THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3176 - Chương 3180

Chương 3176: Yêu đao thần phục (1)

Thống soái là thật đã sụp đổ.

Hát, hát em gái ngươi ah!

Ta đường đường thành viên của hoàng thất Dị Linh tộc, cường giả Bất Hủ cảnh, hát?

Đầu óc ngươi không có bị lừa đá?

Ngả Hà này là thân tín của hắn, một mực được trọng dụng, bình thường làm việc đáng tin cậy, từ trước tới nay cẩn thận, ngày hôm nay làm sao ầm ĩ như thế?

Ta nói không nên quấy rầy, ngươi đến nói nhảm hết bài này đến bài khác, là cố ý sao?

Nhìn kỹ một cái, dung mạo, khí tức linh hồn, sát khí trong cơ thể, âm điệu nói chuyện, tất cả đều giống nhau như đúc... chỉ có khôi giáp khác biệt... Khôi giáp khác biệt?

Chẳng lẽ tên này không phải Ngả Hà, mà là người khác ngụy trang?

Chưa nghe nói qua có người nào có thể ngụy trang giống như vậy, ngay cả hắn cũng nhìn không ra! Đang muốn một tay tát bay đối phương ra ngoài, chỉ thấy đối phương hít sâu một hơi, thanh âm vang lên:

- Vậy thì tốt, ta trước hát một bài... Hai con hổ, chạy nhanh, chạy nhanh...

- Phốc!

Thống lĩnh lần nữa phun ra máu tươi, hai mắt đỏ hồng:

- Ta trước đập chết ngươi!

Bỗng nhiên rút bàn tay về, lăng không đánh về phía con hàng trước mắt.

Vốn đã không kiên trì nổi, giờ phút này bị đối phương làm cho tâm phiền ý loạn, cưỡng ép rút ra, yêu đao công kích trong nháy mắt tràn vào trong đầu để hắn chóng mặt.

Biết lần này tổn thương nguyên thần, muốn khôi phục không có nửa năm thời gian là không làm được, nhưng hắn thực sự không chịu nổi.

Gặp qua lảm nhảm, còn không có gặp qua lảm nhảm như thế. Không giết con hàng này, đoán chừng ngày hôm nay sẽ bị tươi sống tức chết.

Ầm ầm!
Chưởng lực lăng không đập xuống, lực lượng hùng hồn, tựa như một cự long mãnh liệt kéo tới, thời gian nháy mắt liền nghiền ép tới Ngả Hà tướng quân trước mắt.

- Thống lĩnh, ta là Ngả Hà ah...

“Ngả Hà tướng quân” giật nảy mình, vội vàng trốn đến đằng sau một cột đá.

Trên trụ đá có kính, thống lĩnh không muốn thương tổn kính, tiết lộ hành tung của yêu đao, vội vàng thu tay lại. Bên này mới vừa ngừng, liền nghe thanh âm của đối phương tiếp tục vang lên:

- Thống lĩnh, cẩn thận, có người ở phía trên đánh lén ngươi...

Thống lĩnh vội vàng ngẩng đầu, phía trên sương mù trầm lắng, nào có nửa bóng người.

Hô!

Mới vừa cúi đầu, chỉ thấy một thanh trường thương đã xuất hiện ở trước ngực, hàn khí bức người.

Không nghĩ tới Ngả Hà nắm giữ tốc độ cùng thực lực nhanh như vậy, thống lĩnh biến sắc, vội vàng nghiêng người tránh thoát công kích.

Phốc!

Dù vậy làn da trước ngực cũng bị trường thương vạch ra một vết rách, máu tươi chảy ròng. - Đại Thánh thần binh?

Đồng tử thống lĩnh co rụt lại.

Thân thể của hắn trải qua Kim Thân cảnh rèn luyện, vũ khí bình thường căn bản không đả thương được mảy may, trừ khi đạt tới Đại Thánh cấp...

Trong nháy mắt là hắn biết, người trước mắt này, tuyệt đối không phải Ngả Hà.

Loại vũ khí cấp bậc này, đừng nói đối phương không có, coi như nắm giữ, Thánh Vực bát trọng cũng không cách nào phát huy ra uy lực.

- Ngươi đến cùng là ai...

Thống lĩnh híp mắt lại.

Hưng Mộng kiếm thánh đều dùng kiếm, Trương gia cũng phần lớn dùng kiếm, còn không có nghe nói qua ai dùng thương!

Trong lòng tức giận, nhưng trên tay không có ngừng lại, tiếp tục đập xuống.

Lần này đã dùng hết toàn lực, không gian bốn phía xuất hiện vết rách, không khí phát ra tiếng oanh minh, dường như không chịu nổi.

- Nguy hiểm, có người công kích trên đầu...

Chưởng lực còn không có hạ xuống, liền nghe đối phương lần nữa rống lên. Lông mày nhảy một cái, thần thức vội vàng tản ra, phát hiện phía trên vẫn rỗng tuếch, thống lĩnh tức giận sắp nổ:

- Ngươi đi chết đi!

Chân khí tuôn ra, chưởng lực càng thêm hung mãnh.

Hô!

Gia hỏa đối diện lần nữa giấu đến đằng sau cột đá cùng kính.

Chương 3177: Yêu đao thần phục (2)

- Ah ah ah ah...

Thống lĩnh vội vàng thu tay lại, tức sắp nổ:

- Có bản lĩnh, cùng ta quang minh chính đại chiến một trận...

Có thể một thương đâm thủng hắn, thực lực coi như không bằng hắn, khẳng định cũng có thể so với cường giả Bất Hủ cảnh, loại cường giả này, đều có tín niệm cùng tôn nghiêm của mình!

Con mẹ nó một chiêu cũng không tiếp, liền chui vào đằng sau kính, thật sự là cao thủ ư?

Có bỉ ổi như vậy cao thủ ư?

Hắn cũng giao thủ qua với Danh Sư của Danh Sư đường, mỗi một cái đều mang ngạo khí, bảo vệ tôn nghiêm, cái tên này thì tốt... Ngụy trang thành Ngả Hà, trước chọc hắn bị thương không nói, càng nói láo hết bài này đến bài khác, một mực tránh né, không dám chính diện chiến đấu...

Tại sao có thể có gia hỏa vô sỉ như vậy?

Hắn tức giận gào thét, đang muốn không quan tâm đánh chết đối phương, chỉ thấy đối phương lần nữa chỉ ngón tay:

- Phía trên có người đánh lén...

- Đánh lén em gái ngươi...

Hắn nhịn không được nữa, bỗng nhiên nghiền ép.

Chưởng lực còn không có hạ xuống, liền cảm thấy da đầu nổ tung, một cỗ lực lượng khổng lồ từ trên trời hạ xuống, thẳng tắp đập ở trên đầu.

Lạch cạch!

Bỗng chốc bị đập xuống đất, biến thành cái “Đại” chữ, cả người xương cốt bể nát không biết bao nhiêu khối, máu tươi dâng trào, tựa như suối phun.

- Ha ha, ta lừng lẫy tái xuất giang hồ, quả nhiên uy lực bất phàm...

Ngay sau đó, truyền đến một thanh âm hưng phấn, một gia hỏa trạng thái như viên gạch, cái mông to béo ở trên người không ngừng xoay loạn, đè xương cốt toàn thân hắn giòn vang, máu tươi phun mạnh.

- ...
Thống lĩnh thật khóc.

Cường giả Đại Thánhbình thường, có một Đại Thánh thần binh liền rất ngưu bức, cái tên này, trong tay một thanh trường thương, trên người đè lên cái này, cấp bậc cũng không thấp... Đến cùng là quái thai từ đâu tới?

- Đã nói cho ngươi biết, có người đánh lén, lại không nghe...

Trương Huyền lắc đầu, đi tới trước mặt, khẽ vươn tay, lấy xuống trữ vật giới chỉ trên ngón tay đối phương.

- ...

Thống lĩnh.

Ta còn chưa có chết a, người giết người xong lại đoạt bảo có được hay không...

- Cái tên này giao cho các ngươi...

Trương Huyền lấy nhẫn đi, không tiếp tục để ý thống lĩnh trọng thương, tùy ý khoát tay áo.

Long Cốt Thần Thương cùng Kim Nguyên đỉnh tràn đầy hưng phấn, một cái liều mạng dùng mông ngồi, một cái dùng mũi thương đâm... Lười đi quản hai con hàng kia thu dọn đối phương như thế nào, Trương Huyền đi tới trước mặt yêu đao.

Thanh đao này còn mạnh hơn Kim Nguyên đỉnh, đặc biệt là sát khí trong đó, đối với công kích linh hồn càng thêm cường đại, ngay cả Dị Linh tộc cũng không chống lại được, có thể luyện hóa mà nói, đối phó tên này, căn bản không cần phiền toái như vậy. Ba món binh khí đồng thời ném ra, coi như không cần bản thân điều khiển, cũng có thể đánh thành bánh thịt. - Thử một chút!

Giống như đối phương, bàn tay nhẹ nhàng ấn qua.

Ầm ầm!

Một đạo sát lục chi khí bỗng nhiên tuôn ra, trực tiếp đâm tới linh hồn.

Ông!

Vu Hồn tản mát ra kim quang, ngăn khí tức ở bên ngoài.

- Công kích thật lợi hại...

Trương Huyền lui về sau một bước.

Nếu không phải Vu Hồn của hắn trải qua Chí Tôn Thiên Hỏa kiếp, chỉ sợ lần này liền bị thiệt lớn.

- Xem sát lục chi khí của ngươi, hay của ta lợi hại hơn...

Nếu tên này dùng sát lục chi khí nghiền ép mình, vậy hắn cũng không khách khí, Thiên Đạo chân khí vận chuyển, một cỗ sát lục chi khí tinh thuần tới cực điểm tuôn ra, thẳng tắp áp bức tới yêu đao.

Bất quá còn chưa tới trước mặt, yêu đao kiêu căng khó thuần giống như thấy được chủ nhân, phù phù bay xuống, nằm sấp trên mặt đất, run lẩy bẩy.

- ...

Thống lĩnh gắng sức mở ra con mắt sưng tấy, lệ rơi đầy mặt.

Ngươi không phải rất cao ngạo sao?

Nhanh như vậy liền thần phục, còn có thể có chút tiết tháo hay không...

Chương 3178: Chém giết thống lĩnh (1)

Thống lĩnh là thật khóc.

Lần này dẫn dắt đội ngũ xung kích lối ra Địa quật, vốn cho rằng có thể đại triển hùng phong, làm cho tất cả mọi người đều biết bản thân mạnh mẽ, kết quả... còn chưa kịp tấn công, liền bị một viên gạch, một thanh trường thương đánh nằm trên mặt đất dậy không nổi...

Mấu chốt nhất là, từ gia tộc mang ra yêu đao, làm sao thuần phục cũng không nghe, hiện tại trực tiếp thần phục đối phương... vừa rồi ngạo khí của ngươi đâu?

Trực tiếp nằm rạp trên mặt đất là chuyện gì xảy ra?

- Nguyên lai tên này căn cứ sát lục chi khí tinh thuần thần phục, Thiên Đạo chân khí của ta giả ra, so với Ngoan Nhân cũng không kém...

Không để ý tới hai mắt thống lĩnh đẫm lệ, Trương Huyền giật mình.

Thống lĩnh này, dù hư hư thực thực là thành viên Dị Linh hoàng thất, nhưng sát lục chi khí tinh thuần còn chưa đủ, so sánh với hắn toàn lực vận chuyển Thiên Đạo chân khí, thì kém một đoạn không nhỏ. Ngón tay điểm một cái, một giọt máu bay ra, bị yêu đao dung hợp. Ngay sau đó một đạo ý niệm tràn vào trong đầu.

- Yêu Dị Huyền Đao!

Trương Huyền biết tên của thanh này đao.

Giống như Long Cốt Thần Thương đoán, thanh đao trước mắt này, quả thực là nửa bước Cổ Thánh thần binh, không chỉ như vậy, còn là một bảo vật có thể tấn thăng!

Bảo vật có thể tấn thăng của Dị Linh tộc, lại không giống nhân tộc.

Kim Nguyên đỉnh là bảo vật có thể tấn thăng, nhưng mỗi lần tấn thăng, cần phải mượn bảo vật rèn luyện, Dị Linh tộc không giống, chỉ cần cho nó dùng máu tươi, hoặc linh hồn của cường giả, liền có thể tấn cấp.

Nói cách khác, không cần tôi thép luyện khí, chỉ cần chém giết cường giả liền được! Nguyên nhân chính là như vậy, thanh đao này mới lộ ra yêu dị như vậy, cho người ta một loại sát khí nồng đậm.

- Nói như vậy... Ngươi có thể tấn cấp thành Cổ Thánh thần binh?

Biết những thứ này, con mắt Trương Huyền sáng lên, nhịn không được nhìn qua. Cổ Thánh thần binh, là vũ khí có thể chém giết Cổ Thánh, nếu tên này có thể tấn thăng, hắn ở dưới Cổ Thánh, liền chân chính không còn sợ hãi.

- Có thể, có điều phải uống máu tươi của Cổ Thánh mới được...

Yêu Dị Huyền Đao lắc lư một cái.

- Uống máu Cổ Thánh? Được rồi...

Khóe miệng Trương Huyền co giật một cái.

Có thể cho nó uống máu Cổ Thánh, bản thân cũng có thể chém giết, còn cần đến nó sao?

- Tìm không thấy Cổ Thánh, cho ta thôn phệ huyết dịch linh hồn của Bất Hủ cảnh, hoặc nửa bước Cổ Thánh, cũng có khả năng tấn cấp, chỉ bất quá chậm hơn một chút mà thôi...

Biết ý nghĩ của chủ nhân, Yêu Dị Huyền Đao lần nữa truyền âm tới. - Bất Hủ cảnh hữu dụng với ngươi? Vậy ngươi giết tên này, có thể tiến bộ bao nhiêu?

Trương Huyền chỉ thống lĩnh.

- Mặc dù thực lực của hắn bình thường, nhưng là đệ tử hạch tâm của hoàng thất Dị Linh tộc, sau khi thôn phệ, hẳn có thể tiến thêm một bước, ở trong nửa bước Cổ Thánh thần binh, cũng được cho khá cao!

Yêu Dị Huyền Đao gật đầu.

- Vậy thì tốt, giao cho ngươi xử lý...

Đối với Dị Linh tộc, bản thân liền không có hảo cảm, huống chi tên này còn muốn đánh lén cha mẹ, chết đáng đời.

- Vâng!

Nghe hắn nói, Yêu Dị Huyền Đao hưng phấn bay đi, một đao chém xuống.

Thời gian không dài, thống lĩnh liền biến thành một cái xác khô, linh hồn cùng huyết dịch đều bị rút sạch.

Yêu đao được đại bổ, thoạt nhìn càng thêm yêu dị, lực lượng mạnh hơn, ngay cả Kim Nguyên đỉnh nhìn thấy cũng đi vòng qua, không dám tới gần.

- Lợi hại!

Trương Huyền líu lưỡi.

Còn tưởng đối phương truyền tin tức có sai, không nghĩ tới thanh đao này quả nhiên có thể hấp thu huyết dịch linh hồn tấn cấp, trở nên càng thêm cường đại.

Chương 3179: Chém giết thống lĩnh (2)

- Đi về trước đi!

Thu ba món binh khí về trữ vật giới chỉ, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Giải quyết yêu đao cùng thống lĩnh, Dị Linh tộc bên này đã không đáng lo lắng, có điều vẫn phải cẩn thận một chút, tốt nhất có thể nghĩ biện pháp một mẻ hốt gọn.

Nếu không để đệ tử Trương gia đối chiến, không biết sẽ tổn thất bao nhiêu.

Trương Huyền vịn cái cằm, lông mày nâng lên, trong lòng âm thầm phỏng đoán.

Quân đội Dị Linh tộc này, có một Dị Linh thống lĩnh Bất Hủ cảnh, khẳng định có những Đại Thánh khác tồn tại, cũng không phải giết một cái này, liền có thể ung dung chém giết tất cả mọi người.

Dù ba đại vũ khí đều không yếu, nhưng muốn đồ sát một chi quân đội được huấn luyện nghiêm chỉnh... vẫn không làm được! Nhất định phải sớm chuẩn bị mới được.

- Vừa rồi động tĩnh huyên náo không nhỏ, nhưng có trận pháp che đậy, tin tức cũng không tiết ra ngoài, nói cách khác, những người còn lại không biết thống lĩnh đã chết, có thể ngụy trang thành hình dạng của hắn...

Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Nơi này Thiên Cơ, khí tức đều bị che đậy, không có người biết thống lĩnh đã bị giết. Đã như vậy, có thể ngụy trang Ngả Hà tướng quân, thống lĩnh tự nhiên cũng có thể.

Trương Huyền lột xuống khôi giáp trên thi thể, mặc lên người, dung mạo lần nữa biến hóa, giống thống lĩnh như đúc.

- Trước đi nhìn một chút, đến cùng có bao nhiêu cường giả Đại Thánh cấp...

Không tiếp tục để ý bệ đá cùng rất nhiều kính, Trương Huyền sải bước đi ra ngoài, thẳng tắp đi tới những lều trại vừa rồi không dám dò xét.

Cường giả quân đội không thể gián đoạn, thống lĩnh là Bất Hủ cảnh, phó thống lĩnh gì đó khẳng định sẽ không yếu, trước đi nhìn một chút, đến cùng có mấy vị đạt tới Đại Thánh, hiểu rõ những người này, còn lại liền không đáng lo lắng.
Ngụy trang thành thống lĩnh, đi ở trong rất nhiều công sự, lại không ai dám ngăn cản, rất mau liền tới trước mặt doanh trướng.

- Thống lĩnh!

Vài binh sĩ Dị Linh tộc ôm quyền khom người.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, đi vào lều vải, ngay sau đó nhìn thấy bảy người ngồi vây quanh trong phòng, vẻ mặt nghiêm túc.

- Thống lĩnh, ngươi... thành công?

Thấy hắn đi tới, mấy người đồng thời mừng rỡ như điên.

Xem ra sự tình thống lĩnh muốn đi ám sát Hưng Mộng kiếm thánh, những người này đều biết, đang ở nơi này chờ đợi tin tức.
- Ta còn chưa có đi, tới là có chuyện quan trọng muốn cùng các ngươi thảo luận, hi vọng các ngươi cho cái đề nghị...

Trương Huyền khoát tay áo.

Vừa rồi bởi vì có đồ vật Thiên Cơ tồn tại, không dám dùng thư viện, nếu không bên này còn không có đánh chết người, lôi đình liền đến... Tuy không biết tình huống cụ thể của thống lĩnh này, nhưng có kinh nghiệm nhiều lần ngụy trang, lại thêm phù lục ngụy trang của Lạc Nhược Hi mạnh mẽ, bảy người trong phòng không có nhìn ra bất cứ dị thường nào.

- Nếu như thống lĩnh có quyết định, hạ lệnh là được, chúng ta nhất định tuân thủ nghiêm chỉnh!

Nghe nói có chuyện thảo luận, mấy người đồng thời ôm quyền.

- Ừm!

Trương Huyền giả bộ như trầm ngâm suy nghĩ, trên thực tế lặng lẽ vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn, nhìn qua mọi người.

Giống như phỏng đoán, bảy vị này đều đạt đến Đại Thánh cấp, hai Đại Thánh tam trọng Tâm Huyết Lai Triều, ba vị Kim Thân cảnh, còn thừa lại hai vị là Kiến Thần Bất Hoại đỉnh phong.

May mắn vừa rồi không có vội ra tay, nếu không mấy người kia liên hợp, cho dù hắn có ba kiện thần binh, cũng chưa chắc có thể chống lại. Huống chi đưa tới rất nhiều binh sĩ, tạo thành trận pháp hợp kích, cường giả Bất Hủ cảnh chỉ sợ cũng khó mà chạy trốn.

- Ngươi cùng ta đi ra ngoài một chút, ta có chuyện muốn an bài cho ngươi, chuyện này không thể để cho bất kỳ người nào biết...

Trầm tư một chút, Trương Huyền nhìn về phía một vị Đại Thánh tam trọng, mở miệng nói.

- Vâng!

Vị này không có hoài nghi, đứng dậy theo ở phía sau đi ra doanh trướng.

Chương 3180: Xếp hàng đứng vững tay cầm tay (1)

Ra doanh trướng, Trương Huyền không có ngừng lại, rất nhanh bay về chỗ khi nãy.

- Thống lĩnh, có chuyện gì sao?

Thấy thống lĩnh thận trọng như thế, không cho người dò xét, càng phong bế khí tức bốn phía, Đại Thánh tam trọng kia không khỏi nghiêm mặt.

- Là như vậy...

Trương Huyền vừa đi vừa giải thích, lời còn chưa dứt, một thanh yêu đao bất ngờ xuất hiện, chém qua cổ của Dị Linh tộc này.

- ...

Không nghĩ tới đối phương lại đột nhiên ra tay, cường giả Dị Linh tộc giật nảy mình, dù sao cũng là Đại Thánh tam trọng, trải qua vô số chiến đấu, tuy kinh hoảng, lại không loạn trận tuyến, vội vàng lui về phía sau, muốn trốn tránh.

Lạch cạch!

Mới lui hai bước, một viên gạch to lớn rơi vào trên đầu, lập tức bị đập thành bánh rán.

Thống lĩnh Bất Hủ cảnh cũng bị đập không khôi phục lại được, tên này làm sao chống đỡ được, chỉ thoáng cái liền tắt máy.

Phốc!

Yêu Dị Huyền Đao bay tới, hấp thu huyết dịch linh hồn sạch sẽ. Trương Huyền không chần chờ, lần nữa bay trở về doanh trướng:

- Ngươi tới!

Gọi một vị Đại Thánh tam trọng khác, sau năm phút, lần nữa từ bên ngoài thò đầu vào:

- Ba người các ngươi cùng một chỗ tới!

Ba vị cường giả Dị Linh tộc tu vi Kim Thân cảnh đi ra, chỉ còn lại hai vị Kiến Thần Bất Hoại hai mặt nhìn nhau.

Không phải thảo luận sự tình ư? Làm sao đều gọi người đi ra ngoài? Nghi ngờ thời gian không dài, chỉ thấy thống lĩnh một mặt thỏa mãn đi trở về, vừa mới tiến đến, liền bố trí phong ấn cách âm:

- Vừa rồi có nhiệm vụ cho bọn hắn, hiện tại nói với các ngươi... Hai Dị Linh tộc tu vi Kiến Thần Bất Hoại đồng thời đứng dậy, sợ nghe sót mệnh lệnh.

Hô!

Đao quang chợt lóe, hai người này còn không có phản ứng lại, đầu liền rơi trên mặt đất.

Trước khi chết, cũng không nghĩ đến vì sao lại chết.

Đối chiến cường giả Bất Hủ cảnh, khả năng còn phiền toái một chút, Kiến Thần Bất Hoại, tùy tiện giết.

Giải quyết xong bảy người, Trương Huyền xử lý thi thể, hô một tiếng, một hộ vệ đi đến.

- Để tất cả cường giả Đại Thánh cấp tới họp...

Trương Huyền ra lệnh.

- Bẩm báo thống lĩnh, chúng ta có chỉ năm Đại Thánh cấp phó thống lĩnh, vừa rồi... đều bị ngươi kêu đi!

Vẻ mặt hộ vệ nghi hoặc nhìn qua. Đại Thánh cấp... ngươi kêu đi năm cái, còn có hai cái mới vừa rồi còn ở đây, làm sao hiện tại không thấy?

Hộ vệ chỉ có thực lực Thánh Vực lục trọng, ngay cả Đại Thánh tam trọng Tâm Huyết Lai Triều cũng không phát hiện được đây là giả, hắn tự nhiên càng không biết. Căn bản nghĩ không ra thống lĩnh chân chính đã bị giết.

- Vậy là tốt rồi!

Hắn chỉ là thăm dò, đã chỉ có bảy vị, liền tiết kiệm không ít sức lực, đứng dậy, Trương Huyền lần nữa dặn dò:

- Báo tin để tất cả binh sĩ, tập hợp ở trước doanh trướng!

- Tất cả mọi người?

- Không sai, tất cả mọi người, bao quát nghỉ ngơi, điều tra, tuần tra, đều gọi tới!

Trương Huyền xua tay.

- Vâng!

Hộ vệ vội vã đi ra ngoài, rất nhanh vang lên tiếng kèn tập hợp.

Không đến mười phút, thanh âm đồng loạt vang lên, đi ra doanh trướng, nhìn thấy vô số Dị Linh tộc đứng thành hàng hàng thật chỉnh tề.

Liếc mắt nhìn, lông mày Trương Huyền nhảy một cái.

Dị Linh tộc trước mắt chừng hơn vạn, may mắn trước đó không có vội động thủ, hơn vạn cường giả Thánh Vực tam trọng trở lên, tạo thành đại trận, nửa bước Cổ Thánh có thể chống lại hay không cũng khó nói.

Khó trách Trương gia không dám công kích, nhiều cường giả như vậy, thật muốn giết lên, coi như Trương gia mạnh mẽ, phỏng chừng cũng tổn hại hơn phân nửa, thậm chí không chống lại được.

- Ngả Hà tướng quân!

Đè khiếp sợ lại, Trương Huyền hét lớn một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau