THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3166 - Chương 3170

Chương 3166: Long Hổ Sơn Địa quật (2)

Cũng khó trách Danh Sư đường lo lắng, nhìn thấy bản thân cái gì cũng không chuẩn bị, liền mở đèn xanh, trực tiếp thông qua khảo hạch Danh Sư cửu tinh.

Nếu không, chỉ là lý niệm giáo dục mới, liền cần vô số đệ tử nghiệm chứng mấy năm thời gian.

- 108 Địa quật, tuy đều xuất hiện xao động, nhưng trải qua dò xét, phần lớn đều là đánh nghi binh, Danh Sư đường địa phương có thể trấn áp, chân chính quy mô xâm phạm hết thảy sáu cái! Thứ nhất là Địa quật của Tổng bộ Danh Sư đường, Long Môn Địa quật, Băng Hải Địa quật, Vân Hải Địa quật cùng Trương gia trấn thủ Long Hổ Sơn Địa quật, Lạc gia trấn thủ Tinh Thần Địa quật!

- Bên Tổng bộ Danh Sư đường, rất nhiều Danh Sư cửu tinh tọa trấn, không cần hỗ trợ, Long Môn Địa quật cùng Vân Hải Địa quật, Trịnh Dương chiến tử nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, kế vị Chiến Sư đường đường chủ, dẫn dắt vô số Chiến Sư đi tới trấn áp! Băng Hải Địa quật, Băng Nguyên cung, Viên gia, Thánh Tử điện, cùng Khải Linh sư công hộ đi tới ngăn cản... Thánh Nhân quý tộc khác cùng một vài công hội cùng thế lực mạnh mẽ, du tẩu ở các Địa quật khác, phòng ngừa xuất hiện biến cố, Tưởng gia thì cùng hai nhà Trương, Lạc chúng ta, cùng nhau trấn áp Long Hổ Sơn cùng Tinh Thần Địa quật!

- Hai Địa quật này Dị Linh tộc khí thế hung hung, Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại phong ấn đã ngăn cản không nổi, chỉ cần là Danh Sư vượt qua lục tinh của Trương gia, đều đã đi tới!

Vị trưởng lão này giải thích:

- Ta chịu trách nhiệm ở lại trong tộc chi viện, một khi xuất hiện nguy cơ, sẽ di chuyển tộc nhân còn lại, bảo tồn hương hỏa!

- Long Hổ Sơn Địa quật? Chẳng lẽ ngay ở phía dưới này?

Lông mày Trương Huyền nhảy một cái.

Sớm biết Danh Sư đường các nơi không chỉ hội tụ số mệnh nhân tộc, càng quan trọng hơn là trấn áp các Địa quật phân tán, không nghĩ tới Trương gia cũng thế.

Long Hổ Sơn chính là sơn mạch gần sát Trương gia, cái Địa quật này lấy đó làm tên, chỉ sợ khoảng cách không xa.

- Ừm, cửa vào ngay ở phía dưới, nếu tộc trưởng đi qua, hiện tại ta liền dẫn ngươi đi!

Vị trưởng lão này vội vàng gật đầu.
- Tốt, ta đi qua nhìn một chút!

Trương Huyền lên tiếng.

Không nói trước Khổng miếu còn chưa mở ra, coi như mở ra, cũng không quan trọng bằng sự tình này.

- Tộc trưởng, mời đi theo ta!

Vị trưởng lão này không do dự, phía trước dẫn đường, rất nhanh thì đến một nơi, ngừng lại.

- Đây là mộ tổ của Trương gia?

Trương Huyền sửng sốt.

- Đúng vậy, Địa quật ở phía dưới! Vị trưởng lão này gật đầu.

- Dùng anh linh của các tiền bối trấn áp...

Trương Huyền lặng im.

Cái này có chút tương tự Địa quật ở Hồng Viễn Danh Sư học viện, vô số tiền bối, cả đời chống lại Dị Linh tộc, sau khi chết rồi, anh linh trấn thủ Địa quật, để đối phương không cách nào phá tan phong ấn đi tới đại lục.

- Anh linh của tiền bối mới có thể để cho bọn chúng kiêng kị, không dám chạy trốn ra! Tộc trưởng, Địa quật ở phía trước, ta còn phải di chuyển tộc nhân, không thể đi qua!

Vị trưởng lão này chỉ về phía trước, sau đó xoay người rời đi.

Một khi Dị Linh tộc công phá nơi này, Trương gia nhất định gặp tai hoạ ngập đầu, nhất định phải trước thời hạn di chuyển, nếu không toàn bộ diệt vong, về sau còn ai chống lại đối phương?

- Ừm!

Không để ý đối phương, Trương Huyền đi vào tổ địa của Trương gia.

Vô số bia đá đứng sừng sững, phía trên ghi chép từng danh tự, mỗi một vị đều là nhân vật cao nhất lúc ấy... Đáng tiếc đều không tránh được thời gian hao mòn, biến thành một nắm cát vàng.

Dù thiên phú có một không hai, dù thiên tư mạnh mẽ, ngàn năm, vạn năm sau, cũng giống như những người này, biến thành một cái tên lẻ loi trơ trọi trên bia mộ.

Không có sinh mệnh, không có ý thức, hoàn toàn biến mất ở trong dòng sông lịch sử, chỉ còn lại anh linh trường tồn.

Chương 3167: Lại vào Địa quật

- Nhân tộc có thể có được phồn vinh ổn định hôm nay, là bọn họ ném đầu lâu, tung nhiệt huyết mới đổi lấy, không có bọn họ, chỉ sợ sớm đã loạn...

Trương Huyền cũng không ưu sầu nhiều, sau khi xuyên qua, bởi vì tiền thân, thậm chí ôm một loại thái độ lạnh lùng với thế giới này, nhưng khi thấy tất cả đệ tử của Hồng Viễn Danh Sư học viện gặp được chiến đấu, ngang nhiên vọt tới trước, nhìn thấy vô số Danh Sư trong lòng đất không để ý sinh tử... Trái tim sớm đã bị xúc động.

Trương gia, mới đầu mang đến cho hắn cảm giác không tốt, có điều nhìn thấy vô số bia mộ trước mắt, lần nữa toát ra đau thương nhàn nhạt.

Đúng vậy, Trương gia có thể trở thành đại lục đệ nhất gia tộc, không chỉ bởi vì thực lực mạnh, nội tình dày, càng quan trọng hơn là trấn áp Địa quật vài vạn năm, công lao không thể xóa nhòa.

Không có bọn họ, nhân tộc không có khả năng phồn vinh phát triển, đạt tới tình trạng như bây giờ.

Ầm ầm!

Trong lòng cảm xúc, đột nhiên cảm thấy mặt đất lay động, từng đạo sát khí nồng đậm từ dưới đất chen chúc tới.

Ông!

Vừa mới tới mặt đất, rất nhiều mộ huyệt lập tức tản mát ra quang mang trong suốt, tựa như dạ quang, sát khí xông lên dần dần tiêu tán.

- Sát khí có thể xông lên, phong ấn phía dưới đã sắp thủ không được, mau tới nhìn một chút!

Trước kia Trương Huyền đi qua Địa quật, biết loại tình huống này, không dám do dự, gọi Lạc Nhược Hi một tiếng, vội vã đi thẳng về phía trước, một lát sau đi tới trước mặt một tượng đá to lớn.

Tiên tổ khai phái Trương gia.

Bàn tay tới đụng một cái.

Ông!

Quang mang chợt lóe, hắn và Lạc Nhược Hi đồng thời biến mất tại nguyên chỗ, sau một khắc đã xuất hiện ở một vị trí tràn ngập sát khí, tràn đầy hắc ám.

Đi về phía trước một hồi, một thành trì to lớn xuất hiện ở trước mắt.

Cái Địa quật này, rõ ràng to lớn hơn Hồng Viễn Danh Sư học viện rất nhiều, thành trì càng thêm rộng lớn, bốn phía đủ loại trận pháp kích hoạt, lực lượng tàn phá bừa bãi.

Đi vào trong thành, lập tức nhìn thấy vô số đệ tử Trương gia, từng người vẻ mặt nghiêm túc đứng ở phía trước, xếp thành đội ngũ, bất cứ lúc nào cũng sẽ chiến đấu.

- Tộc trưởng!

Trưởng lão phụ trách thấy hắn đi tới, vội vàng tiến lên đón.

- Tình huống thế nào?

Trương Huyền hỏi.

- Không quá lạc quan, Dị Linh tộc từ hôm qua đến bây giờ, liên tục xung phong vài chục lần, hai bên tổn thương đều rất nghiêm trọng, dù vì đột phá phong ấn, bọn họ thương vong càng nhiều, nhưng điên cuồng xung kích như vậy, không để ý sinh tử, ta sợ không kiên trì được bao lâu!

Vị trưởng lão này lo lắng báo cáo.

- Phong ấn thế nào rồi?

Trương Huyền nhịn không được nói.

- Hiện tại không rõ ràng, trước đó người của chúng ta trấn thủ ở nơi đó, hiện tại bị đối phương cướp đi, chúng ta không cách nào tới gần!

Trưởng lão nói.

- Phong ấn bị đoạt? Như vậy chẳng phải nguy rồi? Trương gia nhiều cường giả như vậy, làm sao có thể thất thủ? Trương Huyền nhíu mày, da đầu nổ tung, có chút không dám tin tưởng.

Sở dĩ Dị Linh tộc không cách nào đại quy mô tấn công, chính là bởi vì những phong ấn này.

Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại không gian phong ấn, huyền diệu vô song, nhân tộc có thể đi vào, Dị Linh tộc lại không cách nào đi ra, bình thường trấn thủ chỉ cần canh giữ ở bên ngoài phong ấn, có may mắn chạy ra, chém giết là được.

Phong ấn bị đối phương cướp đi, Dị Linh tộc còn không phải muốn đi ra bao nhiêu liền ra bao nhiêu?

Thế thì còn đánh thế nào?

Căn bản đánh không lại ah!

- Là ta lệnh người Trương gia tạm thời tránh lui!

Vị trưởng lão này vẫn chưa trả lời, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên, Trương Huyền vội vàng quay đầu, nhìn thấy Hưng kiếm thánh cùng Mộng kiếm thánh đi nhanh tới.

Trương Huyền cau mày.

- Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại phong ấn đã hoàn toàn bị công phá, ở nơi đó hao tổn, còn không bằng cố thủ thành trì, nơi này có đại trận, có thể giảm bớt tổn thất!

Hưng kiếm thánh gật đầu.

- Hoàn toàn công phá?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

- Đúng vậy, lần này Dị Linh tộc khí thế hung hung, sợ là không chết không thôi!

Hưng kiếm thánh giải thích một tiếng, vẫy vẫy tay:

- Đi theo ta!

Trương Huyền theo sau lưng, đi đến tường thành. Đứng ở phòng quan sát nhìn về phía trước, chỉ nhìn thấy trong sát lục chi khí cuồn cuộn, vô số Dị Linh tộc sắp hàng chỉnh tề, tựa như đại quân.

Tuy đứng tại chỗ không xông tới, lại cho người ta cảm giác áp bách nồng đậm.

Bốn phía đại quân hiện đầy đủ loại lều vải, còn có công sự, xem ra đối phương cũng biết, tường thành trước mắt dễ thủ khó công, không có ý định vọt thẳng tới.

- Phong ấn phá vỡ, Dị Linh tộc liên tục không ngừng, bọn họ khẳng định là đang chờ đợi viện quân tới, một khi hội tụ càng nhiều, cái Địa quật này liền thật thủ không được!

Thấy đối phương không tấn công, Trương Huyền đoán được mục đích, nhướng mày.

- Ta biết, bất quá Trương gia cùng Dị Linh tộc chiến đấu vô số năm, biết thực lực tổng hợp của bọn họ, hiện tại 108 Địa quật đồng thời xung kích, coi như Dị Linh tộc mạnh mẽ, cũng không có khả năng chân chính làm được! Nếu thực như thế mà nói, nhân tộc khẳng định đã sớm diệt vong!

Hưng kiếm thánh cười cười.

Nhân tộc, Dị Linh tộc không đội trời chung.

Nếu đối phương nắm giữ thực lực đồng thời tấn công nhiều Địa quật như vậy, khẳng định đã sớm xông lại, sao có khả năng một mực bị vây ở cổ chiến trường, thừa nhận đau khổ?

- Ý của phụ thân là... thật ra thì bọn hắn không có lực lượng mạnh như vậy, cái gọi là công kích, chỉ là làm bộ dáng?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Làm bộ dáng ngược lại chưa hẳn, có điều bọn họ không lao nhanh tới, một là chờ viện quân, thứ hai, khẳng định là lòng có sợ hãi, muốn đợi Địa quật khác xuất hiện biến cố! Bọn họ đợi, chúng ta cũng đợi, một khi Địa quật khác thắng lợi, bên chúng ta liền an toàn. Nếu Địa quật khác bị công phá, bên này cũng rất nguy hiểm!

Hưng kiếm thánh gật đầu.

- Đúng vậy!

Trương Huyền lặng im.

Mặc dù không biết thông đạo trong lòng đất đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng cho đối phương đột phá một cái, nhân loại sẽ đối mặt nguy cơ to lớn.

- Chúng ta bảo vệ như vậy, Địa quật khác, khẳng định cũng như vậy... Không đúng, có phải là điệu hổ ly sơn hay không?

Trong lòng đột nhiên chấn động, đồng tử của Trương Huyền co rút lại.

- Điệu hổ ly sơn?

Hưng kiếm thánh không hiểu, Trương gia trưởng lão khác cũng nghi ngờ.

- Các ngươi đi vào sớm, khả năng không biết Khổng miếu đã xuất hiện, bất cứ lúc nào cũng sẽ mở ra... Hiện tại các địa quật đồng thời gặp phải tấn công, dẫn tới hầu như tất cả Danh Sư đều đến đây trấn áp, bọn họ thoạt nhìn là đang chờ viện quân, có thể là cố ý kiềm chế Danh Sư đường, các đại gia tộc, để chúng ta không có tinh lực đi vào Khổng miếu không?

Trương Huyền nói ra ý nghĩ của mình.

Dị Linh tộc cùng nhân tộc giao thủ nhiều lần, bọn họ khẳng định cũng biết, coi như mạnh mẽ xông tới, cùng nhân tộc giao chiến, cũng nhất định là giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, thật muốn như vậy, coi như cướp được Danh Sư đại lục, thì có ích lợi gì?

Mọi người chết sạch, đồ vật tốt hơn nữa cũng không có mạng hưởng thụ ah!

Khổng miếu cùng Xuân Thu đại điển quan trọng, nhưng muốn lấy được cũng không thể dùng những binh sĩ Dị Linh tộc bình thường kia?

Không vội vã tấn công, có phải là vì kìm chân Danh Sư đại lục, mục tiêu chân chính lại ở Khổng miếu hay không?

Chương 3168: Một mình đi tới (1)

- Chuyện này...

Hưng kiếm thánh lặng im.

Vừa nói như vậy, ngược lại thật sự là rất có thể.

Nếu như nói, Dị Linh tộc thật muốn xông qua, không có khả năng phân tán như vậy, đồng thời tấn công 108 chỗ, nhân tộc khó mà chú ý đến, bọn họ khẳng định cũng sẽ không ung dung.

Làm như vậy, ngược lại không bằng tập trung binh lực cùng cường giả, đánh bất ngờ, trực tiếp công kích một phân đoạn yếu kém, ngược lại rất có thể thành công.

- Nếu như vậy, không chỉ Dị Linh Hoàng, chỉ sợ Dị Linh tộc đã có không ít cao thủ chui vào đại lục, nếu không... Danh Sư đường, các đại gia tộc, cho dù phân ra binh lực trấn áp, Khổng miếu mở ra, cũng không phải một hai người có thể chống lại!

Hưng kiếm thánh nói.

Danh Sư đường trải qua hơn vạn năm tích lũy, cường giả vô số, đặc biệt là liên lụy đến Xuân Thu đại điển, chắc chắn sẽ có biện pháp dự phòng, một vài thái thượng trưởng lão bế quan, thậm chí lão quái vật không xuất thế đều sẽ xuất hiện.

Những người này, người ngoài xem ra, khả năng đã sớm biến mất ở trong dòng sông lịch sử, nhưng chân chính chết hay không thì khó nói!

Có khả năng giống như những Cổ Thánh ngủ say kia, một mực chờ đợi thời cơ nào đó.

Đại lục hiện nay, ở bên ngoài dưới Cổ Thánh, Dương sư thuộc về tồn tại cao nhất, vai vế cao nhất, nhưng hiện tại hắn chẳng qua tám chín trăm tuổi, lão sư của hắn, cùng những cường giả trước đó đâu?

Có chết rồi, nhưng không có khả năng tất cả đều chết!

Khổng miếu không mở ra, bọn họ có khả năng nấp đi, giảm bớt lực lượng tán dật trong cơ thể, giống như giả chết, một khi mở ra, cơ duyên đang ở trước mắt, thậm chí có thể tăng thêm tuổi thọ... Loại cơ hội tốt này ai có thể cự tuyệt?

Điểm ấy bọn họ có thể nghĩ đến, Dị Linh tộc khẳng định cũng rõ ràng.

Đã như vậy, Dị Linh tộc sẽ không ngại tiêu hao thu hút Danh Sư đường cùng rất nhiều thế lực, sau đó lặng lẽ lẻn vào đại lục, không chỉ số lượng không ít, thực lực cũng không đơn giản. - Ta gặp qua Dị Linh tộc đạt tới Bất Hủ cảnh, thậm chí còn có Cổ Thánh! Số lượng... Lại không ít!

Nghe hắn nói như vậy, Trương Huyền gật đầu.

Thiên Cơ sư công hội, đánh chết bốn Đại Thánh Dị Linh tộc, những cái này, đều đạt đến Bất Hủ cảnh, chiến lực như hồng, không kém thái thượng trưởng lão của Tổng bộ Danh Sư đường bao nhiêu.

Càng thấy được một Cổ Thánh...

Cổ Thánh cũng có thể lặng lẽ ẩn núp tới, loại cường giả cấp bậc này, trên đại lục đến cùng ẩn giấu bao nhiêu?

Chỉ sợ không người có thể tính toán rõ ràng.

Làm không cẩn thận, toàn bộ Đại Thánh của Dị Linh tộc đều đến đây, mà bên này lại cho binh sĩ bình thường đánh nghi binh, thu hút càng nhiều Danh Sư ở lại chỗ này.

- Trước đó giao chiến, bên kia có Đại Thánh không?
Trương Huyền nhịn không được nhìn lại.

- Chúng ta đi xuống chiến đấu, gặp được một vị cao thủ, tới đại chiến một hồi, nếu không phải thi triển ra kiếm pháp hợp kích, cũng chưa chắc có thể sống đi ra, dù vậy ta cũng bị thương nhẹ...

Mộng kiếm thánh nói.

- Bị thương?

Trương Huyền vội vàng nhìn qua.

- Dùng đan dược, đã không trở ngại!

Thấy hắn quan tâm, Mộng kiếm thánh cười cười.

- Vậy là tốt rồi...

Biết không có việc gì, Trương Huyền yên tâm lại, đồng thời nhíu mày:

- Có cường giả Đại Thánh, có thể đối chiến khi các ngươi dùng trận pháp hợp kích, nói rõ ít nhất đạt đến Bất Hủ cảnh...

Thực lực của Hưng, Mộng kiếm thánh, dù chỉ là Đại Thánh tam trọng Tâm Huyết Lai Triều, nhưng sức chiến đấu liên hợp lại, Bất Hủ cảnh bình thường cũng khó mà ngăn cản.

Hợp kích đối chiến cũng bị thương, người cùng bọn hắn giao thủ kia, cho dù thực lực kém Dương sư, khẳng định cũng không thấp hơn quá nhiều.

Còn tưởng cường giả Đại Thánh của Dị Linh tộc đã lặng lẽ lẻn vào đại lục, không nghĩ tới... nơi này còn có.

Tính như vậy, suy nghĩ trước đó sẽ không quá chính xác.

Chương 3169: Một mình đi tới (2)

- Mặc kệ mục đích của bọn hắn là gì, ta muốn tự mình đi qua nhìn một chút! Mới có thể xác nhận, cuối cùng hao tổn như vậy, cũng không phải phương pháp.

Trương Huyền suy tư phút chốc, không có biện pháp tốt, ngẩng đầu nói.

Ở đây hao tổn, một khi Khổng miếu mở ra, cường giả Nhân tộc thiếu rất nhiều, chỗ tốt khẳng định sẽ bị Dị Linh tộc lấy được, này lên kia xuống, nhân tộc sẽ rơi vào bị động.

Nhưng nếu xông tới, đối phương cũng làm ra công sự phòng ngự, Trương gia tổn thất nặng nề, còn chưa hẳn có thể chiến thắng.

Vì lẽ đó... Việc cấp bách là nghĩ biện pháp đi qua, cẩn thận điều tra một chút, đối phương rốt cuộc muốn làm gì.

- Đi qua nhìn? Cái này không được... Ngươi là tam đại gia tộc tộc trưởng, càng là Thánh Tử điện điện chủ, một khi xảy ra chuyện... Nhân tộc sẽ phiền toái!

Nghe hắn nói, Hưng kiếm thánh giật nảy mình, vội vàng nói.

Nhi tử của hắn, lực ảnh hưởng ở trong nhân tộc lợi hại hơn hắn nhiều, thậm chí Nhậm Thanh Viễn cũng kém xa tít tắp.

Tiến đến điều tra... Một khi bị Dị Linh tộc phát hiện, rơi vào trong đó, xem như bọn họ muốn ra tay cũng khó cứu.

Thật vất vả xuất hiện một người có thể liên hợp tất cả thế lực siêu nhất lưu, thật muốn vẫn lạc... Nhân tộc khẳng định lần nữa chia rẽ, đối mặt Dị Linh tộc mạnh mẽ càng thêm bị động.

- Ngươi không thể đi...

Mộng kiếm thánh cũng giật nảy mình.

- Ta lĩnh ngộ phong cấm chân giải, phong ấn đã bị phá hư, có lẽ có thể đi qua tu bổ, một khi thành công, viện quân liền không cách nào tiếp viện, chúng ta liền có cơ hội chiến thắng... Mặt khác, các ngươi yên tâm, thủ đoạn bảo mệnh của ta không ít, lần này là lặng lẽ nấp đi qua, không phải đi chiến đấu, đối phương muốn phát hiện, cũng không dễ dàng như vậy!

Biết lo lắng của bọn hắn, Trương Huyền mỉm cười.

- Thế nhưng...
Mộng kiếm thánh tràn đầy lo lắng.

- Không có thế nhưng, ta chỉ dò xét tin tức, không có nguy hiểm, không tin, các ngươi có thể hỏi Nhược Hi một chút!

Trương Huyền nói.

- Chỉ dò xét mà nói, không sao cả!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

Nàng cho phù lục ngụy trang, ngay cả huyết mạch cũng có thể ngụy trang, ngụy trang thành Dị Linh tộc, tự nhiên không thành vấn đề, lặng lẽ dò xét, lại thêm thực lực của Trương Huyền, quả thực không có gì đáng lo lắng.

- Vậy... ngươi phải cẩn thận, một khi phát hiện không hợp lý, liền lập tức trở về, tuyệt đối đừng cậy mạnh!

Thấy Lạc Nhược Hi nói như vậy, Mộng kiếm thánh chần chờ một chút, gật đầu đồng ý, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò.

- Tốt!
Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không nhiều lời, hít sâu một hơi, thân thể nhoáng một cái, lập tức bay ra thành.

Người còn ở trên không, thân thể nhoáng một cái, lập tức ở trước mặt mọi người mất đi tung tích, giống như hư không tiêu thất.

- Chuyện này...

- Làm sao không thấy?

- Thần thức cũng dò xét không đến!

Tất cả trưởng lão đều mở to hai mắt nhìn.

- Là lợi dụng phong cấm không gian, phong cấm không gian bốn phía thân thể của mình, ánh sáng không cách nào phản xạ, mắt thường cùng thần thức cũng khó mà phát giác, trừ khi lĩnh ngộ không gian, hoặc khống chế linh hồn đạt đến cảnh giới nhất định...

Thấy mọi người không hiểu, Lạc Nhược Hi giải thích.

Mọi người giật mình.

Không nghĩ phong cấm không gian còn có loại diệu dụng này.

Không hổ là át chủ bài lớn nhất của Lạc gia, quả nhiên không tầm thường.

Có thể ẩn tàng thân hình, lẻn vào trại địch, chẳng phải người người đều không phát hiện được?

Trước đó còn có chút lo lắng tộc trưởng an nguy, thấy hắn nắm giữ loại bản lĩnh này, thì đều an lòng.

Có thể ẩn tàng thân hình, lại phối hợp thời gian chân giải, cùng huyết mạch tinh thuần, coi như gặp được nguy hiểm, hẳn cũng có thể thuận lợi chạy về.

Chương 3170: Ngả Hà tướng quân (1)

Sưu sưu sưu!

Mượn lực lượng phong cấm không gian, Trương Huyền ẩn nấp thân hình, nhanh chóng bay tới đằng trước. Thời gian không dài, liền thấy doanh trại quân đội của Dị Linh tộc xuất hiện ở trong tầm mắt.

Dừng lại một chút, xương cốt toàn thân giòn vang, thời gian qua một lát, thân thể cất cao một thước, dung mạo cũng biến hóa, đã ngụy trang thành một Dị Linh tộc.

Khí tức của hắn không hề tinh thuần giống như Thanh Diệp Vương, chỉ tương đương binh lính bình thường.

Sau khi làm xong, thân thể rơi trên mặt đất, vòng qua từng dãy binh sĩ, tìm tới một Dị Linh tộc lạc đàn, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.

Phốc!

Lặng yên không tiếng động chém giết, thu thi thể vào trữ vật giới chỉ.

Một lát sau, đã ngụy trang giống đối phương như đúc, ngay cả y phục cũng đổi tới.

Thân hình hiển lộ ra, Trương Huyền người mặc khôi giáp, tay cầm trường thương, chậm rãi đi đến phía sau đại bản doanh.

Công sự của Dị Linh tộc làm cực kỳ chính xác, đủ loại trận pháp vừa nhìn liền biết xuất từ tay cường giả, may mắn Hưng kiếm thánh không mang người xông lại, nếu không rơi vào những trận pháp này, đệ tử Trương gia coi như dựa vào huyết mạch, sức chiến đấu mạnh mẽ, cũng sẽ tổn hại ít nhất hơn phân nửa.

- Những trận pháp này, có chút không giống Trận Pháp sư công hội, là lấy văn tự của Dị Linh tộc làm hạch tâm tiến hành tạo dựng, tiến vào bên trong, sẽ bị sát lục chi khí xung kích, tinh thần xuất hiện hỗn loạn...

Nhìn kỹ mỗi một cái trận pháp, trong lòng Trương Huyền âm thầm cảnh giác.

Loại trận pháp này, thời điểm lần đầu tiên xuống địa quật từng gặp được, chỉ bất quá những cái kia khá nông cạn, so với cái này, kém không phải một chút.

Trước mắt, Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong đột nhiên rơi vào trong đó, cũng sẽ bị xung kích có chút chóng mặt, huống chi thực lực thấp.

Nhưng Dị Linh tộc lại không bị ảnh hưởng. Một bên tiến lên, một bên phỏng đoán kết cấu trận pháp, cùng trận nhãn ở nơi nào, Trương Huyền lặng lẽ giấu chân khí ở trong đó, có điều không phá hư.

Hiện tại là tới tìm hiểu tin tức, một khi động trận pháp, rất dễ dàng lộ ra sơ hở, được không bù mất.

Những Dị Linh tộc này, thực lực thấp nhất cũng đạt đến Thánh Vực tam trọng, mạnh thậm chí đạt đến Thánh Vực cửu trọng, còn Đại Thánh, khả năng ở chỗ càng sâu, tạm thời không phát hiện.

- Thanh Điền nhất mạch so với cái này, kém quá nhiều...

Trương Huyền nhịn không được lắc đầu.

Hoàng giả của Thanh Điền nhất mạch, chẳng qua Thánh Vực lục trọng Lĩnh Vực cảnh, mấy đại vương giả chỉ là Nguyên Thần cảnh, còn không có đạt tới, cùng những cái này tỷ thí, thực sự kém quá nhiều.

Chỉ sợ Dị Linh tộc cũng giống như liên minh đế quốc, vương quốc liên minh, đều là “Hoàng”, trên thực tế lại có chênh lệch cực lớn.

Đáng tiếc hiện tại Ngoan Nhân không có tỉnh táo, nếu không dung hợp xương ngực, khẳng định ký ức khôi phục không ít, có thể cẩn thận hỏi thăm tình huống của Dị Linh tộc, trước thời hạn làm tốt đề phòng. - Chức trách của ngươi là tuần tra, điều tra có tai hoạ ngầm che giấu hay không, tới đây làm gì?

Đi về phía trước một hồi, đột nhiên một thanh âm quát tháo vang lên, vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy một Dị Linh tộc mặc khôi giáp màu đen đi tới, trong lông mi mang theo không vui.

Tên này thực lực đạt đến Thánh Vực bát trọng, vừa nhìn liền biết là đầu sỏ không nhỏ. Nói là ngôn ngữ Dị Linh tộc thuần túy, thời điểm Trương Huyền lần đầu tiên đi vào địa cung có học qua, bằng không thì không có khả năng lừa gạt được Kim Diệp Vương cùng Thanh Diệp Vương tự giết lẫn nhau.

- Vừa mới thay quân, nên ta đi về nghỉ trước!

Trương Huyền vội vàng hành lễ nói.

Thời điểm tới, vừa vặn nhìn thấy có một lớp đội ngũ thay quân, nếu không cũng không có cơ hội có Dị Linh tộc lạc đàn.

- Trước không vội nghỉ ngơi, đi theo ta tới, vừa vặn có chuyện cần ngươi làm!

Dị Linh tộc kia hừ một tiếng, bàn tay lớn vẫy một cái.

- Vâng!

Biết bây giờ không phải là thời điểm bại lộ, Trương Huyền không dám phản bác, theo sát sau lưng đối phương.

Sau khi Dị Linh tộc hắc giáo bắt hắn làm tráng đinh, lại liên tục tìm hơn mười người, đều không kém gia hỏa hắn ngụy trang nhiều, khoảng chừng Thánh Vực tam trọng, thuộc về binh sĩ cấp thấp nhất.

- Ngả Hà tướng quân kêu chúng ta làm gì?

Theo ở phía sau tiến lên, một binh sĩ Dị Linh tộc nhịn không được nữa, lặng lẽ hỏi thăm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau