THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 3121 - Chương 3125

Chương 3121: Tưởng Phương Du sụp đổ (1)

Người trước mắt này, lĩnh ngộ không gian chân giải, thời gian chân giải, đã để cho người ta sụp đổ, làm sao cũng không nghĩ đến, linh hồn chân giải cũng đã lĩnh ngộ.

Ba loại chân giải này, tam đại gia tộc, vài vạn năm có thể lĩnh ngộ không được mấy người, Cổ Thánh cũng muốn lực bất tòng tâm...

Một người thân kiêm ba loại? Rốt cuộc làm sao làm được?

Ai yêu nghiệt như thế?

Tạch tạch!

Hắn khiếp sợ tột đỉnh, bóng người phía trước phá tan phong ấn, đã đụng vỡ bức tường chạy trốn.

- Chuyển không Tưởng gia, còn muốn chạy trốn? Nào có dễ dàng như vậy...

Tưởng Phương Du tức đến sắc mặt đỏ lên, bỗng nhiên nhoáng một cái, giống như xé rách không gian vọt ra, năm ngón tay mở rộng, khí tức như rồng, mãnh liệt trảo một cái.

Ầm ầm!

Chân khí mạnh mẽ, hình thành một khí tường to lớn, bao vây lộ tuyến chạy trốn của đối phương, linh hồn mạnh mẽ hóa thành một thanh kiếm, thẳng tắp đâm tới óc.

Bành!

Công kích linh hồn, không nhận thời gian, không gian hạn chế, rơi vào trên thân bóng người, thẳng tắp đâm tới trong óc.

Ông!

Bị hồn lực đánh trúng, bóng người phát ra quang mang nhàn nhạt như nước chảy, nhẹ nhàng rung động, liền ngăn công kích ở bên ngoài.

- Hồn sóng bình chướng? Ngươi là... Vu Hồn sư?

Trái tim Tưởng Phương Du co lại, suýt chút nữa từ không trung rơi xuống.

Ngày hôm nay nhận khiếp sợ, còn nhiều hơn cả một đời cộng lại!
Hồn sóng bình chướng, là một loại võ kỹ đặc thù của Vu Hồn sư, có thể diễn hóa hồn lực thành dòng nước, chảy xuôi ở bốn phía thân thể, ngăn cản công kích linh hồn.

Loại thủ đoạn này, chỉ có Vu Hồn sư thuần túy mới có thể làm được, cho dù là hắn cũng không thể hoàn thành... Kẻ trước mắt này, không chỉ lĩnh ngộ thời gian, không gian, linh hồn chân giải, chẳng lẽ còn là một Vu Hồn sư?

Ở trên Đại lục, lúc nào toát ra như một cường giả lợi hại như vậy?

Bất quá hắn cũng biết giờ phút này không phải thời điểm khiếp sợ, cổ tay khẽ đảo, một lá cờ lăng không bay lên.

Vũ khí Đại Thánh cấp, Linh Hồn Kỳ!

Thứ này do Cổ Thánh trong tộc luyện chế thành, ở trong tay hắn đã tiếp cận trăm năm, mỗi ngày lấy linh hồn lực tẩm bổ, liên tục hơn tám mươi năm không có sử dụng qua!

Nói cách khác đã tích lũy tám mươi năm lực lượng linh hồn của hắn. Giờ phút này đột nhiên tế ra, khí tức cuồn cuộn, không gian bốn phía bị bao vây, lực lượng linh hồn to lớn từ trên lá cờ điên cuồng xâm nhập tới.

Toàn bộ Tưởng gia, giống như âm lãnh hơn mấy phần, nhiệt độ giảm xuống.

Linh Hồn Kỳ lan ra lực lượng linh hồn, tu vi yếu, lá cờ vừa ra, sẽ bị trùng kích biến thành ngớ ngẩn, coi như tu vi mạnh, cũng sẽ đầu váng mắt hoa, rất khó ngăn cản.

Lúc trước Dương sư tới luận bàn cũng khiếp sợ không thôi, suýt chút nữa bị thiệt lớn.
Giờ phút này tế ra, bóng người tiến lên giống như châu chấu bị đóng băng ở trong nước, không còn cách nào chạy trốn.

- Mặc dù ngươi là Vu Hồn sư, nhưng thực lực bản thân quá thấp, không chống đỡ được...

Thấy định trụ được đối phương, Tưởng Phương Du thở phào nhẹ nhõm, đang muốn bắt đối phương, nhìn một chút rốt cuộc là ai, liền cảm thấy lá cờ trên không lay động kịch liệt, giống như không nắm được lực lượng.

Xì xì xì xì...

Phía trên tích súc hơn tám mươi năm lực lượng linh hồn, điên cuồng vọt tới thân ảnh kia, thời gian qua một lát, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

- Hắn... Hắn... Đang hấp thu lực lượng linh hồn trên Linh Hồn Kỳ? Nguy rồi...

Sắc mặt của Tưởng Phương Du trắng bệch, thân thể nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Dùng thứ này công kích ngươi, chẳng những không có việc gì, còn hấp thu hồn lực của ta... Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

- Chết cho ta...

Tưởng Phương Du tức giận, sắc mặt tái xanh, khống chế Linh Hồn Kỳ đập tới bóng người.

Món bảo vật này không chỉ có thể công kích linh hồn, còn có thể công kích vật lý, hơn nữa toàn lực đập xuống, Thánh Vực nhị trọng Kim Thân cảnh cũng phải vỡ vụn tại chỗ.

Phần phật!

Linh Hồn Kỳ rơi vào trên người đối phương, vốn cho rằng có thể đập chết, ai biết bóng người duỗi tay ra, nhẹ nhàng sờ soạng lá cờ hai lần, sau đó lá cờ tràn đầy hưng phấn vòng quanh đối phương, thanh âm vui vẻ không dứt bên tai, phảng phất như thấy được cha mẹ ruột vậy.

Phốc!

Khuôn mặt Tưởng Phương Du trắng bệch, phun ra máu tươi, ngay sau đó cảm thấy Linh Hồn Kỳ ở cách đó không xa, ý niệm kết nối với hắn bị chặt đứt.

- Ngươi, ngươi luyện hóa Linh Hồn Kỳ của ta...

Chương 3122: Tưởng Phương Du sụp đổ (2)

Tưởng Phương Du sắp khóc.

Hấp thu lực lượng trong Linh Hồn Kỳ của ta thì thôi, dùng nó công kích, lại bị luyện hóa... Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ta ở chỗ nào? Ta là ai... bị đả kích bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.

Đây chính là bảo vật dùng hồn lực tẩm bổ không biết bao nhiêu năm, nói phản bội liền phản bội... Tâm thật đau...

Hô hô!

Luyện hóa Linh Hồn Kỳ, thu vào nhẫn, bóng người tiếp tục bay đi.

- Trốn chỗ nào!

Hai người một bên giao thủ một bên phi hành, thanh thế lớn như vậy, đã kinh động đến vô số tộc nhân, giờ phút này hơn mười vị trưởng lão của Tưởng gia bay ra, lơ lửng ở bốn phía, bao vây tất cả phương vị chạy trốn.

- Ngày hôm nay để ngươi chạy mất, ta liền không họ Tưởng!

Thấy nhiều trưởng lão xuất hiện như vậy, Tưởng Phương Du thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt trở nên dữ tợn, gào thét một tiếng, lòng bàn tay nhiều hơn một ngọc bài, thẳng tắp bay ra ngoài.

Ầm ầm!

Ngọc bài vừa xuất hiện, trận pháp phía dưới sôi trào lên, vô số lực lượng hội tụ ở trên không trung.

Đại trận hộ tộc của Tưởng gia triệt để kích hoạt.

- Phong ấn!

Trận pháp mở ra, Tưởng Phương Du híp mắt lại, ngón tay chỉ ngọc bài.

Ông!

Quang mang lấp lánh, lực lượng tụ đến, nhanh chóng bao vây bóng người.

Đây không phải không gian pháp tắc, cũng không phải thủ đoạn linh hồn, mà là một loại lực lượng thực sự. Một khi bị bao phủ ở bên trong, sẽ giống như cá thịt trên thớt, không cách nào trốn đi.

Bóng người như nhìn ra cỗ lực lượng này kinh khủng, thân thể rụt lại, nhẹ nhàng nhoáng một cái, đi tới một chỗ, bàn chân bước ra.

Tạch tạch!

Thanh âm bạo liệt vang lên, lực lượng hội tụ ra thời gian nháy mắt dừng ở giữa không trung.

- Trận pháp dừng lại?

Tưởng Phương Du cảm thấy một vạn con Thần thú không ngừng bay qua ở trong lòng.

Đại ca, ngươi còn có cái gì không biết sao?

Bất quá không đợi hắn triệt để phản ứng lại, chỉ thấy bóng người nhẹ nhàng vẫy tay, ngọc bài lơ lửng trên không thẳng tắp bay đi.

Hô!

Rơi vào lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng điểm một cái, người sau phát ra thanh âm hưng phấn... lần nữa bị luyện hóa! Phốc!

Tưởng Phương Du phun ra một ngụm máu tươi, trước mắt biến thành màu đen.

Không phải là bị đánh, mà là bị đả kích.

Cái này con mẹ nó là tộc trưởng lệnh của ta, gia tộc của ta, địa bàn của ta... Không phải của ngươi!

Dừng lại trận pháp gia tộc, luyện hóa tộc trưởng lệnh... Rốt cuộc làm sao làm được? Mẹ nó, làm sao cảm giác ta giống như người từ ngoài đến vậy?

- Cha...

Nhìn thấy hắn thổ huyết, Tưởng Phỉ Phỉ vội vàng chạy tới, tràn đầy lo lắng.

- Đừng tới đây... Cẩn thận bị tên kia bắt được...

Tưởng Phương Du vội vàng hét lớn.

Cái tên này ném ra Linh Hồn Kỳ, luyện hóa; ném ra tộc trưởng lệnh, luyện hóa; đại trận cũng nghe hắn dặn dò... Con gái xông tới, đoán chừng sau một khắc cũng biến thành của đối phương.

Thậm chí hắn hoài nghi bản thân xông tới, có thể cũng biến thành của đối phương hay không.

- ...

Tưởng Phỉ Phỉ.

- ...

Trương Huyền.

Chương 3123: Ta là tộc trưởng của các ngươi (1)

- Tất cả trưởng lão, cùng một chỗ động thủ!

Biết tiếp tục nữa, cả gia tộc sẽ biến thành của đối phương, Tưởng Phương Du nhịn không được nữa gào thét.

Ầm ầm!

Hơn mười vị trưởng lão đồng thời ra tay, chân khí cùng lực lượng linh hồn hội tụ vào, giống như cự long, không gian bị xé rách ra từng vết rách đen kịt.

- Nguy rồi...

Trương Huyền bị nhốt ở giữa sắc mặt tái xanh.

Vốn nghĩ chỉ cần chạy ra phạm vi đối phương tấn công, liền có thể mượn Long Cốt Thần Thương đâm rách không gian rời khỏi, không nghĩ tới, những trưởng lão này xuất hiện nhanh như vậy, đồng thời uy lực xuất thủ lớn như thế.

Tình huống trước mắt, năng lượng bốn phía không ổn định, thật muốn xuyên qua, rất dễ dàng rơi vào không gian loạn lưu, không rõ sống chết.

Nói cách khác, muốn đâm rách không gian chạy trốn, đã không làm được.

Cái này gọi là chuyện gì, sớm biết liền không lấy hồn ấn kia, nếu không, hiện tại khẳng định sớm đã lặng yên không tiếng động rời đi.

Ầm ầm!

Hắn buồn bực, trưởng lão ở bốn phía lại không cho hắn nhiều thời gian suy nghĩ, lực lượng áp bức tới. Nhìn uy thế cùng lực lượng, xem như Dương sư cũng chưa chắc có thể chống lại.

- Chặn lại cho ta!

Biết thực lực của hắn bây giờ, thật muốn ăn một kích, tất nhiên sẽ bị đánh thành thịt nát, trong lòng Trương Huyền hơi động, bàn tay bỗng nhiên nâng lên.

Hô!

Vừa mới luyện hóa gia chủ lệnh của Tưởng gia, lập tức từ lòng bàn tay lơ lửng lên, đại trận bốn phía bị lệnh bài khống chế, lập tức ở chung quanh hắn tạo thành một màng ánh sáng trong suốt. Rầm rầm rầm!

Tất cả trưởng lão công kích, rơi vào trên màng ánh sáng, gây nên từng đạo gợn sóng, nhưng không công phá.

- Quả nhiên có thể thực hiện...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng lên.

Vừa rồi thấy đối phương thi triển gia chủ lệnh, nhớ tới kinh nghiệm ở Trương gia, Lạc gia, thử nghiệm dùng linh hồn chân giải luyện hóa, không nghĩ tới quả nhiên một lần thành công!

Gia chủ lệnh có thể điều động đại trận hộ tộc, luyện hóa, chẳng khác nào nắm trong tay tất cả trận pháp, đồ vật cường đại nhất, để cho người sợ hãi của Tưởng gia, giờ phút này đã biến thành bùa hộ thân của hắn.

- Ngươi, ngươi...

Không nghĩ tới tên này không chỉ luyện hóa gia chủ lệnh, còn nhẹ nhàng sử dụng, điều động trận pháp trong tộc, Tưởng Phương Du cảm thấy thật muốn điên rồi.

Cường giả hắn không phải không gặp qua, như thanh niên trắng nõn lúc trước, thực lực mạnh mẽ, Dương sư cũng chưa chắc có thể thắng được, nhưng cũng không làm được điểm ấy a? - Mọi người tiếp tục động thủ...

Tưởng Phương Du lại gào lên một tiếng.

Tất cả trưởng lão không rõ ràng cho lắm, thấy tộc trưởng la lên như vậy, đành phải tấn công lần nữa.

- Dừng tay!

Biết tác dụng của gia chủ lệnh, Trương Huyền lại không bối rối, nhẹ nhàng cười một tiếng, lần nữa điểm một cái.

Rầm!

Linh khí bốn phía tuôn ra, các trưởng lão chuẩn bị tấn công giống như hắn vừa rồi, bị một cỗ lực lượng cuồng bạo định ở trên không trung, từng cái hai mặt nhìn nhau, chạy trốn cũng làm không được, tất cả đều bối rối.

- Tộc trưởng, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì...

Một vị trưởng lão nhịn không được nữa, lên tiếng hét lớn.

- Sao gia chủ lệnh ở trong tay hắn, sao hắn có thể khống chế trận pháp?

- Vị này rốt cuộc là ai...

Các trưởng lão khác cũng lo lắng hỏi.

- Xảy ra chuyện gì? Hắn là ai?

Tưởng Phương Du nắm tóc.

Chương 3124: Ta là tộc trưởng của các ngươi (2)

Con mẹ nó ta cũng muốn biết, vị này rốt cuộc là ai, cũng muốn hiểu rõ xảy ra chuyện gì...

- Cái tên này lẻn vào bảo tàng các của gia tộc, quét sạch tất cả bảo vật...

Biết giờ phút này không phải thời điểm rầu rĩ, Tưởng Phương Du la lên. Lời còn chưa dứt, liền nghe bóng người phía trước cũng hô lên.

- Chư vị trưởng lão nghe lệnh, người này là Hoàng giả của Dị Linh tộc, lẻn vào Tưởng gia, ngụy trang thành hình dạng của ta, đánh cắp tất cả bảo vật của trong tộc, không được để hắn chạy trốn...

Thanh âm to rõ, đâm thủng bầu trời.

Tưởng Phương Du ngẩn ngơ, vội vàng đi về phía trước, ngay sau đó nhìn thấy bóng người vừa rồi không trốn nữa, chậm rãi xoay người lại, dung mạo... vậy mà giống hắn như đúc!

Không chỉ như vậy, phong thái, cử chỉ, thanh âm, thậm chí linh hồn cũng hoàn toàn tương đồng, không sai chút nào, giống như soi gương.

- Ngươi...

Thân thể Tưởng Phương Du cứng đờ, triệt để bối rối.

Thấy qua người ta ngụy trang, bản thân cũng đã làm... Nhưng nhiều nhất ngụy trang ra dung mạo tương đồng, còn khí tức linh hồn hoàn toàn tương tự, nghĩ cũng không dám nghĩ.

Tất cả trưởng lão cũng đồng thời ngây người.

Một lần toát ra hai vị tộc trưởng... hơn nữa nói lời hoàn toàn trái lại. Rốt cuộc nên tin ai?

- Gia chủ lệnh, chỉ nghe mệnh lệnh của gia chủ, điểm ấy chư vị hẳn hiểu chứ?

Thấy hù dọa được đối phương, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, bàn tay run lên, gia chủ lệnh ở trên không xoay tròn.

Ngay sau đó, tất cả trưởng lão bị giam cầm ở bốn phía lập tức cảm thấy thân thể buông lỏng, khôi phục lại.

- Gia chủ lệnh chỉ có gia chủ mới có thể luyện hóa, người kia khẳng định không phải thật! - Có thể khống chế đại trận hộ tộc, làm sao có thể là giả...

...

Bị trận pháp buông ra, các trưởng lão xác nhận năng lực của gia chủ phía trước, lần nữa nhìn về phía Tưởng Phương Du thật, trong ánh mắt từng cái mang theo vẻ bất thiện.

- ...

Tưởng Phương Du muốn ngất.

Kẻ trước mắt này, thi triển ra thời gian, không gian, linh hồn chân giải, coi như hắn không hiểu, có thể nhịn, nắm giữ năng lực Vu Hồn sư, cũng có thể nhịn... nhưng biến thành hình dạng của hắn, ngụy trang thành tộc trưởng, để tất cả trưởng lão không phân biệt ra được... thì nhịn không được nữa!

- Mọi người đừng tin, ta là Tưởng Phương Du, vừa rồi ta dùng trận pháp gia tộc công kích hắn, là hắn cướp đi gia chủ lệnh...

Tưởng Phương Du kìm nén không được, hét lớn một tiếng.

- Láo xược! Gia chủ lệnh, là ai cũng có thể cướp đi luyện hóa sao? Coi như có thể luyện hóa, đại trận hộ tông trong tộc cũng có thể tuỳ tiện điều khiển? Trương Huyền hừ lạnh:

- Nói đùa cái gì?

Nói xong, nhìn quanh một vòng:

- Chư vị trưởng lão thấy thế nào?

- Đại trận gia tộc, là trải qua vô số tiền bối củng cố sắp đặt thành, sớm đã có vô số biến hóa đặc biệt, không có truyền thừa kỹ càng, xem như hội trưởng của Trận Pháp sư công hội đích thân tới, cũng không có khả năng khống chế...

- Đúng vậy, vị này khống chế gia chủ lệnh, lại có thể vận dụng trận pháp tự nhiên như vậy, khẳng định là gia chủ!

- Ta nghe nói Hoàng giả Dị Linh tộc có thể ngụy trang thành nhân loại, Danh Sư cửu tinh cũng khó nhận ra... Chẳng lẽ thật sự là bọn họ ngụy trang?

- Không rõ ràng... Hiện tại có hai tộc trưởng, ta cũng có chút hồ đồ rồi...

Mọi người đều sửng sốt.

Không nói trước độ khó luyện hóa gia chủ lệnh, coi như có thể thành công, cũng không có khả năng thuần thục khống chế đại trận gia tộc như vậy! Cái này không có nhiều năm mài dũa, là không thể nào làm được.

- Ngươi rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là Dị Linh tộc?

Một vị trưởng lão kìm nén không được, nhìn về phía Tưởng Phương Du.

- Dị Linh em gái ngươi ah, lão tử là Tưởng Phương Du, Tưởng Phương Bình, chẳng lẽ ngươi ngay cả ta cũng không nhận ra? Ta và ngươi bảy tuổi liền biết, năm tám tuổi ngươi bởi vì tu luyện Khảm Tâm quyết, không cách nào hoàn thành, tìm ta hỗ trợ chỉ điểm, đưa cho ta một trái Hồng Ngọc Chu Quả xem như thù lao, ta không biết tu vi thấp không thể ăn bậy, kết quả suýt chút nữa bạo thể mà chết... Việc này ngươi không nhớ rõ sao?

Tưởng Phương Du không kìm nén được, hét lớn một tiếng.

Chương 3125: Khó phân thật giả (1)

Nói thật, kẻ trước mắt này, làm Tưởng Phương Du cũng nghi ngờ nhân sinh, không biết làm sao.

Bất quá phân biệt một người thật giả, tướng mạo tương đồng, khí tức linh hồn tương đồng đều vô dụng, phương pháp phân biệt tốt nhất là... ký ức!

Hắn từ nhỏ ở Tưởng gia lớn lên, tất cả trưởng lão trong tộc đều hết sức quen thuộc, bất kể ngụy trang thế nào, cũng không có khả năng ngay cả ký ức cũng biết!

Cho nên vị trưởng lão này hỏi thăm, lập tức nói ra sự tình bí ẩn nhất.

- Cái này...

Nghe nói như thế, Tưởng Phương Bình trưởng lão sửng sốt một chút, nói không ra lời, trong mắt tràn đầy nghi ngờ.

Chuyện này, là lúc bọn họ còn rất nhỏ phát sinh, trong tộc chỉ có hai người biết, người ngoài tuyệt không có khả năng hiểu rõ tình hình, nói cách khác, nếu như ngụy trang mà nói, chắc chắn sẽ không biết!

Chẳng lẽ người không có gia chủ lệnh là tộc trưởng thật?

- Làm sao vậy?

Một vị trưởng lão ở bên cạnh hỏi.

- Hắn nói... Là thật!

Tưởng Phương Bình mang theo lúng túng nói.

Hồi nhỏ quấy phá, lúc này bị nói ra ở trước mặt mọi người, để hắn cực kỳ xấu hổ.

- Thật? Thấy hắn thừa nhận, các trưởng lão khác lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, cau mày.

Hai người nhất định có một cái là giả, đây đã là sự thực, một cái khác đương nhiên là giả.

- Không cần nhìn ta, việc này mặc dù biết rất ít, nhưng hỏi thăm một ít lão nhân trong tộc, có lẽ còn có thể biết được!

Không nghĩ tới Tưởng Phương Bình phản ứng nhanh như vậy, vừa mở miệng liền đánh trúng yếu điểm, Trương Huyền mỉm cười cũng không bối rối, nhìn qua:

- Tưởng Phương Bình, ngươi tu luyện là Tưởng Siêu tiền bối truyền xuống Tam Tiêu Luyện Hồn quyết, bởi vì tu luyện không thích đáng, chỗ tề kỳ môn, mỗi khi đến thời tiết dông tố, liền vô cùng đau đớn, không khống chế được sẽ còn dẫn đến chân khí ngược dòng...

Vừa rồi đối phương tiến hành công kích hắn, trong đầu đã xuất hiện thư tịch, trên người thiếu hụt, mấu chốt, biết rõ rõ ràng ràng, đối phương đã muốn nói bí ẩn, vậy hắn sẽ không ngại nói càng nhiều hơn.

- Cái này...

Tưởng Phương Bình ngẩn ngơ, máy móc gật đầu: - Không sai, chỉ là... chứng bệnh trên người ta chưa hề nói với bất luận người nào, làm sao ngươi biết?

Trương Huyền muốn phun máu.

Con mẹ nó, chỉ nghĩ trang bức, không nghĩ tới nói nhiều rồi... Thư viện có thể thấy được thiếu hụt của người, ngụy trang thành cao nhân người ta không biết còn được, nhưng ngụy trang thành người quen thuộc, liền không dễ dàng như vậy.

Bởi vì đối ngươi quá quen thuộc, sự tình ngươi nói có thể ngay cả đối phương cũng không biết. Trong lòng im lặng, trên mặt lại lộ ra thương xót, than thở nói:

- Ai, thật ra thì ta đã sớm nhìn ra, chỉ là sợ ngươi lo lắng mới không nói, một mực tìm kiếm phương pháp hỗ trợ giải quyết! Hai ngày nay vừa vặn tìm tới, đây là phương pháp, ngươi nhìn một chút...

Nói xong, ngón tay điểm một cái.

Phần phật!

Một bộ pháp quyết tu luyện truyền đến trong óc Tưởng Phương Bình.

Hắn xem xong tàng thư khố của Tưởng gia, biết đối phương tu luyện bộ công pháp này, tồn tại sai lầm gì, kết hợp Thiên Đạo pháp quyết, hơi sửa lại một cái, liền có thể giải quyết, không tính là gì.

- Cái này, cái này...

Cảm nhận được trong đầu truyền lại pháp quyết, Tưởng Phương Bình như bị sét đánh, không ngừng run rẩy.

Lấy nhãn lực của hắn, có thể dễ dàng nhìn ra tầm quan trọng của bộ pháp quyết này, dựa theo tu luyện, không chỉ tai hoạ ngầm trên người có thể giải quyết, tu vi cũng có thể tiến nhanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau