THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3211 - Chương 3215

Chương 3211: Đi Khổng miếu (2)

Dị Linh tộc nguyên khí đại thương, coi như còn muốn tập kết đội ngũ tấn công, cũng không tạo được sóng gió gì, hiện tại Khổng miếu sắp mở ra, thời gian chậm trễ không nổi, cũng nên là thời điểm đi qua, nếu không chậm thêm, Xuân Thu đại điển bị Chư Tử bách gia hoặc Dị Linh tộc đắc thủ, đối với tam đại gia tộc bọn hắn, thậm chí Danh Sư đường đều không phải chuyện tốt gì.

- Vị trí Khúc Phụ của Khổng miếu là không gian gấp, vì lẽ đó không thể trực tiếp dùng truyền tống trận, hoặc xé rách không gian đi qua, chỉ có thể tới lân cận trước, sau đó từ từ bay qua! Tốc độ của chúng ta nhanh nên đi trước, Vô Vân trưởng lão, ngươi mang theo tộc nhân tới, sau khi tới, liên hệ chúng ta là được!

Thấy hắn đồng ý, Hưng kiếm thánh dặn dò.

Sau khi Đại trưởng lão Trương Vô Ngân bị xử phạt, tất cả sự tình đều là Vô Vân trưởng lão quản lý.

- Còn nữa, nghĩ biện pháp báo tin những Thái Thượng trưởng lão bế quan trong tộc, để cho bọn họ cũng chạy tới, Khổng miếu mở ra, có lẽ chính là cơ hội lớn nhất của bọn họ!

Danh Sư đường có thái thượng trưởng lão bế quan, Trương gia cũng có không ít, những người này, hầu như đều không xuất hiện, trừ khi gia tộc đến tình trạng sinh tử tồn vong, nếu không chắc chắn sẽ không xuất quan.

Thực lực của bọn hắn đều đạt đến Đại Thánh tứ trọng Bất Hủ cảnh, dưới tình huống Cổ Thánh không ra, chân chính đứng ở đỉnh phong đại lục.

Chỉ tiếc không có phương pháp đột phá Cổ Thánh, chỉ có thể ẩn núp bản thân, giảm bớt sinh mệnh hao tổn, mong sống lâu một chút thời gian.

Khổng miếu mở ra, không chỉ có Xuân Thu đại điển, có lẽ còn có thể tìm được phương pháp giải quyết sự tình gần vạn năm qua không cách nào đột phá Cổ Thánh, vì lẽ đó, bất kể như thế nào cũng phải đi qua một chuyến.

Dù sao hiện tại Trương gia chỉ còn lại có một lão tổ ngủ say, một khi tuổi thọ đến, không có sinh ra Cổ Thánh mới, tất nhiên sẽ bị đá ra danh sách siêu nhất lưu gia tộc, lại khó mà trở về.

- Vâng!

Vô Vân trưởng lão vội vàng gật đầu.

- Chúng ta đi thôi! Giao phó xong tất cả mọi chuyện, Hưng kiếm thánh không nói thêm nữa, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, lấy ra Long Cốt Thần Thương, nhắm đúng phương hướng, nhẹ nhàng đâm một cái.

Không gian xuất hiện một thông đạo, mọi người lập tức phá không mà đi.

Tu vi chân khí cũng đạt tới Kim Thân cảnh đỉnh phong, sức chiến đấu của Trương Huyền lần nữa bạo tăng, giờ phút này coi như không cần mưu kế, cũng có thể cùng đám người Ô Mộc đánh hòa nhau, thậm chí đánh chết.

Vốn đột phá đến cảnh giới này, muốn thừa thế xông lên, xung kích Tâm Huyết Lai Triều, lúc này mới phát hiện, căn bản không làm được!

Tâm Huyết Lai Triều, là từ nơi sâu xa cảm ứng được một chút hi vọng sống trong thiên địa, tránh né nguy hiểm, xu cát tị hung, mà hắn mang theo Thiên Đạo thư viện, cảm ứng Thiên Cơ, chẳng khác nào ăn cắp Thiên Đạo... Thật muốn học, phỏng chừng còn chưa kịp cảm ứng, liền sẽ có sấm sét trước đánh chết hắn.

Lặng lẽ thử mấy lần, mỗi lần đều bị điện giật chết đi sống lại, tư vị khổ không thể tả, lúc này Trương Huyền mới ngừng lại.

Xem ra hiện tại còn không phải thời điểm đột phá, đã không được, vậy chờ một chút, nếu không tuy không sợ lôi đình, nhưng bị điện giật như vậy, thỉnh thoảng run rẩy một hai cái, giống như bị kinh phong, người khác thấy được cũng không tốt lắm ah! Xuyên qua không gian thông đạo, cách Khúc Phụ đã rất gần, phi hành chỉ chốc lát, chỉ thấy một bóng đen tới gần, chính là Ngột Thần.

Tên này có chuyện rời khỏi, không nghĩ tới xuất hiện ở đây. Thời khắc này Ngột Thần nhìn về phía Trương Huyền, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp, cũng không biết nguyên nhân gì.

- Đã giải quyết xong sự tình?

Trương Huyền nhìn qua.

Trước đó vẫn cảm thấy trong lòng đối phương có chuyện, coi như theo sau lưng cũng không buông ra, hiện tại loại vẻ mặt này, hẳn là hoàn toàn xử lý.

- Nhờ phúc của Trương sư, đã triệt để giải quyết!

Nghe được hỏi thăm, Ngột Thần khôi phục lại, gật đầu mỉm cười.

- Giải quyết liền tốt!

Trương Huyền gật đầu, biết đối phương không muốn nhiều lời, cũng không hỏi thăm.

Nơi này cách Khúc Phụ đã không xa, mọi người thẳng tắp bay đi. Càng đến gần, “mặt trời” trên không cho người ta cảm giác áp bách càng lớn, tuy không cực nóng giống mặt trời chân chính, nhưng cũng cho người ta một loại rung động về mặt tâm linh.

Trên không trung kiến tạo một di tích khổng lồ như vậy, không chủ động xuất hiện, Cổ Thánh cũng không tìm được... Đây quả thật là thần tích.

Chương 3212: Khúc Phụ (1)

- Không hổ là vạn thế chi sư...

Ngột Thần cảm xúc.

- Khổng sư không chỉ thực lực có một không hai thiên hạ, vạn cổ không ai bằng, đối với đủ loại chức nghiệp, học thuật lưu truyền, cũng có cống hiến không thể xóa nhòa, theo ta được biết, trong ba loại chức nghiệp thượng, trung, hạ, hắn hỗ trợ tu sửa, xác định cấp bậc, liền có không dưới hai mươi loại!

Trong mắt Hưng kiếm thánh phóng ra quang mang.

Danh Sư truyền thừa từ Khổng sư, chỉ cần thân là Danh Sư, không có chỗ nào không cực kỳ bội phục.

Trương Huyền không có trò chuyện, mà nhìn về phía miếu thờ nguy nga trong “mặt trời”, trong mắt mang theo một tia nghi ngờ, loáng thoáng, hình như có đồ vật gì đó triệu hoán hắn.

Thiên Đạo thư viện dường như nhận lấy cảm ứng, nhẹ nhàng lay động, vô số thư tịch hoa hoa tác hưởng.

- Chẳng lẽ ở trong Khổng miếu này, có đồ vật để cho thư viện tấn cấp?

Trương Huyền nhíu mày.

Thư viện từ trước tới nay an phận, hầu như không có bất cứ động tĩnh gì, mà bây giờ không ngừng run rẩy, kỳ lạ không nói ra được.

Coi như lần trước đi Thiên Cơ sư công hội, cũng không có hưng phấn như vậy.

Chẳng lẽ Khổng sư lưu lại này di tích, có bảo vật thư viện khát vọng?

Nếu thật như vậy, bất kể như thế nào cũng muốn nhận được.

Cùng nhau đi tới, có thể từ bừa bãi vô danh, đến bây giờ danh chấn thiên hạ, chỗ hắn ỷ lại, không phải thiên phú kinh người, phẩm cách cao thượng, hay chăm chỉ đáng tin cậy... Mà là thư viện! Không có thứ này, khả năng bây giờ còn ở Thiên Huyền vương quốc, gắng sức giãy dụa xung kích Danh Sư nhất tinh.

Đây là chỗ dựa cùng át chủ bài lớn nhất của hắn, nếu như có thể lần nữa tấn cấp, coi như lại nguy hiểm, cũng sẽ không lùi bước.

Minh Lý Chi Nhãn lấp lánh, nhìn lại bên kia, tuy đến Khúc Phụ, nhưng bay vùn vụt mấy trăm vạn cây số, vẫn thấy không rõ miếu thờ đến cùng sâu bao nhiêu, cho người ta một loại ảo giác như ngắm hoa trong màn sương.

- Khổng miếu nằm ở trong một không gian gấp, không có hoàn toàn mở ra, xem như Cổ Thánh bay mười năm, cũng chưa chắc có thể bay đến!

Lạc Nhược Hi nói.

Trương Huyền líu lưỡi.

Loại cảm giác này giống như mặt trời kiếp trước, treo ở trên đỉnh đầu, đưa tay có thể đụng, trên thực tế xem như thôi, ngay cả ánh sáng cũng cần tám phút mới có thể đến.

- Đã xa như vậy, còn có thể nhìn thấy huy hoàng thế kia... Cái di tích kia nên lớn bao nhiêu? Trương Huyền nhịn không được nói.

Sở dĩ mặt trời như vậy, là bởi vì thể tích quá lớn, còn Khổng miếu này, có thể cũng giống như vậy hay không?

- Di tích không lớn, chỉ là một loại vận dụng đối với không gian pháp tắc, cũng không phải là khoảng cách rất xa!

Lạc Nhược Hi cười cười.

Nàng tựa hồ biết rõ ràng ngôi miếu trước mắt này.

Thời điểm nói chuyện phiếm, một thành thị cổ xưa xuất hiện ở trước mắt, mọi người thẳng tắp bay đi.

Địa phương xuất hiện Khổng miếu… Khúc Phụ!

Tòa thành này, không phồn hoa giống như liên minh đế quốc, trong đó kiến trúc càng đứng sừng sững không biết bao nhiêu năm, có vẻ hơi cũ kỹ, có điều vừa tiến vào trong, liền cho người ta một loại cảm giác yên tĩnh an lành, tựa như hài nhi trở lại trong ngực mẫu thân.

- Đây là... Thiên Nhận Danh Sư tản ra khí tức đặc thù?

Trong thành thị toả ra khí tức, cùng lúc Thiên Nhận Danh Sư có khí tức tràn vào trong người, cực kỳ tương tự, chỉ là mỏng manh hơn vô số lần.

- Văn có văn khí, võ có võ vận, đây là văn hóa sư đạo đặc thù của Danh Sư, cũng được xưng là Sư phong, thời gian dài được hun đúc, tâm cảnh tiến bộ cực nhanh, suy nghĩ càng thêm thông suốt, từ đó tâm ma không còn, tạp niệm không sinh!

Thấy bộ dáng của hắn, Hưng kiếm thánh cười nói.

Chương 3213: Khúc Phụ (2)

- Sư phong?

Trương Huyền giật mình.

Thật ra thì loại khí tức đặc thù này, không chỉ thời điểm Thiên Nhận Danh Sư sẽ có, sau khi trở thành Danh Sư, tế bái rất nhiều tiên tổ, đồng dạng sẽ có được khí tức như vậy phản hồi, là một loại biểu tượng của văn hóa.

Danh Sư, chính là dựa vào cái này, mới có thể để cho vạn dân tin tưởng và nghe theo, cam tâm nghe lệnh, mà không bạo lực trấn áp.

- Nơi này... Vẫn luôn là như vậy?

Cảm thụ một cái, quả nhiên giống như đối phương nói, những khí tức này có thể khiến tâm cảnh người ta không minh, suy nghĩ thông suốt, Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

Nếu như nơi này một mực như vậy, hiệu quả đối với Danh Sư mà nói, Tổng bộ Danh Sư đường cũng xa xa không bằng!

- Khi Khổng miếu chưa mở ra, tuy có loại Sư phong này tồn tại, nhưng cực kỳ mỏng manh, hiệu quả không lớn, nhưng quanh năm sinh hoạt ở trong đó, tiến bộ cũng cực kỳ rõ rệt! Nguyên nhân chính là như vậy, nơi này được xưng là Danh Sư tổ địa! Vô số Danh Sư đạt tới cửu tinh đều sẽ đến đây ở, không tu luyện, không bế quan, chỉ an ổn trải qua sinh hoạt của người bình thường, rèn luyện tâm cảnh!

Hưng kiếm thánh giải thích một câu, tiện tay chỉ:

- Ngươi nhìn thợ mộc kia, cảm nhận được có cái gì không đúng không?

Trương Huyền nhìn lại.

Quả nhiên ở bên đường, thấy được một thợ mộc đang làm đồ gia dụng, trên tay tràn đầy vết chai, nhất cử nhất động như cây thước đo đạc, cực kỳ chính xác, mảnh gỗ vụn tung bay, rất nhanh một thành phẩm liền xuất hiện ở trước mắt.

- Hắn là... Danh Sư cửu tinh? Trương Huyền ngạc nhiên.

Thợ mộc kia, thời điểm hoạt động không có chút lực lượng nào, trong cơ thể cũng không cảm thấy chân khí chảy xuôi, nhưng Minh Lý Chi Nhãn cẩn thận quan sát, có thể tuỳ tiện nhìn ra, khí tức trong đan điền giống biển cả mạnh mẽ, liếc mắt không nhìn thấy phần cuối, chỉ sợ không chỉ Danh Sư cửu tinh, thực lực so với hắn chỉ mạnh không yếu!

- Đúng vậy, đây là một vị Danh Sư cực kỳ có tiếng của Danh Sư đường ba trăm năm trước, năm đó liền đạt đến Đại Thánh nhị trọng Kim Thân cảnh, hiện tại khẳng định càng thêm cường đại!

Hưng kiếm thánh gật đầu.

- Kim Thân cảnh, làm nghề mộc?

Trương Huyền khó tin.

Vốn hắn vẫn cho là, loại cường giả cảnh giới này, ở trong nhân tộc cực kỳ thưa thớt, không nghĩ tới ở trong Khúc Phụ thành, tùy tiện nhìn thấy một thợ mộc, liền đạt đến loại cấp bậc này.
- Đúng vậy, ngươi nhìn bên kia những người bán cá, giết gà... Năm đó đều là Danh Sư cửu tinh tên tuổi lẫy lừng, khi đó thực lực cũng không cao, mà bây giờ kém cỏi nhất cũng giống như chúng ta, đạt đến Đại Thánh tam trọng, Tâm Huyết Lai Triều!

Hưng kiếm thánh giải thích nói:

- Nếu như không phải ngươi xảy ra chuyện, hai người chúng ta vốn cũng tính toán tới đây, trải qua cuộc sống của người bình thường, trải nghiệm gian khổ vì lo củi gạo dầu muối tương dấm trà, tăng thêm tâm cảnh khắc độ, để xung kích cảnh giới cao hơn!

Trương Huyền nhìn quanh.

Giống như hắn nói, bốn phía không ít gia hỏa thoạt nhìn bình thường, đều đạt đến Đại Thánh cấp.

Trước đó ở rất nhiều gia tộc, là siêu cấp cao thủ khó gặp, ở đây giống như rau cải trắng tùy tiện có thể đụng phải. Khó trách mệnh danh Danh Sư tổ địa, quả nhiên không tầm thường.

- Đúng rồi, Huyền nhi, hiện tại tâm cảnh khắc độ của ngươi là bao nhiêu? Danh Sư muốn tiến bộ, trọng yếu nhất chính là cái này, tâm cảnh khắc độ không đến, tâm không tĩnh, ý không thuần, xung kích cảnh giới cao hơn, sẽ càng ngày càng khó!

Hưng kiếm thánh đột nhiên nhìn qua, vẻ mặt tò mò.

Tu vi, thiên phú cao, tài nguyên đủ, lão sư tốt, tiến bộ sẽ rất nhanh, nhưng ý cảnh lại chỉ có thể từng bước một, dần dần từng bước tăng thêm, không có khả năng nóng vội hỏng việc, nhi tử này của mình, chẳng qua hai mươi tuổi liền trở thành Danh Sư cửu tinh, tâm cảnh khắc độ bao nhiêu, lại tu luyện như thế nào?

- Ta sao?

Trương Huyền trầm ngâm một chút, không có giấu diếm:

- 29. 1!

Chương 3214: Tầm quan trọng của tâm cảnh khắc độ (1)

Trương Huyền trải qua năm lần Thiên Nhận Danh Sư, cùng rất nhiều kỳ ngộ, tâm cảnh khắc độ liên tục bạo tăng, sớm đã đạt tới cửu tinh cao nhất, trong Danh Sư có thể vượt qua hắn, phỏng đoán chỉ rải rác mấy người mà thôi.

- 29. 1?

Khóe miệng của Hưng kiếm thánh nhịn không được run rẩy.

Còn tưởng nhi tử tiến bộ quá nhanh, tâm cảnh sẽ theo không kịp, dẫn đến phù phiếm, nằm mơ cũng không nghĩ đến... Khắc độ cao như vậy, ngay cả hắn cũng xa xa không bằng!

- Ngươi... tu luyện tâm cảnh như thế nào? Tâm cảnh rất khó tu luyện, cho dù có công pháp tu luyện, cũng cần ngày đêm rèn luyện, không thể buông lỏng mới được...

Hưng kiếm thánh cực kỳ tò mò.

Tâm cảnh khắc độ, là Danh Sư khó tu nhất, Dương sư vì cảm ngộ sinh hoạt, mai danh ẩn tích, chu du thiên hạ, mới có thể để cho tâm cảnh khắc độ tăng thêm, con của mình từ khi ra đời đến bây giờ, tính toán đâu ra đấy, cũng chỉ hai mươi năm, 19 năm trước càng ở Thiên Huyền vương quốc... tu luyện tâm cảnh thế nào mới cường đại như thế?

- Ta?

Trương Huyền trầm tư một chút nói:

- Không có tu luyện qua, tự nhiên tăng trưởng...

- ...

Thân thể Hưng kiếm thánh nhoáng một cái, nghẹn đến sắc mặt đỏ lên, suýt chút nữa hộc máu: - Tự nhiên tăng trưởng, có thể tăng tới 29. 1?

Nhìn thấy chồng bị đả kích thành bộ dáng như thế, Mộng kiếm thánh cười ha ha.

Hỏi ai không tốt, đi hỏi nhi tử, đây không phải tìm kích động ư?

Thời điểm nhìn thấy nhi tử, ở liên minh đế quốc, khi đó chẳng qua Thánh Vực bát trọng, ngay cả cửu trọng cũng không đạt tới, mà bây giờ, đã là Kim Thân cảnh đỉnh phong... Ngắn ngủi hơn nửa tháng thời gian, tiến bộ nhanh như vậy, còn muốn hỏi thăm... Rõ ràng là tự tìm phiền phức!

- Có vấn đề sao?

Trương Huyền nhìn qua.
Thật ra thì nói tự nhiên tăng trưởng có chút không đúng, nhưng hắn quả thực không có tu luyện qua phương pháp tăng thêm tâm cảnh khắc độ.

Sở dĩ cao như vậy, Kim Thư, Thiên Nhận Danh Sư, sư tự luyện tâm, tâm cảnh đốn ngộ... Mỗi một lần đều bạo tăng 1. 0, hoặc càng nhiều, tự nhiên tiến bộ nhanh.

Chỉ bất quá liên lụy đến thư viện, không tiện nói ra, chỉ có thể trả lời như vậy.

Chủ nhân của thân thể này là trời sinh Thánh Nhân, tâm cảnh khắc độ tăng trưởng đến hai mươi chín, hẳn không có vấn đề quá lớn đi!

- Không có vấn đề...

Hưng kiếm thánh cười khổ, không biết trả lời như thế nào.

Người khác tu luyện mệt gần chết, mỗi tăng thêm 0.1 khắc độ, đều cần tiêu tốn vô số tâm huyết, vị này ngược lại tốt, không tu luyện, bản thân tăng trưởng đến có thể so với Dương sư... Tin tức truyền đi, khẳng định sẽ đả kích tất cả Danh Sư trong thiên hạ không muốn tu luyện.

- Tâm cảnh khắc độ, chỉ dựa vào tự nhiên tăng trưởng, là không thể nào xung kích đến Cổ Thánh, nhất định phải bản thân rèn luyện, mới có thể để cho nó càng thêm viên mãn, thông suốt, óng ánh, mới có thể ở thời điểm tấn cấp Cổ Thánh vượt qua thiên kiếp, đi càng xa!

Ngột Thần một mực không lên tiếng đột nhiên nói.

- Xung kích Cổ Thánh, liên quan đến tâm cảnh?

Trương Huyền cau mày.

Chương 3215: Tầm quan trọng của tâm cảnh khắc độ (2)

Liên quan tới Cổ Thánh, tam đại gia tộc, thậm chí Danh Sư đường đều không có thư tịch liên quan, có thể nói cái gì cũng không biết.

- Ừm, Cổ Thánh cấp, lấy tâm ta dung thiên tâm, lấy niệm ta dung thiên niệm, càng thêm phù hợp tự nhiên, nếu như tâm cảnh không đủ, căn bản không gánh chịu được nhiều lực lượng thiên địa như vậy, rất dễ dàng biến thành ngớ ngẩn hoặc người điên. Ngươi dựa vào chính mình tăng trưởng, dù tâm cảnh cũng tăng thêm rất nhanh, nhưng thiếu đi quá trình rèn luyện... Xung kích Cổ Thánh sẽ càng khó!

Tựa hồ Ngột Thần biết rất rõ ràng những sự tình này.

Cũng khó trách, thực lực của hắn không kém Dương sư bao nhiêu, một mực tìm kiếm phương pháp đột phá, khẳng định đối với mấy cái này nghiên cứu khá nhiều.

- Thì ra là thế!

Trong giới chỉ của Trương Huyền còn có một thi thể Cổ Thánh, tuy cách loại cảnh giới này không biết kém bao nhiêu, nhưng độ mạnh lại biết rất rõ ràng.

Dù chết rồi, nhưng trọng lượng thân thể cũng rất khó cầm lên, uy thế để cho người ta khó tới gần, đủ thấy lực lượng chân chính.

Bất Hủ cảnh thoạt nhìn chỉ kém Cổ Thánh một đại cấp, nhưng trên thực tế giống như thần tiên cùng phàm nhân chênh lệch, không thể so sánh nổi.

Vốn cho rằng muốn đột phá, cần tích lũy càng lớn, không nghĩ tới liên quan đến tâm cảnh.

- Không đúng... Tâm cảnh khắc độ chỉ có Danh Sư mới yêu cầu, tu luyện giả bình thường không có tu luyện qua, vậy bọn hắn làm sao đột phá Cổ Thánh?

Một ý nghĩ xông ra, Trương Huyền nhịn không được nói. Tâm cảnh khắc độ, từ vừa mới bắt đầu chính là yêu cầu với Danh Sư, tu luyện giả bình thường rất ít để ý tới, đã như vậy, chẳng phải biểu thị tu luyện giả khác căn bản không có cách xung kích Cổ Thánh?

- Tu luyện giả bình thường cũng chú trọng tu dưỡng tâm cảnh khắc độ, giống như Luyện Đan sư, nếu như tâm cảnh không đến, luyện ra Tĩnh Tâm đan rất dễ dàng bị tâm cảnh ảnh hưởng, từ đó để đại bổ biến thành kịch độc!

Ngột Thần nói:

- Ma Âm sư, không tu luyện tâm cảnh, làm sao thả ra tiếng đàn mang theo mê hoặc, để đối thủ trầm mê? Thật không có tâm cảnh, khả năng còn không có công kích đến người khác, bản thân trước hôn mê. Trận Pháp sư không tu luyện tâm cảnh, liền không cách nào bố trí huyễn trận, nếu không rơi vào trong đó, bản thân cũng khó có thể đi ra...

Trương Huyền im lặng.

Lúc trước khảo hạch Luyện Đan sư nhất tinh, liền gặp được loại sự tình này, lúc đó Luyện Đan sư không có đạt tới cảnh giới tâm như chỉ thủy, luyện ra Tĩnh Tâm đan, đối với người không những không có tác dụng, sẽ còn ăn chết.
Ma Âm sư càng thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ, tĩnh tâm không đủ, sẽ nguy hiểm như thế nào.

Xem ra những nghề nghiệp khác cũng như vậy, chỉ bất quá không có giống Danh Sư ghi chú kỹ càng như vậy mà thôi!

- Tâm cảnh khắc độ, ở trước Khổng sư chia làm rất nhiều đẳng cấp, giống như chúng ta biết tâm như chỉ thủy, đằng sau thì là tâm cảnh thông minh, ba lan bất kinh, cổ tỉnh vô ba, tâm kiên như thiết, tự nhiên nhi nhiên, xích tử chi tâm...

Thấy hắn không nói lời nào, Ngột Thần nói tiếp:

- Về sau Khổng sư cảm thấy, loại đẳng cấp này quá mức phức tạp, hơn nữa rất dễ dàng để cho tinh thần người ta xuất hiện hỗn loạn, tâm cảnh không ổn định, nên giản hóa nó, thống nhất dùng trị số khắc độ phân chia, chính là Danh Sư đường hiện tại sử dụng! Danh Sư nhất tinh, tâm cảnh khắc độ đạt tới 3.0, nhị tinh 6. 0... cứ thế suy ra, Danh Sư cửu tinh, tâm cảnh khắc độ ít nhất cũng phải 27. 0! Tâm cảnh không đạt tới, không cho trao tặng huy chương đẳng cấp, thậm chí so với thực lực, yêu cầu còn nghiêm khắc hơn rất nhiều.

Trương Huyền giật mình.

Danh Sư đường giản hóa tâm cảnh khắc độ, nhưng những nghề nghiệp khác không có, bởi vậy bọn họ tu luyện tâm cảnh, cũng không có thay đổi nhỏ tiêu chuẩn, nhưng không phải là không có tu luyện.

Khắc độ thay đổi nhỏ, liếc qua thấy ngay, bởi vậy xác suất Danh Sư đột phá so với những nghề nghiệp khác lớn hơn, lúc này mới dẫn đến Danh Sư đường một nhà độc đại, những nghề nghiệp khác không đuổi theo kịp.

- Trước đó ta tới qua Khúc Phụ một lần, nếu như nhớ không lầm, phía trước có nơi tu luyện tâm cảnh khắc độ, gọi Cảnh Tâm các, bên trong có công pháp tu luyện tâm cảnh, cùng vô số cường giả lưu lại tâm đắc, càng có trận pháp rèn luyện tâm cảnh, không bằng đi qua nhìn một chút, ngươi đã không có tu luyện qua, có lẽ lần đầu tiên sẽ có hiệu quả cực lớn!

Đột nhiên Hưng kiếm thánh mở miệng nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau