THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 316 - Chương 320

Chương 316: Chỉ điểm cho Triệu Phong (2)

Cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy máu trên mặt đất hiện lên màu đỏ sậm, so với máu bình thường màu đỏ tươi, hoàn toàn khác nhau.

Sắc mặt Thẩm Truy bệ hạ thoáng ngưng trọng.

Phun ra máu khác với máu bình thường, có ngốc hắn cũng ý thức được điểm không bình thường.

Hắn đang rầu rĩ, có nên hỏi thăm một chút hay không, lại thấy Triệu Thành chủ cách đó không xa, sau khi nôn ra hết máu, khí tức toàn thân trong nháy mắt tập trung đến đỉnh điểm.

Ầm ầm!

Một tiếng động giống như tiếng nổ mạnh vang lên. Toàn thân hắn giống như thay đổi. Khí tức bay thẳng lên. Lực lượng cũng càng lúc càng lớn mạnh.

- Thông Huyền cảnh... đỉnh phong? Đột phá sao?

Đồng tử của Thẩm Truy bệ hạ co lại.

Nhìn loại tình huống này, có ngốc cũng biết Triệu Thành chủ nhận được lợi ích cực lớn. Tu vi từ Thông Huyền cảnh hậu kỳ, đạt tới đỉnh phong.

Mặc dù chỉ là một cấp bậc nhỏ, nhưng có thể hoàn thành ở thời gian ngắn như vậy, đủ để nói rõ vấn đề. Công pháp sau khi được Trương lão sư sửa chữa, là nghịch thiên tới mức nào.

- Công pháp này...

Trong lòng thoáng động, không nhịn được hắn muốn cầm lấy công pháp vừa rồi, nghiên cứu một lần nữa. Chợt thấy Trương Huyền tiện tay cầm lên, nhẹ nhàng ném một cái.

Phần phật!

Vài tờ giấy lại rơi xuống trong lò lửa cách đó không xa, bị thiêu đốt thành tro bụi.

Thẩm Truy bệ hạ càng lúc càng hồ đồ.

Làm quốc vương của một nước, hắn vẫn tự nhận mình thông tuệ hơn người. Nhưng hôm nay thấy được các loại hành động của Trương lão sư, hắn cảm giác mình giống như kẻ ngu si, hoàn toàn không hiểu nổi.

Nói sửa chữa công pháp cho đối phương, sau khi đổi xong hắn nhìn, hoàn toàn thay đổi, chỉ tốt ở bề ngoài. Kết quả, lại công pháp như vậy, khiến cho Triệu Thành chủ dừng lại ở Thông Huyền cảnh hậu kỳ nhiều năm, trong nháy mắt đột phá.

Đã có công hiệu như vậy, bộ công pháp này chắc hẳn là rất trân quý mới phải. Nhưng... lại bị hắn lập tức thiêu hủy...

Ngươi cũng đã sửa lại cho người khác, tự nhiên là hi vọng hắn sau này cố gắng tu luyện, tại sao lại muốn hủy?

“Không hổ danh là đệ tử của Dương sư, hành vi cao thâm khó dò...”

Trong lòng hắn không nghĩ ra, lại đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Dương sư! Nói thật, hành động của vị Dương sư này càng kỳ quái hơn, nhưng lại có hiệu quả khác thường. Vị Trương Huyền này không hổ danh là thân truyền của hắn, tự nhiên cũng có loại phong độ này.

- Cảm ơn Trương lão sư!

Đang xúc động, hắn lại thấy Triệu Thành chủ cách đó không xa đã dừng tu luyện, lại nhìn về phía Trương lão sư cách đó không xa, vẻ mặt cung kính.

- Ngươi biết rồi?

Trương Huyền mở miệng.

- Vâng, ta biết!

Triệu Thành chủ gật đầu.

- Tốt lắm, ngươi có thể đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Ừ!

Triệu Thành chủ gật đầu, lui về phía sau, ra ngoài, tự nhiên hoàn toàn không cầm bí tịch mới vừa vừa bị thiêu hủy.

- Này...
Nhìn thấy được hai người người sau còn cổ quái hơn người trước, lời nói ra càng làm cho người ta không thể hiểu rõ, Thẩm Truy bệ hạ không tiện hỏi nhiều, không thể làm gì khác hơn là đứng dậy:

- Trương lão sư, ta cũng cáo từ trước.

Nói xong hắn vội vàng đuổi theo.

Đi ra khỏi lớp học, hắn liền nhìn thấy Triệu Thành chủ đứng ở cách đó không xa, nhìn về phía chỗ gian phòng của Trương lão sư, tràn ngập sự bội phục và nghiêm trọng.

- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Thẩm Truy bệ hạ không nhịn được hỏi.

Hai người kia đánh đố, sắp khiến cho hắn choáng váng.

- Vừa rồi Trương lão sư sửa chữa công pháp cho ta, bệ hạ cũng nhìn thấy, có cảm giác gì?

Triệu Thành chủ không trực tiếp trả lời, mà là hỏi.

- Ta cảm thấy... sử đổi lung tung, khiến người ta nhìn không hiểu...

Do dự một chút, Thẩm Truy bệ hạ nói ra ngọn nguồn suy nghĩ trong lòng mình.

Tuy rằng tận mắt nhìn thấy được Triệu Thành chủ dựa theo công pháp đã sửa lại tu luyện sau đó đột phá, nhưng vừa nghĩ tới nội dung trong đó, hắn vẫn cảm thấy có điểm không hợp nhau, có cái gì đó không đúng.

- Không sai, thật sự lung tung. Nói thật, đó là Trương lão sư cố ý sửa sai...

Triệu Thành chủ gật đầu.

- Cố ý sửa sai?

Thẩm Truy bệ hạ muốn hôn mê:

- Ngươi biết sai, vẫn tu luyện?

Công pháp sai không có khả năng là trò đùa, rất dễ dàng luyện thành tẩu hỏa nhập ma. Biết rõ sai vẫn tu luyện. Hai người này rốt cuộc giở trò quỷ gì?

Hơn nữa, nếu là sai, ngươi làm sao có thể đột phá đến Thông Huyền cảnh đỉnh phong?

Vậy rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Chương 317: Sách thiên đạo (thượng) (1)

- Công pháp của Triệu gia chúng ta, đại khai đại hợp, phát huy đại khí, về điểm ấy nói vậy bệ hạ cũng biết!

Thấy đối phương không hiểu, Triệu Phong thành chủ cũng không che nấp, mở miệng nói.

- Đúng vậy!

Thẩm Truy bệ hạ gật đầu.

Thật ra rất nhiều năm trước, hai nhà Thẩm, Triệu vốn là bằng hữu, cùng nhau đánh xuống Thiên Huyền vương quốc. Một bên trấn thủ giang sơn, một bên trấn thủ tài phú. Chính vì nguyên nhân như vậy, hai nhà mấy đời qua lại thân thiết, thậm chí công pháp cũng không có giấu diếm.

Đối với Bạch Ngọc công của Triệu gia, Thẩm Truy bệ hạ từ nhỏ đã tiếp xúc, hết sức quen thuộc. Trong đó lực lượng mạnh mẽ, khí tức mười phần, không thích hợp cho những nữ tử như Triệu Nhã tu luyện.

Triệu Phong thành chủ tiếp tục nói:

- Từ khi Thiên Huyền vương quốc thành lập, Triệu gia ta vẫn trấn thủ Ngọc thành, thậm chí đổi tên nó thành Bạch Ngọc, đời đời tiếp xúc cùng ngọc. Dựa theo đạo lý, ngọc nuôi dưỡng người, người nuôi dưỡng ngọc, có thể khiến cho tu luyện càng thêm nhanh chóng, tốc độ càng cao hơn! Chỉ có điều đáng tiếc chính là, ngọc thuộc tính lạnh, tiếp xúc một hai khối còn tốt, tiếp xúc nhiều, đối với Bạch Ngọc công có tính nóng của chúng ta, có trùng kích và tổn thương cực lớn.

- Vừa mới bắt đầu vẫn nhìn không thấy. Nhưng nóng lạnh tương khắc lâu, ở bên trong thân thể sẽ hình thành một loại tai hoạ ngầm đặc biệt, dựa theo máu, từng thế hệ truyền thừa xuống. Đây cũng là nguyên nhân nhiều năm như vậy, ta vẫn dừng lại ở Thông Huyền cảnh hậu kỳ, không có cách nào đột phá.

Triệu Phong thành chủ năm đó thiên phú không thể thau kém Triệu Nhã, được gọi là thiếu niên thiên tài, khoảng chừng hai mươi tuổi lại đạt được Thông Huyền cảnh, danh tiếng chấn động nhất thời.

Đáng tiếc, sau khi đạt được Thông Huyền cảnh hậu kỳ lại không có cách nào tinh tiến. Hơn mười năm trôi qua, hoàn toàn không có chút tiến triển nào. Hắn vốn tưởng rằng là do tiềm lực đào hết, không nghĩ tới là do cả ngày ở cùng một chỗ với ngọc, tổ tông lưu truyền xuống tai hoạ ngầm.

- Trương lão sư nhìn ra được vấn đề này, cố ý sửa sai Bạch Ngọc Công, khiến cho nó nóng lạnh kết giao, lực lượng hỗn tạp. Như vậy, tai hoạ ngầm lưu lại trong cơ thể ta đã bị hoàn toàn tiêu trừ. Không có tai hoạ ngầm, lại thêm tích lũy nhiều năm như vậy, lúc này mới một lần hành động đột phá, trùng kích Thông Huyền cảnh đỉnh phong thành công!

Triệu Phong vừa nói, trong mắt bên lộ ra vẻ bội phục.

Chỉ nhìn công pháp một lần, biết chỗ ở Bạch Ngọc thành của mình, lại suy tính ra những điều này. Lý giải của vị Trương lão sư này đối với công pháp, tu luyện, cho dù không phải Tông Sư, khẳng định cũng không kém bao xa.

- Nếu giải quyết tai hoạ ngầm, vậy công pháp...

Thẩm Truy bệ hạ còn có chút nghi ngờ.

- Bệ hạ có phải muốn hỏi, vì sao phải thiêu hủy công pháp đúng không?

Triệu Phong thành chủ mỉm cười:

- Công pháp này vốn chính là sai, mục đích là để giúp ta giải trừ tai hoạ ngầm. Hiện tại tai hoạ ngầm đã tiêu trừ, tiếp tục tu luyện tiếp, sợ rằng sẽ thật sự tẩu hỏa nhập ma. Cho nên Trương lão sư trực tiếp thiêu hủy, ý là... đã có thể quên hết thứ này, không cần lại tiếp tục tu luyện nữa.

- Thì ra là thế...

Lúc này Thẩm Truy bệ hạ mới hiểu được, trong lòng kinh hãi.

Đối phương nói đơn giản, thật ra hắn biết, khẳng định không dễ dàng.

Một môn công pháp truyền thừa qua mấy trăm năm, vô số tiền bối cũng từng cân nhắc qua. Chỉ dựa vào sửa đổi một ít pháp môn vận chuyển chân khí, lại loại bỏ tai họa ngầm lắng đọng qua nhiều thế hệ. Loại năng lực này đã không thể dùng từ đáng sợ để hình dung. Tuyệt đối là cấp bậc khủng khiếp. Sợ rằng ba danh sư cũng không làm được điểm ấy.

- Phụ thân, bệ hạ, sao mọi người lại ở đây?

Đang khiếp sợ, hắn lại nghe được tiếng của Triệu Nhã vang lên. Chỉ thấy mấy thiếu nam thiếu nữ ngày hôm nay gây ra náo động lớn, đã đi tới.

- A, phụ thân thăm hỏi Trương lão sư của con một chút!

Triệu Phong gật đầu:

- Các con không phải tham gia cuộc thi đấu của học viên mới sao? Thế nào...

So tài trước đó là đánh giá sư giả. Muốn xác định thứ tự trong số học viên mới, chỉ có thi đấu. Cuộc thi đấu còn chưa bắt đầu, sao bọn họ đã trở lại?

- Chúng con bây giờ như vậy, cho dù muốn đánh nhau, ai dám so tài?

Triệu Nhã mở hai tay ra.

- À... cũng đúng!

Hai người Triệu Phong cười gượng.

Bất kể Triệu Nhã, Trịnh Dương hay Viên Đào, ngay cả cường giả Ích Huyệt cảnh cũng có thể cứng rắn lay động, so với lão sư bình thường còn mạnh mẽ hơn. Ai còn dám với so tài với bọn họ?

Sợ rằng vừa nhìn thấy đã nhận thua. Lại nói, đều có thực lực như vậy, cái gọi là cuộc thi đấu của học viên mới cho dù là quán quân, cũng không có bất kỳ vinh dự nào đáng nói. Còn không bằng lại rời khỏi đó.

- Đúng rồi, phụ thân. Phụ thân nhìn thấy Trương lão sư sao? Có cần con giới thiệu một chút hay không?

Thấy hai người đứng ở cửa, Triệu Nhã không nhịn được nói.

- Ta đã gặp Trương lão sư của các con.

Nói đến đây, Triệu Phong nhìn về phía nữ nhi:

- Tiểu Nhã, có thể bái nhập môn hạ của Trương lão sư là vận may của con. Sau này nhất định phải cố gắng nghe lời, không thể thường xuyên nổi nóng giống như ở nhà!

- Vâng!

Triệu Nhã gật đầu.

- Còn nữa, Trương lão sư là giao long trên trời, sợ rằng sẽ không ở lại Thiên Huyền vương quốc được bao lâu. Nếu như hắn muốn con theo, nhất định phải nắm chặt cơ hội, không thể buông tay. Nếu không, tuyệt đối sẽ hối hận cả đời...

Những lời này, Triệu Phong đổi thành truyền âm, ánh mắt lộ ra sự chờ đợi nồng đậm:

- Có thể... Cứu mẫu thân con ra, chỉ có hắn... mới có thể giúp con làm được!

- Vâng!

Triệu Nhã xiết chặt nắm đấm.

......

- Xem thử cái ngọc tinh Minh Lý sử dụng thế nào!

Chỉ điểm cho Triệu Phong, chỉ là nể mặt Triệu Nhã, không tính là gì cả. Hai người vừa rời khỏi, Trương Huyền lại không nghĩ nhiều nữa, cúi đầu nhìn về phía ngọc thạch trong lòng bàn tay.

Theo lý thuyết, hắn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, có thể dễ dàng nhìn ra vấn đề và chỗ thiếu hụt trong tu luyện của người khác. Cho dù không có Minh Lý cảnh tâm phẳng lặng như mặt nước, cũng không có vấn đề gì.

Nhưng có thiên phú như thế, đồng thời đạt được mức độ 3, mới có tư cách sát hạch danh sư.

Không có thân phận danh sư, chỉ dựa vào ngụy trang, chung quy là không thể lâu dài.

Cái này giống như lái xe kiếp, không có bằng lái xe, cho dù là tay đua xe, ra đường cũng sẽ lo lắng, sợ bị bắt.

Chương 318: Sách thiên đạo (thượng) (2)

Hơn nữa, mấu chốt nhất chính là, Danh Sư Đường có rất nhiều sách. Nếu muốn đi vào xem, tăng lên nhanh hơn, thân phận trên mặt này nhất định phải có.

- Hấp thu!

Tinh thần thoáng động, tâm cảnh lại tiến vào đệ nhị cảnh. Quả nhiên hắn cảm thấy lòng bàn tay có một luồng mát lạnh dũng mãnh tràn vào toàn thân. Hao tổn mức độ tâm cảnh trước đó đang thong thả khôi phục.

- Thật sự có hiệu quả!

Cảm nhận được thân thể biến hóa, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên. Hắn tiếp tục chìm đắm trong đó, tham lam hấp thu năng lượng trong ngọc tinh Minh Lý.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng hắn cảm thấy hao tổn mức độ tâm cảnh trước đó đã hoàn toàn khôi phục, một lần nữa đạt được khoảng 0.1.

Chỉ có điều, sau khi khôi phục lại 0.1, lại không có cách nào hấp thu nữa. Hình như đã no đủ, không có cách nào chứa tiếp.

- Xem ra không có công pháp tu luyện, có thứ này cũng chỉ uổng công. Không có công pháp tu luyện, lại không cách nào khiến cho tu vi thăng cấp!

Không có cách nào hấp thu, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là ngừng lại.

Tu luyện liên quan tới linh khí và chân khí, giống như nước chảy, từ cao về phía thấp. Muốn cho tình hình ngược lại, cần phải mượn các loại phương pháp. Công pháp tu luyện chính là một trong số đó.

Ngọc tinh Minh Lý tuy rằng có thể trợ giúp người ta tăng trưởng mức độ tâm cảnh, không có pháp quyết tu luyện tương xứng, đối với hắn hiện tại mà nói, đều vô nghĩa giống nhau.

- Thôi đi. Tạm thời không nghiên cứu nữa, xem sách màu vàng.

Biết rầu rĩ cũng vô dụng, Trương Huyền không nghĩ nhiều nữa, nhìn về phía quyển sách màu vàng ở bên trong Đồ Thư Quán này.

Thời điểm mấy tên tiểu tử kia lấy lại danh dự cho hắn, nó xuất hiện, hắn vẫn chưa kịp quan sát. Lúc này vừa vặn có thời gian rảnh rỗi, hắn có thể lại nghiên cứu một chút.

Trong lòng hắn thoáng động, quyển sách đi tới trước mắt. Giống như trước đây, chỉ có một trang trắng.

- Rốt cuộc có phải khiến cho người ta cảm kích mới xuất hiện hay không, còn phải đợi nghiên cứu. Chỉ là... thứ này rốt cuộc sử dụng thế nào?

Nhìn chằm chằm vào quyển sách trước mắt, trong lòng Trương Huyền tràn ngập nghi ngờ.

Lần trước lúc nghiên cứu, sách biến mất, hắn rơi vào hôn mê. Sau khi tỉnh lại, kiến thức bên trong Đồ Thư Quán liền tiến vào trong đầu, biến thành thứ của mình.

Chẳng lẽ thứ thoạt nhìn rất lợi hại chói mắt, chỉ có một điểm tác dụng như vậy thôi sao?

Mà nếu quả không phải, một chút dấu vết đều không có, càng không có gợi ý... Cho dù là hắn, cũng càng xem càng hồ đồ.

- Sử dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán xem thử!

Nghiên cứu cả buổi, trước sau không hiểu rõ, trong lòng hắn thoáng động, một ý nghĩ xuất hiện.

Hắn nghiên cứu không ra, nhưng Đồ Thư Quán thì sao? Lại giống như khí độc trước đó, hiện tại, hình như còn chưa có cái gì thứ thần khí nghịch thiên này phân tích không ra chỗ thiếu hụt.

Chỉ có điều, sách màu vàng này ở trong đầu mình, tuy rằng thoạt nhìn cầm ở trong tay, trên thực tế lại là dùng linh hồn cảm ứng, không phải thực thể chạm đến được. Cũng không biết ở dưới loại tình huống này, có thể hình thành sách hay không.

- Chỗ thiếu hụt!

Nắm chặt sách, tinh thần hắn cảm ứng.

Nhìn xung quanh một chút, quả nhiên giống như dự đoán, ý thức chạm đến, không có cách nào kiểm tra ra chỗ thiếu hụt.

- Chỉ có thể sử dụng biện pháp đoán sai ngu ngốc...

Thử một hồi lâu không có chút tiến triển nào, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là cười gượng.

Phương pháp kia không có tác dụng, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình đoán.

Hắn lấy ra một quyển sách trắng, cầm lấy giấy bút viết ở phía trên:

- Tác dụng của sách màu vàng, chỉ có thể chuyển hóa kiến thức của Đồ Thư Quán thành của kí chủ.

Oong!

Trong đầu hình thành một quyển sách tương đồng. Mở ra vừa nhìn, quả nhiên viết rõ chỗ thiếu hụt:

- Chuyển hóa kiến thức chỉ là một trong những năng lực, không phải là duy nhất. - Thật sự còn có tác dụng khác!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Đã nói sách lợi hại như vậy, làm sao có thể chỉ có một tác dụng chuyển hóa kiến thức. Quả nhiên còn có tác dụng khác.

Chỉ có điều, rốt cuộc còn có tác dụng gì, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình suy đoán.

- Tên của quyển sách này gọi là... sách màu vàng!

Do dự một hồi, Trương Huyền tiếp tục viết.

Rất nhanh, khuyết điểm xuất hiện:

- Sách màu vàng là tên sai. Quyển sách là sách thiên đạo.

- Sách thiên đạo? Thật là cái tên khí phách? Nhưng... chỉ khí phách cũng vô dụng. Phải biết nó có tác dụng gì mới được!

Trương Huyền nhăn mày lại.

Đã biết một tác dụng trong đó là chuyển hóa kiến thức. Vậy tác dụng thứ hai là cái gì?

- Có thể chuyển hóa ra công pháp tu luyện nâng cao mức độ tâm cảnh hay không?

Đang suy nghĩ nên thử nghiệm như thế nào, một ý nghĩ xuất hiện.

Nửa ngày nay hắn vẫn rầu rĩ về mức độ tâm cảnh. Nếu sách thiên đạo này rất lợi hại như vậy, có thể sinh ra thành một bộ công pháp nâng cao khắc độ hay không?

Đang miên mang suy nghĩ, còn chưa kịp có động tác, chỉ thấy sách trước mắt lắc lư kịch liệt một hồi, biến thành một luồng ánh sáng rực rỡ, bao phủ toàn bộ Đồ Thư Quán.

Vù!

Lần này không có hôn mê. Thời gian không lâu đa khôi phục lại. Hắn vội vàng nhìn lại, giống như trước đây, sách màu vàng còn ở đó, chính là trang trắng trong đó lại một lần nữa biến mất không thấy.

- Chẳng lẽ... thật sự hình thành công pháp khiến cho mức độ tâm cảnh nâng cao?

Vừa rồi chỉ nghĩ làm thế nào để cho tâm cảnh nâng cao, trang sách màu vàng lại tiêu hao mất. Có thể thật sự giống như hắn chờ đợi, Đồ Thư Quán đã có bí kỹ tu luyện mức độ tâm cảnh hay không?

Nghĩ vậy, trong lòng hắn nóng như lửa, vội vàng tìm kiếm ở xung quanh.

Chương 319: Sách thiên đạo (hạ) (1)

Tìm hồi lâu, hắn bất đắc dĩ phát hiện, bên trong Đồ Thư Quán vẫn là những quyển sách này, căn bản không có thêm thứ gì, cũng không có cái gọi là công pháp.

- Lẽ nào biến mất một cách uổng phí?

Trương Huyền vô cùng lúng túng.

Nếu thật sự là như vậy, hắn cũng chỉ có thể khóc.

Không nói tới tác dụng khác, chỉ nói khiến cho biến kiến thức bên trong Đồ Thư Quán biến thành mình, cũng đã rất lợi hại. Dù sao, tích góp sách trong toàn bộ tàng thư khố của một vương quốc, nếu như có thể hoàn toàn biến thành kiến thức của mình, cho dù không có lý luận quá cao thâm, cũng sẽ hiểu rõ hơn nhiều về rất nhiều chức nghiệp.

Kết quả... cái gì cũng không có tác dụng, lại cứ thế không còn?

Có cần hãm hại như thế hay không?

Hoàn toàn không từ bỏ ý định, lại tìm kiếm nửa ngày, trước sau không tìm ra được cái gọi là bí tịch công pháp. Trương Huyền không thể làm gì khác hơn, trong lòng đầy buồn bực rời khỏi Đồ Thư Quán.

Ý thức vừa rời khỏi, hắn liền nghe được có tiếng bàn luận truyền vào lỗ tai.

- Ta cảm thấy Trương lão sư không phải đang tu luyện!

- Không phải tu luyện vậy đang làm gì? Mắt nhắm chặt, một chút động tĩnh cũng không có? Chẳng lẽ đang ngủ?

- Nếu như là tu luyện, xung quanh phải có linh khí tập trung. Nhưng bây giờ một chút cũng hoàn toàn không có!

- Không phải tu luyện, không phải ngủ, chẳng lẽ Trương lão sư... Trương lão sư, lão sư đừng đi. Ta không muốn xa lão sư...

Còn chưa kịp nói, đã bị người béo mập ôm lấy, ngay sau đó bị lắc tới đầu choáng mắt hoa.

Đừng đi, đi em gái ngươi ấy. Ta chỉ là đưa ý thức tiến vào Đồ Thư Quán quá mức chăm chú, không chú ý tới bên ngoài mà thôi. Thế nào đến trong miệng ngươi lại giống như đã qua đời?

Trên trán Trương Huyền đầy vạch đen, thiếu chút nữa nổ tung.

- Im lặng!

Quát lạnh một tiếng, Trương Huyền mở mắt.

- A, Trương lão sư, lão sư không chết? Quá tốt rồi. Ta còn tưởng rằng lão sư có giấc mộng Tiên Du...

Nhìn thấy được sắc mặt Trương lão sư dần dần xanh mét, giọng nói của Viên Đào càng lúc càng nhỏ.

Vừa rồi mấy người tiến vào lớp học, chỉ thấy Trương lão sư ngồi ở trên ghế mắt nhắm chặt, vẫn không nhúc nhích. Ban đầu còn tưởng rằng hắn nghỉ ngơi, không mấy lưu ý. Nhưng đợi hơn mười phút, không ngờ không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí gọi vài tiếng cũng không có động tĩnh, lúc này bọn họ mới hoảng hốt.

Mỗi một người sốt ruột vây quanh, lúc này mới xuất hiện cảnh tượng vừa rồi.

Đang muốn dạy dỗ Viên Đào kẻ ngu ngốc nói không giữ miệng này, lại thấy Trịnh Dương đi tới:
- Lão sư, Vương Siêu lão sư và Vương Sùng đại sư đã chờ ở ngoài cửa nửa ngày. Lão sư có muốn gặp hay không?

- Vương Siêu? Vương Sùng? Để cho bọn họ vào đi!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Vương Sùng dắt đứa con bất hiếu Vương Siêu bái kiến Trương lão sư...

Vừa vào cửa, Vương Sùng lại hạ thấp tư thái.

Trương Huyền biết hắn nhất định là tới xin lỗi cho con trai, nên cũng không nói thêm điều gì.

Tuy rằng vị Vương Siêu này nhiều lần nhắm vào mình, nhưng không có tạo thành ảnh hưởng mang tính thực chất. Thật sự nói trắng ra, bản chất của hắn không xấu. Sở dĩ hắn khắp nơi nhằm vào mình, là ra mặt thay cho bằng hữu tốt.

Ngay cả Lục Tầm còn có thể tha thứ, người này hắn tất nhiên không coi vào đâu.

Về phần Vương Siêu vốn đang có sự thù địch, nghe được Trương Huyền cho phép Vương Sùng truyền thụ thương pháp thiên đạo cho mình, lập tức kích động toàn thân run rẩy.

Thương pháp thiên đạo cường đại, trước đó ở vị trí chủ trì hắn đã nhìn thấy rõ ràng, tâm tư ngứa ngáy khó chịu. Nhận được cho phép học tập, oán khí của hắn đối với vị Trương lão sư này đều hóa thành bội phục và cảm kích.

Hai người rời đi. Đám người Vương Hoằng tộc trưởng, Bạch Minh tộc trưởng lại đều tới thăm hỏi. Tiếp theo, đám người Triệu Nhã trợn mắt há hốc mồm, nhìn viện trưởng, Điền lão, Âu Dương hội trưởng, Thẩm Bích Như lão sư, Hàn Quỳnh lão sư...

Trước đó phòng học hẻo lánh chật hẹp, ngay cả một bóng quỷ cũng chưa từng thấy tới, dường như lại biến thành trung tâm của toàn bộ học viện. Mỗi một người thân phận rất cao, nhân vật ở trong Thiên Huyền học viện hô phong hoán vũ, tất cả đều đã chạy tới bái kiến.

Trương Huyền chán ghét phải ứng phó những điều này. Chỉ có điều người ta đặc biệt qua, lại không thể đuổi đi. Hắn không thể làm gì khác hơn là kiên trì.

Chỉ có điều, may là những người này hình như đều biết hắn có chút không thích, tất cả không ở lại bao lâu liền cáo từ. - Trương Huyền, ngươi có phải muốn rời khỏi Hồng Thiên học viện hay không?

Thẩm Bích Như tiến đến cuối cùng, đợi một hồi, cuối cùng không nhịn được, mở miệng hỏi.

Ban đầu, nàng làm đệ nhất mỹ nữ của học viện, giảng bài tốt, hào quang vô hạn, cùng loại lão sư cấp thấp có tiếng xấu này không có bất kỳ kết giao nào. Ai biết Trương Huyền đột ngột xuất hiện lực lượng mới, thời gian ngắn ngủi chưa tới hai mươi ngày, lại đánh ra danh tiếng lớn như vậy, trở thành sư huynh của ba đại danh sư.

Tiền đồ vô lượng như vậy, loại địa phương nhỏ như Hồng Thiên học viện này, khẳng định lại cũng dung nạp không được. Sớm muộn gì hắn cũng sẽ càng chạy càng xa.

Hiểu rõ những điều này, trong lòng nàng có chút chua xót.

Hai người mặc dù chỉ là quan hệ đồng nghiệp, nhưng người thanh niên trước mắt này lại là người đầu tiên khiến cho nàng hiếu kỳ và chú ý. Hắn rời đi như vậy, nàng ít nhiều có chút không muốn.

- Ừ!

Không biết suy nghĩ rối bời trong lòng của nàng, Trương Huyền gật đầu.

Sở dĩ hắn ở lại học viện, là bởi vì mấy học viên này. Hiện tại bọn họ đều trưởng thành, mình cũng lấy được tư cách lão sư sao kim và thân phận học đồ, thực lực càng đạt được Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Cũng nên ra ngoài đi lòng vòng xung quanh xem thử.

Hơn nữa, quan trọng nhất chính là hắn muốn mau chóng giải quyết khí độc trong người.

Nếu không, cứ mang theo quả bom hẹn giờ, đổi lại thành ai cũng sẽ khó chịu, cũng không muốn vừa sống lại không bao lâu, còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống mới, lại chết đi.

- Vậy... ngươi muốn đi đâu? Bắc Vũ vương quốc sao?

Nghe được hắn xác nhận, Thẩm Bích Như không nhịn được hỏi.

Tuy rằng nàng cảm thấy không muốn, nhưng cũng biết, người thanh niên trước mắt này thiên tài như thế, sau đó giữa chênh lệch hai người sẽ càng lúc càng lớn, cùng xuất hiện càng lúc càng nhỏ, lại không có khả năng gặp nhau.

Cuối cùng là người của hai thế giới khác nhau.

- Không phải. Ta muốn đi Thiên Vũ vương quốc!

Trương Huyền nói.

Hồng Liên sơn mạch ở Thiên Vũ vương quốc vô cùng có khả năng nắm giữ Độc Điện. Nếu rời khỏi Thiên Huyền, hắn tự nhiên phải đi tới đầu tiên, tìm kiếm một chút.

- Thiên Vũ vương quốc nhất đẳng? Xa như vậy sao?

Thẩm Bích Như sửng sốt:

- Hai vương quốc tuy nói là ngay sát, trên thực tế lại cách xa không dưới mấy vạn cây số. Ngươi làm sao qua được?

Chương 320: Sách thiên đạo (hạ) (2)

- Ta cũng đang suy nghĩ...

Trương Huyền do dự.

Thông qua nhìn sách địa lý trong tàng thư khố, biết vị trí đại lục này diện tích bao la, không biết rốt cuộc rộng tới mức nào.

Đối phương nói không sai. Thiên Vũ vương quốc tuy rằng nói là gần sát Thiên Huyền, trên thực tế lại cách xa nhau không dưới mấy vạn cây số. Cho dù là tuấn mã nhanh nhất, không tốn thời gian mấy tháng, cũng đừng mong đến được.

Nếu không phải xa như vậy, loại địa phương nhỏ như Thiên Huyền này,khẳng định đã sớm bị quốc gia cường đại nhét vào trong bản đồ, làm sao có thể để mặc cho nó tồn tại độc lập.

- Vậy ngươi có suy tính thế nào. Đi tới Thú Đường cưỡi thú ngồi không phải được rồi sao?

Hàn Quỳnh ở bên cạnh duỗi người, cười khanh khách nói chen vào.

- Thú Đường? Thú ngồi?

- Thú Đường là tồn tại giống như công hội luyện đan sư, công hội luyện khí sư, cũng gọi là công hội thuần thú sư, do thuần thú sư liên hợp hình thành tổ chức. Bọn họ thuần phục vô số man thú bay để cho người ta xem là phương tiện đi lại, cũng được gọi là thú ngồi, tốc độ nhanh, có thể ngày đi vạn dặm. Ở đây cách Thiên Vũ vương quốc tuy rằng xa, nhưng đổi lại thành thú ngồi, thời gian cũng chỉ là mấy ngày mà thôi.

Hàn Quỳnh nói.

- A?

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Đây chẳng phải giống như máy bay kiếp trước sao?

- Hàn Quỳnh, không biết không nên nói bậy!

Thẩm Bích Như trừng mắt với bằng hữu tốt:

- Nàng nói loại thú ngồi tia này là tốc độ nhanh nhất. Mỗi một con, có người nói đều nắm giữ thực lực cấp bậc Tông Sư. Toàn bộ Thú Đường cũng chỉ có một con. Chỉ có danh sư thân phận rất cao, hoặc thuần thú sư chính thức mới có tư cách cưỡi. Những con chúng ta bình thường cưỡi, tốc độ rất chậm. Một ngày có thể bay một hai, ba nghìn cây số, đã xem như là không tệ.

- Ừ, Trầm lão sư nói không sai. Thú ngồi tia chớp quả thật không phải người nào cũng có thể cưỡi. Cho dù là danh sư học đồ, cũng không có tư cách!

Hàn Quỳnh gật đầu.

Trương Huyền gật đầu đồng ý. Nếu tốc độ nhanh như vậy, người nào cũng có thể cưỡi, cũng lại không lộ ra đặc quyền. Hắn không dây dưa vấn đề này, tiếp tục hỏi.

- Thiên Huyền vương quốc có Thú Đường sao?

Ở Vương thành hắn đã thấy qua công hội luyện đan sư, công hội luyện khí sư, công hội sư giả. Nhưng vẫn chưa từng nghe nói qua Thú Đường.

Mặc dù sau khi sống lại, ở vương thành đi lại trong thời gian không lâu, nhưng tiền thân đã sinh ra lớn lên ở chỗ này. Nếu quả thật có, khẳng định đã sớm nghe nói tới. Làm sao có thể kiến thức nông cạn, tin tức gì cũng chưa từng nghe qua?

- Đúng là có Thú Đường. Chỉ có điều, không ở vương thành, mà là ở trong dãy núi cách đây không xa!
Thẩm Bích Như khẽ cười:

- Ngươi cũng biết, man thú thích cuộc sống không bị gò bó. Núi rừng mới là môi trường bọn chúng sinh tồn. Nếu như Thú Đường xây dựng ở trong vương thành, cả ngày có man thú bay tới bay lui, không ít người sợ rằng cũng sẽ sợ tới hỏng mất!

- Cũng đúng!

Trương Huyền gật đầu.

Man thú hung bạo mạnh mẽ. Nếu như không có môi trường đủ lớn, cứ nuôi nhốt ở trong lồng, sợ rằng cũng không sống nổi được mấy ngày.

Cái này giống như các loại thỏ rừng, lợn rừng rất khó nuôi trong nhà.

- Thế nào, muốn đi tìm Thú Đường sao? Có cần ta dẫn ngươi qua đó không? Ta lại đi qua nhiều lần, đối với vị trí của Thú Đường ta biết rất rõ ràng, cũng có người quen ở đó. Ta dẫn ngươi qua, có lẽ có thể giúp ngươi tìm được man thú bay tốt nhất.

Hàn Quỳnh lão sư mỉm cười.

- Hừ!

Nhìn thấy được bằng hữu tốt trắng trợn nói như vậy, Thẩm Bích Như nhíu mày:

- Trương lão sư, đừng nghe nàng nói bậy. Nếu ngươi thật sự muốn đi Thú Đường, ta ngược lại có thể dẫn ngươi qua!

- Có khả năng còn phải làm phiền Trầm lão sư!

- Đối với vị Hàn lão sư giống như yêu tinh này, Trương Huyền cũng có chút đau đầu, không nhịn được ôm quyền.

So với nàng, hắn vẫn cảm thấy đi cùng Trầm lão sư vẫn tương đối thoải mái hơn. Lại nói, bất kể nói thế nào, hai người cũng coi như tương đối quen thuộc.

- Được!

Thẩm Bích Như gật đầu:

- Vậy Chúng ta khi nào xuất phát? Ta còn chuẩn bị trước một chút?

- Ngày mai ta có một buổi giảng bài. Giảng xong ta sẽ đi!

Trầm tư một chút, Trương Huyền nói.

Vấn đề khí độc trong cơ thể, càng sớm giải quyết càng tốt. Nếu quyết định sẽ rời khỏi, cũng không cần phải rầu rĩ.

- Được rồi, ta đi chuẩn bị trước!

Trầm lão sư gật đầu, cùng Hàn Quỳnh hai người quay người rời đi.

Vừa rời khỏi lớp học, Thẩm Bích Như không nhịn được nhìn về phía Hàn Quỳnh bên cạnh:

- Hàn lão sư, nàng sẽ không phải thật sự có ý với Trương lão sư chứ?

- Ta?

Hàn Quỳnh cười khanh khách nhìn qua:

- Lời này đáng lẽ phải là ta hỏi nàng chứ? Vừa rồi ta chỉ là thử xem nàng rốt cuộc phản ứng thế nào. Không nghĩ tới, nàng trực tiếp đáp ứng muốn dẫn hắn đi... Hì hì, đây không phải là chuyện vị Trầm đại hoa khôi của học viện chúng ta, mỹ nhân băng sơn đáng lẽ sẽ làm!

- Ta...

Gương mặt Thẩm Bích Như đỏ lên.

- Ta biết nàng có khả năng có thiện cảm với hắn. Nói thật, nam nhân ưu tú như vậy, ai cũng thích. Chỉ có điều...

Hàn Quỳnh lắc đầu, lại không có ngả ngớn như trước nữa. Trong đôi mắt đẹp của nàng mang theo sự nghiêm túc.

- Nắm giữ thực lực và thiên phú, còn có thể không để ý tới được mất, ẩn nhẫn lâu như vậy... Chỉ cần không ngã xuống, sớm muộn sẽ một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, chấn động thiên hạ!

- Người như thế...

- Chúng ta không xứng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau