THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3181 - Chương 3185

Chương 3181: Xếp hàng đứng vững tay cầm tay (2)

- Có thuộc hạ!

Ngả Hà tướng quân ra khỏi hàng.

- Dẫn người, đưa đồ vật vừa rồi bố trí đến nơi này!

Vung tay lên, Trương Huyền nói.

- Vâng!

Mặc dù không biết vì sao thống lĩnh muốn làm như thế, nhưng đã ra lệnh, hắn không dám vi phạm, Ngả Hà tướng quân lập tức mang theo một đống người, vội vã rời khỏi.

Mấy phút sau, rất nhiều bệ đá cùng kính được chở tới.

- Mỗi ngàn người thành một đội, phân tán những vật này đến mỗi đội ngũ, chiến sĩ toàn bộ tay cầm tay, phía trước nhất bàn tay đụng chạm lên gương!

Thấy đồ vật lấy ra, Trương Huyền tuyên bố mệnh lệnh.

- Ngàn người một đội?

- Tay cầm tay?

Tất cả binh sĩ tràn đầy mê man.

Đây là muốn diễn luyện tân trận pháp gì sao? Chỉ là... Làm sao chưa từng nghe qua? Xem như trận pháp, cũng chưa nghe nói qua cần tay cầm tay?

- Thống lĩnh, Trương gia nhìn chằm chằm, triệu tập tất cả mọi người tới, tay cầm tay... Ngộ nhỡ bọn họ nhân cơ hội tấn công thì làm sao bây giờ?

Một người mặc khôi giáp màu đen, cùng Ngả Hà tướng quân có chút tương tự, nhịn không được hỏi.

Tất cả binh sĩ khác cũng đồng loạt nhìn qua.

- Ngu xuẩn!

Trương Huyền lộ ra vẻ tức giận: - Đây là ta cùng mấy vị phó thống lĩnh vừa mới lập ra kế hoạch tác chiến, các ngươi có biết những kính này là cái gì không?

- Thuộc hạ không biết!

- Thoạt nhìn là một loại kính đặc thù, không hiểu có ích lợi gì...

Mọi người đều lắc đầu.

Nếu không phải Trương Huyền cùng Thiên Cơ sư tiếp xúc khá nhiều cũng không nhận ra, những binh sĩ bình thường này, chưa bao giờ thấy qua Thiên Cơ sư của nhân loại, tự nhiên khó mà phân biệt.

- Nói cho các ngươi biết, đây là chí bảo của Thiên Cơ sư, có thể che giấu Thiên Cơ, bị che lấp lại, cao thủ Tâm Huyết Lai Triều cũng không thể phát giác, cho các ngươi tới đụng chạm, tay cầm tay, chính là muốn che giấu khí tức cùng sát cơ trên người các ngươi, sau đó lặng lẽ che giấu đi qua, giết bọn họ trở tay không kịp!

Trương Huyền vung tay lên nói.

- Giết đến trở tay không kịp? Thống lĩnh muốn đánh lén?

- Có thể che lấp Thiên Cơ? Quá lợi hại...

- Đúng vậy, một khi đánh lén thành công, chúng ta sẽ lập xuống công lao to lớn... Nghe được công hiệu của những cái kính này, tất cả Dị Linh tộc đều tràn đầy kích động, vẻ mặt đỏ lên.

Có thể đánh lén thành công, cũng không cần liều chết chiến đấu, làm không cẩn thận còn có thể lập xuống công lao to lớn, nhận được vô số ban thưởng.

- Rõ ràng liền tốt, vì lẽ đó phải tay cầm tay, ở giữa không thể có bất kỳ đồ vật gì cách biệt, ngàn vạn ghi nhớ, một khi bởi vì ai không nắm tay tiết lộ tung tích, bị Danh Sư đối diện phát giác, chính là tội nhân của Dị Linh tộc, giết chết không cần luận tội!

Trong giọng nói của Trương Huyền mang theo sát khí nồng đậm:

- Lần này đánh lén, được ăn cả ngã về không, chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại! Tất cả đều rõ chưa?

- Rõ ràng!

Rất nhiều binh sĩ Dị Linh tộc đồng thời gật đầu, từng cái vẻ mặt trang nghiêm, tràn đầy kích động.

- Rất tốt...

Thấy mọi người nghe theo mệnh lệnh, lúc này Trương Huyền mới vẫy tay một cái:

- Bày trận!

Rầm rầm!

Đội ngũ trước mắt lập tức biến thành ngàn người một đội, thực lực mạnh nhất đứng ở phía trước nhất, bàn tay tiếp xúc kính, những người khác thì tay cầm tay, từng tầng từng tầng lan tràn khoảng cách mấy trăm mét.

- Rất tốt...

Trương Huyền thoả mãn gật đầu, đang muốn nói đôi câu khích lệ lòng người, liền nghe mấy tiếng gió nhanh chóng lướt qua, một bóng người bất ngờ xuất hiện ở phía trước.

- Ngân Giang thống lĩnh, ngươi đang làm gì vậy?

Một tiếng hét lớn vang lên.

Chương 3182: Quả cà (1)

- Ngân Giang thống lĩnh?

Nhìn thấy người đột nhiên xuất hiện, hơn nữa quát tháo với bản thân, Trương Huyền ngu nữa cũng rõ ràng, là đang nói chuyện với mình.

Nguyên lai hắn ngụy trang vị thống lĩnh này, gọi là Ngân Giang.

Ngẩng đầu nhìn về phía gia hỏa bay tới, quần áo khôi giáp tương đồng hắn, khí tức mạnh mẽ, vậy mà cũng là Đại Thánh tứ trọng Bất Hủ cảnh! Không phải nói Đại Thánh cấp chỉ có bảy cái ư? Cái này từ nơi nào xuất hiện?

- Phong ấn...

Trái tim Trương Huyền nhảy một cái, lập tức hiểu được.

Nếu như không đoán sai, hẳn là phong ấn bị phá, viện quân đằng sau tới!

Sớm không tới, muộn không tới, vừa mới chuẩn bị tốt liền đến... Có phần quá trùng hợp đi!

Bất quá xem như cường giả Bất Hủ cảnh, chắc hẳn cũng khó có thể phát hiện bản thân là giả. Nghĩ đến cái này, trên mặt Trương Huyền không có bất kỳ bối rối, ngược lại lông mày giương lên:

- Thế nào, ta làm cái gì, còn cần báo cáo ngươi?

- Ngươi!

Dị Linh tộc nói chuyện hừ lạnh một tiếng, bàn tay bỗng nhiên hất lên, lấy ra một tờ giấy màu vàng óng:

- Thần Dung Hoàng có lệnh, đình chỉ công kích, đường cũ trở về!

- Đường cũ trở về?

Trương Huyền sững sờ.

Đối phương nói Thần Dung Hoàng, khẳng định là chỉ Dị Linh Hoàng... Nhiều người như vậy vọt tới Địa quật, tại sao lại đột nhiên trở về?

- Không sai, còn không mau sửa sang lại quân đội, nghe theo mệnh lệnh? Dị Linh tộc kia quát một tiếng, bàn tay run lên, tờ giấy màu vàng óng trong tay bay tới. Trương Huyền nhận lấy, phía trên quả nhiên dùng văn tự Dị Linh tộc viết lệnh lui quân.

- Chuyện này...

Trương Huyền dừng lại một chút, thu thánh chỉ vào trữ vật giới chỉ:

- Trước không vội, ta mang ngươi đi xem một vật!

- Ừm?

Dị Linh tộc hắc giáp nhíu mày.

- Những bảo vật Thiên Cơ kia, ta phát hiện diệu dụng khác, một khi kích hoạt, có được công hiệu không có gì sánh kịp, về sau đối kháng nhân tộc, mọi việc đều thuận lợi, xem như nửa bước Cổ Thánh cũng không đỡ nổi một đòn!

Trương Huyền mỉm cười, khắp khuôn mặt là tự tin.

- Nửa bước Cổ Thánh cũng không đỡ nổi một đòn? Dị Linh tộc hắc giáp khó tin.

Những kính này, binh lính bình thường không nhận ra, nhưng hắn nhận ra, là bảo vật Thiên Cơ sư, nhiều nhất dùng để che lấp khí tức, hơn nữa còn phải sắp đặt ra phương vị đặc thù mới có thể làm được... Có thể có diệu dụng gì, ngay cả nửa bước Cổ Thánh cũng có thể chém giết?

- Không sai, ngươi có thể tự mình thử một chút, thử xong, chúng ta liền lui quân...

Trương Huyền gật đầu, mang theo chân thành.

- Tốt, ta ngược lại muốn xem xem, ngươi muốn làm cái gì!

Dị Linh tộc hắc giáp tràn đầy nghi ngờ nhìn qua, cuối cùng vẫn gật đầu.

Hắn là tới ban bố mệnh lệnh, hiện tại mệnh lệnh đã truyền, đối phương cũng tuân thủ, nếu quả thật có phát hiện mới gì, nhìn một chút cũng không sao.

Nhiều binh sĩ Dị Linh tộc như vậy, đối phương lại là thống lĩnh, chắc hẳn cũng không dám chơi trò gì.

- Rất đơn giản, giống như những binh sĩ kia, tùy tiện chọn một mặt kính, lấy tay sờ lên!

Trương Huyền cười nói.

Chần chờ một chút, Dị Linh tộc hắc giáp gật đầu, tìm một tấm kính, bàn tay duỗi lên.

Cũng không phải hắn ngốc, dễ dàng bị lừa gạt, mà là nằm mộng cũng nghĩ không ra, vị trước mắt này đã không phải Ngân Giang, mà là giả.

Lại nói, Thiên Cơ sư không thuộc về chức nghiệp chiến đấu, bảo vật cũng chỉ có tác dụng che lấp Thiên Cơ, không có công kích quá lớn, coi như xuất hiện biến cố, lấy thực lực của bọn hắn cũng có thể tuỳ tiện tránh đi.

- Tất cả mọi người chuẩn bị kỹ càng, vậy thì bắt đầu...

Thấy vị cao thủ vừa tới đã chạm đến gương, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đang muốn vận dụng Thiên Đạo thư viện. Lần nữa nghe được một tiếng gió gào thét, lại có người bay tới.

Chương 3183: Quả cà (2)

- Ngân Giang nghe lệnh, Thần Linh Hoàng có chỉ, lập tức tấn công, không được sai sót!

Bóng người còn ở trên không, liền mở ra một thánh chỉ, lên tiếng hét lớn. Tới vậy mà cũng là một vị cường giả Bất Hủ cảnh.

- Chuyện này...

Trương Huyền nháy mắt, mới vừa nói đình chỉ tấn công, cái này lại lập tức tấn công, không được sai sót... Các ngươi là cố ý tới kiếm chuyện với ta sao!

- Không đúng, mới vừa rồi là Thần Dung Hoàng, bây giờ là Thần Linh Hoàng, Dị Linh tộc cũng không phải một Hoàng giả... Chẳng lẽ ý kiến giữa các Hoàng giả không thống nhất?

Một cái ý nghĩ xông ra.

Mới vừa nói lui binh, hiện tại lại chạy tới một cái, muốn tiến công... Hoàng giả Dị Linh tộc làm sao cũng không đáng tin cậy như thế?

- Mưu Vu, ta mới vừa nhận được mệnh lệnh của Thần Dung Hoàng bảo lui quân, ngươi có ý tứ gì?

Dị Linh tộc hắc giáp vừa rồi tới, vẻ mặt khó coi. Hắn mới vừa ban bố mệnh lệnh, tên này liền chạy tới phá đám, tràn đầy không vui.

- Không có ý tứ gì, ta chỉ vâng lệnh làm việc, Ngân Giang, còn không mau tiếp chỉ?

Dị Linh tộc gọi là Mưu Vu, bàn tay run lên, lại một thánh chỉ rơi xuống, mang theo linh khí nồng nặc.

Trương Huyền nhận lấy, phía trên viết đầy văn tự Dị Linh tộc, giống như đối phương nói, quả thực là để hắn lập tức xuất binh, không được chậm trễ.

- Chuyện này...

Trương Huyền nháy mắt.

- Ngân Giang, không được nghe hắn, lập tức lui quân! Thần Dung Hoàng hiệu trung với Linh Thần, ở Linh tộc thuộc về đệ nhất Hoàng giả, không nghe mệnh lệnh của hắn, chẳng lẽ ngươi muốn trở về bị xử trảm?

Thấy hắn chần chừ, Dị Linh tộc tới trước quát to.

- Thần Dung Hoàng là đệ nhất Hoàng giả, nhưng Khổng miếu mở ra, chúng ta hao tốn đại tâm huyết mới phá vỡ phong ấn, sao có thể lui đi? Nếu thực như thế, làm sao đối mặt với chư vị bằng hữu hi sinh? Mưu Vu quát.

- Thần Dung Hoàng đã hạ lệnh như vậy, nhất định là tế tự bẩm báo Linh Thần, chẳng lẽ ngươi muốn làm trái với ý niệm của Linh Thần?

- Ta không dám vi phạm Linh Thần, nhưng chuyện này có chút kỳ lạ, ta tình nguyện nghe theo Thần Linh Hoàng!

Hai người cãi vã.

- Được rồi, chớ có ồn ào...

Thấy bọn họ bất cứ lúc nào cũng sẽ đánh nhau, Trương Huyền tiến về phía trước một bước, trở thành người hoà giải.

- Như vậy đi, mặc kệ là mệnh lệnh của Thần Dung Hoàng hay Thần Linh Hoàng, bây giờ chúng ta đều không thể không tuân theo, mệnh lệnh của Hoàng giả, không phải chúng ta có thể phỏng đoán...

Đi tới trước mặt, Trương Huyền mỉm cười:

- Không bằng như vậy, hiện tại ta không lui quân, cũng không vội tấn công, biểu diễn cho các ngươi thành quả vừa mới nghiên cứu, không biết hai vị có muốn nhìn hay không? - Thành quả?

Mưu Vu nghi ngờ.

- Không sai, ta phát hiện bảo vật Thiên Cơ sư phối hợp phương pháp đặc thù, có tác dụng tấn công cực lớn, có thể ung dung diệt sát một thành, thậm chí một gia tộc, nếu Mưu Vu huynh có hứng thú, có thể giống như tất cả binh sĩ của ta, tìm một cái kính lấy tay sờ, để ngươi thể nghiệm thành quả của ta!

Trương Huyền mỉm cười.

- Chạm đến kính? Bảo vật Thiên Cơ sư?

Vẻ mặt Mưu Vu nghi hoặc nhìn về phía người, lúc này mới phát hiện tất cả binh sĩ đều sờ kính, từng cái trên mặt hưng phấn. Ngay cả Dị Linh tộc hắc giáp vừa rồi tới cũng đứng ở bên cạnh một cái kính, bàn tay phủ lên.

- Đúng vậy, đây chính là một phát hiện vĩ đại, nếu quả thật có thể mượn cơ hội dẹp yên nhân tộc, Thần Linh Hoàng nhất định càng thêm trọng dụng ngươi, ngợi khen là tránh không khỏi...

Trương Huyền mỉm cười.

- Cũng tốt!

Thấy nhiều người đều chuẩn bị xong, Mưu Vu cũng không chậm trễ, gật đầu, tìm một cái kính tiện tay sờ lên.

- Chuẩn bị kỹ càng, mọi người duy trì mỉm cười, ba, hai, một...

Trương Huyền giơ bàn tay lên, tràn đầy vui vẻ:

- Quả cà!

Tạch tạch! Ken két xoạt! Tạch tạch tạch xoạt!

Tất cả binh sĩ, Mưu Vu, Dị Linh tộc hắc giáp, đồng thời tóc dựng lên, toàn thân bốc khói trắng.

Chương 3184: Ngươi tin không? (1)

- Ngươi...

Nằm mộng cũng nghĩ không ra, kính thế mà có thể phóng thích sấm sét, Mưu Vu, Dị Linh tộc hắc giáp mặt mũi phát điên, đồng thời gào thét.

Rất nhiều binh sĩ cũng bị điện giật choáng đầu hoa mắt, tất cả đều bị nội thương.

Còn tưởng rằng là thứ tốt gì, không nghĩ tới là cái này, vừa định rút tay, liền nghe Ngân Giang thống lĩnh áy náy nói:

- Xấu hổ, thao tác có chút sơ xuất, hình như cho tính sai, các ngươi tiếp tục nắm lấy kính, lần này bảo đảm sẽ không giống vừa rồi...

Tiếng nói còn chưa kết thúc, thanh âm sấm sét tiếp tục vang lên, “Tạch tạch! Tạch tạch!” không dứt bên tai.

Trên gương xuất hiện từng đạo lôi đình thô to, lít nha lít nhít, không ngừng hạ xuống...

Tất cả binh sĩ đều điên rồi.

Quả thực không giống... nhưng cái này con mẹ nó so với trước đó càng hung mãnh hơn a!

Đây không phải là muốn chơi chết chúng ta mới vui vẻ ư?

Lòng tràn đầy buồn bực, muốn rút tay về, lại phát hiện lực lượng sấm sét quá mạnh, toàn thân tê liệt, đã không cách nào rút về.

Phốc! Phốc! Phốc!

Từng cái khóe miệng tuôn ra bọt mép, ngay sau đó ý thức biến mất.
Trước khi chết cũng không dám tin tưởng, lại bị thống lĩnh của mình tươi sống hố chết.

Ngay cả người mình cũng hố... Con hàng này, đến cùng làm sao lên làm thống lĩnh?

Những binh sĩ này, phần lớn đều là Thánh Vực tam tứ trọng, sao có thể thừa nhận lôi đình cuồng bạo như vậy, bị liên tục giật hai lần, hầu như toàn quân bị diệt.

Không chỉ bọn họ, ngay cả Mưu Vu cùng Dị Linh tộc hắc giáp, thực lực như thế, cũng bị điện toàn thân run rẩy, suýt chút nữa hôn mê.

Đối kháng lôi kiếp, bọn họ sẽ sớm chuẩn bị đủ loại bảo vật, lần này không có chút đề phòng nào, cho dù là Bất Hủ cảnh cũng da đầu run lên, ý thức mơ hồ.

- Lần này đúng rồi nha...

Nhìn thấy hơn một vạn vị binh sĩ, tất cả đều bị điện giật chết, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Cơ sư cùng Thiên Cơ pháp bảo, đều chiếm lấy bí mật Thiên Đạo, đối với hắn mà nói, chỉ cần vận chuyển thư viện, sẽ lập tức tiến hành trừng phạt. Linh quang khẽ động, nghĩ ra biện pháp này, không nghĩ tới thật đúng là có tác dụng.

Chỉ là hai người kia đột nhiên xuất hiện, có chút ngoài ý muốn, có điều còn tốt, không có người nghĩ tới còn có phương thức công kích kỳ hoa như vậy, trực tiếp trúng chiêu.

- Cốt Long, ngươi đi xem một chút, có binh sĩ chưa chết hay không, tất cả đều giết! Đỉnh Đỉnh, yêu đao, đối phó Mưu Vu!

Biết loại sự tình này chỉ là vận khí tốt, đối phương không có đề phòng mới thành công, một khi hai Bất Hủ cảnh kia khôi phục lại, ai sống ai chết còn chưa nhất định, Trương Huyền không dám chần chừ, đã xuất hiện ở trước mặt Dị Linh tộc hắc giáp.

Kim Nguyên đỉnh cùng yêu đao đối phó Mưu Vu, hắn đối kháng Dị Linh tộc hắc giáp.

- Ngươi không phải Ngân Giang, ta muốn giết ngươi...

Nhìn thấy tất cả binh sĩ đều bị sét đánh chết, không có chết, thì bị Cốt Long chém giết, Dị Linh tộc hắc giáp ngu nữa cũng rõ ràng, người trước mắt này căn bản không phải Ngân Giang!

Trong lòng tràn đầy tức giận, cổ tay rung lên, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, đâm về phía Trương Huyền.

Ông!

Kiếm cách đối phương còn rất xa, liền cảm thấy một cỗ ý niệm đặc thù như mũi kim va chạm đến, để trong đầu hắn chóng mặt, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

- Công kích linh hồn?

Đồng tử hắn co rụt lại.

Chương 3185: Ngươi tin không? (2)

Đối phương đang dùng công kích linh hồn cực kỳ cao minh, cho dù là hắn cũng không đề phòng được.

Rầm!

Đang chóng mặt, thấy hoa mắt, gia hỏa kia đã xuất hiện ở trước mắt, một quyền đập xuống.

- Huyết mạch bùng cháy...

Biết mặc cho nắm đấm hạ xuống, nhất định sẽ bỏ mình, Dị Linh tộc hắc giáp không dám chần chừ, lập tức kích hoạt máu trong cơ thể, một cỗ khí tức cường đại trong nháy mắt dâng lên.

- Kích hoạt huyết mạch cũng vô dụng...

Lực lượng bạo tăng, Dị Linh tộc hắc giáp vừa định phản kích, liền thấy gia hỏa đối diện cầm một nghiên mực không lớn, đổ ập xuống.

Tạch tạch!

Đầu lâu hắn xuất hiện vết rách.

Hắn thân là cường giả Bất Hủ cảnh, thân thể bất hủ bất diệt, phòng ngự có thể xưng vô địch, coi như đứng tại chỗ để Kim Thân cảnh công kích, cũng chưa chắc có thể đâm rách phòng ngự...

Kẻ trước mắt này, tiện tay cầm một nghiên mực, trực tiếp xé rách đầu lâu... Đây là bảo vật cấp bậc gì?

Đại ca, ngươi đến cùng từ đâu tới? Cốt Long kia, cấp bậc cao như vậy, còn có viên gạch, yêu đao... Vốn cho rằng ba kiện thần binh liền đủ để cho người ta kinh ngạc, lại còn con mẹ nó có cái nghiên mực...

Thình thịch thình thịch bành! Trong lòng khiếp sợ vừa mới bay lên, chỉ thấy đối phương tay cầm nghiên mực, không ngừng đập xuống, ý thức dần dần rời xa... Cái này chỉ sợ là cường giả Bất Hủ cảnh chết uất ức nhất, mới vừa bị điện giật toàn thân còn có chút tê liệt, liền bị người dùng nghiên mực tươi sống đập chết... Kết quả này, nằm mộng cũng nghĩ không ra.

- Quả thực không phải pháp bảo loại hình tấn công, không dùng tốt lắm...

Lần nữa thu nghiên mực về nhẫn, Trương Huyền lắc đầu.

Thứ này chính là từ trong tay Đạm Đài Chấn Thanh lấy được, pháp bảo do Tử Vũ Cổ Thánh lưu lại, tuy cấp bậc rất cao, nhưng dùng để công kích, vẫn còn có chút không thuận tay.

Đương nhiên, nếu như cho Đạm Đài Chấn Thanh biết, hắn vậy mà dùng món bảo vật này đập đầu người khác, phỏng đoán sẽ trực tiếp phát điên, tại chỗ ngất đi.

Đây chính là tiên tổ lưu lại truyền gia chi bảo, dùng để mài mực, viết sách rèn chữ, sư tự kim binh, có thể phát huy uy lực lớn hơn, cái tên này ngược lại tốt, trực tiếp đập người... đồ vật của văn nhân, lại dùng như vậy...

Chém giết Dị Linh tộc hắc giáp, Trương Huyền quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy khuôn mặt của Mưu Vu đang ở dưới mông của Kim Nguyên đỉnh, một bộ không muốn sống nữa.
Không cần nhìn cũng biết, không cần hắn ra tay, tên này hẳn phải chết không nghi ngờ.

Tuy năng lực đơn độc tác chiến của vũ khí không bằng chủ nhân điều khiển, nhưng cấp bậc của Kim Nguyên đỉnh, Yêu Dị Huyền Đao đều vượt qua Mưu Vu, lại đồng thời ra tay, người sau càng bị điện không có khôi phục, tự nhiên không cách nào ngăn cản.

Giờ phút này Long Cốt Thần Thương cũng bay tới, hai lần điện giật, hơn một vạn Dị Linh tộc, gần như tất cả đều không có hô hấp, may mắn sống sót rất ít, thời gian không dài liền chém giết xong.

Nói thật, thời khắc này Long Cốt Thần Thương đối với vị trước mắt này là chân chính phục sát đất.

Hơn một vạn Dị Linh tộc, thời điểm Nhiễm Cầu Cổ Thánh còn không có đột phá gặp được, cũng chỉ có thể chạy được xa bao nhiêu thì hay bấy nhiêu...

Tên này đơn thương độc mã, hầu như không có hao tổn, liền giết chết sạch sẽ, một cái cũng không có chạy mất... Nói ra, cũng không dám để cho người ta tin tưởng.

Một người trấn áp một Địa quật... Truyền đi, cũng có thể trở thành truyền kỳ... Trong lòng đang cảm xúc, đột nhiên nơi xa lần nữa có tiếng gió rít gào, lại một Dị Linh tộc hắc giáp phá không bay tới.

- Ngân Giang thống lĩnh tiếp chỉ, Thần Tinh Hoàng có lệnh, tại chỗ chờ lệnh, không thể tùy tiện tấn công cùng lui về phía sau...

Đi tới trên không, trong tay hắn lơ lửng thánh chỉ kim sắc, nói xong, cúi đầu nhìn thấy thi thể đầy đất, cùng viên gạch đang ngồi ở trên mặt Mưu Vu, lông mày nhịn không được nhảy một cái:

- Ngân Giang, đây là có chuyện gì?

Phía dưới Ngân Giang thống lĩnh vẻ mặt xấu hổ, gãi đầu một cái, ngượng ngùng nói.

- Nếu như ta nói... Bọn họ đang ngủ, ngươi tin không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau