THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3191 - Chương 3195

Chương 3191: Mười vạn đại quân (2)

- Chuyện bên Dã Tinh hà đã xử lý xong, Thần Linh Hoàng để ta mau chóng chạy tới Thiên Diệp hải, hội tụ với Ma Diệp, như thế nào... Còn cần báo cáo ngươi?

Trương Huyền híp mắt lại, sát lục chân khí trùng kích, khôi giáp trên người bay phất phới, tựa như lúc nào cũng sẽ ra tay.

Khôi giáp của Mưu Vu cùng Ngân Giang giống nhau như đúc, chỉ cần thay đổi dung mạo là được, không cần lo lắng quần áo để lộ.

- Thuộc hạ không dám...

Dị Linh tộc kích hoạt trận pháp vẻ mặt khó coi, đành phải tiếp tục hội tụ lực lượng, vận chuyển trận pháp.

Bất quá vừa mới tiêu hao quá lợi hại, giờ phút này có chút lực bất tòng tâm. Hai người còn lại biết không cách nào kích hoạt, khẳng định sẽ bị dạy bảo, nên không dám chần chừ, vội vàng tới hỗ trợ.

- Ta mới vừa xử lý xong chuyện bên Dã Tinh hà, còn không biết tình huống của Thiên Diệp hải, bên kia thế nào rồi?

Không để ý tới mấy người đang vận chuyển trận pháp, Trương Huyền cố ý hỏi.

Nếu Dã Tinh hà là Long Hổ Sơn Địa quật, như vậy Thiên Diệp hải khả năng cũng là một Địa quật khác, vô cùng có khả năng chính là một trong sáu Địa quật bất cứ lúc nào cũng sẽ công phá. Có thể từ nơi này đi qua, vừa vặn cùng nhau giải quyết, miễn cho những người khác phiền toái.

- Bẩm báo đại nhân, thân phận chúng ta quá thấp, cũng không rõ ràng, bất quá vừa rồi nghe Ma Diệp đại nhân nói, Thần Tinh Hoàng cùng Thần Linh Hoàng liên hợp phát ra mệnh lệnh, để chiến sĩ phòng giữ Thiên Diệp hải lập tức xuất kích, không được dừng lại...

Một Dị Linh tộc không nghi ngờ gì hồi đáp.

- Chiến sĩ phòng giữ? Xuất kích?

Trương Huyền nhíu mày.

Trước đó đám người Ngân Giang đối diện Trương gia, không vội vã tấn công, hắn lo lắng có thể là chờ đợi viện quân hay không, hơn một vạn Dị Linh tộc, vốn rất đáng sợ, khó mà chống lại, một khi viện quân tới, khẳng định không ngăn cản nổi.

Giờ phút này nghe tên kia nói, Thiên Diệp hải gì đó chính là vị trí của viện quân tụ tập. Nhận được mệnh lệnh, lập tức xuất kích...

Đây là muốn tấn công Địa quật nào?

Có thể bị nguy hiểm hay không?

Hơn nữa mấu chốt nhất là... Thần Tinh Hoàng cùng Thần Linh Hoàng liên hợp phát ra mệnh lệnh!

Vừa rồi bên Ngân Giang nhận được mệnh lệnh là, Thần Linh Hoàng bảo tấn công, Thần Tinh Hoàng bảo tại chỗ đợi chờ... Nói cách khác, ý kiến của hai vị này không thống nhất, mà bây giờ liên hợp phát ra mệnh lệnh, làm cho tất cả mọi người tấn công, đã nhất trí...

- Hiện tại Thiên Diệp hải có bao nhiêu chiến sĩ? Có thể phân ra một chút trợ giúp Dã Tinh hà hay không?

Trương Huyền giả bộ như vô tình, tiếp tục hỏi.

- Thiên Diệp hải đều là binh sĩ mạnh nhất Linh tộc, cường giả ưu tú nhất được Thần Linh Hoàng cùng Thần Tinh Hoàng quản lý, chừng mười vạn!
Một Dị Linh tộc mặt mũi tự hào trả lời.

- Mười vạn?

Trương Huyền nhíu mày, suýt chút nữa không có nhảy lên.

Một vạn binh sĩ, liền để toàn bộ Trương gia xuống Địa quật... Mười vạn đồng thời điều động, coi như Tổng bộ Danh Sư đường cũng không trấn áp được!

Dị Linh tộc lại có loại quân đội quy mô này? Thật mạnh như vậy, Danh Sư đại lục còn có thể thủ được?

- Vâng!

Dị Linh tộc này dường như biết không ít:

- Đây là lần đầu tiên hai đại Hoàng giả liên hợp, tập hợp tất cả cường giả của Linh tộc, ý định tập trung đột phá một lối đi... binh sĩ thông đạo khác đều đi tới Thiên Diệp hải, chỉ có Dã Tinh hà quá xa, mới không có báo tin...

Mắt Trương Huyền sáng lên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Còn tưởng rằng là đồng thời tấn công 108 Địa quật, còn có mười vạn dự bị, hiện tại xem ra, cũng không phải như vậy. Hẳn là binh sĩ của tất cả Địa quật đều tập trung lại, ý định liên hợp tấn công một cái.

Hơn nữa nghe lời nói của đối phương, Thần Tinh Hoàng, Thần Linh Hoàng lần đầu tiên liên hợp... Kết hợp với trước đó, ba đại Hoàng giả của Dị Linh tộc, hình như cũng không hòa thuận như trong tưởng tượng.

Có khả năng kiêng kỵ lẫn nhau, mới không thể tập hợp binh lực một chỗ, nếu không Tổng bộ Danh Sư đường cũng không trấn áp được.

- Không đúng... Mưu Vu đại nhân, thân là thống lĩnh, làm sao có thể không biết những chuyện này?

Đột nhiên, một Dị Linh tộc ý thức được không đúng, hô lên, hai người khác đồng thời sững sờ, ánh mắt lấp lánh nhìn qua.

Chương 3192: Đại thống lĩnh (1)

- Mưu Vu đại nhân, quả thực hẳn phải biết, nhưng ta không biết...

Thấy bị nhận ra, Trương Huyền chẳng muốn tiếp tục ngụy trang, cười ha ha một tiếng.

- Hắn không phải Mưu Vu đại nhân, động thủ...

Đồng tử của ba Dị Linh tộc co rụt lại, đang muốn động thủ, trên không một thân ảnh to lớn nhanh chóng hạ xuống.

Lạch cạch!

Gia hỏa chủ trì trận pháp bị đập thành bánh thịt.

Ngay sau đó một Cốt Long bay ra, há miệng cắn mất đầu một người khác, một thanh yêu đao ung dung chém người cuối cùng thành hai nửa.

Ba Dị Linh tộc tu vi Kiến Thần Bất Hoại mà thôi, đã bị nhận ra, giết là được.

Xử lý xong thi thể, chân khí trong cơ thể Trương Huyền rót vào truyền tống trận trước mắt, ánh sáng chợt lóe, biến mất tại chỗ.

Bản thân hắn chính là trận pháp đại tông sư, hơn nữa lĩnh ngộ không gian không người có thể địch, kích hoạt trận pháp, cực kỳ đơn giản.

Thân ảnh nhoáng một cái, xuất hiện ở một bên truyền tống trận khác, giương mắt nhìn lại, là sơn cốc to lớn, dãy núi bốn phía cao thấp nhấp nhô, hoàn toàn bao vây nơi này.

- Gặp qua thống lĩnh!

Mới vừa đứng vững thân hình, bên tai vang lên thanh âm.

Là mấy binh sĩ bảo vệ trận pháp, cấp bậc đều không cao, hẳn là nhìn ra đẳng cấp khôi giáp trên người hắn, nhưng không nhận ra hắn là ai.
- Ừm!

Trương Huyền cũng không trả lời, sải bước đi thẳng về phía trước.

Sơn cốc bao la, Huyết Nguyệt treo chếch ở trên núi, từ xa nhìn lại, tựa như một bức tranh thuỷ mặc.

Vô số binh sĩ tạo thành từng phương trận, phân tán ở toàn bộ sơn cốc, từ xa nhìn lại cực kỳ đều nhịp, không có một chút tạp âm, chỉ bằng vào kỷ luật, liền có thể biết, tuyệt đối là nghiêm chỉnh huấn luyện.

Bởi vì là đội ngũ của mấy Địa quật hòa vào nhau, tuy Mưu Vu lạ mặt, lại không người nghi ngờ, một đường chậm rãi tiến lên, càng đi Trương Huyền càng hoảng sợ.

Những binh sĩ này, tương tự ở Long Hổ Sơn Địa quật, thấp nhất cũng đạt đến Thánh Vực tam trọng. Mười vạn loại cường giả cấp bậc này đồng thời ra tay, Cổ Thánh cũng phải tạm tránh mũi nhọn!

- Nhất định phải ngăn cản, bằng không khẳng định sẽ rơi vào khổ chiến!

Trương Huyền nhíu mày.
Danh Sư đường trải qua nhiều năm như vậy phát triển, toàn bộ cộng lại, gom góp mười vạn Thánh Vực tam trọng còn có thể làm được, nhưng trấn thủ các nơi, lại thêm 108 Địa quật đồng thời có người tấn công, đã sớm phân tán ra.

Một khi đội ngũ này lao ra, dưới tình huống không đề phòng, không biết phải chết bao nhiêu.

Chỉ là làm sao ngăn cản?

Coi như đạt tới Cổ Thánh, cũng không dám mạnh mẽ chống đỡ, chớ nói chi là hiện tại.

Thật muốn xông tới, chỉ sợ còn không có giết mấy người, liền bị vây công, chết cũng không biết chết như thế nào.

Dùng Thiên Đạo chân khí hạ độc... Chân khí trong cơ thể tiêu hao sạch sẽ cũng không đủ... Còn muốn giống như trước đó, mượn lôi đình, không có pháp bảo Thiên Cơ sư cũng vô dụng! Lại nói, tất cả binh sĩ phải nghe lời mới được.

- Tìm thống lĩnh tối cao nhất... Nhìn xem có thể đánh giết hay không!

Suy tư phút chốc, nghĩ không ra biện pháp tốt hơn, mắt Trương Huyền sáng lên.

Bắt người trước hết phải bắt ngựa, bắt giặc trước bắt vua. Đã không thể một mẻ hốt gọn những Dị Linh tộc này, trước nghĩ phương pháp tìm thống lĩnh tối cao nhất lại nói, chỉ cần có thể giải quyết người này, còn lại hẳn sẽ đơn giản hơn không ít.

Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, nhìn bốn phía một vòng.

Rất nhanh, một đám binh sĩ vây quanh lều vải to lớn xuất hiện ở trong tầm mắt. Chậm rãi tới gần, tìm địa phương che đậy, ngón tay điểm ra, không gian trước mắt bóp méo, cả người biến mất không thấy gì nữa.

Che giấu tốt thân hình, sau đó bay về phía lều vải, chỉ chốc lát đi tới trước mặt.

Sột soạt!

Chương 3193: Đại thống lĩnh (2)

Ở bên ngoài đợi không lâu, một thống lĩnh giống như hắn, người mặc khôi giáp màu đen, vén rèm cửa lên đi vào, theo sát ở phía sau, Trương Huyền nhẹ nhàng nhoáng một cái, cũng tiến vào bên trong.

Trong phòng, bếp lò bùng cháy, nhiệt độ hơi ấm, nhìn về phía trước, ngồi mười bảy mười tám người, mỗi một cái đều mặc khôi giáp màu đen, vừa nhìn liền biết địa vị tương đương Mưu Vu, cấp bậc thống lĩnh.

- Đều là cường giả Bất Hủ cảnh?

Trương Huyền nhíu mày.

Những người trước mắt này, vậy mà đều là Đại Thánh tứ trọng Bất Hủ cảnh, nhìn thực lực, không thể thấp hơn Mưu Vu, đặc biệt là trung niên nhân ở chính giữa tay cầm kim đao, khí tức mơ hồ, so với Dương sư cũng không kém chút nào!

Thân thể Trương Huyền cứng ngắc, động cũng không dám động.

May mắn không có lỗ mãng, mà đi theo một Dị Linh tộc hắc giáp vào, nếu không cho dù phong cấm không gian bốn phía thân thể, cũng rất dễ dàng bị phát giác.

Trong khoảng thời gian này tiến bộ rất lớn, nhưng đối mặt nhiều cường giả như vậy, khẳng định là trốn không thoát.

- Bẩm báo đại thống lĩnh, bên Bột Tân kia không đồng ý yêu cầu của chúng ta...

Dị Linh tộc hắc giáp vừa mới tiến tới ôm quyền.

- Không đồng ý?

Trung niên kim đao mặt không hề cảm xúc.

- Hắn nói, vật liệu của bọn họ cũng có hạn, không có khả năng phân nhiều cho chúng ta, mọi người đều vì chủ của mình, đừng có so đo chuyện này!

Hắc giáp nhân nói.
- Không so đo? Hắn đánh ý kiến hay a, để chúng ta xung phong, mượn một ít khôi giáp cũng không cho, rõ ràng là nhìn chúng ta tự tìm đường chết, sau đó nhân cơ hội cướp chỗ tốt!

- Không sai, Thần Tinh Hoàng từ trước tới nay tham lam vô độ, không nghĩ tới Bột Tân cũng gian xảo như vậy, tất cả mọi người liên minh, còn muốn xuất công không xuất lực, nào có chuyện tốt như vậy!

...

Nghe Dị Linh tộc hắc giáp nói, trong gian phòng lập tức vỡ tổ. Trung niên kim đao nâng bàn tay lên, cắt đứt thảo luận:

- Nói với bọn họ, không bỏ vốn cũng được, hai đội ngũ chúng ta kề vai sát cánh, ai cũng không thể lùi bước, nếu không thì lấy ra Thần Tinh Giáp do Thần Tinh Hoàng luyện chế, không cần nhiều, một trăm bộ là được. Nếu không... Đánh rồi mới biết! Ta cùng hắn tỷ thí một trận, thắng, theo hắn làm, thua, nghe ta!

- Vâng!

Dị Linh tộc hắc giáp gật đầu, lần nữa lui ra ngoài.

Trương Huyền dừng lại một chút, nhẹ nhàng lóe lên, theo ở phía sau đi ra lều vải. Theo sát người kia, đi một hồi, xa xa nhìn thấy một cái lều vải to lớn.
- Nghe bọn hắn đối thoại, tuy nơi này có mười vạn người, lại chia làm hai nhóm, một cái thuộc về Thần Tinh Hoàng, một cái thuộc về Thần Linh Hoàng!

Trương Huyền suy tư.

Tuy không biết hai đại Hoàng giả này, đến cùng khác nhau ở chỗ nào, nhưng nghe lời nói, kết hợp tin tức trước đó biết, hai thế lực lớn không hòa thuận như trong tưởng tượng.

- Có mâu thuẫn tốt nhất, chỉ cần nghĩ biện pháp khiêu khích, để cho bọn họ đánh nhau... tai hoạ ngầm ở bên Địa quật liền giải trừ...

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Mười vạn người, nếu trên dưới một lòng, thật đúng là hết cách rồi, chỉ có thể nghĩ biện pháp báo tin nhân tộc, trước thời hạn làm ra chuẩn bị, nhưng chia làm hai đội ngũ, thoạt nhìn lại có chút không quá hòa thuận... Vậy thì có chỗ thừa dịp!

Thân ảnh Trương Huyền nhoáng một cái, thay đổi dung mạo, sau một khắc phong cấm không gian bốn phía, thân hình hiển lộ ra.

- Khục!

Trương Huyền lộ ra thân hình, cố ý ho khan một tiếng.

- Người nào!

Dị Linh tộc hắc giáp đang định vào lều vải đối diện, nghe được thanh âm, vội vàng xoay người, thấy rõ dung mạo liền giật nảy mình, vội vàng khom người:

- Đại thống lĩnh, ngươi... sao ngươi lại tới đây?

Trương Huyền ngụy trang chính là đại thống lĩnh tay cầm kim đao vừa rồi ở trong phòng.

Chương 3194: Khiêu khích ly gián (1)

- Ta đột nhiên nhớ tới một việc, ngươi chuyển cáo cho Bột Tân!

Bắt chước thanh âm và khí chất của đối phương, Trương Huyền nhìn qua.

- Đại thống lĩnh dặn dò là được!

Dị Linh tộc hắc giáp vội vàng khom người.

- Đưa lỗ tai tới, chuyện này không thể để cho người biết được...

Trương Huyền nhướng mày nói.

- Vâng...

Dị Linh tộc hắc giáp tràn đầy nghi ngờ, vì sao đối phương không truyền âm, suy nghĩ một chút, vẫn đi tới trước mặt, đầu lâu sát lại, không dám nâng lên. Nơi này là đại bản doanh của bọn họ, nằm mơ cũng không dám nghĩ vị trước mắt này là giả.

- Là như vậy...

Trương Huyền hạ giọng, mới nói ba chữ, trước mắt hiện lên một đạo hàn mang.

Dị Linh tộc hắc giáp mới vừa cảm thấy nguy hiểm, tinh thần liền rời thân thể, đầu lâu rơi trên mặt đất.

Hữu tâm tính vô tâm, lại thêm Yêu Dị Huyền Đao, cho dù người này đạt đến Bất Hủ cảnh, cũng bị thuấn sát tại chỗ.

Đương nhiên, cũng là bởi vì đối phương chỉ có Bất Hủ cảnh sơ kỳ, mạnh hơn một chút, liền không dễ dàng như vậy.

Thu thi thể tên này vào trữ vật giới chỉ, loại bỏ tất cả dấu vết, biến thành bộ dáng của đối phương.

Vừa rồi thời điểm chiến đấu, hắn liền phong cấm không gian bốn phía, cho dù có người dò xét, cũng khó có thể phát giác.

Ngụy trang thành Dị Linh tộc hắc giáp, Trương Huyền sải bước đi đến doanh trướng. Vừa tới trước cửa, hai vị binh sĩ, giơ lên trường thương chặn lại đường đi.

- Láo xược! Ta đại biểu đại thống lĩnh của chúng ta đến, còn không mau đi bẩm báo!

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, trong mắt mang theo uy nghiêm. Một hộ vệ chần chờ một chút, xoay người đi vào lều vải, một lát sau vẫy tay nói:

- Mời! Trương Huyền hừ một tiếng, theo ở phía sau đi vào.

Cái doanh trướng này giống như cái vừa rồi, bên trong cũng ngồi mười mấy cường giả Bất Hủ cảnh, Dị Linh tộc ở giữa khí tức so với đại thống lĩnh cũng không kém chút nào, hẳn là Bột Tân trong miệng đối phương nói.

- Ô Mộc đồng ý điều kiện của ta?

Bột Tân thấy hắn lần nữa đi vào, mí mắt khẽ nhấc.

- Đại thống lĩnh đồng ý, có điều có chút chi tiết, muốn cùng ngươi ngay mặt hiệp thương!

Trương Huyền gật đầu.

- Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, xem ra Ô Mộc cũng không có quật cường như trong truyền thuyết!

Nghe được đồng ý, Bột Tân dường như cũng không ngờ tới, ngay sau đó cười ha ha:

- Hiệp thương ở đâu?

- Việc quan hệ hai nhà liên minh, cần cẩn thận, ngay ở khe núi chính giữa hai đại trướng, nếu như ngươi không có ý kiến, mời ở sau nửa canh giờ đi tới, đại thống lĩnh nhà ta sẽ chờ ở nơi đó!

Trương Huyền nói. Vừa rồi thời điểm tới, nhìn thấy giữa hai lều vải có một khe núi, địa phương không lớn.

- Tốt!

Bột Tân gật đầu.

- Cáo từ!

Trương Huyền lui ra ngoài, vừa mới rời khỏi, một Dị Linh tộc trong lều vải đứng dậy, vội vàng ôm quyền.

- Đại thống lĩnh, Ô Mộc từ trước tới nay gian xảo, lần này đột nhiên nói như vậy, ta sợ có bẫy!

- Đúng vậy, tên này hẹn ngươi ra ngoài, sợ có mai phục!

Lại có người nói.

- Muốn mai phục ta, không dễ dàng như vậy! Lại nói, khoảng cách gần như vậy, các ngươi đều ở đây, chắc hẳn hắn cũng không dám phá hủy tình hình tốt đẹp vừa mới liên minh!

Bột Tân hừ lạnh một tiếng, lòng bàn tay xuất hiện một thanh trường thương, xé rách không gian bốn phía.

- Bất quá tâm phòng bị người không thể không có, một lát nữa các ngươi phân tán ở bốn phía, một khi phát hiện có vấn đề, liền lập tức xông lại!

- Vâng!

Mọi người đồng thời gật đầu.

...

Rời khỏi doanh trướng của đối phương, Trương Huyền quay trở về, chỉ chốc lát trở lại đại trướng trước đó.

- Bẩm báo đại thống lĩnh, ta nói sự tình tỷ thí của ngươi với Bột Tân, hắn, hắn...

Vẻ mặt Trương Huyền xấu hổ, dường như không tiện nói ra.

Chương 3195: Khiêu khích ly gián (2)

- Cứ nói đừng ngại!

Đại thống lĩnh nói.

- Vâng... Hắn nói, thực lực của ngươi, không xứng tới động thủ, thật dám đi qua, biết làm ngươi... Quỳ xuống cầu xin tha thứ!

Bờ môi Trương Huyền run rẩy.

- Quỳ xuống cầu xin tha thứ? Khẩu khí thật lớn! Vậy để ta xem một chút, đến cùng có dạng thực lực gì, để cho ta cầu xin tha thứ!

Rầm!

Đại thống lĩnh Ô Mộc đứng dậy, bốn phía thân thể tựa như có gió lốc vây quanh, đôi mắt mang theo ngọn lửa tức giận.

- Hắn hẹn đại thống lĩnh sau nửa canh giờ, ở trong khe núi quyết đấu...

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Tốt, ta sẽ như ước nguyện của hắn!

Ô Mộc run trường đao trong tay lên, phát ra thanh âm nghẹn ngào.

- Đại thống lĩnh, Bột Tân dám ăn nói ngông cuồng như thế, lại không kiêng nể gì cả, ta sợ có bẫy!

Một Dị Linh tộc đứng dậy.

- Đúng vậy, đại nhân nhất định phải cẩn thận!

Cũng có người đứng lên.

- Ừm, trước đó ta hẹn tên này, phòng thủ mà không chiến, lần này dám to gan như thế, chỉ sợ không có đơn giản như vậy, Hòa Mộc, Khuê Ly, hai người các ngươi đi xem khe núi kia một chút, nghiêm ngặt theo dõi, có động tĩnh gì lập tức trở về bẩm báo!

Ô Mộc khoát tay áo.

- Vâng!

- Vâng! Hai Dị Linh tộc vội vã đi ra ngoài.

- Ta quen thuộc khe núi kia, ta đi cùng với bọn họ!

Trương Huyền vội vàng ôm quyền.

- Đi đi!

Ô Mộc xua tay.

Trương Huyền xoay người đi ra, vội vã đuổi theo.

- Hai vị chờ ta một chút, ta quen thuộc khe núi kia, mang các ngươi đi tới...

Hai Dị Linh tộc gật đầu, ba người che lấp khí tức, lặng lẽ tiến lên, chỉ chốc lát liền đi tới khe núi.

- Hai vị tốt nhất phân tán giấu kỹ, nếu như bọn họ có hoạt động mà nói, cũng có thể có chỗ đề phòng...

Trương Huyền dặn dò.
Hai người cảm thấy có lý, vừa mới quay người tìm kiếm chỗ ẩn thân thích hợp, thân thể đồng thời nhoáng một cái, ngã trên mặt đất.

Một cái bị Long Cốt Thần Thương đâm thủng trái tim, một cái bị Yêu Dị Huyền Đao chém xuống đầu lâu.

Chém giết xong hai người, Trương Huyền lấy đi thi thể, thân thể nhoáng một cái, biến thành bộ dáng của Bột Tân, thẳng tắp bay về doanh trướng. Còn chưa tới trước mặt, tiếng cười liền vang lên.

- Ô Mộc, không dám nghênh chiến cứ việc nói thẳng, phái người đánh lén ta, đây chính là kết quả của bọn họ...

Phần phật!

Tiếng nói kết thúc, vẫy tay một cái, ba thi thể thẳng tắp bay về phía doanh trướng, mà bản thân thì xoay người rời đi.

Đám người Ô Mộc lao ra lều vải, nhìn ba thi thể nằm dưới đất, chính là Hòa Mộc, Khuê Ly cùng Dị Linh tộc hắc giáp vừa rồi phái ra, tức giận đến sắp nổ tung. Đã liên minh, tên này lại trắng trợn tàn sát thuộc hạ của hắn, quả thực khinh người quá đáng.

- Bột Tân, không giết ngươi, ta liền không gọi Ô Mộc!

Ô Mộc quát to một tiếng, cũng nhịn không được nữa, thẳng tắp vọt tới doanh trướng của đối phương.

Phía sau hắn rất nhiều Dị Linh tộc hắc giáp nhìn thấy đồng bạn bị giết, cũng từng cái lên cơn giận dữ, không kìm nén được đi theo sát.

Doanh trướng đối diện đang phỏng đoán, mục đích Ô Mộc hẹn đến cùng là cái gì, liền cảm thấy một cỗ khí tức to lớn hạ xuống, ngay sau đó đao khí huy hoàng lăng không, chém lều vải thành hai khúc.

Hô hô hô!

Mọi người vội vàng bay lên, nhìn thấy Ô Mộc cầm đao đứng lơ lửng trên không, Bột Tân nhíu mày:

- Ô Mộc, ngươi muốn làm gì? Nổi điên làm gì!

Không phải đồng ý điều kiện của mình sao? Tại sao lại đột nhiên xông lại, biểu lộ như muốn giết người?

- Bớt giả ngu cho ta, có bản lĩnh liền để ta xem một chút, đến cùng có dạng thực lực gì...

Ô Mộc chẳng muốn nói nhiều, trường đao run lên, thẳng tắp bổ tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau