THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3131 - Chương 3135

Chương 3131: Vu Hồn bí mật (hạ) (1)

- Hồn ấn của Hội trưởng Vu Hồn sư công hội?

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Khó trách thứ này nặng nề như vậy, không lĩnh ngộ linh hồn chân giải, ngay cả Vu Hồn cũng cầm không đi, không nghĩ tới có lai lịch lớn như thế.

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tưởng gia làm sao nhận được Vu Hồn sư truyền thừa, sao lại phụng người khống chế hồn ấn làm chủ? Không phải Vu Hồn sư phản bội nhân tộc, đã sớm bị Danh Sư đường diệt sát ư?

Trương Huyền hồ đồ, là thật không hiểu.

Tưởng gia là một trong tam đại gia tộc, Danh Sư đường nghiêm khắc giám sát, có phải Vu Hồn sư hay không, nhất định có thể tuỳ tiện nhìn ra, chỉ am hiểu bí pháp linh hồn, cùng Vu Hồn hoàn toàn là hai loại khái niệm, sao có thể là truyền nhân của người sau?

- Chuyện này thuộc về cơ mật cốt lõi nhất của Tưởng gia, nơi này không tiện nói chuyện, không biết Trương sư có thể cùng chúng ta về đại điện hay không?

Chần chờ một chút, Tưởng Phương Du nói.

Tuy có đại trận hộ tộc ngăn cách, ngoại nhân không cách nào dò xét, nhưng sự tình muốn nói thực sự quá mức cơ mật, tất cả vẫn phải cẩn thận.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Mời tới bên này!

Tưởng Phương Du thở phào nhẹ nhõm, đi đầu bay tới đằng trước, các trưởng lão khác theo sát phía sau.

Trương Huyền cũng không chậm trễ, thời gian không dài, đi tới một đại điện rộng lớn.

Tay cầm gia chủ lệnh của đối phương, khống chế hộ tông đại trận, cũng không lo lắng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Đi vào đại điện, Trương Huyền ngồi ở chủ vị, lúc này những người khác mới thở phào nhẹ nhõm. Vận chuyển trận pháp, phong ấn bốn phía, Tưởng Phương Du mới nói:

- Nghe nói Trương sư từng truyền thụ một học sinh tên Lộ Xung, Vu Hồn tinh diệu, nắm giữ thực lực Đại Thánh... Không biết có việc này không?

- Thật có việc này!

Trương Huyền gật đầu.

Lúc trước Lộ Xung vì cứu hắn, cùng Danh Sư đường đại chiến, sớm đã huyên náo xôn xao, đối phương biết không tính là gì.

- Nói như vậy... Trương sư cũng là một vị Vu Hồn sư?

- Ừm!

Trương Huyền lên tiếng. - Vậy thì không sai...

Thấy hắn thừa nhận, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Tưởng Phương Du cũng nhìn qua, trong mắt mang theo kích động:

- Không biết... Vu Hồn truyền thừa của Trương sư đến từ nơi nào? Có thấy qua Vu Hồn sư khác không?

- Truyền thừa của ta... Đến từ một hồn phách sống sót từ Thượng Cổ, cũng chưa gặp qua Vu Hồn sư khác!

Trương Huyền lắc đầu.

Mặc Hồn Sinh chỉ là một tàn hồn sống sót, chuẩn xác mà nói, đã không tính là Vu Hồn sư chân chính. Còn cái khác, thật đúng là chưa thấy qua, cũng không tính là nói dối.

- Chưa thấy qua?

Tưởng Phương Du sững sờ.

- Đúng vậy!

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua:

- Không phải Vu Hồn sư là tồn tại cấm kỵ ư? Ở Danh Sư đại lục, truyền thừa sớm đã cắt đứt!

- Cấm kỵ?

Nghe nói như thế, Tưởng Phương Du trầm mặc phút chốc, lần nữa nhìn qua:

Chương 3132: Vu Hồn bí mật (hạ) (2)

- Xem ra Trương sư cũng không biết những sự tình kia!

- Chuyện gì?

- Thật ra thì... năm đó Vu Hồn sư không hề phản bội nhân tộc!

Tưởng Phương Du nói.

- Không phản bội?

Trương Huyền nghi ngờ.

Chuyện này tất cả Danh Sư đường đều có tư liệu, là sự tình ở Danh Sư đại lục người người đều biết... Chẳng lẽ là giả?

- Dị Linh tộc quá mức mạnh mẽ, năm đó xem như Khổng sư dẫn dắt bảy mươi hai vị thân truyền cũng không chống lại được... Thậm chí Khổng sư còn bị người mạnh nhất trong đó vây ở Trần Thái, không cách nào chạy ra...

Tưởng Phương Du than thở một tiếng, chậm rãi nói.

Trương Huyền gật đầu.

Chuyện này hắn nghe Ngoan Nhân đề cập qua, ngay cả Khổng sư cũng từng ở trên tay hắn bị nhiều thua thiệt.

- Tình huống lúc đó là, Dị Linh tộc đối với chúng ta rõ như lòng bàn tay, mà chúng ta đối với đối phương, lại biết rất ít, đặc biệt là sát lục chi khí, hầu như không người có thể chống lại... Vô số cường giả, thực lực tương đương đối phương, nhưng gặp được loại khí tức này, liền sẽ trở nên ý thức mơ hồ, bó tay chịu trói, bị đánh chết tại chỗ!

Tưởng Phương Du tiếp tục nói.

Trương Huyền lặng im.

Lần đầu tiên nhìn thấy Dị Linh tộc, chính là loại tình huống này. Sát lục chi khí đâm thẳng nội tâm, ảnh hưởng linh hồn, rất nhiều người đứng cũng không vững, thậm chí Danh Sư cũng làm không được, huống chi người bình thường.

- Vì để cho nhân loại chiến thắng, Khổng sư quyết định để tu luyện giả am hiểu linh hồn chui vào Dị Linh tộc, dò xét bí ẩn linh hồn của bọn họ...

Thần sắc của Tưởng Phương Du ảm đạm xuống:

- Vu Hồn sư ở lúc nhân tộc lâm nguy, đồng ý nhận nhiệm vụ! Bất quá vì để cho đối phương tin tưởng, nhất định phải triệt để đoạn tuyệt nhân loại và Danh Sư đường! Ngay sau đó liền có những sự tình hậu thế ghi lại, Vu Hồn sư bởi vì tu luyện tà dị, đầu nhập vào Dị Linh tộc, bị Danh Sư đường đồ sát, truyền thừa hủy diệt...

- Cái này...

Thân thể Trương Huyền chấn động.

Nếu như đối phương nói là thật, như vậy Vu Hồn sư bỏ ra cũng quá lớn! Rõ ràng là anh hùng của nhân tộc, lại bị nhục mạ vài vạn năm...

- Khi đó nhân tộc ở dưới Dị Linh tộc chèn ép, trải qua cuộc sống không bằng trâu ngựa, sinh tử không do bản thân khống chế, có thể đuổi bọn hắn ra ngoài, là hi vọng của tất cả Nhân tộc, bị chút tủi thân đáng là gì! Biết hắn nghĩ cái gì, Tưởng Phương Du nói tiếp:

- Vì để cho Dị Linh tộc tin tưởng, Danh Sư đường vận dụng vô số Danh Sư vây quét Vu Hồn sư, cái nghề nghiệp này hầu như một đêm diệt tuyệt. Lúc đó sau khi công hội hội trưởng bị bắt, thì thề đoạn tuyệt với Danh Sư đường, tự sát tại chỗ.

- Tự sát? Như vậy...

Trương Huyền tràn đầy khó tin. Người đã chết, làm sao chui vào Dị Linh tộc?

- Lúc đó hội trưởng thoạt nhìn là tự sát, trên thực tế Vu Hồn không chết, mà lưu lại nhất mạch truyền thừa, cũng chính là Tưởng gia chúng ta bây giờ, bản thân thì đi Dị Linh tộc!

Tưởng Phương Du than thở một tiếng, tiếp tục nói:

- Thảm trạng của Vu Hồn, vị cường giả kia của Dị Linh tộc tận mắt nhìn thấy, cho nên đối với vị hội trưởng chỉ còn lại hồn thể, tin tưởng không nghi ngờ. Ở chung lâu, hội trưởng dần dần biết rõ bí ẩn của sát lục chi khí... sau đó liền nghĩ biện pháp truyền tin tức về nhân loại, còn thiết kế một bộ phương pháp phản sát vị cường giả kia của Dị Linh tộc!

- Không chỉ như vậy, còn nhằm vào đặc điểm của đối phương, làm ra không ít pháp quyết tu luyện hồn phách! Chỉ bất quá là sai lầm, bình thường tu luyện không có vấn đề, sẽ để hồn lực tăng cường đại, nhưng thời gian lâu dài, sát lục chi khí sẽ càng ngày càng yếu, dẫn đến xuất hiện đủ loại vấn đề, cuối cùng để sức chiến đấu của bọn hắn trở nên càng ngày càng yếu!

- Pháp quyết sai lầm?

Trương Huyền chấn động toàn thân, trong đầu nổ vang.

Lúc trước lần đầu tiên đi vào Địa quật, tính kế giết đám người Thanh Diệp Vương, cướp được không ít pháp quyết tu luyện linh hồn, kết quả lại phát hiện sai lầm rất nhiều... Khi đó liền cảm thấy kỳ lạ, vì sao nắm giữ Vu Hồn sư, pháp quyết tương trợ Dị Linh tộc tu luyện có nhiều sai lầm như vậy, hiện tại mới hiểu được... Là vị hội trưởng kia cố ý lưu lại!

Mục đích đúng là vì suy yếu đặc tính am hiểu nhất của Dị Linh tộc! Chịu nhục, lẻn vào ngoại tộc, cố ý truyền thừa công pháp sai lầm, phần công đức này... Trương Huyền xiết chặt nắm đấm, đang khiếp sợ, đột nhiên nhớ tới một việc, đồng tử co rụt lại:

- Lúc ấy bọn họ muốn phục kích cường giả tuyệt thế của Dị Linh tộc, ngươi biết là ai không?

Chương 3133: Hậu nhân của Tử Uyên Cổ Thánh (1)

Vị cường giả Dị Linh tộc kia, có thể ép Khổng sư không có phương pháp đánh trả, không tiếc dùng kế nội ứng... như vậy cường đại cỡ nào? Chỉ sợ đã vượt qua Cổ Thánh!

- Họ tên cụ thể của vị kia đã không biết, cũng không có lưu truyền tới nay, chỉ biết thực lực của hắn có một không hai thiên hạ, xem mạng người như trò đùa, hung ác kỳ lạ, hỉ nộ vô thường, tâm tình không tốt, ngay cả tộc nhân của mình cũng giết...

Không nghĩ tới hắn sẽ hỏi cái này, Tưởng Phương Du chần chờ một chút, chậm rãi nói:

- Bởi vậy... Mặc kệ là Dị Linh tộc hay nhân tộc, đều gọi hắn là Ngoan Nhân!

- Ngoan Nhân?

Trương Huyền nhoáng một cái.

Quả nhiên!

Vừa rồi nghe vây khốn Khổng sư ở Trần Thái, liền mơ hồ đoán được, không nghĩ tới là thật.

Tiểu Ngoan Ngoan phong ấn ở trong Thiên Đạo chi thư kia, thế mà đã từng là nhân vật để Khổng sư nhức đầu!

Vu Hồn sư vì muốn giết hắn, càng không tiếc chịu nhục, đến bây giờ còn mang một thân ô danh, không người biện bạch... Khó trách tên này một mặt ngông cuồng, khi còn sống quả thực rất cường đại!

- Đúng vậy, căn cứ tin tức vị hội trưởng này truyền về, Khổng sư trước thời hạn bố cục, biết được hành trình của đối phương, tiến hành phục kích, trận chiến kia, đánh nhật nguyệt vô quang, thiên địa sụp đổ... Cuối cùng Ngoan Nhân bị Khổng sư diệt sát, triệt để biến mất, hài cốt không có lưu lại!

Tưởng Phương Du nói.

Trương Huyền lặng im.

Toàn thân Ngoan Nhân vỡ vụn thành vô số khối, hiện tại hắn sưu tập mấy bộ phận, tự nhiên biết rất rõ ràng, chỉ là không nghĩ tới, vì giết hắn lại thảm liệt như vậy.
Không chỉ Vu Hồn sư, chỉ sợ Khổng sư cũng bỏ ra rất nhiều.

- Việc này Danh Sư đường chưa hẳn rõ ràng a? Làm sao ngươi biết?

Một lát sau, Trương Huyền nhìn qua hỏi.

Việc này tuyệt đối là cơ mật trong cơ mật, Tổng bộ Danh Sư đường cũng chưa chắc biết, vị trước mắt này, vì sao biết rõ ràng như vậy?

Tưởng gia tàng thư khố, hắn nhìn từ đầu tới đuôi, nếu có ghi lại mà nói, nhất định đã sớm biết, nhưng không có ghi chép, sự tình đã qua vài vạn năm, chuyện này làm sao truyền thừa xuống?

- Hồn ấn!

Tưởng Phương Du nói:

- Những việc này, Khổng sư lưu ở trong hồn ấn, chỉ cần trở thành tộc trưởng Tưởng gia, để gia chủ lệnh tiếp xúc hồn ấn, sẽ truyền ra tin tức, triệt để biết lai lịch của gia tộc, nguyên nhân chính là như vậy, mới có thể để cho chúng ta sau vài vạn năm, cũng biết tiền bối làm ra bao nhiêu cống hiến...
- Thì ra là thế...

Trương Huyền than thở.

Cũng phải, công lao là không thể bị lịch sử mai một. Vu Hồn sư vì nhân tộc, vì đại nghĩa hi sinh, nếu như hậu nhân không biết, thì làm sao chính danh?

Mà viết những sự tích, truyền thừa này ra giấy mà nói, một khi tin tức tiết ra ngoài, làm không cẩn thận, Vu Hồn sư thân ở Dị Linh tộc sẽ gặp được nguy hiểm cực lớn, thậm chí toàn bộ sẽ bị diệt sát.

Nói cũng không phải, không nói cũng không phải, Khổng sư khẳng định cũng không có phương pháp, cuối cùng chỉ có thể lưu những tin tức này ở trong hồn ấn, truyền thừa hậu thế, mong đợi một ngày sau khi bình định Dị Linh tộc, vì Vu Hồn sư nhất mạch, triệt để lật lại bản án.

- Tưởng gia, truyền thừa ở Vu Hồn sư, là đời sau của vị hội trưởng kia, chảy xuôi huyết mạch của hắn! Cho nên hậu bối ai có thể khống chế hồn ấn, liền có tư cách trở thành hội trưởng mới, tộc nhân vô điều kiện nghe theo!

Tưởng Phương Du nói.

Trương Huyền gật đầu.

Giờ phút này tất cả trưởng lão cũng trầm mặc xuống.

Bọn họ chỉ biết Tưởng gia truyền thừa ở Vu Hồn sư, nhưng chi tiết cụ thể thì không rõ ràng, giờ phút này nghe được tộc trưởng giảng giải, mới coi như thực sự hiểu rõ.

- Tổ tiên của chúng ta, lại là Vu Hồn sư...

Tưởng Phỉ Phỉ cũng lặng im, hốc mắt ửng hồng.

Từ trước đến nay, nàng đều lấy bản thân là Danh Sư mà tự hào, chán ghét Vu Hồn sư, chán ghét chức nghiệp lấy mạng người làm trò đùa kia.

Chương 3134: Hậu nhân của Tử Uyên Cổ Thánh (2)

Giờ phút này mới hiểu được, chức nghiệp một mực chướng mắt kia, vì nhân tộc, từng làm ra cống hiến lớn như thế! Không có bọn họ, Dị Linh tộc hẳn vẫn còn ở trên đại lục, để nhân tộc bó tay toàn tập.

- Trương sư có thể lĩnh ngộ linh hồn chân giải, hơn nữa có thể lấy đi hồn ấn, bất luận từ góc độ Vu Hồn sư, hay từ góc độ Tưởng gia, đều không hề nghi ngờ trở thành tộc trưởng, không ai dám nói cái gì!

Tưởng Phương Du lần nữa nhìn qua.

- Đúng vậy, Trương sư có thể lĩnh ngộ, thời gian, không gian, thậm chí linh hồn chân giải, hơn nữa làm ra sự tình để Danh Sư đường cũng phải ghé mắt, có lẽ trách nhiệm trừ bỏ ô danh cho Vu Hồn sư, để nó lần nữa xuất hiện ở dưới ánh mặt trời, chỉ có ngươi mới có thể hoàn thành!

- Làm hậu nhân của Vu Hồn, chúng ta chờ đợi cái này... Thực sự quá lâu!

- Mong Trương sư không nên chối từ...

...

Tất cả trưởng lão đồng thời đứng dậy, cung kính ôm quyền.

Tưởng gia là huyết mạch truyền thừa, nhưng Vu Hồn sư công hội không phải.

Nắm hồn ấn trong tay, chẳng khác nào hội trưởng, vài vạn năm qua, chỉ có người này có thể làm được, tổ tiên bọn họ bị khuất nhục thời gian quá lâu, làm hậu bối, thật không nguyện ý để tiên tổ tiếp tục hổ thẹn.

Không thể để cho anh hùng chảy máu, còn phải tiếp tục rơi lệ. Dù người của Danh Sư đại lục không rõ ràng Tưởng gia có quan hệ với Vu Hồn sư.

- Cái này...

Trương Huyền dừng lại một chút, sau đó gật đầu:
- Trở thành Tưởng gia tộc trưởng, không có vấn đề, chỉ là Tưởng Phương Du tộc trưởng, ta có một chuyện không biết rõ, mong có thể giải thích nghi hoặc.

- Mời nói!

Tưởng Phương Du nghiêm mặt.

- Hôm nay thời điểm ta tới Tưởng gia, trong lúc vô tình nhìn thấy ngươi tiếp xúc một thanh niên trắng nõn... Người này ta gặp qua, thậm chí cùng hắn giao thủ hai lần, nếu như không có đoán sai, hẳn là Dị Linh tộc!

Trương Huyền hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

Nếu đối phương nói là thật, Vu Hồn sư vì nhân tộc, cống hiến lớn như thế, bọn họ làm hậu bối tự nhiên không có khả năng phản bội, từ đó bôi nhọ tiên tổ vất vả. Nhưng thanh niên trắng nõn kia lại nên giải thích như thế nào?

- Thanh niên trắng nõn? Trương sư nói là Nhan Tiết?

Tưởng Phương Du sửng sốt một chút, nhìn qua. - Nhan Tiết?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Không sai, hắn không phải Dị Linh tộc, mà là đời sau của Chư Tử bách gia Tử Uyên Cổ Thánh, tu vi sớm đã đạt đến Đại Thánh Bất Hủ cảnh đỉnh phong, ở Đại Nho đường cũng tên tuổi lẫy lừng, nghe nói là cao thủ trên Thiên bảng...

Tưởng Phương Du giải thích.

- Đời sau của Tử Uyên Cổ Thánh? Thân truyền thứ nhất của Khổng sư... Tử Uyên Cổ Thánh?

Thân thể Trương Huyền chấn động:

- Cái này sao có thể? Ta tận mắt thấy hắn đi cùng Dị Linh tộc...

Hắn triệt để bối rối.

Lần đầu tiên nhìn thấy thanh niên trắng nõn kia là ở Bạch Khê sơn, cướp đoạt truyền thế thiên phù, trong bốn người có một người hiển lộ nguyên hình, là Dị Linh tộc.

Lần thứ hai ở Thiên Cơ sư công hội của Phong Cốc thành, không chỉ toát ra mấy Dị Linh tộc, còn có một Dị Linh tộc Cổ Thánh... Nếu như hắn là hậu nhân của Tử Uyên Cổ Thánh, vì sao lại đi cùng Dị Linh tộc? Hơn nữa trợ giúp lẫn nhau?

- Cái này... quãng thời gian trước hắn đến tìm ta, để ta chịu trách nhiệm liên hệ tiền bối Vu Hồn sư ở trong Dị Linh tộc, ta chỉ truyền đưa tin tức, cụ thể làm cái gì, Chư Tử bách gia cực kỳ bí ẩn, cũng không nói qua. Cho nên không quá rõ ràng!

Tưởng Phương Du nói.

Chương 3135: Thu Tưởng Phỉ Phỉ làm đệ tử (1)

- Liên hệ tiền bối Vu Hồn sư?

Trương Huyền tràn đầy hồ đồ.

Tên này thật sự là hậu nhân của Tử Uyên Cổ Thánh, như vậy Thiên Cơ sư công hội khả năng cũng không phải phản bội, Danh Sư đường cũng như vậy, nhưng đường đường là cường giả Chư Tử bách gia, tại sao lại đi cùng Dị Linh tộc?

Mấu chốt còn có Cổ Thánh của Dị Linh tộc?

Nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra, lại hỏi thăm vài câu, phát hiện Tưởng Phương Du cũng không biết đối phương đang làm gì, chỉ dựa theo đối phương yêu cầu truyền tin tức, còn nội dung tin tức, không có tư cách quan sát, tự nhiên không biết.

- Tiên tổ vì nhân tộc bỏ ra lớn như thế, làm hậu nhân, làm sao có thể bôi nhọ anh linh của bọn họ, huống chi Tưởng gia ta xây dựng vài vạn năm, cường giả chết ở trong Địa quật nhiều vô kể, con cháu coi như bất tài, cũng không có khả năng làm ra sự tình quên nguồn quên gốc!

Thấy Trương Huyền nghi ngờ bọn họ phản bội nhân tộc, Tưởng Phương Du ôm quyền, nghiêm mặt nói.

- Thật xin lỗi, là ta lỗ mãng!

Trương Huyền vội vàng đứng dậy tạ lỗi.

Tiên tổ của đối phương vì nhân tộc bỏ ra nhiều như vậy, hắn lại nghi ngờ con cháu đời sau, đã là đại bất kính.

- Vu Hồn sư mang tiếng xấu, loại suy nghĩ này rất bình thường...

Tưởng Phương Du lắc đầu, lần nữa nhìn qua, nhớ tới cái gì, bừng tỉnh hiểu ra:

- Chẳng lẽ Trương sư cảm thấy chúng ta có khả năng đầu nhập vào Dị Linh tộc, mới chuyển không tàng bảo khố?

- Đúng vậy...
Trương Huyền hơi đỏ mặt.

- Đối phó Dị Linh tộc, quả thực không cần tuân thủ lễ nghi cùng quy tắc Danh Sư gì...

Tưởng Phương Du giờ mới hiểu được.

Tổ tiên bọn họ có thể lẻn vào Dị Linh tộc chịu nhục, chỉ bằng vào điểm ấy, liền biết cũng không coi trọng quy tắc.

Nếu thật gặp được thế lực lớn phản bội nhân tộc, trộm đi tất cả bảo vật của bọn họ, để bọn hắn không còn căn cơ, quả thực là lựa chọn tốt nhất.

- Lát nữa ta sẽ trả lại tất cả bảo vật...

Trương Huyền vội vàng nói.

Biết đối phương không những không có phản bội nhân tộc, còn là đại công thần, coi như da mặt của Trương Huyền dày, cũng không tiện chiếm bảo vật làm của riêng.
Nhìn thấy bộ dáng của hắn, Tưởng Phương Du nở nụ cười.

Tuy Trương Huyền làm việc không coi trọng quy tắc, nhưng thường thường có thể tạo được kỳ hiệu, ngày hôm nay nếu như gia tộc bọn họ thật phản bội nhân tộc, như vậy đoán sẽ để cho bọn họ nhức đầu không thôi, triệt để loạn trận tuyến.

Mọi chuyện rõ ràng, còn lại liền đơn giản, Trương Huyền đồng ý tạm làm Tưởng gia tộc trưởng.

Trước khi Vu Hồn sư chưa lật lại bản án, tạm thời không thể móc nối với Tưởng gia, nếu không mới không làm cái tộc trưởng này, khẳng định nhường cho Lộ Xung.

Đệ tử của mình tìm được Vu Hồn tổ địa, cũng nhận được truyền thừa, về sau nhất định là nhân vật thủ lĩnh cao nhất của Vu Hồn sư nhất mạch.

Nói đến Vu Hồn tổ địa, hắn rốt cuộc cũng minh bạch.

Trước đó từng suy nghĩ, Vu Hồn sư bị nhổ tận gốc, làm sao tổ địa có thể may mắn thoát khỏi?

Hiện tại xem ra, chỉ sợ là Khổng sư vì lưu hương hỏa, cố ý che giấu, hoặc hạ thủ lưu tình.

Nếu không lấy năng lực của Danh Sư đường, thật muốn tiêu diệt, cái gì cũng rất khó còn lại.

Đại điển kế nhiệm kết thúc, đã đến đêm khuya, gọi Tưởng Phỉ Phỉ tới trước mặt, Trương Huyền đưa tới một quyển sách.

- Trong này có ta lý giải đối với linh hồn chân giải, dựa theo cái này học tập, hẳn có thể lĩnh ngộ rất nhanh, không cần lại đi quan sát ngọc bích của Tưởng gia.

Trả lại bảo tàng cho Tưởng gia, chỉ lưu lại một chút bảo vật có thể cung cấp linh khí, Trương Huyền đưa tới một bản bí tịch.

- Ngươi lý giải?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau