THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3161 - Chương 3165

Chương 3161: Hắn đang luyện khí?

Chỉ thấy vị trí trước đó của Tiên Thiên thai độc, đồ vật quấy nhiễu hắn hơn một năm kia đã không thấy tung tích, thay vào đó là một đoàn thể khí đen thui.

Thứ này cũng không lớn, chỉ có một tia, đại khái khoảng một ngón tay, yên tĩnh nằm ở trong kinh mạch không nhúc nhích.

- Thiêu đốt!

Thiên Hỏa tiếp tục tràn vào thiêu đốt một hồi, thể khí màu đen không có biến hóa chút nào, Thiên Hỏa như không gì không thiêu cháy, đối với nó lại không có chút hiệu quả nào.

- Đây rốt cuộc là cái gì?

Tinh thần lực và chân khí lan ra, muốn ép thể khí ra ngoài cơ thể, lại phát hiện tên này giống như mọc rễ đâm chồi, không nhúc nhích.

- Chẳng lẽ... Đây là lúc ấy Khổng sư nói, đồ vật trốn ở trong thai độc?

Trong lòng Trương Huyền hơi động, nhíu mày.

Thời điểm luyện hóa đường chủ lệnh, thấy được ý niệm Khổng sư ở lại trong đó, người sau từng nói, Tiên Thiên thai độc rất dễ giải quyết, nhưng đồ vật ẩn giấu ở trong thai độc, lại không dễ dàng khu trừ như vậy...

Hiện tại thai độc không thấy, nhưng lưu lại khí lưu màu đen, có phải chính là vật hắn nói hay không?

Khổng sư cũng nói phiền phức, chỉ sợ thứ này không đơn giản.

- Đạo hắc khí này, vị trí kinh mạch quá nhỏ, hồn thể không vào được, tên này cũng không làm loạn giống như thai độc, thư viện không cách nào dò xét...

Một lát sau, Trương Huyền nhíu mày.

Vừa rồi Minh Lý Chi Nhãn, thư viện đều dùng qua, nhưng không nhìn ra thứ này đến cùng là cái gì.

- Quên đi, có lẽ không giống thai độc, đối với mình tạm thời vô hại, chờ sau đó gặp lại Khổng sư sẽ hỏi thăm...

Nghiên cứu một hồi, phát hiện thứ này không có độc, hẳn là sẽ không tạo thành tổn thương, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, không tiếp tục để ý.

Đến cùng là cái gì cũng không rõ ràng, nhưng đối với hắn mà nói, Tiên Thiên thai độc biến mất, đã giải quyết đại họa trong đầu, cả người thoải mái hơn không ít.

Hô hô!

Giờ phút này, mây đen trên bầu trời cũng dần dần có xu thế tiêu tán, hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ tản ra.

- Thời khắc này Thiên Hỏa đối với ta đã không có uy hiếp...

Vừa rồi thời điểm hung mãnh nhất, cũng không thể làm gì được hắn, giờ phút này sắp tản ra, tự nhiên càng không thể tổn thương.

- Thiên Hỏa không gì không thiêu cháy, không thể lãng phí... lần sau lại đưa tới, cũng không biết năm nào tháng nào!

Trong lòng hơi động, cổ tay khẽ đảo, một vật khoảng ba mét xuất hiện ở trước mắt.

Kim Nguyên Linh Thạch!

Lúc trước ở di tích Nhiễm Cầu Cổ Thánh, Long Cốt Thần Thương tặng hắn bảo vật luyện khí này, bởi vì không có hỏa diễm thích hợp hòa tan, một mực giữ lại không dùng, giờ phút này thấy bầu trời còn thừa lại Thiên Hỏa, vừa vặn đối với hắn không có tác dụng quá lớn, không bằng nhân cơ hội hòa tan thứ này, luyện chế Kim Nguyên đỉnh.

Tên này đi theo hắn rất lâu, kèm theo tu vi tấn thăng quá nhanh, tác dụng càng ngày càng nhỏ, đã có cơ hội tăng lên, đương nhiên phải trợ giúp một chút.

Hô!

Kim Nguyên Linh Thạch tiếp xúc Thiên Hỏa, kim loại danh xưng địa hỏa cũng khó hòa tan này dần dần biến mềm, không đến mười cái hô hấp liền hóa thành chất lỏng.

- Kim Nguyên đỉnh, ra!

Cổ tay Trương Huyền khẽ đảo.

Hô!

Kim Nguyên đỉnh xuất hiện, vừa ra liền hưng phấn reo hò:
- Chủ nhân, làm sao nhớ tới ta? Có phải có người bắt nạt ngươi hay không, xem ta luyện hắn thành xỉ than...

Tiếng la còn chưa kết thúc, liền cảm nhận được không đúng, sợ tới mức thanh âm thay đổi:

- Đây là vật gì? Sao nóng như vậy, chủ nhân là nhìn ta không vừa mắt, muốn hòa tan ta sao? Đừng có giết ta, ta có thể làm ấm giường...

- ...

Trương Huyền tức xạm mặt lại:

- Im miệng, giúp ngươi tăng thực lực lên, còn dám nói nhảm, liền đốt sống ngươi!

- Vâng...

Nghe thiếu gia muốn giúp nó tăng thực lực lên, lúc này Kim Nguyên đỉnh mới thở phào nhẹ nhõm, còn muốn nói cái gì, liền cảm thấy bốn phía cực nóng, toàn bộ lô đỉnh bắt đầu vặn vẹo, dần dần hòa tan.

Bàn tay run lên, Kim Nguyên Linh Thạch hòa tan bay tới, bắt đầu cùng lô đỉnh dung hợp lại với nhau.

- Không đúng... Kim Nguyên Linh Thạch quá cao cấp, trước đó học phương pháp luyện khí không có liên quan đến, dung hợp bao nhiêu uy lực mới lớn nhất?

Đột nhiên Trương Huyền sững sờ.

Hắn lý giải luyện khí chỉ đạt tới bát tinh đỉnh phong, Luyện Khí sư cửu tinh còn không có kiểm tra, liền có thân phận Danh Sư cửu tinh.

Luyện khí, đủ loại khoáng thạch, kim loại phối trộn là nhất định, càng chính xác uy lực càng lớn.

Hắn chưa hề tiếp xúc qua Kim Nguyên Linh Thạch, thứ này cũng quá hiếm thấy, chỉ nghe nói qua tên, cùng kim loại khác làm sao phối trộn, làm sao mới có thể luyện chế càng tốt hơn, một chữ cũng không biết.

- Thất sách...

Da mặt Trương Huyền co lại, có chút xấu hổ.

Tỉ lệ không cẩn thận, coi như đồ tốt thả nhiều, phẩm chất bảo vật cũng chưa chắc sẽ cao.

Vừa rồi chỉ nghĩ, Thiên Hỏa sắp kết thúc, nhất định phải nhanh luyện khí, không nghĩ tới sự tình này, hiện tại đã luyện một nửa, Kim Nguyên đỉnh cùng Kim Nguyên Linh Thạch bắt đầu dung hợp, lo lắng nữa cũng không có tác dụng.

- Quên đi, Kim Nguyên Linh Thạch là đồ tốt, khẳng định là càng nhiều càng tốt, trước đó chất liệu của Kim Nguyên đỉnh quá kém, có thể dung hợp thay thế, sẽ làm cấp bậc tăng cao... Trương Huyền rầu rĩ một chút, sau đó ném qua sau ót.

Dù sao cũng là đồ tốt, có thể dung hợp bao nhiêu, vậy thì dung hợp bao nhiêu!

Xì xì xì!

Hai đồ vật hòa tan bắt đầu dung hợp, dung hợp bế đá đường kính ba mét, Kim Nguyên đỉnh đã không có bộ dáng trước đó, biến thành một đống không ra hình thù.

Hô!

Đúng lúc này, mây đen đến cực hạn, Thiên Hỏa bốn phía bắt đầu dập tắt.

- Nguy rồi, Thiên Hỏa biến mất quá nhanh, còn không có rèn luyện xong...

Khóe miệng Trương Huyền giật một cái.

Cả hai dung hợp, còn chưa kịp rèn luyện, Thiên Hỏa liền diệt, hắn là giúp Kim Nguyên đỉnh tấn cấp, như thế này cũng quá xấu đi!

Cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay lập tức nhiều ra một cái chùy, vội vã đi tới trước mặt gõ đập.

Đinh đinh làm, đinh đinh đang!

Thanh âm va đập vang lên.

...

Bên ngoài từ đường Khổng sư.

Đám người Nhậm Thanh Viễn nhìn mây đen đầy trời, vẻ mặt lo lắng.

- Chí Tôn Thiên Hỏa kiếp, Kim Thân cảnh chân chính cũng khó chống lại, thậm chí xem như ta gặp được cũng phải tránh né... Trương sư vừa mới đột phá, có thể thành công sao?

- Không biết, bất quá hắn không phải có thể khống chế lôi kiếp ư? Có lẽ Thiên Hỏa kiếp cũng có biện pháp!

- Lôi kiếp khác Thiên Hỏa kiếp... Ừm, các ngươi nhìn, hắn xông vào mây đen!

Trương Huyền giống như trước đây xông vào mây đen, mọi người không những không có cảm thấy yên tâm, ngược lại càng thêm lo lắng.

- Xông vào lôi đình, có lẽ còn có thể chống lại, trong Thiên Hỏa kiếp, hỏa diễm nóng như thế, làm sao chống cự?

- Không rõ ràng, chỉ mong không sao...

Trong tiếng nghị luận, mây đen lắc lư, bắt đầu tiêu tán.

- Thiên Hỏa kiếp muốn tản...

- Nhanh như vậy liền tán, sẽ không có sự tình gì chứ...

Mọi người đồng loạt nhìn lên bầu trời, muốn nhìn xem vị thiên tài vài vạn năm mới gặp kia, ở dưới Thiên Hỏa cường đại như thế, đến cùng có thể sống sót hay không, sau đó liền thấy một bóng lưng cầm chùy, không ngừng gõ.

Đinh đinh đang, đinh đinh đang!

Thanh âm mang theo nhịp điệu, dễ nghe êm tai.

- Hắn... Hắn luyện khí?

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Chương 3162: Khổng miếu xuất hiện

Thiên Hỏa kiếp, cường giả Kim Thân cảnh gặp được cũng cửu tử nhất sinh, vô số cao thủ vẫn lạc.

Tổng bộ Danh Sư đường, rất nhiều Danh Sư cửu tinh trước khi xung kích Kim Thân, đều sẽ tiêu tốn mấy chục năm, thậm chí trên trăm năm chuẩn bị, mới dám nghênh đón...

Tên này ngược lại tốt, Thánh Vực cửu trọng Vũ Không cảnh liền đưa tới, hơn nữa còn là Chí Tôn Thiên Hỏa...

Ngay thời điểm tất cả mọi người cho là hắn không ngăn cản nổi, sẽ bị thiêu chết, lại phát hiện người ta đánh rắm không có, còn mượn hỏa diễm luyện khí...

Mẹ nó!

Một đám Danh Sư cửu tinh giống như bị táo bón, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi... không biết làm sao mới tốt.

Nghĩ tới tên này bị đốt thành tro bụi, cũng nghĩ tới miễn cưỡng vượt qua, bản thân bị trọng thương, nhưng chưa hề nghĩ tới, chạy vào trong Thiên Hỏa luyện khí...

Sống quá thoải mái đi!

Khống chế lôi kiếp công kích người thực lực mạnh hơn mình, hiện tại lấy Thiên Hỏa luyện khí...

Đại ca, Thiên Đạo là nhà ngươi mở sao?

Người ta là tới trừng phạt ngươi, không phải để ngươi cho mượn dùng...

Đang không biết làm sao, chỉ thấy Trương Huyền quay đầu nhìn qua:

- Phía dưới ai có Hàn Băng linh dịch không? Cho mượn một chút, ta muốn tôi thép...

- Hàn Băng linh dịch?

Da mặt Nhậm Thanh Viễn co lại, không cách nào cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn là nói:

- Có!

Cổ tay điểm một cái, một bình ngọc thẳng tắp bay lên.

- Đa tạ!

Trương Huyền tiện tay nhận lấy, chân khí phun trào, bỗng nhiên vỗ bình một cái.

Phần phật!

Từng đạo linh dịch chen chúc xông về phía Kim Nguyên đỉnh.

Xì xì xì xì...

Sương trắng bay lên, khói bụi bốn phía.

Trong luyện khí, tỉ lệ khoáng thạch, kim loại dung hợp cực kỳ quan trọng, nhưng so với tôi thép vẫn kém một chút.

Hàn Băng linh dịch là chí bảo rèn luyện binh khí, chỉ cần là Luyện Khí sư cửu tinh, đều sẽ chuẩn bị một chút, ở đây nhiều Danh Sư cửu tinh như vậy hẳn là sẽ có, hỏi một chút, quả nhiên nắm bắt tới tay.

- Đây là... vũ khí hắn luyện chế?

Rất nhanh, khói bụi biến mất, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, rất nhiều Danh Sư cửu tinh cùng Nhậm Thanh Viễn vội vàng nhìn lại, khóe miệng đều giật một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Vốn cho rằng mượn Thiên Hỏa, luyện chế vũ khí nhất định thần vũ phi phàm, chỉ sợ ít nhất cũng là Đại Thánh thần binh, kết quả... Ai có thể nói cho ta biết, cái đống này, đến cùng là con mẹ nó cái gì không?

Đen sì, lô đỉnh không giống lô đỉnh, cục gạch không giống cục gạch, phân không giống phân... Ngươi gõ hồi lâu, thoạt nhìn thủ pháp huyền diệu... Đến cùng gõ cái gì?

- Cái này trước đó hẳn là... cái đỉnh a?

Một vị Danh Sư cửu tinh có chút không xác định nói.

- Không quá giống, bây giờ nhìn lại giống như một cái giày rách!

Lại một vị Danh Sư cửu tinh vịn cằm, bổ sung một câu:

- Ừm, giày rách giống như viên gạch...

- ... Trương Huyền.

- Ha ha, Kim Nguyên đỉnh ta quả nhiên tấn cấp, đa tạ chủ nhân...

Rất nhanh tôi thép xong xuôi, một thanh âm hưng phấn vang lên, có điều ngay sau đó hơi nghi hoặc một chút:

- Chủ nhân, ta làm sao vậy, sao cảm giác đầu thật vuông, hơn nữa bước đi có chút lay động... Chân của ta đâu?

- Cái này... Chân của ngươi, ta cảm thấy không dễ nhìn, cho ngươi sửa một chút!

Trương Huyền mặt không đỏ nói.

- Sửa mất? Vậy lò nấu ta dùng để luyện khí đâu?

Kim Nguyên đỉnh tìm hồi lâu cũng không tìm được, nhịn không được hỏi.

- Ta cảm thấy quá lớn, dùng Kim Nguyên Linh Thạch lấp kín...

Trương Huyền tim không nhảy.

- Vậy ta làm sao luyện khí hoặc luyện đan?

- Luyện khí, luyện đan làm gì... Ngươi không cảm thấy mông lớn sao? Vừa vặn phù hợp đặc điểm tấn công của ngươi, dùng cái mông đè người!

Trương Huyền tràn đầy chăm chú:

- Ta cảm thấy ngươi bây giờ đẹp trai hơn trước kia nhiều...

- Đẹp trai hơn nhiều ư? Ha ha, ta biết, Kim Nguyên đỉnh ta đẹp trai nhất... Về sau nhất định có thể dụ dỗ không ít mẫu đỉnh...

Kim Nguyên đỉnh cười to một tiếng, cực kỳ thỏa mãn.

- ...

Nhậm Thanh Viễn.

- ...

Danh Sư cửu tinh. Một chủ một tớ này, có phải đối với thẩm mỹ có lý giải sai lầm hay không?

Từ xa nhìn lại, ngay cả viên gạch cũng không giống lắm a...

Lô đỉnh như vậy, còn là lần đầu tiên nhìn thấy!

Quên đi, thiên tài có ý nghĩ của thiên tài... Vui vẻ là được rồi!

Không để ý tới mọi người khiếp sợ cùng buồn bực, Trương Huyền nhìn về phía Kim Nguyên đỉnh.

Tuy dùng quá nhiều Kim Nguyên Linh Thạch, thoạt nhìn như một đống phân, nhưng chất lượng không thể khinh thường.

Đã đạt đến Đại Thánh thần binh.

Hơn nữa trọng lượng cực kỳ kinh người, coi như Bất Hủ cảnh sơ kỳ bị nện một cái, chỉ sợ cũng sẽ biến thành thịt nát.

- Bản thân đi cảm ngộ lực lượng, tranh thủ sớm ngày khống chế đi...

Cực kỳ thỏa mãn thu Kim Nguyên đỉnh vào không gian gấp, tinh thần nội thị, cảm thụ thân thể biến hóa.

Trải qua Chí Tôn Thiên Hỏa rèn luyện, tu vi không chỉ đột phá Đại Thánh, toàn bộ tế bào trong cơ thể, tạp chất đều bị thanh trừ sạch sẽ, tản mát ra sức sống, như cây con mới sinh, mang theo sinh cơ nồng đậm.

- Đây là... Kiến Thần Bất Hoại đại viên mãn?

Con mắt Trương Huyền sáng lên.

Ở dưới Thiên Hỏa rèn luyện, người khác cần không biết bao nhiêu năm mới có thể tấn cấp Kiến Thần Bất Hoại, vậy mà trực tiếp đạt đến đại viên mãn.

Không chỉ như vậy, thân thể cùng chân khí đã có xu thế Kim Thân hóa, xem ra chỉ cần hơi củng cố, liền có thể dẫn tới Thiên Hỏa kiếp, xung kích Kim Thân cảnh chân chính.

- Thân thể Kiến Thần Bất Hoại đại viên mãn... Vu Hồn Kim Thân cảnh đại viên mãn, lại phối hợp Kim Nguyên đỉnh cùng Long Cốt Thần Thương, Bất Hủ cảnh hậu kỳ, thậm chí đỉnh phong cũng có thể chiến một trận!

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Tu vi đạt tới Đại Thánh, mỗi một tiểu cấp đều như lạch trời khó mà vượt quá.

Trong một ngày ngắn ngủi, không chỉ Vu Hồn tấn cấp đến Kim Thân cảnh đại viên mãn, thân thể, chân khí thông qua phương pháp đột phá thượng phẩm của Khổng sư, cũng đạt tới Kiến Thần Bất Hoại đỉnh phong, lực lượng trong cơ thể tuôn ra... giờ phút này coi như không mượn ngoại lực, Hưng Mộng kiếm thánh liên thủ cũng chưa chắc có thể chống lại.

Có thể nói tiến bộ thực sự quá lớn!

Trước đó không bùng cháy Khổng sư chi huyết, gặp được những Dị Linh tộc kia, chỉ có thể chạy trốn, mà bây giờ đã có sức đánh một trận.

- Bất quá vừa mới tấn cấp, còn cần khống chế một đoạn thời gian, mới có thể phát huy ra lực lượng mạnh nhất!

Linh hồn và thân thể là phân hai lần tấn thăng, khống chế lực lượng còn có chút tì vết, không được viên mãn, có điều không sao, chỉ cần cho hắn mấy ngày, hẳn có thể thuận lợi phù hợp, phát huy ra lực chiến đấu mạnh nhất.

Xem xong Kim Nguyên đỉnh và bản thân, lúc này Trương Huyền mới bay xuống.

Tuy lần này ở trong từ đường đưa tới Thiên Hỏa kiếp, nhưng hỏa diễm hầu như đều bị hắn hấp thu hết, kiến trúc bốn phía không hề bị tổn thương.

Hắn vừa ra, Lạc Nhược Hi cũng từ trong đại điện đi ra.

- Đa tạ Nhậm đường chủ...

Đi tới trước mặt Nhậm Thanh Viễn, Trương Huyền ôm quyền, đang muốn nói vài câu cảm kích, đột nhiên cảm thấy mặt đất lay động, trên bầu trời xuất hiện một mặt trời khác, ánh sáng chói mắt, chiếu xạ tứ phương, giống như bao phủ cả đại lục.

Trong mặt trời, một miếu thờ to lớn vắt ngang, tựa như Thiên cung hoa lệ.

- Khổng miếu... xuất hiện...

Đồng tử của Nhậm Thanh Viễn co rụt lại.

Chương 3163: Lịch sử của Xuân Thu đại điển (1)

- Đây là Khổng miếu?

Trương Huyền sững sờ, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy mặt trời kia giấu ở trong không gian đặc thù, không biết cách bao xa, lại lơ lửng ở trong dòng sông lịch sử, muốn qua, không chỉ vượt qua khoảng cách, còn có thời gian.

Kiến trúc trong miếu thờ như bóng mờ trên mặt trăng, tầng tầng lớp lớp, dùng Minh Lý Chi Nhãn cũng thấy không rõ lắm.

- Căn cứ sách sử ghi chép, Khổng sư bị Hoàng giả mạnh nhất của Dị Linh tộc vây ở Trần Thái, không cách nào chạy ra, nhờ vào bản thân lĩnh ngộ thời gian, sáng chế Xuân Thu đại điển, thời điểm tạo ra bảo vật này, thiên hạ vạn vật nhất niệm là xuân, nhất niệm là thu, xuân thu luân phiên, nóng lạnh giao hòa. Lúc ấy địa phương bị ánh sáng đại điển chiếu xạ, xuất hiện đủ loại dị tượng, hài tử vừa ra đời còn đang bú sữa, thời gian nháy mắt biến thành trung niên nhân hơn bốn mươi tuổi. Lão nhân tuổi già sức yếu nhoáng cái biến thành hài nhi, tuổi tác tương đương cháu trai...

Nhớ tới nội dung ghi lại trong cổ thư, Nhậm Thanh Viễn nói.

Thời điểm Xuân Thu đại điển được sáng tạo ra, nhân tộc còn không có đại thắng, đương nhiên lúc đó uy lực của bộ đại điển này cũng không có khủng bố như trong truyền thuyết, về sau Khổng sư thoát vây, không ngừng gia trì, dần dần rèn luyện, mới để cho uy lực của nó tăng mạnh, Dị Linh tộc sợ như sợ cọp.

- Xuân Thu đại điển, nhất niệm xuân thu... Chẳng lẽ lúc ấy Khổng sư lĩnh ngộ giống như Trương gia tiên tổ... là thời gian chân giải?

Trương Huyền sửng sốt một chút, nhịn không được nói.

Trước đó nghe nói qua món pháp bảo này, chỉ bất quá biết không tỉ mỉ, Nhậm sư nói như vậy, lại có chút tương tự thời gian chân giải hắn lĩnh ngộ.

- Ừm, hẳn là thời gian chân giải, bất quá khổng sư lĩnh ngộ, không chỉ có tăng tốc, khả năng còn có giảm tốc, cùng đình chỉ!

Nhậm Thanh Viễn nói.

- Giảm tốc cùng đình chỉ?

Trương Huyền giật nảy mình.

Không gian chia làm rất nhiều chân giải, phong cấm chỉ là một loại trong đó, thời gian cũng giống như vậy, Trương gia lĩnh ngộ tăng tốc, là để bản thân khống chế thời gian biến nhanh, người khác một giây, hắn biến thành mười giây, bởi vậy thoạt nhìn những người khác hoạt động sẽ trở nên chậm chạp. Trừ loại chân giải này ra, còn có thời gian giảm tốc cùng thời gian ngừng lại!

Thời gian giảm tốc, đối với người bình thường mà nói, không có tác dụng gì, nhưng đối với Cổ Thánh tác dụng lại cực kỳ lớn, rơi vào trạng thái ngủ say, một khi tốc độ thời gian chung quanh chậm lại, tuổi thọ sẽ kéo rất dài, vì nhân tộc chiến đấu nhiều lần hơn.

Còn thời gian ngừng lại, là khó lý giải nhất trong thời gian pháp tắc, càng thêm đáng sợ hơn không gian phong cấm.

Người sau thi triển ra, nhiều nhất giống như trói ở trong dây thừng, không cách nào động đậy, có thể tư duy có ý thức, biết trước mắt phát sinh chuyện gì.

Nhưng thời gian ngừng lại thì ngay cả tư duy cũng không thể vận chuyển, thật muốn bị giết, thì thật đã chết rồi, cơ hội phục sinh cũng không có.

Năm đó Khổng sư thật lĩnh ngộ những cái này, như vậy hắn mạnh bao nhiêu?

Coi như Ngoan Nhân lợi hại hơn nữa, cũng không chống lại được!

- Đúng vậy, có điều đây chỉ là hậu thế suy đoán, nhưng có thể khẳng định là... Khổng sư dùng cả đời lý giải thời gian, đều lưu ở trong Xuân Thu đại điển, nếu như có thể đi vào Khổng miếu nhận được bảo vật này, nhất định có thể có được truyền thừa của hắn, từ đó thực lực tăng nhiều! Dị Linh tộc cũng có thể giải quyết. Nhậm Thanh Viễn nói.

Lúc ấy Danh Sư đường vừa mới thành hình, còn không có rộng lớn như hiện tại, không cách nào triệt để giải quyết Dị Linh tộc, chỉ có thể trục xuất, mà bây giờ thực lực tổng hợp Nhân tộc tăng mạnh, lại có Xuân Thu đại điển mà nói, hoàn toàn đánh bại đối phương sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

- Đúng vậy!

Trương Huyền tràn đầy rung động.

Không hổ là vạn thế chi sư, thiên hạ đệ nhất nhân, Khổng sư quả nhiên kinh tài tuyệt diễm.

- Tất cả Danh Sư cửu tinh của Tổng bộ Danh Sư đường nghe lệnh, trừ người trấn thủ Địa quật, còn lại tất cả Danh Sư, lập tức lên đường tiến về Khúc Phụ, Khổng miếu xuất hiện, hẳn là không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn mở ra, có thể đi vào!

Nhậm Thanh Viễn xoay người, dặn dò một tiếng.

- Vâng!

Rất nhiều Danh Sư cửu tinh đồng thời gật đầu, từng cái vẻ mặt nghiêm túc.

- Trương sư, Khổng miếu hiện thân, Dị Linh tộc chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, người đi cùng Tổng bộ Danh Sư đường chúng ta, hay đơn độc hành động?

Nhậm Thanh Viễn nhìn qua.

- Ta...

Chương 3164: Lịch sử của Xuân Thu đại điển (2)

Trương Huyền đang muốn nói chuyện, liền thấy Lạc Nhược Hi khe khẽ lắc đầu, nên nói:

- Nhậm sư ưu ái Trương mỗ tâm lĩnh, ta muốn một mình đi tới!

- Cũng tốt!

Dường như đã sớm đoán hắn sẽ quyết định như vậy, Nhậm Thanh Viễn gật đầu:

- Chúng ta ở Khúc Phụ gặp lại!

Nói xong liền không tiếp tục để ý Trương Huyền, vẫy tay một cái, rất nhiều Danh Sư cửu tinh vội vã bay đi, hẳn là thảo luận chi tiết Khổng miếu mở ra, cùng đối kháng Dị Linh tộc.

- Chúng ta trở về đi!

Thấy bọn họ rời khỏi, Trương Huyền cũng không nhiều đợi, gọi Lạc Nhược Hi một tiếng, hai người bay đi, thời gian nháy mắt liền rời phạm vi Danh Sư đường.

Nhớ tới thần thái của Lạc Nhược Hi vừa rồi, Trương Huyền quay đầu nhìn qua.

- Khổng miếu mở ra, Dị Linh tộc tất nhiên sẽ quy mô xâm phạm, thậm chí có thể có Cổ Thánh tọa trấn... đi cùng Tổng bộ Danh Sư đường tuyệt đối là an toàn nhất, vì sao cự tuyệt?

Coi như Cổ Thánh bị hạn chế, không cách nào đi vào, nhưng một khi Xuân Thu đại điển rời khỏi Khổng miếu, chân chính giao thủ tranh đoạt nhất định là những người mạnh nhất kia.

Danh Sư đường thoạt nhìn chỉ có những Danh Sư cửu tinh kia, nhưng nội tình chân chính không biết sâu bao nhiêu.

Trương gia cũng có một vị Cổ Thánh, Danh Sư đường chẳng phải càng nhiều?

Đi cùng bọn hắn, nhất định càng thêm an toàn. Dù sao tuy hắn là tam đại gia tộc tộc trưởng, nhưng cũng là một thành viên của Danh Sư đường, một vị Danh Sư cửu tinh.

- Khổng miếu xuất hiện, đến hoàn toàn mở ra, hẳn còn có một đoạn thời gian, không cần thiết đi cùng bọn hắn hiện tại toàn bộ đại lục rung chuyển, vô số cường giả tiến về Khúc Phụ, vội vàng đi qua, chẳng những không có chỗ tốt, sẽ chỉ tăng thêm phiền phức!

Lạc Nhược Hi nói.

- Còn có một đoạn thời gian?

Trương Huyền sững sờ.

Còn tưởng rằng Khổng miếu xuất hiện, liền có thể mang theo truyền thế thiên phù đi vào, không nghĩ tới còn phải đợi một đoạn thời gian mới có thể mở ra.

- Không đúng, không phải nói Khổng miếu chỉ có truyền thế thiên phù mới có thể đi vào ư? Nhiều người như vậy tiến đến cũng vô dụng...

Trương Huyền nhớ tới một việc, nhịn không được nói. Nắm giữ truyền thế thiên phù mới có thể đi vào Khổng miếu, đây là sự tình đã sớm biết, nếu không cường giả Chư Tử bách gia cũng không đến mức chạy đến Lạc gia, Trương gia tỷ thí.

Vào cũng không vào được, nhiều người xông qua như vậy làm gì?

- Đại điện Khổng miếu quả thực chỉ có truyền thế thiên phù mới có thể đi vào, nhưng bên ngoài thì sao?

Lạc Nhược Hi mỉm cười.

- Bên ngoài?

- Giống như lần trước chúng ta đi Khâu Ngô cung, Khâu Ngô cung là cá thể độc lập, muốn đi vào tương đối khó khăn, nhưng bên ngoài bất kỳ người nào cũng có thể vào!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

Trương Huyền sững sờ.

Ngoài Khâu Ngô cung có vô số trận pháp, nếu không phải hắn, rất khó đi vào cung điện.

Nói như vậy, cái gọi là Khổng miếu, cũng không chỉ là một chút kiến trúc, còn có trận pháp vòng ngoài...

- Khổng sư từ trước tới nay chú ý hữu giáo vô loại, hắn lưu lại di tích, trừ chủ điện, rất nhiều nơi khác đều có bảo vật cùng cơ duyên, những người không có truyền thế thiên phù kia, chính là vì những vật này, tự nhiên sẽ đi đến...

Lạc Nhược Hi giải thích.

Chương 3165: Long Hổ Sơn Địa quật (1)

Trương Huyền giật mình.

Trước đó còn tưởng rằng cái gọi là Khổng miếu, chỉ có Xuân Thu đại điển cùng Khổng sư truyền thừa, hiện tại xem ra có lẽ giống như di tích, có vô số bảo vật, vô số cơ duyên.

- Không chỉ như vậy, Khổng miếu ẩn chứa văn khí và văn vận Khổng sư lưu truyền, coi như tìm không thấy bảo vật, ở trong đó tu hành, cũng sẽ một ngày ngàn dặm, tiến bộ cực nhanh, đặc biệt là chạm đến bình chướng tu luyện, nghe nói trong đó ẩn chứa Sư Ngôn Thiên Âm, chỉ cần chăm chú lắng nghe, rất dễ dàng đột phá.

Nhìn mặt trời thứ hai trên không, vẻ mặt Lạc Nhược Hi nghiêm túc:

- Tóm lại, Khổng miếu mở ra, đối với tu luyện giả của toàn bộ đại lục là việc lớn, đến lúc đó không chỉ nhân loại, Dị Linh tộc, Thánh thú ẩn nấp cũng sẽ không từ bỏ cơ hội... Vì lẽ đó muốn đi vào trong, có thu hoạch, nhất định phải có chuẩn bị, không thể mù quáng chạy đi!

Trương Huyền nghiêm nghị.

Dị Linh tộc có vô số cường giả, không ít Thánh thú cũng cực kỳ kinh khủng, lực hấp dẫn của Khổng miếu lớn như vậy, một khi mở ra, cho dù Danh Sư đường có năng lực ngăn cản cũng sẽ không đi làm.

Dính dáng quá lớn, thật muốn ngăn cản, tương đương với cắt đứt tiền đồ tu luyện của người, sẽ trực tiếp dẫn phát đại chiến, vô số sinh linh đồ thán.

Đến lúc đó Dị Linh tộc lại nhân cơ hội xuất hiện, vậy phiền phức lớn rồi.

Biện pháp duy nhất là, cướp được Xuân Thu đại điển trước, khống chế Khổng miếu, khống chế đại thế.

Tuy hắn có truyền thế thiên phù, nhưng khi đó Khổng sư luyện chế sáu cái, hơn nữa còn có mẫu phù, cộng lại chính là bảy cái, hiện nay biết, là Tổng bộ Danh Sư đường, Trương gia, Lạc gia mỗi người một cái, còn lại ba cái, cụ thể ở đâu thì không rõ ràng.

Không có gì bất ngờ xảy ra, Dị Linh tộc, Chư Tử bách gia nhất định cũng có.

Hơn nữa thể chất đặc thù cũng có thể tiến vào bên trong, bởi như vậy, không tính bên ngoài, có thể đi vào Khổng miếu cũng không biết bao nhiêu, không có chuẩn bị quả thực rất bị động. Không nói cái khác, những cường giả Chư Tử bách gia kia, đủ loại bảo vật liên tiếp xuất hiện, thật muốn gặp nhau, coi như tu vi của hắn tiến nhanh, khẳng định cũng không chiếm được chỗ tốt.

Thực lực hắn tăng cao, nhưng còn chưa tới tình trạng xem thường cường giả trong thiên hạ.

- Trước về Trương gia, xem bọn hắn chuẩn bị như thế nào!

Làm sao đi vào Khổng miếu, làm sao mới có thể tìm kiếm Xuân Thu đại điển, hắn biết không nhiều, nhưng Trương gia nhất định đã chuẩn bị rất lâu.

Rõ ràng những việc này, Trương Huyền và Lạc Nhược Hi không có quá nhiều chần chừ, phá vỡ không gian bay đi.

Tu vi tăng cao, phá vỡ không gian càng thêm ổn định, thời gian không dài, liền thấy Trương gia xuất hiện ở trước mắt.

Trở lại gia tộc, đi không xa, Trương Huyền nhất thời cảm thấy không đúng.
Trước kia Trương gia người đến người đi, giờ phút này phủ đệ to lớn, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, không nhìn thấy mấy bóng người.

- Xảy ra chuyện gì?

Thật vất vả tìm được một vị trưởng lão, Trương Huyền vội vàng hỏi.

- Trong tộc hầu như tất cả Thánh Vực trở lên đều đã đi tới các Địa quật ngăn cản thế công của Dị Linh tộc, lão gia chủ cùng chủ mẫu cũng đã xuất phát!

Thấy là tộc trưởng, vị trưởng lão này vội vàng khom người trả lời.

- Đều đi Địa quật?

Trương Huyền sững sờ.

Ở Danh Sư đường, hắn đưa tin trở về, để tam đại gia tộc chuẩn bị trợ giúp Danh Sư đường, không nghĩ tới gia tộc hành động nhanh như vậy, hầu như đi tay không, thậm chí ngay cả Hưng, Mộng kiếm thánh cũng đã đi.

- Đi Địa quật nào? Mang ta tới!

Trương Huyền nhíu mày nói.

Khổng miếu mở ra, Dị Linh tộc khẳng định không muốn bỏ qua cơ hội, lần này đại quy mô tấn công, nếu như ngăn cản không nổi, cho dù lấy được Xuân Thu đại điển thì có ích lợi gì?

Dù thứ này có thể khiến thực lực người ta tăng nhiều, thế nhưng đối kháng một chủng tộc khác, là cần ngàn ngàn Danh Sư, lúc này nếu như bị đột phá phòng ngự, như vậy sẽ rất phiền toái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau