THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 321 - Chương 325

Chương 321: Lưu Huân khó hiểu (1)

Người không biết suy nghĩ của Thẩm Bích Như, Trương Huyền đang day chân mày, suy nghĩ trước khi rời đi còn cần phải làm những gì. Chợt hắn thấy một đám ánh mắt đen xông tới.

- Trương lão sư, đừng vứt bỏ chúng ta...

- Lão sư muốn đi Thiên Vũ vương quốc sao? Dẫn chúng ta đi với!

- Chúng ta muốn đi cùng lão sư...

Đó chính là đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương.

Vừa rồi Trương Huyền và đám người Thẩm Bích Như nói chuyện, bọn họ đều nghe được. Trong ánh mắt tất cả đều lộ ra vẻ mong chờ mãnh liệt.

- Muốn đi cùng ta?

Trương Huyền nhìn qua:

- Các ngươi phải suy nghĩ kỹ. Chỗ ta muốn đi chính là vương quốc cấp bậc cao hơn, không phải đi chơi. Thực lực của người trong đó mạnh hơn rất nhiều, sẽ có không ít nguy hiểm không biết. Chỉ một chút lơ là, sẽ đưa tới họa sát thân, thậm chí phải chết!

- Chúng ta biết!

Mấy người lộ ra vẻ mặt kiên định.

Tuy rằng chir tiếp xúc với Trương lão sư này trong thời gian ngắn, nhưng hắn giúp đám người mình, thật sự toàn tâm trả giá, không cầu báo đáp. Trong lòng bọn họ sớm sinh ra tình cảm thầy trò có thể so sánh với người thân.

- Không cần vội vàng đưa ra quyết định như vậy. Ta cho các ngươi một đêm suy nghĩ. Ngày mai lại cho ta đáp án!

Trương Huyền khoát tay.

Nói thật, không chỉ là đối phương, dạy mấy học sinh này trong thời gian dài như vậy, hắn cũng có tình cảm. Nếu quả thật muốn dẫn đi, chỉ hy vọng bọn họ suy nghĩ kỹ, cam tâm tình nguyện, mà không phải là ép buộc.

Hơn nữa, cho dù hắn dẫn theo, cũng không có khả năng để cho đi theo sau lưng hắn. Dù sao Hồng Liên sơn mạch có thể là hang ổ của độc sư, nguy hiểm vô cùng. Bản thân mình cũng rất khó bảo đảm an toàn, càng chưa nói tới mấy người nửa bình này.

- Trương lão sư, ta không cần suy nghĩ. Hiện tại tất cả của ta đều là lão sư cho. Lão sư đi tới nơi nào, ta cũng đi đến nơi đó!

Viên Đào lắc đầu, trực tiếp quỳ rạp xuống đất, trong ánh mắt mang theo sự kiên định.

Hắn là cô nhi, không có bất kỳ tài nguyên tu luyện nào, vốn chỉ là học viên tệ nhất của học viện. Là Trương lão sư, đi từng bước một dẫn theo hắn, cho ra công pháp tốt nhất, đan dược tốt nhất, giáo dục tốt nhất...

Hắn mới có thực lực như bây giờ.

Cho nên, không cần suy nghĩ, Trương lão sư đi đâu, hắn đi đó.

- Ta cũng vậy. Trương lão sư, cầu lão sư không cần đuổi chúng ta đi. Chúng ta nguyện ý làm học sinh của lão sư... Cả đời cũng vậy!

Người thứ hai quỳ xuống, không ngờ là Vương Dĩnh luôn luôn yếu đuối.

- Vẫn mong Trương lão sư dẫn theo chúng ta!

Ngay sau đó Triệu Nhã, Trịnh Dương, Lưu Dương cũng theo sát, quỳ xuống. Ánh mắt mỗi một người đều kiên định, không cho phép dao động. Nhìn thấy được năm học sinh, tuy rằng tuổi tác non nớt, lại lộ ra quyết tâm trăm chết không hối hận, mặc dù Trương Huyền hai đời làm người, cũng không kìm chế được, trong lòng thầm run lên.

- Ta có thể dẫn các ngươi rời đi. Chỉ có điều, không thể đi cùng một đường với ta. Ta sẽ để cho đám người Lưu sư trực tiếp đưa các ngươi đến Thiên Vũ vương thành. Chờ ta làm xong việc, sẽ đi qua tìm các ngươi!

Có chút do dự, Trương Huyền nói.

Chỉ cần giải quyết vấn đề khí độc trong cơ thể, hắn nhất định sẽ đi tới Danh Sư Đường của Thiên Vũ vương thành sát hạch danh sư.

Để cho những người này đi tới trước, lại có đám người Lưu sư chiếu cố, sẽ an toàn hơn một chút.

- Đa tạ lão sư!

Nghe được hắn đồng ý dẫn theo bọn họ, năm người mỗi một đều hưng phấn, viền mắt ửng đỏ.

Thật ra bọn họ không biết, ngày hôm nay làm ra quyết định này, sẽ mang lại bố cục lớn thế nào cho đại lục sau này. Năm người cuối cùng lại đạt tới một cảnh giới và trình độ thế nào.

- Được rồi. Tất cả đều trở về chuẩn bị đi. Lần này rời khỏi Thiên Huyền vương quốc, sau này cũng chẳng biết tới lúc nào mới có thể trở về!

Trương Huyền xua tay.

- Vâng!

Năm người đồng thời gật đầu, lui ra ngoài.

An bài cho học sinh xong, Trương Huyền trở lại phủ đệ, nhìn thấy được đám người Lưu Lăng tự nhiên vẫn chờ. Hắn nói ra chuyện mình muốn rời đi. Nghe xong bọn họ buồn bã một hồi.

Ngay sau đó, hắn để cho bọn họ lấy ra công pháp tu luyện của mình, hỗ trợ chỉ điểm một hồi. Kết quả Lưu Lăng có cảm ngộ đột phá đến cảnh giới Tông sư đầu tiên. Trịnh Phi vừa đột phá không bao lâu, muốn ở trong khoảng thời gian ngắn có phần tiến bước là rất khó. Chỉ có điều Trang Hiền tiến bước cũng rất lớn. Chỉ cần từ từ củng cố, trong vòng nửa tháng, chỉ sợ cũng có thể trùng kích Tông Sư thành công.

Căn dặn ba danh sư thay hắn chiếu cố vị “đệ tử thân truyền” kia, Trương Huyền lúc này mới gọi Tôn Cường tới.

- Lão gia, không cần bỏ ta ở lại. Ta muốn đi theo lão gia...

Vừa vào cửa, Tôn Cường lại quỳ rạp xuống đất.

Hắn giống như Viên Đào, không có thân thế bối cảnh gì lợi hại. Trước khi gặp được Trương Huyền, hắn chẳng qua là nhân vật nhỏ cho thuê cửa hàng tại Thiên Vũ, không có bất kỳ địa vị nào đáng nói.

Hắn có thể có địa vị và thân phận như ngày hôm nay khiến người ta kính trọng, tất cả đều là nhờ người trước mắt này mang đến. Trong lòng hắn vô cùng cảm kích và lưu luyến.

- Nếu quả thật muốn đi cùng ta, đi ngay tới Hồng Thiên học viện tìm Trương Huyền lão sư, cố gắng thần phục. Lúc thời gian rảnh rỗi, ta sẽ trở lại thăm một chút.

Trương Huyền nói.

Tuy rằng tu vi của vị Tôn Cường này không cao, nhưng ở trên việc buôn bán, lại là người lão luyện. Sau đó thành danh sư, đồ khống chế càng lúc càng nhiều, chung quy cần phải có một người xử lý. Người này hiểu rõ, ngược lại là thích hợp.

- Vâng!

Tôn Cường nghe thấy lão gia cũng không có ý định ném hắn ở lại, không quan tâm, hắn hưng phấn liên tục gật đầu.

- Tu vi của ngươi bây giờ còn có hơi thấp. Đây là ta dự vào bản thân ngươi sáng tạo ra công pháp. Ngươi cố gắng tu luyện, hi vọng lần sau gặp được, có thể có thực lực tương xứng với thân phận!

Đưa ra một quyển bí tịch, Trương Huyền nhìn chằm chằm người béo mập trước mắt, thần sắc nghiêm nghị:

- Đừng để cho ta thất vọng!

- Lão gia, ta sẽ cố gắng!

Khuôn mặt Tôn Cường thoáng nghiêm lại.

Lão gia nói rất đúng. Thực lực của hắn là điểm yếu. Làm quản gia của danh sư, chỉ có võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, thật sự quá yếu.

Trước đây hắn sống vô tri vô giác ngược lại cũng thôi. Nếu như sau này còn muốn đi cùng lão gia, thực lực không đủ khẳng định là không được.

- Đi xuống đi!

An bài xong tất cả, đã đến lúc đêm khuya. Ngày hôm sau còn có một buổi giảng bài công khai. Trương Huyền không tu luyện nữa, trực tiếp nghỉ ngơi.

Tuy rằng hắn vẫn rất rầu rĩ không biết sách thiên đạo đi chỗ nào. Nhưng thật sự không tìm được, hắn cũng không bất kỳ biện pháp nào.

......

Chương 322: Lưu Huân khó hiểu (2)

Lưu Huân là kiệt xuất nhất nhân vật trong thế hệ trẻ tuổi của bốn gia tộc lớn Lưu gia tại Thiên Huyền thành. Hai mươi ba tuổi lại có tu vi Ích Huyệt cảnh sơ kỳ. Quan trọng nhất chính là lão sư hắn danh sư nhất tinh từ Kim Dương vương quốc, đối với tu luyện có cách nhìn và năng lực lĩnh ngộ rất cao.

Xa nhà học tập ba năm, hắn một nắng hai sương chạy về. Trời mới vừa tờ mờ sáng, hắn lại về đến cửa của gia tộc. Hắn đang muốn đẩy cửa đi vào, liền thấy tộc nhân vội vã đi ra ngoài.

- Nhanh lên một chút, nếu không sẽ muộn mất!

- Đúng vậy, tận dụng thời gian!

- Đây chính là cơ hội tốt. Một khi mất đi, tương lai nhất định sẽ hối hận suốt đời!

Đi ra đều là thế hệ trẻ tuổi, cũng có trung tầng hơn ba mươi tuổi. Trong tay mỗi người đều cầm vở và bút, trong thần sắc mang theo vẻ sốt ruột.

- Đây là muốn làm gì vậy? Chẳng lẽ có người muốn tìm Lưu gia chúng ta gây phiền phức sao?

Nhìn thấy được bộ dáng này của bọn họ, lông mày Lưu Huân nhíu lại, vận chuyển chân khí, âm thầm đề phòng. Chỉ có điều, ý nghĩ vừa lóe lên ở trong đầu, hắn lập tức loại bỏ.

Nếu quả thật có người gây phiền toái, cao tầng khẳng định đi ra. Không có khả năng chỉ là thế hệ trẻ tuổi. Mấu chốt nhất chính là... Nếu như đi chiến đấu, cầm vở và bút theo có tác dụng cái rắm?

Cũng không thể có kẻ địch đến, cầm bút lông vẽ mực lên trên mặt đối phương!

- Lưu Huân biểu ca, biểu ca đã trở về!

Hắn đang nghi ngờ, chợt có một thiếu nữ tiến lên nghênh đón.

- Ngọc nhi, các nàng đây là...

Ngọc nhi là biểu muội của hắn, từ nhỏ chơi với nhau tới lớn. Có người nói năm nay nàng vừa thi đậu Chân Vũ học viện, cũng thành học sinh của Lục Tầm lão sư, tiền đồ vô lượng.

- A, Trương Huyền lão sư nói muốn công khai giảng bài. Chúng ta đều qua nghe giảng bài. Nếu biểu ca đã trở về, cũng theo chúng ta đi nghe một chút!

Ngọc nhi cười nói.

- Trương Huyền lão sư?

Lưu Huân nhíu mày:

- Là lão sư phế vật nàng nói trong bức thư lần trước sao? Hắn giảng bài có cái gì hay để nghe?

Mặc dù rời khỏi Thiên Huyền vương quốc một thời gian tương đối dài, nhưng chuyện phát sinh bên này, hắn vẫn biết không ít.

Trương Huyền đứng thứ nhất đếm ngược, xưa nay chưa từng có. Cho dù cách xa mấy nghìn cây số, hắn cũng đã sớm nghe nói tới.

- Hắn không có khả năng là phế vật. Hắn là lão sư sao kim chân chính!

Ngọc nhi lôi kéo tay hắn:

- Đi nhanh một chút, nếu không đi muộn, lại không tìm được chỗ tốt.

- Không tìm được chỗ tốt? Mới sáng sớm lại muốn giảng bài sao? Lưu Huân càng lúc càng nghi ngờ, không nhịn được hỏi.

- Không phải sáng sớm, là buổi trưa!

- Buổi trưa?

Lưu Huân thiếu chút nữa hôn mê.

Buổi trưa giảng bài, đến lúc đó đi qua cũng không muộn. Hiện tại trời vừa sáng lại vội vã chạy tới. Giở trò quỷ gì?

- Biểu ca cứ nghe ta là được. Động tác nhanh lên một chút. Đến đó ta lại nói tỉ mỉ cho biểu ca!

Vẻ mặt Ngọc nhi lo lắng, đi về phía Hồng Thiên học viện.

Thấy nàng và tộc nhân đều vội vã như thế, Lưu Huân không thể tiếp tục kìm chế được, theo sát phía sau.

- Những người kia là... người của Bạch gia sao?

Đi không bao lâu, hắn liền thấy một đám người cũng lộ vẻ mặt sốt ruột chạy đi.

So với người của bọn họ còn nhiều hơn. Không chỉ có thế hệ trẻ tuổi, thậm chí một ít trưởng lão chòm râu bạc phơ cũng có mặt trong đó. Ánh mắt mỗi người tỏa sáng, giống như phía trước có bảo tàng lớn đang chờ được đào lên.

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, Lưu Huân lại nhận ra được, là người của Bạch gia cũng là một trong bốn gia tộc lớn.

- Đó là... Bạch Minh tộc trưởng? Hắn... cũng tới sao?

Trong lòng kỳ quái, nhìn lại về phía người đi đầu. Sau khi nhìn thấy rõ ràng diện mạo, hắn chấn động toàn thân. Không ngờ là Bạch Minh tộc trưởng!

Không nghĩ tới hắn tự mình dẫn đoàn người, phương hướng đi tới lại giống như đám người biểu muội.

- Đó là... Vương Hoằng tộc trưởng?

Chấn động kinh ngạc còn chưa có kết thúc. Ngay sau đó hắn lại nhìn thấy được một đám người xuất hiện ở cách đó không xa, cũng đi về phía Hồng Thiên học viện. Người dẫn đầu hắn cũng nhận ra. Đó là Vương Hoằng tộc trưởng Vương gia một trong bốn gia tộc lớn!

Nghe nói vị Vương Hoằng tộc trưởng này luôn luôn tâm cao khí ngạo, thực lực lại mạnh. Trong bốn gia tộc lớn, cơ bản lấy bọn họ làm chủ. Thế nào... hắn cũng đích thân đến?

Hơn nữa, trong tay hắn cũng cầm vở và bút lông...

- Đỗ Mạc Hiên của Đỗ gia? Đỗ Viễn... Còn có thế hệ trẻ tuổi của Đỗ gia?

Lại đi một hồi, hắn nhìn thấy được người của Đỗ gia cũng giống như gia tộc bọn họ cùng với những người khác, mỗi người đều cầm vở và bút. Vẻ mặt mỗi một người đầy hưng phấn vọt tới trước.

Bốn gia tộc lớn không ngờ tập trung lại. Lưu Huân chỉ cảm thấy hai mắt choáng váng, cũng sắp ngã sấp xuống.

- Ngọc nhi, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Thật sự không nhịn được, hắn nhìn về phía biểu muội đi trước.

- Bọn họ đều là tới nghe Trương lão sư giảng bài!

Ngọc nhi nói.

“- Nghe giảng bài? Chẳng lẽ, vị Trương lão sư này... là danh sư?

Lưu Huân thật sự không rõ.

Ngoại trừ danh sư ra, hắn thật sự không nghĩ ra, rốt cuộc là người nào có loại năng lực hiệu triệu này, có thể khiến cho vương thành tộc trưởng bốn gia tộc lớn tự mình dẫn đầu đoàn người, vội vàng đi qua.

- Hắn không phải danh sư!

Ngọc nhi lắc đầu.

- Không phải? Vậy...

Vẻ mặt nghi ngờ, Lưu Huân đang muốn hỏi thăm. Không phải danh sư, làm sao có thể khiến cho nhiều người xua như xua vịt như vậy. Hắn liền nghe được giọng thiếu nữ vang lên.

- Hắn tuy rằng không phải là danh sư, lại là...

- Đại sư huynh của danh sư!

Chương 323: Trương lão sư, ngài đã tới (1)

- Đại sư huynh của danh sư?

Không nghe giải thích còn tốt, nghe xong hắn chẳng những không hiểu rõ, càng thêm khó hiểu. Lưu Huân đều có cảm giác muốn phát điên.

Danh sư địa vị cao tới mức nào, bản thân hắn là học sinh, hắn biết rất rõ ràng.

Cho dù là loại đẳng cấp quốc vương bệ hạ của Thiên Huyền vương quốc này, đứng ở trước mặt cũng không dám làm càn.

Một lời có thể tàn sát hàng loạt dân trong thành, một lời có thể diệt quốc.

Đây là danh sư!

Đại sư huynh của... người như thế?

Có nhầm hay không?

Từ khi nào Thiên Huyền vương quốc xuất hiện nhân vật lợi hại như vậy?

Trong nháy mắt, trong tiềm thức hắn cho rằng, khẳng định người này và Trương Huyền hắn biết không phải là cùng một người.

Đó là một phế vật, đây là đại sư huynh của danh sư. Làm sao có thể so sánh được?

Trong lòng hắn miên man suy nghĩ, tiếp tục đi theo phía sau tiến vào Hồng Thiên học viện.

Đập vào tầm mắt hắn, trong học viện không biết tập trung bao nhiêu người. Mỗi người đều cầm giấy bút, hào hứng đi về phía đài so tài.

- Đây là... Bạch Tùng, Thương Tùng kiếm khách, một mình hành hiệp nổi danh ở Vương quốc? Chu Hoằng Nghị đao khách dám cười thiên hạ? Một đao chấn động càn khôn Triệu lão gia tử? Một tay chấn động tám phương Diệp Thiên Hùng? Nàng xác định... những người này đều tới nghe giảng sao?

Nhận ra không ít người trong đó, trong lòng Lưu Huân co rút, còn thiếu chút nữa ngất đi.

Những người này cũng đều là nhân vật siêu cấp nổi danh ở trong Thiên Huyền vương quốc không biết bao lâu. Ngay cả phụ thân hắn, tộc trưởng Lưu gia cũng phải nghiêm trang đối đãi, không dám khinh thường. Thậm chí quốc vương bệ hạ muốn mời, cũng rất khó mời đi qua. Lúc này bọn họ lại đều cầm bút lông và vở, cao hứng không ngừng...

Đây rốt cuộc là một buổi giảng bài cấp bậc gì?

- Đúng vậy!

Ngọc nhi gật đầu, vẻ mặt hưng phấn:

- Ngày hôm qua Trương lão sư nói, sẽ giảng bài về kiến thức tu luyện cơ sở. Tin tức này truyền ra rất rộng. Những người này lại đều tới!
- Nàng chờ một chút. Nàng nói... sẽ giảng bài về kiến thức tu luyện cơ sở sao?

Thoáng lảo đảo, Lưu Huân thiếu chút nữa thì ngừng thở.

Giảng bài về kiến thức tu luyện cơ sở, bình thường đều nói tu luyện như thế nào, tập trung linh khí như thế nào, sử dụng linh khí rèn luyện thân thể thế nào... Cơ bản chỉ có tác dụng đối với người dưới võ giả nhị trọng. Những trưởng lão, tộc trưởng, cao thủ Thông Huyền cảnh đại này chạy tới đây làm cái quỷ gì?

Nàng xác định, bọn họ đều là tới nghe giảng bài về kiến thức cơ sở, chứ không phải đến đây giết người phóng hỏa chứ?

- Đúng vậy. Lúc đó ta đứng ở chỗ rất gần đài so đấu, nghe rõ ràng!

Ngọc nhi gật đầu. Nàng nhớ tới tư thế cao lớn oai hùng của Trương lão sư hôm trước, vẫn không tự chủ được tâm trí say mê.

Giảng bài về kiến thức tu luyện cơ sở, vô số đại cao thủ Thông Huyền cảnh lại chạy tới nghe giảng bài?

Dù thế nào Lưu Huân cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi?

- Quả nhiên tới muộn...

Thời điểm hắn đang khiếp sợ tới dục tiên dục tử, trong đầu không thể tin được, liền nghe được tiếng biểu muội kinh ngạc kêu lên. Hắn không nhịn được, ngẩng đầu nhìn lên, đồng tử lại co lại.

Chỉ thấy trên đài so tài của Hồng Thiên học viện vốn vô cùng rộng rãi có thể chứ hơn vạn người, đã chật kín người. Cũng có không thiếu người ôm chăn đệm nằm dưới đất. Xem ra ngày hôm qua bọn họ đã tới đây giữ chỗ, vẫn không có rời đi.

- Chen chúc ở phía trước chính là... lão sư của Học viện? Đám người ngồi phía đầu, chính là lão sư của học viện. Tuy rằng bọn họ không ngả ra đất nằm nghỉ các loại, nhưng trên người đầy sương nặng. Vừa nhìn đã biết bọn họ cũng ở chỗ này chờ một đêm.

Trước đó hắn còn cảm thấy đám người biểu muội quá sốt ruột. Trời vừa mới sáng lại xông lại nghe khóa giảng bài buổi trưa. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, đám người lão sư của học viện vì nghe giảng bài, còn chờ suốt cả đêm.

- Chỗ ngồi không còn, chúng ta cũng chỉ có thể đứng...

Vẻ mặt Ngọc nhi buồn bã giống như đưa đám.

Trước mặt đã là núi người biển người. Ngoại trừ bản thân lão sư, học sinh của Hồng Thiên học viện ra, còn có người của các thế lực lớn trong Thiên Huyền vương thành tới. Nếu không phải biết có người muốn giảng bài, thật sự nghi ngờ có phải phát sinh bạo động, muốn lật đổ chính quyền của vương quốc hay không.

- Ngọc nhi, lão nhân gia Trương Huyền tiền bối này, rốt cuộc là ai vậy?

Cố nén chấn động trong lòng, Lưu Huân lại nhìn về phía biểu muội.

Ánh mắt hắn đã từ mờ mịt trở nên nóng như lửa.

- Tiền bối? Lão nhân gia?

- Đúng vậy!

Lưu Huân gật đầu.

Hắn thấy, có thể khiến cho nhiều người qua nghe giảng bài cơ sở như vậy, cho dù là lão sư của hắn cũng làm không được.

Vị Trương lão sư này là sư huynh của danh sư, cho dù không phải là danh sư, tuổi tác khẳng định cũng không nhỏ. Gọi là tiền bối, lão nhân gia, không có sai.

- Khụ khụ, Trương Huyền lão sư chưa đủ hai mươi tuổi, còn không có lớn bằng biểu ca...

Thấy bộ dáng hắn nghiêm túc, khuôn mặt Ngọc nhi đỏ lên.

- Chưa đủ hai mươi tuổi?

Người Lưu Huân cứng đờ.

Chưa đủ hai mươi... Sư huynh của danh sư... Khiến cho nhiều người cam tâm tình nguyện chờ một đêm như vậy, chỉ vì nghe một buổi giảng bài công khai?

Chương 324: Trương lão sư, ngài đã tới (2)

- Điều này...

Lưu Huân cảm thấy tam quan của mình đều bị đổi mới. Hắn thật sự không nhịn được, mở miệng hỏi:

- Nàng... có thể nói cho ta một chút về chuyện của Trương lão sư này không?

- Muốn nói về vị Trương lão sư này, còn phải nói bắt đầu từ đánh giá lão sư. À, không, bắt đầu từ dạy học sinh tẩu hỏa nhập ma...

Còn chưa nói dứt lời, liền nghe được ngay phía trước ồn ào náo động một hồi. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ba lão già đi nhanh tới. Bọn họ đi đến đâu, mọi người đều nhường đường.

- Là... Lưu sư, Trang sư của Bắc Hư vương quốc? Còn có... Trịnh sư của Hàn Vũ vương quốc?

Nhìn thấy được ba bóng người này, Lưu Huân liền nhận ra được.

Làm danh sư học đồ, hắn đã may mắn gặp ba người này một lần. Lúc đó danh sư dạy hắn đều cung kính lễ độ, tự nhận không bằng.

Không nghĩ tới bọn họ lại tự nhiên tới Thiên Huyền vương quốc, hơn nữa...

- Chẳng lẽ... Bọn họ cũng tới nghe giảng bài?

Chấn động mãnh liệt đã khiến cho hắn có chút ngẩn người.

- Đúng vậy, Trương lão sư chính là đại sư huynh của ba người bọn họ!

Ngọc nhi gật đầu.

- Bọn họ...

Lưu Huân đang cảm thấy muốn khóc. Ra ngoài học tập ba năm, tưởng có lão sư là danh sư, có thể trở về nói khoác một hồi. Bây giờ mới biết...

cũng không tính là gì cả.

Chưa đủ hai mươi tuổi trở thành lão sư sao kim, còn là đại sư huynh của ba danh sư...

Vị Trương lão sư này rốt cuộc là một người thế nào?

...

Trương Huyền tỉnh dậy đã gần buổi trưa. Hắn sai Tôn Cường chuẩn bị đồ ăn. Ăn một bữa ngon miệng, lúc này hắn mới đi bộ về phía học viện.

Vốn tưởng rằng còn chưa đến giờ, không có người nào qua. Khi đi tới sân so tài, hắn nhìn thấy được người đứng chật như nêm cối. Hắn lập tức bị dọa cho giật mình. Ngày hôm qua có quá nhiều người yêu cầu bái sư, hắn thật sự không có cách nào, lúc này mới thuận miệng đáp ứng giảng bài công khai một lần.

Hắn vốn tưởng rằng không có người nào qua. Dù sao chỉ là giảng giải cơ sở, chỉ có hiệu quả đối với những người dưới Chân Khí cảnh... Chen chúc chật cứng thành như vậy, giở trò quỷ gì?

- Thật ngại quá, xin cho qua một chút. Có thể để cho ta qua không?

Đi vòng một vòng lớn quanh sân so tài trận cũng không tìm được chỗ nào có thể tiến vào trong, Trương Huyền thật sự không nhịn được, vỗ nhẹ vào vai một người thanh niên.

- Tiến vào trong, thế nào? Muốn chen ngang sao? Ta lại tới xếp hàng từ sáng sớm, muốn nghe Trương lão sư giảng bài. Ra phía sau xếp hàng đi!

Người thanh niên có chút bực mình, khoát tay áo.

Nói thật, Lưu Huân rất phiền muộn.

Người này cũng thật không có mắt nhìn!

Hắn và đám người muội muội tới xếp hàng từ sáng sớm, đến bây giờ cũng chỉ có thể đứng bên ngoài. Ngươi giữa trưa mới đến, tự nhiên bảo ta tránh ra... Đùa kiểu gì vậy?

Xung quanh nhiều người như vậy, bảo ta nhường đường. Thấy ta vừa trở về muons dễ khi dễ sao?

Hơn nữa, cho dù ta tránh ra, ngươi tiến vào trong được chắc?
- Ra phía sau xếp hàng?

Trương Huyền lộ ra vẻ mặt cổ quái. Những người này từ nơi nào xuất hiện vậy?

- Không sai, hoặc là tới sớm, hoặc là lại đứng xếp hàng. Lúc này mới qua, còn muốn chen ngang... Huynh đệ, đừng trách ta không nhắc nhở. Cho dù ta để cho ngươi tiến vào trong, người ở bên trong cũng sẽ đánh chết ngươi!

Lưu Huân rất nghiêm túc nói.

Nghe xong câu chuyện về Trương Huyền lão sư, hắn bội phục sát đất. Hắn cuối cùng cũng biết được, vì sao những người này xông tới nghe giảng bài.

Một vị học sinh thân truyền của danh sư vượt qua nhị tinh, thời gian nửa tháng ngắn ngủi, khiến cho vốn học sinh chỉ có thực lực nhất trọng Tụ Tức cảnh, cứng rắn lay động cường giả Ích Huyệt cảnh đỉnh phong... Bất kể một điều nào đều đáng để vô số người đến đây!

Cho dù không phải tới học tập, cũng có thể nhân cơ hội qua lại thân thiết!

Nếu chẳng may Dương sư lại có thể tự mình đến đây, vậy thì càng hoàn mỹ.

Trên thực tế, nói trắng ra là, những cường giả Thông Huyền cảnh, không muốn tới nghe giảng, mà muốn tìm cơ hội lôi kéo quan hệ, thậm chí xem có thể tìm quan hệ liên lạc với Dương sư hay không.

Dù sao, đệ tử thân truyền nói một câu, có thể có tác dụng hơn nhiều so với quản gia các loại.

- Khụ khụ, ngươi yên tâm đi, bọn họ sẽ không đánh ta!

Thấy gặp phải người không nhận ra mình là ai, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ lắc đầu.

- Sẽ không đánh?

Thấy đối phương tự nhiên không tin lời của mình, Lưu Huân cũng có chút mất hứng:

- Thật không biết ngươi lấy tự tin như vậy ở đâu ra. Được, ta cho ngươi tiến vào trong! Chờ bị người dạy dỗ, đừng trách ta không nhắc nhở!

- Đa tạ...

Trương Huyền thấy hắn tránh ra, thở phào nhẹ nhõm, đi từng bước về phía trước. Hắn đang muốn tiếp tục đi về phía trước, lại thấy một thiếu nữ ở ngay phía trước hình như nghe được tiếng tranh cãi, xoay đầu lại.

- A, Trương lão sư, ngài đã tới...

Sắc mặt thiếu nữ nhất thời đỏ lên.

Chương 325: Quá mức độ ba? (1)

Trương Huyền gật đầu, đi về phía trước.

Giọng của thiếu nữ vang dội, khiến cho không ít người chú ý. Nghe được người sắp giảng bài xuất hiện, mọi người đồng loạt nhường ra một lối đi.

- Hắn... hắn... chính là Trương lão sư?

Nhìn thấy được người thanh niên bị mình “giáo huấn”, đi từng bước một về phía đài so đấu, khóe miệng Lưu Huân điên cuồng co giật.

Không nói Trương lão sư gần hai mươi tuổi sao?

Thế nào thấy còn trẻ như vậy...

Mấu chốt nhất chính là, buổi giảng bài công khai lớn như vậy, trường hợp lớn như vậy, tốt xấu gì x mặc nghiêm trang một chút. Toàn thân mặc trang phục hàng ngày, toàn thân từ trên xuống dưới thậm chí không giá trị một kim tệ...

Cũng quá tùy ý!

Nghĩ đến mình không ngờ nói hắn chen ngang, Lưu Huân cảm thấy sắp muốn khóc.

Nếu như hắn không chen ngang tiến vào trong... Đám người mình qua nghe giảng bài cái gì? Uống gió tây bắc sao?

Chỉ có điều, hắn cũng không rầu rĩ quá lâu lại ngừng lại, bởi vì... Đài so đấu trung gian Trương lão sư giảng bài bắt đầu.

Âm thanh thông qua chân khí truyền ra, tuy trong sân rộng có mấy vạn người, mỗi một tiếng lại giống như vang lên ở bên tai, rõ ràng đến cực điểm.

Vừa mới bắt đầu Lưu Huân còn không để ý. Dù sao ba năm qua hắn vẫn nghe danh sư giảng bài, sớm thành thói quen. Chỉ có điều, thời gian không lâu, sắc mặt hắn lại đỏ lên, trong mắt có ánh sáng lóe lên, giống như uống rượu tiên.

Trên đài, vị Trương lão sư này tuy rằng chỉ giảng giải vè Tụ Tức cảnh, Đan Điền cảnh cơ sở nhất, nhưng nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, ngôn ngữ nhắm thẳng vào chân ý tu luyện. Nghe được lời của hắn, chân khí trong cơ thể sẽ tự nhiên bị dẫn động, không nhịn được dựa theo chỉ thị vận chuyển.

Vận chuyển một lát, lại sẽ phát hiện toàn thân thư thái. Tu vi trước đó khó có thể tiến bước, không ngờ thong thả tăng thêm một chút.

Mặc dù chỉ là một chút một, lại tương đương với khổ công chừng mấy ngày.

Chỉ nghe kiến thức cơ sở, là có thể tăng thêm tu vi...

Không phải tận mắt nhìn thấy, hắn cũng không thể tin được. Cho dù lão sư hắn giảng bài, cũng làm không được điểm ấy.

Trong lòng hắn chấn động, không tự chủ được nhìn về phía những người khác. Lúc này hắn mới phát hiện, gần như tất cả mọi người như mê như say chìm đắm ở trong bài giảng. Nhất là những người chỉ có tu vi u Tụ Tức cảnh như Ngọc nhi, theo lời của hắn vận chuyển nội tức, dẫn tới linh khí cuồn cuộn đến. Mỗi người đều có tiến bước cực lớn. Cũng không thiếu người đạt được điểm cực hạn, đều đột phá.

- Chẳng lẽ là... sư ngôn thiên bẩm trong truyền thuyết?

Đồng tử Lưu Huân co lại, nắm đấm đột nhiên xiết chặt.

Trong truyền thuyết, một ít danh sư cấp cao tinh, nội dung giảng giải phù hợp với chân ý tu luyện căn bản nhất, sẽ hình thành một khí tức đặc biệt. Ở trong khí tức này, người học tập sẽ không nhịn được dựa theo tiếng nói của hắn vận chuyển nội tức, do đó trong lúc vô tình tiến bước.

Chuyện này, hắn từng nghe lão sư nói qua một lần. Đáng tiếc, cho dù là hắn, cũng chưa bao giờ thành công qua.

Có người nói cho dù danh sư tam tinh, tứ tinh muốn làm được, đều rất khó khăn. Một lão sư sao kim chưa đủ hai mươi tuổi lại làm được?

Điều này...

Ta không nhìn nhầm!

- Không sai, chính là sư ngôn thiên bẩm. Mặc dù chỉ là hình thức ban đầu đơn giản nhất, lại là sự thật.

Hắn không thể tin được. Lưu Lăng đứng ở trong đám người trên cùng lại đột nhiên đứng phắt dậy, đồng tử co lại. Chòm râu trắng như tuyết của hắn không ngừng run rẩy.

- Sư ngôn thiên bẩm không phải là năng lực đặc biệt của danh sư sao? Xuất hiện trong loại tình huống này, phải thỏa mãn hai điều kiện. Đầu tiên, nội dung giảng giải nhắm thẳng vào chân ý của tu luyện, không có chút sai lầm nào! Thứ hai, người giảng bài phải nắm giữ Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, đồng thời đạt được ngoài mức độ 3! Trang sư cũng há hốc miệng.

Sư ngôn thiên bẩm không giống với sâu độc trong võ kỹ, không phải dùng ngôn ngữ mê hoặc người đi tu luyện, mà là ngôn ngữ cứ tự nhiên phù hợp với chân ý của đại đạo, dẫn động lực lượng vô hình trong thiên địa.

Sở dĩ danh sư khiến người ta kính trọng, chủ yếu nhất chính là loại năng lực này.

Nói là làm ngay, lời nói ra thành quy tắc.

Muốn dẫn ra sư ngôn thiên bẩm, cho dù người giảng bài biết chân ý tu luyện cũng vô dụng, còn cần phối hợp với mức độ tâm cảnh Minh Lý cảnh. Không đạt đến 3, không có khả năng khiến cho nhiều người như mê như say.

- Lẽ nào... Hắn đã đột phá tâm phẳng lặng như mặt nước, đồng thời... đạt đến 3?

Trịnh Phi cũng mở to hai mắt nhìn, có chút choáng váng.

Hôm qua mới nói với hắn chuyện tâm cảnh, người này một chữ cũng không biết. Kết quả... đảo mắt đã đột phá, còn đạt đến ngoài 3...

Tuy rằng tiêu chuẩn sát hạch danh sư là mức độ 3, nhưng không phải tất cả mọi người vừa đột phá, lại có loại cấp bậc như vậy.

Giống như mấy người bọn họ, thời gian trước đây đột phá, cũng là khoảng 1.5. Sau khi đi theo phía sau danh sư, tu luyện không biết bao lâu, bọn họ mới thong thả thăng cấp, nắm giữ tư cách sát hạch.

Người này thì hay rồi, nổ trời mới biếtm ngày hôm nay đã đột phá...

Có cần nhanh như vậy hay không?

Người khác đột phá xoắn xuýt giống như giết người. Ngươi thì hay rồi, đơn giản giống như ăn cơm uống nước...

- Tâm cảnh đạt đến 3, lại có năng lực thư họa sư và luyện đan sư. Xem ra vị sư huynh này của chúng ta đã có đầy đủ tư cách sát hạch danh sư!

Lưu Lăng đầy kích động.

Trước đó còn đang suy nghĩ, cho dù Trương Huyền có thể sát hạch, cũng cần tốn không ít thời gian. Dù sao, tâm cảnh cần thời gian tích tụ và rèn luyện. Dù thế nào hắn cũng không ngờ, mới một đêm không gặp, người này không chỉ đột phá tâm phẳng lặng như mặt nước, còn làm cho mức độ đạt tới ngoài 3.

Cái gì gọi là thiên tài? Chính là đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau