THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3146 - Chương 3150

Chương 3146: Thai độc hung hăng (2)

Vốn cho rằng triệt để loại bỏ, không nghĩ tới từ trong Vu Hồn, lại chạy về thân thể! Nhà chòi sao? Từ thân thể chạy đến Vu Hồn, lại từ Vu Hồn chạy về thân thể... Thật coi Trương Huyền ta không tồn tại sao?

- Chết!

Vẻ mặt Trương Huyền âm u, Thiên Đạo chân khí từ trong cơ thể bỗng nhiên vọt tới.

Thai độc, bởi vì sợ hãi Thiên Đạo chân khí, mới từ thân thể đi vào Vu Hồn, còn dám trở về, vậy thì trực tiếp nghiền chết!

Ầm ầm!

Thiên Đạo chân khí nháy mắt đi tới trước mặt thai độc, vọt tới đối phương.

Thai độc lui về phía sau mấy bước, ngay sau đó đối đầu với Thiên Đạo chân khí.

Hô hô hô!

Giống như phân thân, ở trong chân khí vẫy vùng, vô cùng thoải mái.

- Ngươi...

Trương Huyền bối rối.

Trước đó cái thai độc này cực kỳ sợ hãi Thiên Đạo chân khí, chỉ cần tuôn qua, sẽ sợ tới mức tránh né, tại sao lần này có thể bơi lặn ở bên trong?

- Chẳng lẽ... Đã trải qua Chí Tôn Thiên Hỏa kiếp, cái đồ chơi này cũng tấn cấp, không sợ hãi Thiên Đạo chân khí? Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

Tuy tên này nhìn thấy Thiên Hỏa liền sợ tới mức chạy trốn, nhưng cũng bị Thiên Hỏa thiêu đốt một đoạn thời gian, sẽ không phải, thật sinh ra biến dị, ngay cả Thiên Đạo chân khí cũng không e ngại chứ!

Thân là độc sư, hắn biết không ít kịch độc, quả thực là có thể kèm theo thời gian biến dị tấn cấp, nếu thực như thế liền nguy rồi.

Trước đó chân khí áp bức, nó còn không dám làm loạn, không có áp chế, ngộ nhỡ tán loạn, hoặc triệt để bạo phát, chẳng phải chết càng nhanh?

- Vu Hồn trấn áp!

Lại thí nghiệm mấy lần, phát hiện chân khí quả nhiên không có tác dụng, tinh thần Trương Huyền khẽ động, Vu Hồn nghiền ép qua.

Nhìn thấy Vu Hồn trấn áp, thai độc lui về phía sau mấy bước, giấu ở trong góc, không dám nhúc nhích. - Hẳn là Vu Hồn trải qua Thiên Hỏa rèn luyện, trong đó còn có dư uy của Thiên Hỏa, tên này mới sợ hãi...

Vu Hồn mới vừa trải qua Chí Tôn Thiên Hỏa rèn luyện, giống như trước đó ẩn chứa lôi đình, ẩn chứa lực lượng Thiên Hỏa, tên này mới có thể cảm thấy sợ hãi.

Chỉ là Vu Hồn muốn phù hợp thân thể, không có khả năng thời thời khắc khắc tiến hành trấn áp đồ chơi này! Nếu không, thân thể cùng hồn phách chia lìa, bất kỳ người nào cũng có thể nhìn ra hắn là Vu Hồn sư.

- Thử xem có thể đuổi ra ngoài hay không...

Trương Huyền cắn răng một cái, Vu Hồn bắt đầu đuổi theo.

- Không tốt, kẹt lại...

Một lát sau, khuôn mặt Trương Huyền rầu rĩ.

Lĩnh ngộ phong cấm chân giải, dù Vu Hồn của hắn có thể biến lớn thu nhỏ, nhưng phạm vi thu nhỏ vẫn nhất định, thấy Vu Hồn truy nã, thai độc trực tiếp giấu ở trong kinh mạch nhỏ bé nhất, xem như hồn phách cũng không chui vào lọt... Cưỡng ép chui mà nói, làm không cẩn thận kinh mạch sẽ nổ tung, chết thảm hại hơn.

Vu Hồn vừa mới lui ra, thai độc liền từ trong kinh mạch chui ra, nếu đuổi theo, lần nữa nấp đi... Qua lại mấy lần, làm không biết mệt, hình như là đang nói, ta đi ra, ta tiến vào, ta tiến vào, lại đi ra... Có bản lĩnh tới bắt ta đi!

- Ngươi tốt nhất đừng làm loạn, nếu không coi như liều mạng không cần thân thể, cũng phải chơi chết ngươi!

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, Vu Hồn lần nữa hòa vào thân thể, dùng Thiên Đạo chân khí thủ hộ, không cho tên làm loạn này, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời không ngừng xoa mi tâm.

Chương 3147: Bị phân thân đánh

- Xem ra phải nhanh chóng tăng lên tu vi chân khí...

Cái tên này lớn lối như thế, ai cũng không biết lúc nào sẽ bạo phát, vốn cho rằng Vu Hồn dẫn tới Thiên Hỏa kiếp, vừa vặn có thể nhân cơ hội diệt sát, nằm mơ cũng không nghĩ đến, không những không có chơi chết, còn càng thêm phiền toái!

Nhất định phải nhanh tăng tu vi lên, dẫn tới Thiên Hỏa, như vậy hồn, thể giao hòa, coi như tên này phách lối nữa, khẳng định cũng sẽ bị diệt sát không còn tồn tại.

- Sự tình Tưởng gia gần như kết thúc, xem ra phải nhanh trở về, giải quyết xong Lạc gia, Trương gia mâu thuẫn, sau đó đi Tổng bộ Danh Sư đường!

Muốn nhanh chóng tấn cấp, phải đi Danh Sư đường, tìm được Khổng sư lưu lại phương pháp phá cảnh thượng phẩm, nếu không, còn không biết năm nào tháng nào mới có thể đột phá.

- Trước khi về Trương gia, phải luyện hóa thi thể Cổ Thánh!

Vu Hồn đạt tới Kim Thân cảnh, thực lực tăng gấp bội, có lẽ đã có thể thuận lợi luyện chế thi thể kia thành khôi lỗi, để bản thân sử dụng.

Nghĩ đến cái này, lần nữa đi vào không gian gấp, đi tới chỗ trống trải, cổ tay khẽ đảo.

Bành!

Thi thể rơi trên mặt đất, đập ra một cái hố to.

Vu Hồn từ mi tâm nhảy ra, thẳng tắp đi đến.

Xì xì xì xì...

Lực áp bách to lớn kéo tới, để trên đầu của hắn toát ra mồ hôi lạnh.

Ông!

Hồn thể tản mát ra kim quang nồng đậm, áp lực lập tức giảm bớt không ít, mấy bước đi tới trước mặt.

Hô! Chui vào.

- Thật lớn...

Vừa tiến vào nội bộ thi thể, Trương Huyền giống như đi vào một gian phòng rộng lớn, không nhìn thấy phần cuối, hồn thể của hắn vô cùng to lớn, ở đây, vậy mà giống như đồ chơi, không đáng giá nhắc tới.

Nhục thân của mình so sánh, khác nhau giống như nhà tranh và hoàng cung.

Ngồi ở trong đó, sử dụng phương pháp luyện chế Vô Hồn Kim Nhân, từ từ rèn luyện, hơn nữa để linh hồn cùng thân thể phù hợp.

Không biết qua bao lâu, lần nữa đứng dậy.

- Đã luyện hóa thành Vô Hồn Kim Nhân, nhìn xem có thể chiến đấu hay không...

Hai mắt Trương Huyền sáng lên.

Phương pháp luyện chế Vô Hồn Kim Nhân, là cần người sống mới có thể phù hợp tốt hơn, có điều trải qua hắn lợi dụng thư viện sửa chữa, thi thể cũng có thể luyện chế, tuy mức độ khống chế không bằng người sống, nhưng cũng chênh lệch không lớn.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Dùng hết toàn lực, khống chế thi thể Cổ Thánh chậm rãi đứng lên.

Giơ chân lên, chậm rãi đi vài bước, Trương Huyền liền cảm thấy da mặt co lại.

Cái tên này tiêu hao hồn lực thực sự quá lớn, mới vừa đi không đến ba bước, Vu Hồn đạt tới Kim Thân cảnh, lực lượng liền tiêu hao hơn phân nửa!

Như vậy đừng nói chiến đấu, có thể ra quyền hay không cũng khó nói!

- Thử một chút đi...

Cắn răng một cái, hồn lực còn lại bỗng nhiên vận chuyển lên, cổ thi to lớn lăng không đánh ra.

Rầm!

Không gian gấp lập tức rung chuyển, phát ra thanh âm phần phật, giống như màn che bị xé ra, xuất hiện từng khe hở đen kịt.

- Thật mạnh...
Nhìn thấy không gian gấp vững chắc không biết bao lâu, bị một quyền suýt chút nữa đánh nát bấy, Trương Huyền kìm lòng không được ngây người.

Tuy tên này tiêu hao hồn lực lớn đến kinh người, nhưng uy lực thực sự rất lớn!

Cái không gian gấp này, trải qua hắn liên tục sắp đặt, xem như mình sử dụng Khổng sư chi huyết cùng Long Cốt Thần Thương, muốn xé rách cũng rất khó làm được, cái thi thể này nhẹ nhàng một quyền, liền chấn suýt chút nữa hủy diệt...

Chẳng phải biểu thị... dưới Cổ Thánh, bất luận mạnh cỡ nào, một quyền liền có thể đánh thành bánh thịt?

Thật muốn như vậy, cũng quá lợi hại đi!

Chỉ cần không gặp được Cổ Thánh, an toàn tuyệt đối không có vấn đề... Coi như gặp được Cổ Thánh, còn có một bản Thiên Đạo chi thư... Đến lúc đó, lại nhiều ra một Vô Hồn Kim Nhân, chiến lực đại tăng!

- Khà khà, có thứ này, dưới Cổ Thánh còn sợ gì!

Trương Huyền cười to một tiếng, Vu Hồn bay ra, hấp thu vô số bảo vật, triệt để khôi phục, lần nữa tiến vào bên trong, khống chế thi thể Cổ Thánh chống hông, hét lớn một tiếng:

- Phân thân, đi ra cho ta!

Phân thân đang củng cố tu vi vừa mới tấn thăng, nghe được tiếng la, vội vàng bay tới.

- Đến, để cho ta ngược một chút...

Mặc kệ thái độ của đối phương, Trương Huyền cười hắc hắc, oanh kích qua một quyền.

Không nghĩ tới hắn đã có thể khống chế thi thể này, phân thân giật nảy mình, không kịp né tránh, một quyền tiến lên đón.

Bành!

Vù!

Phân thân bay ngược ra, biến mất ở trước mắt.

- Ha ha!

Trương Huyền sảng khoái.

Cùng tên này giao thủ nhiều lần, đều một mực bị ngược, hiện tại rốt cục xả giận, tâm tình thật tốt.

Nhìn về sau còn dám đắc ý không, lại đắc ý, đánh không chết ngươi! Bất quá, thoải mái thì thoải mái, nhưng hồn lực tiêu hao cũng rất lớn, một quyền đi xuống, suýt chút nữa tiêu hao sạch sẽ.

Hồn thể rời khỏi thi thể Cổ Thánh, trở lại thân thể, đang muốn lấy ra bảo vật, lần nữa khôi phục, liền thấy phân thân nổi giận đùng đùng bay tới.

- Dám đánh ta? Tự tìm cái chết!

phân thân tức giận, vừa đến trước mặt không nói hai lời, liền một quyền đánh về phía Trương Huyền.

- Là cái thi thể kia đánh ngươi, không phải ta... được rồi a, ta thừa nhận, chờ ta khôi phục, khôi phục đi vào thi thể lại nói...

Trương Huyền biến sắc.

- Thi em gái ngươi!

Phân thân không cho hắn nói nhiều.

Bành bành bành bành!

Sau mười phút, Trương Huyền mặt mũi bầm dập, không còn nhân dạng, nước mắt không ngừng chảy ra.

Cái này con mẹ nó là chuyện gì!

Đệ tử đánh không lại, bạn gái đánh không lại, thai độc ngày ngày hung hăng... Tất cả đều thôi!

Lại bị phân thân đánh... Còn đánh thảm như vậy...

Để cho người ta sống thế nào?

Mặt mũi chán nản trở lại đại điện, vận chuyển Thiên Đạo chân khí, khôi phục thương thế, lúc này Trương Huyền mới ra khỏi phòng.

Phân thân chính là gia hỏa trang bức, bạo lực điên cuồng, về sau bớt tiếp xúc một chút.

Lúc này bên ngoài đã đến buổi trưa, cùng Tưởng Phương Du nói một tiếng, Trương Huyền lấy ra Long Cốt Thần Thương, lần nữa đâm rách không gian, nhanh chóng rời đi.

Lần nữa trở lại Trương gia.

- Thế nào rồi?

Rời khỏi gia tộc đã một ngày một đêm, mới vừa trở lại chỗ ở của mình, Trương Huyền liền nhìn về phía Tôn Cường.

Trước khi đi, để hắn hảo hảo quan sát hai đại gia tộc, đi thời gian dài như vậy, sẽ không phải náo lên chứ.

- Không có náo lên, bởi vì Lạc gia tộc trưởng còn chưa trở lại, cho nên hai ngày này, người Lạc gia vẫn luôn rất biết điều!

Tôn Cường vội vàng giải thích.

Lần này Lạc gia tới là muốn đánh mặt, nhưng bằng tu vi của bọn hắn, khẳng định không làm được, duy nhất tộc trưởng có thể làm được còn chưa trở lại, đương nhiên không dám tùy tiện xuất thủ.

- Vậy là tốt rồi...

Thấy không có náo lên, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, để Tôn Cường đi xuống trước, bản thân thì chần chờ một chút, tinh thần khẽ động, lần nữa thay đổi bộ dáng.

Lạc Nhược Hi cho hắn phù lục ngụy trang dùng vô cùng tốt, muốn sử dụng, tùy thời có thể, nếu không cũng không thể ở Tưởng gia ngụy trang Tưởng Phương Du.

Ở dưới phù lục, không chỉ dung mạo, khí tức linh hồn, huyết mạch, ngay cả thực lực, người ngoài nhìn tới cũng giống nhau như đúc.

Nhưng lúc chiến đấu sẽ lộ tẩy.

Hiện tại người Lạc gia đang chờ tộc trưởng của bọn hắn, mà bây giờ tộc trưởng cũng nên xuất hiện!

Đương nhiên, phương thức xuất hiện khẳng định sẽ để cho bọn họ ngạc nhiên.

Chương 3148: Lạc Thiên Nhai vs Trương Huyền (1)

Phòng khách Trương gia, tình cảnh rất loạn.

- Các ngươi nói... Tộc trưởng đi đâu? Sao còn chưa trở lại?

Lạc Khinh Trần đánh vỡ ngột ngạt.

- Ai biết được, vị tộc trưởng này của chúng ta thần long thấy đầu không thấy đuôi, nói không thấy đã không thấy tăm hơi... Chúng ta rõ ràng là tới khiêu chiến, lần nữa xác lập uy nghiêm của gia tộc, bây giờ lại ở trong nhà người ta chờ ăn chờ uống... Cảm giác đây là địa phương tốt sao!

- Ta cũng vậy, nhìn người Trương gia đi tới đi lui, ánh mắt kỳ quái, cũng không biết nên làm gì bây giờ...

Hai vị trưởng lão nói.

- Chuyện lúc trước, nghe được không? Chư Tử bách gia Nam Cung Nguyên Phong cùng Đạm Đài Chấn Thanh tới khiêu chiến, kết quả bị Trương Huyền tùy tiện chỉ điểm một đệ tử liền vượt qua, tộc trưởng sẽ không phải biết tin tức này, không dám tới chứ...

Lạc Càn Trinh xoa xoa mi tâm.

Vốn bí mật mang theo uy thế chiến thắng Chư Tử bách gia đến, bọn họ tràn đầy tự tin, cho nên làm cho động tĩnh tương đối lớn, ai biết vừa đến liền nghe nói, đám người Nam Cung Nguyên Phong lại tới, đồng dạng thất bại tan tác quay về, mấu chốt là Trương Huyền còn không có ra tay, chỉ điểm một đệ tử bàng chi...

Tin tức truyền đến, mọi người lập tức cảm thấy không được tự nhiên.

Chỉ điểm đệ tử cũng lợi hại như vậy, bản thân sẽ mạnh bao nhiêu?

Kết hợp với lần trước gây ra động tĩnh ở liên minh đế quốc, Hưng kiếm thánh cũng không phải đối thủ... Thật muốn như vậy, tộc trưởng của bọn họ thật có thể chiến thắng ư?

Trên đầu tất cả mọi người đều bao phủ một tầng mây đen.

- Thật ra thì hiện tại ta hi vọng tộc trưởng xuất hiện, lại không hy vọng hắn xuất hiện, một khi xuất hiện, tỷ thí nhất định phải tiến hành, thắng còn tốt, thua, Lạc gia sẽ không còn mặt mũi...

Một vị trưởng lão nói.

Oanh oanh liệt liệt tới tỷ thí, ngộ nhỡ thất bại tan tác quay về... Lạc gia thật sự càng không cần gặp người.

- Đúng vậy, ta cũng nghĩ như vậy...

Mấy vị trưởng lão đồng thời gật đầu.

- Nếu như chậm chạp không xuất hiện, chỉ sợ chúng ta càng mất mặt... Một thanh âm vang lên.

Mọi người lần nữa lặng im.

Quả thực, xuất hiện bị người đánh bại, mất mặt, một mực không xuất hiện, khẳng định càng mất mặt.

Vốn diễu võ giương oai, kết quả bỗng chốc bị đưa đến trên lò lửa, cũng không biết nên làm gì bây giờ.

- Quên đi, không nghĩ nhiều như vậy, đưa tin cho tộc trưởng chưa?

Biết mọi người nói đều là sự thật, Lạc Càn Trinh cũng không có biện pháp khác, đành phải lắc đầu, nhìn về phía Lạc Khinh Trần.

- Một mực không có trả lời...

Đại trưởng lão lắc đầu cười khổ.

- Không có trả lời hẳn có chuyện, có lẽ đang bế quan, tuy vị tộc trưởng này tiếp xúc thời gian không dài, nhưng hẳn không giống người lâm trận bỏ chạy...

Lạc Càn Trinh gật đầu, đang muốn tiếp tục nói chuyện, liền nghe thanh âm dồn dập vang lên, một vị trưởng lão vội vã chạy tới.

- Xảy ra chuyện... - Làm sao vậy?

Nhận ra người tới, Lạc Càn Trinh nhíu mày.

Chính là trưởng lão xếp hạng thứ mười sáu của gia tộc, Lạc Khinh Nguyên.

Đường đường trưởng lão, ở gia tộc khác lại hốt hoảng như vậy, nhất định phát sinh việc lớn.

- Tộc trưởng hắn... Hắn đến rồi!

Khinh Nguyên trưởng lão vội nói.

- Tới? Ở đâu?

Lạc Càn Trinh sững sờ, vội vàng đứng lên, tất cả trưởng lão khác cũng vui mừng, đồng loạt nhìn ra ngoài cửa, có điều không nhìn thấy nửa cái bóng người.

- Không tới đây, mà là cùng Trương gia Trương Huyền, giao đấu!

Khinh Nguyên trưởng lão cười khổ, giải thích nói.

- Giao đấu?

Mọi người đồng thời sững sờ:

- Sao không có báo chúng ta...

Mục đích bọn họ tới đây, chính là tìm Trương gia tộc trưởng tỷ thí, làm sao tin tức gì cũng không có, liền đánh nhau?

- Là tộc trưởng lặng lẽ đi, không có thông tri chúng ta...

Khinh Nguyên trưởng lão giải thích.

- Dẫn chúng ta đi...

Chương 3149: Lạc Thiên Nhai vs Trương Huyền (2)

Nghe được tộc trưởng đã bắt đầu tỷ thí, đám người Lạc Càn Trinh kìm nén không được.

Lạc Khinh Nguyên vội vàng đi về phía trước, mang theo mọi người, thời gian không dài đi tới một tiểu viện rộng rãi.

Bốn phía hiện đầy đại trận, bất kỳ lực lượng của gì cũng truyền không ra, tựa như một thế giới ngăn cách, ở trên lôi đài, hai bóng người đối diện đứng thẳng, khí tức tích tụ đến đỉnh phong.

Chính là tộc trưởng Lạc Thiên Nhai cùng Trương gia gia chủ Trương Huyền!

- Tộc trưởng không có thông tri chúng ta, khẳng định là không muốn để cho chúng ta biết, chúng ta trước lặng lẽ quan sát, tuyệt đối đừng lộ ra khí tức...

Lặng lẽ đi tới một bên, giấu kỹ hành tung, Lạc Khinh Nguyên truyền âm cho mọi người.

Mọi người gật đầu.

Bên này đánh nhau, bọn họ cũng không rõ, rất rõ ràng là tộc trưởng không muốn để cho bọn hắn biết kết quả.

Như vậy cũng tốt, thua, cũng không đến mức mất mặt.

Khả năng tộc trưởng cũng xét loại cân nhắc này.

Hô!

Hai người đối lập trên đài di động.

Lạc Thiên Nhai lật bàn tay một cái, không gian bốn phía nhất thời bị phong ấn.

Tê lạp!

Phong cấm lại không gian, khí tức toàn bộ dừng lại, thanh niên đối diện giống như bị khóa ở trong hổ phách, không cách nào động đậy.

Nhìn thấy tộc trưởng vừa ra tay, liền thi triển ra phong cấm chân giải, mọi người đều kích động đến vẻ mặt đỏ lên.

Xem ra cũng biết đối thủ mạnh mẽ, không có chút giữ lại nào.

Bất quá mọi người hưng phấn vẫn chưa hoàn toàn tỏa ra, liền nghe Trương Huyền cười khẽ, thân ảnh vốn bị giam cầm điểm ra.

Phần phật!
Không gian lần nữa khôi phục bình thường, sau một khắc, thân ảnh nhẹ nhàng nhoáng một cái, giống như thuấn di xuất hiện ở trước mắt, một quyền tới đón.

- Đây cũng là... Phong cấm chân giải?

Nhìn thấy Trương Huyền thi triển ra thủ đoạn, Lạc Càn Trinh sửng sốt, lộ ra kinh hoàng.

Tuy hắn không có lĩnh ngộ, nhưng có thể nhìn ra, tên này dùng cùng tộc trưởng giống nhau như đúc, đồng dạng là phong cấm chân giải!

Người Trương gia biết thi triểnphong cấm chân giải của Lạc gia?

Đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Không có người trả lời hắn, Lạc Thiên Nhai dường như cũng biết nguy cơ, tránh thoát phong cấm, đồng dạng một quyền nghênh tiếp.

Bành!

Nắm đấm đối đầu, sắc mặt trắng nhợt, Lạc Thiên Nhai thẳng tắp bay về phía sau, sống lưng đâm vào trên phong ấn, khuôn mặt trắng bệch.

- Mạnh như vậy?

Mọi người đều nói không ra lời.
Vốn cho rằng lần này tới, tộc trưởng nhất định có thể đánh Trương Huyền hoa rơi nước chảy, không nghĩ tới một chiêu đối đầu, liền bị thiệt lớn...

Sưu sưu sưu!

Có chút không thuận theo, Lạc Thiên Nhai tiếp tục lao đến, hai người lần nữa đối đầu.

Trương Huyền đối diện, hình như trước thời hạn biết chiêu số công kích của hắn, liên tục mấy chiêu, lập tức áp chế không thở được.

Lực lượng cường đại, toàn bộ lôi đài không ngừng có quang mang lóe lên.

Sóng khí cuồng bạo, liên tiếp va chạm, phong ấn bốn phía, như bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Đều rất mạnh!

Vẻ mặt mọi người trắng bệch.

Trong bọn họ, có thực lực vượt qua Thánh Vực cửu trọng, nhưng thật muốn cùng bất kỳ ai trong hai người giao chiến, chỉ sợ không chống nổi một chiêu liền sẽ bị đánh bại.

Hai vị tộc trưởng thi triển chiêu số không phức tạp, võ kỹ cũng không có khoa trương như vậy, nhưng mỗi một chiêu đều phù hợp tự nhiên, cho người ta cảm giác thần lai chi bút.

Vừa mới bắt đầu ra tay, không hiểu dụng ý, sau ba chiêu uy lực mới hiển lộ ra.

- Đây là thiên tài đỉnh cấp chiến đấu?

- Quả nhiên không phải loại người như chúng ta có thể tưởng tượng...

- Không nghĩ tới chiêu Nhạn Lạc Hoàng Sa này còn có thể dùng như vậy, trước đó ta vẫn cho rằng chỉ là chiêu số bình thường...

- Các ngươi phát hiện không, hình như Trương sư hết sức quen thuộc võ kỹ của Lạc gia chúng ta...

- Đúng vậy, xảy ra chuyện gì?

...

Càng xem càng hoảng sợ, mọi người không có hưng phấn như trước đó, ngược lại cảm nhận được đè nén nồng đậm.

Chương 3150: Thiên Nhai nhượng hiền (1)

- Tộc trưởng... Không phải là đối thủ!

Không biết qua bao lâu, sắc mặt của Lạc Càn Trinh đắng chát.

- Đúng vậy, Trương Huyền rất rõ ràng là cho gia chủ mặt mũi, nếu không, trong hai mươi chiêu đã thua!

Lạc Khinh Trần gật đầu.

- Ta nhận thua...

Bên này vừa dứt lời, trên đài Lạc Thiên Nhai thở hồng hộc, khắp khuôn mặt là chán nản.

Dường như kết quả này hắn cũng không tin.

- Lạc huynh không cần để ý, thực lực hai ta thật ra thì không kém nhiều...

Trương Huyền đi tới trước mặt, cũng không có vui sướng khi chiến thắng, ngược lại vẻ mặt chân thành:

- Ngày hôm nay xem như ngang tay được không?

- Thua thì thua, nếu như Lạc Thiên Nhai ta ngay cả cái này cũng không nhận, không bằng sửa họ Trương đi...

Lạc Thiên Nhai lắc đầu:

- Bất quá ta thua, cũng không phải không gian phong cấm chân giải của Lạc gia ta không bằng Trương gia các ngươi, mà là năng lực cá nhân ta!

- Lạc huynh khách khí!

Trương Huyền nghiêm mặt:

- Thời gian, không gian chân giải ngang hàng, không có phân chia mạnh yếu, ta cũng không có chút coi thường Lạc gia, trái lại còn hết sức kính trọng, sở dĩ có thể may mắn giành được một chiêu nửa thức, chủ yếu nhất là dùng phong cấm chân giải của Lạc gia, hơn nữa lý giải vượt qua Lạc huynh!

- Có ý tứ gì? Lạc Thiên Nhai nghi ngờ ngẩng đầu.

- Chắc hẳn vừa rồi Lạc huynh cũng nhìn ra, ta thi triển giống như ngươi, đều là không gian phong cấm chân giải!

Trương Huyền giải thích.

- Cái này...

Lạc Thiên Nhai sửng sốt, dường như lúc này mới phản ứng lại, nhíu mày:

- Đúng vậy, ngươi làm sao biết phong cấm chân giải của Lạc gia?

- Phong cấm chân giải, mặc dù là tiên tổ Lạc gia lĩnh ngộ, nhưng thật ra thì truyền thừa sớm nhất ở Khâu Ngô Cổ Thánh! Ta được Cổ Thánh truyền thừa, có thể thi triển ra phong cấm chân giải cũng không có gì!

Trương Huyền nói.

- Khâu Ngô Cổ Thánh?

Lạc Thiên Nhai khó tin. - Đây là Cổ Thánh lưu lại di tích!

Cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, trước Lạc Thiên Nhai xuất hiện một thủy tinh cầu không lớn, trong đó khí tức mờ ảo, cho người ta một loại cảm giác giống như không gian gấp.

Bàn tay Lạc Thiên Nhai vuốt ve, một lát sau toàn thân chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ hâm mộ:

- Thật sự là Khâu Ngô Cổ Thánh lưu lại... số mệnh của Trương huynh thật sự là nghịch thiên!

- Ta cũng là cơ duyên xảo hợp mới được, sở dĩ Lạc gia các ngươi có rất ít người lý giải không gian chân giải, cũng không phải tộc nhân thiên tư không được, mà là lấy được truyền thừa không hoàn chỉnh.

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Khâu Ngô cung này, ẩn chứa Diễn Không thiên thư mà Cổ Thánh lưu lại đầy đủ, ngày hôm nay liền đưa cho Lạc huynh, tin tưởng đặt ở trong tay ngươi, đặt ở Lạc gia, so với ở trong tay của ta, sẽ phát huy ra tác dụng càng lớn!

Nhìn thủy tinh cầu trong lòng bàn tay, Lạc Thiên Nhai tràn đầy khiếp sợ, vội vàng lắc đầu:

- Cái này sao được...

Cổ Thánh truyền thừa, đại lục ai không muốn?

Tiện tay liền cho hắn, ân tình lớn khó mà đánh giá.

Đám người Lạc Càn Trinh giấu ở một bên cũng hai mặt nhìn nhau.

Lạc gia truyền thừa xác thực đến từ Khâu Ngô Cổ Thánh, nếu quả thật có thể được Diễn Không thiên thư đầy đủ, tộc nhân quả thực sẽ có tiến bộ nhanh chóng, coi như lĩnh ngộ không được phong cấm chân giải, cũng từng cái thực lực tăng nhiều.

Chỉ là hai nhà có thù, lần này bọn họ tới đánh mặt, đối phương không so đo, ngược lại cho lễ vật quý giá như vậy...

Trong nháy mắt, mọi người có loại cảm giác vô cùng xấu hổ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau