THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3196 - Chương 3200

Chương 3196: Hoàn toàn loạn (1)

Tê lạp!

Đao khí tung hoành, không gian vỡ vụn, sát lục chi khí mạnh mẽ phá không tới, kích thích linh hồn.

- Ngươi tự tìm cái chết!

Thấy tên này không nói hai lời liền hạ sát thủ, Bột Tân tức đến lông mày nhảy loạn, trường thương đâm vào không trung, tiến lên đón.

Đinh đinh đinh!

Đao thương đối đầu, tỏa ra ánh sáng chiếu rọi toàn bộ bầu trời.

Hai vị này đều là Bất Hủ cảnh tiếp cận đại viên mãn, dưới Cổ Thánh có thể xưng vô địch, toàn lực giao thủ, nhất thời đánh thiên băng địa liệt, ánh sáng của Huyết Nguyệt cũng bị che lấp màu sắc.

- Tên này có bị bệnh không...

Càng đánh Bột Tân càng buồn bực.

Tên này mới vừa phái người tới, đồng ý điều kiện, còn hẹn đi trao đổi, hắn cũng chuẩn bị kỹ càng nên nói cái gì, ai biết căn bản không đợi được nửa canh giờ liền xông lại, chiêu chiêu liều mạng, muốn làm gì? Ăn thuốc kích thích sao?

- Ô Mộc, ngươi đây là phá hư liên minh, một khi xảy ra vấn đề, ta không ngại đi chỗ Thần Linh Hoàng kiện ngươi!

Bột Tân nhịn không được nữa quát lớn.

- Kiện ta? Ngươi có lá gan, liền quang minh chính đại đến, ra tay với thuộc hạ của ta, chẳng lẽ còn sợ ngươi kiện?

Ô Mộc sắp bùng nổ, trường đao hóa thành gió lốc, chiêu chiêu trí mạng.

- Ra tay với thuộc hạ của ngươi? Ngươi nói cái gì?
Bột Tân ngẩn ngơ:

- Không muốn ngậm máu phun người!

- Hòa Mộc, Khuê Ly... liên thủ, Bất Hủ cảnh viên mãn cũng có thể chống lại, không phải ngươi thì là ai...

Ô Mộc cắn răng.

Ba thuộc hạ của hắn đều là cường giả Bất Hủ cảnh, dù chỉ là sơ kỳ, sức chiến đấu cũng cực kỳ kinh người, lặng yên không một tiếng động giết chết, nơi này trừ đối phương, thì không có ai có thể làm được. Huống chi tên này còn chạy đến nhà bọn họ ném thi thể, bị không ít người nhìn thấy!

- Ngươi ý tứ, là ta giết đám người Hòa Mộc, Khuê Ly?

Bột Tân sửng sốt một chút, nhướng mày, vừa định giải thích, liền thấy quân doanh của mình đột nhiên ánh lửa chiếu rọi, dường như có người đốt cháy doanh trướng. Ngay sau đó, một thanh âm từ trong đám người vang lên.

- Bên Thần Linh Hoàng căn bản không muốn cùng chúng ta kết minh, bọn họ bố trí mai phục, muốn giết chúng ta, hiện tại Ô Mộc đại thống lĩnh đã dẫn người giết tới...

Thanh âm to rõ vang lên ở trong quân doanh yên tĩnh, tựa như đá ném vào mặt hồ yên bình.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người xôn xao.

Ô Mộc cùng Bột Tân ở trên không trung đại chiến, đao đao trí mạng, không ít binh sĩ đều thấy được, vốn đang không hiểu chuyện gì xảy ra, nghe nói như thế, lập tức giật mình, từng cái tức sắp nổ tung.

- Liều mạng với bọn hắn!

- Nguyên lai là muốn ra tay với chúng ta, còn tìm cớ, vô sỉ!

- Các huynh đệ xông lên, Thần Tinh Hoàng nhất mạch chúng ta quyết không thể để cho người ta coi thường...

- Đã sớm nhìn bọn họ không vừa mắt, giết sạch bọn họ...

...

Từng tiếng la bất ngờ vang lên, vô số binh sĩ bị nhen nhóm nhiệt huyết trong cơ thể, có điều đây đều là binh sĩ, được huấn luyện nghiêm chỉnh, mặc dù cực kỳ tức giận, nhưng không có đạt được mệnh lệnh chuẩn xác, nên không có động.

- Còn ở nơi này đợi làm gì? Người khác đến cửa bặt nạt, còn chưa động thủ...

Một Dị Linh tộc hắc giáp bay tới quá.

Rất nhiều binh sĩ liếc mắt nhìn, đúng là một vị trong rất nhiều “thống lĩnh” của bọn họ, lại không nói nhảm, trong âm thanh nổi giận, vọt về phía trận doanh đối diện.

- ...

Ô Mộc cùng Bột Tân đang chiến đấu ở trên không, hiển nhiên không nghĩ tới sẽ xuất hiện loại tình huống này, tất cả đều ngẩn ngơ, nhịn không được ngừng tay.

- Không đúng...

Chương 3197: Hoàn toàn loạn (2)

Ô Mộc nhíu mày.

Tuy rất tức giận, nhưng có thể làm được đại thống lĩnh, tuyệt không phải hạng người thảo mãng, tiếng la vừa rồi ra quá trùng hợp, trong nháy mắt liền đốt cháy tâm tình của tất cả mọi người, nếu như nói không có dự mưu, đánh chết cũng không tin.

- Hách Lâm, Thuần Mục, Bạch Diệp... Mấy người các ngươi mau đi xem một chút, ngàn vạn lần không thể đánh nhau...

Ô Mộc vội vàng quay đầu dặn dò.

Mới vừa liên minh, còn chưa bắt đầu đối chiến Danh Sư, bên này liền đánh nhau, bên Thần Linh Hoàng cũng không tiện báo cáo ah! Thống soái một quân, không thể hành động theo cảm tính.

- Vâng!

Mấy người vội vàng rời khỏi, thời gian không dài, Hách Lâm thống lĩnh lao đến:

- Đại thống lĩnh, không tốt, người bọn hắn nhìn thấy chúng ta, không nói lời gì, liền trắng trợn tàn sát, Thuần Mục, Bạch Diệp... tiến lên khuyên can, đã bị hắn bọn họ giết!

Nói xong cổ tay khẽ đảo, mấy cỗ thi thể nằm trên mặt đất, không còn hô hấp. Nhìn thấy thi thể nằm trên đất, thân thể Ô Mộc nhoáng một cái, con mắt sắp toác ra máu tới.

- Bột Tân, ta không ngừng nhường nhịn ngươi, ngươi là khinh người quá đáng...

Mình có mười thống lĩnh, trong chớp mắt liền bị giết bảy tám cái, cũng nhẫn không được nữa, trường đao lần nữa bổ tới.

- Ô Mộc huynh, chuyện này ta cảm thấy không có đơn giản như vậy, người của ta không có khả năng hạ sát thủ...

Bột Tân vội vàng nói, lời còn chưa dứt, một Dị Linh tộc hắc giáp bay tới:

- Đại thống lĩnh, chúng ta đã có sáu vị thống lĩnh bị giết hại, có điều cho dù chết, cũng kéo sáu người bọn họ đệm lưng...

Nói xong, đồng dạng lật bàn tay một cái, sáu thi thể mặc áo đen nằm trên mặt đất. Vừa rồi đại loạn, hắn cũng phái người đi điều tra, không nghĩ tới sáu người tất cả đều bị giết.
- Ô Mộc... Ngươi nói thế nào?

Bột Tân nhịn không được nữa, da mặt run rẩy, hàm răng sắp cắn nát.

- Giết tốt!

Ô Mộc hét dài một tiếng.

Vốn cho là bên mình một mực bị động ăn đòn, không nghĩ tới các huynh đệ không hề yếu, đã chém giết sáu vị thống lĩnh của đối phương.

- Xem ra ngươi là tới thật, đã như vậy, không chết không thôi!

Thấy đối phương nói ra lời này, Bột Tân kìm nén không được, trường thương nâng lên đâm tới.

Rầm!

Thương khí tung hoành, toàn lực ra tay mới phát hiện, Bột Tân đã lĩnh ngộ thương đạo chân giải, thực lực cực mạnh.
Ô Mộc cũng không yếu thế, đao khí liên tục, rõ ràng lĩnh ngộ đao đạo chân giải. Thời gian nháy mắt, hai người đánh khó phân thắng bại.

- Hoàn toàn loạn...

Trong đám người, một Dị Linh tộc hắc giáp tay cầm trường thương thấy hai người đánh hừng hực khí thế, khóe miệng có chút nâng lên, chính là Trương Huyền.

Vừa rồi hắc giáp thống lĩnh qua lại bẩm báo, đúng là hắn ngụy trang.

Những thống lĩnh này chất thành một đống, khả năng không có cách nào đánh lén, phân tán ra, lại thêm hắn hóa thân vô số, giết giống như thái thịt chém dưa, chừng mười phút đồng hồ, thống lĩnh hai bên chết ở trong tay hắn đã không dưới mười lăm người.

Có những thi thể này, lại thêm có thể ngụy trang dung mạo đối phương, cho dù Ô Mộc, Bột Tân mưu trí vô song, cũng bị kích động quá sức.

Bọn họ làm sao cũng không nghĩ đến, có người có thể ngụy trang thành thuộc hạ tín nhiệm nhất, kết quả ngay cả mình cũng phân biệt không ra.

- Bách Khâm thống lĩnh, sao ngươi lại ở đây? Bên kia đã đánh nhau...

Đang xem náo nhiệt, một Dị Linh tộc hắc giáp bay đến trước mặt, Trương Huyền không nói hai lời, giơ tay chém xuống.

Tạch tạch!

Đầu đối phương rơi trên mặt đất.

Chém xong đối phương, dung mạo trên mặt Trương Huyền biến đổi, thành một vị thống lĩnh bên kia, ngay sau đó một thanh âm trong đám người vang lên.

- Bách Khâm thống lĩnh bị giết, mọi người báo thù cho hắn...

Thanh âm to rõ, vang vọng trong đám người. Đã loạn, vậy để “loạn” trở nên điên cuồng hơn một chút đi!

Chương 3198: Chém giết đại thống lĩnh (1)

Qua lại du tẩu, phân thân, Kim Nguyên đỉnh, Yêu Dị Huyền Đao, Long Cốt Thần Thương đều ẩn giấu ở trong đám người, tìm tới cơ hội liền động thủ.

Không đến mười phút, Dị Linh tộc Thánh Vực cửu trọng chết ở trong tay hắn đã không dưới mấy trăm.

- Tất cả hắc giáp thống lĩnh, tất cả đều chết rồi...

Qua lại mấy vòng, phát hiện tất cả hắc giáp, thống lĩnh cùng tướng quân đều chết sạch, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

Tu luyện Phong Thánh giải, thêm vào lợi dụng phương pháp đột phá thượng phẩm của Khổng sư tấn cấp Đại Thánh, chân khí trong cơ thể hắn có thể nói vô cùng vô tận, lại thêm nhiều người hỗn loạn, năng lực ngụy trang xuất chúng, chỉ cần bị gặp, hầu như đã chú định kết cục chắc chắn phải chết.

Dị Linh tộc hắc giáp giao chiến chém giết lẫn nhau, trên tổng số chết ở trong tay đối phương ngay cả một phần ba cũng chưa tới.

- Hiện tại mới coi như hoàn toàn loạn...

Không có những thống lĩnh, tướng quân này chỉ huy, hai bên đã hoàn toàn xáo trộn, chiến trường mười vạn người, mỗi giây đều có người bị chém giết.

Từ đầu đến giờ, thận trọng tính toán, ít nhất có hơn hai vạn Dị Linh tộc chết ở trong hỗn chiến.

- Chủ yếu nhất là hai người này, bọn họ không chết, những người kia sớm muộn gì cũng sẽ ngưng chiến...

Trương Huyền dừng lại, nhìn về trên không.

Lúc này Ô Mộc cùng Bột Tân vẫn chiến đấu, thủ đoạn của hai người tương đương, lại hiểu rõ nhau, đánh lâu như vậy đều đã bị thương, nhưng không quyết ra sinh tử được.

Chỉ cần hai người này không chết, lấy địa vị cùng thân phận của bọn hắn, khẳng định sẽ dừng tay.

Có thể làm đến vị trí đại thống lĩnh, khẳng định không ngốc, mới vừa rồi là rất tức giận, nhưng chiến đấu một hồi, tất nhiên sẽ tỉnh táo lại, cảm thấy không đúng. Đặc biệt là phát hiện tất cả hắc giáp thống lĩnh đều chết sạch, ngu nữa cũng biết bị người khác hố rồi.

- Nhất định phải ở trước bọn hắn phản ứng lại, chơi chết một cái... Mắt sáng lên, đang suy nghĩ có biện pháp gì tốt, liền nghe trên không thanh âm của Ô Mộc vang lên.

- Bột Tân, ngươi ta tái chiến, cũng khó phân thắng bại, không bằng hôm nay kết thúc, thù hôm nay ta sẽ ghi nhớ...

Đại đao run lên, chặn lại trường thương của đối phương, Ô Mộc cất cao giọng nói.

- Ta cũng sẽ ghi nhớ...

Bột Tân gật đầu.

Hai người bọn họ thực lực tương đương, đánh khó bỏ khó phân, không dám có tinh thần dư thừa nhìn tình huống ngoại giới, giờ phút này còn không biết, thuộc hạ đã bị giết không sai biệt lắm. Nếu biết, khẳng định đều sẽ phun máu tươi, từ không trung rơi xuống.

- Không cần ghi nhớ, đại thống lĩnh, hiện tại liền hắn giết, nếu không làm sao xứng đáng huynh đệ đã chết...

Bột Tân còn chưa nói xong, liền thấy một thuộc hạ bay tới, trường thương trong tay thẳng tắp đâm tới Ô Mộc. - Hoa Mộc Triết, ngươi...

Bột Tân nhận ra người này, đúng là một thuộc hạ của hắn, mới vừa đạt tới Bất Hủ cảnh sơ kỳ, thực lực kém Ô Mộc rất xa.

- Coi như ta vi phạm mệnh lệnh của ngươi, hắn đồ sát nhiều huynh đệ của ta như vậy, coi như ngày hôm nay chết ở trong tay hắn, cũng muốn báo thù...

Trường thương trong tay Hoa Mộc Triết không ngừng run rẩy.

Ô Mộc sắp điên rồi.

Cái tên này nói chết ở trong tay mình, trên thực tế con mẹ nó là ta căn bản ngăn cản không nổi có được hay không?

Con hàng này, trước đó nghe qua, từ trước tới nay rất bình thường, làm sao đột nhiên trở nên hung mãnh như vậy?

Hô hô hô!

Thương tốc càng lúc càng nhanh, Ô Mộc liên tiếp lui về phía sau, Hoa Mộc Triết cắn răng:

- Đại thống lĩnh, chúng ta cùng một chỗ giết hắn...

- Chuyện này...

Bột Tân chần chừ.

Tuy nhìn thấy thuộc hạ chết ở trước mắt, cực kỳ tức giận, nhưng đối phương là người của Thần Linh Hoàng, ngày hôm nay chết ở chỗ này, sự tình liên minh liền đừng nói nữa.

Chương 3199: Chém giết đại thống lĩnh (2)

- Hoa Mộc Triết, tâm tình của ngươi, ta có thể hiểu được, sự tình giết hắn, chúng ta sau đó bàn lại...

Bột Tân nhịn không được nói.

Lời còn chưa dứt, liền thấy thân hình của Hoa Mộc Triết đột nhiên biến nhanh, giống như thuấn di xông về phía trước, cùng thời khắc đó, không gian bên người Ô Mộc ba động, tựa như bị lực lượng đặc thù gì phong cấm.

Ngay sau đó, một cỗ công kích linh hồn quét sạch, Ô Mộc vốn bị thương, mệt bở hơi tai, nơi nào chống đỡ được nhiều thủ đoạn như vậy, đồng tử co rụt lại, ngay sau đó nhìn thấy mũi thương càng lúc càng lớn, sắp cắm vào trong cổ họng.

- Ngươi không phải... Hoa Mộc Triết!

Ầm ầm!

Đúng lúc này, thanh âm nổi giận vang lên, một thanh trường thương nhanh chóng vọt tới, ngăn cản mũi thương của Hoa Mộc Triết.

Bành!

Lực lượng đối đầu, trường thương của người sau lập tức đứt gãy ra.

Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Phong cấm không gian nghiền nát, Ô Mộc liên tục lui về sau mấy bộ, mồ hôi chảy ròng ròng.

Nếu không phải vừa rồi Bột Tân ở thời khắc sống còn xuất thủ cứu giúp, hắn khẳng định sẽ bị một thương đâm thủng cổ họng, trực tiếp tử vong.

- Ngươi đến cùng là ai... Chẳng lẽ, vừa rồi những người kia cũng là ngươi giết?

Một thương đẩy lùi Hoa Mộc Triết, Bột Tân tay cầm trường thương, gắt gao nhìn chằm chằm “thuộc hạ” trước mắt, hàm răng cắn chặt.
Vị thuộc hạ này, đến cùng có thực lực như thế nào, hắn rõ rõ ràng ràng, nhưng trước mắt trực tiếp thi triển ra ba loại chân giải đặc thù, ngay cả hắn cũng không làm được, lại nhìn không ra là giả, thì thật sự mù!

Biết hắn là giả, kết hợp với chuyện lúc trước, nơi nào không biết chuyện gì xảy ra! Không nghĩ tới bọn họ lại bị một người trêu đùa đến bây giờ cũng không tự biết.

- Là ta giết...

Hoa Mộc Triết thấy bị nhìn ra, lắc đầu, thân thể nhoáng một cái, biến thành một thanh niên, chính là Trương Huyền.

Vốn nghĩ chỉ cần chém giết một cái, còn lại một cái liền đơn giản, không nghĩ tới vừa ra tay đã bại lộ, làm cho đối phương nhận ra được.

Thật ra thì vừa rồi nếu sử dụng Long Cốt Thần Thương, coi như Ô Mộc phát hiện cũng đã chậm, nhưng vì không bại lộ thân phận, dùng chính là vũ khí của Hoa Mộc Triết, uy lực không đủ, lúc này mới bị đối phương chặn lại, cứu được một mạng.

- Chết!

Thấy quả nhiên là ngụy trang, Bột Tân giận dữ, cũng nhịn không được nữa, trường thương run lên.
- Ăn ta một đao!

Giờ phút này Ô Mộc cũng phản ứng lại, vừa nghĩ tới lại bị một thanh niên trêu đùa, tổn thất nặng nề, tức giận đến muốn bùng nổ, đao mang như điện, mạnh mẽ bổ tới.

Xì xì xì!

Một thương một đao lăn lộn hạ xuống, tuy trước thời hạn không có luyện tập qua phối hợp, nhưng thân là binh sĩ, đã sớm hòa thân pháp hợp kích vào cốt tủy, đồng thời ra tay, Trương Huyền liên tiếp lui về phía sau.

Long Cốt Thần Thương xuất hiện ở trong lòng bàn tay, vội vàng tiến lên đón. Dù hai người này đều bị thương, hơn nữa tình trạng kiệt sức, nhưng dù sao cũng là Bất Hủ cảnh tiếp cận đại viên mãn, đồng thời liên thủ, Trương Huyền ngăn cản không nổi.

- Vẫn xem nhẹ bọn họ...

Cảm nhận được áp lực càng lúc càng lớn, trong miệng Trương Huyền âm thầm phát khổ.

Vốn nghĩ chỉ cần chém giết một người, còn lại sẽ dễ dàng giải quyết, không nghĩ tới một người cũng giết không được, ngược lại bị vây công.

Tiếp tục như vậy, coi như thủ đoạn hắn rất nhiều, cũng sẽ chật vật không chịu nổi.

Từ đó làm cho kế hoạch xử lý những Dị Linh tộc này rơi vào khoảng không.

Liên tục lui về sau bảy tám bước, đang nghĩ ngợi dùng chiêu số gì đối phó, liền thấy đầu của Ô Mộc cùng Bột Tân đồng thời nổ tung, ngay sau đó một thân ảnh xuất hiện ở trước mắt.

- Sớm nói cho ngươi, một quyền đấm chết được rồi... Lại không nghe!

Phân thân chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh nhạt nói.

Chương 3200: Hoàn toàn thắng lợi (1)

Nhìn thi thể từ trên không rơi xuống, bàn tay Trương Huyền trảo một cái, thu vào trữ vật giới chỉ.

Vừa rồi thời điểm hiển lộ chân thân, liền phong cấm không gian phía dưới, để rất nhiều binh sĩ giao chiến không nhìn thấy tình huống trên bầu trời, nếu không cho bọn hắn biết, người ngoài muốn giết đại thống lĩnh của bọn hắn, phỏng chừng còn không có thành công, liền bị đánh xuống.

Thấy thi thể không có rơi xuống lộ tẩy, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía phân thân, khóe miệng giật một cái.

Biết đơn độc một người đánh không lại Ô Mộc, Bột Tân, trước thời hạn giấu phân thân, phong cấm không gian ở chỗ này, một bên chiến đấu một bên dẫn đối thủ tới, quả nhiên có hiệu quả.

Bất quá bất kể nói thế nào đối phương cũng là siêu cấp cường giả, vốn cho rằng coi như phân thân đánh lén, cũng nhiều nhất kiềm chế lại bọn họ, bản thân nhân cơ hội tìm cơ hội, không nghĩ tới hai quyền liền đánh nát...

Chẳng lẽ thực lực của người này còn mạnh hơn trước đó?

Còn tưởng rốt cục đột phá, có thể giáo huấn đối phương một trận, hiện tại xem ra, loại sự tình này tốt nhất đừng suy nghĩ... nếu không khẳng định sẽ bị đánh mặt mũi bầm dập, vô cùng thê thảm.

- Ngươi đi xuống tiếp tục tìm cơ hội phục kích đi!

Biết nói chuyện với phân thân sẽ bị đả kích, thân thể Trương Huyền nhảy lên, bay xuống phía dưới, thời gian nháy mắt liền đến dưới phong cấm, lúc này đã biến thành bộ dáng của Ô Mộc.

- Bột Tân đã bị ta đánh chết, tất cả mọi người nghe lệnh, giết cho ta, giết đến bọn họ không còn mảnh giáp...

Thanh âm đâm thủng trời cao, truyền vào trong tai mọi người.

- Giết sạch đám con rùa kia!
- Để cho bọn họ biết sự lợi hại của chúng ta...

Nghe được đại thống lĩnh hạ mệnh lệnh, đội ngũ bên Thần Linh Hoàng, tất cả đều sĩ khí dâng cao.

Trái lại, người đối diện tâm bắt đầu tán loạn, vốn thế lực ngang nhau, rất nhanh liền nghiêng về một phía.

Bên Thần Tinh Hoàng chết càng ngày càng nhiều, thậm chí đã có xu thế chạy tứ tán.

Bất quá ngay thời điểm không cách nào ngăn cản, bất cứ lúc nào cũng sẽ toàn quân bị diệt, một bóng người máu me khắp người từ không trung bay tới.

- Ha ha, muốn giết Bột Tân ta, không dễ dàng như vậy, vừa rồi ta giả chết lừa qua tên này, lúc này Ô Mộc đã bị chém giết! Các huynh đệ, giết trở về cho ta, người của Thần Tinh Hoàng chúng ta, tuyệt không chịu thua...

Bóng người thanh âm to rõ, người Thần Tinh Hoàng vốn không có ý chí chiến đấu, nghe nói như thế, lần nữa dấy lên đấu chí, từng cái cắn chặt hàm răng xông tới. Cuối cùng vẫn là đại thống lĩnh của chúng ta thắng, đã như vậy chúng ta liền không thể thua, nhất định giết đến bọn họ biết lợi hại...

Bên này sĩ khí đại chấn, đối diện thì một mảnh kêu rên.

Vốn nghĩ đại thống lĩnh của mình chiến thắng, bọn họ khẳng định cũng có thể thắng được, không nghĩ tới cuối cùng thắng là Bột Tân!

Lại thêm không có thống lĩnh, các tướng quân chủ trì, rất nhiều binh sĩ nhất thời hoảng loạn lên.

Chỉ chốc lát, tình hình đại thắng nghịch chuyển, bên Thần Tinh Hoàng khí thế càng ngày càng mạnh, đối phương bắt đầu chạy trốn. Mắt thấy không kiên trì nổi, lại một bóng người xuất hiện ở trên không trung.

- Không phải chỉ có ngươi biết giả chết, Ô Mộc ta cũng biết, chư vị huynh đệ, cuối cùng vẫn là ta thắng, lần này Bột Tân bị ta hoàn toàn giết chết, mọi người nhanh giết trở về!

Nghe được thanh âm, mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Ô Mộc vừa rồi rõ ràng đã chết, chẳng biết lúc nào xuất hiện lần nữa ở trên không trung, vẻ mặt dữ tợn.

Binh sĩ hai bên:

- ???

Hai bên đối chiến, lúc sống còn có thể liên tục giả chết... Còn có thể chơi như vậy?

Làm sao cảm giác đại chiến máu tanh như thế, lại giống như trò đùa thế nhỉ? Mấu chốt nhất là... Đại ca, các ngươi ai sống ai chết, có thể cho cái tin chính xác không? Cứ như vậy, tim chúng ta thật sợ ah!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau