THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3151 - Chương 3155

Chương 3151: Thiên Nhai nhượng hiền (2)

- Trước không vội chối từ, Lạc huynh nghe ta nói hết lời!

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc:

- Không gian chung quanh Khổng miếu rung chuyển, bất cứ lúc nào cũng sẽ xuất thế, chắc hẳn Lạc huynh đã biết!

- Ừm!

Lạc Thiên Nhai gật đầu.

- Chư Tử bách gia xuất hiện khiêu chiến hai nhà chúng ta, mục đích rất rõ ràng, là muốn đoạt đi truyền thế thiên phù, lần này không thành công, nhưng dính dáng bảo tàng của Khổng sư, chắc chắn sẽ không tuỳ tiện dừng tay, khẳng định sẽ còn trở về lần nữa. Hơn nữa, căn cứ mấy ngày nay quan sát, Dị Linh tộc đã có cường giả đi tới đại lục, thậm chí vị Dị Linh Hoàng kia cũng lặng lẽ lẻn vào!

Trương Huyền nhướng mày nói:

- Đại lục đã đến thời khắc nguy cấp tồn vong, một khi chiến tranh toàn diện bạo phát, đừng nói hai đại gia tộc chúng ta, xem như nhân loại của cả đại lục, chỉ sợ cũng phải đối mặt kiếp nạn to lớn... Lúc này chúng ta không nên đối chiến, mà nên cùng nhau trông coi, cùng qua cửa ải khó! Nếu không, tùy ý người ngoài xâm nhập, sẽ chỉ làm người thân đau đớn, kẻ thù sung sướng!

Lạc Thiên Nhai im lặng.

- Tam đại gia tộc, có thể đứng sừng sững đại lục vài vạn năm không ngã, bằng chính là trợ giúp lẫn nhau, cùng chung đối địch! Lần trước sự tình từ hôn, là Trương Huyền ta làm không đúng, nhưng ta cũng không phải cố ý, tình cảm, không phải cưỡng ép là có thể hạnh phúc.

- Ta và Nhược Hi, sớm có thề non hẹn biển, tùy tiện đồng ý tiểu công chúa, chẳng phải bội ước, không để ý thành tín? Ta thật sự là người như vậy, coi như cưới Thất Thất, cũng sẽ để nàng đau lòng, ngược lại càng có lỗi với Lạc gia. Những ngày này vừa nghĩ đến sự tình kia, ta liền ngủ bất an, nội tâm lo lắng... Khâu Ngô cung này, cùng Diễn Không thiên thư truyền thừa, xem như ta xin lỗi, mong Lạc huynh chớ nên chối từ, nếu không ta thật sự không đất dung thân...

Trương Huyền nói.

- Trương huynh đại nghĩa, đã như vậy, ta liền không làm bộ làm tịch!

Lạc Thiên Nhai dừng lại một chút, nhận lấy thủy tinh cầu, thu vào nhẫn.

- Hắn không phải cố ý...

- Cũng đúng, nếu như lúc ấy thật cưới tiểu công chúa, người này ngược lại thành bạc tình bạc nghĩa!

- Xem ra hắn không phải có ý định tổn hại mặt mũi Lạc gia ta! - Chúng ta chỉ nghĩ mặt mũi, mà hắn nghĩ tới chính là nhân tộc, lòng dạ tuyệt không phải chúng ta có thể so sánh!

Đám người Lạc gia ẩn thân, lần nữa lặng im, vẻ mặt đỏ bừng.

Bọn họ một mực cân nhắc Lạc gia, trên thực tế không đặt mình vào hoàn cảnh người khác, vì đối phương suy nghĩ, nếu là thật bội ước, coi như cưới tiểu công chúa, lại có thể cho nàng hạnh phúc sao?

Chưa hẳn!

- Đa tạ Lạc huynh!

Trương Huyền khom người.

- Trương huynh một phen tâm ý, ta trở về nhất định hỗ trợ giải thích!

Vẻ mặt Lạc Thiên Nhai nghiêm túc, trầm ngâm phút chốc, giống như làm ra quyết định gì đó, cắn răng nói:

- Trương huynh, thật ra ta còn có sự tình muốn nhờ!

- Lạc huynh mời nói! Trương Huyền sửng sốt một chút, nhìn qua:

- Phàm là có thể làm được, tất không chối từ!

- Ta có một đại sự chưa giải quyết, lần này rời khỏi, vô cùng có khả năng khó trở về, tuy ta trở thành Lạc gia tộc trưởng thời gian không dài, nhưng cũng không muốn gia tộc này suy thoái...

Thần sắc Lạc Thiên Nhai ảm đạm nói.

- Lại khó trở về? Lạc huynh là muốn đi nơi nào, hay muốn đi báo thù? Nếu như cần Trương mỗ hỗ trợ, cứ nói một tiếng...

Trương Huyền sửng sốt, vội vàng ôm quyền.

- Ý tốt của Trương huynh, tại hạ tâm lĩnh, đây là chuyện riêng của ta, không tiện người ngoài nhúng tay, hơn nữa sớm đã mang ý chí hẳn phải chết, dù bỏ mình cũng cam tâm tình nguyện!

Lạc Thiên Nhai lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc, lần nữa nhìn tới:

- Ta yêu cầu Trương huynh cũng không phải việc này!

Trương Huyền nghi ngờ.

Lạc Thiên Nhai hít sâu một hơi, cổ tay khẽ đảo, lòng bàn tay xuất hiện một lệnh bài, yên tĩnh lơ lửng giữa không trung, chính là gia chủ lệnh của Lạc gia.

- Ta hi vọng... Trương huynh có thể thay ta làm Lạc gia gia chủ, như vậy, cho dù chết cũng an tâm!

- Làm gia chủ?

Thân thể Trương Huyền chấn động, liên tục xua tay:

- Cái này sao có thể!

Chương 3152: Tam tộc sở trường

- Để hắn làm gia chủ của chúng ta? Tộc trưởng điên rồi sao?

- Tuyệt đối không được...

Đám người Lạc Càn Trinh giật nảy mình.

Mặc dù bọn họ cảm thấy bội phục lòng dạ của Trương Huyền, tha thứ trước đó từ hôn, nhưng không có nghĩa là có thể tiếp nhận hắn làm gia chủ.

- Trương huynh lĩnh ngộ không gian phong cấm chân giải, hơn nữa còn thuần thục hơn ta, mấu chốt nhất là nhận được Khâu Ngô Cổ Thánh truyền thừa, Cổ Thánh cũng công nhận ngươi, Lạc gia chúng ta cũng phải dứt bỏ môn hộ khác biệt!

Lạc Thiên Nhai nói.

- Nhưng…

Trương Huyền liên tục xua tay.

- Trương huynh, nếu như tin tức ta biết không giả, ngươi hẳn là vừa mới kế nhiệm Tưởng gia gia chủ a?

Lạc Thiên Nhai nhìn qua.

- Cái này... không sai!

Trương Huyền gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một lệnh bài xuất hiện ở trên không trung, chính là gia chủ lệnh của Tưởng gia.

- Tưởng gia gia chủ?

- Sao Tưởng gia sẽ lập một ngoại nhân như hắn làm gia chủ?

Đám người Lạc Càn Trinh đều mở to hai mắt nhìn, khó có thể tin.

Chuyện trước mắt này quá mức huyền ảo, đã vượt ra khỏi tưởng tượng.

- Ngươi lĩnh ngộ linh hồn chân giải, Tưởng gia có thể lập ngươi làm gia chủ, Lạc gia ta đương nhiên cũng có loại lòng dạ này! Huống hồ hiện tại tai nạn sắp tới, muốn để tam đại gia tộc liên hợp mà không khúc mắc, đây tuyệt đối là biện pháp tốt nhất!

Lạc Thiên Nhai ôm quyền:

- Mong Trương huynh không nên chối từ! Huống chi ta nghe nói, ngươi ở Tưởng gia giảng bài, để vô số người đột phá, ở Trương gia giảng bài, cũng để cho vô số người tấn thăng, nếu như có thể trở thành Lạc gia gia chủ, hy vọng có thể đối đãi không khác nhau, để cho Lạc gia ta càng ngày càng mạnh!

Trương Huyền nói không ra lời.

Không chỉ hắn như vậy, đám người Lạc gia cũng im lặng.

Vị Trương Huyền này, tuy bọn họ lòng có khúc mắc, nhưng năng lực giảng bài của đối phương quả thực khoáng tuyệt cổ kim, chỉ sợ cũng chỉ có Khổng sư mới có thể so sánh.

Không nói cái khác, chỉ nói mấy đệ tử của hắn, địa vị và thực lực của từng người đều có thể thấy được.

Danh Sư như vậy làm gia chủ, tộc nhân nhất định có thể đột nhiên tăng mạnh, tiến bộ rất nhanh.

Nếu cự tuyệt, chỉ sợ sẽ bị hai nhà Trương, Tưởng bỏ xa, còn muốn đuổi theo cũng khó khăn.

- Trương huynh đồng ý, ta cũng việc nghĩa chẳng từ nan rời khỏi, không còn nỗi lo về sau!

Cổ tay rung lên, gia chủ lệnh của Lạc gia bay ra, thái độ của Lạc Thiên Nhai cực kỳ chân thành.

- Cái này... Cũng được! Ta trước tiên có thể mang theo, đợi Lạc gia có người kế thừa, sẽ truyền lại vị trí gia chủ!

Trương Huyền dừng lại một chút, cũng không chối từ, nhận lấy lệnh bài.

- Đa tạ Trương huynh... Đã như vậy, cáo từ!

Hô!

Làm xong những chuyện này, Lạc Thiên Nhai cũng không chần chừ, thân thể nhảy lên, thẳng tắp bay lên bầu trời, thời gian nháy mắt biến mất ở trước mặt mọi người.

- Ai! Ta cũng không phải ham mê quyền thế, nhưng tam đại gia tộc chỉ có ngưng tụ cùng một chỗ, mới có thể chống lại Chư Tử bách gia, chống lại Dị Linh tộc... Nếu không, cuối cùng sẽ bị diệt tộc, biến mất ở trong dòng sông lịch sử!

Thấy hắn rời khỏi, Trương Huyền than thở một tiếng lắc đầu, vẻ mặt phức tạp xoay người, cũng biến mất tại nguyên chỗ, như chưa hề xuất hiện qua.

Hai người rời khỏi, đám người Lạc Càn Trinh từ chỗ tiềm ẩn đi ra.
- Đại tộc trưởng...

Mọi người đồng loạt nhìn qua.

- Thiên Nhai nói rất đúng, muốn Lạc gia chúng ta ở trong lần đại loạn này sừng sững không ngã, chỉ có thể dựa vào Trương Huyền...

Ánh mắt của Lạc Càn Trinh phức tạp.

- Hắn chỉ là Thánh Vực cửu trọng mà thôi...

Một vị trưởng lão không thuận theo.

- Hắn chỉ là Thánh Vực cửu trọng, nhưng hắn là sư huynh của Dương sư! Là Thánh Tử điện điện chủ, lão sư của chiến tử Chiến Sư đường, Độc điện, Băng Nguyên cung, Viên gia, Khải Linh sư công hội... Đều lấy mệnh lệnh của hắn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, lại thêm Trương gia cùng Tưởng gia, nắm ở trong tay một nhóm thế lực cao nhất đại lục... Nếu như Lạc gia bỏ lỡ cơ hội lần này, sợ là sẽ triệt để suy yếu, không còn khả năng trở về!

Lạc Càn Trinh nói.

Chỉ một Trương Huyền, quả thực không có ý nghĩa gì, nhưng thân phận của hắn thực sự quá nhiều, dạy dỗ đệ tử, cũng từng cái khống chế một phương thế lực.

Danh Sư đường cũng chưa chắc có lực hiệu triệu lớn bằng hắn.

Để loại người này làm tộc trưởng, quả thực là biện pháp tốt nhất.

- Ngươi ý tứ là... thừa nhận hắn làm tộc trưởng?

Vị trưởng lão kia đắng chát nói.

Chuyện này là sao...

Chạy tới đánh mặt, kết quả mặt không có đánh, còn nhận đối phương làm gia chủ...

Càng nghĩ càng thấy tâm tắc.

- Tất cả vì gia tộc, vì tộc nhân!

Biết ý nghĩ của hắn, Lạc Càn Trinh an ủi một câu, nói tiếp:

- Nhanh trở về đi, Thiên Nhai đang chờ chúng ta...

Mọi người không chần chờ nữa, vội vã trở lại chỗ ở, quả nhiên thấy Lạc Thiên Nhai ngồi ở trong phòng, vẻ mặt chán nản.

- Chư vị... Thấy mọi người đi tới, Lạc Thiên Nhai chần chờ một chút, mở miệng.

- Tộc trưởng không cần nói, để Trương Huyền làm tộc trưởng, thống lĩnh tam đại gia tộc, quả thực là lựa chọn tốt nhất, chúng ta sẽ không cự tuyệt...

Lạc Càn Trinh ôm quyền.

- Các ngươi đã biết, ta liền không nói nữa... Đây là Khâu Ngô di tích mà Trương Huyền cho, để lại trong tộc, cố gắng tìm hiểu!

Thấy bọn họ đã biết những việc này, Lạc Thiên Nhai không nói thêm lời, đứng dậy:

- Lần này ta rời khỏi, có khả năng mãi mãi sẽ không trở về, về sau phải nghe theo mệnh lệnh của Trương sư, để Lạc gia trở nên càng thêm cường đại!

Nói xong cũng không cần mọi người trả lời, thân thể nhảy lên, biến mất không thấy hình bóng.

Thấy hắn rời khỏi, người Lạc gia thất vọng mất mát, không biết nên nói cái gì.

...

- Nhi tử trở về rồi sao?

Trương gia đại điện, Mộng kiếm thánh đi qua đi lại ở trong phòng, đôi mi thanh tú nhíu lên.

- Bẩm báo chủ mẫu, tộc trưởng vừa trở về, có điều lại đi nơi nào thì không rõ ràng!

Một vị trưởng lão nói.

- Tiểu tử này, lần này người Lạc gia tới, rõ ràng lấy muốn đánh mặt, hắn còn bình thản chạy loạn khắp nơi...

Mộng kiếm thánh hừ một tiếng.

Người Lạc gia còn chưa tới liền huyên náo thanh thế lớn như vậy, rõ ràng tới làm loạn, làm người trong cuộc dĩ nhiên không ở nhà...

- Huyền nhi từ trước tới nay cơ trí, làm như vậy khẳng định có mục đích của hắn, dù sao đối với Lạc gia, chúng ta thật sai trước...

Hưng kiếm thánh lắc đầu nói:

- Tránh né một chút cũng nên, nếu không hai bên gặp mặt sẽ càng xấu hổ!

- Tránh né không có gì, nhưng cũng không thể một mực không xử lý! Theo ta thấy, cái gì Lạc Nhược Hi, Lạc Thất Thất, cưới hết là được, sẽ không có nhiều phiền toái như vậy...

Mộng kiếm thánh hừ một tiếng, đang muốn tiếp tục nói chuyện, chỉ thấy một vị trưởng lão vội vã đi tới.

- Lão gia chủ, chủ mẫu...

Vừa vào cửa, trưởng lão thi lễ:

- Sự tình Lạc gia đã giải quyết...

Hai người đồng thời sững sờ, Hưng kiếm thánh vội vàng nhìn qua:

- Giải quyết như thế nào?

Theo bọn hắn nghĩ, cái này căn bản là cục diện khó xử lý, trừ khi cùng Lạc Thiên Nhai giao đấu, nhưng chưa nghe so đấu đã giải quyết xong?

- Cái này... người Lạc gia...

Vị trưởng lão kia ấp úng nói:

- Nhận Trương Huyền tộc trưởng, làm gia chủ!

- Nhận Huyền nhi làm gia chủ?

Hưng Mộng kiếm thánh nhìn nhau, đồng thời bối rối.

Chương 3153: Đi Tổng bộ Danh Sư đường

Khí thế hùng hổ mà đến, bộ dạng không đánh chết Trương Huyền quyết không bỏ qua, kết quả còn chưa đánh nhau, liền nhận hắn làm tộc trưởng, đầu óc người Lạc gia đều con mẹ nó bị bệnh sao?

Nếu không sao sẽ làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy?

- Cụ thể như thế nào ta cũng không biết, hơn nữa ta nghe nói...

Vị trưởng lão này muốn nói lại thôi, dường như không biết tin tức chuẩn xác hay không.

- Cái gì?

Hưng kiếm thánh cau mày.

- Nghe nói... hôm qua Tộc trưởng chạy đến Tưởng gia, sau đó... Tưởng gia tiến hành đại điển kế vị, xác lập hắn làm tộc trưởng!

- ...

Hưng kiếm thánh.

- ...

Mộng kiếm thánh.

Ai có thể nói cho ta biết, đến cùng là tình huống gì không?

Tưởng gia, Lạc gia, nhận người Trương gia làm gia chủ...

Đầu óc người Tưởng gia cũng bị cửa kẹp?

Cửa kẹp cũng có thể truyền nhiễm?

Hai người đồng thời lộn xộn, cảm thấy nghe được không phải tin tức, mà là thiên thư.

Thật ra thì không chỉ bọn họ lộn xộn, toàn bộ Trương gia cũng bối rối.

Tin tức truyền ra, cả đám đều như thấy quỷ.

Tộc trưởng... Thật sự là quá ngưu bức!

Một người làm ba tộc trưởng, đây chính là sự tình từ trước tới nay không có nghe nói qua.

Trương gia choáng váng, Lạc gia nhận được tin tức, tất cả cũng choáng váng.

Lạc Huyền Thanh đang tu luyện không gian chân giải té ngã trên đất, hai mắt trừng trừng, triệt để ngất đi.

Ai có thể nói cho ta biết... Cái này là con mẹ nó xảy ra chuyện gì không?

Các ngươi không phải đi báo thù sao?

Có báo thù như vậy sao?

...

- Rốt cục giải quyết...

Không đi quản ý nghĩ của những người khác, trở lại chỗ ở, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Không giải quyết sự tình Lạc gia, trước sau là một cây gai, hết cách rồi, đành phải gọi phân thân ra, kẻ xướng người hoạ, lúc này mới xuất hiện một màn mà đám người Lạc Càn Trinh nhìn thấy.

Tuy làm như vậy có chút hèn hạ, nhưng chỉ cần có thể loại bỏ Lạc gia khúc mắc, để cho bọn họ cam tâm tình nguyện nhận mình làm tộc trưởng, liên hợp tam đại thế lực, tất cả đều đáng giá.

Lần này ra ngoài, một ngày một đêm, tuy thời gian không dài, lại nhận được chỗ tốt cực lớn.

Tu luyện linh hồn chân giải, Vu Hồn tấn cấp đến Kim Thân cảnh, luyện hóa thi thể Cổ Thánh, thu hoạch một bản Thiên Đạo chi thư... làm thêm hai chức tộc trưởng...

Thu hoạch tràn đầy.

- Thừa dịp hiện tại có thời gian, đẩy Vu Hồn Kim Thân cảnh tới đại viên mãn!

Trương Huyền hít sâu một hơi, khởi động trận pháp, ngăn cách khí tức dò xét, lần nữa thả Vu Hồn ra.

Vu Hồn của hắn trải qua Thiên Hỏa kiếp, thành công đột phá, nhưng cách Kim Thân cảnh đỉnh phong còn một đoạn.

Hiện tại có thời gian, vừa vặn tu luyện thành công, nếu không kém phân thân càng ngày càng xa, sẽ càng ngày càng cảm thấy uất ức. Dù sao hắn mới là bản tôn.

Ngày ngày bị một phân thân áp bức, rất không có tôn nghiêm.

Lấy ra bảo vật ẩn chứa linh khí, Vu Hồn không ngừng thôn phệ.

Sau hai canh giờ.

Toàn bộ Vu Hồn kim quang lập lòe, tựa như vàng ròng chế tạo thành, tỏa sáng chói lọi.

- Rốt cục đại viên mãn...

Con mắt Trương Huyền sáng lên.

Trải qua hai canh giờ khổ tu, rốt cục tu luyện Vu Hồn tới Kim Thân cảnh đại viên mãn.

- Vu Hồn Kim Thân cảnh đại viên mãn, phối hợp thêm lực lượng chân khí, coi như gặp cao thủ Tâm Huyết Lai Triều đỉnh phong, hẳn cũng có thể ung dung chiến thắng! Phối hợp thêm Long Cốt Thần Thương, cường giả đại viên mãn, thậm chí Bất Hủ cảnh sơ kỳ cũng có thể chiến một trận...

Cảm nhận được lực lượng dâng trào trong cơ thể, Trương Huyền mỉm cười.

Thiên Đạo Vu Hồn, mặc dù chỉ là Kim Thân cảnh đại viên mãn, nhưng trải qua Phong Thánh kiếp, lôi đình rèn luyện, lại thêm Chí Tôn Thiên Hỏa kiếp, sức chiến đấu không thua Kiến Thần Bất Hoại cảnh đỉnh phong!

Lại thêm Long Cốt Thần Thương, Hưng kiếm thánh đơn độc tới đối chiến, cũng chưa chắc có thể vượt qua.

- Loại thực lực này, mới coi như có năng lực tự bảo vệ mình!

Tuy Thiên Đạo chi thư mạnh mẽ, nhưng thuộc về loại hình đạn hạt nhân, một lần bạo phát, sử dụng hết liền xong, thi thể Cổ Thánh cũng rất cường đại, nhưng dính dáng Vu Hồn cùng Dị Linh tộc, không đến bất đắc dĩ là không dám lấy ra.

Muốn chân chính an toàn, vẫn phải dựa vào thực lực bản thân.

Đây mới là chân lý vĩnh hằng không thay đổi.

- Trương Huyền!

Vừa thu Vu Hồn về thân thể, liền nghe một thanh âm từ bên ngoài truyền đến.

Trương Huyền triệt tiêu phong ấn, ra khỏi phòng, nhìn thấy Lạc Nhược Hi đang đứng ở đại sảnh, thấy hắn đi ra, không khỏi sững sờ.

- Ngươi đột phá?

Một ngày không thấy, khí tức trên người Trương Huyền trở nên càng thâm thúy hơn, để cho người ta nhìn không ra đến cùng sâu bao nhiêu, cùng hôm qua có chênh lệch rõ ràng.
- Xem như thế đi!

Trương Huyền gật đầu.

Vu Hồn đột phá, cũng không phải chân khí đột phá, không tiện nói tỉ mỉ, cũng không có quá nhiều giải thích.

- Đột phá càng tốt, ta vừa vặn muốn đi Tổng bộ Danh Sư đường một chuyến... Có thể dẫn ngươi đi tìm kiếm pháp quyết đột phá thượng phẩm mà Khổng sư lưu lại.

Lạc Nhược Hi nhìn qua.

- Đi Tổng bộ Danh Sư đường?

Trương Huyền sững sờ.

- Ừm, pháp quyết đột phá Đại Thánh thượng phẩm che giấu ở trong đó, ta thấy lực lượng ngươi mạnh mẽ, bất cứ lúc nào cũng sẽ áp chế không nổi, nên tấn cấp rồi, như vậy vạn nhất xuất hiện biến cố, cũng có năng lực ứng đối... Ta cũng có thể yên tâm!

Lạc Nhược Hi dừng lại một chút nói.

- Ừm, đúng vậy, cũng nên đột phá!

Trương Huyền gật đầu.

Tiên Thiên thai độc thực sự quá đắc ý, nhất định phải nhanh đột phá, dùng Thiên Hỏa thiêu đốt sạch sẽ.

Nếu không ngộ nhỡ ngày nào đó nó mất hứng gây chuyện, mình sẽ xong đời.

Đương nhiên càng quan trọng hơn là, một khi tìm được phương pháp đột phá của Khổng sư, thành công tấn cấp đến Đại Thánh, sức chiến đấu nhất định bạo tăng, đến lúc đó phối hợp Vu Hồn Kim Thân cảnh, không cần Khổng sư chi huyết, chỉ sợ cũng có thể làm được dưới Cổ Thánh vô địch!

Thật muốn như vậy, gặp được thanh niên trắng nõn kia, cũng có thể thuận lợi bắt lại, tìm kiếm tung tích đám người Triệu Nhã.

Còn người Chư Tử bách gia, vì sao muốn bắt đám người Triệu Nhã, vì sao đi với Dị Linh tộc, hắn không rõ ràng được, nhưng có thể xác định, trước mắt mà nói, đám người Triệu Nhã hẳn không có nguy hiểm tính mạng.

Nếu không Băng Nguyên cung, Độc điện, Viên gia… đã sớm truyền đến tin tức.

Làm chưởng khống giả một phương thế lực, đều sẽ lưu lại hồn đăng, chỉ cần hồn đăng bất diệt, người sẽ không có nguy hiểm quá lớn.

- Vậy chúng ta lên đường đi...

Lạc Nhược Hi cười cười.

- Tốt!

Trương Huyền cũng không chậm trễ, gật gật đầu, dặn dò Tôn Cường một tiếng, một trước một sau bay ra ngoài.

- Đúng rồi, Ngột Thần đâu?

Rời khỏi phạm vi Trương gia, đột nhiên nghĩ đến đồng tử kia, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

Cùng bọn hắn đi Trương gia, sao hiện tại không thấy.

- Hắn có chuyện đi trước, lần này đi Tổng bộ Danh Sư đường, là vì tìm kiếm đồ vật, cũng không phải chiến đấu, có hay không không quan trọng!

Lạc Nhược Hi mỉm cười.

- Cũng đúng!

Trương Huyền gật đầu, không hỏi thêm nữa, trong đầu nhớ lại bản đồ nhìn thấy ở Tưởng gia, tìm được vị trí của Tổng bộ Danh Sư đường, bàn tay run lên, Long Cốt Thần Thương bay ra.

- Phá!

Chỉ vào không trung, một con đường xuất hiện ở phía trước, dẫn đầu chui vào.

Lạc Nhược Hi theo sát.

Sau một khắc, hai người liền thấy một kiến trúc to lớn tựa như cung điện, xuất hiện ở phía trước.

Tổng bộ Danh Sư đường!

Chương 3154: Tổng bộ Danh Sư đường

Tổng bộ Danh Sư đường thoạt nhìn cũng không xa hoa, thậm chí kém xa hoàng cung đế quốc, nhưng Minh Lý Chi Nhãn chiếu rọi xuống, vô số khí tức cuồn cuộn tuôn ra, tôn lên trang nghiêm túc mục, để cho người ta từ nội tâm sinh ra bội phục, không dám có chút coi thường.

- Là văn khí!

Lạc Nhược Hi nói:

- Danh Sư đường trấn áp đại lục vài vạn năm, truyền thụ thiên hạ, khai hóa trí tuệ, văn khí thiên hạ hầu như đều tụ đến đây, nguyên nhân chính là như vậy, ở đây tu luyện sẽ càng dễ đột phá cảnh giới, làm ít công to!

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu, cũng không đi hỏi vì sao đối phương giống như hắn, có thể nhìn thấy văn khí, mà tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Phía trước Danh Sư đường là một quảng trường bát ngát, đứng sừng sững một bia đá đồ sộ, cao chừng hơn trăm mét, cắm vào trong mây.

- Đây là... Danh Sư anh hùng bia?

Biểu lộ của Trương Huyền trang nghiêm.

Dù chưa từng tới, lại nhìn qua thư tịch liên quan, biết trên quảng trường Danh Sư đường có một Danh Sư anh hùng bia, dùng để ghi chép vô số anh hùng vì nhân tộc tự do mà hi sinh.

Trước bia tưởng niệm không có bất kỳ trang trí gì, chỉ có một ít lẵng hoa rải rác, cùng nhang lớn không ngừng bùng cháy.

Chính diện có vài chữ to, còn chưa tới trước mặt, liền cho người ta một loại cảm giác áp bách nồng đậm đến từ linh hồn, cho dù là Đại Thánh cũng buồn bã cúi đầu, không dám láo xược.

- Đây là Khổng sư lưu lại chữ viết, ghi chép vô số anh hùng năm đó cùng Dị Linh tộc đối kháng tử vong!

Lạc Nhược Hi cũng ngẩng đầu nhìn bia đá trước mắt, ánh mắt phức tạp:

- Thật đã chết không ít người!

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Mặc dù là chữ viết của Khổng sư, để Ngoan Nhân nuốt lấy, có thể phát huy ra thực lực siêu cường, nhưng hắn không có chút ý nghĩ này.

Sau lưng bia đá, là vô số tên người.

- Trương Linh Uyên, Trần Khải Toàn, Ngô Lệnh Chi...

Chỉ có họ tên, không có chú giải, không ghi rõ cấp bậc gì, nhưng những cái tên này, tựa như có linh hồn, đại biểu năm đó chống lại cùng phấn đấu, để cho vẻ mặt người ta không khỏi trang nghiêm lên.

- Không có bọn họ, liền không có hiện tại, nhân tộc vẫn ở trong chiến đấu...

Trương Huyền gật đầu:

- Bọn họ đích xác là anh hùng!

Cảm xúc phút chốc, hai người đi vào đại môn của Tổng bộ Danh Sư đường.

Không giống Danh Sư đường, chức nghiệp đặc thù khác, nơi này thế mà không có người ngăn cản, cũng không có người trông coi.

- Đây là vị trí cường đại nhất của toàn bộ đại lục, trừ khi không muốn sống, nếu không ai dám tới đây làm loạn? Lại nói, coi như không muốn sống, cũng không dám tới ah...

Nhìn ra hắn kỳ lạ, Lạc Nhược Hi mỉm cười.

Chức nghiệp đặc thù, phân bộ Danh Sư đường khác thiết lập hộ vệ, là lo lắng có người tới làm loạn, Tổng bộ Danh Sư đường... Ai dám?

Đã như vậy, thì không cần thiết lãng phí người trông coi.

- Cũng đúng!

Trương Huyền giật mình.

Trong sảnh, văn khí tàn phá bừa bãi, tiến vào bên trong, cho người ta một loại cảm giác thần thức thanh minh, xem ra Lạc Nhược Hi nói không sai, ở đây tu luyện không chỉ làm ít công to, ngay cả tâm ma cũng rất khó sinh sôi.

Kiến thức thông trí tuệ, văn vân trấn tâm ma!
- Hai vị, nơi này là Tổng bộ Danh Sư đường, nếu có Danh Sư quen thuộc, ta có thể thông bẩm giúp!

Một thanh niên đi tới.

Liếc mắt nhìn huy chương trước ngực hắn, Trương Huyền nhịn không được giật mình.

Thoạt nhìn chỉ hai mươi tuổi, lại là một Danh Sư thất tinh!

Danh Sư thất tinh ở trong đại điện giống như nhân viên phục vụ, đổi lại trước kia, nghĩ cũng không dám nghĩ, không hổ là Tổng bộ Danh Sư đường!

- Tìm Nhậm Thanh Viễn Nhậm sư!

Lần này tới, cũng không phải làm loạn, tìm vị quyền đường chủ này ổn thỏa nhất.

- Tìm Nhậm sư?

Thanh niên sững sờ, nhịn không được có chút khiếp sợ, có điều trên mặt không biểu hiện ra ngoài, mang theo nghi ngờ hỏi:

- Không biết ngài xưng hô như thế nào, a, đừng hiểu lầm, ta chỉ là hỏi rõ ràng để thông bẩm quyền đường chủ mà thôi!

- Trương Huyền!

Trương Huyền gật đầu.

- Trương Huyền? Ngươi là Trương Huyền?

Thanh niên vốn cực kỳ trầm ổn, nghe được cái tên này liền giật nảy mình, thanh âm mang theo sắc nhọn, như tràn đầy khó tin.

Thanh âm của hắn rất lớn, bốn phía không ít người đều nghe được, từng cái vẻ mặt kỳ quái nhìn qua.

- Hắn chính là Trương Huyền?

- Còn tưởng rằng là ba đầu sáu tay, không nghĩ tới tướng mạo bình thường!

- Nào chỉ bình thường, ta nhìn rất bình thường, còn không đẹp trai bằng ta!

- Thật đồng cảm ngươi, tuổi còn trẻ liền mù...

... Bốn phía vang lên thanh âm thảo luận.

Không nghĩ tới bản thân ở Tổng bộ Danh Sư đường lại có danh khí như thế, da mặt Trương Huyền giật giật, cũng không nhiều lời, ôm quyền nói:

- Làm phiền!

- A, a, mời tới bên này!

Lúc này thanh niên mới phản ứng lại, vội vã dẫn đường, vừa đi vừa rầu rĩ... Nghe nói người này cực kỳ hung tàn, sẽ không phải bởi vì ta vô lễ, muốn đánh ta một trận chứ...

Ta mới thất tinh, khẳng định không phải đối thủ.

Nếu quả thật muốn đánh, ta nên nằm xuống mặc cho hắn đánh, hay bày cái tư thế đẹp mắt tiếp tục chờ bị đánh?

Thật rầu rĩ...

Dạng tư thế gì mới không mất đi tôn nghiêm, lại có thể lộ ra đẹp trai?

Mấu chốt là bị hắn đánh, về sau truyền đi cũng rất có mặt mũi... Nói không chừng Thúy Hoa sẽ trực tiếp gả cho ta.

Trong lòng thanh niên miên man bất định.

Nếu như cho Trương Huyền biết ý nghĩ của kẻ trước mắt này, khẳng định một chân đạp bay hắn.

Hắn là người thích hòa bình, thân thiện, tự tôn, bác ái, không tranh quyền thế, khiêm tốn kín đáo có được hay không... Làm sao ở trong lòng người khác, lại thành người tùy tiện đánh, cố tình gây sự?

Theo sau lưng, chỉ chốc lát đi tới một đại điện.

- Quyền điện chủ ở bên trong, hai vị đi vào đi, ta không vào được...

Thấy Trương Huyền không ra tay với hắn, thanh niên tràn đầy thất lạc nói.

- Không cần thông bẩm ư?

Trương Huyền sững sờ.

- Trương sư là Trương gia tộc trưởng, Thánh Tử điện điện chủ, gặp quyền đường chủ không cần thông bẩm, có thể trực tiếp đi qua...

Thanh niên xấu hổ cười một tiếng.

Thân phận như đối phương, so với Nhậm sư cũng không kém chút nào, đương nhiên không cần thông bẩm phiền toái như vậy.

- Đa tạ!

Trương Huyền không nói thêm lời, đẩy cửa đi vào.

Mới vừa vào, lập tức phát hiện không đúng, trong đại điện không chỉ có Nhậm Thanh Viễn, còn có không ít khuôn mặt quen thuộc, trước đó ở liên minh đế quốc gặp phải rất nhiều Danh Sư cửu tinh, vậy mà đều ở đây, còn có không ít cường giả chưa quen.

Thấy hắn tới, mọi người đồng thời quay đầu, tất cả đều sững sờ.

- Trương sư tới thật đúng lúc, đang định tìm ngươi...

Nhậm sư mỉm cười:

- Ngươi bây giờ đồng thời lĩnh ngộ thời gian, không gian, linh hồn chân giải, thực lực đạt đến Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, tuy còn không có đạt tới Danh Sư cửu tinh, nhưng đã có tư cách xin huy chương, tất cả mọi người phương diện, không bằng ngày hôm nay liền khảo hạch Danh Sư cửu tinh cho ngươi, như vậy cũng tiện gia nhập chúng ta, thủ hộ nhân tộc, bảo vệ đại lục!

- Khảo hạch Danh Sư cửu tinh?

Trương Huyền sững sờ, không nghĩ tới đối phương vừa thấy mặt liền nói cái này, không khỏi sững sờ:

- Ta còn không có chuẩn bị kỹ càng, buổi sáng răng còn chưa có chải, cứ như vậy thi... không tốt lắm đâu!

Chương 3155: Danh Sư cửu tinh canh thứ nhất

Không phải Trương Huyền chối từ, mà là thật chưa chuẩn bị.

Tới đây là muốn tìm Khổng sư lưu lại phương pháp đột phá, mượn cơ hội xung kích Đại Thánh, không nghĩ tới mới nhìn thấy Nhậm sư, liền nói muốn khảo hạch hắn...

Đổi lại ai cũng sẽ choáng váng.

- Năng lực cùng thiên phú của ngươi, chức nghiệp phụ tu ta cũng chuyên môn điều tra qua, thời điểm bát tinh đã đạt tới cấp bậc Thánh Tử, khẳng định không có vấn đề, chỉ là vấn đề trước thời hạn mấy ngày, cùng trì hoãn mấy ngày thông qua mà thôi!

Nhậm sư cười cười.

Năng lực của vị trước mắt này, hắn tận mắt nhìn thấy, bất luận giảng bài, tu vi… đều không thể kén chọn, trở thành Danh Sư cửu tinh đã là nhất định!

- Cái này... Cũng được, không biết khảo hạch như thế nào?

Đối phương đã nói như vậy, Trương Huyền cũng không có gì xoắn xuýt, dừng lại một chút nói.

Dù sao Danh Sư cửu tinh là khẳng định phải khảo hạch.

Đối phương đã nhiệt tình, chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy thì tùy tiện thi một chút!

Chỉ là vì sao cảm giác, khảo hạch Danh Sư cửu tinh trò đùa như thế nhỉ?

- Bình thường khảo hạch cửu tinh, cần xác lập lý luận giáo dục mới, nghĩ biện pháp chứng minh hữu hiệu chân thực... Ngươi có thể giáo dục ra đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương, Triệu Nhã, nói rõ coi như không cần khảo hạch, cũng hoàn toàn hợp lệ!

Nhậm sư giải thích.

Danh Sư cửu tinh, không chỉ biết giảng bài, còn phải có lý niệm giáo dục thuộc về mình, tuy không biết lý niệm của vị trước mắt này là cái gì, nhưng có thể dạy ra nhiều đệ tử ưu tú như vậy, loại vật này, không khảo hạch cũng rõ ràng, nhất định qua ải.

- Sau đó là tâm cảnh khắc độ đạt tới 27, có ba vị Danh Sư cửu tinh tiến cử... Những điều kiện khác đều thỏa mãn, duy nhất chính là thực lực!

- Như vậy đi, Vương sư, ngươi đè thấp đến Kiến Thần Bất Hoại sơ kỳ, cùng Trương sư đối chiến một quyền!

Nhậm sư dặn dò.

- Vâng!

Một lão giả gọi là Vương sư đi ra, toàn thân ong ong tác hưởng, tu vi đã đè thấp đến Kiến Thần Bất Hoại sơ kỳ.

Thực lực của hắn không qua Kiến Thần Bất Hoại hậu kỳ, giờ phút này đè thấp tu vi không có gì khó khăn, mỉm cười nhìn qua:

- Trương sư cẩn thận, nếu là khảo hạch, ta sẽ không hạ thủ lưu tình!

- được!

Thấy đối phương chuẩn bị kỹ càng, Trương Huyền chẳng muốn che giấu, công kích qua một quyền.

Vương sư cũng hét lớn một tiếng, đánh ra một quyền.

Bành! Vèo! Ah!

Vương sư không thấy tung tích.

- Cái này...

Tất cả Danh Sư ở trong đại điện đều run rẩy.

Đây thật là Thánh Vực cửu trọng?

Làm sao cảm giác xem như bọn họ cũng không chống lại được?

- Vương sư không phải đối thủ, tuy tu vi không có đột phá Đại Thánh, nhưng thực lực đầy đủ... Lưu sư, ngươi đi chuẩn bị huy chương Danh Sư cửu tinh, từ hôm nay trở đi, Trương sư chính là Danh Sư cửu tinh...

Nhậm sư cười gật đầu.

- Như vậy liền được?

Trương Huyền im lặng.

Có cần nhanh như vậy hay không?
Nếu không phải biết nơi này là Tổng bộ Danh Sư đường, biết vị trước mắt là quyền đường chủ, cũng hoài nghi đến chợ bán thức ăn, mua cái củ cải.

Hoặc là gặp lừa đảo, giống như Đường Tăng đi vào Tiểu Lôi Âm Tự vậy.

Tổng cộng đi vào đại điện không đến hai phút đồng hồ, tùy tiện đập bay người, liền thành Danh Sư cửu tinh...

Dường như lúc trước khảo hạch nhất tinh, cũng không có dễ dàng như vậy.

Xem ra sau này đệ tử thi không qua Danh Sư nhất tinh, có thể cân nhắc đến khảo hạch cửu tinh...

- Đã trở thành Danh Sư cửu tinh, có tư cách tới tham gia lần hội nghị này...

Không để ý tới hắn im lặng, vẻ mặt Nhậm sư mang theo ngưng trọng nói.

Thấy bọn họ muốn họp, Lạc Nhược Hi khẽ gật đầu:

- Ta ra ngoài chờ ngươi...

Nói xong lui ra gian phòng.

- Cái hội nghị gì? Lại gấp gáp như vậy?

Thấy nữ hài rời khỏi, Trương Huyền cũng không ngăn trở, mà nghi ngờ nhìn về phía Nhậm Thanh Viễn.

Rất hiển nhiên hắn cũng hiểu rõ, đối phương là vì để hắn có thể tham gia hội nghị, lúc này mới thông qua nhanh như vậy, thậm chí cho người ta một loại cảm giác giống như trò đùa.

- Là Dị Linh tộc... toàn diện bạo phát!

Vẻ mặt Nhậm Thanh Viễn nghiêm túc, cau mày nói.

- Toàn diện bạo phát?

Trương Huyền sửng sốt một chút, chỉ thấy một vị Danh Sư cửu tinh đi tới bên tường, chỉ vào một tấm bản đồ.

Vẽ là phạm vi tổng thể của Danh Sư đại lục, phía trên lít nha lít nhít tràn đầy điểm đỏ.

- Toàn bộ đại lục hết thảy có 108 lối ra Địa quật cỡ lớn, hiện tại đồng thời xuất hiện rung chuyển, đều có Dị Linh tộc xung kích, Chiến Sư đường cùng Danh Sư đường đã có chút thủ không được...

Vị Danh Sư cửu tinh này nói.

- 108 lối ra Địa quật? Trương Huyền sững sờ, sau đó ngạc nhiên.

Trước đó mặc dù hắn biết lối ra Địa quật nhất định không ít, nhưng không nghĩ tới nhiều như vậy.

Thật muốn cùng lúc tuôn ra, coi như Danh Sư đường lực lượng thông thiên, cũng khó mà chống lại.

- Đến cùng là chuyện gì?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Cụ thể ta cũng không rõ lắm, là sự tình mấy ngày trước xuất hiện, Dị Linh tộc không biết bị cái gì kích động, đại quy mô xung kích vị trí trấn giữ của Chiến Sư cùng Danh Sư đường ở trong lòng đất, không ít phong ấn bị phá hủy... Rất nhiều Danh Sư bị thương!

Nhậm sư mở miệng nói.

- Loại quy mô chiến đấu này, trước kia phát sinh qua chưa?

Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Trước kia cũng từng có, nhưng cùng lúc đại quy mô chiến đấu như vậy, còn chưa hề xuất hiện qua...

Nhậm sư lắc đầu:

- Danh Sư đường, hầu như tất cả cường giả dưới cửu tinh đều được phái ra, nhưng vẫn như hạt cát trong sa mạc, không có tác dụng quá lớn, nếu như không kiên trì nổi... Trong mười ngày, phong ấn nhất định triệt để tổn hại, Dị Linh tộc sẽ toàn bộ giết tới đại lục...

- Mười ngày?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

Không nghĩ tới thời gian gấp gáp như vậy.

Dị Linh tộc đây là thế nào, đột nhiên làm chuyện điên rồ?

Chẳng lẽ...

Trương Huyền nhịn không được nữa, nhíu mày:

- Có phải Khổng miếu xuất hiện biến cố, sắp mở ra hay không?

Trừ lý do này, thực sự nghĩ không ra cái gì có thể để Dị Linh tộc sôi trào, không để ý hi sinh như vậy.

- Hiện tại không gian chung quanh Khổng miếu càng khuấy động càng lợi hại, bất cứ lúc nào cũng sẽ mở ra, Danh Sư đạt tới cửu tinh, phần lớn đều phải tiến về đó trấn thủ, không thể để cho cường giả Dị Linh tộc được như ý! Vì lẽ đó, thực sự phái không ra người trấn áp 108 Địa quật... Vì lẽ đó chúng ta đang thương nghị, có thể phái Trương gia, Lạc gia, Tưởng gia, thậm chí Băng Nguyên cung, Độc điện… cùng nhau trấn áp hay không?

Nhậm sư nhìn qua, ánh mắt mang theo trông đợi:

- Cũng là vì nhân tộc...

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ, giờ mới hiểu được vì sao hắn khảo hạch Danh Sư cửu tinh trò đùa như vậy.

Thành Danh Sư cửu tinh, chính là một thành viên của Danh Sư đường, đại lục rung chuyển, nhân tộc tùy thời gặp tai hoạ ngập đầu, hắn cũng có trách nhiệm không thể trốn tránh!

Hiển nhiên, đối phương biết thân phận của hắn hiện tại, muốn cưỡng ép kéo lên chiến thuyền.

Dù sao tam đại gia tộc, Băng Nguyên cung, Độc điện... Cộng lại đã là một cỗ, có thể chi phối thế lực siêu cường của toàn bộ đại lục.

Coi như Danh Sư đường cũng không dám khinh thường.

Nếu không ban đầu ở liên minh đế quốc, cũng không đến mức bó tay bó chân như vậy.

- Vì nhân tộc, đương nhiên việc nghĩa chẳng từ!

Trương Huyền không có suy nghĩ quá lâu, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau