Tốt rồi, thần phục ta đi!

Trương Huyền đi tới trước mặt, lần nữa đá một cước, thản nhiên nói.

Một phút đồng hồ sau, một giọt tinh huyết rơi vào mi tâm Trương Huyền, Xích Ngạch Bạch Hổ hoàn toàn thuần phục.

- Cái này còn tạm được!

Trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, Trương Huyền nghiêng người, ngồi ở trên lưng hổ, quay đầu nhìn mọi người:

- Ta còn có việc, đi trước...

Nói xong, đạp chân xuống bụng Bạch Hổ, người sau thẳng tắp xông về phía trước, thời gian nháy mắt biến mất ở trong sơn lâm, giống như chưa hề xuất hiện qua.

- Hắn... Một người thuần phục Xích Ngạch Bạch Hổ?

- Không đến ba phút, để thần phục Thánh thú?

... Đám người Mộc Tiêu đều nuốt nước bọt.

Một mực cho rằng là cái bao cỏ, nằm mơ cũng không nghĩ đến, lại là hoàng kim! Hơn nữa cường đại như vậy!

- Sớm biết nên lôi kéo thật tốt, nếu như có thể một mực đi cùng với hắn mà nói, tuyệt đối có thể thu hoạch phong phú...

- Đáng tiếc, vừa rồi đắc tội người, trước đó chém giết Thánh thú được nhiều đồ vật như vậy, không có phân ra chút nào, có thể xuất thủ cứu người là tốt lắm rồi!

- Đúng vậy, bỏ qua một cơ hội...

...

Mọi người từng cái tràn đầy hối hận.

Di tích Khổng miếu, bảo vật nhiều, nhưng nguy cơ càng nhiều, đi cùng cường giả, sẽ có nhiều kỳ ngộ hơn, đáng tiếc... Loại cơ hội này đã không còn.

...

Không đi quản những người kia hối hận, Trương Huyền ngồi ở trên lưng Bạch Hổ, nhanh chóng đi về phía trước.

- Ngươi là Thánh thú nơi này, có biết vị trí Khổng miếu ở đâu không?

Thuần phục đại gia hỏa trước mắt, trong lòng Trương Huyền lần nữa máy động.

Thủ đoạn khác tìm không thấy vị trí Khổng miếu, nhưng đại gia hỏa này sinh trưởng ở địa phương, hẳn sẽ biết tình huống chung quanh, so với mù quáng đi lại thì tốt hơn nhiều.

- Chủ nhân, Khổng miếu là cái gì...

Thanh âm của Bạch Hổ truyền đến.

Trương Huyền cau mày:

- Ngươi không biết?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau