THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3186 - Chương 3190

Chương 3186: Tu bổ phong ấn (1)

Con mẹ nó đi ngủ a? Có ngủ như vậy sao?

Dị Linh tộc hắc giáp vừa tới vẻ mặt phát điên. Người chết hay người sống, ta con mẹ nó lại không ngốc, chẳng lẽ nhìn không ra?

- Đã không tin, quên đi, động thủ!

Biết tình huống trước mắt, nói thẳng ra đối phương cũng khẳng định không tin, Trương Huyền chẳng muốn tiếp tục nói nhảm.

Bất Hủ cảnh mà thôi, đã chơi chết ba cái, cũng không quan tâm nhiều hơn một cái nữa.

Ầm ầm!

Ba đại vũ khí, phối hợp Trương Huyền lúc này, chiến lực kinh người, tên kia còn chưa kịp chạy trốn, liền bị trực tiếp chém giết.

Liên tục giết chết bốn Bất Hủ cảnh, thôn phệ huyết dịch cùng linh hồn, Yêu Dị Huyền Đao trở nên mạnh hơn, thoạt nhìn càng quỷ dị, để cho người ta khó mà nhìn thẳng. trữ vật giới chỉ của mọi người cùng vật tư trong quân đội, bị thu lấy sạch sẽ, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, lông mày giương lên, nhanh chóng bay về phía phong ấn.

Tuy không biết phong ấn cụ thể thế nào rồi, nhưng liên tiếp có người tới, khẳng định là hoàn toàn bị hư, nhất định phải nghĩ phương pháp lần nữa bổ sung phong ấn.

Nếu không đối phương một cái tiếp một cái, giống như thông cửa, ai có thể thủ được?

Phi hành chốc lát, quả nhiên thấy một cái phong ấn xuất hiện ở trong tầm mắt, chính giữa là lỗ thủng to lớn, hình như bị người từ bên trong phá vỡ.

Đám người Mưu Vu, chính là từ nơi này chui qua.

- Còn tốt, không có hoàn toàn phá hư, nếu không coi như muốn bổ sung cũng không làm được...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù hắn lĩnh ngộ phong cấm chân giải, nhưng thực lực bản thân quá thấp, tu bổ còn có thể làm được, lần nữa sắp đặt, muốn ngăn cản Cổ Thánh của đối phương, liền không có khả năng hoàn thành. - Bên kia là Dị Linh tộc... Nếu không ta cũng đi qua nhìn một chút?

Đi tới trước mặt phong ấn, một bên chữa trị, một bên suy tư.

Dị Linh tộc có thể xông qua làm loạn, vì sao hắn không thể tới tìm đối phương phiền phức?

Thật muốn như vậy, có lẽ có thể giải quyết triệt để nguy cơ trước mắt!

Dù sao hơn một trăm Địa quật đồng thời có Dị Linh tộc công kích, Danh Sư đường, Lạc gia, Tưởng gia đều bị kéo, quả thực làm cho người ta nhức đầu.

- Trước tiên chữa trị phong ấn lại nói...

Trương Huyền tăng thêm tốc độ....

- Đã lâu như vậy, sao còn chưa trở lại?
Trong phòng, Mộng kiếm thánh qua lại trong đại sảnh.

Nhi tử nói đi tìm hiểu tin tức, lúc này đã một canh giờ, một chút động tĩnh cũng không có, trong lòng tràn đầy lo lắng.

- Hẳn là gặp được chuyện gì, yên tâm, Huyền nhi có rất nhiều thủ đoạn, sẽ không sao đâu...

Hưng kiếm thánh an ủi.

- Đây chính là quân đội của Dị Linh tộc, trước đó giao thủ ngươi cũng không phải không phát hiện, chừng hơn vạn tên, một khi ra tay, Dương sư cũng sẽ vẫn lạc... Hắn làm sao chống lại!

Mộng kiếm thánh lắc đầu.

Hơn vạn Thánh Vực tam trọng trở lên, nghiêm chỉnh huấn, đừng nói nàng lo lắng, đổi lại bất luận người nào, chỉ sợ cũng sẽ không yên lòng.

- Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta đều không có phương pháp ẩn nấp như hắn, tùy tiện đi qua, một khi bị phát hiện, sẽ chỉ làm hắn càng thêm bị động...

Hưng kiếm thánh nói.

Hắn cũng lo lắng nhi tử, nhưng bây giờ rất rõ ràng không phải thời điểm đi qua.

- Nhược Hi cô nương, ngươi thấy thế nào?

Nghĩ nửa ngày không có biện pháp tốt, không khỏi quay đầu nhìn lại.

Cô gái trước mắt này quá bình tĩnh, dường như không có chút lo lắng nào, để hắn tràn đầy kỳ lạ.

- Trương Huyền không có việc gì!

Chương 3187: Tu bổ phong ấn (2)

Lạc Nhược Hi lắc đầu.

Không nói lĩnh ngộ ba đại chân giải, nắm giữ năng lực ngụy trang, chỉ nói thực lực thời khắc này, phối hợp thêm Long Cốt Thần Thương, Cổ Thánh không ra, muốn lưu lại hắn gần như không có khả năng! Đã như vậy, thì không cần phải lo lắng.

- Nhưng...

Thấy nàng chắc chắn như thế, không biết tự tin đến từ nơi nào, Mộng kiếm thánh nhíu mày, đang muốn hỏi thăm, chỉ thấy một trưởng lão vội vã đi tới.

- Lão gia chủ...

- Huyền nhi trở về?

Biết vị trưởng lão này là chuyên môn chịu trách nhiệm tình báo, gấp gáp tới như vậy, khẳng định là có tin tức, Hưng kiếm thánh vội vàng đứng lên.

- Không phải... Là Dị Linh tộc khẩn cấp thổi kèn tập hợp, tất cả quân đội tập hợp, ta lo lắng bọn họ muốn đánh lén!

Sắc mặt vị trưởng lão này nghiêm túc.

- Đánh lén?

Hưng kiếm thánh biến sắc, vội vàng hỏi:

- Cụ thể xảy ra chuyện gì? Nói rõ chi tiết!

- Ta chịu trách nhiệm truyền tin tức, chuyên môn phái ra trinh sát dò xét, có điều Dị Linh tộc phòng ngự cực mạnh, một mực không cách nào áp sát quá gần, ngay ở nửa canh giờ trước, trong doanh đối phương đột nhiên thổi lên kèn lệnh đặc thù, ngay sau đó trinh sát liền thấy tất cả Dị Linh tộc chậm rãi lui về phía sau, ngay cả binh sĩ bảo vệ trận pháp, canh gác, thậm chí trinh sát cũng rời khỏi.

- Đột nhiên xuất hiện loại tình huống này, sợ là có bẫy, người chúng ta không dám tới gần, chờ một lát phát hiện không có động tĩnh, lúc này mới từng bước dò xét, kết quả phát hiện, tất cả Dị Linh tộc phân tán thành mười đại đội, tựa hồ diễn luyện trận hình đặc thù nào đó, hơn nữa mơ hồ nghe được vị thống lĩnh kia nói muốn thử nghiệm chiến thuật mới, ý định tiến hành đánh lén!

- Nhận được tin này, trinh sát không dám trễ nãi, lập tức quay người trở về truyền tin tức!
Vị trưởng lão này vội nói.

- Cũng may tin tức truyền trở về, nếu không thật muốn đánh lén thành công, Trương gia sẽ bị tổn thất to lớn...

Biết tin tức này thực sự quá trọng yếu, Hưng kiếm thánh vung tay lên, thanh âm vang vọng toàn bộ thành luỹ:

- Tất cả đệ tử Trương gia nghe lệnh, Dị Linh tộc bất cứ lúc nào cũng sẽ đánh lén, tất cả mọi người đề phòng!

- Vâng!

Nghe được mệnh lệnh, người Trương gia từng cái vẻ mặt nghiêm túc, tất cả đều quản lí tốt chức vụ của mình, chiến ý dạt dào.

- Chư vị trưởng lão, theo ta đến ngoài thành nghênh chiến, trước tiến hành ngăn cản, để hắn đánh lén không công mà lui!

Phân phó xong mọi người, Hưng kiếm thánh nói tiếp.

- Vâng!
Tất cả trưởng lão đồng thời gật đầu, mọi người đồng loạt bay ra khỏi thành.

Bên ngoài vẫn sương mù mênh mông, cái gì cũng không nhìn thấy, trên không Lạc Nhược Hi nhìn một hồi, đột nhiên nhíu mày lại, thẳng tắp bay tới đằng trước.

- Nhược Hi cô nương...

Không nghĩ tới cô bé này lỗ mãng như vậy, Hưng Mộng kiếm thánh liếc mắt nhìn nhau, riêng phần mình cau mày.

- Các ngươi bảo vệ ở đây, chúng ta đi qua nhìn một chút!

Biết lại không đuổi theo, người liền mất dấu, Hưng kiếm thánh cũng không chậm trễ, dặn dò mọi người một tiếng, mang theo Mộng kiếm thánh thẳng tắp đuổi theo.

- Tại sao không có ai?

Càng bay, hai người càng cảm thấy nghi ngờ.

Theo lý thuyết đã đi vào sâu như vậy, khẳng định sẽ có Dị Linh tộc xuất hiện, làm sao một bóng ma cũng không thấy?

Mặc kệ đánh lén hay không, phòng vệ bình thường dù sao cũng nên có a?

Nếu như Dị Linh tộc thật sự bất cẩn như vậy, thì không có khả năng cùng Danh Sư đường chiến đấu vài vạn năm, cũng không hề rơi xuống hạ phong.

- Mau nhìn phía trước...

Hưng kiếm thánh đang nghi ngờ, liền nghe thanh âm của Mộng kiếm thánh vang lên, vội vàng ngẩng đầu, ngay sau đó nhìn thấy từng dãy Dị Linh tộc nằm trên mặt đất, tóc dựng lên, vẻ mặt đen nhánh, khóe miệng tràn đầy bọt mép... Vậy mà, tất cả đều cắt đứt hô hấp.

Lạc Nhược Hi đang ngồi xổm ở giữa đám người chết, đôi mi thanh tú nhíu lên, tựa hồ quan sát được cái gì.

Chương 3188: Đi vào phong ấn (1)

- Đây là... Làm sao vậy?

Nhìn thấy Dị Linh tộc trước đó để cho bọn họ sứt đầu mẻ trán, tất cả đều nằm trên mặt đất, hai vị kiếm thánh hoàn toàn bối rối.

- Bọn họ đều bị Trương Huyền giết...

Lạc Nhược Hi đứng dậy.

- Bị hắn giết? Cái này sao có thể? Trừ khi Cổ Thánh... Nếu không, làm sao có thể đồng thời giết chết nhiều cường giả như vậy...

Hưng kiếm thánh khó tin.

Không phải hắn không tin nhi tử, mà là hơn một vạn Thánh Vực tam trọng trở lên, còn có không ít Đại Thánh cấp... Một người giết sạch, làm sao cũng cảm thấy khó tin?

- Hắn mượn lôi đình trừng phạt, những người này đều không có chút nào đề phòng, bị lôi đình đánh lên người tê liệt, sau đó mới bị ra tay chém giết! Đương nhiên, phần lớn là bị lôi điện đánh chết tại chỗ!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

- Lôi đình?

Hưng Mộng kiếm thánh nhìn nhau, vội vàng nhìn lại thi thể trên đất, quả nhiên nhìn ra, trên thân những người này đều có dấu vết bị lôi điện đánh qua.

Nhi tử quả thực có thể triệu hoán lôi kiếp... Một thân một mình, diệt trên vạn quân... Tận mắt nhìn thấy, hai người cũng cảm thấy như mộng ảo.

- Những người này đã chết... như vậy Huyền nhi đâu?

Mộng kiếm thánh vội vàng bay lên, tìm kiếm khắp nơi.

Giết nhiều người như vậy, coi như thủ đoạn của nhi tử rất nhiều, khẳng định cũng không dễ chịu, nàng muốn nhìn một chút, đến cùng thế nào rồi? Có bị thương hay không...

- Hẳn là đi chỗ phong ấn...
Lạc Nhược Hi đứng dậy, tiếp tục tiến lên.

Những người này đều đã chết, khẳng định phải đi chữa trị phong ấn, điểm ấy rất dễ dàng đoán được.

Ba người cấp tốc phi hành, chỉ chốc lát đi tới trước mặt phong ấn.

Giờ phút này phong ấn đã hoàn chỉnh không thiếu sót, trong đó lực lượng chấn động kịch liệt, rất rõ ràng vừa mới sửa chữa xong.

- Là chân khí của Huyền nhi, nhưng... người đâu?

Nhìn kỹ một hồi, Mộng kiếm thánh nhận ra, đây là chân khí của Trương Huyền tu bổ, có thể chữa trị cái này, nói rõ hẳn không có vấn đề gì, nhưng người làm sao không thấy?

Thần thức lan ra, nếu ở đây, khẳng định đã sớm phát hiện.

- Hắn hẳn là thông qua phong ấn đi tới chỗ Dị Linh tộc!

Lạc Nhược Hi nhíu mày.
- Đi bên kia? Đứa nhỏ này, làm sao lỗ mãng như thế...

Mộng kiếm thánh giật nảy mình, thiếu chút nữa ngất đi:

- Không được, ta muốn đi cứu hắn...

Mộng kiếm thánh ở trên đại lục danh khí rất lớn, bình thường làm việc từ trước tới nay thận trọng, nhưng liên lụy đến nhi tử, thì cái gì cũng không quản được.

- Vẫn là ta đi qua đi, các ngươi đi vào, chỉ sợ người còn không tìm được, bản thân liền gặp nguy hiểm...

Lạc Nhược Hi cắt đứt nàng, thản nhiên nói.

Thực lực của Hưng Mộng kiếm thánh rất mạnh, nhưng bên Dị Linh tộc kia, sát lục chi khí nồng đậm, tiến vào bên trong, thực lực bị áp chế không nói, không thể thay đổi khí tức, sẽ giống như hải đăng trong đêm tối, rất dễ dàng bị phát hiện.

Thật muốn đi vào, chỉ sợ còn không có tìm được Trương Huyền, trước đã bị Dị Linh tộc vây quanh chém giết.

- Ngươi?

Mộng kiếm thánh nhíu mày:

- Trong phong ấn quá nguy hiểm, thực lực của ngươi...

Không phải nàng không tin Lạc Nhược Hi, mà là nàng chưa hề thấy nữ hài ra tay, ban đầu ở Lạc gia, cũng là hạ nhân Ngột Thần của nàng chiến đấu. Cụ thể tu vi như thế nào, cũng không hiểu rõ tình hình, chỉ biết không kém mà thôi.

- Các ngươi yên tâm!

Biết đối phương lo lắng cho mình, Lạc Nhược Hi nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Các ngươi về nói tin tức này cho người trong thành biết, để cho bọn họ tới xử lý những thi thể Dị Linh tộc này, thủ hộ phong ấn...

Chương 3189: Đi vào phong ấn (2)

Nói xong bàn tay nhẹ nhàng vung lên.

Hô!

Hưng Mộng kiếm thánh đột nhiên cảm thấy ánh mắt hoa lên, ngay cả phản kháng cũng không được, không gian trước mặt liền xuất hiện bóp méo, sau một khắc đã xuất hiện ở trong đại sảnh.

- Chuyện này...

Hai người nhìn nhau ngạc nhiên.

Phất phất tay, bọn họ liền trở lại trong đại sảnh, chính xác đến chỗ ngồi... nắm chắc không gian đạt đến loại cảnh giới nào? Xem như Dương sư cũng làm không được!

- Chẳng lẽ là... Cổ Thánh?

Sắc mặt của Mộng kiếm thánh trắng nhợt, cực kỳ khó tin.

Trước đó liền biết, cô gái mà nhi tử ưa thích này, thực lực bất phàm, hẳn là mạnh hơn bọn hắn, nhưng làm sao cũng không nghĩ đến sẽ lợi hại như vậy!

Bọn họ liên thủ, Bất Hủ cảnh cũng có thể chiến một trận, đối phương hất ống tay áo, liền đến nơi này, chuyện gì xảy ra cũng không có hiểu rõ... Đã vượt ra khỏi tưởng tượng.

- Cổ Thánh? Ở trên Đại lục làm sao có thể có Cổ Thánh trẻ như vậy?

Hưng kiếm thánh lắc đầu, nghĩ một lát, thực sự nghĩ không ra rốt cục mạnh đến mức nào, đành phải lắc đầu:

- Được rồi, không nghĩ nhiều như vậy, thực lực của nàng đi tìm Huyền nhi, khẳng định dễ dàng hơn chúng ta nhiều!

Nói xong, thân thể nhoáng một cái, đi tới trên không thành trì.

- Tất cả đệ tử Trương gia nghe lệnh, lập tức xuất kích, đi thu chiến lợi phẩm!

- Thu chiến lợi phẩm? Nhìn thấy tộc trưởng rõ ràng đi về phía trước, giờ phút này lại xuất hiện ở đằng sau, rất nhiều trưởng lão canh giữ ở ngoài thành tràn đầy kỳ lạ.

- Vừa rồi Trương Huyền tộc trưởng lẻn vào Dị Linh tộc, đã chém giết hơn một vạn Dị Linh tộc... nguy cơ ở Long Hổ Sơn Địa quật được giải trừ!

Thấy mọi người không hiểu, Hưng kiếm thánh cười giải thích.

- Tộc trưởng một người chém giết hơn vạn Dị Linh tộc?

- Quân đội Dị Linh tộc àm chúng ta giao chiến mấy lần, một chút biện pháp cũng không có, bị tộc trưởng một người diệt sạch?

- Chuyện này... Ta không nghe lầm chứ?

...

Trong nháy mắt, tất cả mọi người Trương gia mộng tại nguyên chỗ, tựa như choáng váng.

Nghe qua trong vạn quân lấy đầu tướng địch, cũng đã được nghe nói lấy một địch trăm, dị thường mãnh liệt... nhưng một người diệt một chi quân đội, đến cùng xảy ra chuyện gì? …

Không đi quản người Trương gia, xử lý những thi thể Dị Linh tộc kia như thế nào, giờ phút này Trương Huyền đang ở trong thế giới phong ấn, nhanh chóng phi hành.

Là đại lục bao la giống như Danh Sư đại lục, không nhìn thấy phần cuối, trên bầu trời không có mặt trời, chỉ có mặt trăng huyết sắc, treo lơ lửng giữa không trung, cho người ta một loại âm lãnh hiu quạnh.

Trên mặt trăng, sát lục chi khí nồng đậm, giống như chân khí đặc thù của Dị Linh tộc là từ nó tạo nên.

- Quả thực là Tu La địa phủ, khó trách Dị Linh tộc muốn chiếm Danh Sư đại lục...

Lông mày Trương Huyền giương lên.

Tuy Thiên Đạo chân khí của hắn có thể mô phỏng theo khí tức sát lục của Dị Linh tộc, nhưng ở đây lâu, cũng sẽ cảm thấy tinh thần trở nên thô bạo, nhịn không được sinh ra xúc động chém giết.

Nơi này quả thực không thích hợp để cho người ta trường kỳ sinh tồn. Đổi lại hắn là Dị Linh tộc, khẳng định cũng đã sớm xông ra.

- Không có địa đồ, tìm không rõ ràng phương hướng, thực sự không được, trước đi về, chờ Ngoan Nhân tỉnh lại tới...

Xuyên qua phong ấn đi tới nơi này, hắn chỉ là tò mò, cũng không có ý định chém giết bao nhiêu Dị Linh tộc, bây giờ thấy Huyết Nguyệt, biết hoàn cảnh nơi này, không bằng về trước lại nói.

Nếu không tìm không thấy phương hướng, mất phương hướng trong đó, được không bù mất.

- Tốc độ nhanh một chút!

Vừa định trở về, liền nghe tiếng gió dồn dập, ngay sau đó thanh âm một cường giả Dị Linh tộc truyền tới.

Thân thể nhoáng một cái, lợi dụng không gian chân giải ẩn tàng lại thân hình, Trương Huyền nhanh chóng bay về phía có thanh âm.

Chương 3190: Mười vạn đại quân (1)

Chỉ chốc lát đi tới một khe núi, vài Dị Linh tộc đang đứng tại nguyên chỗ, linh khí bốn phía không ngừng tụ đến, tựa hồ thôi thúc trận pháp nào đó.

Nhìn kỹ lại, là bốn Dị Linh tộc, mạnh nhất tương đương với Mưu Vu, đạt đến Bất Hủ cảnh, ba vị khác chỉ có Đại Thánh tầng một Kiến Thần Bất Hoại.

Trước mặt bọn hắn là truyền tống trận, có điều nhìn bộ dáng trận kỳ, cực kỳ cổ xưa, vận chuyển không biết bao lâu, có chút cũ kỹ, bởi vậy kích hoạt lên khá phiền toái.

Gia hỏa thực lực mạnh nhất, nhìn mấy Dị Linh tộc trước mắt tràn đầy tức giận, vừa rồi quát tháo đúng là thanh âm của hắn.

- Ma Diệp đại nhân, ta đã tận lực, nhưng trận pháp này thực sự quá cũ kỹ... Ta cũng không có cách nào!

Dị Linh tộc thôi thúc trận pháp, khuôn mặt xấu hổ, thận trọng nói.

- Bớt nói nhảm, hoạt động nhanh lên một chút, nếu không xuất hiện biến cố, ngươi ta đều đầu rơi xuống đất!

Ma Diệp đại nhân vẫy tay một cái.

- Vâng!

Dị Linh tộc trước mặt không dám nói nhảm, lực lượng toàn thân điên cuồng tuôn ra, bốn phía hội tụ linh khí tốc độ tăng tốc, trận pháp cổ xưa không ngừng lấp lánh, tựa như lúc nào cũng sẽ kích hoạt.

Vẻ mặt Dị Linh tộc kia trở nên trắng, xem ra thể lực sắp không chống đỡ được nữa.

- Nhanh hỗ trợ!

Ma Diệp đại nhân triệu hoán hai người khác.

Hai Dị Linh tộc Kiến Thần Bất Hoại cảnh còn lại không có chút do dự gì, cắn răng một cái, cắt đứt ngón tay, huyết dịch mãnh liệt xông ra.

Ông! Linh khí trong nháy mắt trở nên cực kỳ nồng đậm, trận pháp thả ra hào quang chói sáng.

- Ừm!

Thấy được trận pháp kích hoạt, Ma Diệp hừ một tiếng, thân thể nhoáng một cái, đi vào ở giữa.

Hô!

Quang mang bao phủ, không gian xuất hiện khe hở, Ma Diệp tiến vào bên trong, thời gian nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Lạch cạch!

Ma Diệp vừa rời đi, ba vị cường giả Kiến Thần Bất Hoại còn lại, tất cả đều đồng thời bại liệt trên mặt đất. Xem ra kích hoạt trận pháp vừa rồi, trong nháy mắt làm lực lượng toàn thân bọn hắn bị rút sạch.

- Cũng may hoàn thành, nếu không khẳng định sẽ bị chém đầu...
Dù mỏi mệt, ba người vẫn nhếch miệng bật cười.

Vừa rồi nếu không kích hoạt trận pháp, phỏng chừng mạng cũng bị mất. Đang vui vẻ, liền nghe tiếng bước chân truyền đến, sau đó một tộc nhân cao lớn đi tới trước mặt.

- Mưu Vu đại nhân!

Nhìn rõ ràng người tới, ba người vội vàng đứng dậy.

- Ừm, vận chuyển trận pháp, đưa ta đến chỗ Ma Diệp mới vừa đi!

Mưu Vu vẫy tay nói.

Mưu Vu này, đương nhiên là Trương Huyền ngụy trang.

Ma Diệp kia gấp gáp ngồi truyền tống trận rời khỏi như vậy, nhất định là có chuyện đi làm, đã nhìn thấy, tự nhiên phải ngăn cản, thuận tiện tìm hiểu hư thực của Dị Linh tộc.

- Đại nhân cũng muốn đi Thiên Diệp hải?

Mấy Dị Linh tộc kích hoạt trận pháp suýt chút nữa khóc.

Mới vừa truyền tống một lần, mạng cũng sắp mất, lại truyền tống, phỏng chừng không cần sống. Tuy buồn bực, vẫn không nhịn được cắn răng hỏi:

- Thần Linh Hoàng không phải bảo đại nhân đi Dã Tinh hà sao?

Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Mưu Vu đi Long Hổ Sơn phong ấn, ở trong miệng đối phương xưng hô Dã Tinh hà, xem ra đối phương xưng hô địa vực, cùng nhân loại cũng không tương đồng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau